Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 766: Vọng Ngôn Giữa Tái Thiết: Đặc Sứ Gieo Nghi Kỵ

Tiếng gầm giận dữ của Trần Trưởng Lão vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của Rừng Cây Chết, nhưng ông ta cùng Mộ Dung Tĩnh và các tu sĩ Thanh Vân Tông đã quay lưng, rời đi trong sự phẫn nộ và ngờ vực. Bước chân họ dẫm lên thảm lá mục nát, mang theo những niềm tin đã bị lung lay và cả những ác cảm mới được gieo mầm. Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng họ khuất dần giữa màn sương mờ ảo, cảm nhận một sự mệt mỏi sâu sắc hơn cả những lần hắn kiệt sức vì 'khai đạo' tà vật. Đó là sự mệt mỏi của tâm trí, của một con đường đầy rẫy sự hiểu lầm và định kiến. Hắn biết, việc thay đổi nhận thức đã ăn sâu vào hàng vạn năm tu hành còn khó khăn hơn việc đối đầu với hàng ngàn Huyết Đao Ảnh.

Tô Lam khẽ tiến lại gần, bàn tay nàng nắm chặt lấy tay áo Tần Mặc, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng. Nàng đã chứng kiến sự kiệt quệ của hắn, không chỉ về linh lực mà còn là tinh thần. Bên cạnh họ, Lục Vô Trần thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở hòa vào tiếng gió rít qua những cành cây khẳng khiu, trơ trụi. "Họ sẽ không bao giờ hiểu, hoặc họ không muốn hiểu," y lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ u hoài. "Những gì đã ăn sâu vào xương tủy, vào tín ngưỡng của cả một thế giới, không dễ gì bị lay chuyển bởi một vài minh chứng." Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, vẫn đứng chắn trước Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó vẫn dõi theo hướng những kẻ xa lạ vừa rời đi, tiếng gầm gừ trong cổ họng nhỏ dần, nhưng sự cảnh giác thì không hề suy giảm. Không khí trong Rừng Cây Chết, sau sự hỗn loạn của tà khí và những biến động do Tần Mặc mang lại, giờ đây dường như lại trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, như một mặt hồ phẳng lặng nhưng ẩn chứa vực sâu.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn trở về với những tảng đất, những gốc cây mục nát xung quanh. Nơi đây vẫn còn vương vấn những dấu vết của sự tha hóa, của nỗi sợ hãi và đau khổ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mục, mùi đất chết lẫn trong không khí ẩm ướt, và cả một chút mùi hương thảo dược thanh tẩy còn sót lại từ những lần hắn đã hành động. Ánh nắng ban ngày, yếu ớt xuyên qua những tán cây trơ trụi, vẽ nên những vệt sáng leo lét trên mặt đất, không đủ xua tan đi sự u ám cố hữu của nơi này. "Không hiểu, thì ta sẽ tiếp tục cho họ thấy. Không muốn hiểu, thì ta sẽ cho vạn vật tự lựa chọn," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng kiên định, không chút nao núng. "Con đường này, vốn dĩ không phải để tranh luận, mà là để sống."

Hắn khẽ rũ bỏ sự mệt mỏi, dù nó vẫn còn gặm nhấm từng thớ thịt, từng sợi linh hồn. Bước chân hắn nhẹ nhàng tiến về phía một gốc cây cổ thụ đã mục nát, chỉ còn lại phần gốc sần sùi, nhưng ẩn sâu bên trong nó là một linh thể yếu ớt, một Mộc Tinh đang run rẩy sau những biến cố. Khi Tần Mặc đến gần, Mộc Tinh khẽ rung lên, những sợi rễ mỏng manh khẽ cựa quậy như muốn lẩn trốn, như một đứa trẻ sợ hãi. Hắn không chạm vào nó ngay, mà chỉ đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía gốc cây. Một làn sóng năng lượng ôn hòa, thuần khiết từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng lan tỏa, không phải để ép buộc, mà là để an ủi, để lắng nghe. Hắn 'nghe' thấy tiếng thì thầm yếu ớt của Mộc Tinh, tiếng gọi khao khát được trở về với đất mẹ, được mục rữa một cách tự nhiên, không bị cưỡng ép phải tồn tại trong đau khổ. Nó sợ hãi sự hủy diệt, nhưng càng sợ hãi hơn sự sống bị bẻ cong.

"Đừng sợ hãi sự mục rữa, đó là một phần của luân hồi," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn hòa vào tiếng gió, như một lời ru êm ái. "Trở về với đất mẹ, ngươi sẽ hóa thành dưỡng chất cho sự sống mới. Ngươi sẽ không mất đi, mà sẽ biến đổi, sẽ trở thành một phần của chu kỳ vĩnh cửu. Đó không phải là cái chết, mà là sự an nghỉ, là sự tái sinh theo một cách khác." Khi hắn nói, những sợi rễ của Mộc Tinh từ từ ngừng run rẩy, những tia sáng xanh yếu ớt bắt đầu lấp lánh trên thân cây mục, như những giọt nước mắt của sự giải thoát. Nó đang dần chấp nhận.

Tô Lam đứng bên cạnh, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự hao tổn của hắn, nhưng cũng cảm nhận được sự bình yên mà hắn mang đến cho vạn vật. Nàng tự hỏi, liệu có bao nhiêu người trong Huyền Vực này có thể thấu hiểu được con đường mà Tần Mặc đang đi? Con đường không phải là tiêu diệt, không phải là chiến thắng, mà là lắng nghe và tôn trọng. Nàng khẽ thở dài, rút ra một viên đan dược bổ sung linh lực từ túi gấm, lặng lẽ đặt vào tay Tần Mặc. "Mặc ca, huynh lại kiệt sức rồi. Để ta giúp huynh một tay." Nàng muốn nói là để nàng chia sẻ gánh nặng, nhưng nàng biết, đây là con đường cô độc của hắn.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, nhận lấy viên đan dược. "Cảm ơn nàng, Tô Lam." Hắn nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Chỉ cần nàng ở bên, ta đã có đủ sức mạnh." L���c Vô Trần vẫn đứng đó, khoanh tay trước ngực, đôi mắt trũng sâu của y quét qua khung cảnh tiêu điều của Rừng Cây Chết. "Huyết Ma Giáo đã rút lui, nhưng tàn dư của chúng vẫn còn gieo rắc khắp nơi. Mà sự can thiệp của chúng ta, e rằng sẽ thu hút những ánh mắt không mong muốn." Lời nói của y như một lời tiên tri, một dự cảm chẳng lành. Y biết rõ bản chất của các thế lực lớn, biết rõ sự cố chấp của họ đối với quyền lực và con đường thăng tiên đã được định sẵn. Những hành động của Tần Mặc, dù là thiện lương, nhưng lại là sự thách thức lớn nhất đối với trật tự hiện tại. Và thách thức thì luôn đi kèm với sự đối kháng, với những âm mưu và toan tính. Y cảm nhận được một luồng khí tức xa lạ đang tiến đến, không phải là tà khí của Huyết Ma Giáo, mà là một sự lạnh lẽo, cao ngạo khác.

Hắc Phong đột nhiên gầm gừ một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực nheo lại, nhìn về phía chân trời xa xăm. Bộ lông đen của nó dựng đứng lên, một luồng sát khí cuồn cuộn tỏa ra, không phải là sự hung bạo của tà vật, mà là bản năng bảo vệ mạnh mẽ. Tiếng gầm của nó vang vọng khắp Rừng Cây Chết, xé toạc sự tĩnh lặng đang bao trùm. Tần Mặc và Tô Lam ngẩng đầu, ánh mắt họ cùng lúc hướng về phía Hắc Phong đang nhìn. Từ phía xa, một đoàn người đang tiến đến.

Họ không phải là những tu sĩ Thanh Vân Tông vừa rời đi. Đây là một đội quân khác, mặc áo giáp đen tuyền, che kín mặt, bước đi đều tăm tắp, không một tiếng động thừa thãi. Mỗi người họ đều toát ra một luồng khí tức mạnh mẽ, lạnh lẽo, như những cỗ máy chiến đấu vô tri. Đó là Hắc Thiết Vệ, đội quân tinh nhuệ, trung thành tuyệt đối với Thiên Diệu Tôn Giả. Dẫn đầu đoàn người là một nữ tử. Nàng ta có dáng người thanh mảnh, cao ráo, khoác trên mình một trường bào màu bạc ánh trăng, thêu họa tiết mây khói tinh xảo. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao, cài một cây trâm ngọc quý, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt. Khuôn mặt nàng thanh tú, nhưng ánh mắt lại như băng tuyết, ẩn chứa sự khinh miệt và tính toán, không một chút ấm áp. Mùi hương liệu xa lạ, lạnh lẽo tỏa ra từ nàng, hòa lẫn với mùi gỗ mục và đất chết của khu rừng, tạo nên một sự tương phản đến rợn người.

Tần Mặc vẫn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh đối diện với đoàn người đang tiến đến. Hắn đã đoán được điều này, nhưng không ngờ nó lại diễn ra nhanh đến vậy. Tô Lam lập tức rút kiếm ra một nửa, thanh kiếm cổ khẽ rung lên trong vỏ, sẵn sàng ứng phó. Lục Vô Trần nheo mắt, khuôn mặt khắc khổ càng thêm phần u ám. "Cảnh Vân Tôn Giả... đặc sứ của Thiên Diệu Tôn Giả," y thì thầm, giọng nói mang theo một sự cảnh báo rõ rệt. Đoàn Hắc Thiết Vệ và Cảnh Vân Tôn Giả dừng lại ở rìa khu vực mà Tần Mặc đang làm việc, giữ một khoảng cách nhất định, như thể không muốn vấy bẩn bởi tà khí còn vương vấn. Ánh mắt lạnh lùng của Cảnh Vân Tôn Giả quét qua mọi thứ, đặc biệt dừng lại ở Tần Mặc và những linh thể nhỏ đang được hắn giúp đỡ, rồi khẽ nhếch môi, nở một nụ cười khẩy đầy ẩn ý. Nàng không tiến vào sâu hơn, mà chỉ đứng đó, như một bức tượng băng giá, quan sát.

"Ồ, đây chẳng phải là Tần Mặc thiếu chủ sao?" Giọng nói của Cảnh Vân Tôn Giả trong trẻo, thanh thoát, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương, như tiếng băng vỡ giữa đêm đông. Mỗi từ nàng nói ra đều được phát âm rõ ràng, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của khu rừng. "Nghe danh đã lâu, nay mới có dịp diện kiến. Không ngờ con đường cứu thế của ngươi lại là… giúp những thứ đã bị tha hóa tìm đường chết sao?" Nàng ta dùng từ "tìm đường chết" một cách đầy mỉa mai, như thể hành động của Tần Mặc là một sự thoái hóa, một sự từ bỏ. Ánh mắt nàng lướt qua Tần Mặc, rồi dừng lại ở những Mộc Tinh, Thổ Linh đang dần hồi phục dưới tác động của hắn, như thể đó là những thứ tầm thường, không đáng được nhắc đến. Hắc Phong lại gầm gừ một tiếng lớn hơn, nhe nanh trắng toát, dường như muốn lao lên tấn công, nhưng Tần Mặc khẽ vỗ vào đầu nó, ra hiệu cho nó bình tĩnh lại.

Tần Mặc không đáp lại lời mỉa mai của nàng, chỉ đứng đó, bình tĩnh đối diện, ánh mắt hắn không chút dao động. Hắn đã quen với những lời lẽ như vậy, những sự hiểu lầm và phán xét. Hắn biết, Cảnh Vân Tôn Giả không đến đây để tranh luận hay tìm kiếm sự thật, mà là để gieo rắc sự nghi ngờ, để lung lay niềm tin mà hắn đang cố gắng gầy dựng. Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng của nàng sắc lạnh, đầy vẻ phòng bị. Nàng biết, những lời lẽ của Cảnh Vân Tôn Giả còn nguy hiểm hơn cả những đòn tấn công trực diện, bởi nó nhắm vào tâm trí, vào niềm tin của vạn vật. Lục Vô Trần khẽ lắc đầu, trong mắt y hiện lên vẻ chán nản. Y đã quá quen với những trò chơi quyền lực và thao túng tâm lý như thế này.

Cảnh Vân Tôn Giả không đợi Tần Mặc trả lời, nàng ta tiếp tục nói, giọng nói vẫn thanh thoát nhưng ẩn chứa một sự sắc bén đáng sợ, như một lưỡi dao vô hình đang từ từ cứa vào tâm trí người nghe. Nàng ta không trực tiếp chỉ trích Tần Mặc, mà lại hướng lời nói của mình đến những linh thể nhỏ bé đang ở xung quanh, những Mộc Tinh, Thổ Linh vừa được Tần Mặc giúp đỡ. "Vạn vật sinh ra vốn để vươn lên, để hóa rồng, thành tiên. Đó là con đường của sự tiến hóa, của sự vĩnh cửu, của sức mạnh tối thư��ng," nàng ta nói, giọng điệu mang theo sự tự tin tuyệt đối, như thể đó là chân lý không thể lay chuyển. "Mỗi hạt cát đều có thể thành núi, mỗi giọt nước đều có thể hóa biển. Đó mới là ý nghĩa thực sự của tồn tại, của tu luyện. Không phải để mãi mãi chìm trong vỏ bọc yếu ớt của mình, để mục rữa và tan biến vào đất mẹ một cách tầm thường."

Lời nói của nàng ta, dù không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng, bởi nó chạm đến khát vọng thăng tiên đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh trong Huyền Vực. Nàng ta tiếp tục, ánh mắt lướt qua những linh thể đang bối rối. "Việc để chúng mãi mãi chìm trong vỏ bọc yếu ớt của mình, chẳng phải là tước đoạt tương lai của chúng sao? Chẳng phải là ngăn cản chúng vươn tới đỉnh cao của sự tồn tại? Liệu đây có phải là lòng tốt, hay chỉ là sự sợ hãi đối với sức mạnh thực sự? Sợ hãi rằng chúng sẽ trở nên quá mạnh mẽ, không còn bị khống chế? Sợ hãi rằng chúng sẽ không còn cần đến sự 'giúp đỡ' này nữa?" Mỗi câu hỏi nàng ta đặt ra đều là một mũi tên độc, nhắm thẳng vào tri���t lý của Tần Mặc, và quan trọng hơn, nhắm vào sự lựa chọn của những linh thể nhỏ bé.

Một số Mộc Tinh và Thổ Linh, vốn đang dần ổn định, bắt đầu bối rối. Ánh sáng xanh yếu ớt trên thân cây của Mộc Tinh khẽ dao động, như một ngọn lửa sắp tắt. Khối đất nhỏ của Thổ Linh khẽ rung lên, những tiếng lạo xạo nhỏ phát ra, như một sự bối rối, một sự hoang mang không biết nên tin vào điều gì. Chúng vừa cảm nhận được sự bình yên từ Tần Mặc, sự chấp nhận bản chất của mình, nhưng giờ đây, những lời lẽ của Cảnh Vân Tôn Giả lại gieo vào lòng chúng một nỗi sợ hãi mới: nỗi sợ hãi của sự yếu ớt, nỗi sợ hãi của việc bỏ lỡ một tương lai vĩ đại hơn, nỗi sợ hãi của sự tầm thường.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, hắn cảm nhận được sự dao động trong ý chí của những linh thể xung quanh. Hắn biết, đây chính là chiến thuật của Thiên Diệu Tôn Giả, không phải dùng vũ lực, mà là dùng lời lẽ để thao túng, để chia rẽ. Hắn bước lên một bước, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt lạnh lẽo của Cảnh Vân Tôn Giả, nh��ng giọng nói của hắn lại hướng về những Mộc Tinh, Thổ Linh đang hoang mang kia. "Mỗi vật đều có ý chí riêng. Con đường của ta không phải là ép buộc, mà là lắng nghe. Để chúng tự chọn con đường của mình, không phải là sự từ bỏ, mà là tôn trọng bản chất." Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng ngóc ngách của Rừng Cây Chết, để vạn vật xung quanh có thể 'nghe' thấy. "Sự vĩ đại không nằm ở việc hóa thành thứ không phải mình, mà ở việc sống trọn vẹn với chính mình. Một giọt nước vĩ đại không phải vì nó có thể hóa thành biển cả, mà vì nó là chính nó, trong suốt và tinh khiết. Một hạt cát vĩ đại không phải vì nó có thể trở thành ngọn núi, mà vì nó tồn tại trọn vẹn với bản chất của một hạt cát, kiên cường và bền bỉ."

Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như đang truyền đạt một chân lý đã bị lãng quên. "Con đường thăng tiên không phải là con đường duy nhất để tìm thấy sự vĩ đại. Có những thứ sinh ra để vươn lên, nhưng cũng có những thứ sinh ra để an nghỉ, để trở về với vòng tuần hoàn của tự nhiên. Ép buộc mọi thứ phải thăng tiên, ép buộc mọi thứ phải trở thành thứ không phải mình, đó mới là sự tước đoạt, sự hủy diệt bản nguyên. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Mà sẽ biến thành một nơi chỉ có sự tranh giành, sự tha hóa, sự mất cân bằng. Ta không sợ sức mạnh, ta chỉ tôn trọng sự lựa chọn."

Cảnh Vân Tôn Giả khẽ nhếch môi, ánh mắt nàng ánh lên một tia khinh thường. Nàng ta không hề lung lay trước lời nói của Tần Mặc, bởi nàng ta tin chắc vào con đường của mình, con đường thăng tiên. Nàng ta đã thấy những Mộc Tinh, Thổ Linh kia bối rối, và đó là đủ. Nàng ta đã gieo mầm nghi ngờ. Lục Vô Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt chỉ đủ cho Tô Lam ở bên cạnh nghe thấy. "Lời lẽ sắc bén, nhưng ẩn chứa dã tâm... Thiên Diệu Tôn Giả quả nhiên là một bậc thầy về thao túng tâm lý." Y biết, mục đích của Cảnh Vân Tôn Giả không phải là thuyết phục Tần Mặc, mà là lung lay niềm tin của những sinh linh yếu ớt, những nền móng mà Tần Mặc đang cố gắng xây dựng.

Gió lạnh bắt đầu nổi lên, mang theo những sợi sương mù dày đặc hơn, bao phủ lấy Rừng Cây Chết, khiến khung cảnh càng thêm phần u ám. Ánh nắng yếu ớt đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu xám xịt bao trùm. Cảnh Vân Tôn Giả không nói thêm lời nào. Nàng ta đã hoàn thành mục đích của mình. Nàng ta khẽ quay người, ra hiệu cho đội Hắc Thiết Vệ, và họ bắt đầu quay lưng rời đi. Bước chân của họ vẫn đều tăm tắp, không một tiếng động, như những bóng ma giữa màn sương. Trước khi hoàn toàn khuất dạng, Cảnh Vân Tôn Giả khẽ liếc nhìn Tần Mặc một lần cuối, ánh mắt lạnh lẽo của nàng ta như một lời cảnh báo, một lời đe dọa không lời. "Tần thiếu chủ, mong ngươi hãy suy nghĩ kỹ. Con đường này không chỉ ảnh hưởng đến ngươi, mà còn đến tương lai của toàn bộ Huyền Vực." Nàng ta nói, giọng nói vang vọng trong gió, không phải chỉ riêng cho Tần Mặc, mà còn là cho tất cả những linh thể xung quanh có thể 'nghe' thấy.

Bóng dáng của Cảnh Vân Tôn Giả và đoàn Hắc Thiết Vệ nhanh chóng chìm vào màn sương mù dày đặc, như chưa từng xu��t hiện. Chỉ còn lại Tần Mặc và đồng đội của hắn đứng giữa Rừng Cây Chết, cùng với những linh thể đang bối rối và hoang mang. Tô Lam nắm chặt lấy tay Tần Mặc, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. "Họ... họ muốn chia rẽ chúng ta. Họ không trực tiếp tấn công, mà dùng lời lẽ, dùng sự hoài nghi để phá hoại từ bên trong." Nàng đã hiểu ra chiến thuật thâm hiểm của Thiên Diệu Tôn Giả.

Tần Mặc thở dài một hơi thật dài, sự mệt mỏi trong hắn dường như càng thêm nặng nề. Hắn cúi xuống, ánh mắt hắn dừng lại ở Thổ Linh nhỏ bé đang rung rẩy, và Mộc Tinh đang chớp tắt ánh sáng. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào tâm trí chúng, và giờ đây, hắn phải tìm cách để chúng không bị những lời lẽ kia làm cho tha hóa. Đây không còn là cuộc chiến với tà vật, mà là cuộc chiến với tư tưởng, với niềm tin đã ăn sâu bám rễ. Hắn biết, Cảnh Vân Tôn Giả đã đúng một phần, cuộc đối đầu này không chỉ ảnh hưởng đến hắn, mà còn đến tương lai của toàn bộ Huyền Vực. Nó đã bắt đầu.

Tần Mặc khẽ vỗ về Hắc Phong, con sói khổng lồ đang gục đầu xuống, tiếng gầm gừ trong cổ họng nó nhỏ dần, như một tiếng thở dài. Hắn nhìn những linh thể xung quanh, ánh mắt hắn chứa đầy sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định. "Đây mới là thử thách thực sự..." Hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió lạnh, như một lời hứa với chính mình, và với vạn vật đang lắng nghe. Con đường phía trước còn dài, và gian nan hơn gấp bội. Cuộc chiến giành lấy ý chí tồn tại, giành lấy quyền được là chính mình, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free