Vạn vật không lên tiên - Chương 783: Tiến Vào Lòng Thành: Những Rạn Nứt Ngầm
Gió đêm rít lên từng hồi trên Cầu Đá Vọng Cảnh, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi đất đá cổ xưa. Tần Mặc đứng đó, đôi mắt đen láy thăm thẳm nhìn về phía Thiết Giáp Thành, nơi bóng đêm đã nuốt trọn mọi hình hài, chỉ còn lại những đường nét u ám, sừng sững như một linh hồn khổng lồ đang chịu đựng nỗi đau tột cùng. Những lời nói đầy ưu tư của Tô Lam, tiếng thở dài nặng trĩu của Lục Vô Trần, cùng sự phẫn nộ không lời từ Cổ Kiếm Hồn vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, như một lời nhắc nhở về gánh nặng đang chờ đợi. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma mị trong màn đêm, hướng về phía thành phố, sự cảnh giác và trung thành của nó rõ như ban ngày.
"Chúng ta không thể để điều đó xảy ra," Tần Mặc đã nói, giọng hắn trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá, không gì lay chuyển nổi. "Chúng ta phải đến đó, phải hiểu rõ hơn về sự giằng xé ấy, và tìm cách giúp nó tìm lại con đường của chính mình, con đường cân bằng bản chất. Trư��c khi sự tha hóa xâm chiếm hoàn toàn, trước khi nó vĩnh viễn mất đi linh hồn của một cố thành." Mỗi lời nói của hắn đều mang theo một trọng lượng nhất định, một lời hứa với chính lương tâm và với những linh hồn đang chịu khổ.
Liên minh không chần chừ thêm nữa. Dưới ánh sao mờ ảo và gió lạnh táp vào mặt, họ rời khỏi Cầu Đá Vọng Cảnh, bước chân vững vàng trên con đường đá dẫn vào Thiết Giáp Thành. Khoảng cách dần rút ngắn, và từng chút một, những chi tiết của cố thành hiện rõ hơn trong bóng tối. Càng đến gần, Tần Mặc càng cảm nhận được sự nặng nề, ngột ngạt bao trùm nơi đây. Đó không chỉ là sự nặng nề của những bức tường thành bằng đá kiên cố, mà còn là sự nặng nề từ vô vàn ý chí đang giao tranh, giằng xé bên trong.
Cuối cùng, họ cũng đến được cổng thành. Cánh cổng sắt khổng lồ, cao tới vài trượng, được rèn từ những khối thép đen kịt, trông như một con quái vật đang ngủ say, với những họa tiết cổ xưa đã mờ phai theo thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ. Hai bên cổng là những th��p canh cao vút, như những ngón tay gầy guộc vươn lên giữa trời đêm. Tiếng gió rít qua các khe hở trên tường thành, tạo thành những âm thanh ai oán, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề của lính canh và tiếng kim loại va chạm từ các công sự phòng thủ đặt rải rác. Mùi sắt nồng nặc phả vào không khí, quyện với mùi bụi đất và một sự lạnh lẽo khó tả, khiến bầu không khí vốn đã nghiêm nghị, căng thẳng càng trở nên ngột ngạt.
Bốn Phàm Nhân Thị Vệ, thân hình cường tráng trong bộ giáp nhẹ, tay cầm giáo dài, đứng gác với vẻ mặt mệt mỏi nhưng đầy cảnh giác. Đôi mắt họ đảo liên tục, quét qua từng góc tối, từng bóng cây, như thể sợ hãi một điều gì đó vô hình. Bên cạnh họ, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, một nam nhân cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt hằn rõ vết sẹo dài từ thái dương xuống gò má, càng khiến vẻ mặt vốn đã nghiêm nghị của y thêm phần dữ tợn. Y mặc một bộ giáp trụ nặng nề, đứng thẳng tắp như một bức tượng đồng, ánh mắt sắc như dao cau.
Khi Tần Mặc và liên minh đến gần, một Phàm Nhân Thị Vệ lập tức đưa giáo ra chặn đường, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng: "Xin mời xuất trình lệnh bài! Không phận sự miễn vào!"
Thủ Vệ trưởng Long Hổ tiến lên một bước, ánh mắt cảnh giác quét qua từng người trong đoàn, dừng lại lâu hơn một chút trên Hắc Phong và Vô Danh Kiếm đang đeo bên hông Tần Mặc. Y thở hắt ra một tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng trong đêm: "Mấy ngày nay tình hình không yên ổn, người lạ ra vào phải kiểm tra kỹ lưỡng. Các ngươi từ đâu đến, có mục đích gì?" Những nếp nhăn sâu trên trán y cho thấy sự mệt mỏi đã ăn sâu vào tâm trí, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên quyết. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!"
Tần Mặc bước lên một bước, dáng người hắn hơi gầy nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, mà dùng sự chân thành và bình thản. "Chúng tôi là những lữ khách đến từ phương xa, mong được vào thành trú chân. Chúng tôi nghe nói Thiết Giáp Thành đang gặp nguy biến, nên muốn góp chút sức lực nếu có thể." Hắn không đề cập đến mục đích thực sự của mình, chỉ nói một cách mơ hồ để tránh gây thêm sự nghi ngờ không cần thiết.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ nhíu mày, có vẻ không tin tưởng hoàn toàn. Y nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn sang Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong, ánh mắt dò xét. "Góp sức? Các ngươi có khả năng gì? Thiết Giáp Thành này không phải nơi các ngươi có thể tùy tiện ra vào để trêu đùa." Y nói, giọng điệu đầy vẻ bất mãn và mệt mỏi. "Mấy ngày nay, không ít kẻ tự xưng là 'người tốt' hay 'anh hùng' đến đây, nhưng rốt cuộc cũng chỉ gây thêm rắc rối."
Tô Lam khẽ tiến lên một bước, ánh mắt nàng sắc bén nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh. Nàng nhìn thẳng vào mắt Thủ Vệ trưởng Long Hổ. "Chúng tôi không đến để trêu đùa. Danh tính và năng lực của chúng tôi không cần phải giải thích cặn kẽ ở đây. Chỉ cần biết, chúng tôi không phải kẻ địch. Nếu thành trì thực sự gặp nguy, người bên ngoài sẽ không thể giữ được sự bình an." Nàng thì thầm vào tai Tần Mặc, khẽ nhíu mày: "Khí tức của thành trì này... thật sự đang giằng xé. Một sự phân hóa rõ rệt, như thể nó đang đứng trước một lựa chọn tàn khốc."
Tần Mặc gật đầu nhẹ, trong lòng hắn, những cảm nhận về 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành càng lúc càng rõ ràng. Hắn cảm thấy một sự nặng nề đến nghẹt thở từ những bức tường đá, từ cánh cổng sắt khổng lồ này. Chúng không chỉ là vật chất vô tri, mà là những thực thể đang chịu đựng. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi kinh khủng, sự lo âu thường trực, và một nỗi sợ hãi sâu thẳm ẩn giấu bên trong từng thớ đá, từng đường gân thép. Nỗi sợ hãi mất đi bản thân, mất đi ý nghĩa tồn tại ban đầu.
Cổ Kiếm Hồn, thông qua Vô Danh Kiếm, cũng truyền đến Tần Mặc một luồng ý niệm lạnh lẽo, sắc bén. *“Sự kiên cố bên ngoài, nhưng bên trong... có thứ đang mục ruỗng. Tựa như một bức tường đang cố gắng đứng vững, nhưng nền móng đã bị xói mòn từ bên trong bởi những dòng chảy đối nghịch.”* Sự đồng cảm của Cổ Kiếm Hồn với nỗi đau của thành phố là điều Tần Mặc có thể cảm nhận rõ ràng. Nó đã từng trải qua sự giằng xé đó, giữa bản chất của một thanh kiếm và khát vọng sức mạnh cực đoan.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ nhìn Tần Mặc một hồi lâu, dường như đang cân nhắc. Y liếc sang Phàm Nhân Thị Vệ bên cạnh, khẽ gật đầu. "Được rồi, tạm tin các ngươi một lần. Nhưng nếu có bất kỳ hành động khả nghi nào, Thiết Giáp Thành này sẽ không nương tay." Y nói, giọng điệu vẫn đầy sự cảnh giác. "Mau vào đi, trước khi cổng thành đóng lại hoàn toàn. Mấy ngày nay, khi đêm xuống, cổng thành sẽ đóng chặt và không mở ra cho đến sáng."
Cánh cổng sắt khổng lồ từ từ mở ra, phát ra những tiếng kẽo kẹt rợn người, như tiếng rên rỉ của một sinh vật bị thương. Một luồng không khí lạnh lẽo và mùi ẩm mốc từ bên trong thành phố ùa ra, bao trùm lấy họ. Tần Mặc và liên minh bước qua cánh cổng, tiến vào lòng Thiết Giáp Thành. Phía sau họ, cánh cổng lại từ từ khép lại, tiếng kim loại va chạm vang vọng trong đêm, như một lời cảnh báo về sự cô lập và nguy hiểm đang rình rập.
Bên trong thành, không khí còn u ám hơn. Đường phố chính trải dài trước mắt, vắng vẻ đến lạ thường. Chỉ có những bóng đèn lồng yếu ớt treo trước hiên nhà, chập chờn trong gió lạnh, vẽ nên những vệt sáng mờ nhạt trên nền đá ẩm ướt. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên con đường đá, hòa cùng tiếng gió lùa qua các con hẻm tối tăm. Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng kim loại va chạm, tiếng hô hoán của lính tuần tra, hay tiếng chó sủa thưa thớt, nhưng tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng thấu hiểu sâu sắc hơn 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự lo lắng không ngừng từ hàng ngàn linh hồn đang cư ngụ nơi đây, từ chính những bức tường thành, từ từng viên đá lát đường. Chúng không còn là những vật vô tri vô giác, mà đang thì thầm những câu chuyện về sự sợ hãi, về sự giằng xé. Hắn nghe thấy tiếng than vãn của những linh hồn đá đang cố gắng chống đỡ, tiếng khóc của những linh hồn cây cối bị đè nén, và cả tiếng rên rỉ của linh hồn kim loại đang bị ép buộc biến dạng.
Qua kẽ tai, Tần Mặc nghe loáng thoáng những lời thì thầm từ một căn nhà đóng cửa, nơi ánh đèn lồng hắt ra một vệt sáng yếu ớt. Đó là tiếng nói của Thôn Dân Khác (Nam) và Thôn Dân Khác (Nữ), nhưng giọng điệu của họ đầy sự lo lắng và mệt mỏi, pha chút bất an.
"...nếu cứ mãi thế này, chúng ta sẽ không trụ nổi. Hay là... nghe theo lời các vị tu sĩ kia?" Giọng của người đàn ông đầy vẻ tuyệt vọng và dao động.
"Nhưng nếu thành trì biến đổi hoàn toàn, chúng ta còn là chúng ta sao? Cha ông ta đã xây dựng nơi đây để che chở, không phải để trở thành một cỗ máy chiến tranh vô tri..." Giọng người phụ nữ nghẹn ngào, ẩn chứa sự đau đớn và hoài nghi.
Những lời nói ấy, dù chỉ là những mảnh vụn rời rạc, đã phơi bày một phần sự chia rẽ đang âm ỉ trong lòng Thiết Giáp Thành. Một số người, vì sợ hãi và tuyệt vọng, có lẽ đã bắt đầu dao động, sẵn sàng chấp nhận sự "thăng cấp" cưỡng bức của thành trì, dù điều đó có nghĩa là đánh đổi bản chất của nó. Trong khi đó, những người khác lại cố gắng níu giữ những giá trị cũ, những ký ức về một cố thành yên bình, nơi che chở.
T���n Mặc cảm nhận được sự giằng xé ấy không chỉ từ người dân, mà còn từ chính linh hồn của thành phố. *“Sự sợ hãi... và một khao khát mãnh liệt... không phải chỉ là sự sống còn, mà là một sự biến chất...”* Hắn hiểu rằng, Thiết Giáp Thành Linh đang đứng trước một ngã ba đường tàn khốc. Một bên là bản năng sinh tồn mãnh liệt, thúc đẩy nó phải tìm kiếm sức mạnh để chống lại mối đe dọa từ bên ngoài, để bảo vệ những người đang cư ngụ trong nó. Nhưng để đạt được sức mạnh đó, nó phải chấp nhận sự "khai linh" cưỡng bức, chấp nhận biến mình thành một pháo đài vô tri, một thần binh giết chóc, mất đi ký ức, mất đi bản chất của một cố thành đã từng là biểu tượng của sự che chở. Bên kia là mong muốn giữ gìn bản chất, giữ gìn "linh hồn" của mình, nhưng điều đó lại có thể khiến nó yếu ớt hơn, dễ dàng bị hủy diệt bởi các thế lực hùng mạnh.
Lục Vô Trần đi bên cạnh Tần Mặc, khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm u ám dưới ánh sáng yếu ớt. Ông khẽ thở dài, giọng nói trầm và đầy mệt mỏi: "Dường như, không chỉ có mối đe dọa từ bên ngoài. Mối họa lớn nhất lại đến từ chính sự rạn nứt trong lòng, từ những ý chí đang đấu tranh, giằng xé lẫn nhau." Ông nhìn sang Tần Mặc, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. "Mối hiểm nguy này không thể dùng linh lực để đối phó, cũng không thể dùng kiếm để chém giết."
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng quét qua những con phố vắng vẻ, những công sự tạm bợ được dựng lên một cách vội vã. Nàng thấy những khối đá được chồng chất lên nhau, những hàng rào sắt thô sơ, tất cả đều toát lên một sự bất an, một vẻ khẩn trương. "Các thế lực tu sĩ kia, chúng đã gieo rắc sự hoài nghi và sợ hãi vào lòng người dân. Chúng không chỉ muốn biến đổi thành trì, mà còn muốn bẻ cong ý chí của những người sống trong đó. Chúng muốn người dân tin rằng, chỉ có sự 'thăng cấp', sự 'biến đổi' mới là con đường duy nhất để tồn tại." Nàng nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm, cảm nhận được sự rung động nhẹ từ Cổ Kiếm Hồn, như một lời khẳng định cho những gì nàng đang nói.
Liên minh tiếp tục bước đi trên những con phố vắng, Tần Mặc vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng trong tâm trí hắn, những dòng cảm nhận về 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành cuộn trào như một dòng sông dữ dội. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi từ những Phàm Nhân Thị Vệ đang tuần tra, sự lo lắng từ những người dân cố thủ trong nhà, và cả sự tuyệt vọng từ những linh hồn vật chất đang bị ép buộc. Mọi thứ đều đang gào thét trong im lặng, cầu cứu một lối thoát, một sự lựa chọn khác ngoài con đường biến chất.
Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực, khẽ nghiêng đầu, lắng nghe những âm thanh vô hình mà chỉ Tần Mặc mới có thể thấu hiểu. Nó gầm gừ nhẹ, như một lời cảnh báo, hay có lẽ là một lời đồng cảm với những nỗi đau mà thành phố đang phải chịu đựng. Nó đã theo Tần Mặc từ Vô Tính Thành, nơi mọi thứ đều an nhiên, không tranh đấu, không ham muốn vươn cao. Giờ đây, đứng giữa một thành phố đang oằn mình trong sự giằng xé, Hắc Phong càng thấu hiểu hơn giá trị của sự bình yên và bản chất nguyên thủy.
Đêm dần khuya, gió lạnh cắt da, và trăng cũng đã lặn sâu vào màn mây, để lại bầu trời đầy sao nhưng không có ánh trăng, càng làm tăng vẻ u ám và huyền bí của Thiết Giáp Thành. Sau khi đi một vòng quanh các con phố chính, quan sát tình hình, liên minh quyết định tìm một nơi yên tĩnh hơn để nghỉ ngơi và đánh giá tình hình kỹ lưỡng. Họ tìm đến một góc tường thành cao, có vẻ như là một tháp canh nhỏ đã bỏ hoang hoặc một điểm quan sát chiến lược, nơi ít bị quấy rầy.
Từ vị trí này, họ có thể nhìn thấy một phần rộng lớn của thành phố đang chìm trong bóng đêm. Những mái nhà lờ mờ ẩn hiện, những ngọn tháp canh vươn cao như những bóng ma, và những bức tường thành dày đặc, sừng sững như một người khổng lồ đang ngủ. Tiếng gió rít mạnh hơn trên cao, mang theo tiếng vọng xa xăm của thành phố đang ngủ vùi, thỉnh thoảng lẫn trong đó là tiếng tuần tra của binh lính bên dưới. Mùi đá cũ, không khí lạnh lẽo và một chút mùi kim loại từ các công sự lan tỏa trong không gian. Bầu không khí cô độc, trầm mặc, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết tâm mãnh liệt.
Tần Mặc ngồi xuống, dựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt, hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng giác quan để tập trung cảm nhận. Những sợi 'ý chí tồn tại' vô hình từ Thiết Giáp Thành Linh cuộn trào trong tâm trí hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự vật lộn dữ dội, sự chao đảo liên tục của linh hồn thành phố, như một ngọn lửa đang bập bùng trước gió bão, không biết lúc nào sẽ bị dập tắt hoặc biến thành một thứ khác.
"Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh... đang bị giằng xé," Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía xa, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sự ưu tư. "Một bên là bản năng sinh tồn mãnh liệt, khao khát sức mạnh để đối phó với kẻ thù. Nó muốn bảo vệ những người đang trú ngụ trong nó, bảo vệ chính sự tồn tại của nó. Nó muốn biến thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một thần binh có thể quét sạch mọi mối đe dọa." Hắn ngừng lại một chút, như thể đang lắng nghe những tiếng thì thầm vô hình chỉ mình hắn nghe thấy. "Nhưng một bên khác... là nỗi sợ hãi mất đi bản chất, mất đi 'linh hồn' đã tạo nên nó. Nỗi sợ hãi trở thành một thứ vô tri, chỉ biết giết chóc, không còn là cố thành che chở, không còn là nơi lưu giữ ký ức và lịch sử. Nó sợ hãi trở thành một công cụ, một con rối trong tay kẻ khác."
Tô Lam lắng nghe Tần Mặc nói, ánh mắt nàng dần trở nên sâu sắc và đầy suy tư. Nàng nhìn vào màn đêm bao trùm thành phố, và một sự thật phũ phàng hiện rõ. "Vậy là, không chỉ là bảo vệ thành trì khỏi kẻ thù bên ngoài, mà còn là bảo vệ chính nó khỏi sự thay đổi của bản thân nó? Bảo vệ linh hồn của nó khỏi chính sự lựa chọn của nó?" Nàng nói, giọng nàng thể hiện sự phức tạp của vấn đề. "Đây không còn là một cuộc chiến thể xác, mà là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến về bản chất."
Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm trầm tư. "Một lựa chọn sinh tử. Mà dường như, nó không thể tự mình đưa ra." Ông thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió lạnh. "Nó đang tìm kiếm một con đường, một lối thoát, nhưng cả hai con đường hiện hữu đều dẫn đến sự mất mát. Một mất mát về vật chất, một mất mát về linh hồn." Ông nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt ông hiện lên một tia hy vọng mong manh. "Và chúng ta... có thể là con đường thứ ba đó."
Cổ Kiếm Hồn, thông qua Vô Danh Kiếm, lại truyền đến một luồng ý niệm mạnh mẽ hơn, đầy sự đồng cảm và chua xót. *“Ta hiểu cảm giác đó... Muốn mạnh mẽ, nhưng sợ hãi mất đi chính mình. Muốn tồn tại, nhưng không muốn trở thành thứ ghê tởm. Sự giằng xé ấy... có thể hủy hoại một vật từ bên trong, còn tàn khốc hơn mọi vết chém từ bên ngoài.”* Ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời nhắc nhở về quá khứ đầy biến động của chính nó, khi nó cũng từng đứng trên bờ vực của sự tha hóa.
Hắc Phong khẽ dụi đầu vào vai Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự lo lắng. Nó cảm nhận được gánh nặng trên vai chủ nhân, và cả nỗi đau của thành phố đang chìm trong bóng tối. Nó muốn gầm lên, muốn xé tan màn đêm u ám, nhưng nó biết, đây không phải là trận chiến mà sức mạnh đơn thuần có thể giải quyết.
Tần Mặc vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, ánh mắt hắn vẫn nh��n xa xăm về phía thành phố đang chìm trong màn đêm. Hắn biết, nhiệm vụ trước mắt không chỉ là một cuộc đối đầu với các thế lực tu sĩ cuồng tín, mà còn là một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, một cuộc nói chuyện với linh hồn của một cố thành đang lạc lối. Hắn phải giúp Thiết Giáp Thành Linh nhìn thấy một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất để tồn tại, một con đường để nó vừa có thể mạnh mẽ, vừa có thể giữ vững "linh hồn" của mình.
Gió lạnh vẫn rít lên từng hồi, mang theo sự tĩnh lặng của đêm khuya. Bầu trời đầy sao không trăng vẫn bao trùm lấy Thiết Giáp Thành, như một tấm màn bí ẩn. Liên minh đứng đó, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều chung một quyết tâm. Một nhiệm vụ cấp bách đang chờ đợi họ. Không chỉ là bảo vệ một thành phố, mà là bảo vệ một linh hồn, bảo vệ một triết lý về sự cân bằng bản chất của vạn vật. Cuộc hành trình vào sâu hơn trong lòng Thiết Giáp Thành, vào sâu hơn trong "linh hồn" của nó, mới chỉ vừa bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.