Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 784: Hồi Ức Vỡ Vụn: Thông Tin Từ Lòng Thành

Gió lạnh vẫn rít lên từng hồi, mang theo sự tĩnh lặng của đêm khuya. Bầu trời đầy sao không trăng vẫn bao trùm lấy Thiết Giáp Thành, như một tấm màn bí ẩn. Liên minh đứng đó, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều chung một quyết tâm. Một nhiệm vụ cấp bách đang chờ đợi họ. Không chỉ là bảo vệ một thành phố, mà là bảo vệ một linh hồn, bảo vệ một triết lý về sự cân bằng bản chất của vạn vật. Cuộc hành trình vào sâu hơn trong lòng Thiết Giáp Thành, vào sâu hơn trong "linh hồn" của nó, mới chỉ vừa bắt đầu.

Sáng hôm sau, trong một căn phòng tạm bợ được bố trí cho họ, không khí vẫn căng như dây đàn. Căn phòng nằm sâu trong một góc thành, nơi ít bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn bên ngoài, nhưng mùi của đất ẩm, sắt cũ và bụi bặm từ những bức tường đá dày vẫn phảng phất, thấm vào từng hơi thở. Tiếng gió rít qua các khe hở nhỏ của tường thành, nghe như những lời than vãn không ngừng, mang theo cảm giác của sự căng thẳng và chờ đợi. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm chưa đủ sức xua tan hết bóng đêm đặc quánh trong không gian chật hẹp, khiến mọi vật đều phủ một màu u ám. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đ��� rực của nó chớp nhẹ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn chủ nhân với vẻ lo lắng.

Tần Mặc ngồi ngay ngắn trên một tấm nệm cũ kỹ, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, tập trung lắng nghe những âm thanh vô hình mà chỉ mình hắn có thể cảm nhận. Hắn thả lỏng mọi giác quan, để tâm thức hòa vào luồng "ý chí tồn tại" hỗn loạn đang cuộn trào khắp Thiết Giáp Thành. Những luồng ý niệm ấy, giờ đây, không chỉ là sự giằng xé, mà còn là một bản giao hưởng của nỗi sợ hãi, khát vọng, và cả những ký ức vỡ vụn.

"Ý chí của thành đang vỡ vụn," Tần Mặc cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sự ưu tư, từng từ như được cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Nó sợ hãi, sợ hãi một cái chết không trọn vẹn, một sự biến mất của bản ngã. Nhưng nó cũng khao khát một sự thay đổi... một sự giải thoát khỏi nỗi sợ hãi đó, một sự giải thoát khỏi gánh nặng bảo vệ hàng vạn sinh linh đang trú ngụ trong nó." Hắn dừng lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vụn cảm xúc khổng lồ mà hắn vừa thu nhận. "Có một luồng ý niệm mạnh mẽ, như một lời thì thầm ngọt ngào, hứa hẹn sức mạnh vô biên, sự bất diệt... Nó đang cố gắng níu kéo lấy những lời hứa đó, như một kẻ sắp chết đuối níu lấy cọng rơm."

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện Tần Mặc. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng vẻ mặt nàng lúc này lại toát lên sự nghiêm nghị và cảnh giác sâu sắc. Nàng hiểu rõ bản chất của những lời hứa hẹn đó. "Nếu các tu sĩ thực sự có ý đồ cưỡng ép thăng cấp, thì đây không chỉ là một cuộc chiến, mà là một cuộc xâm lăng tinh thần," nàng nói, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng sự sắc sảo. "Họ không chỉ muốn chiếm đoạt sức mạnh của Thiết Giáp Thành, mà còn muốn hủy diệt 'linh hồn' của nó, biến nó thành một công cụ vô tri. Đó là một tội ác tàn khốc hơn mọi cuộc tàn sát thể xác."

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, khẽ thở dài. Ông gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt sâu trũng của ông vẫn ánh lên sự tinh tường. "Các thế lực tu sĩ thường dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy ý đồ thực sự của mình. 'Thăng cấp' đối với họ có nghĩa là biến thành một công cụ phục vụ mục đích của họ," ông nói, giọng trầm yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi đã trải qua bao thăng trầm. "Họ hứa hẹn sự bất diệt, nhưng lại quên mất rằng, sự bất diệt mà không có bản chất, không có 'linh hồn', thì có khác gì một khối đá vô tri? Họ muốn một pháo đài bất khả xâm phạm, nhưng lại không muốn một cố thành có trái tim."

Cổ Kiếm Hồn, thông qua Vô Danh Kiếm đang đặt cạnh Tần Mặc, truyền đến một luồng ý niệm phẫn nộ. *“Sự giằng xé đó... ta đã từng trải qua. Nỗi khao khát sức mạnh để bảo vệ bản thân, để không bị nghiền nát, nhưng lại sợ hãi trở thành một thứ không còn là mình. Những lời hứa hẹn đó chỉ là độc dược, khiến kẻ yếu tin rằng sự biến đổi là cách duy nhất để tồn tại. Chúng không hiểu, sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.”* Ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, một lần nữa khẳng định sự thấu hiểu sâu sắc của một "vật" đã từng đứng trên bờ vực.

Tần Mặc vuốt ve nhẹ nhàng chuôi Vô Danh Kiếm, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ Cổ Kiếm Hồn. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn là một minh chứng sống, một lời cảnh báo cho Thiết Giáp Thành Linh về hậu quả của việc "thoát ly bản chất". "Vậy là, Thành Linh đang bị vây hãm từ hai phía," Tần Mặc kết luận, giọng hắn nặng trĩu. "Một bên là mối đe dọa thực sự từ kẻ thù, một bên là lời cám dỗ từ những kẻ tự xưng là 'cứu tinh'. Cả hai đều đẩy nó vào con đường mà nó không muốn."

Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng thể hiện sự lo lắng. "Vậy chúng ta cần phải làm gì? Tiếp cận Thành Linh trực tiếp ư? Nhưng làm sao để nó tin tưởng chúng ta, khi mà những lời hứa hẹn về sức mạnh đang được gieo rắc khắp nơi?"

"Trước hết, chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về tình hình," Tần Mặc nói, đứng dậy, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt cuối cùng cũng bắt đầu len lỏi vào căn phòng. "Chúng ta cần biết những lời cám dỗ đó đã len lỏi sâu đến mức nào, và kẻ thù đã chuẩn bị ra sao. Chỉ khi hiểu rõ, chúng ta mới có thể tìm ra một con đường thứ ba cho Thiết Giáp Thành, một con đường mà nó có thể mạnh mẽ mà vẫn giữ vững 'linh hồn' của nó."

***

Giữa buổi sáng, Tần Mặc và Tô Lam dạo bước qua khu chợ chính của Thiết Giáp Thành. Nắng đã lên cao hơn, nhưng bầu không khí vẫn mang một vẻ nặng nề, khác xa với sự huyên náo thường thấy của một khu chợ đông đúc. Âm thanh của những tiếng rao hàng yếu ớt, như những lời thì thầm sợ hãi hơn là lời mời gọi, trộn lẫn với tiếng bước chân vội vã của những người qua lại. Không còn những tiếng cười đùa rộn ràng, chỉ còn những cuộc nói chuyện thì thầm, đứt quãng, như thể mọi người đều sợ hãi điều gì đó. Mùi thức ăn dân dã, hoa quả tươi vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây lại lẫn với mùi kim loại và mồ hôi, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng, khó chịu. Bầu không khí bất an, hoang mang bao trùm, khiến Tần Mặc cảm nhận rõ ràng những luồng ý niệm lo lắng, sợ hãi từ vạn vật xung quanh. Mọi người đều cúi đầu, tránh giao tiếp bằng mắt, dường như không muốn thu hút sự chú ý. Hắc Phong đi theo phía sau Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó nổi bật giữa đám đông, đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác cao độ.

Tần Mặc, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, từ tốn bước đi, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt chất phác, từng cử chỉ rụt rè của người dân. Hắn không cần phải nghe rõ từng lời nói, bởi "ý chí tồn tại" của những người này đã nói lên tất cả. Sự dao động trong tâm trí họ, sự giằng xé giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa niềm tin và hoài nghi, hiện rõ như một cuốn sách mở.

"Nghe nói, chỉ cần chúng ta chấp nhận 'thăng cấp', thành phố sẽ trở thành thần binh bất khả chiến bại, không sợ bất kỳ kẻ thù nào nữa..." một thôn dân nữ, với khuôn mặt hiền lành nhưng ánh mắt đầy lo lắng, thì thầm với người bên cạnh. Giọng nàng đầy vẻ mơ hồ, như đang cố gắng tin vào một điều gì đó xa vời. Nàng đang cầm một giỏ rau củ tươi, nhưng tay nàng run rẩy, làm rơi vài cọng rau xuống đất.

"Nhưng cái giá phải trả là gì?" Một thôn dân nam khác, với dáng người bình thường và khuôn mặt chất phác, xen vào, giọng hắn đầy sự hoài nghi. "Liệu chúng ta có còn là chính mình? Liệu thành phố này có còn là nhà của chúng ta, hay chỉ là một cỗ máy chiến tranh khổng lồ?" Hắn nhìn về phía bức tường thành cao vút, ánh mắt chất chứa nỗi sợ hãi.

Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận những luồng "ý chí tồn tại" đang va đập vào nhau trong khu chợ này. Hắn thầm nghĩ: *'Họ đang đứng trước sự lựa chọn giữa tồn tại và mất đi bản chất, nhưng lại không hay biết. Những lời hứa hẹn về sức mạnh đã biến thành một loại độc dược, gặm nhấm niềm tin và sự thanh bình vốn có của họ.'* Hắn cảm nhận được sự hoang mang, nhưng cũng có một phần nào đó của sự chấp nhận, thậm chí là khao khát được "cứu rỗi" len lỏi trong tâm trí nhiều người. Đó không phải là một sự lựa chọn có ý thức, mà là một sự phản ứng tự nhiên trước mối đe dọa, một cách để tự trấn an mình rằng có một lối thoát dễ dàng.

Tô Lam, nàng luôn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt nàng cũng đầy suy tư, khẽ thì thầm bên tai Tần Mặc. "Sự chia rẽ đã bắt đầu từ trong dân chúng. Một số người đã bị lời hứa hẹn về sức mạnh mê hoặc, họ tin rằng 'thăng cấp' là con đường duy nhất để thoát khỏi hiểm nguy. Họ không thấy được cái giá phải trả, không thấy được sự mất mát bản chất đằng sau những lời lẽ hoa mỹ đó." Nàng nhìn vào những gương mặt cúi gằm, đầy lo lắng. "Đây chính là cái họ muốn, khiến người dân tự nguyện chấp nhận sự thay đổi, để rồi sau đó, thành phố cũng sẽ 'tự nguyện' dâng hiến linh hồn của mình."

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua một ông lão đang ngồi co ro bên một sạp hàng trống, đôi mắt đục ngầu nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một ký ức đã mất. Hắn cảm nhận được từ ông lão đó một nỗi buồn sâu sắc, một sự tiếc nuối cho những ngày tháng bình yên đã qua. *'Không phải ai cũng bị mê hoặc bởi sức mạnh,'* Tần Mặc nghĩ. *'Vẫn còn những người trân trọng bản chất, trân trọng sự bình dị. Nhưng tiếng nói của họ quá yếu ớt, quá dễ bị lu mờ trước những lời hứa hẹn hùng vĩ.'*

Hắc Phong khẽ rên lên một tiếng trầm thấp, đôi mắt đỏ rực của nó quét về phía một nhóm người đang tụ tập ở góc chợ, nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Người đàn ông đó mặc một bộ quần áo sạch sẽ hơn hẳn những người dân thường, và giọng nói của y, dù không lớn, nhưng lại vang vọng một cách thuyết phục. Tần Mặc tập trung lắng nghe "ý chí tồn tại" từ nhóm người đó. Hắn nhận ra người đàn ông lạ mặt kia đang gieo rắc những thông điệp về "sự cần thiết của việc tiến hóa", về "sức mạnh thần thánh sẽ ban tặng cho thành phố", và về "những vị tiên nhân sẽ đến dẫn dắt". Những lời lẽ đó, dù không hề nhắc đến "Thiên Diệu Tông" hay bất kỳ thế lực cụ thể nào, nhưng lại mang đậm dấu ấn của tư tưởng thăng tiên cực đoan.

"Đây là những hạt mầm của sự chia rẽ," Tô Lam nói, giọng nàng đầy vẻ cảnh giác. "Nếu không ngăn chặn kịp thời, chúng sẽ mọc rễ sâu, và khi đó, việc thuyết ph��c Thành Linh sẽ càng khó khăn hơn gấp bội."

Tần Mặc không nói gì, chỉ tiếp tục quan sát. Hắn hiểu rằng, để cứu vãn Thiết Giáp Thành, không chỉ cần đối phó với kẻ thù bên ngoài, mà còn phải chữa lành những vết rạn nứt đang lan rộng từ bên trong. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thành Linh, sự tuyệt vọng ấy không chỉ đến từ mối đe dọa bên ngoài, mà còn từ sự hỗn loạn trong chính những người mà nó đang che chở. Điều này khiến Tần Mặc càng thêm kiên định với con đường mà hắn đã chọn: không dùng sức mạnh, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, để vạn vật có quyền được là chính nó.

***

Chiều tà, gió mạnh hơn, rít lên từng hồi qua những khe hở của tháp canh chính. Những đám mây đen kịt từ phương xa kéo đến, nuốt chửng ánh mặt trời yếu ớt, khiến bầu trời chuyển sang một màu xám xịt u ám. Từ đỉnh tháp canh, mùi đá cổ xưa hòa quyện với không khí trong lành nhưng lạnh lẽo, mang theo một sự nghiêm nghị đến đáng sợ. Bầu không khí tại đây căng thẳng tột độ, nhưng cũng lộ rõ sự mệt mỏi h���n sâu trên khuôn mặt của những người lính canh. Từ độ cao này, có thể nhìn thấy rõ ràng hơn các hoạt động ở ngoại thành: những lều trại lờ mờ, những bóng người di chuyển, như những con kiến đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công.

Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đã đến Tháp Canh Chính để gặp Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị có vết sẹo trên má, đứng quay lưng về phía cửa, ánh mắt dõi ra xa xăm về phía chân trời. Bộ giáp trụ nặng nề của y va vào nhau nhẹ nhàng khi y di chuyển, tạo nên những âm thanh khô khốc. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ hơn, khuôn mặt cũng nghiêm nghị không kém, tay cầm một bản đồ da cũ kỹ, đứng bên cạnh Thủ Vệ trưởng. Cả hai đều toát lên vẻ căng thẳng tột độ, nhưng cũng có một sự bất lực khó che giấu.

"Thưa các vị, tình hình không mấy khả quan," Thủ Vệ trưởng Long Hổ mở lời, giọng y trầm đục, vang vọng trong không gian tháp canh. Y quay lại, ánh mắt mệt mỏi lướt qua Tần Mặc và ��ồng đội. "Chúng ta đã cố gắng chống cự, gửi đi thông điệp cầu cứu đến các thành trì lân cận, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng. Áp lực từ bên ngoài quá lớn. Các tông môn lớn như Thiên Diệu Tông đã gửi thông điệp công khai, nói rằng họ muốn 'giúp đỡ' thành phố của chúng ta đạt đến cảnh giới cao hơn, biến thành một pháo đài bất khả xâm phạm." Y chỉ tay về phía bản đồ, trên đó đánh dấu những điểm tập kết quân của các thế lực tu sĩ. "Họ đã bao vây toàn bộ khu vực, và những lời lẽ dụ dỗ đó đang lan truyền khắp nơi, khiến lòng dân dao động."

Thiết Giáp Phụ Tá khẽ gật đầu, bổ sung thêm. "Không chỉ dừng lại ở đó, thưa Tần Mặc công tử. Họ nói, nếu chúng ta không tự nguyện chấp nhận 'thăng cấp', họ sẽ 'hỗ trợ' chúng ta bằng vũ lực. Họ đã gửi đến những đội quân tiên phong, liên tục gây sức ép lên các cửa ngõ thành. Thành Linh đang rất bối rối, nó không muốn biến thành một cỗ máy chiến tranh vô tri, nhưng nó cũng không muốn nhìn thấy dân chúng của nó bị tàn sát. Nó đang bị ép buộc phải lựa chọn giữa hai con đường đều đầy đau khổ." Y chỉ vào một số điểm trên bản đồ, nơi có những mũi tên màu đỏ chỉ vào trung tâm thành. "Thậm chí, trong nội thành, đã có những kẻ được họ phái đến, gieo rắc tư tưởng 'thăng cấp' và thu thập thông tin. Chúng đã bắt đầu cố gắng tác động lên 'ý chí tồn tại' của Thành Linh, làm suy yếu nó từ bên trong."

Lục Vô Trần, nghe xong, khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm trầm trọng. Ông lắc đầu, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió rít. "Đó là cách nói của kẻ mạnh. Họ muốn biến Thiết Giáp Thành thành một pháo đài sống, một công cụ cho mục đích của họ, không quan tâm đến 'linh hồn' thực sự của nó. Họ muốn một sức mạnh tuyệt đối, nhưng lại phủ nhận giá trị của sự cân bằng, của bản chất vốn có. Thiên Diệu Tông... quả nhiên là những kẻ cuồng tín nhất trong việc truy cầu 'thăng tiên' bằng mọi giá."

Tần Mặc lắng nghe, đôi mắt hắn hiện lên sự suy tư sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thủ Vệ trưởng và Thiết Giáp Phụ Tá, những con người đang gánh vác trách nhiệm bảo vệ thành trì nhưng lại bất lực trước sức mạnh áp đảo và sự xảo quyệt của kẻ thù. "Vậy là, Thiết Giáp Thành Linh đã phải nghe những lời cám dỗ đó trong một thời gian dài rồi," Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng lại ẩn chứa một sức nặng khó tả. "Nó đã phải đối mặt với nỗi sợ hãi và khao khát này không phải chỉ ngày một ngày hai. Sự giằng xé của nó đã tích tụ đến mức giới hạn. Họ muốn nó tự nguyện dâng hiến bản chất của mình, biến thành một thứ mà nó không còn nhận ra."

Tô Lam, nàng im lặng lắng nghe, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm nghị. Nàng nhìn ra bên ngoài, nơi những đám mây đen đang vần vũ, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. "Nếu quả thực có những kẻ đang tác động từ bên trong, chúng ta cần phải tìm ra chúng. Chúng chính là những con dao găm ẩn mình, có thể đâm vào trái tim của Thiết Giáp Thành bất cứ lúc nào."

"Chúng ta đã cố gắng," Thủ Vệ trưởng Long Hổ nói, giọng y đầy sự bất lực. "Nhưng chúng quá khôn khéo, lại được hậu thuẫn bởi những tu sĩ mạnh mẽ. Chúng tôi không dám hành động quá mạnh tay, sợ rằng sẽ kích động họ, và khi đó, Thiết Giáp Thành sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến toàn diện ngay lập tức."

Cổ Kiếm Hồn, thông qua Vô Danh Kiếm, lại truyền đến một luồng ý niệm sắc bén: *“Sự cưỡng ép đó... sự tha hóa đó... Thật đáng phẫn nộ. Một vật khi mất đi ý chí tự chủ, chỉ còn là một công cụ. Thiên Diệu Tông đã đi quá xa trên con đường truy cầu sức mạnh.”*

Tần Mặc nhìn Thủ Vệ trưởng Long Hổ, ánh mắt hắn đầy sự thấu hiểu. "Chúng ta sẽ tìm cách. Nhưng trước hết, tôi cần một cơ hội để tiếp cận Thành Linh. Tôi cần phải nói chuyện với nó, giúp nó nhìn thấy một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất để tồn tại."

Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá nhìn nhau, trong ánh mắt họ lóe lên một tia hy vọng mong manh, nhưng cũng đầy sự hoài nghi. Họ đã nghe quá nhiều lời hứa hẹn, đã chứng kiến quá nhiều sự tuyệt vọng. Nhưng Tần Mặc, với vẻ ngoài bình dị và ánh mắt kiên định, lại mang đến một cảm giác khác biệt, một sự chân thành mà họ chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác.

"Chúng tôi sẽ cố gắng tạo điều kiện," Thủ Vệ trưởng Long Hổ cuối cùng cũng nói, giọng y không còn nặng trĩu sự bất lực nữa, mà thay vào đó là một tia quyết tâm. "Nhưng ngài phải hiểu, thời gian của chúng ta không còn nhiều. Có lẽ, chỉ vài ngày nữa thôi, cuộc tấn công toàn diện sẽ bắt đầu. Và khi đó, mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn."

Mây đen đã che kín hoàn toàn bầu trời, chỉ còn lại ánh chớp yếu ớt xa xa, và tiếng sấm rền vang như lời cảnh báo từ thiên địa. Liên minh đã có được những thông tin cần thiết. Tình hình Thiết Giáp Thành nguy cấp hơn họ tưởng, không chỉ bị vây hãm từ bên ngoài, mà còn bị gặm nhấm từ bên trong bởi những lời cám dỗ và sự chia rẽ. Thiết Giáp Thành Linh đang ở điểm giới hạn, và Tần Mặc biết rằng, chỉ một hành động sai lầm nhỏ cũng có thể đẩy nó vào vực thẳm của sự tha hóa vĩnh viễn. Cuộc đối đầu không chỉ là sức mạnh, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của triết lý, của "ý chí tồn tại".

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free