Vạn vật không lên tiên - Chương 768: Đặc Sứ Báo Cáo: Làn Sóng Ngầm Nổi Dậy
Ánh sáng đỏ từ huyết thạch vẫn mờ ảo, hắt lên khuôn mặt của Tần Mặc, làm nổi bật sự trầm tĩnh và kiên cường của hắn. Cảnh Vân Tôn Giả, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng cất bước. Nàng ta không nói thêm lời nào, chỉ quay người, ra hiệu cho đội Hắc Thiết Vệ, và bắt đầu rời đi. Bóng dáng họ dần chìm vào bóng tối sâu thẳm của hang động, để lại Tần Mặc và đồng đội giữa không gian tĩnh mịch, nhưng giờ đây, không khí đã không còn nặng nề một cách vô vọng nữa. Thay vào đó, một tia hy vọng mong manh đã le lói, như ánh sáng yếu ớt của những chồi non vừa nảy mầm trong một khu rừng đã chết. Cuộc chiến tư tưởng, giữa "thăng tiên" và "cân bằng bản chất", đã bước sang một chương mới, đầy cam go nhưng cũng đầy hứa hẹn.
***
Trong sâu thẳm Rừng Cây Chết, màn đêm buông xuống đặc quánh, nuốt chửng mọi sắc màu còn sót lại của một ngày u ám. Sương mù dày đặc trườn mình qua những thân cây khô trụi, bám víu vào từng cành lá trơ xương, tạo nên một bức màn trắng đục lạnh lẽo. Gió rít lên từng hồi thê lương, như tiếng than khóc của hàng vạn sinh linh đã vĩnh viễn lìa bỏ chốn này, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, càng khiến không gian thêm phần rợn người. Mùi gỗ mục, đất chết và tà khí nồng nặc phả vào khoang mũi, nhắc nhở về sự hủy hoại mà con đường thăng tiên cực đoan đã gieo rắc.
Quanh một đống lửa nhỏ đang bập bùng nhảy múa, ba bóng người ngồi trầm mặc. Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi vào ngọn lửa, phản chiếu những đốm sáng đỏ cam như những vì sao lạc trong vũ trụ tĩnh lặng. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây ẩn hiện một nét trầm tư, suy tính. Hắn biết, cuộc đối thoại vừa rồi, dù bề ngoài có vẻ là một thắng lợi tinh thần nhỏ bé, nhưng thực chất chỉ là khởi đầu cho một phong ba bão táp lớn hơn rất nhiều.
Đối diện hắn, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, không giấu được vẻ lo lắng. Nàng khẽ siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo. Mái tóc đen dài của nàng, thường ngày buộc cao gọn gàng, giờ đây có vài sợi vương xuống gò má, càng tôn lên vẻ băn khoăn. Những lời của Cảnh Vân Tôn Giả, dù đầy khinh thường, nhưng cũng đã chạm đến một phần giáo điều đã ăn sâu trong giới tu luyện, khiến nàng không khỏi suy nghĩ về sự phức tạp của tình hình.
Bên cạnh Tô Lam, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của y dường như càng thêm nặng trĩu dưới áp lực vô hình. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn xuyên qua làn sương mờ ảo, như thể đang nhìn thấy những tai ương sắp ập đến. Y đã chứng kiến quá nhiều sự mù quáng, quá nhiều sự thao túng trong suốt cuộc đời mình, và y biết rõ sự nguy hiểm tiềm ẩn đằng sau vẻ ngoài bình tĩnh của Cảnh Vân Tôn Giả.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm cuộn tròn gần Tần Mặc. Mỗi nhịp thở của nó đều đều, nhưng đôi tai nó vẫn vểnh lên, cảnh giác với từng tiếng động nhỏ nhất trong màn đêm. Thỉnh thoảng, nó lại ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh nhìn vào bóng tối, như cảm nhận được sự bất an đang đến gần, một nguy hiểm không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại hiện hữu một cách rõ ràng trong không khí. Một tiếng gầm gừ khe khẽ thoát ra từ cổ họng nó, như một lời cảnh báo trầm đục.
“Cảnh Vân Tôn Giả rời đi, nhưng không phải là kết thúc,” Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Hắn ta không cố gắng thuyết phục ta, mà là gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào tâm trí những linh thể đã được ta khai đạo, và vào chính chúng ta. Cuộc chiến thực sự không phải ở lưỡi kiếm, mà ở tư tưởng, ở niềm tin.” Hắn khẽ nhúc nhích, điều chỉnh tư thế ngồi, ánh mắt vẫn không rời ngọn lửa. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không trực tiếp ra tay. Ngài ta sẽ không lãng phí sức lực vào một cuộc đối đầu vũ lực khi chưa cần thiết. Ngài ta quá cao ngạo, quá tự tin vào sự đúng đắn của con đường mình. Hắn ta sẽ dùng những phương cách khác, tinh vi hơn, để dập tắt ảnh hưởng của chúng ta.”
Tô Lam gật đầu, đồng tình với nhận định của Tần Mặc. “Huynh nói đúng. Ánh mắt của Cảnh Vân Tôn Giả, dù có chút dao động, nhưng sự khinh thường và niềm tin sắt đá vào Thiên Diệu Tôn Giả vẫn không hề suy suyển. Hắn ta nói về việc duy trì ‘trật tự’ của Thiên Diệu Tôn Giả. Rõ ràng là muốn dập tắt ảnh hưởng của huynh trước khi nó lan rộng, muốn biến huynh thành một kẻ dị giáo, một mối hiểm họa đối với ‘chân lý’ mà họ đã thiết lập.” Nàng khẽ chau mày, một đường nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú. “Vậy chúng ta nên làm gì, Tần Mặc? Làm thế nào để đối phó với một kẻ thù không dùng sức mạnh để tấn công, mà dùng lời lẽ và sự thao túng?”
Lục Vô Trần khẽ ho khan một tiếng, giọng y yếu ớt nhưng ��ầy thâm trầm. “Thiên Diệu Tôn Giả luôn giỏi thao túng. Hắn ta sẽ không ra tay trực tiếp khi chưa nắm chắc phần thắng, nhưng sẽ không ngồi yên nhìn huynh thành công. Hắn ta đã thấy được sự nguy hiểm trong triết lý của huynh, Tần Mặc. Triết lý của huynh không chỉ là một con đường tu luyện mới, mà là một sự thách thức trực tiếp đến nền tảng niềm tin của cả Huyền Vực, đến cái quyền uy tuyệt đối mà Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng trong hàng ngàn năm. Hắn ta sẽ biến huynh thành kẻ thù chung, thành kẻ phá hoại ‘thiên đạo’, kẻ cản trở ‘tiên lộ’.” Y ngẩng đầu, đôi mắt sâu trũng nhìn thẳng vào Tần Mặc, “Và hắn ta sẽ dùng chính những kẻ mù quáng nhất, những kẻ đã bị ‘thăng tiên’ ám ảnh, để chống lại huynh.”
Tần Mặc im lặng một lúc, lắng nghe những lời phân tích của đồng đội. Hắn biết, họ nói không sai. Càng ngày, hắn càng cảm thấy sự cô đơn của con đường mình đang đi. Đối đầu với một cá nhân hay một giáo phái bạo lực đã khó, đối đầu với một hệ tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí của cả Huyền Vực, một niềm tin đã trở thành giáo điều, lại càng khó khăn hơn gấp bội. Sự thao túng tư tưởng, sự gieo rắc sợ hãi và nghi ngờ, đó mới là vũ khí đáng sợ nhất của Thiên Diệu Tôn Giả. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, Tần Mặc vẫn giữ vững sự kiên định. Hắn tin vào chân lý của mình, tin vào quyền được là chính mình của vạn vật.
“Nếu hắn ta muốn gieo rắc nghi ngờ, chúng ta sẽ gieo rắc niềm tin,” Tần Mặc cuối cùng cũng nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Nếu hắn ta muốn cô lập chúng ta, chúng ta sẽ kết nối vạn vật. Chúng ta sẽ không dùng lời lẽ hùng hồn để thuyết phục những kẻ cố chấp. Chúng ta sẽ dùng những bằng chứng sống, những minh chứng từ chính những linh thể đã được cân bằng bản chất, để vạch trần sự giả dối của con đường thăng tiên cực đoan.” Hắn nhìn Tô Lam, ánh mắt trấn an. “Chúng ta sẽ củng cố niềm tin của những Mộc Tinh, Thổ Linh đã được khai đạo. Chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng việc được là chính mình, được tồn tại trọn vẹn với bản chất của mình, không hề yếu kém, mà là một sức m��nh đích thực.”
Hắn quay sang Lục Vô Trần, “Chúng ta sẽ tìm cách truyền bá ‘chân lý thất lạc’ một cách rộng rãi hơn, không phải bằng những tuyên ngôn to lớn, mà bằng những câu chuyện, những tấm gương cụ thể, những trải nghiệm chân thực. Cho vạn vật quyền được lựa chọn, quyền được hiểu rõ về cái giá của sự thăng tiến mù quáng, và cái đẹp của sự cân bằng bản chất.” Tần Mặc khẽ nhắm mắt, hình dung ra một con đường gập ghềnh phía trước. “Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến của những trái tim và khối óc. Chúng ta phải chuẩn bị cho một làn sóng phản đối ngầm, một sự tẩy chay từ giới tu luyện bảo thủ. Nhưng chúng ta không cô độc. Vạn vật, những ai đã và đang khát khao được là chính mình, sẽ là đồng minh của chúng ta.”
Hắc Phong lúc này khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân, như thể nó đã hiểu được phần nào những gì Tần Mặc đang nói. Nó lại gầm gừ nhẹ, lần này không phải vì cảnh giác, mà như một lời khẳng định trung thành, một sự sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Ánh lửa bập bùng hắt lên bóng dáng ba con người và một linh thú, vẽ nên những hình ảnh kiên cường giữa màn đêm mịt mùng của Rừng Cây Chết. Một tia hy vọng mong manh đã le lói, nhưng con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy chông gai và những cạm bẫy tiềm ẩn. Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không nhân nhượng, và cuộc chiến tư tưởng này sẽ còn khắc nghiệt hơn bất kỳ trận chiến vũ lực nào.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng rực rỡ đầu tiên xé tan màn mây trắng, chiếu rọi lên các cung điện bằng ngọc và vàng lấp lánh, một khung cảnh siêu phàm, thần thánh hiện ra giữa không trung. Thiên Cung, nơi ngự trị của Thiên Diệu Tôn Giả, lơ lửng giữa biển mây, những cầu vồng tự nhiên nối liền các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm tinh xảo, tạo nên những âm thanh du dương như tiếng nhạc tiên. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát và không khí trong lành, tinh khiết tràn ngập không gian, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc.
Trong đại điện uy nghiêm nhất, Thiên Diệu Tôn Giả ngự trên một ngai vàng lộng lẫy, được chạm khắc từ linh ngọc tối thượng, tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Dáng người thanh lịch, cao ráo của ngài toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực tuyệt đối. Khuôn mặt tuấn tú, không một chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, như biển cả sâu thẳm giấu mình dưới vẻ ngoài tĩnh lặng. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm. Ngài mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần.
Dưới ngai vàng, Cảnh Vân Tôn Giả quỳ gối, đầu hơi cúi thấp, vẻ mặt nàng ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tự tin như thường lệ, nhưng trong sâu thẳm, một chút bận tâm vẫn lẩn khuất. Nàng ta vừa trở về từ U Minh Cốc, và giờ đang trình bày báo cáo về cuộc gặp gỡ với Tần Mặc. Tuy nhiên, bản báo cáo này đã được nàng ta điều chỉnh kỹ lưỡng, được tô vẽ và bóp méo một cách tinh vi, nhằm phục vụ cho mục đích của Thiên Diệu Tôn Giả và củng cố niềm tin vào con đường thăng tiên.
“Bẩm Tôn Giả, tại U Minh Cốc, hạ thần đã gặp Tần Mặc,” Cảnh Vân Tôn Giả bắt đầu, giọng nói nàng ta rõ ràng, mạch lạc, nhưng pha chút khinh thường cố hữu. “Hắn ta, một kẻ phàm nhân đến từ Vô Tính Thành, lại dám tuyên truyền cái gọi là ‘cân bằng bản chất’, một thứ tà thuyết hoàn toàn đi ngược lại thiên đạo, đi ngược lại khát vọng thăng tiên của vạn vật.” Nàng ta cố tình bỏ qua những bằng chứng về sự hồi phục mà Tần Mặc đã thể hiện qua Mộc Tinh và Thổ Linh, chỉ tập trung vào việc nhấn mạnh sự ‘yếu kém’ và ‘trì trệ’ của những linh thể đó. “Hắn dùng lời lẽ hoa mỹ để che đậy sự yếu kém của mình, lôi kéo vạn vật từ bỏ khát vọng thăng tiến, từ bỏ con đường chuyển hóa để ��ạt đến sự vĩ đại. Hắn gọi đó là ‘quyền được là chính mình’, nhưng thực chất là khuyến khích sự an phận, sự trì trệ, khiến Huyền Vực mãi mãi chìm trong sự phàm tục, yếu kém.”
Cảnh Vân Tôn Giả tiếp tục, lời lẽ càng lúc càng gay gắt, khắc họa Tần Mặc như một mối hiểm họa nghiêm trọng. “Hắn ta không chỉ là một kẻ phản đạo, mà còn là một mối đe dọa tiềm tàng đối với niềm tin và trật tự đã được thiết lập bấy lâu. Nếu để hắn tiếp tục lan truyền thứ tư tưởng độc hại này, e rằng khát vọng thăng tiên của vạn vật sẽ bị lung lay, và tương lai của Huyền Vực sẽ bị chôn vùi trong sự tầm thường. Hắn đang cố ý phá hoại nền tảng tu luyện mà chúng ta đã xây dựng, ngăn cản vạn vật tiến bước trên con đường chân chính của Đại Đạo.” Nàng ta không quên thêm vào những lời lẽ mang tính cảnh báo, “Hạ thần nhận thấy, dù hắn không có linh lực đáng kể, nhưng khả năng thao túng tâm trí vạn vật của hắn lại vô cùng xảo quyệt. Hắn dùng những lời lẽ đánh vào sự yếu đuối, sự sợ hãi thay đổi của những linh th��� nhỏ bé, khiến chúng từ bỏ khát vọng vươn cao.”
Thiên Diệu Tôn Giả lắng nghe, ánh mắt xanh thẳm của ngài vẫn bất động, không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Ngài ta dường như không ngạc nhiên trước báo cáo của Cảnh Vân, như thể mọi việc đều nằm trong dự liệu. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Tần Mặc và ảnh hưởng của hắn rõ ràng đã gây ra một chút phiền toái, một hạt sạn nhỏ trong kế hoạch vĩ đại của ngài.
Sau một khoảng lặng kéo dài như vô tận, Thiên Diệu Tôn Giả cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một uy áp không thể chống cự. Mỗi lời ngài nói ra đều như một mệnh lệnh khắc sâu vào tâm trí người nghe, không chấp nhận bất kỳ sự phản đối nào. “Hắn ta chỉ là một hạt cát nhỏ đang cố gắng làm thay đổi dòng chảy của thiên hà. Tuy nhiên, một hạt cát đúng chỗ cũng có thể gây ra lở đất, hoặc ít nhất là làm đục dòng nước. Tần Mặc này, dù không có sức mạnh, nhưng lại sở hữu một khả năng đặc biệt, có thể lay chuyển ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Điều này, nếu không được kiểm soát, sẽ là một trở ngại không nhỏ cho đại nghiệp ‘thăng tiên’ toàn diện của Huyền Vực.”
Ngài khẽ phẩy tay, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy. “Không cần phải dùng bạo lực để đối phó với những kẻ như vậy. Bạo lực chỉ khiến chúng trở thành anh hùng, và tư tưởng của chúng càng lan rộng. Gieo rắc nghi ngờ và sự sợ hãi, bóp méo sự thật, mới là cách hiệu quả nhất để làm suy yếu một niềm tin, để dập tắt một ngọn lửa trước khi nó bùng cháy thành đại hỏa. Con đường thăng tiên đã được định sẵn, và không kẻ nào có thể thay đổi được thiên cơ này.”
Thiên Diệu Tôn Giả quay ánh mắt sắc lạnh về phía Cảnh Vân Tôn Giả. “Ngươi hãy truyền lệnh xuống các tông môn, các thế lực lớn nhỏ trong Huyền Vực. Bắt đầu từ những nơi có các tu sĩ bảo thủ, những người đã và đang cống hiến cả đời cho con đường thăng tiên. Hãy để họ hiểu rõ ‘mối nguy’ của Tần Mặc. Hãy nói rằng hắn đang phá hoại nền tảng tu luyện, làm suy yếu ý chí thăng tiến của vạn vật, biến Huyền Vực thành một vùng đất phàm tục, không còn hy vọng nào đạt đến Đại Đạo. Sử dụng cả kênh ngầm lẫn công khai. Lan truyền những lời đồn đại, những câu chuyện được thêu dệt một cách khéo léo, để biến Tần Mặc thành ‘tà ma ngoại đạo’ trong mắt giới tu luyện.”
“Hạ thần đã rõ!” Cảnh Vân Tôn Giả đáp, giọng nói đầy kiên quyết, vẻ mặt nàng ta một lần nữa trở lại sự lạnh lùng và tự tin tuyệt đối. Nàng ta đã nắm bắt được ý đồ của Thiên Diệu Tôn Giả. Cuộc chiến sắp tới sẽ không phải là một trận đấu kiếm, mà là một cuộc chiến của những lời nói, của những ý niệm, một cuộc chiến thao túng tâm trí hàng triệu sinh linh. Và trong cuộc chiến đó, Thiên Diệu Tôn Giả tin rằng mình nắm chắc phần thắng. Bởi lẽ, niềm tin vào sự thăng tiên đã ăn sâu vào tâm khảm của vạn vật suốt hàng ngàn năm, nó khó có thể bị lung lay bởi một kẻ như Tần Mặc.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. Nụ cười đó không hề ấm áp, mà lại lạnh lẽo như băng giá, như thể ngài đang nhìn xuống một con kiến nhỏ đang cố sức vác một phiến đá lớn. “Hãy để hắn tự mình cảm nhận áp lực từ cả Huyền Vực. Hãy để hắn thấy rằng, dù có thể lay chuyển một vài linh thể yếu kém, nhưng hắn không thể đối đầu với ý chí của cả thiên hạ.”
***
Vài ngày sau đó, trong Tàng Kinh Các uy nghiêm của Thanh Vân Tông, một tòa tháp đá cao vút, nhiều tầng, được bảo vệ bằng những trận pháp cổ xưa. Bên trong, những giá sách gỗ lim đen cao vút chứa đầy vô số kinh thư, cổ tịch, tỏa ra mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ. Không khí tĩnh mịch, trang nghiêm, đầy tri thức và linh khí dồi dào, chỉ có tiếng lật trang sách khẽ khàng và tiếng thở đều đều của những tu sĩ đang đắm chìm trong việc nghiên cứu.
Tại một căn phòng bí mật ở tầng cao nhất, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng chiếu rọi lên những bức bích họa cổ xưa, Cảnh Vân Tôn Giả đang bí mật gặp gỡ một nhóm trưởng lão bảo thủ của Thanh Vân Tông. Trong số đó có Trần Trưởng Lão, một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa tinh xảo. Ánh mắt ông sắc sảo, đầy quyền lực, thể hiện rõ sự cố chấp và bảo thủ của một người đã dành cả đời để tuân theo những giáo điều cũ.
“Các vị trưởng lão, hôm nay hạ thần đến đây, không phải để bàn luận về tu vi hay trận pháp, mà là để cảnh báo về một mối nguy đang đe dọa toàn bộ nền tảng tu luyện của Huyền Vực,” Cảnh Vân Tôn Giả mở lời, giọng điệu nàng ta đầy ẩn ý nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm trọng. Nàng ta không dùng những lời lẽ trực tiếp tấn công Tần Mặc, mà khéo léo gieo rắc sự sợ hãi và lo lắng vào tâm trí những vị trưởng lão. “Hạ thần vừa trở về từ U Minh Cốc, nơi một kẻ tên Tần Mặc đang truyền bá một thứ tà thuyết. Hắn ta tự xưng là ‘người khai đạo’, nhưng thực chất là kẻ phá hoại ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, kẻ ngăn cản ‘tiên lộ’.”
Cảnh Vân Tôn Giả dừng lại một chút, quan sát phản ứng của các vị trưởng lão. Nàng ta biết rõ tâm lý của những người này: họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những điều đi ngược lại giáo điều đã có, và đặc biệt sợ hãi sự yếu kém. “Hắn ta tuyên bố rằng vạn vật không cần phải thăng tiên, mà chỉ cần ‘cân bằng bản chất’, được là chính nó. Nghe có vẻ mỹ miều, nhưng hậu quả thì vô cùng nghiêm trọng. Nếu vạn vật đều từ bỏ con đường thăng tiên, Huyền Vực sẽ mãi mãi chìm trong sự phàm tục, yếu kém, trở thành miếng mồi ngon cho các thế giới khác. Tần Mặc này đang làm suy yếu gốc rễ của chúng ta, làm cho ý chí thăng tiến của vạn vật bị bào mòn, khiến Huyền Vực trở nên mong manh, dễ vỡ.”
Trần Trưởng Lão, với bản tính bảo thủ và dễ bị kích động, lập tức nổi giận. Gân xanh trên trán ông nổi lên, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ phẫn nộ. “Thật là một tà thuyết! Thật là một kẻ điên rồ! Hắn đang kéo lùi sự tiến bộ của chúng ta, đang hủy hoại công sức của hàng ngàn năm tu luyện của tiền nhân. Làm sao có thể dung thứ cho một kẻ như vậy? Chúng ta phải hành động, không thể để hắn làm bại hoại niềm tin tu luyện của Huyền Vực, không thể để hắn hủy hoại con đường thăng tiên mà vạn vật đã hằng khao khát!”
Một tu sĩ khác, một trưởng lão trẻ hơn, có vẻ ôn hòa hơn, ngập ngừng cất lời, “Nhưng… những gì hắn làm ở U Minh Cốc… có vẻ như đã cứu vãn một phần những linh thể bị tà khí ăn mòn. Có lẽ, hắn không hoàn toàn là kẻ xấu?” Ánh mắt vị trưởng lão này còn đôi chút hoài nghi, chưa hoàn toàn bị lời lẽ của Cảnh Vân Tôn Giả thuyết phục. Ông đã nghe phong thanh về những điều kỳ lạ xảy ra ở U Minh Cốc, về sự hồi sinh của những vật thể tưởng chừng đã chết.
Cảnh Vân Tôn Giả quay ánh mắt sắc lạnh về phía vị trưởng lão vừa nói, giọng điệu nàng ta không thay đổi, nhưng ẩn chứa một sự uy hiếp vô hình. “Đó chỉ là những hiệu ứng tạm thời, những chiêu trò nhỏ để che đậy sự thật rằng hắn đang ngăn cản chân lý, ngăn cản Đại Đạo. Hắn đang ru ngủ vạn vật trong sự tầm thường, trong sự yếu đuối. Chẳng lẽ các vị muốn Huyền Vực chìm vào sự yếu kém vĩnh viễn, không còn ai có thể đạt đến Đại Đạo, không còn ai có thể thăng tiên, trở thành đối tượng bị khinh miệt trong mắt chư thiên vạn giới? Chẳng lẽ các vị muốn chứng kiến sự diệt vong của Huyền Vực chỉ vì một v��i linh thể nhỏ bé được ‘hồi sinh’ một cách yếu ớt?”
Những lời này đánh trúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của các vị trưởng lão: nỗi sợ bị yếu kém, bị bỏ lại phía sau, bị hủy diệt. Sự suy yếu của Huyền Vực là điều không ai muốn, và con đường thăng tiên được coi là cách duy nhất để chống lại điều đó. Cảnh Vân Tôn Giả đã thành công trong việc biến Tần Mặc thành hiện thân của nỗi sợ hãi đó.
Trần Trưởng Lão lại một lần nữa lên tiếng, giọng ông đầy căm phẫn. “Lời Tôn Giả nói quả là chí lý! Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Con đường thăng tiên là chân lý tối thượng, là con đường duy nhất để Huyền Vực cường thịnh. Tần Mặc này, hắn là một tên phản bội, một kẻ dị giáo cần phải bị loại bỏ! Chúng ta không thể ngồi yên nhìn hắn làm bại hoại lòng người, làm suy yếu ý chí tu luyện của cả Huyền Vực!”
Các trưởng lão bảo thủ khác bắt đầu bàn tán xôn xao, những lời nói của Cảnh Vân Tôn Giả đã hoàn toàn kích động họ. Từ chỗ hoài nghi, họ giờ đây đã tin tưởng tuyệt đối vào ‘mối nguy’ Tần Mặc. Họ đồng ý sẽ lan truyền những lời đồn đại và tổ chức các cuộc ‘thảo luận’ nội bộ trong các tông môn của mình, lên án Tần Mặc và triết lý ‘cân bằng bản chất’ của hắn. Họ sẽ biến Tần Mặc thành kẻ thù chung, kẻ phá hoại ‘thiên đạo’, tạo ra một làn sóng phản đối ngầm nhưng vô cùng mạnh mẽ trong giới tu luyện. Một bức tường tư tưởng đang dần được dựng lên, cô lập Tần Mặc khỏi phần còn lại của Huyền Vực.
Cảnh Vân Tôn Giả khẽ mỉm cười, một nụ cười đắc thắng. Nàng ta biết, kế hoạch của Thiên Diệu Tôn Giả đã bắt đầu phát huy tác dụng. Cuộc chiến tư tưởng đã chính thức bắt đầu, và Tần Mặc, dù có khả năng lay chuyển ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, liệu có thể đối phó với sự thao túng của cả một hệ thống niềm tin đã ăn sâu bám rễ, một hệ thống do Thiên Diệu Tôn Giả dựng nên? Câu trả lời, nàng ta tin rằng, đã quá rõ ràng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.