Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 779: Bản Thể Vĩnh Hằng: Thử Thách Đầu Tiên của Vô Tính Thành

Trong màn đêm tĩnh mịch của Vô Tính Thành, dưới tán Cây Thần Cổ Thụ sừng sững, không khí dường như đặc quánh lại bởi sự mong đợi và một chút căng thẳng. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đứng thành một vòng tròn, ánh mắt dõi theo Lão Khang – người đang ngồi xếp bằng, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt hiền từ lại ẩn chứa vô vàn tri thức của thời gian. Tiếng suối róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi khắp thành, cùng tiếng chim đêm rỉ rả và mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với dòng chảy ký ức đầy biến động mà họ sắp sửa trải qua.

Lão Khang ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt bạc phơ lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt. “Mỗi gốc cây, mỗi tảng đá ở đây đều mang trong mình ký ức của thời gian. Đặc biệt là Cây Thần Cổ Thụ này, nó đã chứng kiến tất cả. Nó là một nhân chứng sống, một kho tàng của những ý chí tồn tại kiên cường nhất.” Giọng ông trầm ấm, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá cổ thụ. “Hãy lắng nghe… lắng nghe tiếng vọng từ thuở khai sinh, lắng nghe lời thì thầm của bản thể vĩnh hằng.”

Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn bước đến gần Cây Thần Cổ Thụ, chậm rãi đưa bàn tay chạm vào lớp vỏ cây sần sùi, thô ráp, nơi rêu phong và dây leo cổ kính đan xen. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sống động truyền qua lòng bàn tay hắn, lan tỏa khắp cơ thể. Đó không phải là linh lực, mà là một dòng chảy ký ức nguyên sơ, một sợi dây vô hình kết nối hắn với ý chí tồn tại hàng ngàn năm của đại thụ. Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm thấy mình như một nhánh cây nhỏ bé, hòa mình vào mạch đập của cả một khu rừng cổ đại, nơi mỗi chiếc lá, mỗi cành cây đều rung động với một câu chuyện riêng.

Đôi mắt hắn nhắm nghiền lại, ý thức chìm sâu vào sự kết nối. Hắc Phong bên cạnh khẽ gầm gừ, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một dòng năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng cảm thấy một luồng sóng vô hình quét qua, khiến cơ thể họ khẽ run rẩy. Không gian xung quanh Cây Thần Cổ Thụ bắt đầu vặn vẹo, những hình ảnh mờ ảo như sương khói hiện lên, rồi nhanh chóng ngưng tụ lại thành một bức tranh sống động, kéo cả bốn người vào một vòng xoáy của thời gian.

Tần Mặc cảm thấy như mình bị ném vào một dòng sông cuộn xiết, không phải của nước, mà của những cảm xúc và ký ức. Hắn tự hỏi, *Đây là... Vô Tính Thành của 500 năm trước?* Một cảm giác choáng váng ập đến, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự tò mò và khao khát thấu hiểu. Hắn biết rằng, điều họ sắp chứng kiến sẽ là chìa khóa để giải mã không chỉ quá khứ của Vô Tính Thành, mà còn cả tương lai của Huyền Vực. Lão Khang vẫn ngồi yên lặng, đôi mắt nhắm nghiền, như một vị thiền sư đang dẫn dắt những lữ khách lạc lối qua mê cung của thời gian. Hắn tin tưởng vào Tần Mặc, tin tưởng vào khả năng đặc biệt của thiếu niên này, khả năng nghe được tiếng lòng của vạn vật, ngay cả những tiếng lòng đã im lìm hàng thế kỷ. Dòng chảy ký ức cuốn phăng họ, vượt qua không gian và thời gian, đưa họ đến một khởi điểm mà không ai trong số họ từng hình dung.

Thị kiến bùng nổ, kéo Tần Mặc và những người đồng hành vào một thế giới xa xưa, một Vô Tính Thành sơ khai, chưa hề có tên gọi. Ánh sáng mặt trời ban mai dịu nhẹ xuyên qua tán lá cây, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây và tiếng cười nói bình dị của những người dân đầu tiên vang vọng khắp nơi, tạo nên một bức tranh thanh bình, nguyên sơ đến nao lòng. Không có tường th��nh đồ sộ, không có những công trình xa hoa, chỉ có những túp lều tranh đơn sơ, những ngôi nhà gỗ mộc mạc nép mình bên triền đồi, hòa mình vào thiên nhiên. Mùi đất tươi xốp, mùi hoa dại thơm ngát và mùi khói bếp đầu tiên thoang thoảng trong không khí, gợi lên một cảm giác ấm cúng, an lành.

Những người dân nơi đây sống một cuộc đời giản dị, không tranh đoạt, không ham muốn thăng tiên. Họ vun trồng, săn bắn, cùng nhau dựng xây cuộc sống, lấy sự hài hòa với vạn vật làm lẽ sống. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại thuần khiết của họ: khát khao được sống, được yêu thương, được bảo vệ mái nhà của mình, không hơn không kém. Một cô bé ôm con chó nhỏ chạy đuổi theo cánh bướm vàng, tiếng cười giòn tan như chuông bạc. Một người đàn ông cao lớn đang vác một khúc gỗ lim, mồ hôi nhễ nhại nhưng khuôn mặt rạng rỡ. Mọi vật, từ con người cho đến cỏ cây, chim muông, đều dường như sống trong một bản thể nguyên thủy, không bị ô nhiễm bởi bất kỳ ham muốn xa vời nào.

Lục Vô Trần, dù đang ở trong ký ức, vẫn thì thầm, gi���ng ông đầy kinh ngạc: “Họ sống một cuộc đời… không chút tạp niệm.”

Tô Lam khẽ gật đầu, ánh mắt nàng dõi theo một đàn chim đang vút bay trên nền trời xanh biếc. “Một sự thuần khiết đến khó tin. Họ không cần linh lực, không cần tu vi, chỉ cần bản chất của chính mình.”

Nhưng rồi, bức tranh thanh bình ấy bắt đầu rạn nứt. Một luồng tà khí xuất hiện, không phải từ một cuộc tấn công vũ bão, mà từ một sự biến chất tinh vi, một vết nhơ nhỏ bé dần loang rộng. Nó bắt đầu từ dòng suối trong vắt chảy qua khu làng. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của dòng nước, ban đầu trong trẻo, mát lành, nhưng rồi một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu xâm chiếm. Từ từ, nước suối chuyển màu, từ trong xanh ngọc bích sang một màu xanh xám đục ngầu, rồi biến thành một thứ chất lỏng sánh đặc, tanh nồng, sủi bọt. Hồ Độc Dịch, như một vết thương hở, bắt đầu lan tỏa mùi khí độc nhẹ, đối chọi gay gắt với mùi đất tươi và hoa dại.

“Dòng suối… nó không còn trong lành nữa!” Một thôn dân, một phụ nữ trẻ đang giặt giũ bên bờ suối, hoảng hốt kêu lên, bàn tay nàng run rẩy chỉ vào dòng nước đang biến đổi. Nỗi sợ hãi nhanh chóng lan truyền.

Cùng lúc đó, một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Đó là một Linh Thú Trẻ, một con nai nhỏ với đôi mắt to tròn ngây thơ, đang gặm cỏ gần đó. Tần Mặc cảm nhận được sự hồn nhiên của nó, ý chí của một sinh linh non trẻ chỉ muốn được sống, được chạy nhảy. Nhưng rồi, cơ thể nó bắt đầu co giật, bộ lông mềm mại chuyển sang màu đỏ sẫm, đôi mắt ngây thơ biến thành hai đốm lửa đỏ rực. Từ những vết nứt trên da thịt, những lưỡi dao sắc bén như máu bắt đầu mọc ra, găm sâu vào da thịt, khiến nó gào thét trong thống khổ. Đó không còn là Linh Thú Trẻ nữa, mà là một Huyết Đao Ảnh sơ khai, một sinh vật bị tha hóa hoàn toàn, gào thét trong sự đau đớn và bạo ngược.

Lục Vô Trần nắm chặt tay, khuôn mặt ông trắng bệch. “Đây là cách ‘Đạo Thao Túng’ bắt đầu… không phải bằng chiến tranh, mà bằng sự biến chất từ bên trong. Nó không cần vũ lực, chỉ cần gieo rắc sự tha hóa vào bản chất cốt lõi của vạn vật.” Giọng ông run rẩy, như đang đối mặt với một nỗi kinh hoàng đã ám ảnh ông từ lâu.

Tô Lam bàng hoàng, nàng đưa tay che miệng, đôi mắt phượng mở lớn. “Thật đáng sợ… nó không cần phải là một cường giả, chỉ cần một ý niệm tha hóa là đủ để biến một dòng suối trong lành, một linh thú non trẻ thành thứ kinh tởm này.” Nàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì cảnh tượng đang diễn ra, mà còn vì sự nhận thức sâu sắc về bản chất của kẻ thù mà họ đang đối mặt.

Những người dân sơ khai, ban đầu hoảng sợ, cố gắng tiếp cận Linh Thú Trẻ, gọi tên nó, nhưng rồi bị đẩy lùi bởi sự hung hãn mù quáng của Huyết Đao Ảnh. Họ không có linh lực, không có tu vi, không có bất kỳ thứ gì để chống lại sự tha hóa kinh hoàng này. Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt họ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt, Tần Mặc vẫn thấy một ý chí kiên định, một khao khát bảo vệ sự thuần khiết mà họ đã gầy dựng.

Tần Mặc cảm thấy một cơn đau thắt trong lồng ngực. Hắn đã từng chứng kiến sự tha hóa của 'Đạo Thao Túng' nhiều lần, nhưng việc chứng kiến nó từ thuở sơ khai, từ một trạng thái thuần khiết đến mức này, lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác. Hắn thấy rõ sự tàn độc của 'Đạo Thao Túng', nó không chỉ hủy diệt, mà còn biến dạng, bóp méo, khiến vạn vật trở thành một phiên bản kinh hoàng của chính nó. Cảnh tượng Linh Thú Trẻ gào thét trong đau đớn, không thể kiểm soát bản thân, như một tiếng chuông cảnh tỉnh khắc sâu vào tâm trí hắn. Nó không chỉ là một ký ức, mà là một vết sẹo hằn sâu vào linh hồn, một minh chứng cho điều hắn đang phải đối mặt.

Bầu không khí trong thị kiến ngày càng trở nên nặng nề. Ánh mặt trời chiều tà hắt xuống những vệt sáng đỏ au, như nhuộm máu cả khung cảnh. Tiếng gào rú đau đớn của Linh Thú bị tha hóa vang vọng khắp nơi, xé toạc sự yên bình vốn có. Mùi tanh nồng của khí độc từ Hồ Độc Dịch bắt đầu lan rộng, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở. Tần Mặc có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng, bi thương đang bao trùm lên những người dân sơ khai. Họ không phải là những chiến binh, không phải là những tu sĩ hùng mạnh, chỉ là những con người bình dị, nhưng trong ánh mắt họ, Tần Mặc vẫn thấy một ngọn lửa kiên định, một ý chí không khuất phục.

Thạch Trụ, khi đó còn là một ngọn núi non trẻ, chưa có sự tĩnh lặng tuyệt đối như hiện tại, nhưng đã cảm nhận được sự bất ổn sâu sắc đang diễn ra. Tần Mặc cảm thấy ý chí của nó như một mạch đập khổng lồ, đang dần trở nên mạnh mẽ hơn, phản ứng lại sự tha hóa. Ngọn núi bắt đầu “rung chuyển” nhẹ, không phải do động đất, mà là do một nguồn năng lượng trấn định đang tỏa ra từ sâu bên trong. Bề mặt đá thô ráp của nó khẽ phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí, như thể bản thân nó đang tự cường hóa, tự bảo vệ mình khỏi sự ô nhiễm.

Những người dân sơ khai, dù không tu luyện, nhưng với niềm tin son sắt vào sự thuần khiết của vùng đất mình, và một ý chí mạnh mẽ bảo vệ mái nhà khỏi sự xâm lăng của tà khí, đã bắt đầu hành động. Họ không dùng vũ khí, không dùng phép thuật, mà dùng chính bản thân mình. Tần Mặc thấy họ nắm tay nhau, đứng thành một vòng tròn bao quanh khu vực bị ảnh hưởng. Họ không cố gắng tiêu diệt Huyết Đao Ảnh, vì họ biết rằng đó là một sinh linh đã từng là bạn của họ, một nạn nhân của sự tha hóa. Thay vào đó, họ tập trung ý chí, dồn nén niềm tin vào vùng đất này, vào Thạch Trụ, như thể đang truyền thêm sức mạnh cho nó.

“Chúng ta không thể để nó lan rộng! Đây là đất của chúng ta, bản chất của chúng ta!” Một người đàn ông lớn tuổi, ánh mắt kiên định, hô lớn. Những người khác đáp lại bằng sự đồng lòng, khuôn mặt dù sợ hãi nhưng không hề nao núng. Họ hiểu rằng, cái giá của sự thuần khiết là phải chấp nhận một ranh giới, một sự cô lập.

Tần Mặc cảm nhận được ý chí của những người dân này, nó không phải là ý chí của sức mạnh hủy diệt, mà là ý chí của sự kiên định, của lòng tự nguyện giữ gìn bản chất. Họ không chạy trốn, không chiến đấu mù quáng, mà chọn cách đối mặt bằng sự bảo vệ. Từ từ, với sự hợp lực của ý chí con người và năng lượng trấn định của Thạch Trụ, một 'phong tỏa' tự nhiên, một ranh giới vô hình bắt đầu hình thành. Nó không phải là một bức tường vật lý, mà là một trường năng lượng của 'vật tính' nguyên thủy, đẩy lùi tà khí, ngăn chặn sự lan tràn của Hồ Độc Dịch và Huyết Đao Ảnh.

Tần Mặc trong nội tâm thấu hiểu sâu sắc: *Họ đã chọn sự cô lập, không phải vì yếu đuối, mà là để bảo vệ một thứ còn quý giá hơn cả sức mạnh... quyền được là chính nó. Họ thà bị coi là 'phế địa', thà sống một cuộc đời ngắn ngủi, bình dị, còn hơn là bị tha hóa, bị biến chất bởi một thứ bản chất không phải của mình.*

Thạch Trụ, dưới sự cộng hưởng của ý chí tập thể, dường như trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tần Mặc nghe thấy một tiếng vọng trầm hùng từ sâu thẳm bên trong nó, một ý niệm không lời nhưng vô cùng mạnh mẽ: *Vĩnh... Hằng... Bản... Thể...* Đó là lời tuyên thệ của ngọn núi, lời cam kết sẽ trở thành một 'điểm neo' bất di bất dịch, một pháo đài của sự kiên định cho vùng đất này. Nó chọn không 'thăng cấp', không 'thăng tiên' theo cách của các tu sĩ, mà chọn trở thành một nền móng vững chắc, một biểu tượng của sự thuần khiết.

Huyết Đao Ảnh, với những tiếng gào rú cuối cùng của sự đau đớn và giận dữ, dần dần bị đẩy lùi vào bóng tối, bị phong tỏa bên ngoài ranh giới vô hình. Dòng suối độc cũng bị cô lập, không thể tiếp tục lan tràn. Sự bình yên trở lại, nhưng đó là một sự bình yên đã phải trả giá bằng sự cô lập, bằng việc chấp nhận bị thế giới bên ngoài coi thường. Nhưng những người dân, họ không hối hận. Họ nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và kiên cường. Họ đã bảo vệ được bản chất của mình, bảo vệ được mái nhà của họ.

Tô Lam chứng kiến toàn bộ quá trình, nàng cảm thấy một sự bi tráng khó tả. “Họ đã chấp nhận… chấp nhận bị giam cầm trong chính vùng đất của mình, chỉ để giữ gìn sự thuần khiết.” Giọng nàng nghẹn lại.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt ông hiện lên vẻ đau khổ, nhưng cũng đầy sự tôn kính. “Cái giá của sự kiên định… không hề nhỏ. Nhưng họ đã chứng minh rằng, có những thứ còn quan trọng hơn cả sức mạnh.��� Ông nhìn Thạch Trụ, giờ đây đã trở thành một cột đá khổng lồ, cao vút chạm mây, như một vị thần hộ mệnh thầm lặng. “Nó đã chọn trở thành vĩnh hằng theo cách của riêng nó, không phải bằng cách vươn tới đỉnh cao, mà bằng cách giữ vững nền tảng.”

Tần Mặc cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng ấy, sự lựa chọn ấy đã tạo nên Vô Tính Thành. Hắn hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là hủy diệt, mà là bảo vệ; không phải là vượt qua mọi giới hạn, mà là biết giới hạn và kiên định với bản chất của mình. Ký ức này không chỉ là một câu chuyện cổ, mà là một bài học sâu sắc, một nguồn cảm hứng vô tận.

Thị kiến đột ngột kết thúc. Tần Mặc cùng những người đồng hành bật trở lại thực tại, dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, trong màn đêm tĩnh mịch của Vô Tính Thành. Cảm giác lạnh lẽo của tà khí, tiếng gào rú đau đớn, mùi tanh nồng của Hồ Độc Dịch vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa như vừa xảy ra trong khoảnh khắc. Hắc Phong khẽ rên rỉ, dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn trấn an hắn, hoặc tự trấn an chính mình.

Tần Mặc mở mắt, nhìn quanh. Vô Tính Thành hiện tại, với những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội, tiếng suối róc rách quen thuộc, mùi gỗ ẩm và hoa dại, vẫn bình yên như bao giờ. Nhưng giờ đây, trong mắt hắn, sự bình yên đó không còn là điều hiển nhiên, mà là một di sản được bảo vệ bằng một sự lựa chọn bi tráng, bằng ý chí kiên định của hàng trăm năm.

Tô Lam thở dài một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng vô hình. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng vẫn còn bàng hoàng. “Vậy ra, đó là khởi đầu… sự hy sinh để giữ gìn bản chất. Họ đã thực sự tạo ra một thế giới khác, một thế giới tự do lựa chọn.”

Lục Vô Trần khẽ lắc đầu, khuôn mặt ông khắc khổ nhưng ánh lên tia sáng của sự thấu hiểu. “Đây không chỉ là lịch sử. Đây là bài học, và cũng là gánh nặng.” Ông chỉ vào Cây Thần Cổ Thụ, nơi Tần Mặc vẫn đang đặt tay. “Những gì chúng ta đã thấy là minh chứng cho sự tồn tại của ‘Đạo Thao Túng’ từ thuở sơ khai, và cả sự kiên cường của vạn vật khi nó quyết tâm giữ vững bản chất của mình. Gánh nặng này là trách nhiệm của chúng ta, để không cho lịch sử lặp lại, không cho sự tha hóa nuốt chửng Huyền Vực.”

Tần Mặc rút tay khỏi thân cây, cảm thấy một luồng sức mạnh mới dâng trào trong huyết quản, không phải linh lực, mà là sức mạnh của niềm tin và mục đích. Ánh mắt hắn kiên định, nhìn thẳng vào hai người đồng hành. “Và đó cũng là sức mạnh. Sức mạnh của sự lựa chọn, của ý chí không bị khuất phục. Vô Tính Thành không phải là ngẫu nhiên, nó là một lời tuyên ngôn, một biểu tượng của ‘bản thể vĩnh hằng’.” Hắn nhớ lại lời thì thầm của Thạch Trụ trong ký ức, một ý chí vĩ đại và bất diệt. “Nó nhắc nhở chúng ta rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất, vạn vật vẫn có quyền được là chính nó, có quyền từ chối sự tha hóa.”

Lão Khang khẽ mở mắt, nhìn cả ba người, khóe miệng nở một nụ cười hiền từ. “Bản thể vĩnh hằng… Nó không nằm ở sức mạnh mà ở sự kiên định. Giờ các con đã hiểu rõ hơn về con đường mình sẽ đi.” Ông chậm rãi đứng dậy, ánh mắt ch���a đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Vô Tính Thành là một ‘điểm neo’ của ‘vật tính’ nguyên thủy. Nhưng Huyền Vực rộng lớn, chắc chắn sẽ có những ‘điểm neo’ khác, những nơi mà ý chí tồn tại đã đứng vững trước sự tha hóa, hoặc đang bị đe dọa.”

Tần Mặc gật đầu, trong đầu hắn đã hình thành một bản đồ vô hình. “Đúng vậy. ‘Đạo Thao Túng’ không chỉ là một thế lực cụ thể, mà là một sự biến chất tinh vi, một hệ tư tưởng có thể xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, từ việc ép buộc ‘thăng tiên’ cho đến việc tha hóa bản chất của vạn vật từ sâu bên trong. Sứ mệnh của chúng ta không chỉ là đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là ‘thức tỉnh’ những ‘điểm neo’ đã ngủ quên, ‘phục hồi’ những nơi đã bị tổn thương, hoặc tạo ra những ‘điểm neo’ mới của sự cân bằng.”

Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm kiếm chúng. Tìm kiếm những ‘Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc’, tìm kiếm những nơi mà ý chí tồn tại vẫn còn nguyên vẹn, để nối k���t chúng lại, tạo thành một mạng lưới chống lại sự tha hóa.”

Lục Vô Trần vuốt râu, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt ông đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tinh anh của một học giả đã tìm thấy chân lý. “Cuộc hành trình sẽ gian nan, nhưng giờ đây, chúng ta đã có một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết. Chúng ta không còn tìm kiếm sức mạnh để chiến thắng, mà tìm kiếm sự kiên định để bảo vệ.”

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời, như thể đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình dài. Nó đã chứng kiến sự khởi đầu của sự tha hóa và sự lựa chọn vĩ đại của Vô Tính Thành, và ý chí trung thành của nó đối với Tần Mặc càng thêm sâu sắc.

Tần Mặc nhìn ba người đồng hành, rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Con đường phía trước vẫn còn xa, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy đơn độc. Hắn đã tìm thấy một chân lý, một con đường rõ ràng hơn bao giờ hết, một con đường được soi sáng bởi những ký ức cổ xưa nhất của Vô Tính Thành, bởi ý chí kiên định của những người đã dám chọn sự bình yên thay vì quyền năng. Họ sẽ là những người gieo mầm hy vọng, gieo mầm tự do, để Huyền Vực có thể tìm lại sự cân bằng đã mất. Nhiệm vụ của họ, giờ đây, không chỉ là chiến đấu, mà là chữa lành, là đánh thức, là bảo vệ bản thể vĩnh hằng của vạn vật.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free