Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 754: Gieo Mầm Cân Bằng: Bài Học Từ Vực Sâu

Ánh sáng mờ ảo từ trận pháp của Lục Vô Trần, được Tần Mặc hòa hợp với 'ý chí tồn tại' của vùng đất, trở thành một đốm lửa le lói giữa màn đêm U Minh Cốc, là lời hứa về một bình minh mới, dù còn xa xôi và đầy chông gai. Đốm lửa ấy như một tín hiệu lặng câm, vươn mình qua màn sương đêm, chạm vào linh hồn mệt mỏi của vạn vật nơi đây, gieo vào lòng chúng một niềm hy vọng mong manh.

Khi những sợi nắng ban mai đầu tiên, yếu ớt và nhợt nhạt, rải xuống U Minh Cốc, xua đi phần nào lớp sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn, Tần Mặc đã đứng đó, giữa một vùng đất mà chỉ vài ngày trước còn chìm trong tà khí và sự mục rữa. Hắn cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong, giờ đây không còn hối hả với việc lập trận, mà chậm rãi bước qua khu vực Rừng Cây Chết đã được thanh tẩy một phần. Không khí vẫn lạnh lẽo, mang theo mùi gỗ mục và đất chết đặc trưng, nhưng sự nặng nề, rợn người của tà khí đã giảm đi đáng kể. Tiếng gió rít qua những cành cây khô trơ trụi giờ nghe như một bản tình ca buồn bã, không còn là khúc bi ca thê lương của sự hủy diệt.

Tần Mặc dừng lại bên một thân cây cổ thụ đã chết khô, thân vỏ nứt nẻ, cành lá đã rụng từ bao đời. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào lớp vỏ sần sùi, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo. Đôi mắt đen láy của hắn khép hờ, tựa như đang giao cảm với một linh hồn vô hình. Hắn không nhìn, mà dùng ‘ý chí tồn tại’ của mình để lắng nghe. Trong tâm thức, hắn cảm nhận được những rung động yếu ớt, những tiếng thở dài nặng nề từ sâu thẳm trong mạch gỗ, một ‘ý chí tồn tại’ đang cố gắng bám víu vào sự sống, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh nhất. Đó là ý chí của một loài cây đã bị tà khí xâm chiếm, bị rút cạn sinh lực, nhưng vẫn kiên cường giữ lấy bản chất của mình, không cam chịu hóa thành một vật chất vô tri, không cam chịu bị biến chất hoàn to��n.

“Sự sống luôn tìm thấy con đường, miễn là chúng ta không bóp méo bản chất của nó,” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió, như một lời khuyên gửi đến những linh hồn cây cối vô hình, và cũng như một lời nhắc nhở cho chính mình. Hắn suy ngẫm về câu nói đó. Vạn vật trên Huyền Vực này, từ những linh thảo nhỏ bé đến những thần thú hùng vĩ, từ binh khí đến thành trì, đều mang trong mình một ‘vật tính’ độc đáo, một ‘ý chí tồn tại’ riêng biệt. Nhưng vì khao khát ‘thăng tiên’ mù quáng, vì sự truy cầu sức mạnh tột cùng, vô số sinh linh đã ép buộc bản thân, bóp méo ‘vật tính’ của mình, thậm chí là từ bỏ ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy để chạy theo một hình thái “cao cả” hơn, một cảnh giới “vĩ đại” hơn. Kết quả là sự mất cân bằng, sự tha hóa, và cuối cùng là sự hủy diệt mà U Minh Cốc này đã chứng kiến. Những thân cây chết khô này không chỉ là nạn nhân của tà khí, mà còn là chứng nhân cho sự tàn phá khi ‘ý chí tồn tại’ bị cưỡng bức.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, nàng quan sát hắn với một ánh mắt đầy suy tư. Nàng đã từng là một kiếm khách kiên cường, một tu sĩ theo đuổi đỉnh cao của kiếm đạo, nhưng những gì nàng chứng kiến từ khi theo bước Tần Mặc đã làm lung lay những tín niệm cố hữu. “Đây là lần đầu tiên ta thấy một nơi bị tà khí hủy hoại nặng nề lại có thể... hồi sinh như vậy,” nàng nói, giọng mang theo sự kinh ngạc chân thành. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, một sự thanh khiết yếu ớt đang dần len lỏi, đẩy lùi những tàn dư độc hại. Trước đây, ở những vùng đất khác bị tà khí xâm nhiễm, các tu sĩ thường chỉ có thể lựa chọn giữa việc phong ấn vĩnh viễn hoặc dùng sức mạnh cường đại để thanh tẩy, nhưng quá trình đó thường để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa, khiến vùng đất trở nên cằn cỗi, mất đi linh khí tự nhiên. Nhưng Tần Mặc thì khác, hắn không dùng sức mạnh, mà dùng sự thấu hiểu, dùng ‘ý chí tồn tại’ để vỗ về, để chữa lành.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt thâm thúy, cũng cẩn trọng đánh giá môi trường xung quanh. Y gật đầu, đồng tình với Tô Lam. “Tà khí vẫn còn, nhưng đã yếu đi rất nhiều. Các trận pháp của Huyết Ma Giáo đã bị phá vỡ, và có lẽ chúng đã rút lui sâu hơn.” Giọng y vẫn trầm, nhưng không còn vẻ mệt mỏi tuyệt vọng như trước. Y là một chuyên gia về trận pháp, hiểu rõ mức độ tàn phá của Huyết Ma Giáo và sự khó khăn của việc thanh tẩy. Y biết rằng, dù Huyết Ma Giáo có rút lui, dấu vết của chúng vẫn còn vương vãi khắp nơi, tựa như những mầm bệnh âm ỉ chờ đợi cơ hội bùng phát trở lại. Điều này cũng ám chỉ rằng, Huyết Ma Giáo có thể có những căn cứ bí mật khác, hoặc những thế lực liên minh mạnh mẽ hơn, chỉ đang tạm thời ẩn mình, chờ đợi thời cơ phản công. Sự thành công của Tần Mặc trong việc thanh tẩy Hầm Ngục Huyết Giáo chỉ là một chiến thắng nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến đòi hỏi sự kiên trì và thận trọng không ngừng.

Hắc Phong nằm phục bên cạnh, bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng cây. Đôi mắt đỏ rực của nó quét một vòng cảnh giác, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ những tiếng trầm ��ục, như một lời khẳng định cho sự hiện diện của những tàn dư tà khí mà mắt thường không thể thấy, nhưng cũng là một lời trấn an cho những ‘vật’ yếu ớt đang được nó bảo vệ. Cổ Phù Linh, giờ đã không còn vẻ hung ác, mà hóa thành một lá bùa ố vàng, yếu ớt run rẩy trong túi gấm được Hắc Phong cẩn thận mang theo. Đao Hồn, từ một con dao găm cũ kỹ đầy sát khí, giờ đã trầm mặc, nằm yên trong vỏ, không còn tỏa ra sự hung hăng. Linh Thảo Tiên Tử, một khóm linh thảo nhỏ bé, giờ đây chỉ còn vài chiếc lá mỏng manh, ánh sáng yếu ớt của nó thoi thóp, tựa như một ngọn đèn dầu trước gió. Chúng là minh chứng sống động cho quá trình phục hồi, nhưng cũng là lời nhắc nhở về sự mong manh của sự sống sau khi bị tha hóa. Chúng cần được chăm sóc và bảo vệ trong một thời gian dài, không phải là một giải pháp tức thời. Tần Mặc hiểu rằng, việc chữa lành không phải là một phép màu chớp nhoáng, mà là một hành trình dài đằng đẵng, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng đồng cảm vô bờ bến.

Hắn nhìn những ‘vật’ đang dần hồi phục ấy, trong lòng dâng lên một sự quyết tâm lớn lao. Phương pháp của hắn không chỉ dừng lại ở việc thanh tẩy tà khí, mà còn là khơi gợi lại ‘ý chí tồn tại’ nguyên bản, trả lại cho vạn vật quyền được là chính nó. Rừng Cây Chết này, dù vẫn còn u ám và mục nát, nhưng đã bắt đầu hé lộ những tia hy vọng đầu tiên. Những mầm sống yếu ớt đang nảy sinh từ lòng đất, những côn trùng nhỏ bé đang rục rịch bò ra từ lớp lá khô mục, chúng hấp thụ những linh khí yếu ớt nhưng thuần khiết hơn từ môi trường đã được thanh lọc. Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phục hồi Huyền Vực sẽ còn rất dài, nhưng hắn đã tìm thấy một con đường, một phương pháp, và quan trọng hơn cả, là một niềm tin vững chắc rằng sự cân bằng sẽ trở lại, khi vạn vật được quyền lựa chọn con đường của chính mình, không bị ép buộc phải “cao hơn” hay “mạnh hơn” một cách mù quáng. Hắn hít một hơi sâu, luồng không khí lạnh lẽo nhưng đã bớt độc hại tràn vào phổi, tiếp thêm cho hắn sức mạnh để tiếp tục hành trình.

***

Khi vầng thái dương lên cao, ánh sáng len lỏi vào sâu trong lòng đất, Tần Mặc cùng đoàn người tìm đến một hang động Huyết Thạch đã được thanh tẩy. Từng là nơi tà khí tích tụ nồng đặc, giờ đây hang động vẫn giữ vẻ âm u, ẩm ướt với những vách đá nhọn hoắt, nhưng mùi tanh nồng của máu và sắt đã dịu đi, thay vào đó là mùi đất ẩm và một chút hương khoáng vật. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang vang vọng, tạo nên một âm thanh tĩnh mịch, đôi khi pha lẫn tiếng gió luồn qua khe đá, nghe như tiếng thở dài của hang động.

Tần Mặc ngồi giữa một vòng tròn nhỏ, trên một tảng đá phẳng. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ kiên định. Xung quanh hắn, những linh hồn yếu ớt và những con người mệt mỏi đang tề tựu. Cổ Phù Linh, Đao Hồn, Linh Thảo Tiên Tử được Hắc Phong đặt cẩn thận ở gần Tần Mặc, như những đứa trẻ đang tìm kiếm sự che chở. Ngoài ra còn có vài Thôn Dân U Minh, những con người với gương mặt khắc khổ, thân hình gầy gò và làn da xanh xao do ảnh hưởng của môi trư���ng độc hại. Ánh mắt họ vẫn còn e dè, cảnh giác, nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò và khao khát được bình yên. Lẫn giữa họ là vài Tiểu Quỷ Vật U Minh, những sinh vật nhỏ bé, hình thù kỳ dị, từng hung hãn dưới tác động của tà khí, giờ đây co rúm lại, dè dặt quan sát.

Tần Mặc cất tiếng nói, giọng hắn không lớn, nhưng vang vọng khắp hang động, mỗi lời đều mang theo sức nặng của sự thấu hiểu. “Các ngươi không cần phải trở thành ‘tiên’, không cần phải theo đuổi sức mạnh mà bản thân không muốn. Hãy lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của chính mình.” Hắn nhìn lướt qua từng gương mặt, từng ‘vật’ nhỏ bé, rồi dừng lại ở Cổ Phù Linh. “Một lá bùa, bản chất của nó là trấn định, là bảo vệ, là kết nối với một ý chí nào đó. Nó không cần phải bay lượn trên chín tầng trời, không cần phải phóng thích linh lực kinh thiên. Chỉ cần nó làm tròn bổn phận của một lá bùa, trấn giữ sự bình yên cho một không gian, bảo vệ một linh hồn, vậy là nó đã đạt được giá trị cao nhất của mình.” Cổ Phù Linh khẽ rung lên, như thể thấu hiểu lời hắn nói, ánh sáng yếu ớt của nó trở nên ổn định hơn một chút.

Rồi hắn quay sang Đao Hồn. “Một thanh đao, bản chất của nó là sắc bén, là dứt khoát, là bảo vệ kẻ cầm nó. Nó sinh ra để chém, nhưng không phải để chém giết vô cớ, không phải để làm công cụ cho sự tham lam. Một thanh đao biết rõ bản chất của mình sẽ chỉ vung lên khi cần thiết, để bảo vệ lẽ phải, để cắt đứt xiềng xích, chứ không phải để nhuốm máu oan nghiệt.” Đao Hồn trong vỏ khẽ rung động, rồi một luồng khí lạnh lẽo nhưng không còn mang sát ý tỏa ra, bao trùm lấy nó, khiến nó trở nên trầm ổn lạ thường. Sự hung hăng cố hữu đã dần tan biến, thay vào đó là một sự kiên định, một ‘vật tính’ nguyên bản đang thức tỉnh.

Cuối cùng, hắn nhìn về phía Linh Thảo Tiên Tử, khóm linh thảo nhỏ bé đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt. “Một cây cỏ, bản chất của nó là sinh trưởng, là chữa lành, là mang lại sự sống. Nó không cần phải hóa thành tiên dược, không cần phải trường sinh bất tử. Chỉ cần nó vươn mình đón ánh nắng, hấp thụ tinh hoa đất trời, nuôi dưỡng những sinh linh nhỏ bé, chữa lành vết thương cho vạn vật, vậy là nó đã là một tiên thảo quý giá rồi.” Ngay khi Tần Mặc dứt lời, một chồi non xanh biếc, yếu ớt nhưng đầy sức sống, khẽ nhú ra từ thân Linh Thảo Tiên Tử, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, xua tan đi phần nào mùi đất ẩm và tanh nhẹ của hang động.

Các Thôn Dân U Minh lắng nghe, ánh mắt họ từ nghi ngờ dần chuyển sang suy tư. Một người đàn ông gầy gò, râu tóc bạc phếch, khẽ lên tiếng, giọng nói yếu ớt pha lẫn sự hoài nghi sâu sắc đã ăn sâu vào tâm trí họ. “Nhưng... chúng ta luôn bị dạy rằng phải mạnh mẽ, phải thăng tiên để tồn tại. Nếu không mạnh, chúng ta sẽ bị những kẻ khác nuốt chửng, bị tà khí xâm chiếm, bị thiên địa đào thải.” Lời nói của y phản ánh một niềm tin cố hữu đã được gieo rắc trong Huyền Vực, một niềm tin rằng sự yếu đuối đồng nghĩa với cái chết, và chỉ có ‘thăng tiên’ mới là con đường giải thoát.

Tần Mặc nhìn y, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một đại dương triết lý. “Sức mạnh thật sự không nằm ở cảnh giới, mà ở sự kiên định với bản chất của mình. U Minh Cốc này đã chứng kiến sự hủy diệt của những kẻ mù quáng chạy theo sức mạnh ảo vọng. Chúng ta đã thấy những kẻ ép buộc mình, ép buộc vạn vật phải ‘thăng tiên’, phải trở nên phi phàm, và kết quả là gì? Là sự tha hóa, là sự mất cân bằng, là những vùng đất chết chóc này.” Hắn dừng lại, cho lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí những người đang lắng nghe. “Giờ đây, hãy để U Minh Cốc này chứng kiến sự hồi sinh từ việc tôn trọng chính mình. Một con người, dù không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, vẫn có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, bình yên, nếu y biết lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của chính mình, biết trân trọng những gì mình có, thay vì chạy theo những thứ xa vời.”

Tần Mặc khẽ nâng tay, một luồng ý chí ôn hòa, ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, thẩm thấu vào không khí, chạm nhẹ vào từng ‘vật’, từng ‘dân chúng’. Đó không phải là linh lực cường đại, mà là một sự đồng cảm thuần túy, một sự thấu hiểu sâu sắc về ��ý chí tồn tại’ của vạn vật. Các Thôn Dân U Minh cảm nhận được sự bình yên chưa từng có, một cảm giác được chấp nhận, được thấu hiểu mà họ đã đánh mất từ lâu. Ánh mắt họ dần bớt e dè, sự cảnh giác ban đầu nhường chỗ cho sự tò mò và một tia hy vọng mới lóe lên. Một Tiểu Quỷ Vật U Minh nhỏ bé, hình thù như một con côn trùng phát sáng, từ từ bò ra khỏi đám đông, chầm chậm tiến đến gần Tần Mặc, không còn sự hoang dã hay hung dữ. Nó dừng lại cách hắn một quãng, khẽ rung rinh đôi râu, như đang lắng nghe, như đang tìm kiếm một sự kết nối.

Lục Vô Trần chứng kiến cảnh tượng đó, trong lòng dâng lên một sự xúc động mạnh mẽ. Y đã từng tuyệt vọng về U Minh Cốc, về số phận của những sinh linh bị tà khí biến dị. Nhưng giờ đây, y thấy một con đường khác, một hy vọng khác. Y nhìn Tần Mặc, như nhìn một vị đạo sư đang gieo những hạt giống đầu tiên cho một thế giới mới. Tô Lam cũng không khỏi kinh ngạc. Nàng từng nghĩ Tần Mặc chỉ có thể thanh tẩy ‘vật’ bị tha hóa bằng cách kết nối trực tiếp, nhưng giờ đây, nàng nhận ra hắn còn có thể thay đổi cả nhận thức, cả ‘ý chí tồn tại’ của một tập thể. Phương pháp ‘gieo mầm cân bằng’ của Tần Mặc tại U Minh Cốc này, nếu thành công, có thể trở thành một mô hình cho việc phục hồi các vùng đất bị ảnh hưởng khác trên Huyền Vực, một lời thách thức trực tiếp đến tư tưởng ‘thăng tiên’ độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả. Sự tương phản giữa con đường của Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ ngày càng rõ nét, đặt ra câu hỏi về định nghĩa ‘tiến hóa’ và ‘sức mạnh’ thực sự.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm tin sắt đá. Hắn biết rằng, việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật là một quá trình gian nan và lâu dài hơn cả việc chiến đấu với Huyết Ma Giáo. Nhưng hắn cũng tin rằng, mỗi mầm non ý chí được gieo xuống, mỗi trái tim được thức tỉnh, sẽ là một bước tiến nhỏ nhưng vững chắc trên con đường trả lại sự cân bằng cho thế giới.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả m��t góc U Minh Cốc. Sương mù độc đã tan gần hết, nhường chỗ cho những làn hơi nước mỏng manh, không còn mang theo sự chết chóc mà chỉ còn sự ẩm ướt của đất trời. Ánh hoàng hôn yếu ớt xuyên qua những tán cây khô, tạo nên những vệt sáng cam đỏ trên nền trời xám xịt. Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đi đến rìa Đầm Lầy Linh Hồn, nơi các trận pháp Lục Vô Trần đã thanh tẩy một phần, và nơi Tần Mặc đã dùng ‘ý chí tồn tại’ để vỗ về những linh hồn đang than khóc. Giờ đây, tiếng ếch nhái yếu ớt đã vang lên từ xa, tiếng bùn lầy sủi bọt không còn ghê rợn mà chỉ là một phần của âm thanh tự nhiên. Mùi bùn lầy và xác chết vẫn còn, nhưng đã bớt tanh hôi đi rất nhiều, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất và cỏ dại.

Điều khiến Tô Lam và Lục Vô Trần kinh ngạc nhất là cảnh tượng đang diễn ra trước mắt họ. Các Thôn Dân U Minh, những con người từng sống trong sự sợ hãi và tranh giành, giờ đây đang cùng Tiểu Quỷ Vật U Minh tương tác một cách lạ lùng. Họ không còn cố gắng hút linh khí một cách tham lam, không còn sợ hãi hay xua đuổi những sinh vật nhỏ bé này. Thay vào đó, họ học cách hòa hợp, học cách tương tác với môi trường và nhau một cách tự nhiên.

Một Thôn Dân U Minh gầy gò, với đôi bàn tay chai sần, đang cẩn thận đào một củ khoai dại từ lòng đất. Y không ăn ngay, mà chia nó làm đôi. Một nửa y đưa cho một Tiểu Quỷ Vật U Minh nhỏ bé, hình thù như một con sâu đất phát sáng, đang run rẩy đứng gần đó. Tiểu Quỷ Vật U Minh ban đầu còn e ngại, nhưng rồi nó từ từ tiếp nhận, phát ra một tiếng kêu nhỏ, như một lời cảm ơn. Cảnh tượng giản dị ấy, tưởng chừng như vô nghĩa, lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, khiến Tô Lam không khỏi thốt lên.

“Họ... họ đang hòa hợp. Ta chưa từng thấy điều này ở những nơi khác, dù là sau khi được thanh tẩy.” Giọng nàng ngạc nhiên đến tột độ. Trong kinh nghiệm của nàng, dù các vùng đất có được thanh tẩy, các sinh linh nơi đó vẫn sẽ giữ lại bản năng sinh tồn khắc nghiệt, vẫn sẽ tranh giành nguồn lực một cách tàn nhẫn. Nhưng ở đây, Tần Mặc đã làm được điều phi thường.

Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, không khỏi thở dài một hơi, nhưng lần này là tiếng thở dài của sự giải thoát, của niềm hy vọng. “Đây không chỉ là thanh tẩy, mà là một sự thay đổi trong ‘ý chí tồn tại’. Tần Mặc đang gieo mầm cho một con đường hoàn toàn khác.” Y hiểu rằng, những gì Tần Mặc làm không chỉ là loại bỏ tà khí, mà là khôi phục lại mối liên kết nguyên thủy giữa vạn vật, mối liên kết dựa trên sự tôn trọng và đồng cảm, chứ không phải sự tranh đoạt và kiểm soát. Khả năng chữa lành và thay đổi của những sinh vật tưởng chừng như vô phương cứu chữa này là một minh chứng hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn dõi theo hành động của Thôn Dân U Minh và Tiểu Quỷ Vật U Minh. “Mỗi mầm non là một hy vọng. Nhưng con đường còn rất dài.” Lời nói của hắn không mang vẻ tự mãn, mà là một sự trầm tư sâu sắc về gánh nặng trên vai. Hắn biết rằng, U Minh Cốc này chỉ là một phần nhỏ của Huyền Vực, và những gì hắn đạt được ở đây chỉ là một khởi đầu. Mặc dù U Minh Cốc đang dần hồi phục, nhưng những mối đe dọa lớn hơn từ Huyết Ma Giáo và các thế lực tà ác khác vẫn còn rình rập, chờ đợi cơ hội phản công. Hắn nhìn về phía xa, nơi Vực Sâu Vô Định vẫn còn chìm trong bóng tối u ám, một biểu tượng cho những thách thức còn đó, cho những ‘ý chí tồn tại’ đang bị bóp méo sâu sắc hơn.

Nỗi lo lắng liệu những mầm non niềm tin này có thể trụ vững trước sự khắc nghiệt của U Minh Cốc và sự truy cầu sức mạnh của thế giới bên ngoài vẫn len lỏi trong tâm trí hắn. Liệu hắn có thể thực sự thay đổi một thế giới đã bị tha hóa quá sâu sắc? Câu hỏi ấy vẫn còn đó, nhưng Tần Mặc không cho phép mình lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, con đường của sự cân bằng bản chất, con đường của việc trao cho vạn vật quyền được là chính nó.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm lại bao trùm U Minh Cốc. Nhưng lần này, màn đêm không còn quá nặng nề, không còn tuyệt vọng. Một vài đốm sáng nhỏ bé, yếu ớt bắt đầu lấp lánh trong bóng tối, đó là ánh sáng từ những Tiểu Quỷ Vật U Minh, là ánh sáng từ chồi non của Linh Thảo Tiên Tử, là ánh sáng của Cổ Phù Linh đã ổn định hơn. Chúng là những minh chứng sống động cho một hy vọng mới, một bình minh mới đang dần ló dạng. Con đường phía trước còn đầy chông gai và thử thách, nhưng Tần Mặc không đơn độc. Hắn có Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong, và quan trọng hơn cả, hắn có niềm tin vào ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Từ vực sâu tăm tối nhất của U Minh Cốc, một triết lý mới đang được gieo mầm, một con đường mới đang được mở ra, không phải để ‘thăng tiên’ mù quáng, mà là để tìm lại sự cân bằng, để vạn vật được sống trọn vẹn với bản chất của chính mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free