Vạn vật không lên tiên - Chương 765: Vang Vọng Chân Lý: Tia Sáng Giữa Tà Khí
Tần Mặc lảo đảo, toàn thân hắn run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn đã cạn kiệt. Năng lượng tinh thần và thể chất của hắn bị rút cạn đến mức tối đa. Tô Lam nhanh chóng đỡ lấy hắn, đôi mắt nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng ôm lấy hắn, cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt và sự run rẩy không ngừng, từng thớ thịt trên cơ thể hắn dường như đang co rút lại vì mệt mỏi. Không khí xung quanh vẫn còn vương vấn mùi đất chết và lưu huỳnh phai nhạt, nhưng đã dịu đi rất nhiều, không còn cái cảm giác ngột ngạt, bức bối như khi tà khí hoành hành mãnh liệt.
"Ngươi vẫn còn quá yếu, Tần Mặc. Mỗi lần 'khai đạo' như vậy đều rút cạn sinh lực của ngươi," Tô Lam nhẹ nhàng thốt lên, giọng nàng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc, ánh mắt phượng sáng ngời ánh lên sự bất an. Nàng cẩn thận đỡ hắn ng��i dựa vào một gốc cây khô cằn, nơi trước đây là vùng tà khí dày đặc nhất, giờ đây đã thanh tĩnh đến lạ thường. Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đó, đôi mắt đỏ rực nhắm nghiền, như đang nghỉ ngơi nhưng vẫn toát ra sự cảnh giác cố hữu của một linh thú trung thành. Thân hình to lớn, bộ lông đen tuyền của nó là một khối vững chãi, bảo vệ cho chủ nhân.
Tần Mặc khó nhọc mở mắt, một nụ cười mệt mỏi nở trên môi hắn, nhợt nhạt như sương sớm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình đau rát như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. "Nhưng Linh Mộc đã tìm thấy sự an yên, Tô Lam." Giọng hắn khẽ khàng, như một làn gió thoảng qua cành cây khô, nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi. Hắn đưa ánh mắt về phía thân cây mục nát đang tỏa ra ánh sáng xanh mờ nhạt. Ánh sáng ấy không chói chang, không rực rỡ, chỉ là một vầng hào quang yếu ớt, dịu dàng, như hơi thở cuối cùng của một sinh linh đã hoàn thành sứ mệnh. "Và nhìn xem," hắn tiếp tục, ánh mắt chuyển sang những cái bóng méo mó của Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ đang di chuyển chậm chạp ở phía xa, "những tà vật khác cũng... bớt điên loạn hơn."
Lục Vô Trần bước đi xung quanh khu vực Linh Mộc, ánh mắt sâu trũng của ông ta không rời khỏi thân cây đang an yên mục rữa. Từng nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ dường như hằn sâu thêm, không phải vì lo lắng, mà vì sự suy tư tột độ. Ông ta đã chứng kiến tận mắt quá trình Tần Mặc 'khai đạo' Linh Mộc, và cảnh tượng đó đã thay đổi hoàn toàn mọi giáo điều, mọi tri thức mà ông ta đã dành cả đời để nghiên cứu. Ông ta không còn là một tu sĩ chán nản và hoài nghi về ý nghĩa của cuộc sống nữa, mà là một người đang đứng trước một chân trời mới, một khả năng mà trước đây ông ta chưa từng dám nghĩ tới.
"Đây là một phương pháp chưa từng có, Tần Mặc. Ngươi không chỉ thanh tẩy, mà còn cho chúng sự lựa chọn. Điều này có thể thay đổi cách nhìn về 'vật tính' vĩnh cửu," Lục Vô Trần thốt lên, giọng ông ta khẽ run, tràn đầy kinh ngạc và thán phục. Ông ta nhớ lại những cấm thuật tà giáo mà mình từng nghiên cứu, những phương pháp ép buộc, tha hóa, biến vạn vật thành những công cụ vô tri. Nhưng Tần Mặc lại đi ngược lại tất cả. Hắn không ép buộc, không hủy diệt, mà là thấu hiểu và dẫn dắt. "Những kẻ bị tha hóa không phải là kẻ thù cần tiêu diệt, mà là những linh hồn lạc lối cần được tìm về bản nguyên... Ngươi đã mở ra một con đường mà không ai dám nghĩ tới."
Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng phục hồi chút linh lực còn sót lại. Hắn cảm nhận được sự mỏi mệt thấu xương, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một niềm tin sắt đá vẫn không hề lay chuyển. Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ xa xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Có lẽ, đây chính là cách để ngăn chặn lời tiên tri đó trở thành hiện thực, không phải bằng cách từ bỏ con đường tu luyện, mà bằng cách định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại và thăng hoa. Hắn không thể làm một mình, điều đó quá rõ ràng. Nhưng mỗi lần 'khai đạo' thành công, mỗi lần một sinh linh bị tha hóa tìm thấy sự an yên, dù chỉ là tạm thời, đều là một tia hy vọng, một bằng chứng sống cho con đường mà h��n đang theo đuổi.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, lòng nàng xáo động. Nàng là một tu sĩ, lớn lên trong giáo điều về sự thanh tẩy tà vật, về việc truy cầu sức mạnh và thăng thiên. Nhưng những gì Tần Mặc làm lại đi ngược lại tất cả. Hắn không dùng sức mạnh để trấn áp, mà dùng lòng thấu cảm để chữa lành. Nàng đã chứng kiến sự biến đổi của Linh Mộc, từ một thực thể bị tà khí cưỡng ép tồn tại trong đau đớn, trở thành một cái cây mục rữa an yên, hòa mình vào đất mẹ. Đó không phải là hồi sinh, mà là một sự tái sinh đích thực, một sự trở về với bản chất. Nàng đưa tay khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của Tần Mặc, một sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay nàng. Có lẽ, đây mới là con đường đúng đắn. Có lẽ, những giáo điều cũ kỹ mà nàng từng tin tưởng đã sai lầm ở một khía cạnh nào đó.
Sương mù độc nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã loãng đi rất nhiều, để lộ ra những mảng xanh xám của bầu trời buổi sớm. Rừng Cây Chết vẫn mang một vẻ u ám, nhưng sự chết chóc không còn quá ngột ngạt. Tiếng gió rít qua cành cây khô, không còn thê lương như trước, mà hòa lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại mang đến sự sống. Mùi gỗ mục và đất chết vẫn hiện hữu, nhưng đã phai nhạt dần, thay vào đó là mùi ẩm mốc đặc trưng của rừng già, xen lẫn chút không khí trong lành hơn. Tần Mặc biết, một sự thay đổi đang diễn ra, dù chậm rãi và âm thầm. Nó bắt đầu từ một cái cây, một vài tà vật, nhưng hắn tin rằng, nó có thể lan tỏa ra toàn bộ Huyền Vực, thay đổi nhận thức của vạn vật.
***
Giữa trưa, ánh sáng yếu ớt của mặt trời cố gắng xuyên qua lớp sương mù độc đang dần tan biến, chiếu rọi xuống Rừng Cây Chết. Vùng ngoại vi của khu rừng, nơi tà khí từng nồng nặc và hung bạo nhất, giờ đây đã có những dấu hiệu thanh lọc nhẹ. Một nhóm tu sĩ từ Thanh Vân Tông, đại diện cho những thế lực tu luyện chính thống của Huyền Vực, đang cẩn trọng tiến sâu vào. Họ được trang bị đầy đủ pháp khí, ánh mắt cảnh giác quét qua từng gốc cây khô héo, từng cái bóng mờ ảo. Dẫn đầu đoàn là Mộ Dung Tĩnh, tuấn tú với m��i tóc đen mượt được buộc cao, tay cầm chiếc quạt ngọc khẽ phe phẩy, khí chất cao ngạo vẫn toát ra dù đang trong một môi trường đầy rẫy hiểm nguy. Bên cạnh hắn là Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, đôi mắt sắc sảo đầy quyền lực nheo lại, dò xét từng chi tiết nhỏ nhất.
"Kỳ lạ..." Mộ Dung Tĩnh khẽ thì thầm, giọng hắn đầy vẻ ngạc nhiên. "Tà khí ở đây yếu đi nhiều, và những tà vật này... chúng không tấn công?" Hắn chỉ về phía một vài Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ đang đứng yên hoặc di chuyển chậm chạp, không mục đích, ở phía xa. Những cái bóng mờ ảo kia, từng là nỗi kinh hoàng của các tu sĩ, giờ đây lại giống như những con rối bị đứt dây, mất đi sự hung hãn vốn có. Chúng không còn gào rú, không còn va vào nhau, chỉ là những hình ảnh mờ nhạt trong không gian u ám. Một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm khu rừng, chỉ còn tiếng gió rít thê lương và đôi khi xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả, không còn quá kinh dị như trước.
Trần Trưởng Lão nhíu chặt mày, khuôn mặt ông ta lộ rõ vẻ khó chịu và cảnh giác. "Chắc chắn là có cấm thuật tà đạo nào đó. Không thể có chuyện tà vật lại bình yên như vậy." Ông ta khịt mũi, vẻ khinh bỉ hiện rõ trong ánh mắt. Trong tâm trí ông ta, tà vật là thứ cần phải tiêu diệt, là mối họa của thiên hạ, không thể nào có sự bình yên hay "thanh tẩy" như những lời đồn đại gần đây. Các tu sĩ Thanh Vân Tông khác, những đệ tử trẻ hơn, cũng lộ vẻ bối rối và hoài nghi. Họ đã được dạy dỗ rằng tà vật là sự tha hóa tận cùng của vạn vật, là kẻ thù không đội trời chung. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn đi ngược lại mọi kiến thức mà họ đã được truyền thụ.
"Ta cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ... không phải tà khí thuần túy, cũng không phải linh khí chính thống," một đệ tử trẻ tuổi rụt rè lên tiếng.
Trần Trưởng Lão liếc mắt nhìn hắn, giọng ông ta lạnh lùng. "Đó là tà thuật biến hóa. Đừng để những ảo ảnh này đánh lừa. Huyết Ma Giáo luôn giỏi những chiêu trò mê hoặc lòng người. Chúng ta phải cẩn trọng." Ông ta vẫn tin vào giáo điều của mình, rằng bất cứ điều gì khiến tà vật không còn hung hãn đều phải là một hình thức ma thuật đen tối hơn, một âm mưu xảo quyệt của tà giáo. Cái ý niệm rằng tà vật có thể tìm thấy sự bình yên mà không cần bị tiêu diệt là một điều không thể chấp nhận được đối với ông ta, một sự sỉ nhục đối với con đường tu luyện chính thống. Mùi đất chết vẫn phai nhạt dần, thay vào đó là mùi ẩm mốc và không khí trong lành hơn một chút, nhưng trong tâm trí Trần Trưởng Lão, đó chỉ là sự che đậy tinh vi của tà thuật.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, cảnh giác cao độ. Sự tĩnh lặng của Rừng Cây Chết càng khiến họ cảm thấy bất an. Nó khác hẳn với sự hỗn loạn và gào thét của những khu vực tà khí khác mà họ từng đối mặt. "Thanh Vân Tông chúng ta có sứ mệnh bảo vệ thiên hạ khỏi tà ma ngoại đạo. Bất cứ điều gì liên quan đến Huyết Ma Giáo, dù là tàn dư hay cấm thuật mới, đều phải bị tận diệt," Trần Trưởng Lão hùng hồn tuyên bố, giọng ông ta vang vọng trong không gian u ám, như thể muốn xua tan mọi nghi ngờ trong lòng các đệ tử. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, M��� Dung Tĩnh vẫn cảm thấy một sự bối rối. Ánh mắt hắn không chỉ nhìn về phía trước mà còn quét qua những Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ đang đứng yên, trong lòng hắn một tia hoài nghi nhỏ bé bắt đầu nhen nhóm. Liệu có thật sự là một cấm thuật mới, hay là một điều gì đó mà hắn và tông môn chưa từng biết đến?
***
Chiều tà, không gian Rừng Cây Chết trở nên u ám hơn, gió lạnh bắt đầu thổi mạnh, mang theo hơi ẩm và mùi đất rừng. Ở một khoảng đất trống, nơi tà khí vẫn còn vương vấn nhưng đã được thanh lọc đáng kể, hai nhóm người đối mặt nhau. Tần Mặc, đã hồi phục đôi chút nhưng vẫn còn nét mệt mỏi trên khuôn mặt thanh tú, đứng vững chãi. Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt cảnh giác nhưng kiên định, thanh kiếm cổ bên hông nàng như sẵn sàng tuốt vỏ. Lục Vô Trần đứng phía sau họ, khuôn mặt khắc khổ giờ đây hiện rõ sự lo lắng, nhưng ông ta vẫn giữ thái độ trầm tĩnh. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm đục, tiếng gầm vang vọng trong không gian, cảnh báo sự hiện diện của kẻ xâm nhập.
"Ngươi, kẻ của Vô Tính Thành!" Trần Trưởng Lão giận dữ lên tiếng, giọng ông ta vang dội như sấm sét giữa rừng cây. Ông ta chỉ thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt sắc sảo đầy quyền uy. "Ngươi đã làm gì với những tà vật này? Đây là tà thuật gì mà dám mê hoặc chúng?" Khuôn mặt ông ta đỏ bừng vì phẫn nộ, không thể tin vào mắt mình khi chứng kiến cảnh tượng những Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ, vốn là những thực thể hung hãn nhất, giờ lại đứng yên, thậm chí là lảng tránh ánh mắt của ông ta.
Mộ Dung Tĩnh cũng bước lên, ánh mắt hắn sắc lạnh, nhưng lại ẩn chứa một tia tò mò khó hiểu. "Tà vật phải bị tiêu diệt, không phải được 'khai đạo'. Ngươi đang đi ngược lại thiên đạo!" Giọng hắn mang theo sự kiêu ngạo cố hữu của một thiên tài tông môn, nhưng trong sâu thẳm, hắn không còn hoàn toàn chắc chắn về lời mình nói nữa. Cảnh tượng này quá khác lạ so với những gì hắn từng biết.
Tần Mặc bình thản đối mặt với sự phẫn nộ và nghi ngờ của họ. Hắn không hề nao núng, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự kiên định. "Chúng không phải tà vật, chỉ là những 'vật' bị cưỡng ép tha hóa." Giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng, như đang chạm đến tận sâu thẳm linh hồn người nghe. "Ta chỉ giúp chúng tìm lại bản chất, không cần phải chiến đấu."
"Bản chất? Vạn vật bị tha hóa thì làm gì còn bản chất? Chúng là những linh hồn bị bẻ cong, là tà ma!" Trần Trưởng Lão gào lên, khinh thường. Ông ta không thể chấp nhận một lý lẽ như vậy. Đối với ông ta, tà vật chính là tà vật, không có gì khác ngoài sự hủy diệt.
Tô Lam tiến lên một bước, thanh kiếm cổ khẽ rung lên. "Sư huynh, xin hãy lắng nghe Tần Mặc. Những gì hắn làm là thật, và không hề có tà khí." Nàng dùng kính ngữ, nhưng giọng điệu của nàng vẫn đầy sự bảo vệ và kiên quyết. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc kiệt sức như thế nào để làm điều này, và nàng tin rằng phương pháp của hắn không phải là tà thuật, mà là một con đường giải thoát.
Mộ Dung Tĩnh nheo mắt nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn phức tạp. "Làm sao ngươi có th��� chứng minh điều đó? Huyết Ma Giáo cũng có thể tạo ra ảo ảnh, biến giả thành thật."
Tần Mặc không nói thêm. Hắn biết lời nói suông sẽ không thể lay chuyển được những tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí họ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi vẫn còn vương vấn, nhưng hắn vẫn quyết định. Một Huyết Đao Ảnh lờ mờ gần đó, hình dáng mờ nhạt của nó đang lung lay trong gió lạnh. Nó không còn tỏa ra sát khí nồng nặc như trước, nhưng vẫn là một thực thể bị tha hóa, một cái bóng của sự đau khổ. Tần Mặc nhẹ nhàng vươn tay, không chạm vào nó, mà chỉ tập trung ý niệm, 'nghe' ý chí của nó. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong cái bóng mờ ảo, sự khao khát được giải thoát, được trở về với hư vô mà nó đã bị tước đoạt.
Một làn sóng năng lượng tinh thần yếu ớt nhưng thuần khiết từ Tần Mặc lan tỏa, bao trùm lấy Huyết Đao Ảnh. Cái bóng mờ ảo khẽ rung lên bần bật, như đang trải qua một sự giằng xé cuối cùng. Rồi, trước ánh mắt kinh ngạc của Mộ Dung Tĩnh và sự phẫn nộ tột độ của Trần Trưởng Lão, Huyết Đao Ảnh bắt đầu tan biến. Nó không phải là bị đánh tan bởi một đòn pháp thuật hùng mạnh, cũng không phải bị thiêu rụi bởi lửa linh lực. Nó tan biến một cách nhẹ nhàng, từ từ, như một làn khói mỏng được gió cuốn đi, không để lại chút tà khí hay dấu vết hủy diệt nào. Đó là sự siêu thoát, không phải hủy diệt. Một luồng khí tức thanh bình, nhẹ nhàng lướt qua nơi nó từng tồn tại, như một lời thì thầm của sự an nghỉ.
Mộ Dung Tĩnh sững sờ. Chiếc quạt ngọc trong tay hắn rơi xuống đất mà hắn không hề hay biết. Ánh mắt hắn mở to, hoàn toàn không thể tin vào cảnh tượng vừa xảy ra. Đây là điều mà hắn chưa từng chứng kiến, chưa từng tưởng tượng. Mọi giáo điều về việc tiêu diệt tà vật đều bị phá vỡ ngay trước mắt hắn.
Trần Trưởng Lão thì hoàn toàn khác. Khuôn mặt ông ta từ phẫn nộ chuyển sang trắng bệch, rồi lại đỏ bừng lên vì tức giận. "Tà thuật! Đây là tà thuật!" Ông ta gầm lên, rút ra một thanh kiếm pháp khí từ thắt lưng, mũi kiếm sáng loáng chĩa thẳng vào Tần Mặc. "Ngươi dám dùng tà thuật trước mặt Thanh Vân Tông! Ngươi là kẻ thù của thiên hạ, kẻ phải bị tiêu diệt!" Ông ta không thể chấp nhận. Niềm tin sắt đá của ông ta vào sự đúng đắn của con đường tu luyện chính thống, vào việc tiêu diệt tà vật, đang bị thách thức đến tận cùng. Một phương pháp không dùng đến sức mạnh hủy diệt, mà lại có thể khiến tà vật siêu thoát, điều đó là bất khả thi, đi ngược lại mọi lẽ thường mà ông ta từng biết.
Tần Mặc nhìn Trần Trưởng Lão, ánh mắt hắn không hề có sự sợ hãi, chỉ là một chút tiếc nuối. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, không chỉ bởi những tà vật bị tha hóa, mà còn bởi sự bảo thủ và cố chấp của những kẻ tự xưng là chính đạo. Nhưng hắn cũng biết, mỗi lần 'khai đạo' thành công, dù chỉ là một Huyết Đao Ảnh nhỏ bé, đều là một tia sáng, một bằng chứng cho thấy con đường cân bằng bản chất là có thể, rằng Huyền Vực có thể tìm thấy một lối thoát khác, không phải bằng cách ép buộc vạn vật thăng tiên, mà bằng cách cho phép chúng được là chính nó. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa Tần Mặc và Thanh Vân Tông, mà là giữa hai triết lý sống hoàn toàn đối lập, một cuộc chiến không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và niềm tin.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.