Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 776: Bình Minh Của Chân Lý: Vô Tính Thành Và Hạt Mầm Tai Họa

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực một góc trời nơi cánh rừng hoang vu gần Hẻm Núi Tử Vong, nơi mà những cơn gió lạnh lẽo vẫn còn vương vấn mùi tử khí và tro tàn của những trận chiến vừa qua. Dưới tán cây cổ thụ già cỗi, trong một túp lều tạm bợ dựng vội, một đống lửa nhỏ bập bùng nhảy múa, xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm đang dần buông xuống. Ánh lửa chập chờn chiếu lên những gương mặt trầm tư, tạo nên những cái bóng đổ dài, uốn lượn trên vách lều.

Tần Mặc ngồi đối diện ngọn lửa, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao, phản chiếu ánh lửa lập lòe. Bên cạnh hắn là Tô Lam, ánh mắt nàng vẫn còn đôi chút băn khoăn nhưng đã ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Lục Vô Trần, với dáng vẻ khắc khổ và mái tóc điểm bạc, ngồi tựa vào vách lều, khẽ thở dài, chờ đợi. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác dõi theo từng cử động, từng hơi thở của chủ nhân. Không gian tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài lều và tiếng củi khô nổ lách tách trong đống lửa. Bầu không khí tràn ngập sự chờ đợi, một sự chờ đợi nặng nề cho những lời sắp được thốt ra, những lời có thể thay đổi hoàn toàn cục diện Huyền Vực.

Tần Mặc đưa tay sưởi ấm bên lửa, hơi thở phả ra làn khói trắng mờ trong không khí se lạnh. Hắn nhìn từng người một, rồi cất giọng trầm ấm, nhưng đầy sức nặng: "Những gì ta sắp nói, có thể sẽ thay đổi hoàn toàn nhận thức của các ngươi về Huyền Vực này... và cả con đường mà chúng ta đang đi." Giọng hắn không cao, không hùng hồn, nhưng lại có một ma lực khiến người nghe phải tập trung đến từng câu chữ, như thể mỗi âm tiết đều mang theo một chân lý bị giấu kín hàng thiên niên kỷ. Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời đó thấm vào tâm trí mọi người, hoặc để chính mình sắp xếp lại dòng suy nghĩ miên man, phức tạp.

Tô Lam khẽ nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi m���t phượng nhìn thẳng vào Tần Mặc. Nàng đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự thật tàn khốc để có thể dễ dàng bị lay chuyển. "Ta đã chuẩn bị tinh thần cho những sự thật tàn khốc, Tần Mặc. Hãy nói đi." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy quyết đoán, như một thanh kiếm sắc bén sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Nàng không còn là một kiếm khách chỉ biết truy cầu tiên đạo một cách mù quáng, mà đã trở thành một người đồng hành thấu hiểu, mang trong mình sự trăn trở về bản chất của vạn vật.

Lục Vô Trần nhắm mắt lại, một nụ cười khổ hiện lên trên gương mặt khắc khổ. "Thời gian đã đến rồi sao...?" Ông khẽ thì thầm, như thể đã dự cảm được điều này từ rất lâu. Trong những năm tháng lang bạt, ông đã chứng kiến sự suy tàn của vô số nền văn minh, sự biến chất của 'vật tính', và những dấu hiệu bất thường của Huyền Vực. Những nghi vấn, những hoài nghi bấy lâu nay đã tích tụ trong lòng ông, giờ đây có lẽ sắp tìm được lời giải đáp. Ông cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, nhưng cũng là một gánh n��ng mới, một gánh nặng của sự thật.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, về những khởi nguyên xa xưa. "Huyền Vực, thuở ban sơ, không phải là thế này. Vạn vật đều có 'ý chí tồn tại' của riêng mình, mỗi vật đều là một vũ trụ nhỏ, sống theo bản chất chân chính của nó. Một dòng suối muốn chảy, một ngọn núi muốn đứng vững, một cái cây muốn vươn lên đón nắng. Đó là sự cân bằng tuyệt đối." Hắn nói, giọng trầm bổng như kể một câu chuyện cổ xưa.

"Nhưng rồi, một tư tưởng bắt đầu nhen nhóm. Một tư tưởng cho rằng 'cao hơn' là tốt hơn. 'Thăng cấp' là con đường duy nhất. Và đỉnh điểm của sự 'thăng cấp' đó chính là 'thăng tiên'. Ban đầu, đó có thể là một khát vọng thuần túy, một sự truy cầu cái đẹp, cái hoàn mỹ. Nhưng rồi, nó bị bóp méo." Tần Mặc dừng lại, ánh mắt hắn tập trung vào ngọn lửa, như thể đang nhìn thấy những hình ảnh của quá khứ trong đó. "Những kẻ khao khát quyền năng, những kẻ muốn vượt lên trên tất cả, đã bắt đầu cưỡng ép 'vật tính' phải thay đổi. Không chỉ của bản thân, mà của cả vạn vật xung quanh."

Hắn nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng, hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Thiên Diệu Tôn Giả không phải là người đầu tiên gieo mầm tư tưởng này. Hắn chỉ là kẻ đưa nó lên đến đỉnh điểm, kẻ đã tìm ra cách hiệu quả nhất để thao túng 'vật tính' trên quy mô lớn. Hắn đã biến 'vật tính' thành công cụ, thành cầu thang để đạt được mục đích của mình." Tần Mặc khẽ lắc đầu, trong mắt hắn hiện lên một nỗi buồn sâu sắc. "Từ những viên đá vô tri, đến những con sông cuộn chảy, những ngọn núi hùng vĩ, và cả linh hồn của những sinh linh... tất cả đều bị gán cho một mục tiêu duy nhất: thăng tiên. Nếu không thăng tiên, thì là vô dụng. Nếu không thay đổi, thì là lạc hậu."

"Vô Tính Thành của ta," Tần Mặc tiếp tục, "không phải là một vùng đất bị phế bỏ, như người đời vẫn lầm tưởng. Nó là một 'phản ứng'. Một phản ứng tự nhiên của 'ý chí tồn tại' của vạn vật khi bị cưỡng ép đến cực điểm. Khi sự thao túng đạt đến một ngưỡng nhất định, Huyền Vực, như một cơ thể sống, đã tự tạo ra một cơ chế phòng vệ." Hắn đưa tay chỉ ra phía ngoài lều, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, che khuất mọi thứ. "Vô Tính Thành là nơi mà 'ý chí tồn tại' của vạn vật đã đồng lòng 'từ chối' sự thăng cấp vô độ đó. Nó từ chối bị bóp méo bản chất, từ chối bị biến thành công cụ. Nó chọn sự bình yên, sự ổn định, dù là ngắn ngủi, thay vì một tương lai bị định đoạt bởi tham vọng của kẻ khác."

Tô Lam lắng nghe từng lời, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng chưa bao giờ nhìn nhận Vô Tính Thành dưới góc độ này. Đối với nàng, đó chỉ là một vùng đất lạc hậu, nơi mà tu sĩ không thể tu luyện, nơi không có linh khí, không có sự tiến bộ. Nhưng lời của Tần Mặc đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới trong nhận thức của nàng. "Vậy ra... Vô Tính Thành không phải là do trời ghét bỏ, mà là do vạn vật tự nguyện lựa chọn?" Giọng nàng tràn đầy sự ngạc nhiên, và một chút bàng hoàng. "Và sự bình yên của nó... lại là một lời cảnh báo cho phần còn lại của Huyền Vực?"

Lục Vô Trần gật đầu chậm rãi, đôi mắt ông mở ra, nhìn Tần Mặc với một sự kính trọng sâu sắc. "Ta đã đọc được trong những văn tự cổ xưa nhất về 'Thiên Đạo Chối Bỏ', một khái niệm mơ hồ mà các học giả ngày nay coi là mê tín. Họ nói rằng khi một thế giới tự từ chối 'đạo' của nó, nó sẽ tự cô lập, tự biến mình thành một 'vùng cấm'. Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ rằng 'Thiên Đạo Chối Bỏ' ấy... lại là ý chí tự vệ của vạn vật. Nó không phải là sự chối bỏ của Thiên Đạo, mà là sự chối bỏ của chính bản chất tồn tại của vạn vật đối với một Thiên Đạo bị bóp méo." Ông cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra tầm vóc của sự thật này. Những điều ông từng cho là huyền thoại, là cổ tích, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng qua lời kể của Tần Mặc.

Hắc Phong khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực ánh lên một sự thấu hiểu. Nó đã gắn bó với Tần Mặc từ rất lâu, đã chứng kiến khả năng đặc biệt của hắn trong việc giao tiếp với 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Nó hiểu rằng những gì Tần Mặc nói không phải là suy đoán, mà là một chân lý được cảm nhận trực tiếp từ sâu thẳm của Huyền Vực. Một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, như một lời khẳng định thầm lặng.

Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, nặng trĩu hơn. "Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đi theo 'Đạo Thao Túng' của hắn đã nhìn thấy Vô Tính Thành như một vết nhơ, một sự sỉ nhục. Họ không thể chấp nhận một nơi mà 'ý chí tồn tại' từ chối sự kiểm soát của họ, từ chối con đường 'thăng tiên' mà họ đã áp đặt. Đó là lý do vì sao họ muốn xóa sổ Vô Tính Thành, muốn 'khai linh' tất cả vạn vật ở đó, ép buộc chúng phải 'tiến hóa' theo cách của họ." Hắn nắm chặt tay, một luồng ý chí kiên định tỏa ra từ cơ thể gầy gò của hắn. "Họ không hiểu rằng, Vô Tính Thành chính là một 'chốt chặn' cuối cùng. Một khi 'chốt chặn' này bị phá vỡ, một khi 'ý chí tồn tại' cuối cùng của vạn vật bị đồng hóa, bị bóp méo hoàn toàn, thì Huyền Vực này sẽ không còn là Huyền Vực nữa. Nó sẽ trở thành một cỗ máy khổng lồ, vô hồn, được vận hành bởi duy nhất một ý chí: ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả."

Tiếng gió ngoài lều như mạnh hơn, như một lời thì thầm của Huyền Vực trước mối đe dọa đang cận kề. Mùi đất ẩm và khói gỗ từ đống lửa lan tỏa, hòa quyện với cái lạnh của đêm khuya, tạo nên một cảm giác vừa chân thực, vừa huyền ảo. Tần Mặc biết rằng những lời này là một gánh nặng to lớn đối với những người đồng hành của hắn, nhưng đây là sự thật mà họ cần phải đối mặt, cần phải hiểu rõ trước khi bước vào cuộc chiến sinh tử.

***

Đêm càng về khuya, gió lạnh luồn lách qua khe hở của túp lều, khiến ngọn lửa bập bùng như đang cố gắng chống chọi lại sự xâm lấn của bóng tối. Tần Mặc không ngừng nghỉ, hắn đi sâu hơn vào bản chất của Thiên Diệu Tôn Giả và cái gọi là 'Đạo Thao Túng' mà hắn đã gây dựng. "Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một cường giả đơn thuần. Hắn là một 'ý chí'. Một ý chí đã tồn tại qua hàng thiên niên kỷ, không ngừng tìm cách hoàn thiện phương pháp thao túng 'vật tính'. Hắn đã biến khát vọng 'thăng tiên' thành một thứ tín ngưỡng, một xiềng xích vô hình trói buộc tất cả vạn vật."

"Hắn không muốn vạn vật 'thăng tiên' theo cách tự nhiên, theo bản chất của chúng. Hắn muốn chúng 'thăng tiên' theo ý chí của hắn, trở thành một phần của 'Đạo' mà hắn đã tạo ra. Hắn muốn trở thành 'Thiên Đạo' mới, kẻ duy nhất có quyền định đoạt sự tồn vong và phát triển của tất cả." Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khàn, chứa đựng sự phẫn nộ âm ỉ. "Mạng lưới thao túng của hắn không chỉ là những tế đàn hay linh mạch bị bóp méo. Nó là sự thay đổi nhận thức, sự gieo rắc một niềm tin sai lệch vào tận sâu thẳm 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Hắn biến những bản chất thuần túy nhất thành những công cụ phục vụ cho mưu đồ của hắn."

Tô Lam lắng nghe, gương mặt nàng trắng bệch dưới ánh lửa. Nàng từng là một tu sĩ, từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, từng khao khát đạt đến cảnh giới cao nhất để siêu thoát khỏi phàm trần. Nhưng giờ đây, những lời của Tần Mặc đã xé toạc tấm màn che mắt nàng, hé lộ một sự thật trần trụi và đáng sợ. "Thế giới này... không phải đang tiến lên, mà là đang tự hủy diệt?" Giọng nàng tràn ngập sự bàng hoàng, sự đau đớn. Nàng cảm thấy như toàn bộ niềm tin, toàn bộ nền tảng mà nàng từng xây dựng đang sụp đổ tan tành. "Tất cả những nỗ lực tu luyện, những hy sinh, những cuộc chiến... liệu có phải chỉ là những bước chân trên con đường dẫn đến vực sâu?"

Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt sâu trũng của ông hiện lên vẻ buồn bã. "Đúng vậy, Tô Lam. Các ghi chép cổ xưa của ta đã nhắc đến 'Thiên Đạo Cảnh Báo', nhưng chúng ta đã không thể hiểu được ý nghĩa thực sự của nó cho đến ngày hôm nay. Chúng ta đã lầm tưởng đó là lời nguyền rủa từ trời cao, mà không biết rằng đó là tiếng kêu cứu của chính Huyền Vực. Những nền văn minh rực rỡ đã từng sụp đổ không phải vì chiến tranh hay thiên tai, mà vì sự 'thăng cấp' quá mức, vì sự thao túng 'vật tính' đến độ bản chất của thế giới bị phá hủy." Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng sự hối tiếc cho một quá khứ đã qua và sự lo lắng cho một tương lai chưa tới. "Huyết Ma Giáo, mà chúng ta đã đối đầu, chỉ là một nhánh nhỏ, một công cụ trong mạng lưới khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng lợi dụng 'vật tính' bị bóp méo, lợi dụng nỗi sợ hãi và khát vọng của sinh linh để củng cố quyền lực, để thu thập những 'vật' đã bị tha hóa, phục vụ cho mục đích tối thượng của kẻ đứng sau."

Tần Mặc đưa tay vào trong túi áo, lấy ra một viên đá nhỏ, màu xám tro, không hề có chút vẻ lấp lánh hay linh khí nào. Nó trông giống như một hòn đá bình thường, không hơn không kém. "Đây là một mảnh đá ta nhặt được từ Vô Tính Thành. Một mảnh đá vô tri, nhưng nó chứa đựng 'ý chí tồn tại' thuần túy nhất, không bị tha hóa." Hắn đặt viên đá lên lòng bàn tay, rồi nhắm mắt lại, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa từ hắn, bao trùm lấy viên đá và lan sang Tô Lam, Lục Vô Trần.

"Hãy cảm nhận," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm thấp, như một lời hướng dẫn thiền định. "Cảm nhận sự bình yên của nó. Sự tĩnh lặng. Nó không khao khát trở thành ngọc quý, không muốn trở thành pháp khí. Nó chỉ muốn là một viên đá. Vững chắc, im lìm, là một phần của mặt đất, của thế giới."

Tô Lam nhắm mắt lại, nàng cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, tinh tế truyền vào cơ thể. Qua viên đá, nàng cảm nhận được một sự tồn tại đơn thuần, không tham vọng, không tranh đấu. Đó là một cảm giác mới lạ, hoàn toàn khác biệt với những gì nàng từng cảm nhận được từ các linh vật, pháp khí hay tu sĩ. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như được trút bỏ gánh nặng của những kỳ vọng, những áp lực vô hình. Một viên đá, chỉ muốn là đá, nhưng lại có một sức mạnh nội tại đáng kinh ngạc, một sự kiên định không gì lay chuyển được.

Lục Vô Trần cũng cảm nhận được điều tương tự. Đối với ông, đó không chỉ là sự bình yên, mà còn là một tiếng nói. Tiếng nói của sự từ chối. Từ chối sự ép buộc, từ ch��i sự biến chất. Ông cảm thấy một sự đau xót mơ hồ khi nhận ra rằng, trong vô số năm tháng, chính ông và bao người khác đã vô tình làm tổn thương 'ý chí tồn tại' của vạn vật bằng việc ép buộc chúng phải 'thăng cấp', phải 'khai linh' theo những tiêu chuẩn mà con người đặt ra.

Hắc Phong khẽ rên lên một tiếng nhẹ, như một lời đồng cảm sâu sắc. Nó cũng cảm nhận được 'ý chí tồn tại' thuần khiết từ viên đá, một sự thuần khiết mà nó hiếm khi gặp được ở bên ngoài Vô Tính Thành. Nó nhớ về những ngày tháng ở Vô Tính Thành, nơi mọi thứ đều vận hành theo một nhịp điệu riêng, không ồn ào, không vội vã, không tham lam.

"Vô Tính Thành," Tần Mặc mở mắt ra, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, "chính là hiện thân của 'ý chí tồn tại' chưa bị tha hóa. Nó là một bài học, một lời nhắc nhở rằng 'cân bằng bản chất' mới là con đường chân chính, chứ không phải sự truy cầu vô độ. Thiên Diệu Tôn Giả muốn xóa sổ nó, bởi vì sự tồn tại của Vô Tính Thành là một sự thách thức trực tiếp đến 'Đạo Thao Túng' của hắn, là một bằng chứng sống cho thấy có một con đường khác, một con đường mà hắn không thể kiểm soát."

Hắn đặt viên đá trở lại túi áo. "Chúng ta không thể để hắn hủy hoại Vô Tính Thành. Và chúng ta cũng không thể để hắn hủy hoại toàn bộ Huyền Vực. Cuộc chiến này không chỉ là giành lại Vô Tính Thành, mà là giành lại 'quyền được là chính mình' cho tất cả vạn vật trên thế giới này." Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn cháy lên ngọn lửa của ý chí kiên cường, không gì có thể dập tắt được.

***

Sương sớm giăng mắc khắp khu rừng, phủ một tấm màn trắng mờ lên mọi vật. Bình minh dần ló rạng ở phía chân trời, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu ánh sáng vàng nhạt qua khe hở của túp lều, xua tan đi bóng tối và cái lạnh lẽo của đêm dài. Mùi đất ẩm và nhựa cây tươi mới tràn vào lều, mang theo hơi thở của sự sống mới. Cả nhóm chìm vào im lặng, mỗi người đều đang chìm đắm trong những suy tư riêng, cố gắng tiêu hóa toàn bộ những chân lý vừa được Tần Mặc hé lộ.

Sau một khoảng thời gian dài, Tần Mặc khẽ thở ra một hơi, như trút bỏ gánh nặng của lời kể. "Chúng ta không chỉ chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, mà là chống lại một tư tưởng, một 'Đạo Thao Túng' đã ăn sâu vào Huyền Vực. Chúng ta phải tìm cách thức tỉnh vạn vật, giúp chúng tìm lại bản chất... và tìm kiếm những 'Thủ Hộ Giả' đã từng đứng lên chống lại điều này trong quá khứ." Hắn nhìn về phía bình minh, nơi mặt trời đang dần nhô lên, ánh sáng lan tỏa, như một biểu tượng của hy vọng. "Cuộc hành trình của chúng ta sẽ không chỉ là chiến đấu, mà còn là 'thức tỉnh' và 'chữa lành' Huyền Vực này."

Tô Lam từ từ mở mắt, ánh mắt nàng không còn chút bàng hoàng hay hoài nghi nào, mà thay vào đó là một sự thanh tịnh và kiên định lạ thường. Nàng đã chấp nhận sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu, và nàng đã tìm thấy một mục đích mới, một mục đích cao cả hơn bất kỳ sự thăng tiến cá nhân nào. "Ta đã hiểu, Tần Mặc. Con đường này không phải chỉ là tu luyện, mà là sự cứu rỗi, sự cứu rỗi cho bản chất của vạn vật, cho linh hồn của Huy���n Vực. Ta nguyện cùng huynh đi đến cuối cùng, dùng kiếm của ta để bảo vệ 'ý chí tồn tại' chân chính." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, mỗi lời thốt ra đều chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. Nàng đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm, dáng người mảnh mai nhưng toát lên vẻ kiên cường của một nữ kiếm khách đã tìm thấy lý tưởng của mình.

Lục Vô Trần cũng đứng dậy, gương mặt ông giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi nữa, mà thay vào đó là một tia hy vọng le lói, một sự thanh thản hiếm thấy. "Ta biết một vài manh mối về những di tích cổ xưa có thể liên quan đến các 'Thủ Hộ Giả'. Những nơi mà các nền văn minh đã từng cố gắng chống lại sự tha hóa, những nơi mà 'chân lý thất lạc' đã được che giấu. Có lẽ đó là điểm khởi đầu của chúng ta." Ông nói, giọng ông dù vẫn trầm nhưng đã tràn đầy sinh lực hơn. "Ta sẽ cùng các ngươi tìm kiếm những dấu vết đó. Dù có phải đi khắp Huyền Vực, dù có phải đối mặt với những hiểm nguy chưa từng thấy, ta cũng sẽ không từ nan."

Hắc Phong, như hiểu được sự đồng lòng của mọi người, khẽ cất lên một tiếng hú dài, vang vọng qua màn sương sớm, như một lời thề nguyện trung thành và một lời tuyên bố về sự khởi đầu mới. Nó đứng thẳng dậy, bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới ánh bình minh, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn sáng rực như những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh. "Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ những manh mối của Lục Vô Trần. Chúng ta sẽ tìm kiếm những 'Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc', những người đã từng đứng lên chống lại 'Đạo Thao Túng' này. Chúng ta sẽ đi khắp Huyền Vực, không phải để chinh phạt, mà để thức tỉnh. Để giúp vạn vật nhận ra bản chất đích thực của chúng, để giải thoát chúng khỏi xiềng xích của tham vọng thăng tiên mù quáng."

Hắn quay lại nhìn nhóm đồng hành, ánh mắt kiên định. "Đây sẽ là một cuộc hành trình dài và gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta phá vỡ mạng lưới của hắn. Hắn sẽ tung ra mọi thủ đoạn, mọi cạm bẫy để ngăn cản chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu vì sự sống của mình, mà còn vì quyền được sống, được là chính mình của tất cả vạn vật trên Huyền Vực này. Bởi vì, nếu không, Huyền Vực này sẽ không còn là Huyền Vực nữa. Nó sẽ trở thành một cái xác không hồn, một công cụ vô tri, bị bóp méo theo ý muốn của một kẻ duy nhất."

Tần Mặc bước ra khỏi lều, ánh bình minh ấm áp bao trùm lấy hắn. Phía trước hắn là một con đường mờ ảo trong sương sớm, một con đường đầy rẫy chông gai nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cuộc hành trình mới đã bắt đầu, không phải là sự chạy trốn hay phòng thủ, mà là một cuộc tiến công chủ động vào tận hang ổ của tai ương, một cuộc chiến vì sự cân bằng bản chất, vì chân lý thất lạc. Tần Mặc và những đồng minh của hắn, dù chỉ là một nhóm nhỏ bé giữa một thế giới rộng lớn và đầy rẫy kẻ thù, nhưng ý chí của họ giờ đây đã kiên cường hơn bao giờ hết. Mục tiêu đã được định rõ, con đường đã được vạch ra. Họ sẽ là những ngọn lửa nhỏ bé, nhưng kiên cường, thắp sáng con đường trở lại sự cân bằng, sự thật và bản chất chân chính cho Huyền Vực. Họ sẽ là những người viết lại định mệnh, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lựa chọn và lòng đồng cảm sâu sắc.

Vô Tính Thành, nơi đã sinh ra Tần Mặc, và cũng là biểu tượng của sự kháng cự, ẩn chứa một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì họ từng nghĩ. Nó không chỉ là quê hương của Tần Mặc, mà là một 'chốt chặn' tự nhiên của Huyền Vực, một lời cảnh báo sống động. Và giờ đây, nhiệm vụ của họ không chỉ là bảo vệ nó, mà là hiểu rõ nó, để từ đó tìm ra chìa khóa cho sự cân bằng của toàn bộ Huyền Vực. Con đường phía trước còn dài, nhưng với sự thấu hiểu và quyết tâm mới, họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free