Vạn vật không lên tiên - Chương 757: Hồi Ức Vô Cực: Nền Tảng Của Triết Lý Cân Bằng
Trong khoảnh khắc ấy, khi sự bình yên lan tỏa khắp Lâm Địa An Bình, khi những Thôn Dân U Minh gột rửa nỗi sợ hãi, và khi chính Tần Mặc cảm nhận được nguồn năng lượng ấm áp từ Huyền Vực Tâm Châu đang cộng hưởng trong cơ thể, một làn gió vô hình thổi qua tâm trí hắn. Lời cảnh báo cổ xưa "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" vang vọng, không chỉ là một tiên đoán bi thảm, mà còn là một hồi ức, một lời nhắc nhở về khởi nguyên của một con đường khác, con đường mà Vô Tính Thành đã kiên trì gìn giữ suốt hàng trăm năm. Tâm trí Tần Mặc trôi dạt về một miền ký ức xa xưa, về những hạt mầm đầu tiên của sự cân bằng, về những con người đã từng thấu hiểu chân lý này từ rất lâu trước khi hắn xuất hiện.
***
**Phố Ch��� Sáng (Vô Tính Thành) – 500 năm về trước**
Sương sớm còn vương trên những mái nhà tranh, phủ lên những con đường lát đá cuội một vẻ mờ ảo, tĩnh lặng. Dần dần, ánh dương ban mai rọi xuống, xua tan màn sương, đánh thức Vô Tính Thành. Đó là một buổi sáng như bao buổi sáng khác, an lành và thuần khiết. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng nước chảy khe khẽ từ con suối nhỏ chảy qua làng. Mùi thức ăn giản dị, mùi đất ẩm sau đêm sương, và thoang thoảng hương hoa dại từ những khu vườn nhỏ lan tỏa trong không khí, tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm cúng.
Phố chợ bắt đầu tấp nập. Những gian hàng gỗ đơn sơ, mái che bằng vải bạt thô mộc, dần được dựng lên. Tiếng rao hàng không quá ồn ã mà trầm ấm, tiếng cười nói giòn tan của trẻ con nô đùa trên bãi đất trống, tiếng trả giá lanh lảnh của các bà, các chị, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, chân chất. Người dân Vô Tính Thành, với những khuôn mặt hiền lành, nhuốm màu nắng gió và sự cần lao, trao đổi những sản vật địa phương: những gánh rau tươi rói, những giỏ cá vừa đánh bắt từ sông, những chum mật ong rừng sóng sánh. Họ không tranh giành, không vội vã, chỉ có sự sẻ chia và niềm vui giản dị trong từng ánh mắt, nụ cười.
Giữa không khí thanh bình ấy, một lão ông với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt kiên nghị, đang tỉ mỉ sắp xếp những giỏ nấm rừng và củ sâm dại lên một tấm thảm trải trước gian hàng của mình. Đó là Thôn Trưởng của Vô Tính Thành, một người được cả làng kính trọng bởi sự khôn ngoan và lòng nhân hậu. Bên cạnh ông, một thanh niên trẻ tuổi, dáng người hơi gầy nhưng ánh mắt sáng ngời vẻ thông minh và ham học hỏi, đang phụ giúp ông một cách cẩn trọng. Đó là Lão Khang thời trẻ, người mà sau này sẽ trở thành một trong những trụ cột gìn giữ triết lý của làng.
Thôn Trưởng khẽ vuốt ve một củ sâm dại, giọng nói ấm áp: "Lão Khang này, con thấy không? Dù là củ sâm dại, nó cũng có ý chí tồn tại của riêng mình. Nó không cần phải hóa thành linh dược thượng phẩm, chỉ cần là chính nó, mang lại chút dưỡng chất cho ngư��i dùng, là đủ."
Lão Khang cúi đầu lắng nghe, ánh mắt đầy suy tư. "Dạ, Thôn Trưởng. Con vẫn đang cố gắng thấu hiểu sâu sắc hơn về ý chí tồn tại mà người vẫn thường nói."
Không xa đó, một cây cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững, tán lá xanh um vươn cao chạm tới tầng mây. Đây là Mộc Tinh Cổ Thụ, linh hồn của rừng cây, một vật đã tồn tại hàng ngàn năm. Tuy nhiên, vào thời điểm này, Mộc Tinh Cổ Thụ vẫn còn rất non trẻ, nó không ngừng tỏa ra một luồng linh khí dồi dào, nhưng có vẻ hơi 'quá đà' so với môi trường xung quanh. Thỉnh thoảng, những cành lá của nó rung lên bần bật, không phải vì gió, mà như một sự bồn chồn, một khát khao mãnh liệt muốn vươn cao hơn, thu nạp nhiều linh khí hơn, một dấu hiệu của sự "khai linh" đang diễn ra mạnh mẽ nhưng thiếu kiểm soát.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành ngước nhìn Mộc Tinh Cổ Thụ, một tia lo âu thoáng qua trong đôi mắt hiền từ. Ông khẽ thở dài, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thì thầm: "Nó đang cố gắng quá sức để vươn cao, quên mất gốc rễ của mình. Ý chí thăng tiến là bản năng của vạn vật, nhưng khi vượt quá giới hạn, nó sẽ đánh mất chính mình." Ông quay sang Lão Khang, ánh mắt chứa đựng sự răn dạy sâu xa: "Con người cũng vậy, Lão Khang ạ. Cứ mải miết truy cầu sức mạnh, truy cầu thăng tiên, rồi sẽ quên mất lý do vì sao mình tồn tại."
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, khoác trên mình bộ áo vải thô đã sờn cũ, bước chân vào khu chợ. Người này có vẻ ngoài bí ẩn, mái tóc dài bạc trắng xõa xuống hai vai, khuôn mặt ẩn hiện dưới vành mũ rộng, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi hoài nghi sâu sắc. Đó chính là Đạo Nhân Lạc Hồn, một cường giả đã từng tung hoành khắp Huyền Vực, từng là một trong những kẻ tiên phong trên con đường truy cầu thăng tiên, nhưng giờ đây lại mang trong mình một nỗi chán chường vô hạn.
Đạo Nhân Lạc Hồn lặng lẽ quan sát. Hắn thấy những nụ cười chân thật, những ánh mắt không vương vấn dục vọng. Hắn thấy sự trao đổi hàng hóa không cần cân đo đong đếm quá chi li, mà dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau. Hắn thấy những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, không chút lo âu về việc phải "khai linh" hay "đột phá". Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng hắn. "Nơi đây... không có linh lực tranh đấu, không có ma khí ô uế, không có áp lực thăng tiên, vậy mà sao bình yên đến lạ?" Hắn tự nói với chính mình, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. Hắn đã đi qua vô số vùng đất, chứng kiến vô số cuộc chiến giành giật linh mạch, tranh đoạt bảo vật, để rồi nhận ra sự trống rỗng trong chính con đường mình đã theo đuổi. Sự bình yên nơi đây, dù chỉ là một thoáng, đã chạm đến một góc khuất trong tâm hồn đã chai sạn của hắn. Hắn đứng lại, lẳng lặng hít thở bầu không khí trong lành, cảm nhận sự sống động nhưng không hề vồ vập của Vô Tính Thành, và trong lòng hắn, một hạt mầm tò mò đã bắt đầu nảy nở. Hắn đã thấy sự tha hóa của linh khí trong Mộc Tinh Cổ Thụ, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một luồng năng lượng bình ổn, an hòa đang bao trùm cả ngôi làng, một thứ mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác trên Huyền Vực.
***
**Quán Trà Vọng Nguyệt (Vô Tính Thành) – Buổi trưa**
Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua mái hiên bằng tre nứa của Quán Trà Vọng Nguyệt, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Quán trà được dựng lên một cách giản dị, những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc được sắp xếp gọn gàng. Không có những bức phù điêu chạm trổ tinh xảo hay những linh vật hộ pháp, chỉ có những chậu hoa dại tươi tắn và một vài bức tranh thủy mặc đơn giản treo trên tường, miêu tả cảnh non nước hữu tình của vùng đất này. Âm thanh trong quán không quá ồn ào, chỉ có tiếng thì thầm của những câu chuyện phiếm, tiếng chén trà va vào nhau lách cách, và thoang thoảng mùi trà thảo mộc thơm dịu, thanh khiết.
Đạo Nhân Lạc Hồn, sau buổi sáng lang thang khắp chợ, đã tìm một góc khuất trong quán, ngồi xuống và gọi một chén trà. Vị trà thanh mát, không quá nồng, không quá nhạt, vừa đủ để làm dịu đi sự mệt mỏi trong tâm hồn hắn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện bình dị của người dân xung quanh. Những câu chuyện về mùa màng bội thu, về những đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh, về những món ăn mới lạ được chế biến từ sản vật rừng núi. Không một lời nào nhắc đến linh lực, đến cảnh giới, đến những cuộc giao tranh đẫm máu mà hắn đã quá quen thuộc. Sự bình yên này, đối với hắn, vừa xa lạ, vừa cuốn hút.
Đột nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai hắn: "Vị Đạo nhân đây có vẻ không phải người địa phương. Chắc hẳn đã đi qua nhiều nơi trên Huyền Vực?"
Đạo Nhân Lạc Hồn ngước lên, thấy Thôn Trưởng Vô Tính Thành đang đứng cạnh bàn hắn, trên tay cầm một ấm trà nhỏ. Thôn Trưởng mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh nhận ra sự khác biệt trong khí chất của Đạo Nhân Lạc Hồn, một sự hỗn tạp giữa sự uyên thâm của tu sĩ và nỗi bi ai của kẻ lạc lối.
"Mời Đạo nhân dùng trà," Thôn Trưởng nói, rồi không đợi câu trả lời, ông tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Không phải ta tò mò, chỉ là khí chất của Đạo nhân khác biệt quá lớn so với người dân nơi đây. Ta có thể cảm nhận được một sự mệt mỏi sâu sắc trong tâm hồn ngươi, như thể ngươi đã gánh vác quá nhiều gánh nặng của thế gian."
Đạo Nhân Lạc Hồn khẽ giật mình. Hắn đã che giấu khí tức của mình rất kỹ, vậy mà lão nhân này lại có thể nhìn thấu. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt đầy suy tư nhìn Thôn Trưởng. "Lão trượng quả là cao nhân. Ta đúng là kẻ lữ hành lạc lối. Ta đã theo đuổi con đường thăng tiên suốt mấy trăm năm, đã từng đứng trên đỉnh cao của tu luyện, nhưng rồi lại nhận ra rằng con đường đó chỉ dẫn đến sự trống rỗng và bất an." Hắn nhìn quanh quán trà, giọng nói trầm xuống, chất chứa sự hoài nghi và khao khát: "Tại sao vạn vật ở đây không truy cầu thăng tiên, không tranh đoạt linh khí? Tại sao các ngươi lại có thể sống bình yên đến vậy, trong khi khắp nơi trên Huyền Vực đều chìm trong chiến loạn và sự tha hóa?"
Thôn Trưởng mỉm cười, nụ cười an nhiên tự tại. Ông rót thêm trà vào chén của Đạo Nhân, rồi chậm rãi nói: "Đạo nhân à, vạn vật đều có ý chí tồn tại của riêng mình. Một cái cây muốn vươn cao, một dòng suối muốn chảy xuôi, một con người mu���n sống an lành. Đó là bản chất. Nhưng khi ý chí ấy bị bóp méo, bị ép buộc phải theo một con đường duy nhất – con đường thăng tiên, thì mọi sự sẽ trở nên mất cân bằng. Vạn vật sẽ đánh đổi bản chất của mình để đổi lấy sức mạnh, để rồi cuối cùng, chúng chẳng còn là chính mình nữa."
"Thăng tiên để làm gì," Thôn Trưởng tiếp tục, giọng nói vang vọng nhưng không hề gay gắt, "nếu đánh đổi cả bản chất và sự bình yên? Sức mạnh không phải là tất cả, Đạo nhân à. Giá trị nằm ở việc được là chính mình, được sống trọn vẹn với ý chí tồn tại nguyên thủy của mình." Ông khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng ra khung cảnh bình dị bên ngoài quán. "Ở đây, chúng ta không truy cầu thăng tiên. Chúng ta chỉ muốn sống, muốn cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của cuộc sống. Bình yên là tài sản quý giá nhất mà vạn vật có thể có được."
Lão Khang, ngồi ở bàn gần đó, đang chăm chú lắng nghe từng lời của Thôn Trưởng. Đôi mắt cậu bé mở to, ghi nhớ từng câu từng chữ, như thể đang hấp thụ tinh hoa của một triết lý vĩ đại.
Đạo Nhân Lạc Hồn im lặng, chén trà trên tay hắn đã nguội lạnh. Từng lời của Thôn Trưởng như những tiếng chuông ngân vang trong tâm hồn hắn, lay động những giáo điều đã ăn sâu vào tiềm thức. Hắn đã dành cả đời để theo đuổi sự bất tử, sức mạnh vô biên, để rồi nhận ra rằng tất cả chỉ là một vòng xoáy không ngừng nghỉ của dục vọng và tranh đoạt. Hắn đã chứng kiến vô số tu sĩ đánh đổi bản chất của mình, biến thành những sinh vật chỉ biết nuốt chửng linh khí, hủy hoại môi trường, làm tha hóa cả linh hồn.
"Bản chất... Ý chí tồn tại nguyên thủy..." Hắn lẩm bẩm, những từ ngữ ấy nghe sao mà lạ lẫm, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh xoa dịu đến kỳ lạ. "Vậy ra, con đường mà ta đã theo đuổi, con đường mà cả Huyền Vực này đang tôn thờ, lại là một con đường sai lầm?" Nỗi hoài nghi trong hắn càng lúc càng lớn, nhưng không còn là sự hoài nghi vô định, mà là sự hoài nghi có hướng đi, hướng về một chân lý khác, một con đường khác mà Thôn Trưởng Vô Tính Thành đang mở ra trước mắt hắn. Hắn c��m thấy một tia hy vọng mỏng manh, một lối thoát khỏi sự trống rỗng mà hắn đã mang theo suốt bao năm. Cuộc đối thoại này đã gieo vào lòng hắn một hạt giống, hạt giống của sự thật và cân bằng, một hạt giống mà hắn sẽ mãi mãi trân trọng.
***
**Suối Tinh Lộ (Vô Tính Thành) – Chiều tà**
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian bằng một màu rực rỡ, Đạo Nhân Lạc Hồn rời quán trà, tâm trạng vẫn còn nặng trĩu bởi những lời của Thôn Trưởng. Hắn bước đi vô định, cuối cùng tìm đến Suối Tinh Lộ, một con suối nhỏ chảy len lỏi qua những tảng đá rêu phong, tiếng nước chảy róc rách như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Dòng nước trong vắt phản chiếu ánh tà dương, lấp lánh như những viên ngọc bích. Mùi đất ẩm và hương hoa dại càng trở nên nồng nàn hơn trong không khí se lạnh của buổi chiều tà, mang lại cảm giác thanh bình và trong lành đến lạ lùng.
Bên cạnh Suối Tinh Lộ, Mộc Tinh Cổ Thụ, cái cây mà hắn đã thấy vào buổi sáng, hiện lên càng rõ nét. Lúc này, dấu hiệu "khai linh" của nó càng trở nên dữ dội. Các nhánh cây vươn dài một cách bất thường, uốn lượn như những con rắn khổng lồ, cố gắng vươn tới mọi ngóc ngách để thu nạp linh khí. Linh khí dồi dào từ thân cây tỏa ra, tạo thành một quầng sáng mờ ảo, nhưng trong sự dồi dào đó, Đạo Nhân Lạc Hồn lại cảm nhận được một nỗi đau, một sự cưỡng ép. Đó không phải là sự phát triển tự nhiên, mà là sự bành trướng vô độ, một ý chí thăng tiến đến mức đánh mất đi vẻ tự nhiên, cân bằng của một cái cây. Các tán lá xanh tươi ban sáng giờ đây trở nên hơi héo úa ở một vài chỗ, như thể chính bản thân nó cũng không thể chịu đựng nổi sự tăng trưởng quá mức này.
"Đây là... sự tha hóa của ý chí?" Đạo Nhân Lạc Hồn lẩm bẩm, ánh mắt đầy kinh ngạc. Hắn đã thấy vô số vật bị tha hóa bởi ma khí, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một "vật" bị chính linh khí của mình tha hóa, bởi ý chí thăng tiến quá mức. Hắn tiến lại gần Mộc Tinh Cổ Thụ, đưa tay ra, cố gắng dùng linh lực của mình để xoa dịu những rung động bất thường của nó. Hắn truyền vào đó những luồng linh lực tinh khiết nhất mà hắn có, hy vọng có thể giúp nó ổn định. Nhưng vô ích. Linh lực của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể ngăn cản được sự bành trướng của Mộc Tinh, thậm chí còn như đổ thêm dầu vào lửa, khiến nó càng vươn dài, càng run rẩy dữ dội hơn.
Đúng lúc đó, Thôn Trưởng Vô Tính Thành xuất hiện, ông điềm nhiên bước tới bên Mộc Tinh Cổ Thụ. Ông không dùng linh lực, không có một chút khí tức mạnh mẽ nào, chỉ đơn giản là đặt bàn tay già nua nhưng đầy sức sống của mình lên thân cây sần sùi. Đôi mắt ông khép hờ, như đang lắng nghe một lời thì thầm vô hình. Hắn không truyền linh lực, mà như đang truyền đi một ý chí, một tư tưởng.
Đạo Nhân Lạc Hồn ngỡ ngàng chứng kiến. Khi bàn tay của Thôn Trưởng chạm vào Mộc Tinh, một luồng năng lượng ấm áp, thanh tịnh lan tỏa từ ông, không phải là linh lực, mà là một thứ gì đó tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Luồng năng lượng đó như một dòng suối mát lành, thấm vào từng thớ gỗ, từng cành lá của Mộc Tinh Cổ Thụ. Ngay lập tức, những rung ��ộng dữ dội của cây cổ thụ dịu lại. Các nhánh cây đang vươn dài một cách cưỡng ép từ từ co lại, không phải là héo úa, mà là trở về với hình dáng tự nhiên, cân đối hơn. Linh khí dồi dào vẫn còn đó, nhưng không còn hung hãn, không còn mang theo sự đau đớn, mà trở nên ôn hòa, thanh thoát.
Thôn Trưởng mở mắt, nhìn Mộc Tinh Cổ Thụ với ánh mắt đầy tình thương. Ông khẽ vuốt ve thân cây, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng lá rơi: "Nó không cần thăng thiên thành Thần Mộc. Nó chỉ cần được là chính nó, một cái cây vững chãi, che bóng mát cho dân làng. Được là chính mình, được sống trọn vẹn, đó mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."
Đạo Nhân Lạc Hồn đứng lặng như pho tượng, tâm trí hoàn toàn bị chấn động. Hắn đã dành cả đời để truy cầu sức mạnh, để rồi nhận ra rằng sức mạnh có giới hạn của nó, và đôi khi, nó còn gây ra sự hủy hoại. Nhưng lão nhân này, không một chút linh lực, chỉ bằng một ý chí, một lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, lại có thể làm được điều mà hắn không thể. Hắn nhìn Mộc Tinh Cổ Th���, giờ đây đã trở lại vẻ uy nghi, an lành vốn có, linh khí ổn định tỏa ra một cách tự nhiên.
"Chỉ cần... là chính mình?" Hắn lặp lại lời của Thôn Trưởng, như thể đang nuốt từng chữ vào sâu thẳm tâm can. Câu nói ấy không chỉ là một lời giải đáp cho Mộc Tinh Cổ Thụ, mà còn là lời giải đáp cho chính cuộc đời đầy hoài nghi và mệt mỏi của hắn. Hắn nhận ra rằng, con đường thăng tiên mà hắn đã theo đuổi, con đường mà cả Huyền Vực đang tôn thờ, đã khiến vạn vật, và cả chính hắn, đánh mất đi bản chất của mình. Thôn Trưởng Vô Tính Thành không chỉ xoa dịu một cái cây, mà còn xoa dịu cả một tâm hồn lạc lối.
Ánh hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm Suối Tinh Lộ. Đạo Nhân Lạc Hồn quỳ xuống bên bờ suối, không phải vì sợ hãi hay tôn kính, mà vì một sự giác ngộ sâu sắc. Hắn đã thấy ánh sáng, một con đường khác, một triết lý khác. Sự thay đổi tư duy của Đạo Nhân Lạc Hồn đã bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, báo hiệu rằng triết lý của Vô Tính Thành, dù nhỏ bé, vẫn có khả năng lan t���a và ảnh hưởng đến những cá nhân đã chán ghét con đường tu luyện cực đoan. Việc Mộc Tinh Cổ Thụ được xoa dịu và tìm lại bản chất cho thấy ngay cả những 'vật' đã bị ảnh hưởng cũng có thể được cứu rỗi, tương tự như những gì Tần Mặc đang làm trong hiện tại. Sự bền vững của triết lý Vô Tính Thành, dù 500 năm sau vẫn giữ nguyên giá trị, cho thấy đây là một chân lý vĩnh cửu cần được khám phá lại.
Một hạt mầm đã gieo, một con đường đã mở ra, không phải cho sự thăng hoa vĩnh cửu, mà cho sự tồn tại chân thực, bình yên. Và trong dòng chảy vô tận của thời gian, hạt mầm ấy sẽ nảy mầm, đâm chồi, chờ đợi một ngày, một thiếu niên mang tên Tần Mặc, với năng lực thấu hiểu ý chí tồn tại của vạn vật, sẽ tiếp nối con đường ấy, mang sự cân bằng trở lại cho toàn bộ Huyền Vực.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.