Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 770: Mầm Sống Nở Hoa: Khúc Ca Cân Bằng Đầu Tiên

Những tiếng vỗ tay vang dội và những tiếng reo hò ủng hộ đã lắng dần, nhưng dư âm của niềm tin mới vẫn còn đọng lại, dệt nên một bầu không khí ấm áp và tràn đầy hy vọng trong Vô Tính Thành. Ánh mắt Tần Mặc lướt qua từng gương mặt, lòng hắn dâng trào một cảm xúc khó tả. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng hắn cũng biết, hắn không đơn độc. Cộng đồng Vô Tính Thành đã chấp nhận “chân lý thất lạc” này, và chính sự chấp nhận đó đã tạo nên một nền tảng vững chắc, một mảnh ghép cuối cùng giữ cho sự cân bằng của Huyền Vực không sụp đổ hoàn toàn. Chính từ nơi đây, hắn sẽ có được sức mạnh để đối mặt với bất kỳ làn sóng tư tưởng cực đoan nào, bất kỳ sự thao túng nào đến từ Thiên Diệu Tôn Giả hay bất cứ kẻ nào khác. Bởi lẽ, hắn không chiến đấu một mình, mà chiến đấu vì một lý tưởng, vì một thế giới mà vạn vật có thể là chính nó.

Thời gian trôi qua, như dòng suối Tinh Lộ vẫn chảy không ngừng, nhẹ nhàng và bền bỉ. Vô Tính Thành, sau quyết định dứt khoát chọn con đường cân bằng bản chất, đã bắt đầu hé lộ những biến chuyển kỳ diệu. Sáng sớm, khi vầng dương vừa hé mình sau những rặng núi xanh biếc, trải những tia nắng vàng óng ả xuống trần gian, Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt sóng bước dọc theo bờ Suối Tinh Lộ. Con suối này, vốn dĩ đã trong lành, nay dường như còn tinh khiết hơn, mỗi giọt nước đều phản chiếu vạn vật một cách chân thực, không chút vẩn đục. Dòng chảy róc rách không ngừng, ngân lên khúc ca của sự sống, hòa vào tiếng gió xào xạc trên những tán lá.

Hai bên bờ suối, thảm thực vật xanh tươi mơn mởn, một màu lục bảo tràn đầy sức sống. Những cây non, những bụi hoa dại, những khóm thảo mộc giờ đây vươn mình mạnh mẽ, đón lấy ánh nắng mai một cách tự nhiên và đầy kiêu hãnh. Không còn cảnh tượng những Mộc Linh gượng ép thay đổi hình thái, cố gắng hấp thụ linh khí mà bỏ quên bản chất của gỗ, cũng chẳng còn những khóm Tiểu Thảo yếu ớt bị bẻ cong ý chí để phát triển những loại dược tính không phù hợp. Tất cả đều phát triển theo quy luật tự nhiên, hài hòa và đa dạng đến kinh ngạc. Mùi hương của nước, của cây cỏ tươi non và đất ẩm bốc lên, quyện vào nhau tạo thành một thứ hương vị đặc trưng, trong lành và dịu mát, đánh thức mọi giác quan.

Họ dừng lại bên một gốc Mộc Linh. Đó là một cây non mới nảy, thân không quá lớn, nhưng tán lá lại xanh mướt và căng tràn nhựa sống, những cành lá mềm mại khẽ lay động như những cánh tay đang vẫy chào ánh mặt trời. Gần đó, một khóm Tiểu Thảo, còn được biết đến với cái tên Thiên Tâm Thảo, đang nở những bông hoa li ti màu tím biếc, rực rỡ và kiên cường, vươn mình lên từ kẽ đá. Nhìn chúng, không ai có thể nhận ra dấu vết của sự tha hóa hay cưỡng ép tu luyện mà vạn vật bên ngoài Vô Tính Thành vẫn thường phải chịu đựng. Chúng là minh chứng sống động nhất cho triết lý mà Tần Mặc đã chọn.

Hạ Nguyệt đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve một cành lá của Mộc Linh, ánh mắt nàng ngời lên vẻ dịu dàng và tự hào. Nàng quay sang Tần Mặc, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Mặc ca, nhìn xem, từ khi chúng ta ngừng ép buộc chúng phải ‘thăng cấp’, chúng lại càng tươi tốt hơn.”

Tần Mặc khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú của hắn hiện lên một nụ cười nhẹ. Hắn từ tốn đặt bàn tay lên thân cây Mộc Linh, cảm nhận dòng nhựa sống đang luân chuyển bên trong. Bàn tay hắn không truyền linh lực, mà chỉ đơn thuần là một sự kết nối, một sự lắng nghe thầm lặng. “Chúng chỉ cần được là chính mình, được thuận theo bản chất,” hắn nói, giọng điệu trầm ấm, ẩn chứa một triết lý sâu sắc. “Sự sống vốn dĩ đã là một kỳ tích. Ép buộc chúng vượt qua bản chất của mình, chẳng khác nào nhốt một dòng suối trong một cái lọ, mong nó biến thành biển cả. Cái lọ sẽ vỡ, và dòng suối sẽ mất đi.”

Hắn khép hờ đôi mắt, để tâm hồn mình hòa vào luồng ý chí tồn tại thuần khiết của Mộc Linh. Hắn cảm nhận được sự vui tươi của cây non khi mỗi sáng đón nhận những giọt sương, sự kiên cường khi rễ bám sâu vào lòng đất, sự khao khát vươn lên đón nắng mà không hề có chút tạp niệm về việc biến thành linh mộc, hay trở thành một vị thần thụ. Đó là một ý chí đơn thuần, chân thật, chỉ muốn được sống và phát triển theo đúng quỹ đạo tự nhiên của nó. Sự bình yên này không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh nội tại, một sự hài hòa tuyệt đối với trời đất.

Sau đó, Tần Mặc cúi xuống, chạm nhẹ ngón tay vào khóm Thiên Tâm Thảo nhỏ bé. Hắn lại nhắm mắt, lắng nghe “ý chí tồn tại” của nó. Trong tâm trí hắn, hình ảnh một cây cỏ nhỏ bé, yếu ớt nhưng lại mang trong mình ý chí sống mãnh liệt hiện lên rõ ràng. Nó không cần phép thuật, không cần tranh giành ánh sáng hay chất dinh dưỡng một cách hung bạo. Nó chỉ cần được tự do vươn lên, tự do nở hoa, tự do kết hạt, để hoàn thành vòng đời của một Thiên Tâm Thảo. Ý chí của nó là sự kiên cường, là sự bám trụ, là lời khẳng định về giá trị của sự tồn tại dù là nhỏ bé nhất.

“Ý chí sống mãnh liệt, không c���n phép thuật, không cần tranh giành,” Tần Mặc khẽ thì thầm, như nói với Hạ Nguyệt, như nói với chính mình, và như nói với vạn vật xung quanh. “Chỉ cần được tự do vươn lên.” Ánh mắt hắn khi mở ra, ánh lên một tia sáng của sự mãn nguyện, một sự thỏa mãn thầm lặng khi chứng kiến thành quả của con đường mà hắn đã khai mở. Hạ Nguyệt nhìn hắn, ánh mắt nàng chứa đựng sự yêu thương và tin tưởng tuyệt đối. Nàng hiểu, Tần Mặc không chỉ là người dẫn đường, mà còn là người thấu hiểu sâu sắc nhất những khát khao thầm kín của vạn vật. Sự phục hồi của Suối Tinh Lộ, của Mộc Linh, của Thiên Tâm Thảo chỉ là những minh chứng nhỏ bé, nhưng lại là những bằng chứng hùng hồn nhất cho sự đúng đắn của “chân lý thất lạc” mà Vô Tính Thành đang theo đuổi. Đây không chỉ là một lý thuyết suông, mà là một con đường sống động, mang lại sự sống và đa dạng, một lời khẳng định rằng thế giới Huyền Vực có thể tồn tại mà không cần phải truy cầu sự “thăng tiên” một cách mù quáng.

Rời xa Suối Tinh Lộ, Tần Mặc và Hạ Nguyệt cùng nhau bước vào Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành. Giờ đây, không khí nơi đây đã hoàn toàn khác biệt so với những phiên chợ trước đây, khi người dân còn mang trong mình nỗi lo lắng về tương lai và sự hoài nghi về con đường của Tần Mặc. Nắng trưa dịu nhẹ trải vàng trên những mái nhà gỗ đơn giản, trên những gian hàng được dựng bằng gỗ thô mộc, lợp vải bạt nhiều màu sắc. Đường phố lát đá cuội, sạch sẽ và ngăn nắp, phản ánh sự chăm chỉ và trật tự trong đời sống của những người dân nơi đây.

Phố chợ nhộn nhịp, nhưng không hề có sự ồn ào hay chen lấn xô đẩy như những khu chợ ở các thành trấn khác trên Huyền Vực. Thay vào đó là một sự sôi động, dân dã, ấm áp và thân thiện. Tiếng rao hàng của những người bán rau, bán cá, bán vải vóc quyện vào tiếng cười nói râm ran của người mua kẻ bán. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản hòa ca của cuộc sống bình dị. Mùi thức ăn thơm lừng từ những quán hàng nhỏ ven đường, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi thảo mộc khô từ những sạp thuốc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của Vô Tính Thành – hương vị của sự an yên và đủ đầy.

Lão Khang, với dáng người lưng còng, tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đang cùng Thôn Trưởng Vô Tính Thành dạo bước chậm rãi giữa chợ. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của Lão Khang lướt qua từng gương mặt thân quen, từng gian hàng, từng vật phẩm, ánh lên vẻ mãn nguyện không thể che giấu. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, cũng khẽ gật đầu, nụ cười hài lòng nở trên môi.

“Cũng nhờ có Tần Mặc, mà Vô Tính Thành của chúng ta mới có được sự thịnh vượng chân thật này,” Lão Khang khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đầy sự biết ơn và niềm tin. “Thịnh vượng không nằm ở vàng bạc châu báu, mà ở sự bình yên trong lòng người, ở sự hài hòa của vạn vật.”

Thôn Trưởng quay sang nhìn Lão Khang, ánh mắt ông ánh lên vẻ khôn ngoan và kiên định. “Phải, Lão Khang. Sự bình yên này còn quý giá hơn mọi thứ tiên khí. Tiên khí có thể mang lại s���c mạnh, nhưng cũng có thể mang đến tham lam và tranh chấp. Còn bình yên, thì nó nuôi dưỡng tâm hồn, giữ gìn bản chất.” Ông dừng lại trước một gian hàng bán cá tươi, người bán hàng là một thôn dân nam với khuôn mặt chất phác, đang hăng hái mời chào.

“Hôm nay cá tươi lắm, mọi người mua ủng hộ nào! Cá này vừa mới đánh ở Suối Tinh Lộ lên đó!” người thôn dân nam cất tiếng rao, giọng nói tràn đầy sự chân thật và nhiệt huyết của người lao động. Khuôn mặt anh ta lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui khi thấy khách hàng ghé thăm.

Cách đó không xa, một thôn dân nữ, với dáng người bình thường và khuôn mặt hiền lành, đang bày bán những bó rau xanh mướt. “Rau nhà tôi mới hái, đảm bảo sạch và ngon! Không thuốc thang, không ép chín, hoàn toàn thuận theo tự nhiên!” chị ta cất lời, giọng nói ngọt ngào và đầy tin cậy. Chị không cố gắng thổi phồng giá trị của sản phẩm, mà chỉ đơn thuần khẳng định chất lượng của nó, như thể rau củ cũng là một phần của gia đình chị.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt bước đi giữa dòng người, thỉnh thoảng gật đầu chào hỏi những gương mặt quen thuộc. Không có sự phô trương, không có sự chú ý đặc biệt, họ hòa mình vào cuộc sống thường nhật của Vô Tính Thành một cách tự nhiên. Tần Mặc cảm nhận được những "ý chí tồn tại" xung quanh mình – ý chí của những bó rau muốn được nuôi dưỡng, ý chí của những con cá muốn được tự do bơi lội trong nước, ý chí của những tấm vải muốn được đan dệt thành y phục ấm áp. Tất cả đều là những khát khao đơn giản, thuần khiết, không bị vặn vẹo bởi tham vọng thăng tiên.

Họ dừng lại ở một sạp bán trái cây, những loại quả tươi ngon, màu sắc rực rỡ được bày biện một cách mộc mạc. Tần Mặc chọn một vài quả, cảm nhận sự tươi mát và căng mọng của chúng. Hắn có thể nghe thấy ý chí của những trái cây này: chúng đã hoàn thành bản chất của mình một cách trọn vẹn, được sinh trưởng, được chín mọng, và giờ đây, sẵn sàng để nuôi dưỡng sự sống khác. Sự đơn giản này mang đến một cảm giác hạnh phúc sâu sắc, không cần phải tìm kiếm điều gì xa vời. Hạ Nguyệt mỉm cười nhìn hắn, rồi cũng chọn cho mình một vài quả. Nàng hiểu rằng, trong thế giới của Tần Mặc, mỗi vật phẩm, mỗi sinh linh đều có một câu chuyện, một ý chí riêng, và việc được là chính nó đã là một thành tựu vĩ đại.

Khi họ bước ra khỏi chợ, Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở của sự bình yên và hài lòng. Hắn nhìn quanh Vô Tính Thành, nơi mà từng mái nhà, từng con đường, từng gương mặt đều toát lên một vẻ an yên hiếm có. Đây không phải là sự yếu kém, mà là một sức mạnh thầm lặng, một sự kiên định trong việc giữ gìn bản chất. Vô Tính Thành đã trở thành một minh chứng sống động, một lời đáp trả hùng hồn cho những kẻ coi thường con đường cân bằng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, Tần Mặc vẫn không khỏi có một nỗi lo lắng thầm kín. Sự bình yên này, dù quý giá, liệu có thể trụ vững trước những làn sóng tham vọng và mù quáng từ thế giới bên ngoài? Liệu Vô Tính Thành, một 'điểm cân bằng' nhỏ bé, có thể mãi giữ được sự trong sạch của mình khi sự chú ý và lòng tham của các cường giả Huyền Vực bắt đầu hướng về đây? Đây là câu hỏi mà hắn vẫn luôn mang theo, như một gánh nặng vô hình trên vai.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời Tây. Ánh sáng vàng cam dịu nhẹ trải dài trên những mái nhà, len lỏi qua từng kẽ lá, tạo nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, một quán nhỏ ven sông với kiến trúc đơn giản nhưng ấm cúng, Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang ngồi bên nhau, ngắm nhìn Vô Tính Thành chìm dần vào bóng tối. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thì thầm của triết lý và những suy tư sâu thẳm.

Tần Mặc trầm ngâm, ánh mắt hắn dõi theo ánh tà dương đang tắt lịm ở chân trời. Hắn suy nghĩ về chặng đường mà Vô Tính Thành đã đi, từ một cộng đồng nhỏ bé hoài nghi đến một nơi chốn kiên định với lý tưởng cân bằng. Hắn cũng nghĩ về tương lai phía trước, về những thách thức mà họ chắc chắn sẽ phải đối mặt.

Lão Khang nhấp một ngụm trà nóng, làn khói mỏng manh lan tỏa trong không khí. Ông nhìn Tần Mặc, đôi mắt hiền từ nhưng thấu suốt như nhìn thấy được những gợn sóng trong lòng hắn. “Con đường này, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là khó nhất. Bởi nó đi ngược lại với khát vọng của cả thế giới.” Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến bao thăng trầm của Huyền Vực. Ông hiểu rằng, để giữ vững sự bình yên này, Vô Tính Thành sẽ phải đối mặt với không ít phong ba bão táp. Sự bình yên và thịnh vượng của Vô Tính Thành, dù là một ‘điểm cân bằng’, sớm muộn cũng sẽ thu hút sự chú ý (và lòng tham) từ thế giới bên ngoài, dẫn đến những xung đột lớn hơn. Đó là quy luật không thể tránh khỏi khi một lý tưởng khác biệt nổi lên.

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm. “Dù khó khăn, nhưng nó là con đường đúng đắn. Con tin, sự cân bằng mới là chân lý vĩnh cửu.” Hắn nói, giọng điệu kiên định, không chút do dự. Hắn tin vào “chân lý thất lạc” mà hắn đã cảm nhận được, tin rằng việc tôn trọng bản chất của vạn vật là cách duy nhất để Huyền Vực không đi đến bờ vực sụp đổ. Những gì hắn đã chứng kiến ở Suối Tinh Lộ, ở Phố Chợ Sáng là minh chứng hùng hồn nhất. Ý chí tồn tại của vạn vật, khi được tự do, mạnh mẽ và hài hòa hơn gấp bội lần khi bị ép buộc phải biến chất.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên tay Tần Mặc, một cử chỉ an ủi và ủng hộ thầm lặng. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy tình yêu và niềm tin. “Dù thế nào, chúng ta cũng sẽ luôn ở bên nhau, Mặc ca. Vô Tính Thành sẽ mãi là minh chứng cho con đường của huynh.” Lời nàng nói không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời hứa, một lời khẳng định về tình cảm và sự gắn bó không thể tách rời giữa họ và với lý tưởng này. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang mang, và nàng muốn san sẻ nó cùng hắn.

Tần Mặc siết nhẹ tay Hạ Nguyệt, quay lại nhìn nàng, nụ cười trên môi hắn giờ đây đã bớt đi phần trầm tư, thay vào đó là một tia hy vọng rạng rỡ. Hắn nhìn ra khung cảnh Vô Tính Thành đang chìm dần vào màn đêm, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, như những vì sao nhỏ bé trên mặt đất. “Hy vọng… hy vọng rằng một ngày nào đó, toàn bộ Huyền Vực cũng có thể tìm lại được sự bình yên này.” Lời suy ngẫm của Tần Mặc về việc liệu triết lý của mình có thể lan tỏa khắp Huyền Vực không, gợi mở về hành trình gian nan trong tương lai của hắn, một hành trình không chỉ là chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn là đấu tranh bằng niềm tin và triết lý.

Lão Khang khẽ gật đầu, một nụ cười hiền từ nở trên môi. Ông không nói thêm gì, nhưng ánh mắt ông chất chứa niềm tin sâu sắc vào Tần Mặc. Ba người cùng ngắm nhìn Vô Tính Thành trong ánh hoàng hôn, một biểu tượng của sự hy vọng, một điểm sáng nhỏ bé nhưng kiên cường giữa một Huyền Vực đang đứng trước bờ vực mất cân bằng. Họ biết rằng con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng nhìn vào sự bình yên và hài hòa mà Vô Tính Thành đang có được, họ biết rằng họ đang đi đúng hướng. Và chính từ nơi đây, từ cái nôi của sự cân bằng bản chất này, Tần Mặc sẽ tìm thấy nguồn sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách, củng cố lý lẽ của mình cho những cuộc đối đầu tư tưởng sắp tới. Nơi này không chỉ là một ngôi làng, mà là một lời tuyên ngôn, một hạt giống của một tương lai khác cho Huyền Vực.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free