Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 752: Ánh Sáng Giữa Hầm Ngục: Giải Thoát Từ Tha Hóa

Bầu không khí trong Hầm Ngục Huyết Giáo đặc quánh mùi máu tanh, lưu huỳnh và xác thối, tựa như một vực sâu của sự mục rữa và thống khổ. Tà khí đỏ sẫm cuồn cuộn như những con sóng ngầm, nhấn chìm mọi tia sáng, bóp nghẹt mọi hơi thở thanh khiết. Tường đá đen thô kệch, trơ trọi những xiềng xích gỉ sét, uốn lượn như những con rắn bị đứt đoạn, treo lủng lẳng trong không gian, càng tăng thêm vẻ ghê rợn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những khe đá nứt nẻ, lạnh lẽo và vô vọng, hòa cùng tiếng rên rỉ thảm thiết, mơ hồ vọng lại từ những góc tối khuất lấp, tựa như những linh hồn bị giam cầm đang vật vã trong cõi hư vô.

Tần Mặc đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, luồng khí thanh tịnh từ cơ thể hắn cố gắng đẩy lùi tà khí, tạo thành một quầng sáng mờ nhạt, nhưng chỉ đủ để giữ cho hắn và đồng đội không bị nuốt chửng hoàn toàn. Ánh m��t hắn, dù kiên định, vẫn ánh lên sự đau đớn tột cùng khi cảm nhận được nỗi thống khổ của vạn vật nơi đây. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng gào thét của thanh đại đao kia, mà còn cảm nhận được hàng vạn ý chí tồn tại khác đang bị vặn vẹo, bị cưỡng ép vào những hình thái dị dạng, ghê tởm. Chúng là những tiếng khóc không lời, là sự giằng xé của bản nguyên, là sự tuyệt vọng khi bị cưỡng đoạt khỏi chính mình.

Bất chợt, một luồng áp lực kinh hoàng bùng nổ. Từ sâu thẳm hầm ngục, một thực thể khổng lồ, méo mó, hình dạng quái dị, đột nhiên vươn mình, như một khối thịt và linh hồn bị tha hóa đến cực điểm. Nó không có hình hài cố định, chỉ là một khối tà khí đỏ sẫm cuồn cuộn, cùng vô số xúc tu đen kịt, lở loét vung vẩy trong không trung, phá nát những vách đá xung quanh, khiến đá vụn bắn tung tóe. Mỗi xúc tu đều mang theo một ý chí hủy diệt điên cuồng, một khát khao nuốt chửng mọi sự sống. Đây chính là "nút thắt năng lượng bị bóp méo" mà Lục Vô Trần đã nhắc đến, một thực thể cổ xưa đã bị Huyết Ma Giáo biến chất thành một cỗ máy tạo ra tà khí, một nguồn gốc của sự tha hóa.

“Cẩn thận! Tà khí này quá mạnh, nó đang cố gắng nuốt chửng linh hồn!” Tô Lam hét lớn, giọng nói nàng vang vọng trong không gian u ám, dẫu vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. Nàng nhanh chóng rút thanh kiếm cổ ra, linh lực từ thân kiếm bùng nổ, tạo thành một lá chắn ánh sáng màu xanh lam bao phủ lấy Tần Mặc. Nàng biết, nhiệm vụ của mình là bảo vệ hắn bằng mọi giá, để hắn có thể tập trung vào sứ mệnh của mình.

Lục Vô Trần vội vàng lùi lại, đôi tay già nua nhanh chóng kết ấn, một trận pháp phòng ngự cổ xưa hiện ra, cố gắng ngăn chặn những xúc tu tà khí đang vươn tới. “Đây không phải là một con quái vật... nó là một 'vật' đã bị tha hóa đến cực điểm, một cái nút thắt năng lượng bị bóp méo! Sức mạnh của nó đến từ sự vặn vẹo của bản nguyên, không phải linh lực thuần túy!” Y nói, giọng run rẩy nhưng vẫn giữ được sự phân tích sắc bén của một học giả. Y đã từng nghiên cứu về các cấm thuật tha hóa, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một thực thể nào kinh hoàng đến nhường này. Đây là sự hủy diệt tận gốc rễ, là sự bóp méo đến tận cùng của bản chất.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ hung tợn, bộ lông đen tuyền dựng đứng. Nó lao về phía trước, thân hình khổng lồ như một bức tường thép, chặn đứng một xúc tu tà khí đang hung hãn đánh tới, móng vuốt sắc nhọn xé toạc không khí, cố gắng đẩy lùi sự tấn công điên cuồng. Tiếng gầm của nó mang theo sự giận dữ và cảnh cáo, hòa cùng tiếng va chạm chói tai của linh lực và tà khí. Nó biết, chủ nhân của nó đang thực hiện một việc vô cùng quan trọng, và nó phải bảo vệ hắn đến hơi thở cuối cùng.

Tần Mặc không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng đó. Hắn nhắm mắt lại, bỏ qua mọi sự tấn công vật lý, bỏ qua tiếng gầm rống của thực thể và tiếng va chạm của các đồng đội. Hắn đưa tay về phía trước, lòng bàn tay mở rộng, như muốn chạm vào một thứ gì đó vô hình. Hắn cố gắng xuyên qua lớp tà khí dày đặc, xuyên qua nỗi đau và sự ph��n nộ điên cuồng đang bao trùm thực thể, để tìm kiếm "ý chí tồn tại" nguyên bản của nó. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong khối tà khí khổng lồ kia: một bản chất cổ xưa, mạnh mẽ, nhưng giờ đây đang bị vặn vẹo đến không thể nhận ra, bị Huyết Ma Giáo lợi dụng để tạo ra sự hủy diệt. Hắn nghe thấy một tiếng kêu thét im lặng, không phải của sự căm thù, mà là của sự đau đớn tột cùng, của một linh hồn bị mắc kẹt, bị ép buộc phải trở thành thứ mà nó không muốn.

Trong tâm khảm Tần Mặc, một dòng ý niệm mạnh mẽ trỗi dậy, hắn cố gắng truyền đạt nó đến thực thể kia: *“Ta nghe thấy ngươi... nỗi đau... sự giằng xé... Ta biết ngươi không muốn trở thành thứ này... Hãy trở về đi... trở về với bản nguyên của chính mình...”* Hắn không dùng sức mạnh để chế ngự, mà dùng sự đồng cảm, dùng chính bản chất của mình để kết nối. Hắn cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt từ một phần sâu thẳm bên trong thực thể, một tia sáng mong manh của bản nguyên đang cố gắng giãy dụa thoát khỏi xiềng xích của tà khí. Cuộc đối đầu này không phải là một trận chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của bản chất. Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình bị rút cạn, năng lượng và tinh thần đều bị tiêu hao khủng khiếp, nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn là người duy nhất có thể nghe thấy tiếng gào thét ấy, và hắn cũng là người duy nhất có thể mang lại sự giải thoát.

***

Thời gian trôi qua, tựa như vô tận trong không gian u ám của hầm ngục. Cận rạng sáng, khi những tia sáng yếu ớt của ngày mới còn chưa kịp len lỏi qua tầng địa chất dày đặc, thì bên trong Hầm Ngục Huyết Giáo, một sự chuyển biến kỳ diệu đang diễn ra. Tần Mặc đột nhiên mở mắt, ánh nhìn hắn không còn là sự đau đớn hay giằng xé, mà là sự thấu triệt, một ánh sáng hiếm thấy. Hắn đã tìm thấy được "ý chí tồn tại" nguyên bản của thực thể, một bản nguyên đã bị vùi lấp dưới hàng ngàn năm tà khí và sự tha hóa.

Hắn đưa bàn tay về phía thực thể khổng lồ kia, không phải để tấn công, mà là để ôm lấy, để dẫn dắt. Từ cơ thể hắn, một luồng năng lượng thanh khiết, ôn hòa nhưng mạnh mẽ tuôn trào, không hề có chút bá đạo hay ép buộc nào. Đó là "ý chí cân bằng," là lời mời gọi chân thành nhất đến bản chất nguyên thủy của vạn vật. *“Trở về đi... về với bản chất của ngươi... không cần phải vươn cao, chỉ cần là chính mình,”* Tần Mặc thì thầm, giọng nói yếu ớt, nhưng lại vang vọng trong tâm khảm của thực thể như một tiếng chuông thức tỉnh.

Thực thể khổng lồ bắt đầu vặn vẹo dữ dội hơn bao giờ hết, không phải vì hung hãn tấn công, mà là vì sự giằng xé nội tại. Tà khí đỏ sẫm cuồn cuộn xung quanh nó như muốn cố giữ chặt, nhưng từ sâu bên trong, một luồng ánh sáng trắng xanh yếu ớt bắt đầu lóe lên, rồi dần dần lan tỏa, đẩy lùi màu đỏ tà ác. Tiếng gầm rống của nó dần biến thành tiếng rên rỉ đau đớn, sau đó là những tiếng thở dốc nặng nề. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Lam và Lục Vô Trần, thực thể bắt đầu co rút lại, khối tà khí khổng lồ như bị một lực vô hình hút vào bên trong, dần dần tan biến. Cuối cùng, nó không biến mất hoàn toàn, mà thu mình lại thành một tảng đá cổ xưa, xám xịt, với những đường vân kỳ lạ, vẫn còn vương vấn chút tà khí yếu ớt nhưng đã không còn hung hãn. Nó đã được giải thoát khỏi xiềng xích của sự tha hóa, trở về với bản nguyên thô sơ nhất của mình, một nút thắt năng lượng giờ đây bình lặng, trầm mặc.

Cùng lúc đó, Tần Mặc mở rộng năng lực của mình, chạm đến những "vật" khác đang bị giam cầm trong hầm ngục. Hắn không cần nhìn, hắn chỉ cần cảm nhận. Hắn cảm thấy từng "ý chí tồn tại" đang bị bóp méo, từng bản nguyên đang giằng xé. Hắn truyền đi ý chí cân bằng, lời mời gọi trở về với chính mình.

Cổ Phù Linh, vốn là một mảng da khô héo, một mảnh phù chú cổ xưa bị Huyết Ma Giáo nguyền rủa, bỗng nhiên run rẩy. Lớp da khô tróc ra, lộ ra một dải lụa mỏng manh, lung linh màu xám tro, lấp lánh như sương khói. Nó yếu ớt, gần như trong suốt, nhưng không còn mang theo chút tà khí nào, chỉ còn lại sự thanh khiết và mong manh của bản chất nguyên thủy. Nó không còn là một công cụ, mà là một hiện thân của sự tồn tại đã được tái sinh.

Đao Hồn, lưỡi dao gỉ sét biến dạng, vật vã trong lồng sắt, giờ đây cũng bắt đầu thay đổi. Tiếng rên rỉ của nó chuyển thành tiếng thở dài thườn thượt. Lớp gỉ sét và tà khí ăn mòn nhanh chóng bong tróc, để lộ ra một chủy thủ bằng đá xám, tuy thô kệch, không có vẻ đẹp tinh xảo, nhưng lại toát lên sự vững chãi, bình lặng. Ánh mắt hung hãn, điên loạn trước đó đã biến mất, thay vào đó là một sự đau đáu, như vừa trải qua một cơn ác mộng dài, nhưng giờ đây đã tìm thấy sự bình yên. Nó không còn là một vũ khí thảm sát, mà là một công cụ đơn thuần, một phần của đất đá.

Linh Thảo Tiên Tử, khóm cây gai độc méo mó, phát ra mùi hương khó chịu, cũng co lại. Từng chiếc gai nhọn héo úa, rụng xuống, để lộ ra một khóm cây non yếu ớt, lá bạc màu, thân mềm mại. Nó không còn rực rỡ hay hùng vĩ như những linh thảo quý hiếm khác, nhưng lại tỏa ra một mùi hương thanh khiết yếu ớt, một sự sống mong manh cần được chăm sóc. Nó đã trở về với bản chất của một loài thảo mộc, không còn là công cụ tha hóa.

Cảnh tượng này khiến Tô Lam và Lục Vô Trần kinh ngạc đến tột độ. Tô Lam, với ánh mắt không thể tin được, lẩm bẩm: “Thật không thể tin được... chúng đang... hồi phục? Không phải bị tiêu diệt, mà là... trở về?” Nàng đã từng chứng kiến vô số cách đối phó với tà vật, nhưng chưa bao giờ thấy một phương pháp nào kỳ diệu đến vậy, không phải là hủy diệt, mà là chữa lành.

Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng ánh lên sự phức tạp, vừa kinh hoàng vừa xúc động sâu sắc. Y nhìn Tần Mặc, nhìn những "vật" đã được giải thoát, rồi thở dài một hơi. “Đây là sự cứu rỗi... không phải tiêu diệt... Huyết Ma Giáo đã gieo rắc sự tha hóa quá sâu, bóp méo bản nguyên vạn vật, nhưng con đường của Tần Mặc... y đang trả lại cho chúng sự cân bằng mà chúng đã đánh mất.” Y hiểu rằng, đây không chỉ là một hành động thanh tẩy, mà là một triết lý sống đang được thực thi. Đây chính là chân lý thất lạc mà Huyền Vực đã đánh mất.

Tần Mặc cảm thấy toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng, như vừa trút đi gánh nặng của cả một thế giới. Hắn dựa vào vách đá lạnh lẽo, hít thở từng hơi khó nhọc, nhưng ánh mắt hắn lại rạng ngời một sự hiểu biết sâu sắc chưa từng có. Mùi máu tanh và lưu huỳnh trong hầm ngục giờ đây đã dịu đi đáng kể, nhường chỗ cho một mùi đất ẩm và hương thanh khiết yếu ớt từ những "vật" đã được chữa lành. Cảnh tượng bi tráng nhưng đầy hy vọng này khiến hắn nhận ra rằng, "chân lý thất lạc" không phải là một phép thuật vĩ đại hay một con đường tu luyện mới lạ, mà là sự trở về với những gì đã bị lãng quên: sự tôn trọng bản chất của vạn vật, quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "thăng tiên" theo một cách cực đoan.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của rạng sáng bắt đầu len lỏi yếu ớt qua khe núi, đánh thức Hẻm Núi Tử Vong khỏi giấc ngủ lạnh lẽo, Tần Mặc và đồng đội đã rời khỏi hầm ngục u ám. Hắn kiệt sức, dựa vào một vách đá xám xịt bên rìa hẻm núi, thân hình hơi gầy gò của hắn như muốn tan ra trong không khí lạnh lẽo và sương mù nhẹ buổi sớm. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên một sự rạng ngời, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật và thế giới.

Trong vòng tay hắn, dải lụa mỏng manh của Cổ Phù Linh vẫn còn run rẩy yếu ớt. Hắn nhẹ nhàng chạm vào nó, cảm nhận sự thuần khiết, nhưng cũng vô cùng mong manh, tựa như một linh hồn vừa thoát khỏi ngục tù, cần được vỗ về và chăm sóc. Sự yếu ớt của nó nhắc nhở hắn rằng việc chữa lành không phải là một hành động tức thời, mà là một quá trình dài và khó khăn, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tận tâm.

Tô Lam tiến đến gần, ánh mắt nàng vẫn còn chứa đựng sự kinh ngạc, nhưng giờ đây đã pha lẫn với một sự tôn kính sâu sắc. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn những "vật" đã được thanh tẩy đang nằm yếu ớt trên một phiến đá. "Thật không thể ngờ... Phương pháp của ngươi... nó không phải là tiêu diệt, mà là hồi sinh... Ta đã hiểu... đây chính là con đường thực sự... không phải là sức mạnh, mà là sự chữa lành." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự bối rối và cả một tia sáng của niềm tin mới. Những giáo điều về "thăng tiên" mà nàng đã được dạy từ bé giờ đây đang lung lay dữ dội, nhường chỗ cho một sự thật khác, nhân văn và sâu sắc hơn.

Lục Vô Trần cũng đến, ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy phức tạp, vừa là sự khâm phục, vừa là nỗi lo lắng. "Huyết Ma Giáo đã gieo rắc sự tha hóa quá sâu... Chúng bóp méo bản nguyên của vạn vật, biến chúng thành công cụ của sự hủy diệt, thậm chí là những 'nút thắt năng lượng' của thiên địa cũng bị chúng lợi dụng. Nhưng con đường của Tần Mặc... có lẽ là hy vọng duy nhất." Y dừng lại, nhìn những "vật" đã được thanh tẩy, rồi nói tiếp, "Những gì chúng ta đã chứng kiến trong quá khứ, những thí nghiệm tàn bạo của Huyết Ma Giáo cổ đại, giờ đây lại được tái hiện ở hiện tại. Chúng ta đã chạm vào một phần cốt lõi của sự tha hóa, một nguồn gốc cổ xưa hơn cả những gì ta từng nghĩ. Sự rút lui của thực thể đó không có nghĩa là nó đã bị tiêu diệt hoàn toàn, mà có thể nó chỉ đang tạm thời ẩn mình, hoặc là một phần của một hệ thống lớn hơn, cổ xưa hơn. Huyết Ma Giáo... chúng không phải là một tổ chức đơn lẻ, mà là một bóng ma đeo bám Huyền Vực qua hàng ngàn năm, có thể liên hệ đến cả Thiên Diệu Tôn Giả."

Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng tình với lời phân tích của Lục Vô Trần. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc thanh tẩy vài "vật" bị tha hóa, mà là một cuộc hành trình dài hơi để phục hồi toàn bộ Huyền Vực, để chống lại một tư tưởng cực đoan đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh. "Mỗi 'vật'... đều có 'ý chí tồn tại' của riêng nó... chúng ta không thể ép buộc chúng... chỉ có thể giúp chúng tìm lại chính mình." Giọng hắn yếu ớt, nhưng từng lời nói đều mang theo sức nặng của một chân lý đã được chứng minh bằng hành động. Hắn nhìn những "vật" đã được thanh tẩy, chúng nằm đó, yếu ớt nhưng bình yên, không còn bị giằng xé bởi tà khí. "Sự cân bằng... đó mới là điều quan trọng nhất. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chúng ta phải tìm lại sự cân bằng bản chất."

Hắc Phong lặng lẽ nằm xuống bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn xung quanh, cảnh giác cao độ. Nó c���m nhận được sự thay đổi trong không khí, một luồng năng lượng thanh khiết yếu ớt đang dần lan tỏa, đẩy lùi đi sự nặng nề của tà khí. Nó hiểu rằng, chủ nhân của nó đã làm được một điều vĩ đại, một điều sẽ thay đổi số phận của Huyền Vực.

Sương mù buổi sớm vẫn còn bao phủ hẻm núi, nhưng trong lòng Tần Mặc và các đồng đội, một tia hy vọng mới đã được thắp lên. Dù con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, với những mối đe dọa lớn hơn vẫn đang ẩn mình, nhưng giờ đây, họ đã có một phương pháp, một triết lý, và một niềm tin vững chắc vào khả năng chữa lành và phục hồi. Sự thành công này không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà là bước đệm quan trọng, định hình phương pháp của Tần Mặc cho những cuộc đối đầu lớn hơn với tư tưởng "thăng tiên cực đoan" và những thế lực tà ác đang lợi dụng nó. Họ sẽ không chỉ chiến đấu, mà còn chữa lành, từng bước một, trả lại sự cân bằng cho vạn vật, cho Huyền Vực.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free