Vạn vật không lên tiên - Chương 777: Liên Minh Định Mệnh: Phác Thảo Con Đường Cân Bằng
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh tán lá cổ thụ khổng lồ trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí ẩm ướt, mát lạnh ôm lấy da thịt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương hoa dại lẫn với chút khói tàn từ đống lửa đêm qua. Tiếng suối róc rách đâu đó vọng lại, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng chim hót xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy của sự sống.
Tại một khoảng đất trống nhỏ, cạnh gốc một cây cổ thụ có đường kính phải đến mấy chục trượng, Tần Mặc đứng đó, ánh mắt trầm tĩnh nhưng chất chứa sự nghiêm trọng. Hắn nhìn Tô Lam, Lục Vô Trần, và Hắc Phong đang vây quanh, vẻ mặt họ đều còn vương vấn sự suy tư từ đêm qua. Lớp sương đêm vẫn còn đọng trên mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, và trên bộ trang ph���c vải thô giản dị của hắn, nhưng không thể che giấu đi khí chất kiên định.
"Chúng ta đã nhìn thấy tận cùng của sự tha hóa, sự tuyệt vọng của những vật bị bẻ cong ý chí tại U Minh Cốc," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm và vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu. "Những binh khí đã mất đi bản chất mong muốn được bảo vệ, những sinh linh đã quên đi lẽ sống chỉ để chạy theo một mục tiêu hư ảo. Đó là bi kịch của việc ‘thoát ly bản chất’, bi kịch của một thế giới đang dần bị bóp méo." Hắn dùng một cành cây nhỏ nhặt dưới chân, khẽ khàng vẽ lên nền đất ẩm ướt, phác thảo những đường nét mơ hồ, như thể đang tái hiện lại những dòng linh mạch bị tha hóa mà hắn đã cảm nhận được.
Hắc Phong nằm gục đầu bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời đồng tình thầm lặng với những gì Tần Mặc đang nói. Nó là một thực thể thuần túy của tự nhiên, và nó cảm nhận được sự mất cân bằng một cách sâu sắc hơn bất kỳ ai trong nhóm.
Tần Mặc dừng lại, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người, như muốn đảm bảo rằng mọi người đều thấu hiểu trọng lượng của lời hắn nói. "Nhưng cùng với sự tha hóa đó, chúng ta cũng đã thấy hạt mầm của sự phản kháng, của khả năng chữa lành. Những mảnh ký ức về 'ý chí tồn tại' chân chính vẫn còn đó, chờ được thức tỉnh. Và Vô Tính Thành, quê hương của ta, không phải là một sự ngẫu nhiên. Nó là một dấu hiệu, một lời cảnh báo, một điểm đối trọng tự nhiên mà Huyền Vực đã tự tạo ra."
Tô Lam khẽ thở dài, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng lay động nhẹ trong gió sớm. Nàng vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt thanh tú giờ đây đã pha lẫn một chút ưu tư. "Vậy, những gì chúng ta đối mặt ở U Minh Cốc, những gì chúng ta đã chứng kiến từ Huyết Ma Giáo, chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn nhiều ư?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo sự sắc sảo của một kiếm khách luôn tìm kiếm sự thật và logic. "Nếu như Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là người thừa kế một 'Đ��o Thao Túng' cổ xưa, thì quy mô của mối họa này thật sự vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta." Nàng nhớ lại những lời Lục Vô Trần đã nói, về sự khủy hoại của các nền văn minh cổ xưa, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ý chí thăng tiên đã ăn sâu vào Huyền Vực, và việc chống lại nó, chẳng khác nào chống lại dòng chảy của thời đại.
Lục Vô Trần gật đầu, gương mặt khắc khổ của ông giờ đây đã bớt đi phần nào vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một sự kiên định mới mẻ. "Đúng vậy, Tô Lam. Thiên Diệu Tôn Giả không phải là khởi nguồn, hắn chỉ là kẻ thừa kế và phát triển đỉnh cao của một 'Đạo Thao Túng' đã tồn tại hàng thiên niên kỷ. Một tư tưởng coi 'vật tính' là công cụ để đạt được mục đích cá nhân, thay vì tôn trọng bản chất vốn có của vạn vật. Hắn ta chỉ là kẻ tinh xảo nhất trong việc lợi dụng khát vọng thăng tiên mù quáng để tạo dựng đế chế của mình." Ông khẽ ho khan một tiếng, nhưng giọng nói vẫn tràn đầy sinh lực hơn hẳn những ngày đầu. "Hắn ta đã gieo mầm ý niệm này vào tận cùng linh hồn của Huyền Vực, biến sự tu luyện thành một cuộc chạy đua vô tận, một cái bẫy ngọt ngào dẫn đến sự tha hóa."
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên tán lá cây cổ thụ, cảm nhận dòng nhựa sống đang luân chuyển bên trong nó, nghe được ý chí vươn cao, đón ánh mặt trời, bám rễ sâu vào lòng đất của nó. "Nếu vậy, thì chúng ta không chỉ đối phó với một cá nhân, mà là một hệ tư tưởng, một loại 'Đạo' đã ăn sâu vào tâm trí của mọi sinh linh trên Huyền Vực này." Hắn dùng cành cây vẽ thêm những đường nối, liên kết Huyết Ma Giáo với những khu vực khác trên nền đất, như thể đang phơi bày một mạng lưới khổng lồ, vô hình đang thao túng toàn bộ thế giới. "Mạng lưới của hắn không chỉ là những kẻ theo đuổi thăng tiên, mà còn là những tư tưởng, những giáo điều đã bị bóp méo, đã ăn sâu vào niềm tin của vạn vật."
Ánh bình minh dần mạnh mẽ hơn, chiếu rọi qua những kẽ lá, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên nền đất. Tô Lam đưa tay lên chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. "Vậy thì, chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về 'Đạo Thao Túng' này, và cách nó đã phát triển qua hàng nghìn năm. Bởi lẽ, nếu không hiểu rõ kẻ thù, chúng ta sẽ không thể tìm ra con đường để chống lại nó." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ đồng tình. "Đúng vậy. Sự thật về 'Đạo Thao Túng' không nằm ở một cuốn sách hay một lời truyền miệng, mà nó nằm rải rác trong lịch sử của Huyền Vực, trong những di tích cổ xưa, trong những nền văn minh đã sụp đổ vì nó. Và trong cả Vô Tính Thành của ngươi, Tần Mặc." Ông nói, giọng trầm lắng hơn, như thể đang nhớ lại những bi kịch đã từng xảy ra.
Tần Mặc siết nhẹ cành cây trong tay, cảm nhận sự thô ráp của vỏ cây. "Vậy thì, nhiệm vụ của chúng ta là vén màn bí mật đó, phơi bày bản chất thật sự của 'Đạo Thao Túng' và tìm ra con đường để chữa lành Huyền Vực." Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi những tán cây xanh thẫm vươn cao ngút ngàn, ẩn chứa vô vàn điều chưa biết. "Con đường phía trước sẽ còn dài và đầy thử thách, nhưng chúng ta sẽ không đơn độc."
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng len lỏi qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền đất. Không khí trong rừng trở nên ẩm ướt hơn, mang theo mùi nồng của đất và thực vật. Lục Vô Trần chậm rãi mở một cuộn da cũ kỹ, đã ngả màu ố vàng theo thời gian, được cất giữ cẩn thận trong áo. Những ký hiệu cổ đại và bản đồ mô phỏng các dòng chảy linh khí bị bóp méo được vẽ bằng những nét mực đã phai mờ, nhưng vẫn đủ rõ ràng để người có kiến thức uyên bác như ông có thể giải thích.
"Như ta đã nói, 'Đạo Thao Túng' không phải là sản phẩm của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn chỉ là một kẻ kế thừa và phát triển nó đến đỉnh cao. Nguồn gốc của nó đã xuất hiện từ những thời đại xa xưa, khi vạn vật bắt đầu ý thức được khả năng 'thăng tiên' của mình. Ban đầu, đó là một khát vọng thuần túy, nhưng rồi, nó bị những kẻ tham lam lợi dụng, biến thành công cụ để kiểm soát và bóc lột 'vật tính' của người khác, của vạn vật." Lục Vô Trần chỉ vào một chấm nhỏ trên cuộn da, nơi được đánh dấu bằng một ký hiệu cổ đại mà Tần Mặc chưa từng thấy. "Vô Tính Thành của ngươi, Tần Mặc, được hình thành cách đây khoảng 500 năm. Đó không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một 'phản ứng tự nhiên' của chính Huyền Vực để tự bảo vệ mình khỏi sự mất cân bằng do 'Đạo Thao Túng' gây ra. Nó là một 'điểm cân bằng', một nơi mà bản chất không bị ép buộc, để làm đối trọng với sự tham lam thăng tiên và sự tha hóa vật tính đã lan tràn khắp nơi."
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào thân cây cổ thụ gần đó, cảm nhận lớp vỏ cây thô ráp, dòng nhựa sống đang âm thầm luân chuyển bên trong. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của cây. Cây không có khát vọng thăng tiên, nó chỉ muốn vươn cao, đâm rễ sâu, đón ánh sáng, và cung cấp bóng mát. Ý chí của nó thuần túy, vững chãi, không bị bóp méo. Hắn mở mắt, ánh mắt trở nên sâu sắc hơn.
"Vậy, hắn ta, Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ muốn vạn vật thăng tiên, mà hắn muốn vạn vật thăng tiên theo cách của hắn, bị thao túng, bị bẻ cong ý chí?" Tần Mặc hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo. "Hắn muốn tất cả trở thành những công cụ, những quân cờ trong ván cờ vĩ đại của hắn, để đạt được mục đích cuối cùng là khống chế toàn bộ Huyền Vực, và có thể là cả vũ trụ?" Hắn cảm nhận được sự ghê tởm dâng lên trong lòng, khi nhận ra mức độ tàn ác và thâm hiểm của âm mưu này.
Tô Lam, với đôi mắt phượng sáng ngời, chăm chú lắng nghe từng lời, nàng khẽ chau mày. "Nếu đúng như vậy, thì mục tiêu của chúng ta là gì? Ngăn cản mọi người tu luyện ư? Ngăn cản vạn vật theo đuổi con đường thăng tiên ư? Đó chẳng phải là một sự ép buộc khác sao, một sự áp đặt ngược lại với những gì chúng ta đang cố gắng bảo vệ là 'ý chí tồn tại' tự do của vạn vật?" Nàng đặt ra câu hỏi mà bấy lâu nay vẫn trăn trở trong tâm khảm, một câu hỏi thách thức chính lý tưởng mà Tần Mặc đang theo đuổi. Nàng sợ rằng, trong nỗ lực chống lại một sự áp đặt, họ lại vô tình tạo ra một sự áp đặt khác, dù với ý định tốt đẹp.
Lục Vô Trần thở dài, đôi mắt sâu trũng nhìn vào cuộn da cũ kỹ. "Câu hỏi của Tô Lam rất chính đáng. Đây chính là điểm cốt lõi mà những 'Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc' đã từng phải đối mặt trong quá khứ. Họ không phản đối sự thăng tiên, mà họ phản đối sự tha hóa trong quá trình đó. Họ phản đối việc biến 'vật tính' thành công cụ, biến khát vọng thành xiềng xích." Ông chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có nhiều ký hiệu bị gạch chéo. "Thiên Diệu Tôn Giả đã biết về Vô Tính Thành, về vai trò của nó như một 'điểm cân bằng'. Hắn đã tìm cách biến nó thành một lỗ hổng, một điểm yếu trong hệ thống phòng thủ tự nhiên của Huyền Vực. Hắn không muốn tiêu diệt nó hoàn toàn, mà muốn biến nó thành một công cụ, một biểu tượng của sự thất bại, để chứng minh rằng ngay cả 'ý chí tồn tại' tự do nhất cũng có thể bị bẻ cong."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực nhìn Lục Vô Trần, như thể hiểu được sự nguy hiểm tiềm ẩn trong lời nói của ông. Nó đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Tần Mặc, dụi đầu vào chân hắn, một hành động thể hiện sự cảnh giác và bảo vệ.
Tần Mặc vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây trắng đang trôi lững lờ. Hắn suy nghĩ về lời Tô Lam, về lời Lục Vô Trần, về bản chất của sự tự do và sự ép buộc. Hắn không muốn trở thành một Thiên Diệu Tôn Giả thứ hai, một kẻ áp đặt khác, dù với mục đích cao cả đến đâu.
"Không," Tần Mặc cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn vang lên rõ ràng và kiên định, mang theo một sự nhẹ nhõm khi đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi nội tâm của mình. "Chúng ta sẽ không ngăn cản vạn vật tu luyện hay thăng tiên. Mục tiêu của chúng ta không phải là thay thế một sự ép buộc bằng một sự ép buộc khác. Mục tiêu của chúng ta là trao lại quyền tự do lựa chọn cho vạn vật, để chúng tự quyết định con đường của mình, không bị thao túng, không bị bẻ cong bản chất. Để mỗi thanh kiếm có thể chọn chém, mỗi con thú có thể chọn chạy trốn, mỗi ký ức có thể chọn lưu giữ, vì ý chí chân chính của chúng, chứ không phải vì một khát vọng được áp đặt."
Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng vàng nhạt cuối cùng còn vương vấn trên đỉnh tán cây, rồi từ từ nhường chỗ cho ánh trăng bạc bắt đầu ló dạng giữa những tầng mây. Không khí trở nên dịu mát hơn, mang theo hơi sương đêm và mùi hương đặc trưng của rừng sâu. Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa, nơi ánh trăng đang dần chiếu sáng con đường mờ ảo.
"Vô Tính Thành sẽ là ngọn đuốc dẫn đường cho lý tưởng đó," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn tràn đầy niềm tin. "Nó sẽ là biểu tượng của sự lựa chọn, của sự tự do, của một con đường khác, nơi vạn vật có thể tu luyện, có thể phát triển, nhưng vẫn giữ được 'vật tính' chân chính của mình, không cần phải 'lên tiên' nếu đó không phải là khát vọng tự thân." Hắn nhặt một viên đá nhỏ dưới chân, nắm chặt trong lòng bàn tay, cảm nhận sự vững chắc, thô ráp của nó. Viên đá không khao khát thăng tiên, nó chỉ muốn được là chính nó, một phần của đất mẹ.
Tô Lam gật đầu, vẻ mặt thanh tú của nàng giờ đây ��ã hoàn toàn rũ bỏ mọi nghi hoặc, chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá. "Một con đường khó khăn, nhưng có ý nghĩa hơn bất kỳ con đường thăng tiên nào mà chúng ta từng theo đuổi. Một con đường vì sự sống, vì bản chất của Huyền Vực." Nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt rực sáng, như thể đã tìm thấy ý nghĩa thật sự cho thanh kiếm của mình, không phải để tranh đoạt, mà để bảo vệ.
Lục Vô Trần khẽ gật đầu, đôi mắt chứa đựng sự uyên bác giờ đây đã tràn ngập hy vọng. "Vậy thì, hành trình tìm kiếm những 'Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc' và di sản của họ sẽ bắt đầu. Chúng ta cần những trí tuệ đã từng đối đầu với 'Đạo Thao Túng', những kiến thức đã bị lãng quên, để hiểu sâu hơn về nó và tìm ra phương pháp chữa lành. Những di tích cổ xưa, những thư tịch bị cấm đoán, những truyền thuyết bị chôn vùi – tất cả đều có thể chứa đựng chìa khóa." Ông chỉ vào cuộn da cũ kỹ, ánh mắt kiên định.
Hắc Phong, như hiểu được sự đồng lòng của mọi người, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi tiến đến ch�� đầu vào tay Tần Mặc, biểu lộ sự ủng hộ tuyệt đối và lòng trung thành không đổi. Ánh trăng bạc chiếu lên bộ lông đen tuyền của nó, tạo nên một vầng sáng huyền ảo.
Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, rồi ngẩng đầu nhìn về phía các đồng minh của mình. Ánh mắt hắn tràn đầy niềm tin và hy vọng, dù gánh nặng trên vai là vô cùng to lớn. "Chúng ta sẽ đi khắp Huyền Vực, không phải để chinh phạt, mà để thức tỉnh. Để giúp vạn vật nhận ra bản chất đích thực của chúng, để giải thoát chúng khỏi xiềng xích của tham vọng thăng tiên mù quáng. Chúng ta sẽ là những người gieo mầm hy vọng, gieo mầm tự do."
Cả nhóm đứng dậy, bóng đổ dài dưới ánh trăng, giữa khu rừng nguyên sinh hoang dã. Phía trước họ là một con đường mờ ảo, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng cũng tràn đầy ý nghĩa và mục đích. Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên, hắn sẽ tung ra mọi thủ đoạn, mọi cạm bẫy. Nhưng giờ đây, họ không còn là những kẻ chạy trốn hay phòng thủ. Họ là những người tiên phong, những ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, thắp sáng con đường trở lại sự cân bằng, sự thật và bản chất chân chính cho Huyền Vực. Vô Tính Thành, quê hương của Tần Mặc, không chỉ là một biểu tượng, mà nó còn ẩn chứa một bí mật lớn lao hơn, một chìa khóa quan trọng cho sự cân bằng của toàn bộ thế giới. Và họ, những người đồng hành trên con đường định mệnh này, sẽ khám phá nó, và cùng nhau viết lại định mệnh, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lựa chọn và lòng đồng cảm sâu sắc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.