Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 767: Minh Chứng Từ Vực Sâu: Đối Thoại Với Kẻ Vọng Tưởng

Bóng dáng của Cảnh Vân Tôn Giả và đoàn Hắc Thiết Vệ đã hoàn toàn chìm vào màn sương mù dày đặc của Rừng Cây Chết, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và vô định. Nhưng sự trống rỗng đó không làm vơi đi không khí nặng nề đang bao trùm lấy Tần Mặc và đồng đội. Tiếng gió rít thê lương qua những cành cây trơ trụi, nghe như những lời than khóc vô hình của vạn vật, càng khắc sâu cảm giác bất an vào tâm khảm những người còn ở lại. Mùi gỗ mục, đất chết, và cả dư vị tà khí vốn đã quen thuộc nơi đây, giờ đây lại mang một sắc thái khác, như đang hòa quyện với những hạt giống nghi ngờ mà Cảnh Vân Tôn Giả đã gieo rắc.

Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía sương mù nuốt chửng bóng dáng kẻ vừa đi, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa một nỗi ưu tư khôn tả. Hắn cúi đầu, ánh mắt dừng lại nơi Mộc Tinh, nay đã là một thân cây cổ thụ lớn với những cành lá xanh non đang cố vươn mình, và Thổ Linh, một khối đất nhỏ bé đang rung rẩy nhẹ nhàng dưới gốc cây. Cả hai linh thể này, sau khi được Tần Mặc khai đạo, đã thoát khỏi sự tha hóa của tà khí, nhưng vẫn còn quá non nớt, quá yếu ớt để chống chọi lại những lời lẽ sắc bén, những luận điệu đầy dã tâm của Cảnh Vân Tôn Giả. Hắn cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong ý chí tồn tại của chúng – một sự hỗn loạn, một nỗi sợ hãi mơ hồ đang cố len lỏi vào tâm hồn trong trẻo, vừa được hồi sinh của chúng.

Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, ánh mắt nàng ánh lên sự lo lắng không che giấu. Nàng đã chứng kiến toàn bộ màn kịch vừa rồi, và nàng hiểu rõ sự nguy hiểm tiềm tàng đằng sau những lời nói tưởng chừng như vô hại ấy. “Lời lẽ của ông ta như những hạt giống độc, gieo vào tâm trí của những linh thể đang hồi phục,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự phẫn nộ cùng bất lực. “Chúng không trực tiếp tấn công, nhưng lại gặm nhấm niềm tin từ bên trong. Đây là một thứ tà thuật còn thâm hiểm hơn cả những đòn tấn công hữu hình.”

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, khẽ thở dài. Y chống gậy, bước đến gần hơn, đôi mắt sâu trũng nhìn về phía mà Cảnh Vân Tôn Giả đã biến mất. “Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ mạnh về vũ lực, hắn còn là bậc thầy thao túng. Hắn muốn chúng ta nghi ngờ chính mình, nghi ngờ con đường mình đang đi. Hắn biết rằng, một khi niềm tin bị lung lay, mọi thứ sẽ sụp đổ,” y nói, giọng nói trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi đã hằn sâu qua tháng năm. Y đã chứng kiến quá nhiều, hiểu quá rõ bản chất của những kẻ mang danh chính đạo nhưng lại hành xử tàn nhẫn và xảo quyệt. “Hắn không cần phải chiến thắng bằng sức mạnh, chỉ cần gieo rắc đủ hoài nghi, mọi thứ sẽ tự sụp đổ.”

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu làn không khí lạnh lẽo, cố gắng cảm nhận từng rung động nhỏ bé của vạn vật xung quanh. Hắn lắng nghe tiếng gió, tiếng lá khô xào xạc, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của những thân cây bị tà khí ăn mòn. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Nghi ngờ là điều không thể tránh khỏi. Nhưng sự thật không cần phải che giấu. Chúng ta sẽ để sự thật lên tiếng,” hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng phi thường, như một tảng đá kiên cố giữa dòng thác lũ. Hắn biết, việc lảng tránh chỉ khiến sự nghi ngờ càng lớn mạnh. Đã đến lúc phải đối mặt trực diện, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả lý lẽ và bằng chứng không thể chối cãi.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân đầy cảnh giác. Con sói khổng lồ dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng và nguy hiểm đang bao trùm. Nó nhẹ nhàng cọ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự ủng hộ.

Tần Mặc khẽ vỗ về bộ lông đen tuyền của Hắc Phong. Hắn nhìn Mộc Tinh và Thổ Linh một lần nữa, cảm nhận sự dao động trong ý chí tồn tại của chúng. Hắn biết, l��i nói của Cảnh Vân Tôn Giả đã tạo nên một vết nứt nhỏ trong tâm hồn chúng, một vết nứt có thể lớn dần nếu không được hàn gắn kịp thời. Hắn không thể để điều đó xảy ra. “Chúng ta không thể lùi bước,” hắn tuyên bố, ánh mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần. “Nếu chúng ta lùi bước, những gì chúng ta đã làm sẽ trở nên vô nghĩa. Niềm tin của vạn vật vào bản thân chúng sẽ bị hủy hoại.”

Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng giờ đây đã tràn đầy sự quyết tâm. “Ngươi nói đúng, Tần Mặc. Chúng ta phải đối mặt. Nhưng đối mặt bằng cách nào? Ngươi không thể một mình thuyết phục cả một thế giới đã bị che mắt bởi ảo tưởng thăng tiên.”

“Không phải thuyết phục,” Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm ấm. “Mà là chứng minh. Chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không đòi hỏi sự hy sinh bản chất, một con đường dẫn đến sự tồn tại trọn vẹn và cân bằng. Chúng ta đã có những bằng chứng sống, Tô Lam, Lục tiền bối.” Hắn khẽ chỉ vào Mộc Tinh và Thổ Linh, ý chí của hắn truyền đến chúng một luồng trấn an nhẹ nhàng.

Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc một cách đầy nghi ngại nhưng cũng không kém phần ngưỡng mộ. “Ngươi muốn biến những linh thể này thành nhân chứng? Ngươi muốn dùng chúng để đối đáp với Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc ít nhất là với đặc sứ của hắn?” Y thở dài, sự bi quan vẫn còn vương vấn trong giọng nói. “E rằng sẽ rất khó khăn. Niềm tin đã ăn sâu bám rễ hàng ngàn năm, không dễ gì lay chuyển chỉ bằng vài ví dụ.”

“Nhưng không phải là không thể,” Tần Mặc kiên định nói. “Nếu chúng ta không thử, chúng ta sẽ không bao giờ biết. Và nếu chúng ta không đứng lên vì sự thật, ai sẽ làm điều đó? Ta không sợ đối mặt với họ. Điều ta sợ là nhìn thấy vạn vật bị tước đoạt quyền được là chính mình, bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không muốn.” Hắn quay người, nhìn về phía Đông, nơi ánh sáng ban mai bắt đầu le lói sau màn sương. “Chúng ta sẽ chuẩn bị. Chúng ta sẽ không lẩn tránh.” Tần Mặc đã đưa ra quyết định cuối cùng. Hắn sẽ chủ động đối thoại, không phải để tranh cãi, mà để phơi bày sự thật, để chứng minh con đường cân bằng bản chất là con đường duy nhất để Huyền Vực có thể tồn tại. Cuộc chiến tư tưởng đã chính thức bắt đầu, và hắn không thể chùn bước.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và màn sương mù càng lúc càng dày đặc hơn, nuốt chửng cả những tia sáng yếu ớt còn sót lại của hoàng hôn. Tần Mặc và đồng đội đang di chuyển qua một khu vực từng là trung tâm của tà khí và sự tàn phá: Hang Huyết Thạch. Nơi đây, không khí vẫn còn âm u, ẩm ướt, và mùi tanh của đất ẩm, sắt, cùng một chút lưu huỳnh nhàn nhạt vẫn vương vấn, như một lời nhắc nhở về những bi kịch đã từng diễn ra. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những nhũ đá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, càng tăng thêm vẻ rợn người của hang động.

Mặc dù Tần Mặc đã dành nhiều thời gian để "khai đạo" và xoa dịu tà khí nơi đây, nhưng Hang Huyết Thạch vẫn giữ lại vẻ hoang sơ, đáng sợ của nó. Những vách đá nhọn hoắt, lởm chởm, như những hàm răng của một con quái vật khổng lồ, bao bọc lấy con đường đi. Ánh sáng từ những tinh thể huyết thạch đỏ rực, mờ ảo, chỉ đủ soi rõ những hình thù kỳ dị trên vách hang, tạo nên một cảnh tượng vừa huyền bí vừa ghê rợn.

Giữa lúc Tần Mặc đang định hình kế hoạch tiếp theo, một luồng truyền âm lạnh lẽo, sắc bén đột ngột xuyên thẳng vào tâm trí hắn, cắt ngang dòng suy nghĩ. Đó là giọng của Cảnh Vân Tôn Giả, vang vọng như tiếng chuông đồng vọng từ một thế giới khác, đầy uy quyền và không thể chối cãi.

“Thiếu niên Tần Mặc,” giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, không chút cảm xúc, “phương pháp của ngươi gây xáo trộn trật tự. Thiên Diệu Tôn Giả đã nghe đến danh tiếng của ngươi, và muốn ta tìm hiểu ngọn ngành. Ta muốn nghe một lời giải thích thỏa đáng, tại Hang Huyết Thạch, vào đêm nay. Nếu ngươi không đến, ta sẽ coi đó là sự chối bỏ, và hậu quả... ngươi nên tự mình suy đoán.”

Lời truyền âm kết thúc đột ngột, để lại một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tô Lam, đứng bên cạnh, cũng cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo đó. Nàng khẽ rùng mình, ánh mắt lo lắng nhìn Tần Mặc. “Đây là một cái bẫy, Tần Mặc. Hắn muốn dồn ngươi vào thế khó. Hang Huyết Thạch là nơi tà khí còn sót lại, lại là nơi Thiên Diệu Tôn Giả dễ dàng điều khiển. Hắn muốn ngươi xuất hiện một mình, hoặc với một đội ngũ yếu ớt để dễ bề thao túng.” Nàng nắm chặt chuôi kiếm, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Lục Vô Trần cũng nhíu mày, khuôn mặt khắc khổ càng thêm phần u ám. “Cảnh Vân Tôn Giả không phải là một kẻ đơn giản. Hắn là đặc sứ của Thiên Diệu Tôn Giả, một trong những cánh tay đắc lực nhất của kẻ đó. Hắn sẽ không hẹn gặp mặt chỉ để nghe ngươi ‘giải thích’. Hắn muốn thăm dò, muốn tìm ra điểm yếu, hoặc muốn gieo rắc thêm nghi ngờ vào tâm trí của ngươi, và của vạn vật.” Y ho khan một tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kinh nghiệm. “Ngươi có thể từ chối. Chúng ta có thể ẩn mình, chờ đợi thời cơ tốt hơn.”

Tần Mặc lắng nghe lời khuyên của Tô Lam và Lục Vô Trần, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn về phía Hang Huyết Thạch. Hắn biết, họ nói đúng. Đây có thể là một cái bẫy, một mưu đồ hiểm độc. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, sự trốn tránh không bao giờ là câu trả lời. “Nếu không đối mặt, sự nghi ngờ sẽ càng lớn,” hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh, không chút dao động. “Họ sẽ vin vào sự vắng mặt của ta để công kích, để biến ta thành kẻ tà đạo, kẻ sợ hãi sự thật. Đây là cơ hội để chứng minh. Cơ hội để cho họ thấy rằng con đường ta đi không phải là tà ác, mà là vì sự tồn vong của Huyền Vực.”

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân. Nó dường như đã hiểu ý Tần Mặc, và sẵn sàng đồng hành cùng hắn. Con sói khổng lồ cọ đầu vào tay Tần Mặc, ý chí bảo vệ mãnh liệt.

Tần Mặc nhẹ nhàng vỗ về Hắc Phong, rồi quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. “Chúng ta sẽ đi. Nhưng không phải đi một mình.” Hắn nhìn sang Mộc Tinh và Thổ Linh, hai linh thể đang run rẩy nhẹ nhàng, như những đứa trẻ sợ hãi trước thế giới kh���c nghiệt. “Chúng ta sẽ mang theo những nhân chứng sống. Những bằng chứng không thể chối cãi về sự tàn phá của con đường thăng tiên cực đoan, và sự hồi sinh của con đường cân bằng bản chất.”

Tô Lam hiểu ý Tần Mặc. Nàng biết hắn muốn dùng chính sự tồn tại của Mộc Tinh và Thổ Linh để phản bác lại những luận điệu của Cảnh Vân Tôn Giả. Mặc dù vẫn còn lo lắng, nhưng nàng tin tưởng vào sự lựa chọn của Tần Mặc. “Vậy chúng ta sẽ chuẩn bị. Ta sẽ bảo vệ ngươi,” nàng nói, giọng điệu kiên quyết.

Lục Vô Trần thở dài, nhưng cũng không phản đối thêm nữa. Y biết, một khi Tần Mặc đã quyết định, không ai có thể lay chuyển được hắn. “Cẩn trọng. Hắn không chỉ mạnh về sức mạnh, mà còn thâm hiểm trong lời nói. Đừng để hắn gieo rắc sự hoài nghi vào tâm trí ngươi,” y cảnh báo.

Tần Mặc gật đầu. Hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đối mặt với Cảnh Vân Tôn Giả, không phải bằng vũ lực, mà bằng lý lẽ và sự thật. Hắn sẽ dùng chính những sinh linh bé nhỏ này làm minh chứng cho chân lý mà hắn đang theo đuổi. Hắn biết, con đường này đầy chông gai, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Vì tương lai của Huyền Vực, vì quyền được là chính mình của vạn vật, hắn phải tiến lên. Hắn ra hiệu cho đồng đội, và cả nhóm bắt đầu hướng về phía sâu thẳm của Hang Huyết Thạch, nơi một cuộc đối đầu tư tưởng gay gắt đang chờ đợi họ. Bóng tối nuốt chửng những bước chân của họ, chỉ còn lại ánh sáng đỏ mờ ảo từ những huyết thạch, dẫn lối vào một trận chiến không tiếng súng.

***

Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm bao trùm lấy Hang Huyết Thạch. Cái lạnh lẽo của đêm và sự ẩm ướt của hang động hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tà khí, dù đã yếu hơn nhiều nhờ sự khai đạo của Tần Mặc, vẫn còn vương vấn trong không gian, như một lớp màn vô hình ám ảnh, gợi nhớ về những tháng ngày tang thương. Ánh sáng mờ ảo từ những tinh thể huyết thạch lấp lánh trên vách hang, phản chiếu một màu đỏ máu u ám, đủ để soi rõ những hình thù kỳ dị của đá, nhưng không đủ để xua tan đi sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít nhẹ qua các khe đá, nghe như những lời thì thầm đầy ma quái.

Cảnh Vân Tôn Giả đã chờ sẵn. Nàng đứng giữa lòng hang rộng lớn, bóng dáng cao gầy, khoác trên mình bộ y phục trang trọng màu xanh đậm, toát lên vẻ uy nghi và lạnh lùng. Khuôn mặt nàng ta vẫn giữ nguyên sự vô cảm, tự tin, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua không gian như tia chớp. Xung quanh nàng, đội Hắc Thiết Vệ đứng im như những bức tượng đá, giáp sắt đen tuyền, vũ khí nặng nề kề bên, không một tiếng động, không một hơi thở, tạo thành một vòng tròn bảo vệ kiên cố. Sự hiện diện của họ mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên bất kỳ ai dám đối diện.

Tần Mặc xuất hiện từ sâu trong bóng tối, bước chân bình thản, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. Bên cạnh hắn là Tô Lam, ánh mắt cảnh giác quét quanh, tay nắm chặt chuôi kiếm. Lục Vô Trần đi phía sau, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc sảo quan sát mọi động thái. Hắc Phong sải bước uy dũng, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng đêm, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa sống động. Và điều đặc biệt nhất, đi cùng họ là Mộc Tinh, nay đã là một thân cây cổ thụ thu nhỏ, thân cây xù xì nhưng những cành lá non tơ vẫn xanh biếc, và Thổ Linh, một khối đất nhỏ bé đang bám víu vào gốc Mộc Tinh, tinh thần vẫn còn yếu ớt nhưng đã ổn định hơn rất nhiều. Sự hiện diện của hai linh thể này, tuy nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa to lớn, là bằng chứng sống không thể phủ nhận.

Cảnh Vân Tôn Giả nhìn đoàn người Tần Mặc, ánh mắt nàng dừng lại lâu hơn một chút ở Mộc Tinh và Thổ Linh, một tia dò xét lóe lên trong đáy mắt. “Thiếu niên Tần Mặc, ngươi đã đến. Ta cứ nghĩ ngươi sẽ chọn cách lẩn tránh,” nàng cất lời, giọng nói vang vọng trong hang, lạnh lẽo và đầy mỉa mai, như tiếng kim loại va vào nhau. “Nhưng ngươi lại mang theo những ‘vật’ này. Ngươi đang cố gắng đi ngược lại thiên đạo, Tần Mặc. Con đường thăng tiên là chân lý duy nhất để vạn vật ti��n hóa, để đạt đến sự hoàn mỹ tối thượng. Những ‘vật’ này, nếu không được chuyển hóa, chỉ là những sinh linh nhỏ bé, yếu ớt, không thể thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử tầm thường.”

Tần Mặc đứng đối diện nàng, khoảng cách giữa hai bên không quá xa, nhưng lại như một vực thẳm ngăn cách hai thế giới quan. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của Cảnh Vân Tôn Giả, không chút sợ hãi. “Tiến hóa không có nghĩa là mất đi bản chất, Tôn Giả. Thăng tiên không phải là con đường duy nhất để vạn vật tìm thấy sự vĩ đại, cũng không phải là mục đích tối thượng của sự tồn tại.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng vang vọng từng chữ một, mang theo một sức nặng không thể xem thường. “Ngài nhìn xem…” Hắn nhẹ nhàng đưa tay chỉ về phía Mộc Tinh và Thổ Linh, ý chí của hắn truyền một luồng trấn an, khích lệ đến chúng. Hai linh thể khẽ rung động, như muốn cất tiếng nói của riêng mình.

“Đây là Mộc Tinh. Từng là một cây cổ thụ bị tà khí ăn mòn, ý chí tồn tại bị bóp méo, biến thành một tà vật hung tợn, chỉ biết gieo rắc sợ hãi và chết chóc. Nó đã từng có nguy cơ vĩnh viễn tan biến, trở thành một phần của sự hủy diệt,” Tần Mặc chậm rãi nói, giọng điệu không hề khoa trương, chỉ là thuật lại sự thật trần trụi. “Và đây là Thổ Linh. Một khối đất bình dị, nhưng bị nhiễm tà khí, ý chí tồn tại bị mê hoặc bởi ảo ảnh của sức mạnh, gần như biến thành một khối tà thổ vô tri, chỉ còn lại sự khát khao nuốt chửng.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào không khí tĩnh mịch. “Đây là những gì con đường cực đoan của các ngài đã gây ra. Con đường ép buộc vạn vật phải 'thăng cấp', phải 'chuyển hóa' bằng mọi giá, dù phải đánh đổi bằng chính bản chất của chúng, bằng sự hủy diệt của những kẻ không đủ khả năng ‘tiến hóa’. Các ngài đã biến chúng thành những quái vật, những tồn tại bị tha hóa, mất đi chính mình. Đây không phải là sự tiến hóa, mà là sự tàn phá, sự hủy hoại không thương tiếc.”

Tần Mặc hướng ánh mắt về phía Mộc Tinh và Thổ Linh một lần nữa, và một tia ấm áp hiện lên trong đáy mắt hắn. “Nhưng bây giờ, hãy nhìn xem. Chúng đã được ‘khai đạo’. Chúng đã tìm lại được ‘ý chí tồn tại’ nguyên bản của mình. Mộc Tinh không còn là tà vật hung tợn, mà là một cây cổ thụ đang hồi sinh, với những chồi non xanh biếc, mang theo sự sống mãnh liệt. Thổ Linh không còn là khối tà thổ vô tri, mà là một linh hồn chất phác, hiền lành, đang dần ổn định tinh thần, cảm nhận được giá trị của sự tồn tại bình dị. Chúng không cần phải ‘thăng tiên’ để trở nên vĩ đại. Chúng vĩ đại bởi vì chúng được là chính chúng, được tồn tại trọn vẹn với bản chất của mình, không bị ép buộc phải trở thành một thứ khác.”

Cảnh Vân Tôn Giả lắng nghe, đôi mắt nàng khẽ nheo lại. Nàng ta không trực tiếp phản bác lời Tần Mặc, nhưng ánh mắt nàng ta vẫn cố gắng tìm kiếm một điểm yếu, một sự giả dối trong những gì hắn nói. “Những thứ này… chỉ là tạm thời,” nàng ta cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu vẫn giữ vẻ khinh thường. “Sức mạnh thực sự đến từ sự chuyển hóa, không phải sự trì trệ. Ngươi nói chúng ‘hồi sinh’, nhưng chúng vẫn yếu ớt, vẫn nhỏ bé. Chúng làm sao có thể sánh với những tồn tại đã ‘thăng tiên’, đã đạt đến đỉnh cao của linh lực?”

“Vậy thì cái giá của sự chuyển hóa đó là gì, Tôn Giả?” Tần Mặc hỏi ngược lại, giọng điệu không hề nao núng. “Giá của sự chuyển hóa là sự hủy diệt vạn vật, là biến Huyền Vực thành một vùng đất chết? Thiên Diệu Tôn Giả có nhìn thấy điều này không? Hay ngài ấy chỉ nhìn thấy con đường của riêng mình, con đường mà ngài ấy cho là vĩ đại, mà không màng đến sự tồn vong của thế giới mà ngài ấy đang sống?” Hắn nói, mỗi từ một rõ ràng, một sức nặng, như những mũi tên sắc bén xuyên thẳng vào niềm tin cốt lõi của Cảnh Vân Tôn Giả, và của cả Thiên Diệu Tôn Giả.

Đây là một sự thách thức trực tiếp. Tần Mặc không chỉ phản bác Cảnh Vân Tôn Giả, mà còn thẳng thừng chất vấn Thiên Diệu Tôn Giả, người mà Cảnh Vân Tôn Giả đại diện. Không khí trong hang trở nên căng thẳng tột độ. Ngay cả những Hắc Thiết Vệ vốn vô cảm cũng dường như khẽ nhúc nhích.

Tô Lam, đứng bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn đầy hy vọng. Nàng cảm nhận được sức mạnh trong lời nói của Tần Mặc, sức mạnh của sự thật và lòng chân thành. Nàng biết, Tần Mặc đang đặt cược tất cả vào cuộc đối thoại này.

Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào Cảnh Vân Tôn Giả. Y khẽ thì thầm, chỉ đủ cho Tô Lam và Tần Mặc nghe thấy: “Hắn đang lung lay.” Quả thật, trên khuôn mặt lạnh lùng của Cảnh Vân Tôn Giả, một tia bất an thoáng qua, một cái nhíu mày rất khẽ, một sự siết chặt bàn tay vô thức. Nàng ta, một đặc sứ đã trải qua vô số trận chiến, vô số cuộc đối đầu, và luôn tin tưởng tuyệt đối vào con đường của Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây lại đang phải đối mặt với những bằng chứng sống, và những câu hỏi không thể trả lời một cách dễ dàng.

Cảnh Vân Tôn Giả không nói gì nữa. Nàng ta nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, rồi lại nhìn sang Mộc Tinh và Thổ Linh. Dù chỉ là một thoáng, nhưng sự kiên định trong ánh mắt nàng ta đã bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Những lời của Tần Mặc, cùng v��i sự tồn tại của hai linh thể nhỏ bé nhưng đầy sức sống, đã gieo vào tâm trí nàng một hạt giống nghi ngờ, một hạt giống mà chính nàng ta đã cố gieo vào lòng vạn vật trong Rừng Cây Chết.

Tần Mặc không vội vàng thúc ép. Hắn biết, lời lẽ đã được nói ra, bằng chứng đã được phơi bày. Giờ đây, chỉ còn là vấn đề thời gian để những hạt giống đó nảy mầm. Hắn chỉ đứng đó, bình tĩnh và kiên định, như một ngọn núi vững chãi giữa phong ba bão táp, cho phép Cảnh Vân Tôn Giả tự mình đối diện với những chân lý mà nàng ta đã cố tình lãng quên. Cuộc đối đầu này, không phải là một chiến thắng nhanh chóng, mà là một khởi đầu cho sự thay đổi, một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong lòng kẻ thù.

Ánh sáng đỏ từ huyết thạch vẫn mờ ảo, hắt lên khuôn mặt của Tần Mặc, làm nổi bật sự trầm tĩnh và kiên cường của hắn. Cảnh Vân Tôn Giả, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng cất bước. Nàng ta không nói thêm lời nào, chỉ quay người, ra hiệu cho đội Hắc Thiết Vệ, và bắt đầu rời đi. Bóng dáng họ dần chìm vào bóng tối sâu thẳm của hang động, để lại Tần Mặc và đồng đội giữa không gian tĩnh mịch, nhưng giờ đây, không khí đã không còn nặng nề một cách vô vọng nữa. Thay vào đó, một tia hy vọng mong manh đã le lói, như ánh sáng yếu ớt của những chồi non vừa nảy mầm trong một khu rừng đã chết. Cuộc chiến tư tưởng, giữa "thăng tiên" và "cân bằng bản chất", đã bước sang một chương mới, đầy cam go nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free