Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 755: Bản Chất Hồi Sinh: Niềm Tin Nở Hoa Từ Vực Sâu

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm lại bao trùm U Minh Cốc. Nhưng lần này, màn đêm không còn quá nặng nề, không còn tuyệt vọng. Một vài đốm sáng nhỏ bé, yếu ớt bắt đầu lấp lánh trong bóng tối, đó là ánh sáng từ những Tiểu Quỷ Vật U Minh, là ánh sáng từ chồi non của Linh Thảo Tiên Tử, là ánh sáng của Cổ Phù Linh đã ổn định hơn. Chúng là những minh chứng sống động cho một hy vọng mới, một bình minh mới đang dần ló dạng. Con đường phía trước còn đầy chông gai và thử thách, nhưng Tần Mặc không đơn độc. Hắn có Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong, và quan trọng hơn cả, hắn có niềm tin vào ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Từ vực sâu tăm tối nhất của U Minh Cốc, một triết lý mới đang được gieo mầm, một con đường mới đang được mở ra, không phải để ‘thăng tiên’ mù quáng, mà là để tìm lại sự cân bằng, để vạn vật được sống trọn vẹn với bản chất của chính mình.

Bình minh rạng sáng, mang theo một làn sương mỏng giăng mắc khắp U Minh Cốc. Không khí se lạnh, ẩm ướt nhưng không còn mang nặng mùi tanh nồng của máu và tà khí như trước. Thay vào đó, một mùi hương dịu nhẹ của đất ẩm, của cây cối mục nát và cả những chồi non vừa hé, phảng phất trong gió, mang theo một chút hy vọng mong manh. Tần Mặc, cùng với Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong, tiếp tục cuộc hành trình khám phá và chữa lành những vết thương còn lại của vùng đất này. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong sương sớm, bước đi uy dũng phía trước, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua từng lùm cây, ngóc ngách. Tô Lam và Lục Vô Trần đi phía sau, lặng lẽ quan sát, ghi chép và cảm nhận sự thay đổi vi diệu của môi trường xung quanh.

Họ tiến sâu vào khu vực từng được gọi là Rừng Cây Chết, một nơi mà trước đây chỉ có những thân cây trơ trụi, cành lá khô quắt vươn lên trời xanh như những ngón tay gầy guộc của tử thần, không một chút sự sống. Âm thanh chủ yếu là tiếng gió rít qua những tán cây không lá, tạo nên một bản giao hưởng ai oán, cùng với tiếng côn trùng bò lổm ngổm trong đất mục. Bầu không khí nơi đây luôn nặng nề, u ám, đậm đặc tà khí, khiến bất kỳ sinh linh nào cũng phải rùng mình. Nhưng giờ đây, một sự thay đổi kỳ diệu đang diễn ra. Từ những thân cây cổ thụ đã mục ruỗng, từ những cành cây tưởng chừng vô hồn, những mầm xanh yếu ớt đã bắt đầu nhú lên, như những đốm lửa nhỏ nhoi thắp sáng giữa màn đêm của sự hủy diệt. Chúng còn nhỏ bé, còn yếu ớt, nhưng đã là một minh chứng hùng hồn cho sức sống bất diệt.

Tần Mặc dừng lại trước một gốc cây cổ thụ khổng lồ, thân cây đã hóa thạch một nửa, nhưng vẫn sừng sững hiên ngang. Hắn đặt bàn tay mình lên lớp vỏ cây xù xì, cảm nhận sự rung động yếu ớt nhưng kiên cường bên trong. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Một ‘ý chí tồn tại’ non trẻ, đầy sợ hãi và nghi ngờ, đang cựa quậy bên trong, đó là một Linh Mộc, vừa mới được khai linh sau khi tà khí rút đi. Nó hoài nghi, nó sợ hãi sự hiện diện của những sinh linh xa lạ, của những tu sĩ mang theo linh lực mạnh mẽ. Nó không hiểu tại sao mình lại được sinh ra, không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì trong thế giới khắc nghiệt này.

Tần Mặc nhẹ nhàng thì thầm, giọng nói trầm ấm, bao dung, như một làn gió xuân vuốt ve những chồi non: “Ngươi không cần phải trở thành Thần Mộc để có giá trị. Ngươi không cần phải vươn tới trời cao, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt để trở thành một tồn tại vĩ đại. Chỉ cần là chính ngươi, vươn mình dưới ánh mặt trời này, cảm nhận từng giọt sương mai, từng hạt mưa rơi, từng cơn gió thoảng qua. Đó đã là đủ rồi.” Hắn truyền đi một cảm giác bình yên, trấn an, một thông điệp rằng sự tồn tại của nó, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đã là một điều kỳ diệu, không cần phải chạy theo bất kỳ chuẩn mực nào của thế giới bên ngoài.

Tô Lam, nàng quan sát Tần Mặc với một ánh mắt ngày càng thấu hiểu và ngưỡng mộ. Nàng đã từng chứng kiến vô số kỳ tích, nhưng kỳ tích của Tần Mặc không đến từ sức mạnh hủy diệt, mà từ sự hồi sinh và kiến tạo. “Sự phục hồi này... thật thần kỳ. Nó diễn ra chậm hơn chúng ta nghĩ, nhưng lại bền vững hơn,” nàng khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngạc nhiên. Nàng nhìn những mầm xanh yếu ớt, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Trước đây, sự phục hồi thường chỉ là sự tái tạo một cách cơ học, nhưng ở đây, nó mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn, một sự thay đổi từ bên trong.

Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây không còn sự mệt mỏi và hoài nghi thường trực, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một tia hứng thú. Y gật đầu, đồng tình với Tô Lam. “Các trận pháp của ta chỉ có thể thanh tẩy. Chúng dọn sạch tà khí, tạo ra một không gian trống rỗng. Còn việc hồi sinh này... là do ‘ý chí tồn tại’ của chính chúng. Là sự lựa chọn của bản thân chúng, được Tần Mặc khơi gợi. Y không ép buộc, mà là dẫn dắt. Y không biến chúng thành thứ khác, mà là giúp chúng tìm lại chính mình.” Y hiểu rằng, phương pháp của Tần Mặc là một sự tôn trọng tuyệt đối đối với bản chất của vạn vật, một điều mà các tu sĩ khác, bao gồm cả y, đã bỏ quên trong hành trình truy cầu sức mạnh và sự thăng hoa. Y bắt đầu cảm thấy những ý nghĩa mới trong con đường tu luyện của mình, không còn chỉ là sự truy cầu quyền năng, mà là sự hài hòa với thiên địa, với bách vật.

Hắc Phong, nằm yên lặng dưới gốc cây, thỉnh thoảng liếc mắt về phía Tần Mặc, như để xác nhận rằng chủ nhân của nó vẫn bình an. Nó cảm nhận được sự thay đổi của không khí, sự dịu đi của tà khí, và sự sống đang dần trở lại. Đối với một linh thú như nó, sự cân bằng của thiên địa là điều tối quan trọng, và nó cảm thấy bình yên khi Tần Mặc đang từng bước khôi phục điều đó. Những cơn gió vẫn rít qua cành cây khô, nhưng giờ đây, xen lẫn vào đó là tiếng lá non lay động khe khẽ, tiếng côn trùng cựa quậy, tạo nên một bản hòa tấu mới của sự sống. Mùi gỗ mục vẫn còn đó, nhưng đã hòa quyện với hương nhựa cây non, một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy hứa hẹn.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, cảm nhận đư���c ‘ý chí tồn tại’ của Linh Mộc đã dịu đi rất nhiều. Nó không còn sợ hãi, mà thay vào đó là một sự tò mò, một khao khát được sống, được cảm nhận thế giới. Hắn biết rằng, quá trình này sẽ rất dài, và không phải ‘vật’ nào cũng sẽ dễ dàng chấp nhận con đường này. Nhưng mỗi mầm non được gieo, mỗi ‘ý chí’ được trấn an, đều là một bước tiến quan trọng. Trong tâm trí hắn, gánh nặng của trách nhiệm vẫn còn đó. Hắn biết U Minh Cốc này chỉ là một phần nhỏ của Huyền Vực rộng lớn, và sự hủy diệt ở những nơi khác còn sâu sắc hơn rất nhiều. Liệu hắn có đủ thời gian, đủ sức lực để gieo mầm hy vọng này khắp nơi? Câu hỏi ấy vẫn thường trực, nhưng hắn không cho phép mình chùn bước. Hắn đã chọn con đường này, con đường của sự cân bằng bản chất, con đường của việc trao cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "mạnh hơn".

***

Buổi chiều tà, một lớp sương mù dày đặc lại bao phủ Đầm Lầy Linh Hồn, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Không khí nơi đây vẫn ẩm ướt, mang theo mùi bùn đất đặc trưng, nhưng đã bớt đi sự nồng nặc, mục rữa của linh hồn oan khuất. Từng làn hơi nước bốc lên từ mặt đầm, cuộn mình trong gió nhẹ, tạo nên một bức tranh thủy mặc u buồn nhưng không còn đáng sợ. Đây là một trong những nơi mà Tần Mặc đã phải dùng rất nhiều tâm lực để thanh tẩy, nơi tập trung vô số linh hồn bị giam cầm và tha hóa bởi tà khí.

Tại một khu đất cao, khô ráo hơn một chút, nằm gần mép đầm lầy, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đã dừng chân. Tại đây, Cổ Phù Linh vẫn lơ lửng, đôi khi phát ra ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt. Nó là một lá bùa giấy ố vàng, mang trong mình những ký ức hỗn loạn và những mảnh vỡ của một quá khứ bi thương. Kể từ khi được Tần Mặc thanh tẩy, nó đã bình yên hơn, nhưng vẫn còn rất yếu ớt, như một đứa trẻ thơ ngây đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ của thế giới. Bên cạnh Cổ Phù Linh là Đao Hồn, hiện hình như một chàng trai trẻ với ánh mắt sắc lạnh, nhưng giờ đây đã bớt đi sự hung hăng, cuồng chiến. Y im lặng đứng đó, tay vẫn nắm chặt chuôi dao găm cũ kỹ của mình, nhưng không còn phát ra khí thế bức người. Bản chất chiến đấu của một thanh đao vẫn còn, nhưng nó đã học được cách trầm ổn, không còn bị tà khí điều khiển.

Một vài Tiểu Quỷ Vật U Minh yếu ớt, hình dạng mơ hồ, như những đốm sáng lập lòe trong màn sương, đang dè dặt quan sát Tần Mặc và đồng đội. Chúng là những sinh linh nhỏ bé, được sinh ra từ âm khí, từng hoang dại và hung hãn, nhưng giờ đây, chúng chỉ tò mò, e ngại, không còn biểu lộ ý định tấn công. Chúng vẫn còn sợ hãi, còn nghi ngờ, nhưng sự sợ hãi đó đã bị thay thế bởi một sự hiếu kỳ nguyên sơ. Chúng đã chứng kiến Tần Mặc thanh tẩy tà khí, chứng kiến sự thay đổi của U Minh Cốc, và chúng bắt đầu cảm nhận được một sự an toàn, một sự bình yên mà trước đây chúng chưa từng biết đến.

Tần Mặc ngồi xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn Đao Hồn. Hắn biết rằng, đối với một binh khí, bản chất là chém giết, là chiến đấu. Nhưng hắn muốn nó hiểu rằng, chém giết không phải là mục đích duy nhất, và sự bảo vệ mới là ý nghĩa cao cả hơn. “Ngươi không cần phải mãi mãi là một thanh đao chỉ biết chém giết. Đó là bản năng, nhưng không phải là tất cả. Ngươi có thể là một biểu tượng của sự bảo vệ, của sự kiên cường. Ngươi có thể chọn trở thành một lá chắn, thay vì một mũi giáo. Ý chí của ngươi, không phải bản chất của ngươi, mới quyết định vận mệnh của ngươi.” Tần Mặc truyền đi những ý niệm đó, giúp Đao Hồn sắp xếp lại ‘ý chí tồn tại’ đã bị bóp méo bởi tà khí và sự truy cầu sức mạnh mù quáng. Hắn muốn nó tìm thấy một mục đích mới, một con đường mới để thể hiện bản chất của mình, không phải là sự hủy diệt, mà là sự gìn giữ.

Cổ Phù Linh, như cảm nhận được sự trấn an từ Tần Mặc, bắt đầu phát ra ánh sáng ổn định hơn. Những ký ức hỗn loạn bên trong nó dần dần được sắp xếp lại, không còn là những mảnh vụn vô nghĩa, mà là một dòng chảy ký ức tuy vẫn còn mơ hồ, nhưng đã có trật tự. Nó truyền đi một ý niệm yếu ớt nhưng rõ ràng hơn: “Ký ức... hỗn loạn... nhưng... bình yên... hơn...” Ánh sáng từ nó nhấp nháy, như một lời cảm ơn, một lời xác nhận về sự thay đổi tích cực. Những ký ức đau khổ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn chi phối nó hoàn toàn, thay vào đó là một cảm giác bình yên mới mẻ.

Tô Lam quan sát sự thay đổi tinh tế của Đao Hồn và Cổ Phù Linh, nàng không khỏi kinh ngạc. “Ngay cả những Tiểu Quỷ Vật này cũng không còn tấn công chúng ta... Chúng có vẻ tò mò.” Nàng chỉ vào những đốm sáng lập lòe đang từ từ tiến lại gần hơn, ánh mắt chúng không còn vẻ hung tợn mà thay vào đó là sự hiếu kỳ trẻ thơ. Chúng không còn run rẩy vì sợ hãi, mà vì muốn khám phá. Nàng đã từng nghĩ rằng những sinh linh được sinh ra từ tà khí này là vô phương cứu chữa, rằng bản chất của chúng là ác. Nhưng Tần Mặc đã chứng minh điều ngược lại.

Lục Vô Trần, y lặng lẽ lấy ra một phù chú, kiểm tra nồng độ tà khí trong không khí. Phù chú phát ra ánh sáng xanh nhạt, thay vì đỏ rực như trước đây. Y khẽ gật đầu, “Nồng độ tà khí đã giảm đi rất nhiều. Nơi đây đang dần trở về trạng thái tự nhiên. ‘Ý chí tồn t���i’ của chúng, một khi không còn bị tà khí bóp méo, sẽ tự tìm về sự cân bằng của mình.” Y nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy suy ngẫm. Y đã từng là một tu sĩ trận pháp lừng danh, có thể điều khiển linh khí, thay đổi địa mạch. Nhưng y chưa từng nghĩ rằng có thể thay đổi ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật bằng sự thấu cảm, bằng cách lắng nghe.

Tần Mặc biết rằng, con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai. U Minh Cốc vẫn còn nhiều vùng đất chìm trong tà khí, vẫn còn nhiều ‘vật’ bị tha hóa sâu sắc hơn. Nhưng những dấu hiệu này, dù nhỏ bé, đã là một sự khích lệ to lớn. Hắn nhìn những Tiểu Quỷ Vật U Minh đang từ từ tiến lại gần, chạm nhẹ vào tay hắn như để kiểm tra. Hắn không hề sợ hãi hay xua đuổi. Hắn hiểu rằng, sự nghi ngờ ban đầu là điều không thể tránh khỏi, nhưng chỉ cần có đủ kiên nhẫn và lòng tin, vạn vật đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, không cần phải chạy theo con đường thăng tiên mù quáng mà thế giới bên ngoài đã áp đặt. Hắn cảm nhận được sức nặng của Huyền Vực Tâm Châu đang ẩn giấu trong ngực, một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn đang mang, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh nội tại, một niềm tin vững chắc vào khả năng chữa lành của thế giới.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một vùng trời U Minh Cốc. Nơi đây, trong một khu vực nhỏ đã được Tần Mặc và liên minh nỗ lực phục hồi, không khí trở nên thanh bình đến lạ thường. Ánh nắng nhẹ cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những ngọn cỏ xanh non, và làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương thơm của đất ẩm và những bông hoa dại vừa nở. Khu vực này, được Tần Mặc đặt tên là Lâm Địa An Bình, là một minh chứng sống động cho triết lý của hắn. Những âm thanh quen thuộc của U Minh Cốc – tiếng gió rít ai oán, tiếng rên rỉ của linh hồn – đã được thay thế bằng tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ, tiếng côn trùng vui vẻ và cả tiếng cười nói nhỏ nhẹ của Thôn Dân U Minh.

Trong Lâm Địa An Bình, một cảnh tượng chưa từng có đang diễn ra. Các Thôn Dân U Minh, những con người từng sống trong sự khắc nghiệt và ám ảnh của tà khí, giờ đây không còn vẻ tiều tụy, xanh xao mà đã có chút hồng hào hơn. Ánh mắt họ không còn sự sợ hãi hay dè dặt, mà thay vào đó là sự bình yên và niềm hy vọng. Họ đang cùng các Tiểu Quỷ Vật U Minh, những sinh vật nhỏ bé được sinh ra từ âm khí, chung sống hòa bình, thậm chí còn tương tác một cách tự nhiên và vui vẻ. Một vài Thôn Dân đang cẩn thận chăm sóc những mầm cây mới nhú, tưới nước cho chúng bằng những chiếc gáo làm từ lá cây khô. Bên cạnh họ, những Tiểu Quỷ Vật U Minh, giờ đây không còn mang vẻ hoang dại hay đáng sợ, mà trở nên tò mò và thân thiện, bay lượn quanh những mầm cây, đôi khi đậu lên vai của Thôn Dân, phát ra những âm thanh vui vẻ, như những đứa trẻ đang chơi đùa.

Một Thôn Dân U Minh già nua, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền lành, đang chỉ cho một nhóm Tiểu Quỷ Vật cách nhận biết loại thảo dược nào có thể dùng để chữa bệnh. Y nói: “Chúng tôi từng nghĩ mình không bao giờ thoát khỏi sự tha hóa, không bao giờ có thể sống mà không tranh giành, không sợ hãi. Nhưng Tần Mặc đã cho chúng tôi thấy... một con đường khác. Một con đường mà chúng tôi có thể là chính mình, không cần phải trở thành tiên nhân hay ma quỷ.” Giọng y trầm ấm, tràn đầy lòng biết ơn và sự mãn nguyện. Y đã từng là một người sống trong nỗi sợ hãi, phải chiến đấu từng ngày để sinh tồn, nhưng giờ đây, y đã tìm thấy một mục đích mới, một sự bình yên nội tại.

Một Tiểu Quỷ Vật U Minh nhỏ bé, hình dáng như một đốm sáng xanh lam, bay lượn quanh Tần Mặc, phát ra âm thanh vui vẻ, như muốn nói: “Bình yên... thật tốt...” Nó đậu lên vai hắn, cảm nhận được sự ấm áp và an toàn từ hắn. Đây là một minh chứng hùng hồn cho sự thay đổi trong ‘ý chí tồn tại’ của chúng. Chúng không còn bị tà khí chi phối, không còn bị thúc đẩy bởi bản năng hung hãn, mà đã tìm thấy niềm vui trong sự tồn tại đơn thuần, trong sự hòa hợp với môi trường và với những sinh linh khác.

Tần Mặc mỉm cười, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn cảnh tượng trước mắt. “Mỗi ‘vật’ đều có giá trị của riêng mình. Không cần phải biến thành thứ khác để được chấp nhận, không cần phải truy cầu sức mạnh vượt quá bản chất để được tôn trọng. Sự tồn tại của các ngươi, sự độc đáo của các ngươi, chính là điều quý giá nhất.” Hắn biết rằng, những lời nói này không chỉ dành cho các Thôn Dân và Tiểu Quỷ Vật, mà còn là thông điệp hắn muốn gửi gắm đến toàn bộ Huyền Vực, đến tất cả những tu sĩ đang mù quáng chạy theo con đường thăng tiên.

Tô Lam, nàng đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và một niềm tin vững chắc. Nàng đã từng là một kiếm khách kiên cường, tu luyện theo con đường truyền thống, truy cầu sức mạnh và cảnh giới. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã thay đổi hoàn toàn quan niệm của nàng. “Đây... đây mới là con đường thực sự của sự sống,” nàng khẽ nói, giọng đầy cảm xúc. Nàng hiểu rằng, sự sống không nằm ở đỉnh cao của quyền năng, mà nằm ở sự cân bằng, ở sự tôn trọng bản chất. Nàng cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn mình, một sự bình yên mà nàng chưa từng tìm thấy trong những năm tháng tu luyện khổ hạnh.

Lục Vô Trần, y nhìn những mầm cây xanh non đang vươn mình, nhìn những Thôn Dân U Minh và Tiểu Quỷ Vật đang vui vẻ tương tác. Y đã từng nghĩ rằng U Minh Cốc là một phế địa vĩnh viễn, không thể cứu vãn. Nhưng Tần Mặc đã làm được điều không tưởng. “Quá trình này cần sự kiên nhẫn. Rất nhiều kiên nhẫn. Nhưng kết quả... thật đáng để theo đuổi.” Y không còn thở dài vì mệt mỏi hay hoài nghi, mà là một tiếng thở dài của sự giải thoát, của niềm hy vọng mới. Y biết rằng, con đường mà Tần Mặc đang đi là một con đường rất khó khăn, nhưng nó lại là con đường duy nhất để Huyền Vực có thể tìm lại sự cân bằng, để vạn vật có thể sống trọn vẹn với bản chất của mình.

Hắc Phong nằm yên bình bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt nhắm nghiền, tận hưởng không khí trong lành và sự bình yên lan tỏa. Nó không cần phải cảnh giác quá mức ở nơi đây, vì mọi sinh linh đều đang sống trong sự hòa hợp. Những mầm non niềm tin này, dù còn yếu ớt, đã bén rễ sâu sắc trong lòng U Minh Cốc. Sự thành công của Tần Mặc trong việc phục hồi một phần U Minh Cốc và thay đổi nhận thức của các ‘vật’ cho thấy mô hình này có thể áp dụng cho các khu vực khác của Huyền Vực. Khả năng thích nghi và chấp nhận con đường ‘không cần lên tiên’ của các Tiểu Quỷ Vật U Minh và Thôn Dân U Minh cho thấy ngay cả những sinh vật bị tha hóa nặng nề nhất cũng có thể được cứu rỗi, mở ra hy vọng lớn hơn cho toàn bộ Huyền Vực. Và sự liên kết ngày càng chặt chẽ giữa Tần Mặc và liên minh của mình, đặc biệt là Tô Lam và Lục Vô Trần, sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn sắp tới, khi họ phải đối đầu với các thế lực mạnh mẽ hơn, những kẻ vẫn còn mù quáng truy cầu thăng tiên.

Tần Mặc đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những bóng đêm vẫn còn bao trùm các khu vực khác của U Minh Cốc, và xa hơn nữa là toàn bộ Huyền Vực rộng lớn. Hắn biết rằng, con đường còn rất dài, và những thử thách phía trước còn lớn hơn rất nhiều. Huyết Ma Giáo vẫn còn đó, và những thế lực tà ác khác vẫn đang rình rập. Thậm chí, những giáo điều cũ kỹ về sự thăng tiên vẫn còn ăn sâu vào tâm trí của vô số tu sĩ. Nhưng ở Lâm Địa An Bình này, hắn đã tìm thấy sức mạnh, tìm thấy niềm hy vọng. Hắn tin rằng, chỉ cần gieo đủ những mầm cây cân bằng, chỉ cần khơi gợi đủ ‘ý chí tồn tại’ nguyên sơ của vạn vật, Huyền Vực sẽ có thể tìm lại được con đường của chính mình, không phải là con đường đi đến sự hủy diệt vì tham vọng, mà là con đường của sự sống, của sự hài hòa vĩnh cửu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free