Vạn vật không lên tiên - Chương 771: Bóng Đêm Thật Sự: Vạch Trần Kẻ Giật Dây
Đêm khuya buông xuống Hẻm Núi Tử Vong, mang theo một tầng không khí nặng nề, tựa hồ như chính sự chết chóc đã ngưng đọng lại nơi đây. Tần Mặc khẽ động, đôi mắt đen láy từ từ hé mở, bắt gặp ánh lửa trại lập lòe đang nhảy múa trên vách đá xám xịt của hang động tạm bợ. Một tiếng thở dài vô thức thoát ra từ lồng ngực hắn, mang theo chút mỏi mệt chất chứa sau cuộc chiến khốc liệt với Huyết Ma Giáo. Hắn cảm nhận rõ rệt sự đối lập đến gai người giữa miền ký ức bình yên về Vô Tính Thành vừa hiện hữu trong tâm trí, nơi ánh tà dương dát vàng trên những mái nhà, tiếng gió xào xạc mang theo hơi nước mát lành, và khung cảnh hoang tàn, u ám của hiện tại.
Vách đá lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, như những hàm răng sắc nhọn của một quái vật khổng lồ đang há to miệng nuốt chửng lấy mọi ánh sáng và hy vọng. Bên ngoài cửa hang, tiếng gió rít thê lương, gào thét như những linh hồn oan khuất bị mắc kẹt, hòa lẫn với tiếng đá lạo xạo rơi từ trên cao xuống và tiếng gầm gừ xa xăm của những ma vật ẩn mình trong bóng đêm. Mùi khí độc nồng nặc, pha lẫn với hơi đất chết và một chút lưu huỳnh nhàn nhạt từ những mạch khoáng ngầm, len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở, khiến không gian trở nên ngột ngạt đến khó tả. Cái lạnh buốt xương, ẩm ướt của hang động thấm sâu vào y phục vải thô của Tần Mặc, dù lửa trại vẫn đang cố gắng xua đi một phần hơi sương giá.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, hơi thở đều đặn nhưng thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời cảnh báo, một lời nhắc nhở về những hiểm nguy vẫn còn rình rập. Linh thú trung thành ấy không chỉ là bạn đồng hành mà còn là một phần của Tần Mặc, cảm nhận được từng gợn sóng cảm xúc trong lòng hắn. Nó biết Tần Mặc đang suy tư, đang chìm đắm trong những dòng chảy hỗn độn của quá khứ và hiện tại.
Tần Mặc ngồi dậy, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn, để lộ đôi mắt sâu thẳm, nơi chứa đựng sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bóng đêm mịt mùng nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại những mảng sương khói mờ ảo lảng bảng giữa các vách đá. “Sự bình yên đó... thật xa vời.” Hắn thì thầm, giọng nói khàn khàn, như thể những lời đó cũng bị cái lạnh giá nuốt chửng.
Sự bình yên mà hắn vừa cảm nhận được từ Vô Tính Thành, từ những ký ức về Lão Khang, Hạ Nguyệt, về những Mộc Linh, Tiểu Thảo đã tìm lại được bản chất của mình, giờ đây đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn, mục ruỗng của Hẻm Núi Tử Vong. Cái chết và sự biến chất dường như là định luật duy nhất ngự trị nơi đây. Hắn nhớ lại lời Lão Khang đã nói: “Con đường này, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là khó nhất. Bởi nó đi ngược lại với khát vọng của cả thế giới.” Giờ đây, hắn mới thấu hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói ấy. Khát vọng thăng tiên mù quáng đã biến Huyền Vực thành một cõi hỗn loạn, nơi vạn vật bị ép buộc phải thoát ly bản chất, để rồi hóa thành những thứ dị dạng, mục ruỗng như chính Huyết Đao Khách hay Cổ Phù Linh mà hắn đã đối mặt. Huyết Ma Giáo chỉ là một triệu chứng, một vết loét lở của căn bệnh đã ăn sâu vào tận xương tủy của thế giới này.
Tần Mặc khép hờ mi, hồi tưởng lại những lời nói kiên định của chính mình trong ký ức: “Dù khó khăn, nhưng nó là con đường đúng đắn. Con tin, sự cân bằng mới là chân lý vĩnh cửu.” Hắn đã tin vào điều đó, và giờ đây, đứng giữa sự tàn phá của U Minh Cốc, niềm tin ấy càng trở nên sắt đá hơn. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của vạn vật nơi đây, dù bị tha hóa, bị bóp méo, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn còn đó một khao khát được trở về với bản nguyên, được là chính nó. Những tiếng gầm gừ xa xăm kia, có lẽ không chỉ là sự hung tợn, mà còn là tiếng gào thét của nỗi đau, của sự mất mát.
Gánh nặng trên vai Tần Mặc càng trở nên rõ rệt. Hắn không chỉ phải bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn phải tìm cách chữa lành cho cả Huyền Vực. Đó là một trách nhiệm to lớn, vư��t xa sức vóc của một thiếu niên không có linh căn, không có thiên phú tu luyện. Nhưng chính năng lực đặc biệt của hắn, khả năng nghe được "ý chí tồn tại", lại là kim chỉ nam, là ngọn đèn soi sáng con đường. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Hắn muốn cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", phải "thăng tiên" theo một cách cực đoan.
Hắc Phong khẽ cựa mình, dụi đầu vào đùi Tần Mặc, một hành động an ủi thầm lặng. Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ bộ lông đen tuyền của nó, cảm nhận sự ấm áp và trung thành. Con sói này cũng đã cùng hắn trải qua bao hiểm nguy, cùng hắn chứng kiến bao bi kịch. Nó hiểu được nỗi lòng của hắn, dù không thể nói ra thành lời. Sự mệt mỏi trong Tần Mặc không phải là sự yếu đuối, mà là sự lắng đọng của một tâm hồn đã chứng kiến quá nhiều bi thương. Nhưng trong đó, vẫn ánh lên một tia kiên định, một ngọn lửa hy vọng không bao giờ tắt. Hắn đã thấy Vô Tính Thành, một minh chứng sống động cho con đường cân bằng. Nơi đó, sự bình yên không phải là sự yếu kém, mà là sức mạnh tiềm tàng, một sức mạnh đến từ sự hài hòa và tôn trọng bản chất. Và hắn tin, dù con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, thì đó vẫn là con đường duy nhất để Huyền Vực có thể tìm lại được chính mình.
Sự trỗi dậy của Huyết Ma Giáo, những linh vật bị tha hóa, những binh khí bị vặn vẹo ý chí, tất cả đều là những mảnh ghép rời rạc trong một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà Tần Mặc cảm thấy mình đang dần dần nhìn ra hình hài thật sự của nó. Màn đêm tĩnh mịch của Hẻm Núi Tử Vong, với tiếng gió rít và mùi khí độc, không còn là nỗi sợ hãi, mà trở thành một tấm phông nền tĩnh lặng cho những suy tư sâu sắc nhất của hắn. Hắn biết mình không đơn độc. Hắn có Hắc Phong, có Tô Lam, có Lục Vô Trần, và cả Vô Tính Thành ở phía sau. Đó là những trụ cột vững chắc cho niềm tin và con đường mà hắn đã chọn.
***
Ngọn lửa trại vẫn tí tách cháy, những tia lửa nhỏ bay lên rồi vụt tắt trong không khí lạnh lẽo của hang động. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng đã thức giấc. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt cả hai, nhưng đôi mắt họ vẫn ánh lên sự cảnh giác và một niềm tin thầm lặng vào Tần Mặc. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sắc sảo, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, vẫn giữ nguyên sự thanh thoát dù trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt đã vương chút bụi và vết xước từ trận chiến. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, mái tóc điểm bạc và bộ y phục tu sĩ cũ kỹ, ngồi đối diện Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự lo âu, nhưng cũng không kém phần thâm trầm.
Không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng lửa cháy lách tách. Tô Lam khẽ nhấp một ngụm nước trong bình gốm, nhìn Tần Mặc với vẻ băn khoăn. "Ngươi đã suy nghĩ điều gì sao, Tần Mặc?" Nàng hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết, sau mỗi trận chiến, Tần Mặc thường có những suy tư khác biệt, những nhận định vượt ra ngoài cái nhìn thông thường.
Tần Mặc ngước nhìn Tô Lam, rồi đưa mắt sang Lục Vô Trần. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi c��t lời, giọng điệu bình thản nhưng mỗi từ ngữ đều mang sức nặng. "Những gì chúng ta đã thấy ở đây... không phải là toàn bộ sự thật. Huyết Ma Giáo chỉ là một lưỡi dao sắc bén, nhưng kẻ cầm cán dao lại ở một nơi khác." Hắn nói, ánh mắt kiên định, không hề dao động. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã nghe được quá nhiều "ý chí tồn tại" bị bóp méo, bị thao túng để rồi nhận ra rằng, đằng sau những kẻ cuồng tín kia, phải có một bàn tay vô hình đang điều khiển.
Tô Lam cau mày, vẻ mặt dần biến sắc. Nàng là người thông minh, có logic, nhanh chóng nắm bắt được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tần Mặc. "Ý ngươi là... có kẻ đứng sau chúng?" Nàng hỏi lại, giọng nói có phần ngỡ ngàng, bởi theo lẽ thường, Huyết Ma Giáo đã là một thế lực tà ác đáng sợ bậc nhất. Việc có kẻ đứng sau chúng, thao túng chúng, quả thực là một điều khó tin.
Lục Vô Trần thở dài, đôi mắt mệt mỏi khép hờ rồi lại mở ra. "Từ lâu đã có tin đồn về một thế lực lớn hơn thao túng các tà giáo, nhưng chưa ai có bằng chứng rõ ràng." Giọng ông trầm và yếu ớt, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến bao bí mật đen tối của Huyền Vực. Ông đã nghe những lời đồn thổi ấy từ rất lâu, nhưng chúng chỉ mãi là những lời đồn, không có thực chứng. Tuy nhiên, qua những gì đã diễn ra ở U Minh Cốc, qua những thay đổi dị thường của vạn vật, ông cảm thấy những lời đồn đó không còn xa vời nữa.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng tình với Lục Vô Trần. "Tin đồn đó không phải là vô căn cứ." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua khuôn mặt của Tô Lam và Lục Vô Trần, như muốn đảm bảo rằng họ đã sẵn sàng để đối mặt với sự thật. "Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn là kẻ đang giật dây mọi thứ." Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong hang động, mang theo sự dứt khoát, không một chút nghi ngờ.
Cả Tô Lam và Lục Vô Trần đều sững sờ. Thiên Diệu Tôn Giả! Cái tên đó không còn xa lạ. Hắn là một truyền thuyết, một tồn tại mà cả thế giới tu sĩ đều biết đến, nhưng lại chẳng mấy ai thực sự gặp mặt hay hiểu rõ về hắn. Hắn được biết đến với tư cách là một trong những tồn tại cổ xưa nhất, ẩn mình khỏi thế sự, nhưng lại có ảnh hưởng sâu rộng đến con đường thăng tiên của Huyền Vực. Việc hắn lại chính là kẻ đứng sau Huyết Ma Giáo, thao túng mọi thứ, quả thực là một cú sốc lớn. Tô Lam, người luôn tin tưởng vào con đường tu luyện chính đạo, cảm thấy một sự đổ vỡ trong niềm tin của mình. Nếu kẻ đó lại là Thiên Diệu Tôn Giả, thì cả thế giới này đang bị dẫn dắt bởi một sự dối trá khổng lồ.
Tần Mặc không chờ đợi phản ứng từ họ, hắn dùng một cành cây khô, bắt đầu vẽ sơ đồ trên nền đất ẩm ướt. Hắn vẽ một vòng tròn tượng trưng cho Huyền Vực, rồi chỉ vào các điểm khác nhau: Vô Tính Thành, U Minh Cốc, những nơi mà họ đã đi qua, những nơi mà hắn đã nghe được tiếng lòng của vạn vật. "Huyết Ma Giáo, với những giáo lý cực đoan về việc biến đổi bản chất để đạt được sức mạnh, để 'thăng tiên' theo cách méo mó, họ chỉ là những con cờ bị lợi dụng. Họ tin rằng mình đang đi theo một con đường vĩ đại, nhưng thực chất, họ đang phá hủy chính bản nguyên của vạn vật." Hắn giải thích, từng nét vẽ trên đất như đang khắc sâu thêm ý nghĩa.
"Những thứ chúng ta đã thấy, từ Cổ Phù Linh bị tha hóa, đến Đao Hồn bị vặn vẹo trong Huyết Đao, hay cả những sinh linh ở U Minh Cốc bị biến chất bởi khí độc và tà thuật... tất cả đều là kết quả của một triết lý sai lầm, một sự truy cầu cực đoan. Và Thiên Diệu Tôn Giả chính là kẻ đã gieo rắc triết lý đó, khuếch đại nó, biến nó thành một công cụ để đạt được mục đích của riêng hắn." Tần Mặc chỉ vào trung tâm sơ đồ, rồi vẽ một hình ảnh phức tạp hơn, biểu trưng cho sự thao túng.
Tô Lam lắng nghe chăm chú, vẻ mặt dần biến sắc từ ngỡ ngàng sang kinh hãi, rồi cuối cùng là một sự kiên định mới. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về "chân lý thất lạc", về việc "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, mọi thứ đều được kết nối một cách logic, một cách đáng sợ. Những gì nàng từng tin là 'chân lý' của việc tu hành, của việc 'thăng tiên', có thể chỉ là một phần của một âm mưu lớn hơn. Sự nghi ngờ dấy lên trong lòng nàng, nhưng đó không phải là sự nghi ngờ Tần Mặc, mà là sự nghi ngờ cả hệ thống tu luyện mà nàng đã từng tôn sùng.
Lục Vô Trần nhắm mắt lại, rồi lại từ từ mở ra. Ánh mắt ông dường như đã bớt đi phần mệt mỏi, thay vào đó là một tia sáng phức tạp của sự thấu hiểu và chấp nhận. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười khổ hiện trên khóe môi. "Thì ra là vậy... Ta đã luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những lời đồn về 'Đấng Sáng Tạo' của con đường tu luyện... về những điều ẩn giấu sau màn sương mờ của Thiên Đạo... Giờ đây, mọi thứ đã rõ ràng hơn." Ông thì thầm, giọng nói trầm như tiếng chuông chùa cổ, ngân nga trong đêm. Ông hiểu rằng, mối đe dọa này không chỉ là một giáo phái tà ác, mà là một cuộc chiến về triết lý, về sự tồn vong của bản chất Huyền Vực.
Hắc Phong khẽ cụp tai, đôi mắt đỏ rực cũng hướng về Tần Mặc, như thể nó cũng hiểu được những lời hắn nói. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự nghiêm trọng của tình hình. Mùi khí độc bên ngoài vẫn nồng nặc, tiếng gió rít vẫn thê lương, nhưng bên trong hang động, một sự thật khủng khiếp đã được phơi bày, và một quyết tâm mới đang dần được hun đúc. Tần Mặc đã không còn là thiếu niên của Vô Tính Thành chỉ muốn bảo vệ làng mình nữa. Hắn đã trở thành người gánh vác sứ mệnh lớn lao hơn, sứ mệnh giải cứu cả Huyền Vực khỏi một tai họa từ tận gốc rễ.
***
Sương mù giăng mắc dày đặc bên ngoài cửa hang, biến Hẻm Núi Tử Vong thành một bức tranh thủy mặc u ám, mờ ảo trong ánh sáng lờ mờ trước bình minh. Không khí vẫn lạnh lẽo thấu xương, nhưng trong hang động tạm bợ, một ngọn lửa mới đã được thắp lên trong ánh mắt của ba con người. Sau khi tiết lộ kẻ chủ mưu, Tần Mặc nhìn vào đôi mắt của Tô Lam và Lục Vô Trần. Ánh mắt hắn kiên định, không chút nao núng, mặc dù hắn hiểu rõ quy mô của mối đe dọa mà họ sắp phải đối mặt.
"Chân lý thất lạc không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là con đường duy nhất để Huyền Vực không bị hủy diệt." Tần Mặc nói, giọng điệu trầm ấm, vang vọng trong kh��ng gian tĩnh mịch. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn chính là hiện thân của sự truy cầu cực đoan đã làm sai lệch mọi thứ, đã ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' theo một cách mù quáng, phá hoại đi bản chất cốt lõi của chúng." Hắn nhắc lại, như khắc sâu từng lời vào tâm trí của Tô Lam và Lục Vô Trần, và cũng là để củng cố thêm cho chính mình. Hắn biết, đây không còn là cuộc chiến của những lưỡi gươm và phép thuật đơn thuần nữa, mà là một trận chiến tư tưởng, một cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống còn.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên định rực rỡ. Nàng đã chấp nhận sự thật, dù nó tàn khốc và làm lung lay niềm tin mà nàng đã xây dựng cả đời. "Vậy... chúng ta sẽ làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói không còn sự băn khoăn mà thay vào đó là một sự quyết đoán. Nàng sẵn sàng đối mặt, sẵn sàng chiến đấu, không chỉ vì sự sống còn của bản thân mà còn vì tương lai của Huyền Vực, vì một 'chân lý' mà Tần Mặc đã mở ra cho nàng.
Lục Vô Trần thở dài, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt khắc khổ dường như đã dịu đi một chút, thay bằng một sự chấp nhận số phận. Ông nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra màn sương mù dày đặc bên ngoài. "Quy mô của hắn... vượt xa sức tưởng tượng. Một tồn tại có thể thao túng cả một giáo phái tà ác như Huyết Ma Giáo, có thể gieo rắc những tư tưởng làm biến chất vạn vật khắp Huyền Vực... Hắn không phải là kẻ mà chúng ta có thể đối đầu bằng sức mạnh thông thường." Giọng ông trầm đục, chất chứa sự lo lắng về một trận chiến không cân sức.
Tần Mặc gật đầu, hiểu rõ sự lo lắng của Lục Vô Trần. "Đúng vậy. Chúng ta không thể đối đầu hắn bằng sức mạnh hủy diệt." Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường đến lạ. Ánh mắt hắn rực sáng trong bóng tối lờ mờ của hang động, như một ngọn đèn pha xuyên qua màn sương mù. "Chúng ta sẽ đối mặt. Không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự hiểu biết và cân bằng. Chúng ta sẽ thức tỉnh vạn vật, khiến chúng từ chối con đường cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả, khiến chúng trở về với bản chất của mình." Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, thể hiện sự quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ dùng chính năng lực độc đáo của mình, khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại", để tạo ra một con đường khác, một con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể ngờ tới.
Hắc Phong, con sói trung thành, khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ, như một lời ủng hộ, một lời cam kết sẽ luôn sát cánh cùng chủ nhân. Nó cảm nhận được sự chân thành và kiên định trong lời nói của Tần Mặc. Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt, rồi cùng đứng lên. Vẻ mặt Tô Lam tràn đầy quyết tâm, thanh kiếm bên hông như khẽ rung lên theo nhịp đập trái tim nàng. Lục Vô Trần, dù vẫn còn chút u hoài, nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng. Ông biết con đường này sẽ gian nan, nhưng ông cũng biết, Tần Mặc là người duy nhất có thể dẫn dắt họ đi trên con đường đó.
Mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả trở nên hiện hữu và cấp bách hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ là một cá nhân, mà là một tư tưởng, một hệ thống đã ăn sâu vào cốt lõi của Huyền Vực. Tần Mặc sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về hắn, về động cơ và cách thức hắn thao túng thế giới này. Liên minh của Tần Mặc, dù nhỏ bé, sẽ cần củng cố lực lượng, tìm kiếm thêm những đồng minh chân chính để đối phó với kẻ thù to lớn này. Cuộc chiến không chỉ là giành giật lãnh thổ, mà là giành giật ý chí, giành giật bản chất của vạn vật.
Bình minh dần ló dạng, những tia sáng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhuộm một màu xám bạc lên cảnh vật hoang tàn của Hẻm Núi Tử Vong. Cái lạnh vẫn còn đó, nhưng trong hang động, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy. Tần Mặc nhìn ra bên ngoài, nhìn về phía chân trời đang dần hé rạng. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và thách thức. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có một lý tưởng, có những người đồng hành tin tưởng, và một mục tiêu lớn lao hơn bất cứ điều gì: tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực, nơi vạn vật có thể sống là chính nó, không cần phải "lên tiên" theo một định nghĩa cực đoan nào. Đây sẽ là một hành trình đầy cam go, nhưng cũng sẽ là m���t hành trình vĩ đại, định hình lại vận mệnh của cả thế giới.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.