Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 782: Bóng Đen Trên Cố Thành: Ý Chí Suy Yếu

Hành trình rời khỏi Vô Tính Thành đã gieo vào lòng mỗi thành viên trong liên minh một sự quyết tâm mới, một niềm tin vững chắc vào con đường Tần Mặc đã chọn. Linh Thú Sơn Mạch, dù hùng vĩ và ẩn chứa vô vàn hiểm nguy, lại trở thành một không gian lý tưởng để họ suy ngẫm, để củng cố tinh thần trước khi đối mặt với thử thách lớn lao đầu tiên: Thiết Giáp Thành. Ánh bình minh đầu tiên sau đêm dài xua tan màn sương mờ ảo, nhuộm vàng đỉnh núi cao chót vót và luồn lách qua từng tán lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn heo hút.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới ánh nắng, sải bước vững chãi trên lối mòn quanh co, từng nhịp chân đều đặn như tiếng trống thúc giục. Nó mang trên mình gánh nặng của bốn sinh linh và một thanh kiếm cổ, nhưng dường như không hề nao núng. Tần Mặc ngồi trên lưng Hắc Phong, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát xung quanh, thu vào tầm nhìn những thân cây khổng lồ sừng sững, những thác nước bạc đổ xuống từ vách đá xanh rêu, và lắng nghe tiếng gầm gừ vang vọng đâu đó trong thung lũng sâu thẳm. Hắn không chỉ nhìn bằng thị giác, mà còn cảm nhận bằng một giác quan đặc biệt – lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật nơi đây. Những cây đại thụ ngàn năm tuổi trầm mặc kể câu chuyện về sự trường tồn, những dòng suối róc rách hát khúc ca tự do, và những linh thú ẩn mình trong bóng tối thì thầm về bản năng sinh tồn. Bầu không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi đất sau đêm sương, mùi cây cỏ dại và hương hoa rừng thanh khiết, đôi khi xen lẫn mùi tanh nồng của thú vật, tạo nên một bức tranh sống động và nguyên thủy.

Tô Lam cưỡi một con linh điểu khác, dáng người thanh tú, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời luôn tập trung vào phía trước. Nàng là người đã vạch ra lộ trình, và dường như luôn đi trước một bước trong việc nắm bắt thông tin. Giọng nàng thanh thoát nhưng rõ ràng, vang lên giữa không gian núi rừng: "Chúng ta sắp ra khỏi Linh Thú Sơn Mạch rồi. Theo tốc độ này, chiều nay sẽ đến được rìa khu vực của Thiết Giáp Thành." Nàng quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Tần Mặc, một chút lo lắng thoáng qua. "Ta đã kiểm tra lại bản đồ, khu vực này thường có ít sự tuần tra của các tông môn lớn, nhưng không có nghĩa là tuyệt đối an toàn."

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, ngồi trên lưng Hắc Phong phía sau Tần Mặc, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn. Ông ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm, ánh mắt sâu trũng chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi về thế đạo. "Thiết Giáp Thành... một cố thành cổ xưa, đã đứng vững hàng ngàn năm. Nó đã chứng kiến biết bao thịnh suy của Huyền Vực." Ông thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo cả một quá khứ bi tráng. "Tần Mặc, ngươi có cảm nhận được gì không? Cái 'ý chí tồn tại' của thành phố đó... nó mạnh đến mức nào? Liệu nó có còn giữ được bản chất nguyên thủy của mình không, hay đã bị bào mòn bởi thời gian và tham vọng của con người?" Ông đặt ra câu hỏi không chỉ cho Tần Mặc, mà còn cho chính bản thân mình, về khả năng giữ vững "vật tính" trong một thế giới đang điên cuồng truy cầu "thăng tiên".

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn nhắm hờ mắt, lắng nghe sâu hơn vào không gian. Từ lúc rời Vô Tính Thành, hắn đã cố gắng cảm nhận Thiết Giáp Thành từ xa, nhưng khoảng cách quá lớn và sự nhiễu loạn của vô số "ý chí tồn tại" trong Linh Thú Sơn Mạch đã khiến mọi thứ trở nên mơ hồ. Tuy nhiên, càng đến gần, một luồng cảm giác bất ổn càng trở nên rõ rệt. Nó không phải là một ý chí đơn thuần, mà là một sự giao thoa phức tạp, một bản hòa tấu của những cung bậc trái ngược. Hắn khẽ lắc đầu, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đỉnh núi dần chuyển sang màu xanh lam nhạt của buổi sáng. "Chưa rõ, nhưng ta đã cảm thấy một sự hỗn loạn... một sự xáo động lớn lao, như thể có một cơn bão đang ập đến từ phía đó." Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút lo lắng sâu sắc. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhẹ, đôi mắt đỏ rực cũng nhìn về phía Tần Mặc đang hướng tới, như thể nó cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường trong không khí. Bộ lông đen tuyền của nó khẽ dựng lên, một dấu hiệu của sự cảnh giác.

Cổ Kiếm Hồn, trong Vô Danh Kiếm đeo bên hông Tần Mặc, cũng truyền đến một luồng rung động nhẹ. Mặc dù nó không thể nói bằng tiếng người, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được sự chú ý và một chút băn khoăn từ nó. Thanh kiếm cổ xưa này đã trải qua biết bao thăng trầm, đã từng đứng trên bờ vực của sự tha hóa, nên nó nhạy cảm hơn bất kỳ ai khác với những dấu hiệu của sự "thoát ly bản chất". Tần Mặc khẽ vuốt lên chuôi kiếm, như một lời trấn an vô hình, và cũng là để tự trấn an chính mình. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi nhựa cây thông, tạo nên một sự thanh bình giả tạo, đối lập với sự bất an đang dâng lên trong lòng Tần Mặc. Mỗi bước đi của Hắc Phong đưa họ gần hơn đến một định mệnh, một cuộc chiến thầm lặng mà Tần Mặc biết rằng mình phải đối mặt.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, đoàn người cuối cùng cũng vượt qua được những con đường mòn hiểm trở của Linh Thú Sơn Mạch. Trước mắt họ, một cây cầu đá cổ kính sừng sững bắc qua một khe núi sâu thẳm, được biết đến với cái tên Cầu Đá Vọng Cảnh. Nơi đây, gió rít mạnh không ngừng, tạo nên những âm thanh kỳ dị vang vọng khắp không gian, như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn. Dưới vực sâu, dòng nước cuộn chảy xiết, tạo thành những tiếng gầm gừ trầm đục, như một con thú khổng lồ đang ẩn mình trong bóng tối. Không khí trên cầu loãng và lạnh lẽo, mang theo mùi đá cổ và sự hoang sơ của thiên nhiên. Từ trên cầu, họ có thể phóng tầm mắt ra xa, nhìn thấy một phần xa xăm của Thiết Giáp Thành, lúc này chỉ là một bóng hình mờ ảo ẩn hiện trong màn sương mờ của buổi chiều muộn, trông như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.

Ngay khi Tần Mặc đặt chân lên những phiến đá xù xì của cây cầu, một luồng cảm giác mạnh mẽ, hỗn loạn và đau đớn như một cơn sóng thần ập thẳng vào tâm trí hắn. Nó không phải là một ý chí đơn thuần, rõ ràng, mà là một sự giao thoa dữ dội của vô số cảm xúc và khát khao trái ngược. Đó là tiếng gào thét của s��� giằng xé, tiếng thầm thì của nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng cũng xen lẫn một khát khao mãnh liệt đến kỳ lạ – một khát khao được sống, được tồn tại, dù phải trả bất cứ giá nào. Cả không gian dường như rung động theo nhịp đập hỗn loạn của "ý chí tồn tại" ấy. Tần Mặc cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể có hàng ngàn sợi dây vô hình đang giằng xé linh hồn hắn. Một cơn đau buốt truyền đến từ thái dương, buộc hắn phải dừng bước đột ngột, ôm lấy đầu.

"Một sự giằng xé... một nỗi sợ hãi... và một khát khao... rất mạnh mẽ..." Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, mắt nhắm nghiền lại, cố gắng chống lại dòng thác cảm xúc đang tràn ngập tâm trí. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây trắng bệch, toát lên vẻ đau đớn và lo lắng sâu sắc.

Hắc Phong, vốn trung thành và nhạy cảm, ngay lập tức cảm nhận được sự bất ổn từ chủ nhân. Nó gầm nhẹ một tiếng cảnh giác, đôi mắt đỏ rực quét một vòng, nhìn chằm chằm về phía Thiết Giáp Thành đang ẩn hiện trong sương khói hoàng hôn, như thể đang muốn xé nát bất kỳ mối đe dọa vô hình nào đang tấn công Tần Mặc. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, sẵn sàng chiến đấu.

Tô Lam nhanh chóng tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Nàng vốn là người luôn giữ được sự bình tĩnh, nhưng lúc này cũng không khỏi bàng hoàng trước phản ứng dữ dội của hắn. "Ngươi sao vậy, Tần Mặc? Có chuyện gì?" Nàng đưa tay muốn đỡ hắn, nhưng không dám chạm vào, sợ làm gián đoạn dòng cảm nhận của hắn.

Cổ Kiếm Hồn, trong Vô Danh Kiếm, không cần Tần Mặc chạm vào cũng tự phát ra một luồng rung động mạnh mẽ, xuyên thẳng qua lớp vải bọc, lạnh lẽo và đầy vẻ lo lắng. Luồng khí lạnh từ thanh kiếm lan tỏa ra xung quanh, như một lời cảnh báo, một sự đồng cảm sâu sắc. "Nó... đang bị ép buộc. Một ý chí mạnh mẽ đang cố bẻ cong nó." Tiếng nói của Cổ Kiếm Hồn, dù không trực tiếp phát ra thành lời, nhưng lại rõ ràng như tiếng chuông ngân trong tâm trí Tần Mặc, và cả Tô Lam, Lục Vô Trần – những người đã từng giao tiếp với nó.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, nhìn về phía Thiết Giáp Thành, ánh mắt trũng sâu thể hiện sự suy ngẫm đau đớn. "Ta đã nghe về những lời đồn. Những tin tức từ Thiên Nhãn Các của Tô Lam đã xác nhận phần nào. Các thế lực tu sĩ... họ đang cố gắng 'khai linh' toàn bộ Thiết Giáp Thành, biến nó thành một pháp bảo sống... một thứ gì đó vượt xa bản chất của nó, để phục vụ cho tham vọng cá nhân." Giọng ông trầm thấp, nặng trĩu. Ông đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch tương tự trong quá khứ, khi vạn vật bị ép buộc "thăng tiên" để rồi mất đi chính mình.

Tần Mặc dần dần trấn tĩnh lại, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Hắn chậm rãi buông tay khỏi đầu, đôi mắt từ từ mở ra. Ánh hoàng hôn gay gắt nhuộm đỏ khuôn mặt hắn, nhưng không thể che giấu đi sự mệt mỏi và nỗi lo lắng sâu sắc trong ánh mắt. Hắn nhìn về phía Thiết Giáp Thành, bóng dáng nó giờ đây càng trở nên huyền ảo và đầy bí ẩn dưới ánh chiều tà. Trong đầu hắn, "ý chí tồn tại" của thành phố vẫn đang gào thét, vẫn đang giằng xé, nhưng đã phần nào lắng xuống, cho phép hắn phân định rõ ràng hơn từng cung bậc cảm xúc. Tiếng gió rít trên cầu đá, tiếng nước chảy dưới vực sâu, và tiếng gầm gừ nhẹ của Hắc Phong dường như hòa vào bản giao hưởng của sự hỗn loạn mà hắn đang cảm nhận.

***

Sau khi trấn tĩnh lại, Tần Mặc cố gắng diễn tả những gì mình cảm nhận được, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng cả sự giằng xé trong nội tâm hắn. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm toàn bộ cây cầu đá cổ kính một màu đỏ rực rồi chuyển sang tím sẫm, làm cho không khí trở nên nặng nề và u ám hơn. Gió mạnh vẫn không ngừng rít lên, như tiếng nức nở của thế giới.

"Nó không muốn... thực sự là không muốn. Ta cảm nhận được sự kháng cự mãnh liệt từ sâu thẳm bản chất của nó," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, nhưng từng từ đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành. "Nhưng đồng thời, nó cũng sợ hãi. Sợ hãi bị phá hủy, sợ hãi mất đi những gì nó đã bảo vệ qua hàng ngàn năm, mất đi những ký ức, những linh hồn đã từng nương náu trong nó. Nỗi sợ hãi ấy đang tạo ra một khao khát sinh tồn mù quáng, một sự cám dỗ để chấp nhận mọi sự thay đổi, mọi sự hy sinh, dù phải từ bỏ chính mình." Hắn dừng lại, đôi mắt dõi về phía bóng đêm đang bao phủ Thiết Giáp Thành. "Và có một luồng ý chí khác, rất mạnh mẽ, rất hung hãn, đang cố gắng định hình nó... ép buộc nó phải trở thành một thứ gì đó không phải là nó. Nó như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt linh hồn của thành phố, cố bẻ cong nó thành một công cụ, một vũ khí." Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn của Thiết Giáp Thành Linh như thể đó là nỗi đau của chính mình, một sự "thoát ly bản chất" đang diễn ra một cách cưỡng bức, như thể linh hồn của thành phố đang bị xé toạc giữa hai lựa chọn đau đớn: hoặc là chết đi, hoặc là sống nhưng không còn là chính mình.

Tô Lam, với ánh mắt kiên định, nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông. "Vậy là những tin tức ta nhận được từ Thiên Nhãn Các là thật. Thiên Diệu Tôn Giả đang hậu thuẫn cho một số tông môn lớn, những kẻ cuồng tín vào việc 'thăng tiên' bằng mọi giá. Chúng đang ép Thiết Giáp Thành phải 'thăng cấp' thành một thần binh hộ thành bất khả xâm phạm, một thứ vũ khí sống có thể chống lại mọi thế lực. Dù cái giá phải trả là mất đi 'linh hồn' của nó, mất đi vật tính nguyên thủy, mất đi bản chất của một cố thành đã từng là nơi che chở, mà chỉ còn là một cỗ máy chiến tranh vô tri." Nàng nói, giọng nàng thể hiện rõ sự phẫn nộ và lo lắng. Những tin tức từ Thiên Nhãn Các, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, giờ đây đã khớp với cảm nhận của Tần Mặc, vẽ nên một bức tranh toàn cảnh đáng sợ.

Lục Vô Trần thở dài thườn thượt, tiếng thở dài hòa cùng tiếng gió rít trên cầu, như một điệu nhạc bi ai. "Đây chính là điều chúng ta đã lo sợ. Một 'vật' bị cưỡng ép tiến hóa, bị bẻ cong ý chí, sẽ chỉ trở thành một công cụ vô tri, không hơn không kém. Nó sẽ mạnh mẽ hơn, có thể đạt được sức mạnh phi thường, nhưng không còn là chính nó. Nó sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu của sự tồn tại, mất đi cái 'linh hồn' đã khiến nó trở thành Thiết Giáp Thành. Một cố thành đã từng là biểu tượng của sự che chở, của lịch sử và ký ức, giờ đây đứng trước nguy cơ bị biến thành một thứ ghê t��m, một pháp bảo chỉ biết giết chóc, hay tệ hơn, một con rối trong tay kẻ khác." Khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm u ám dưới ánh tàn cuối cùng của buổi hoàng hôn.

Cổ Kiếm Hồn, qua Vô Danh Kiếm, không chỉ rung động mà còn phát ra một luồng khí lạnh rõ rệt, như thể sự phẫn nộ của nó đã vượt qua giới hạn kiểm soát. "Thật đáng ghét... ép buộc kẻ khác trở thành thứ chúng không muốn... Bẻ cong ý chí, biến chất bản nguyên... Đó là tội ác không thể tha thứ!" Mặc dù không phát ra tiếng nói, nhưng Tần Mặc và những người khác đều cảm nhận được sự căm phẫn sâu sắc từ thanh kiếm. Cổ Kiếm Hồn đã từng trải qua sự giằng xé tương tự, đã từng suýt mất đi bản chất của một thanh kiếm, nên nó hiểu rõ nỗi đau mà Thiết Giáp Thành đang phải chịu đựng.

Tần Mặc nhìn về phía Thiết Giáp Thành, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, biến nó thành một khối đen khổng lồ ẩn hiện trong màn sương. Ánh mắt hắn đầy ưu tư, nhưng cũng ánh lên một tia kiên định không gì lay chuyển được. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Hắn kh��ng chỉ phải đối mặt với các thế lực tu sĩ đang thao túng, mà còn phải đối mặt với chính nỗi sợ hãi và sự giằng xé trong "linh hồn" của Thiết Giáp Thành. Một cuộc đấu tranh nội tâm lớn đang chờ đợi hắn, không chỉ là chiến đấu bên ngoài.

"Chúng ta không thể để điều đó xảy ra," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng giữa tiếng gió. "Chúng ta phải đến đó, phải hiểu rõ hơn về sự giằng xé ấy, và tìm cách giúp nó tìm lại con đường của chính mình, con đường cân bằng bản chất. Trước khi sự tha hóa xâm chiếm hoàn toàn, trước khi nó vĩnh viễn mất đi linh hồn của một cố thành." Hắn cảm nhận được sự đồng cảm và phẫn nộ của Cổ Kiếm Hồn, biết rằng nó sẽ là một nhân tố quan trọng trong việc thấu hiểu và hỗ trợ Thiết Giáp Thành Linh.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời cam kết. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên trong bóng tối, hướng về phía thành phố đang chìm trong đêm. Dưới chân họ, Cầu Đá Vọng Cảnh sừng sững trong màn đêm, như một cánh cửa dẫn đến một thế giới đầy biến động. Mùi đ�� cổ và không khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy mọi giác quan, nhấn chìm họ vào một bầu không khí căng thẳng và đầy bí ẩn. Đêm đã buông xuống, và một nhiệm vụ cấp bách đang chờ đợi họ ở phía trước, nơi một cố thành đang treo lơ lửng giữa sự tồn tại và sự hủy diệt linh hồn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free