Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 780: Quyết Tâm Vững Chắc: Khởi Đầu Hành Trình

Sau đêm dài trằn trọc và suy tư, ánh bình minh đầu tiên của Vô Tính Thành đã len lỏi qua tán lá xanh tươi, rọi chiếu những tia sáng vàng dịu xuống sân nhỏ của Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây, không gian nhà gỗ đơn giản, mộc mạc, được bao quanh bởi một ao cá nhỏ với tiếng nước chảy róc rách không ngừng, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình, xua tan đi những vẩn đục của đêm tối. Mái hiên rộng rãi, nơi Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Lão Khang đang tề tựu, phảng phất mùi trà thơm dịu, xen lẫn hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ mộc ấm áp. Bầu không khí bình yên, tĩnh lặng đến lạ thường, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này, nhưng lại ẩn chứa một dòng chảy ngầm của những quyết định trọng đại.

Tần Mặc đặt bàn tay lên chiếc bàn gỗ đã cũ, cảm nhận từng thớ vân sần sùi dưới đầu ngón tay. Y ánh mắt sâu thẳm, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đồi trùng điệp vẫn còn chìm trong màn sương mỏng. “Những gì chúng ta đã thấy trong ký ức của Cây Thần Cổ Thụ,” hắn khẽ cất lời, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, “không chỉ là một phần lịch sử bị lãng quên, mà còn là một tấm gương phản chiếu tương lai. ‘Thử thách bất ngờ’ mà những người khai sinh Vô Tính Thành phải đối mặt, sự tha hóa mà Huyết Ma Giáo sơ khai mang đến, và cách họ ‘phong tỏa’ nó – tất cả đều là những bài học quý giá.” Hắn quay sang nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt kiên định. “Vô Tính Thành không phải là phế địa, mà là ngọn hải đăng của ‘vật tính’, một minh chứng sống động cho ý chí kiên định của vạn vật. Chúng ta cần tìm những ngọn hải đăng khác, những nơi mà ý chí của vạn vật chưa bị tha hóa, nơi mà bản chất vẫn còn nguyên vẹn, hoặc đang bị đe dọa.”

Tô Lam, với dung nhan thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, gật đầu đồng tình. Nàng khẽ vuốt ve chuôi kiếm cổ bên hông, ánh mắt lộ rõ sự quyết tâm. “Kế hoạch này sẽ rất nguy hiểm, Tần Mặc. Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo rắc sự tha hóa khắp Huyền Vực trong hàng ngàn năm, và những kẻ bị ‘khai linh�� cưỡng bức không thể đếm xuể. Nhưng chúng ta đã được chuẩn bị. Những gì chúng ta đã chứng kiến tại Vô Tính Thành, những lời thì thầm của Thạch Trụ, đã cho chúng ta thấy rằng cái giá của sự thờ ơ lớn hơn bất kỳ rủi ro nào. Nếu chúng ta không hành động, bản chất của vạn vật sẽ hoàn toàn bị nuốt chửng.” Giọng nàng tuy thanh thoát nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường, một sự thấu hiểu sâu sắc về cái giá phải trả.

Lục Vô Trần vuốt chòm râu bạc, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi phần u ám, thay vào đó là sự tinh anh của một học giả đã tìm thấy con đường. Ông thở dài một hơi, nhưng không còn là tiếng thở dài của sự bi quan, mà là tiếng thở của sự giải thoát. “Ta đã từng lạc lối trong những giáo điều cổ hủ, từng hoài nghi về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng giờ đây, ta đã tìm thấy mục đích. Ta sẽ dùng toàn bộ kiến thức cổ xưa của mình, những ghi chép về các thế lực nguyên thủy, về những ‘điểm neo’ của ‘vật tính’ đã được nhắc đến trong các thư tịch cấm kỵ, để giúp các ngươi. Có thể ta kh��ng có sức mạnh để đối đầu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng ta có thể là ngọn đuốc soi đường, giúp các ngươi hiểu rõ hơn về bản chất của ‘Đạo Thao Túng’ và tìm ra những nơi mà sự kiên định vẫn còn tồn tại.” Lời nói của ông tràn đầy nhiệt huyết, như một con sông cạn khô bỗng được tiếp thêm dòng nước nguồn.

Tần Mặc nhẹ nhàng trải một tấm bản đồ da thú đã cũ trên mặt bàn, tấm bản đồ này không phải của thế giới tu sĩ phồn hoa, mà là những ghi chép cổ xưa về địa lý Huyền Vực trước thời kỳ Đại Biến Động, được Lão Khang tìm thấy trong kho sách của Vô Tính Thành. Hắn chỉ vào một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ. “Theo những gì Cổ Thụ đã cho ta thấy, và những suy đoán của Lão Khang, đây là những khu vực tiềm năng. Những nơi có địa thế đặc biệt, những vùng đất bị lãng quên, hoặc những chủng tộc hiếm hoi vẫn giữ được tập quán nguyên thủy. Chúng ta không tìm kiếm linh mạch hay kho báu, mà tìm kiếm ý chí tồn tại, tìm kiếm những ‘bản thể vĩnh hằng’ đã từ chối sự tha hóa.” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. “Sự hiểu biết về bản chất, lòng đồng cảm và sự kiên định – đó sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta.”

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, khẽ gật đầu, khóe môi nở nụ cười mãn nguyện. “Tần Mặc, con đã thực sự trưởng thành. Hãy nhớ, sức mạnh thật sự không chỉ nằm ở nắm đấm, ở linh lực hùng hậu. Sức mạnh thật sự còn nằm ở lòng thấu hiểu, ở sự kiên định của bản chất, và ở niềm tin vào quyền được là chính nó của vạn vật. Con đường các con đi sẽ không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một hành trình thức tỉnh.” Ông đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tần Mặc, một cử chỉ đầy tin tưởng và kỳ vọng. “Vạn vật không lên tiên… đó không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh tỉnh, và cũng là một con đường.” Hắc Phong nằm dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác nhưng cũng đầy trung thành, khẽ dụi đầu vào ống quần hắn, như một lời động viên thầm lặng. Những cuộc thảo luận kéo dài, từng chi tiết được phác thảo, từng rủi ro được cân nhắc, cho đến khi ánh nắng ban mai đã lên cao, chiếu rọi khắp Quán Trà Vọng Nguyệt, báo hiệu một khởi đầu mới.

Trưa, khi mặt trời đã đứng bóng, Tần Mặc dành những giây phút cuối cùng ở Vô Tính Thành, trước khi bước vào cuộc hành trình định mệnh. Hắn đứng dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, cảm nhận sự hùng vĩ và trang nghiêm của nó. Thân cây to lớn như một tòa nhà cổ kính, từng thớ gỗ sần sùi ẩn chứa vô vàn câu chuyện của thời gian, tán lá rậm rạp che phủ cả một khu vực, tạo nên một vòm trời xanh mát. Tiếng gió lướt qua kẽ lá tạo thành những âm thanh vi vút, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi gỗ mục, rêu phong, đất tươi xốp và cây cỏ xanh non bao trùm không gian, mang đến một cảm giác linh thiêng, cổ kính. Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận ý chí kiên định của Cổ Thụ đang chảy trong mình, như một dòng suối nguồn bất tận. Hắn hít một hơi thật sâu, để sự bình yên và sức sống của Vô Tính Thành thấm đẫm tâm hồn, như một lời hứa sẽ trở về.

Đ��ng lúc đó, một bóng dáng thanh tú nhẹ nhàng bước đến. Đó là Hạ Nguyệt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Tần Mặc, bàn tay mềm mại khẽ chạm vào tay hắn. Tần Mặc mở mắt, quay sang nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và tiếc nuối. Hắn biết, mỗi bước đi của hắn sẽ mang theo một phần gánh nặng và rủi ro, nhưng cũng mang theo niềm hy vọng của nàng.

“Dù con đường có xa đến đâu, Tần Mặc,” Hạ Nguyệt khẽ cất lời, giọng nói ngọt ngào như tiếng suối reo, “trái tim em vẫn luôn hướng về anh. Hãy giữ gìn bản thân, và hãy nhớ rằng, Vô Tính Thành này luôn là nhà, là nơi chờ anh trở về.” Nàng đưa cho hắn một vật kỷ niệm nhỏ, một miếng gỗ được chạm khắc tinh xảo từ một nhánh cây Thần Cổ Thụ đã rụng, hình một chiếc lá đang vươn mình đón nắng. Miếng gỗ đã được nàng đánh bóng cẩn thận, nhẵn mịn và ấm áp khi ch���m vào. “Đây là ý chí của Cổ Thụ, và cũng là lời hứa của em. Nó sẽ nhắc nhở anh về sự kiên định, và về tình yêu.”

Tần Mặc nhẹ nhàng đón lấy miếng gỗ, cảm nhận sự ấm áp và ý nghĩa sâu xa của nó. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm Hạ Nguyệt thật chặt vào lòng, cảm nhận hơi ấm và sự yếu mềm của nàng. “Anh sẽ trở về, Hạ Nguyệt,” hắn khẽ thì thầm vào tai nàng, giọng nói chất chứa đầy sự tin tưởng. “Với một Huyền Vực bình yên. Và Vô Tính Thành sẽ mãi mãi là nhà của chúng ta. Anh hứa.” Cái ôm kéo dài, như muốn lưu giữ trọn vẹn khoảnh khắc này, trước khi phải đối mặt với sự chia ly.

Lão Khang xuất hiện, đôi mắt hiền từ nhìn hai người trẻ. Ông không làm gián đoạn khoảnh khắc riêng tư của họ, chỉ chờ đợi. Khi Tần Mặc buông Hạ Nguyệt ra, ông tiến đến, trong tay là một hạt giống nhỏ, màu xanh ngọc, lấp lánh như một viên đá quý. “Hạt giống này,” Lão Khang nói, giọng trầm ấm, “mang trong mình ý chí của Cổ Thụ, và cả niềm hy vọng của Vô Tính Thành. Nó là biểu tượng của sự sống, của sự tái sinh, và của quyền được là chính nó. Hãy gieo nó ở nơi mà sự sống cần được thức tỉnh nhất, Tần Mặc. Nơi mà ‘vật tính’ đã bị lãng quên, nơi mà ý chí tồn tại cần được phục hồi. Nó sẽ nhắc nhở con về bản chất, về hy vọng, và về con đường con đang đi.” Hắn trân trọng nhận hạt giống, cất giữ cẩn thận trong túi áo. Hắc Phong, chú sói trung thành, lại dụi đầu vào Tần Mặc, một tiếng gầm gừ nhỏ phát ra từ cổ họng, như lời động viên thầm lặng, như một lời khẳng định rằng nó luôn ở bên cạnh hắn. Tần Mặc nhìn Hạ Nguyệt lần cuối, ánh mắt lưu luyến, rồi hít một hơi thật sâu, xoay người, sẵn sàng đối mặt với thế giới bên ngoài.

Khi chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn bắt đầu bao phủ Vô Tính Thành bằng một lớp vàng cam rực rỡ, Tần Mặc và liên minh tập trung tại cổng thành. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ con suối nhỏ bên cạnh cổng, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây rậm rạp, mùi gỗ ẩm, đất tươi xốp và hoa cỏ dại ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh sáng mặt trời chiếu qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng dịu nhẹ trên con đường đất dẫn ra khỏi thành.

Không có tiếng kèn trống rầm rộ, không có đám đông hò reo tiễn biệt. Chỉ có một vài người dân, bao gồm Thôn Trưởng với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, đứng lặng lẽ bên đường, ánh mắt dõi theo những người sắp ra đi. Sự im lặng đầy ý nghĩa này còn nặng hơn vạn lời nói, nó chứa đựng niềm tin, sự lo lắng, và cả hy vọng mong manh. Họ không hiểu hết gánh nặng mà Tần Mặc đang mang, nhưng họ tin tưởng vào hắn, vào con đường mà hắn đã chọn, con đường bảo vệ sự bình yên của Vô Tính Thành và của cả Huyền Vực.

Tần Mặc quay đầu nhìn Vô Tính Thành lần cuối. Khung cảnh bình dị, yên ả của những ngôi nhà gỗ, những khu vườn xanh tươi, những con người hiền lành, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí hắn. “Đây là nơi ta phải bảo vệ,” hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “Và cũng là nơi ta sẽ trở về.” Hắn hứa với chính mình, với Vô Tính Thành, và với Hạ Nguyệt, người ��ang đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn ánh lên sự kiên định.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng cũng hướng về Vô Tính Thành, rồi lại quay sang nhìn hắn, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Chúng ta sẽ không đơn độc, Tần Mặc. Vô Tính Thành sẽ luôn ở phía sau chúng ta, là điểm tựa, là lời nhắc nhở về mục đích của chúng ta.” Lời nói của nàng như một luồng gió mát xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng Tần Mặc.

Lục Vô Trần, với vẻ mặt đầy quyết tâm, vươn tay chỉ về phía chân trời. “Vận mệnh Huyền Vực, từ nay đặt trên vai chúng ta. Cuộc hành trình sẽ gian nan, nhưng chúng ta đã tìm thấy chân lý. Hãy tiến lên!” Giọng ông hùng hồn, mang theo sự nhiệt huyết của một người đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời.

Tần Mặc gật đầu, trái tim hắn đập mạnh mẽ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quyết tâm sắt đá. Hắn dứt khoát quay đầu, không ngoái nhìn lại nữa, bước lên lưng Hắc Phong. Chú sói khổng lồ hí một tiếng dài, tiếng hú vang vọng khắp không gian, như một lời tuyên bố về sự khởi đầu. Hắc Phong dứt khoát lao đi, thân hình mạnh mẽ lướt nhanh trên con đường đất. Tô Lam và Lục Vô Trần theo sát phía sau, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Bóng họ dần khuất xa trong ánh hoàng hôn rực rỡ, đổ dài trên con đường mòn, hướng về phía chân trời rộng lớn, nơi những thử thách mới đang chờ đợi, nơi họ sẽ gieo mầm hy vọng, gieo mầm tự do, để Huyền Vực có thể tìm lại sự cân bằng đã mất, và vạn vật có thể được là chính nó, không cần phải “lên tiên”. Cuộc hành trình tìm kiếm những “điểm neo” của “vật tính”, những “Thủ Hộ Giả của Chân Lý Thất Lạc” đã chính thức bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free