Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 772: Chân Lý Đen Tối: Tham Vọng Thao Túng Vật Tính

Bình minh dần ló dạng, những tia sáng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhuộm một màu xám bạc lên cảnh vật hoang tàn của Hẻm Núi Tử Vong. Cái lạnh vẫn còn đó, nhưng trong hang động, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy. Tần Mặc nhìn ra bên ngoài, nhìn về phía chân trời đang dần hé rạng. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và thách thức. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có một lý tưởng, có những người đồng hành tin tưởng, và một mục tiêu lớn lao hơn bất cứ điều gì: tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực, nơi vạn vật có thể sống là chính nó, không cần phải "lên tiên" theo một định nghĩa cực đoan nào. Đây sẽ là một hành trình đầy cam go, nhưng cũng sẽ là một hành trình vĩ đại, định hình lại vận mệnh của cả thế giới.

Tần Mặc quay trở lại đống lửa lập lòe, nơi Tô Lam và Lục Vô Trần vẫn đang chìm trong suy tư. Ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt họ, khắc họa rõ nét sự căng thẳng và mệt mỏi sau những tiết lộ kinh hoàng. Hắc Phong, con sói đen tuyền, nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn mở to, cảnh giác quét qua màn đêm u ám của hẻm núi. Tiếng gió rít thê lương từ bên ngoài vách đá lởm chởm vọng vào, hòa cùng tiếng đá rơi lạo xạo xa xăm và những tiếng gầm gừ yếu ớt của ma vật ẩn mình trong bóng tối, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, ngột ngạt. Mùi khí độc nhàn nhạt và hương đất chết len lỏi vào không khí, càng làm tăng thêm cảm giác bất an.

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ, đôi mắt phượng sáng quắc nhìn thẳng vào Tần Mặc, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một tia hy vọng trong vô vọng. Nàng đã chấp nhận sự thật rằng Huyết Ma Giáo chỉ là con rối, nhưng cái tên Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn quá mơ hồ, quá vĩ đại. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn đã là một cường giả đỉnh phong của Huyền Vực, là biểu tượng của con đường thăng tiên mà vô số sinh linh khao khát. Vậy hắn còn muốn gì hơn nữa, Tần Mặc?" Giọng nàng tràn đầy sự hoài nghi và một chút sợ hãi. "Hắn không chỉ muốn thăng tiên? Vậy là gì? Hắn đã đứng trên đỉnh cao của tu hành, đã chạm đến ngưỡng cửa của sự bất tử rồi cơ mà?"

Tần Mặc trầm ngâm, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua ngọn lửa, nhìn vào hư vô, nơi mà những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí hắn đang dần kết nối lại thành một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. Hắn đã thấy quá nhiều sự mục ruỗng, tha hóa trong U Minh Cốc, quá nhiều vật chất bị bẻ cong ý chí, biến thành những công cụ hung tợn. Những hình ảnh đó, những âm thanh vô hình của sự thống khổ mà chỉ hắn mới cảm nhận được, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết dưới ánh sáng của sự thật về Thiên Diệu Tôn Giả. "Thăng tiên... là một từ ngữ hoa mỹ, một khát vọng thiêng liêng đã ăn sâu vào tín ngưỡng của Huyền Vực qua hàng ngàn vạn năm." Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm đục, như đang tự giải thích cho chính mình. "Nhưng chân lý thất lạc đã cảnh báo rằng 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Đó không chỉ là lời cảnh báo về sự mất cân bằng linh khí, mà còn là lời cảnh báo về một sự tha hóa sâu sắc hơn, m���t sự biến chất từ tận cốt lõi của vạn vật."

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sâu trũng, khẽ thở dài, dường như những lời của Tần Mặc đã chạm đến những ký ức đau buồn, những kiến thức cổ xưa mà ông đã cố gắng chôn vùi. Ông nhặt một cành cây khô, chọc nhẹ vào đống lửa, những tia lửa nhỏ bắn ra lẹt đẹt, vụt tắt trong đêm. "Chân lý thất lạc... không chỉ là một câu nói. Nó là một sự thật bị che giấu, bị bóp méo qua các thời đại, bởi những kẻ có dã tâm muốn nắm giữ quyền năng tuyệt đối." Giọng ông trầm đục, chứa đựng sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. "Trong các thư tịch cổ xưa, đặc biệt là những cấm thư bị niêm phong vĩnh viễn, có nhắc đến một loại tà thuật, một con đường nghịch thiên. Nó không hướng đến việc bản thân tu sĩ thăng tiên, mà hướng đến việc 'tái tạo' và 'chế ngự' ý chí của vạn vật. Biến chúng thành một phần mở rộng của chính mình, một cỗ máy khổng lồ phục vụ cho một ý chí duy nhất."

Tô Lam nghe đến đây, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của hẻm núi, mà vì sự rùng mình trước ý niệm mà Lục Vô Trần vừa nhắc đến. "Chế ngự ý chí của vạn vật... Điều đó có nghĩa là gì? Biến binh khí thành nô lệ, biến linh thú thành công cụ không hơn không kém, hay thậm chí... biến con người thành những con rối vô hồn?" Nàng hỏi, giọng nói run rẩy, sự kiên định thường ngày đã nhường chỗ cho sự kinh hoàng.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Hắn đã từng cảm nhận được sự trống rỗng, sự bóp méo ghê rợn đó từ những 'vật' bị tha hóa trong U Minh Cốc. Chúng không còn là chính mình, chỉ còn là những bản năng hung tợn, phục tùng tuyệt đối một ý chí đen tối nào đó. "Đúng vậy, Tô Lam. Đó là sự hủy diệt bản chất, sự tước đoạt 'ý chí tồn tại' của chúng. Khi một thanh kiếm không còn muốn chém theo ý nó, mà chỉ chém theo ý của kẻ điều khiển; khi một con thú không còn muốn chạy trốn hay săn mồi theo bản năng, mà chỉ hành động theo một mệnh lệnh khắc nghiệt; khi một ngọn núi không còn vững chãi theo ý chí của đất trời, mà bị bẻ cong hình dáng để phục vụ cho một mục đích nào đó... đó chính là sự biến chất ghê rợn nhất. Đó là sự mất cân bằng không thể cứu vãn."

Lục Vô Trần tiếp lời, giọng ông càng lúc càng trầm hơn, như đang đào sâu vào một vực thẳm của tri thức cấm kỵ. "Các cường giả cổ đại, vì muốn đạt tới cảnh giới 'thần linh' tuyệt đối, không chỉ trên phương diện cá nhân mà còn trên cả vạn vật, đã từng tìm cách 'cấy ghép' ý chí của mình vào vật tính của thế gian. Họ không muốn vật tính thăng hoa tự nhiên, phát triển theo con đường riêng của nó. Họ muốn bẻ cong, kiểm soát nó. Biến chúng thành một phần ý chí của mình. Một dạng... 'thăng tiên tập thể' nhưng không phải cho chúng, mà cho kẻ chủ mưu. Kẻ đó muốn trở thành linh hồn của cả thế giới, là ý chí tối thượng, là người quyết định mọi vận hành, mọi sự sống và cái chết."

Đến đây, Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của hắn hoạt động mạnh mẽ chưa từng thấy. Không phải hắn chủ động thi triển, mà chính những lời nói của Lục Vô Trần đã khơi gợi, kích hoạt nó. Trong tâm trí hắn, vô số những tiếng thì thầm, những tiếng kêu thét câm lặng, những lời than khóc vô hình của các vật bị tha hóa lại vang vọng. Hắn cảm nhận được sự giằng xé, sự đau đớn khi một ý chí tự do bị bẻ gãy, bị thay thế bởi một ý chí khác, tàn bạo và độc đoán. Hắn thấy những hình ảnh của những binh khí bị nhuốm máu, không còn khát khao được mài sắc mà chỉ khao khát hủy diệt; những linh thú bị biến dạng, không còn muốn chạy theo bản năng mà chỉ biết lao vào cắn xé; những tảng đá, những cái cây bị ép buộc phải biến đổi hình thái, mất đi sự kiên cố, sự sinh trưởng vốn có của mình. Tất cả chỉ còn là bản năng hung tợn, phục tùng một mệnh lệnh duy nhất, một ý chí tối thượng.

Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Tô Lam càng lúc càng dữ dội hơn, nàng cố gắng nén lại tiếng thở dốc. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo, nhưng đó chỉ là những hành động cục bộ, những sự tha hóa riêng lẻ. Giờ đây, nàng hiểu rằng, Thi��n Diệu Tôn Giả không chỉ muốn thăng tiên cho bản thân, mà còn muốn biến toàn bộ Huyền Vực thành một cỗ máy khổng lồ, nơi mọi sinh linh, mọi vật chất đều là những bộ phận không có ý chí, phục tùng tuyệt đối một kẻ duy nhất. "Không phải thăng tiên cho vạn vật, mà là để vạn vật thăng tiên *cho hắn*... biến Huyền Vực thành một công cụ khổng lồ." Tần Mặc khẽ lẩm bẩm, như một lời thì thầm từ vực sâu tâm hồn hắn, khi hắn mở mắt ra. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự kinh hoàng pha lẫn phẫn nộ tột cùng. Hắn đã từng nghĩ rằng Vô Tính Thành của hắn là mảnh đất duy nhất không bị truy cầu thăng tiên làm tha hóa, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng, ngay cả sự "không tu luyện" cũng có thể bị lợi dụng, bị biến thành một công cụ cho một tham vọng còn ghê tởm hơn.

"Thật tàn nhẫn! Hắn muốn biến cả thế giới thành nô lệ sao?" Tô Lam không kìm được nữa, nàng thốt lên, giọng nàng đầy sự căm phẫn và ghê tởm. Ý nghĩ đó vượt quá sức tưởng tượng của nàng về sự độc ác. Một tồn tại đã đạt đến đỉnh cao của quyền năng lại muốn tước đoạt ý chí của toàn bộ thế giới, biến nó thành một phần của mình. Đó không còn là tu luyện, đó là sự khinh miệt, sự hủy diệt đối với mọi sự sống.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất an tột độ đang bao trùm không khí. Bộ lông đen tuyền của nó khẽ dựng đứng, cảnh giác trước mối đe dọa vô hình nhưng khủng khiếp này. Không khí trong hang động trở nên đặc quánh, nặng nề như chì. Mùi khí độc từ bên ngoài hẻm núi dường như cũng đậm đặc hơn, như một lời nhắc nhở về sự mục ruỗng đang lan tràn khắp nơi. Tần Mặc cảm thấy một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, không phải từ cái lạnh của đêm mà từ sự nhận thức về một chân lý đen tối, một tham vọng vô đáy đang đe dọa nuốt chửng mọi thứ. Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù, nhưng chưa có kẻ thù nào có dã tâm lớn đến mức muốn biến toàn bộ thế giới thành công cụ của mình. Điều này hoàn toàn đối lập với tất cả những gì hắn và Vô Tính Thành ��ại diện: sự tự do của ý chí, sự cân bằng của bản chất.

Bình minh đã thực sự ló dạng, nhưng những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá không mang theo chút ấm áp nào, chỉ nhuộm một màu xám tro lên khung cảnh hoang tàn của Hẻm Núi Tử Vong. Gió vẫn rít mạnh, mang theo những hơi lạnh buốt và mùi đất chết đặc trưng. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi thẳng lưng, ánh mắt họ không còn sự hoang mang hay sợ hãi thuần túy, thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn một nỗi đau thầm kín. Họ đã hiểu rõ hơn về bản chất của kẻ thù, và giờ đây, mục tiêu không chỉ là bảo vệ 'chân lý thất lạc', mà là bảo vệ 'ý chí tồn tại' của toàn bộ Huyền Vực khỏi sự nô dịch ghê tởm này.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi, nhưng tâm trí hắn lại trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên một vẻ kiên cường đến lạ lùng. Ánh mắt hắn quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, rồi hướng ra phía màn sương mù đang dần tan, nơi Hẻm Núi Tử Vong đang hiện rõ hơn với những vách đá lởm ch���m và những khe nứt sâu hoắm. "Hắn muốn kiểm soát vật tính. Biến vạn vật thành những công cụ phục vụ cho mục đích cá nhân của hắn. Thăng tiên chỉ là vỏ bọc. Là một lời hứa hão huyền để che đậy tham vọng đen tối hơn." Giọng hắn không còn trầm đục hay nghi hoặc, mà tràn đầy sự rõ ràng và kiên quyết. "Hắn không muốn vạn vật thăng tiên, hắn muốn vạn vật *thành hắn*."

Tô Lam cũng đứng dậy, chuôi kiếm cổ bên hông nàng như khẽ rung lên theo nhịp đập trái tim nàng. Nàng đã từng dao động, từng hoài nghi con đường của Tần Mặc, nhưng giờ đây, nàng hoàn toàn tin tưởng. Mối đe dọa này không chỉ nhằm vào Tần Mặc hay Vô Tính Thành, mà là nhằm vào sự tồn vong của toàn bộ Huyền Vực, nhằm vào quyền được là chính mình của mọi sinh linh. "Vậy chúng ta phải làm gì? Đây không còn là cuộc chiến nhỏ lẻ của một giáo phái tà ác, đây là cuộc chiến cho vận mệnh của cả thế giới." Giọng nàng vẫn còn chút nặng nề, nhưng đã pha lẫn sự quyết tâm sắt đá.

Lục Vô Trần chậm rãi đứng lên, ông đưa tay vuốt mái tóc đã điểm bạc, đôi mắt sâu trũng nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. Dù vẻ mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt ông đã không còn sự tuyệt vọng. "Tham vọng của Thiên Diệu Tôn Giả... đã từng xuất hiện trong các thời đại cổ xưa, dưới nhiều hình thái khác nhau. Những kẻ muốn trở thành thần linh của vạn vật. Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn về hắn, về cách hắn thao túng vật tính, và về những ai đã từng đối đầu với loại tham vọng này trong quá khứ. Các cấm thư, các di tích cổ xưa có lẽ vẫn còn lưu giữ những manh mối, những phương pháp mà những Thủ Hộ Giả của Chân Lý Thất Lạc đã từng dùng để chống lại loại tà thuật này." Lời nói của ông gợi mở ra một con đường mới, một hướng đi không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào trí tuệ và sự hiểu biết.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lại quay về phía Hẻm Núi Tử Vong, nơi những ma vật vẫn còn ẩn hiện trong bóng tối, nơi sự tha hóa vẫn đang ngấm ngầm lan tràn. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình gian nan, nhưng cũng là sự khởi đầu của một mục tiêu vĩ đ��i hơn tất cả những gì hắn từng nghĩ. "Chúng ta sẽ làm. Không thể để hắn biến Huyền Vực thành một cái xác không hồn, nơi vạn vật chỉ là những con rối vô tri." Hắn siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, thể hiện sự quyết tâm sắt đá. "Chúng ta sẽ tìm kiếm những đồng minh chân chính, những người thấu hiểu 'chân lý thất lạc', những người dám đứng lên vì quyền được là chính mình của vạn vật. Chúng ta sẽ thức tỉnh vạn vật, khiến chúng từ chối con đường cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả, khiến chúng trở về với bản chất của mình. Đó là con đường duy nhất để bảo vệ Huyền Vực, để bảo vệ 'ý chí tồn tại' của tất cả."

Hắc Phong phát ra một tiếng hú dài, vang vọng giữa những vách đá, như một lời cam kết trung thành, một sự đồng lòng với chủ nhân. Tiếng hú mang theo một sức mạnh kỳ lạ, xua tan đi phần nào không khí u ám, chết chóc của Hẻm Núi Tử Vong. Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi nhìn sang Lục Vô Trần. Nàng biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, có lẽ còn khó khăn hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một tư tưởng đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới. Nhưng trong ánh mắt kiên định của Tần Mặc, nàng thấy một ngọn lửa hy vọng bùng cháy mạnh mẽ hơn bất cứ sợ hãi nào. Họ sẽ phải đối mặt với những cạm bẫy và thử thách liên quan đến việc 'kiểm soát vật tính' của Thiên Diệu Tôn Giả ở khắp mọi nơi, không chỉ riêng U Minh Cốc. Họ cần phải củng cố lực lượng, tìm kiếm thêm những đồng minh, và tìm hiểu sâu hơn về động cơ cũng như phương pháp của kẻ thù.

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn rực sáng. "Đầu tiên, chúng ta cần phải rời khỏi Hẻm Núi Tử Vong này. Chúng ta cần một nơi an toàn hơn để lập kế hoạch, để tìm kiếm thông tin. Lục Vô Trần tiền bối, ngài có biết những thư viện cổ, hay những nơi nào lưu giữ những kiến thức cấm kỵ về các cấm thuật thao túng vật tính, hay những câu chuyện về các Thủ Hộ Giả cổ xưa không?"

Lục Vô Trần gật đầu, vẻ mặt ông trầm tư. "Có. Ta biết một vài nơi. Nhưng những nơi đó đều bị ni��m phong, hoặc được bảo vệ bởi những thế lực mạnh mẽ. Không dễ dàng tiếp cận."

"Không dễ dàng... nhưng không phải là không thể." Tần Mặc đáp, giọng nói đầy kiên quyết. "Chúng ta sẽ đi. Và chúng ta sẽ tìm ra cách để đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả, để bảo vệ sự cân bằng bản chất của Huyền Vực. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên theo cách của hắn, thế giới này sẽ không còn là thế giới nữa." Hắn nhìn về phía mặt trời đang dần lên cao, mang theo một quyết tâm mãnh liệt, một ngọn lửa không thể dập tắt trong trái tim. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không còn đơn độc, và mục tiêu của hắn chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free