Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 751: Tâm Huyết Tà Ác: Khu Thí Nghiệm Cô Đặc

Tần Mặc vẫn đứng yên, tựa như một pho tượng tạc từ băng tuyết giữa ảo ảnh của quá khứ, đôi mắt hắn mở to, ánh lên một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Nỗi đau và sự bất lực khi chứng kiến quá khứ lặp lại, sự khó khăn trong việc thay đổi định mệnh đã xảy ra, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá. Hắn không thể thay đổi những gì đã xảy ra trong quá khứ, nhưng hắn có thể ngăn chặn nó lặp lại trong hiện tại. Hắn hiểu rằng, sự tha hóa của Huyết Ma Giáo không phải là một hiện tượng nhất thời, mà là một di sản kéo dài hàng ngàn năm, được dẫn dắt bởi những thế lực mạnh mẽ, có kế hoạch rõ ràng. Hắn cũng nhận ra rằng, phương pháp "thanh tẩy bản chất" của hắn, dù tiềm năng, nhưng không phải là một phép màu có thể ngay lập tức đảo ngược mọi thứ. Nó cần thời gian, cần sự kiên trì, và quan trọng nhất, cần sự bảo vệ trước những thế lực tàn bạo như Huyết Ma Giáo.

Hắn nhìn thẳng vào Huyết Ma Giáo thủ lĩnh cổ đại, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua lớp mặt nạ ghê rợn, nhìn thẳng vào ý chí tàn bạo bên trong hắn. “Không thể để quá khứ lặp lại,” Tần Mặc tuyên bố, giọng nói hắn trầm ổn, vang vọng trong tâm trí của những người đồng hành, một lời thề không chỉ với chính mình mà còn với Tô Lam, Lục Vô Trần, và cả thế giới đang gào thét trong câm lặng. Đó là một lời thề được khắc sâu bằng nỗi đau của vạn vật và sự phẫn nộ trước cái ác ngàn đời.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng dài, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được mối đe dọa to lớn từ kẻ thủ lĩnh cổ đại, một mối đe dọa tương tự như Huyết Đao Khách ở hiện tại. Trong không khí nặng nề của Hẻm Núi Tử Vong, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về quy mô và độ dai dẳng của di sản tà ác đã được hình thành. Tần Mặc và đồng đội nhận ra rằng cuộc chiến của họ không chỉ là chống lại một giáo phái, mà là chống lại một tư tưởng, một phương thức tồn tại đã ăn sâu vào lịch sử Huyền Vực. Cuộc chiến này sẽ dài hơi, gian nan, nhưng họ sẽ không lùi bước. Ánh sáng của ảo ảnh quá khứ dần tan biến, trả lại không gian Hẻm Núi Tử Vong về với hiện thực khắc nghiệt của nó.

***

Họ men theo những dấu vết tà khí nồng đậm, xuyên qua Hẻm Núi Tử Vong, nơi mà một ngàn năm trước đã chứng kiến sự thảm khốc của nghi thức tha hóa. Giờ đây, cảnh vật nơi đây càng trở nên khắc nghiệt và tiêu điều hơn bao giờ hết, như thể vẫn còn vương vấn nỗi đau của sự biến chất. Những vách đá lởm chởm, tối tăm, bị bào mòn bởi khí độc, dựng đứng sừng sững như những ngón tay xương xẩu của tử thần vươn lên giữa không trung. Gió rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh thê lương, như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, một tảng đá nhỏ lại vỡ vụn, lăn xuống vực sâu hun hút, tạo ra tiếng động khô khốc, rợn người.

Bầu không khí dày đặc một mùi đất chết, hòa lẫn với thứ khí độc xộc thẳng vào mũi, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm như Tô Lam cũng cảm thấy khó chịu. Cây cối hai bên đường đã biến dạng hoàn toàn, thân cây khô quắt, cành lá trơ trụi, ph��� đầy rêu đen thui như máu khô. Chúng vặn vẹo trong những hình thù kỳ dị, tựa như đang cố gắng vùng vẫy khỏi một xiềng xích vô hình, hay đang giơ lên những cánh tay cầu xin sự giải thoát. Những tảng đá lớn nằm rải rác khắp nơi, trên mình phủ một lớp địa y đen nhánh, tựa như bị nhiễm độc đến tận cốt tủy. Sương mù dày đặc bao phủ Hẻm Núi, khiến tầm nhìn bị hạn chế, tạo cảm giác như đang lạc bước vào một thế giới của quỷ mị, nơi mà sự sống chỉ là một khái niệm xa xỉ. Tiếng gầm gừ yếu ớt của một vài ma vật ẩn mình trong bóng tối càng làm tăng thêm sự rùng rợn, đó không phải là tiếng gầm uy dũng mà là tiếng rên siết của những linh hồn bị xiềng xích, bị biến chất.

Hắc Phong đi đầu, bước chân thận trọng, đôi mắt đỏ rực liên tục quét nhìn xung quanh. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, thi thoảng lại gầm gừ cảnh giác, như thể đang đánh hơi thấy thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm ẩn mình trong màn sương. Tần Mặc theo sau, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một thân c��y khô quắt, cảm nhận được sự vặn vẹo trong ý chí tồn tại của nó. Đó là một ý chí đã bị bóp méo đến tận xương tủy, một sự đau đớn câm lặng nhưng dữ dội, một khát khao được trở về với bản chất ban đầu, hoặc ít nhất là được giải thoát khỏi sự tồn tại méo mó này. Vạn vật nơi đây, từ cây cỏ đến đá tảng, đều như đang gào thét trong câm lặng, một bản giao hưởng của sự thống khổ.

“Nơi đây... sự sống bị bóp méo đến tận xương tủy,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm khàn, mang theo một nỗi đau ẩn chứa. Hắn không chỉ nói về những cái cây, những tảng đá, mà còn nói về những sinh linh vô hình khác mà hắn cảm nhận được, chúng đang vật vã trong vòng xoáy tà khí.

Lục Vô Trần cúi xuống, cẩn thận kiểm tra một phiến đá lớn có khắc những ký hiệu mờ nhạt, đã bị tà khí ăn mòn gần hết. Y khẽ thở dài, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám. “Đây chính là một trong những ‘nút thắt’ đã bị Huyết Ma Giáo cổ xưa thao túng, và hiện tại, chúng tiếp tục đào sâu thêm. Khí tức tà ác này... nó đã hòa quyện vào từng thớ đất, từng phiến đá, như một phần không thể tách rời của nơi đây. Chúng không chỉ đơn thuần là tà khí, mà là những tàn dư của các nghi thức, của những linh hồn bị cưỡng ép biến chất.” Y dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào ký hiệu, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương và cả sự mục ruỗng đang lan tỏa.

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên sự căm phẫn. Nàng nhắm mắt lại một chút, cố gắng xua đi cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong lòng. “Tà khí này... thật kinh tởm. Nó không chỉ làm ô uế linh khí, mà còn làm vặn vẹo cả những ý chí tồn tại thuần khiết nhất. Ta có thể cảm nhận được sự oán hận, sự tuyệt vọng đang bao trùm khắp nơi.” Nàng nói, giọng nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm tột độ trước thứ tà ác mà Huyết Ma Giáo đã gây ra. Nàng đã chứng kiến nhiều cảnh chiến trường tàn khốc, nhưng cảnh vật nơi đây lại mang một sự rùng rợn khác, một sự tàn phá từ tận gốc rễ của sự sống và bản chất.

Hắc Phong bất chợt gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào một khe nứt lớn trên vách đá. Tần Mặc tập trung lắng nghe, và hắn cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại hỗn loạn, mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì hắn từng cảm nhận được từ các cây cối và đá tảng xung quanh. Đó là một ý chí bị bóp méo đến cực độ, nhưng vẫn còn một tia kháng cự yếu ớt, tựa như một ngọn đèn le lói sắp tắt giữa cơn bão.

“Là lối vào,” Tần Mặc khẽ nói, hướng ánh mắt về phía khe nứt. “Hắc Phong đã dẫn lối cho chúng ta. Nơi đây là khởi nguồn của những sự tha hóa mà chúng ta đã chứng kiến trong ảo ảnh.” Hắn nhấc chân bước về phía khe nứt, không một chút do dự. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, rồi cũng kiên quyết đi theo. Mặc dù trong lòng chất chứa sự lo lắng và ghê tởm, nhưng quyết tâm chấm dứt sự tàn ác này đã lấn át mọi nỗi sợ hãi. Hắc Phong dẫn đầu, đôi khi dừng lại đánh hơi, rồi lại tiếp tục bước đi, dẫn đường cho họ vào sâu hơn trong lòng Hẻm Núi Tử Vong, nơi mà một bí mật khủng khiếp đang chờ đợi.

***

Sau khi vượt qua một đoạn đường quanh co, cheo leo, bị bao phủ bởi lớp rêu đen dày đặc và những hình thù đá kỳ dị, Hắc Phong dừng lại trước một tảng đá khổng lồ. Tảng đá này trông không có gì đặc biệt, nhưng khi Tần Mặc tiến lại gần, hắn cảm nhận được một luồng tà khí đặc quánh đang luẩn quẩn sau nó, cùng với một sự rung động yếu ớt từ một trận pháp ẩn giấu. Lục Vô Trần dùng tay chạm vào bề mặt đá, đôi mắt y nheo lại, nhận ra những ký hiệu cổ xưa được khắc chìm, khéo léo hòa mình vào vân đá tự nhiên. Y khẽ lẩm bẩm vài câu thần chú cổ, một luồng ánh sáng xanh nhạt từ tay y chạm vào tảng đá, và ngay lập tức, tảng đá khổng lồ bắt đầu dịch chuyển, hé lộ một lối vào bí mật dẫn sâu xuống lòng đất.

Hầm ngục hiện ra trước mắt họ tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo hơn bất cứ nơi nào họ từng đến. Một mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc, xác thối, và cả mùi lưu huỳnh khó chịu, tựa như nơi đây đã bị biến thành một lò mổ của linh hồn. Những ngọn lửa xanh ma quái, kết tinh từ tà khí, chiếu sáng lờ mờ những bức tường đá đen thô kệch, những chiếc xiềng xích bằng sắt gỉ sét treo lủng lẳng từ trần xuống, và những chiếc cửa sắt nặng nề, khóa chặt bằng những ổ khóa cổ kính. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá tạo nên một âm thanh đơn điệu, não nề, càng làm tăng thêm sự rùng rợn và ngột ngạt của không gian. Thỉnh thoảng, lại vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt, mơ hồ, không rõ là của sinh vật nào, nhưng đủ để khiến da thịt dựng tóc gáy.

Khi tiến sâu hơn, những cảnh tượng kinh hoàng dần hiện rõ. Hai bên lối đi, trên những giá đỡ bằng đá hoặc bị nhốt trong những lồng sắt đã gỉ sét, là vô số những 'vật' bị biến dạng đến không thể nhận ra. Từng là Cổ Phù Linh tinh xảo, giờ đây chúng chỉ còn là những mảnh giấy ố vàng, vặn vẹo, gân xanh đỏ nổi lên như những mạch máu của quỷ, phát ra những tiếng kêu rên thê lương mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy. Từng là Đao Hồn sắc bén, nay chúng chỉ là những con dao găm cũ kỹ, lưỡi dao nhuốm màu đỏ sẫm như máu tươi, ý chí khát máu cuồng loạn đến mức gần như nổ tung, nhưng lại bị xiềng xích trói buộc, không thể thoát ra. Rồi cả những Linh Thảo Tiên Tử, từng là những loài thực vật mang linh khí thuần khiết nhất, giờ đây chúng khô héo, thân cây vặn vẹo thành những hình thù ghê rợn, những bông hoa đen kịt tỏa ra mùi hương tử khí.

Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, bàn tay nàng run rẩy, ánh mắt không thể rời khỏi những cảnh tượng đau lòng đó. “Không thể nào… Chúng đã làm gì với những thứ này?” Nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, pha lẫn sự kinh hoàng và căm phẫn. Nàng chưa bao giờ chứng kiến sự tha hóa nào tàn bạo đến như vậy, không chỉ về thể xác mà còn về bản chất tồn tại.

Lục Vô Trần tiến đến gần một chiếc lồng sắt, bên trong là một vật thể tựa như một phiến đá cổ bị khắc những ký hiệu máu. Y cẩn thận quan sát, khuôn mặt tái mét, môi mím chặt. “Đây là ‘Huyết Tế Luyện Vật Thuật’ cổ xưa… còn tàn bạo hơn những gì ta từng đọc trong các điển tịch. Chúng không chỉ hút cạn linh khí, mà còn vặn vẹo bản chất, cưỡng ép chúng hấp th��� tà khí, biến chúng thành công cụ sống, thành những vật phẩm mang theo ý chí tà ác. Chúng... chúng đã biến chúng thành những ‘vật’ không còn là chính nó, chỉ còn là những con rối phục vụ cho Huyết Ma Giáo.” Y nói, giọng y trầm đục, mang theo sự ghê tởm sâu sắc. Kiến thức của y về cấm thuật cổ xưa đã giúp y hiểu rõ hơn về mức độ tàn ác của những gì đang diễn ra, nhưng đồng thời cũng khiến y cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh gáy.

Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ bước đến gần một Cổ Phù Linh bị biến dạng nặng nề nhất. Nó bị đóng đinh vào một tấm ván gỗ mục nát, những sợi tà khí màu xanh lá cây quấn quanh nó như những con rắn độc, hút cạn sinh lực và bóp méo hình hài của nó. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi, lạnh lẽo của nó. Ngay lập tức, một luồng ý chí tồn tại đau đớn đến xé lòng ập vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự thống khổ tột cùng, một tiếng kêu gào không thành lời của một bản chất đang bị cưỡng ép biến chất. Nó không còn là một Cổ Phù Linh, mà là một sinh vật c��a nỗi đau, của sự giằng xé giữa bản chất thuần khiết đã mất và hình hài tà ác bị áp đặt. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình như đang co thắt lại vì nỗi đau mà nó đang chịu đựng.

“Chúng biến mọi thứ thành thứ chúng không phải… để phục vụ cho sự điên rồ của mình…” Tần Mặc khẽ gầm gừ, giọng hắn trầm như tiếng gầm của một con mãnh thú bị thương nặng, đôi mắt đen láy giờ đây đã nhuốm màu đỏ thẫm vì sự phẫn nộ tột độ. Hắn chưa bao giờ cảm nhận được một sự tàn bạo nào đến mức này, một sự tàn phá không chỉ sinh mệnh mà còn là bản nguyên của sự tồn tại. Mỗi tiếng rên rỉ vô hình mà hắn nghe được từ những vật bị tha hóa này đều như một nhát dao đâm vào trái tim hắn. Hắc Phong gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự hung dữ, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì dám làm hại chủ nhân và những linh hồn thống khổ kia. Nó cảm nhận được sự phẫn nộ đang bùng lên trong Tần Mặc, và sẵn sàng cùng hắn lao vào cuộc chiến.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, nàng chưa bao giờ thấy hắn phẫn nộ đến vậy. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây căng thẳng, từng đường nét đều toát lên vẻ đau đớn và căm hờn. Nàng biết, hắn không chỉ là một người tu hành, hắn là người bảo vệ bản chất của vạn vật, và những gì đang diễn ra ở đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với tín ngưỡng của hắn. Lục Vô Trần tiếp tục kiểm tra các trận pháp, khuôn mặt y càng thêm trắng bệch. Y nhận ra rằng những trận pháp này không chỉ dùng để giam giữ hay hấp thụ tà khí, mà còn để "luyện hóa", để ép buộc các "vật" này biến đổi theo một cách thức tà ác nhất, hoàn toàn trái ngược với quy luật tự nhiên. Sự tàn bạo và quy mô của những thí nghiệm này cho thấy Huyết Ma Giáo không chỉ muốn thăng tiên cho riêng mình, mà còn muốn tạo ra một đội quân từ những sinh vật bị tha hóa, một đội quân hủy diệt để phục vụ cho mục đích đen tối của chúng.

***

Tần Mặc tiến sâu vào khu trung tâm của hầm ngục, nơi tà khí cô đặc đến mức gần như hóa lỏng, tạo thành một màn sương màu xanh đen lượn lờ trên mặt đất. Nơi đây, ánh sáng từ những ngọn lửa ma quái yếu ớt hơn, nhưng mùi hôi thối, mùi máu tanh và lưu huỳnh lại nồng nặc đến mức muốn xộc thẳng vào óc. Các vật phẩm bị tha hóa ở đây đều mang một cấp độ biến dạng khủng khiếp hơn nhiều, như thể chúng đã trải qua hàng ngàn lần bị luyện hóa, bị vặn vẹo ý chí.

Trung tâm khu vực là một bệ đá lớn, đen bóng, được chạm khắc những hình thù ghê rợn của ma quỷ và máu thịt. Trên đó, có một chiếc lồng sắt khổng lồ, được trấn yểm bởi hàng loạt trận pháp cổ xưa, tỏa ra những luồng tà khí kinh hoàng. Bên trong lồng, một vật thể đang giằng co dữ dội. Đó là một Đao Hồn, nhưng không còn là con dao găm cũ kỹ mà họ từng thấy trong ảo ảnh quá khứ. Giờ đây, nó đã biến thành một thanh đại đao màu đỏ sẫm, lưỡi đao cong vút như một chiếc vuốt quỷ, chuôi đao khắc hình một bộ xương khô khốc, và từ thân đao, những sợi khí đen đỏ liên tục bốc lên, tựa như những linh hồn đang gào thét. Ý chí tồn tại của nó hỗn loạn đến cực điểm, xen lẫn giữa khát vọng chém giết điên cuồng và một tia ý thức mong manh, đau đớn, tựa như một linh hồn đang bị giam cầm trong chính vũ khí của mình. Nó đang bị cưỡng ép hấp thụ một lượng tà khí khổng lồ, bị ép buộc để trở thành một 'Huyết Đao Ảnh' – một loại vũ khí sống, mang theo ý chí hủy diệt của Huyết Ma Giáo.

Tần Mặc đứng lặng trước cảnh tượng đó, đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên sự căm phẫn tột cùng. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại đau đớn đến cực điểm từ thanh đại đao kia, một tiếng thét không lời của sự giằng xé, của một bản chất đang bị nghiền nát và tái tạo một cách tàn bạo. Hắn cảm nhận được khát vọng hủy diệt mà Huyết Ma Giáo đang cố gắng cấy ghép vào nó, và cả sự tuyệt vọng của bản chất thanh thuần đang dần bị nuốt chửng. Nỗi đau đó chạm đến tận đáy lòng Tần Mặc, và hắn nhận ra rằng việc ngăn chặn Huyết Ma Giáo không chỉ là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ Huyền Vực, mà còn là một sứ mệnh chữa lành, một nhiệm vụ trả lại công lý cho vạn vật, trả lại cho chúng quyền được là chính nó.

Hắn nhìn các đ���ng đội, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, không còn là sự phẫn nộ bùng nổ, mà là một ý chí sắt đá, vững như bàn thạch.

“Chúng ta không thể để những thứ này tiếp tục tồn tại. Nơi đây phải được thanh tẩy, tận gốc,” Tần Mặc nói, giọng nói hắn vang vọng trong không gian u ám, không còn là tiếng gầm gừ phẫn nộ, mà là một âm thanh trầm hùng, đầy sức nặng và quyết tâm. Mỗi lời nói của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén, cắt đứt sự tuyệt vọng và sợ hãi. Hắn không chỉ muốn phá hủy những gì Huyết Ma Giáo đã tạo ra, hắn muốn khôi phục lại sự cân bằng, chữa lành những vết thương mà chúng đã gây ra cho bản nguyên của vạn vật.

Tô Lam gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt nàng rực lửa. Nàng đã chứng kiến đủ sự tàn bạo, đủ sự tha hóa. Giờ đây, nàng hoàn toàn tin tưởng vào Tần Mặc, và nàng biết rằng, chỉ có hắn mới có thể chấm dứt bi kịch này. “Phải. Để chúng ta bắt đầu, Tần Mặc. Ta sẽ bảo vệ ngươi, để ngươi có thể thực hiện sứ mệnh của mình.” Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra một luồng linh khí thanh thoát, đối chọi lại với tà khí nồng đặc xung quanh.

Lục Vô Trần nhìn xung quanh với vẻ lo lắng, nhưng cũng có sự quyết tâm không kém. Y hiểu rõ sự nguy hiểm tiềm tàng của nơi này hơn bất cứ ai. “Cần phải cẩn trọng, Tần Mặc. Nơi đây có thể còn ẩn chứa những tà vật mạnh mẽ hơn, hoặc những tín đồ Huyết Ma Giáo đang canh giữ. Những gì chúng ta thấy chỉ là bề mặt của một tảng băng trôi. Những vật phẩm bị tha hóa nặng nề nhất thường là những thành phần cốt lõi của một hệ thống, một ma trận tà ác.” Y vẫn giữ vẻ thận trọng, nhưng không hề lùi bước. Kiến thức của y sẽ là ngọn đèn soi sáng trong bóng tối.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự cảnh giác cao độ, nhưng cũng tràn đầy sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu. Nó thủ thế, nhe nanh, sẵn sàng lao vào bất cứ mối đe dọa nào có thể xuất hiện.

Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận luồng tà khí cuộn trào xung quanh. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung toàn bộ ý chí và năng lực của mình. Từ cơ th��� hắn, một luồng khí thanh tịnh, thuần khiết bắt đầu lan tỏa, đẩy lùi tà khí xung quanh, tạo thành một vòng bảo hộ cho hắn và đồng đội. Luồng khí đó không chỉ là linh lực, mà còn là ý chí của sự cân bằng, của bản chất nguyên thủy, đối chọi lại với sự vặn vẹo của Huyết Ma Giáo.

“Để ta lắng nghe tiếng lòng của chúng, và trả lại cho chúng sự bình yên,” Tần Mặc nói. Hắn đưa tay về phía thanh đại đao đang giằng co trong lồng, ánh mắt hắn kiên định, như một vị thần đang chuẩn bị thực thi công lý. Cuộc chiến thực sự, cuộc thanh tẩy tận gốc rễ của sự tà ác, vừa mới bắt đầu. Họ đang đứng trước tâm huyết tà ác của Huyết Ma Giáo, nơi những thí nghiệm kinh hoàng đã biến vạn vật thành công cụ hủy diệt. Tần Mặc biết, đây sẽ là một trận chiến cam go nhất, không chỉ với Huyết Ma Giáo, mà còn với chính nỗi đau mà hắn phải gánh chịu khi cảm nhận sự thống khổ của vạn vật. Nhưng hắn sẽ không lùi bước, vì hắn là người duy nhất có thể nghe thấy tiếng gào thét của chúng, và cũng là người duy nhất có thể mang lại sự giải thoát.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free