Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 775: Bản Đồ Định Mệnh: Khai Mở Con Đường Về Phía Trước

Hẻm Núi Tử Vong, sau bình minh, vẫn chìm trong màn sương độc dày đặc như một tấm màn tang bao phủ cõi trần. Ánh dương cố gắng xuyên thấu, nhưng chỉ tạo nên một vầng sáng xanh xám yếu ớt, le lói giữa không gian ẩm thấp, tựa như một tia hy vọng mong manh bị bóp nghẹt. Tiếng gió rít qua các khe đá lởm chởm, văng vẳng như những lời than oán từ ngàn xưa, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc, hòa lẫn với mùi đất chết và sự mục rữa. Nơi đây, sự sống dường như bị lãng quên, chỉ còn lại dấu vết của hủy diệt và bi thương.

Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong ngồi quây quần bên một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng yếu ớt, cố gắng xua đi cái lạnh và sự u ám của không gian. Những gì họ vừa chứng kiến qua cấm thuật truy vết ký ức còn đọng lại trong tâm trí, nặng nề như chì. Tần Mặc, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, tâm trí hắn vẫn đang quay cuồng với những mảnh ghép lịch sử và chân lý bị chôn vùi. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của vạn vật xung quanh, từ những viên đá vô tri đến những hạt bụi li ti trong không khí, tất cả đều mang theo một "ý chí tồn tại" riêng biệt, dù yếu ớt hay mạnh mẽ. Nhưng nơi đây, ý chí ấy bị bóp méo, bị nhiễm độc, chỉ còn lại sự đau khổ và tuyệt vọng.

Hắc Phong nằm gục đầu bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó thỉnh thoảng liếc nhìn chủ nhân, rồi lại cụp xuống, khịt mũi nhẹ. Nó cảm nhận được sự căng thẳng và nỗi buồn sâu thẳm tỏa ra từ Tần Mặc, cũng như sự nghiêm trọng của tình hình. Con sói trung thành không thể hiểu được những lời nói phức tạp của con người, nhưng nó cảm nhận được 'ý chí' đang tràn ngập không khí, một ý chí bi tráng và đầy thách thức.

"Những gì chúng ta thấy không chỉ là một kẻ thù, mà là một bóng ma đã ám ảnh Huyền Vực hàng thế kỷ," Tần Mặc cuối cùng phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm khàn, vang vọng giữa tiếng gió rít thê lương. Hắn ngước nhìn L��c Vô Trần, đôi mắt ánh lên sự thấu suốt và một chút u buồn. "Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một người, mà là hiện thân của một 'Đạo' thao túng. Một 'Đạo' đã gieo rắc mầm mống tha hóa từ rất lâu, bẻ cong 'vật tính' của vạn vật, ép buộc chúng phải 'thăng tiên' theo một cách cực đoan, chỉ để phục vụ cho tham vọng của hắn."

Tô Lam khẽ thở dài, nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt kiên định. "Vậy Vô Tính Thành... nó không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một phản ứng tự nhiên của thế giới này?" Nàng đã từng tin vào con đường thăng tiên, nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã phá vỡ mọi niềm tin cố hữu. Cái gọi là 'tiến hóa' hay 'thăng hoa' mà các tu sĩ truy cầu, trong mắt nàng, đã trở thành một hình thức nô dịch, một sự cưỡng bức bản chất.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của ông càng trở nên trầm tư dưới ánh lửa. "Đúng vậy. Sự hình thành của nó là một tiếng chuông cảnh báo, một nỗ lực cuối cùng của Huyền Vực để tự bảo vệ khỏi sự mất cân bằng cực đoan. Các cấm thuật khai linh cưỡng bức mà Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đi theo hắn sử dụng... chúng có nguồn gốc từ những nền văn minh cổ đại đã sụp đổ vì chính tham vọng đó. Ta đã từng đọc được trong những cổ tịch thất lạc rằng, có những thế giới đã biến thành tro tàn, không phải vì chiến tranh hay thiên tai, mà vì vạn vật trong chúng đều bị ép buộc phải từ bỏ 'bản chất' của mình, trở thành những 'thực thể siêu việt' vô tri, không còn 'ý chí tồn tại' chân chính."

Tần Mặc lấy một cành cây khô, bắt đầu phác thảo trên nền đất ẩm ướt, vẽ sơ đồ về mối liên hệ mà hắn vừa nhận ra. "U Minh Cốc này, Huyết Ma Giáo, những con rối linh hồn... tất cả chỉ là những nhánh cây của một gốc rễ sâu xa hơn. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là người tạo ra những con rối, mà hắn là người tạo ra một 'hệ thống' biến vạn vật thành rối. Hắn không chỉ cướp đi 'linh lực', mà hắn cướp đi 'ý chí', biến 'vật tính' thành công cụ. Huyết Ma Giáo chỉ là một trong số vô vàn những 'tế đàn ẩn giấu', những 'công trình thao túng ngầm' mà hắn đã dày công xây dựng qua hàng thế kỷ. Chúng biến những sinh linh có 'ý chí tồn tại' thành những thứ vô tri, chỉ biết phục tùng, rồi hút cạn tinh hoa của chúng để nuôi dưỡng tham vọng 'thăng tiên' ích kỷ của hắn."

Hắn dừng lại, nhìn vào sơ đồ phức tạp trên đất, những đường nét đơn giản nhưng ẩn chứa một sự thật kinh hoàng. "Kế hoạch của hắn không phải là một cuộc chinh phạt tức thời, mà là một sự ăn mòn dần dần, một sự biến đổi âm thầm. Hắn không muốn một thế giới bị hủy diệt hoàn toàn, mà là một thế giới bị 'tái tạo' theo ý hắn, nơi mọi thứ đều là phần mở rộng của hắn, không có 'ý chí tồn tại' độc lập. Ngay cả những ký ức, những cảm xúc, cũng có thể bị hắn thao túng, bị bóp méo để phục vụ mục đích của hắn."

Tô Lam rùng mình. "Vậy nghĩa là, những tu sĩ mà chúng ta từng gặp, những người tin vào con đường thăng tiên cực đoan... họ cũng có thể là những con rối trong kế hoạch lớn của hắn?"

"Không phải tất cả, nhưng tư tưởng của hắn đã ăn sâu vào tâm trí của nhiều người. Hắn đã biến khát vọng chính đáng của vạn vật thành một ngọn lửa tham lam, một sự truy cầu vô độ," Tần Mặc trầm ngâm. "Hắn đã biến 'thăng tiên' không phải là một sự lựa chọn cá nhân, mà là một 'mệnh lệnh' của vũ trụ, một 'công thức' phải tuân theo. Và ai không tuân theo, ai không 'thăng tiên' theo cách đó, sẽ bị coi là phế vật, là trở ngại."

Lục Vô Trần khẽ ho khan, giọng ông đầy chua xót. "Trong những ghi chép cổ xưa, có một thuật ngữ gọi là 'Đạo Thao Túng'. Đó là một con đường mà những kẻ tham vọng cực đoan đã đi theo, tìm cách khống chế 'nguyên lý tồn tại' của vạn vật, biến chúng thành 'khí cụ'. Nhưng cuối cùng, những nền văn minh ấy đều sụp đổ, bởi vì khi 'vạn vật đều muốn thành tiên' theo một cách duy nhất, thì 'thế giới sẽ không còn là thế giới' nữa. Nó sẽ mất đi sự đa dạng, sự cân bằng, sự sống động, và cuối cùng là tự diệt."

Tần Mặc nhìn sâu vào mắt Lục Vô Trần. "Cái chết của Huyền Vực không phải là sự biến mất hoàn toàn, mà là sự biến mất của 'ý chí tồn tại' chân chính. Đó là một cái chết tồi tệ hơn cả sự hủy di���t vật chất." Hắn ngừng lại, đôi mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, rồi dừng lại ở Hắc Phong, như tìm kiếm sự đồng thuận vô ngôn. "Chúng ta đã nhìn thấy những bi kịch ở U Minh Cốc, những linh hồn bị tha hóa, những binh khí bị biến thành công cụ vô tri. Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Mối đe dọa thực sự là sự tha hóa toàn diện của 'ý chí tồn tại' trên khắp Huyền Vực."

Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời khẳng định cho sự cảm nhận của Tần Mặc. Nó dụi đầu vào tay hắn, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời, nơi màn sương độc bắt đầu tan dần, nhưng vẫn còn một lớp mỏng lơ lửng, tạo nên một khung cảnh mờ ảo và u tịch.

***

Sương mù độc bắt đầu tan dần, nhưng vẫn còn lơ lửng giữa các vách đá lởm chởm của Hẻm Núi Tử Vong, khiến không gian vẫn mang một vẻ bí ẩn và nguy hiểm. Ánh sáng mặt trời giờ đây đã rõ ràng hơn một chút, vẽ lên những đường nét kỳ dị trên những phiến đá bị phong hóa, nhưng mùi lưu huỳnh và đất chết vẫn không tan biến, nhắc nhở về nh��ng bi kịch đã xảy ra nơi đây. Tần Mặc đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi đất trên y phục, đôi mắt hắn không còn sự hoang mang hay sợ hãi, mà thay vào đó là một sự kiên định đến tận cùng, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Gánh nặng của những gì đã khám phá đè lên vai hắn, nhưng cũng chính nó đã tôi luyện ý chí hắn trở nên sắt đá.

Hắn nhìn ra xa, về phía những ngọn núi mờ ảo nơi chân trời, như thể đang nhìn thấy toàn bộ Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của sự tha hóa. "Chúng ta không thể chỉ chờ đợi và phản ứng. Hắn sẽ tiếp tục biến vạn vật thành công cụ, biến Huyền Vực thành một cái xác không hồn. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là ngăn chặn hắn, mà là chữa lành Huyền Vực, giúp vạn vật tìm lại 'ý chí tồn tại' chân chính của mình. Giúp chúng tự lựa chọn con đường của mình, không bị ép buộc phải 'thăng tiên' theo ý muốn của kẻ khác, hay bị biến thành công cụ vô tri."

Tô Lam bước tới gần Tần Mặc, ánh mắt nàng vẫn còn thoáng chút băn khoăn. "Nhưng đối phó với một tư tưởng đã ăn sâu hàng thế kỷ, một 'Đạo Thao Túng' đã bẻ cong nhận thức của vô số sinh linh... liệu chúng ta có đủ sức?" Nàng biết Tần Mặc có năng lực đặc biệt, nhưng Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo mầm tai ương này quá lâu, quá rộng. Đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần giữa các cá nhân, mà là một cuộc chiến chống lại một triết lý, một hệ thống niềm tin đã bị bóp méo.

Lục Vô Trần khẽ lắc đầu, giọng ông mang theo một sự mệt mỏi cố hữu, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng. "Chúng ta không cô đơn. Chân lý thất lạc đã được truyền lại. Trong quá khứ, chắc chắn đã có những người nhận ra mối hiểm họa này, những 'Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc' đã cố gắng chống lại 'Đạo Thao Túng' này. Họ có thể đã thất bại, nhưng họ chắc chắn đã để lại những di sản, những manh mối, những lời cảnh báo. Chúng ta cần tìm họ, tìm những di sản của họ, để hiểu rõ hơn về cách thức đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả và 'Đạo Thao Túng' của hắn."

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ tìm kiếm những dấu vết đó. Chúng ta sẽ đi khắp Huyền Vực, tìm kiếm những ai vẫn còn giữ được 'cân bằng bản chất' trong tâm hồn, những nơi mà 'ý chí tồn tại' chân chính vẫn chưa bị tha hóa hoàn toàn. Chúng ta không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng cả ý chí, bằng cả chân lý. Bằng cách thức tỉnh 'ý chí tồn tại' đã ngủ quên trong vạn vật, giúp chúng nhận ra bản chất đích thực của mình."

Hắn nắm chặt tay, truyền một luồng ý chí kiên định. "Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một cường giả, mà còn là một nhà chiến lược đại tài, đã gieo mầm kế hoạch của mình từ rất lâu. Hắn đã xây dựng một mạng lưới thao túng khổng lồ qua hàng thế kỷ, những công trình ngầm, những tế đàn ẩn giấu, những linh mạch bị bóp méo. Chúng ta sẽ phải đối mặt với những cạm bẫy và công trình đó, từng bước một."

Hắc Phong, như hiểu được sự quyết tâm của Tần Mặc, gầm gừ một tiếng nhẹ, nhưng vang vọng, như một lời khẳng định. Nó đứng thẳng dậy, bộ lông đen tuyền vươn mình, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, trung thành và sẵn sàng.

Tô Lam cũng nắm chặt tay mình. "Ta đã từng tin vào con đường thăng tiên. Nhưng giờ đây, ta hiểu rằng, có những điều còn quan trọng hơn cả sự thăng tiến cá nhân. Đó là sự tồn vong của bản chất, của ý chí. Ta sẽ dùng kiếm của mình để bảo vệ 'ý chí tồn tại' của vạn vật." Giọng nàng kiên định, ánh mắt nàng không còn chút hoài nghi nào, mà tràn đầy quyết tâm. "Cuộc hành trình này sẽ gian nan, Tần Mặc. Nó sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự dũng cảm, và có lẽ cả sự hy sinh. Nhưng ta tin vào huynh, và tin vào con đường mà huynh đã lựa chọn."

Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy hy vọng. "Hành trình của chúng ta sẽ không chỉ là tìm kiếm, mà còn là thức tỉnh. Thức tỉnh những chân lý đã bị lãng quên, thức tỉnh những 'ý chí tồn tại' đang bị thao túng. Có lẽ, ngay cả Vô Tính Thành của ngươi, Tần Mặc, cũng ẩn chứa một bí mật, một năng lực tiềm ẩn chưa được khai thác, có thể là chìa khóa cho sự cân bằng của Huyền Vực. Nơi mà 'ý chí tồn tại' được giữ gìn nguyên vẹn, không bị tha hóa, có thể chính là nơi cất giữ sức mạnh lớn nhất để chống lại sự bóp méo."

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen cuối cùng đã tan đi, để lộ ra một bầu trời xanh thẳm, dù vẫn còn chút u ám. "Chúng ta sẽ tìm ra những dấu vết của những 'Thủ Hộ Giả' trong quá khứ. Chúng ta sẽ khám phá những bí mật của Vô Tính Thành. Và chúng ta sẽ cùng nhau, lật đổ thứ hệ thống thao túng này. Bởi vì, nếu không, Huyền Vực này sẽ không còn là Huyền Vực nữa. Nó sẽ trở thành một cái xác không hồn, một công cụ vô tri, bị bóp méo theo ý muốn của một kẻ duy nhất."

Hắn quay lại nhìn nhóm đồng hành, ánh mắt kiên định. "Đây sẽ là một cuộc hành trình dài và gian nan. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu vì sự sống của mình, mà còn vì quyền được sống, được là chính mình của tất cả vạn vật trên Huyền Vực này."

Cuộc hành trình mới đã bắt đầu, không phải là sự chạy trốn hay phòng thủ, mà là một cuộc tiến công chủ động vào tận hang ổ của tai ương. Tần Mặc và những đồng minh của hắn, dù chỉ là một nhóm nhỏ bé giữa một thế giới rộng lớn và đầy rẫy kẻ thù, nhưng ý chí của họ giờ đây đã kiên cường hơn bao giờ hết. Mục tiêu đã được định rõ, con đường đã được vạch ra. Họ sẽ là những ngọn lửa nhỏ bé, nhưng kiên cường, thắp sáng con đường trở lại sự cân bằng, sự thật và bản chất chân chính cho Huyền Vực. Họ sẽ là những người viết lại định mệnh, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lựa chọn và lòng đồng cảm sâu sắc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free