Vạn vật không lên tiên - Chương 756: Nghi Thức Đại Thanh Tẩy: Khởi Nguyên Cân Bằng Mới
Bình minh chưa ló dạng, nhưng một thứ ánh sáng khác đã bắt đầu rạng ngời tại Lâm Địa An Bình, xua đi phần nào màn đêm u ám của U Minh Cốc. Đó là ánh sáng của niềm hy vọng, được gieo mầm từ những nỗ lực không ngừng nghỉ của Tần Mặc và đồng hữu. Nơi đây, mùi đất ẩm xen lẫn hương cây cỏ non tơ vừa hồi sinh, dù vẫn còn thoang thoảng mùi lưu huỳnh yếu ớt như một lời nhắc nhở về quá khứ đầy đau thương. Tiếng gió nhẹ lướt qua những tán lá vừa nhú, tiếng côn trùng mới rỉ rả, và tiếng nước chảy róc rách từ những con suối vừa tìm lại được dòng chảy, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, mang hơi thở của sự sống và hồi sinh.
Tại một khoảng đất trống giữa Lâm Địa An Bình, Tần Mặc cùng liên minh và một nhóm nhỏ các ‘vật’ đã được thanh tẩy tụ tập. Trong ánh sáng mờ ảo trước bình minh, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi phần nào vẻ u sầu, đang cẩn thận vẽ những ký hiệu đơn giản nhưng đầy ẩn ý lên mặt đất. Từng nét vẽ của y đều chứa đựng sự tập trung cao độ, bởi y biết rằng đây không phải là một trận pháp thông thường, mà là một cầu nối cho một ý chí vĩ đại hơn. Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng dõi theo hắn với vẻ tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu từ thiếu niên Vô Tính Thành này, và giờ đây, niềm tin đó đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn nàng. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, lặng lẽ nằm ở rìa khu vực, đôi tai vểnh lên nghe ngóng từng chuyển động nhỏ nhất, cảnh giác với mọi mối đe dọa tiềm tàng dù chỉ là một luồng tà khí yếu ớt còn sót lại ở xa.
Cổ Phù Linh, giờ đây đã không còn mơ hồ như trước, cùng Đao Hồn, với ánh mắt đã bớt đi vẻ hung hăng, Linh Mộc, thân cây khô héo đã bắt đầu đâm chồi non, và một vài Tiểu Quỷ Vật U Minh nhỏ bé, cùng những Thôn Dân U Minh đang dần thoát khỏi vẻ u ám, đứng thành một vòng tròn, ánh mắt tò mò và đầy hy vọng hướng về Tần Mặc. Họ là những minh chứng sống động nhất cho con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường không truy cầu thăng tiên mù quáng, mà là con đường tìm về sự cân bằng bản chất.
Tần Mặc hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh ẩm của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực. Hắn nhìn những gương mặt đang chờ đợi, nhìn những ‘vật’ đang khát khao được hồi sinh, và trong lòng dâng lên một ý chí kiên định. Hắn biết rằng, gánh nặng trên vai mình không chỉ là cứu rỗi một vùng đất, mà là gieo một hạt mầm triết lý mới cho toàn bộ Huyền Vực. Hắn lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch: “Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh hay sự thăng cấp. Chúng ta tìm kiếm sự cân bằng, sự bình yên mà vạn vật vốn dĩ đã có. Nghi thức này sẽ giúp đất đai và các ngươi tìm lại bản chất nguyên sơ, hòa hợp với ý chí của Huyền Vực.”
Lục Vô Trần đứng dậy, phủi nhẹ tay. Y trầm ngâm nhìn Tần Mặc, rồi khẽ nói, giọng vẫn còn chút kinh ngạc: “Đây không phải là trận pháp thông thường, Tần Mặc. Nó đòi hỏi sự kết nối sâu sắc với ý chí của vạn vật... Một ý tưởng điên rồ, nhưng ta tin ngươi có thể làm được.” Y đã nghiên cứu vô số trận pháp, từ cổ chí kim, nhưng chưa bao giờ y thấy một phương pháp nào có thể giao tiếp trực tiếp với ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật và đất đai như vậy. Đây không phải là sự điều khiển, mà là sự đồng điệu, một cấp độ thấu hiểu mà y chưa từng hình dung.
Tô Lam tiến thêm một bước, bàn tay nàng vô thức siết chặt chuôi kiếm bên hông, không phải vì cảnh giác mà vì một sự quyết tâm âm thầm. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tần Mặc, nơi ẩn chứa cả một biển trời triết lý và lòng đồng cảm vô bờ bến. “Ta sẽ bảo vệ ngươi, Tần Mặc. Hãy cứ làm điều ngươi tin tưởng.” Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng lại chứa đựng sức nặng của một lời thề, một lời cam kết không lay chuyển. Nàng biết, con đường Tần Mặc đang đi sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với sự phản đối của cả thế giới tu sĩ, nhưng nàng sẽ đứng cạnh hắn, dù phải đối đầu với tất cả.
Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ bước vào trung tâm vòng tròn ký hiệu mà Lục Vô Trần đã vẽ. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, loại bỏ mọi tạp niệm, chìm sâu vào trạng thái thiền định. Hắn cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của mặt đất dưới chân, từng luồng khí linh li ti trong không trung, từng ‘ý chí tồn tại’ đang lay động xung quanh mình. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi từ những lần thanh tẩy trước đó đang bao trùm lấy mình, nhưng ý chí kiên cường trong hắn không cho phép hắn chùn bước. Hắn cần phải thành công, không chỉ vì Lâm Địa An Bình này, mà vì một niềm hy vọng lớn lao hơn cho toàn bộ Huyền Vực. Hắc Phong, vẫn nằm yên, nhưng một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, cảnh báo một luồng tà khí yếu ớt còn sót lại ở xa, như một sự kháng cự cuối cùng của màn đêm đang dần tan biến.
***
Khi Tần Mặc chìm sâu vào trạng thái thiền định, toàn bộ Lâm Địa An Bình như ngừng thở. Không khí bỗng trở nên sống động một cách kỳ lạ, rung động nhè nhẹ như thể chính vùng đất này cũng đang hòa vào nhịp thở của hắn. Từ Tần Mặc, một luồng ý chí mạnh mẽ nhưng vô cùng ôn hòa bắt đầu thoát ra, không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là một làn sóng nhẹ nhàng, tinh tế, len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian, hòa quyện với linh khí xung quanh. Mùi hương đất ẩm và cây cỏ non trở nên nồng nàn hơn, xen lẫn một mùi hương thanh khiết khó tả, như mùi của sương sớm hòa quyện với sự sống mới chớm nở. Tiếng gió nhẹ hóa thành một âm thanh du dương, như tiếng thở của đất trời, của vạn vật đang thức tỉnh.
Ánh sáng từ Tần Mặc bắt đầu lan rộng, không chói chang như ánh mặt trời, mà dịu nhẹ, tràn đầy năng lượng, như một làn sương bạc vô hình xoa dịu mọi thứ. Nơi ánh sáng đi qua, những vết nứt nhỏ trên mặt đất, di chứng của sự tha hóa và chiến tranh, dần dần khép lại, như thể thời gian đang quay ngược, chữa lành những vết thương của tạo hóa. Cây cối khô héo, tưởng chừng đã chết mục, bắt đầu đâm chồi nảy lộc với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Những nụ xanh nhỏ xíu hé mở, rồi nhanh chóng vươn mình, đung đưa trong làn gió nhẹ, nhuộm thêm màu xanh tươi mới cho khung cảnh.
Các ‘vật’ tham gia nghi thức cũng có những biến chuyển rõ rệt. Cổ Phù Linh, lá bùa giấy ố vàng, giờ đây phát ra một ánh sáng yếu ớt của riêng mình, những ký tự cổ xưa trên đó như đang sống dậy, nhảy múa, xua đi vẻ mơ hồ thường thấy. Nàng cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong từng thớ giấy, như thể những ký ức đau buồn đã được gột rửa, trả lại cho nàng sự thanh khiết ban đầu. Đao Hồn, thanh dao găm cũ kỹ, không còn phát ra luồng sát khí âm u. Sự hung hăng, bạo ngược từng là bản chất của nó, giờ đây đang từ từ xoa dịu, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Hắn cảm thấy lưỡi đao không còn khát máu, mà trở nên nhẹ nhàng hơn, như thể đã tìm thấy một mục đích khác ngoài việc chém giết. Linh Mộc, thân cây khô héo, giờ đây vươn cành lá mạnh mẽ, mỗi chiếc lá non đều lấp lánh sương mai, hấp thụ năng lượng của đất tr��i một cách thuần khiết nhất. Nó không còn nghi ngờ, không còn kháng cự, mà hoàn toàn chấp nhận sự chữa lành từ Tần Mặc, như một đứa trẻ đón nhận tình yêu thương của mẹ.
Những Tiểu Quỷ Vật U Minh, vốn dĩ gào thét và hung hăng, bỗng chốc ngừng mọi động thái. Ánh mắt chúng, trước đây đầy vẻ biến dị và tà ác, giờ đây trở nên trong sáng hơn, như những viên ngọc đen láy. Chúng không còn tấn công hay sợ hãi, mà bắt đầu tương tác một cách hiền lành, những cái chạm nhẹ, những tiếng kêu khe khẽ, như những đứa trẻ đang khám phá thế giới. Các Thôn Dân U Minh, những con người đã từng sống trong sự sợ hãi và u ám, giờ đây cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Nỗi đau, sự mệt mỏi, và sự tuyệt vọng đeo bám họ bao lâu nay dường như đang tan biến, nhường chỗ cho một niềm hy vọng mong manh nhưng chân thực.
Sương mù đã tan hết, ánh nắng bình minh đầu tiên vừa ló dạng, chiếu rọi dịu dàng qua những tán lá non tơ, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Tô Lam, nàng nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt phượng rạng ngời kinh ngạc. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như bị kìm nén bởi cảm xúc: “Sức mạnh này... không phải là hủy diệt, mà là hồi sinh.” Nàng đã từng chứng kiến vô số cường giả thi triển thần thông, sức mạnh của họ thường mang theo sự hủy diệt, sự áp đặt. Nhưng Tần Mặc thì khác. Hắn không dùng sức mạnh để chế ngự, mà dùng ý chí để chữa lành, để khơi gợi bản chất tốt đẹp nhất của vạn vật.
Lục Vô Trần, đôi mắt y mở to, không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ. Y đã nghĩ mình đã hiểu Tần Mặc, nhưng mỗi lần Tần Mặc hành động, y lại khám phá ra một chiều sâu mới trong con người hắn. “Hắn đang giao tiếp với cả vùng đất... Đây là ‘Vật Tính’ tối thượng!” Y không thể nào không thán phục. Khả năng thấu hiểu và hòa mình vào ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật đến mức này, không phải là tu luyện linh lực, mà là một cảnh giới cao hơn, một sự đồng điệu tuyệt đối với đạo trời.
Tần Mặc giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước. Ánh sáng từ hắn càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ được sự dịu nhẹ, không chút chói chang. Các sợi tà khí còn sót lại trong không khí, những tàn dư của Huyết Ma Giáo và sự tha hóa lâu ngày, bị ánh sáng này đẩy lùi, tan biến như sương khói gặp nắng, hoặc được thanh tẩy, biến thành những luồng linh khí thuần khiết, hòa vào không gian. Một luồng năng lượng mạnh mẽ từ lòng đất dường như đáp lại Tần Mặc, tạo thành một vòng xoáy linh khí nhỏ xung quanh hắn, nhẹ nhàng xoay chuyển, như một vòng tay ấm áp đón lấy sự hồi sinh. Không xa đó, nếu Huyền Vực Tâm Châu có ở gần, hẳn nó sẽ phát ra một ánh sáng cộng hưởng, như một sự xác nhận cho sự cân bằng vừa được thiết lập.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm thấy toàn bộ Huyền Vực như đang thở, đang rung động cùng với hắn. Hắn không còn là Tần Mặc đơn độc, mà là một phần của đại đồng, một sợi dây liên kết giữa vạn vật và đất trời. Hắn dốc cạn tâm lực, dùng ý chí của mình để gửi đi một thông điệp duy nhất: "Cân bằng... Hồi sinh... Bản chất..." Mỗi lời thì thầm trong tâm trí hắn đều hóa thành một làn sóng năng lượng, xoa dịu những vết th��ơng, đánh thức những mầm sống. Sự mệt mỏi thể xác dồn dập ập đến, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng thanh thản, bởi hắn biết, hắn đang làm điều đúng đắn.
***
Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã chan hòa khắp Lâm Địa An Bình, nghi thức cuối cùng cũng kết thúc. Tần Mặc từ từ mở mắt, đôi con ngươi đen láy sâu thẳm ánh lên một vẻ mệt mỏi rõ rệt, nhưng nụ cười trên môi hắn lại tràn đầy sự thanh thản và kiên định. Khu vực xung quanh hắn đã hoàn toàn thay đổi, không còn chút dấu vết nào của sự u ám hay chết chóc. Những mảng xanh tươi mọc lên dày đặc, những thảm cỏ mềm mại trải dài, hoa dại với muôn vàn sắc màu đang khoe sắc thắm, ong bướm bay lượn. Chim chóc, những sinh linh đã biến mất khỏi U Minh Cốc từ lâu, giờ đây bắt đầu hót líu lo trên những cành cây non. Nước suối trong vắt chảy róc rách qua những hòn đá cuội, phản chiếu bầu trời trong xanh không một gợn mây. Mùi lưu huỳnh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi hương của đất ẩm, cỏ non, hoa dại và một không khí trong lành đến nao lòng. Bầu không khí tràn ngập năng lượng tích cực, sự bình yên và một cảm giác tươi mới, như một khu vườn địa đàng vừa được khai sinh từ tro tàn.
Các ‘vật’ đã được thanh tẩy giờ đây tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, chúng không còn vẻ u ám hay hung hăng. Cổ Phù Linh đã trở nên trong suốt, những ký tự cổ trên nàng lấp lánh như được viết bằng ánh sáng. Nàng không còn mơ hồ, mà có vẻ minh mẫn và hoạt bát hơn, bay lượn nhẹ nhàng quanh Tần Mặc. Đao Hồn, con dao găm cũ kỹ, giờ đây không còn mang theo sát khí, mà trở nên tinh khiết, ẩn chứa một ý chí kiên định và bình yên. Thân dao không còn ánh lên vẻ sắc lạnh của một thứ vũ khí chỉ biết chém giết, mà là sự sắc bén của một vật phẩm đã tìm thấy bản chất chân chính của mình. Linh Mộc đã vươn cao, lá xanh mơn mởn, thân cây vững chãi, tỏa ra một luồng sinh khí mạnh mẽ, không còn là cái bóng của sự chết chóc.
Những Tiểu Quỷ Vật U Minh, giờ đây trông giống những linh thú nhỏ bé, vô hại, với đôi mắt trong veo và bộ lông mềm mại. Chúng không còn gào thét hay sợ hãi, mà đang vui đùa trên thảm cỏ, rượt đuổi những chú bướm, như thể chúng chưa từng trải qua sự tha hóa của U Minh Cốc. Những Thôn Dân U Minh, những con người đã từng sống trong bóng tối và nỗi sợ hãi, giờ đây quỳ xuống, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, không phải vì đau khổ, mà vì sự bình yên và niềm hy vọng mà họ chưa từng nghĩ sẽ tìm thấy. Khuôn mặt họ đã bớt đi vẻ u ám, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một tia sáng mới trong đôi mắt.
Tần Mặc, giọng nói yếu ớt nhưng đầy nhẹ nhõm, khẽ thốt lên: “Nó... đã thành công. Ít nhất là ở đây.” Hắn biết rằng đây chỉ là một bước khởi đầu nhỏ bé, nhưng lại là một bước đi vô cùng quan trọng trên con đường dài và đầy chông gai.
Tô Lam tiến lại gần, đôi mắt nàng rạng rỡ niềm vui và sự ngưỡng mộ. Nàng đỡ lấy Tần Mặc, cảm nhận được sự mệt mỏi từ cơ thể hắn. “Tần Mặc, ngươi... ngươi đã tạo ra một điều kỳ diệu. Đây chính là ‘Vô Tính Thành’ mới, một nơi mà vạn vật được là chính mình.” Lời nói của nàng vang vọng trong không gian, không chỉ là một lời khen ngợi, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc về triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi. Nàng nhận ra rằng, Tần Mặc không chỉ phục hồi đất đai, mà còn đang kiến tạo những 'điểm cân bằng' mới trên khắp Huyền Vực, những nơi mà vạn vật có thể sống đúng với bản chất của mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một định nghĩa sai lầm.
Lục Vô Trần lắc đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên khuôn mặt khắc khổ của y. Y thở dài, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà là tiếng thở dài của sự giải thoát và niềm hy vọng mới. “Ta đã thấy nhiều phép màu, nhưng đây là lần đầu tiên ta thấy một phép màu không phải của cường lực, mà của ý chí và sự đồng cảm.” Y hiểu rằng, sức mạnh của Tần Mặc không nằm ở linh lực hùng hậu, mà nằm ở khả năng thấu hiểu và hòa hợp với vạn vật, một sức mạnh mà y chưa từng nghĩ tới.
Một Thôn Dân U Minh, với khuôn mặt đẫm lệ, ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc, giọng nói nghẹn ngào: “Chúng ta... chúng ta được cứu rồi!” Tiếng kêu ấy không chỉ là của một người, mà là của cả một cộng đồng, của những linh hồn đã được giải thoát khỏi gánh nặng của sự tha hóa.
Tần Mặc được Tô Lam đỡ lấy, hắn nhìn khắp khung cảnh hồi sinh với một nụ cười nhẹ. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp từ Huyền Vực Tâm Châu đang cộng hưởng trong cơ thể mình, như một nguồn động lực âm thầm tiếp sức cho hắn. Các ‘vật’ khác và Thôn Dân U Minh vây quanh hắn, không phải để tôn thờ hay cầu xin, mà để thể hiện lòng biết ơn và sự gắn kết sâu sắc. Họ không còn sợ hãi hay xa lánh, mà nhìn hắn với ánh mắt đầy tin tưởng và thân thiện. Hắc Phong, nằm gọn bên cạnh Tần Mặc, gầm gừ nhẹ một tiếng, không còn vẻ cảnh giác mà là sự mãn nguyện, đôi mắt đỏ rực giờ đây ánh lên vẻ bình yên.
Tần Mặc biết rằng, sự mệt mỏi sau nghi thức này là cực độ, cho thấy đây là một quá trình tốn kém và không thể thực hiện liên tục. Hắn không thể một mình chữa lành toàn bộ Huyền Vực chỉ bằng những nghi thức như thế này. Hắn cần một chiến lược dài hơi hơn, cần sự hỗ trợ của nhiều người hơn, và quan trọng nhất, cần thay đổi nhận thức của cả một thế giới. Nhưng ít nhất, ở Lâm Địa An Bình này, hắn đã gieo được một hạt mầm hy vọng, một minh chứng sống động cho con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Khả năng biến đổi ‘tiểu quỷ vật’ thành những sinh vật hiền lành, cân bằng cho thấy rằng ngay cả những thực thể bị tha hóa sâu sắc nhất cũng có thể tìm lại bản chất của mình.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo cổ xưa ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách còn lớn hơn rất nhiều. Huyết Ma Giáo vẫn còn đó, và những giáo điều cũ kỹ về sự thăng tiên vẫn còn ăn sâu vào tâm trí của vô số tu sĩ. Nhưng giờ đây, Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn đã có những đồng hữu tin tưởng, những ‘vật’ đã được hồi sinh, và một vùng đất đã tìm lại được sự bình yên. Đây chính là sức mạnh của ý chí, của lòng đồng cảm, và là khởi nguồn cho một sự cân bằng mới trên Huyền Vực. Hắn biết rằng, hắn sẽ không bao giờ dừng lại, cho đến khi vạn vật đều có thể sống trọn vẹn với bản chất của mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.