Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 787: Dấu Vết Xưa Cũ: Tần Mặc Tìm Kiếm Linh Hồn Cố Thành

Ánh sáng tinh thạch trên thân Thiết Giáp Tinh Thần vẫn còn nhấp nháy, dù không còn bùng cháy dữ dội như lúc bộc lộ nỗi sợ hãi, nhưng sự dao động miên man ấy vẫn cho thấy một tâm thức đang bị giằng xé kịch liệt. Hạt mầm hy vọng Tần Mặc gieo xuống đã nảy mầm, nhưng nó còn quá non yếu để chống lại cơn bão của sự nghi ngờ và áp lực từ ngàn năm qua. Thành Linh không sợ chết, nhưng lại sợ hãi việc đánh mất chính mình, sợ hãi trở thành một thứ gì đó khác, vô tri và lạnh lẽo. Nó sợ rằng, khi thăng lên "thần vị", nó sẽ không còn là "Thành" nữa. Tần Mặc biết, lời nói suông không thể đủ để dẫn dắt một ý chí tồn tại lâu đời và phức tạp như vậy. Nó cần những minh chứng cụ thể, những hành động thiết thực, và quan trọng hơn cả, nó cần được nhớ lại bản chất nguyên thủy, những ký ức đã bị thời gian và áp lực bào mòn.

***

Sáng sớm, gió mạnh rít qua các khe tường đá của Thiết Giáp Thành, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi kim loại rỉ sét đặc trưng. Bầu trời vẫn u ám, những cụm mây đen nặng trĩu vần vũ phía chân trời, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến, cả trên không trung lẫn trên mảnh đất này. Trong một căn phòng họp tạm thời, được dựng lên từ những khối đá tảng thô sơ và những tấm sắt đã cũ kỹ, không khí căng thẳng bao trùm. Một chiếc bàn lớn bằng gỗ mục được đặt giữa phòng, phía trên trải rộng một bản đồ chi tiết của Thiết Giáp Thành, với những ký hiệu và ghi chú bằng mực đỏ, đen, xanh, đánh dấu các điểm phòng thủ hiện tại, những khu vực yếu kém, và cả những nơi đã bị lãng quên theo thời gian.

Tần Mặc đứng trầm ngâm trước bản đồ, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng chi tiết nhỏ. Thân hình hắn hơi gầy, nhưng lại toát lên vẻ linh hoạt, nhanh nhẹn, và một sự kiên định không gì lay chuyển. Trang phục vải thô đơn giản không làm lu mờ khí chất của hắn, mà trái lại, càng tôn lên vẻ tự tại, không vướng bận danh lợi. Bên cạnh hắn, Tô Lam vẫn giữ vẻ thanh tú, kiên định với đôi mắt phượng sắc bén. Nàng chăm chú quan sát bản đồ, thỉnh thoảng khẽ nhíu mày, biểu hiện cho những tính toán chiến lược đang xoáy trong tâm trí. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung động theo từng chuyển động nhẹ, như một phần không thể tách rời của nàng. Lục Vô Trần ngồi ở một góc, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu nếp nhăn, nhưng ánh mắt y đã không còn vẻ chán nản cùng cực như trước. Thay vào đó là một sự tò mò, một tia hy vọng mong manh về những điều Tần Mặc đã nói. Y vẫn mặc bộ tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, nhưng dường như đã tìm thấy một mục đích mới, dù còn mơ hồ.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, đứng thẳng tắp. Vết sẹo trên má y như một minh chứng cho vô số trận chiến đã trải qua. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc giáp nhẹ, tay cầm cuộn giấy và bút, sẵn sàng ghi chép mọi mệnh lệnh. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, nhưng đôi tai nó vẫn vểnh lên cảnh giác, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ khe khẽ khi một cơn gió mạnh bất chợt lùa vào qua khe cửa sổ. Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, vẫn nằm trên lưng Tần Mặc, nhưng dường như nó cũng đang lắng nghe, từng đợt rung động nhẹ truyền qua lưng Tần Mặc như một sự đồng cảm thầm lặng.

"Chúng ta không chỉ cần củng cố bức tường, mà còn cần thức tỉnh linh hồn của nó." Tần Mặc cất tiếng, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng, vang vọng trong căn phòng thô sơ. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một khu vực cũ kỹ trên bản đồ, nơi được đánh dấu là "Khu vực Tây Cổ Thành", nơi mà các công trình kiến trúc dường như đã bị bỏ quên từ rất lâu, chỉ còn lại những phế tích hoang tàn và những bức tường đá đổ nát. "Sức mạnh thật sự của Thiết Giáp Thành nằm ở bản chất nguyên thủy của nó, không phải ở sự 'thăng cấp' cưỡng ép. Nếu Thành Linh quên đi nó là gì, nó sẽ không bao giờ có thể thực sự mạnh mẽ, dù có được bao bọc bởi bao nhiêu trận pháp và linh lực."

Tô Lam khẽ thở dài, nàng vẫn còn bị ám ảnh bởi sự cấp bách của tình hình. "Nhưng thời gian không còn nhiều, Tần Mặc. Kẻ thù sẽ không chờ đợi chúng ta khám phá lịch sử. Chúng ta cần một kế hoạch phòng thủ cụ thể và hiệu quả. Những thế lực tu sĩ đó sẽ không dừng lại cho đến khi họ đạt được mục đích." Nàng đặt tay lên bản đồ, chỉ vào những mũi tên đỏ đánh dấu các hướng tấn công tiềm năng. "Chúng ta phải đối mặt với thực tế."

Tần Mặc gật đầu, thấu hiểu sự lo lắng của Tô Lam. "Ta biết. Nhưng nếu chúng ta chỉ tập trung vào phòng thủ vật chất mà bỏ quên linh hồn, Thiết Giáp Thành có thể tồn tại, nhưng nó sẽ không còn là Thiết Giáp Thành nữa. Nó sẽ trở thành một chiếc vỏ rỗng tuếch, một công cụ vô tri." Hắn quay sang Lục Vô Trần. "Lục huynh, những kiến thức về trận pháp và kết cấu vật chất của y có thể giúp ích rất nhiều. Y có thể giúp khảo sát các khu vực cũ. Có thể những trận pháp cổ xưa còn sót lại có thể được phục hồi, hoặc ít nhất, chúng ta có thể tìm thấy những dấu vết của 'vật tính' nguyên bản của thành."

Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt trũng sâu ánh lên một tia sáng. "Tôi sẽ cố gắng hết sức. Có lẽ những công trình cổ xưa đó chứa đựng một điều gì đó đã bị lãng quên." Giọng y vẫn trầm, yếu ớt, nhưng đã có thêm một chút kiên định. Y cảm thấy một sự thôi thúc lạ lùng, một khao khát được tìm hiểu, được khám phá những bí ẩn của 'vật tính' mà Tần Mặc đã nhắc đến. Những lời nói của Tần Mặc đã gieo vào tâm trí y những hạt mầm mới, khiến y không còn hoàn toàn chán nản với thế giới này.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ bước lên, chỉ vào những khu vực màu xám nhạt trên bản đồ. "Chúng tôi sẽ hướng dẫn các vị đến những nơi ít bị can thiệp nhất, những nơi mà bàn tay của các tu sĩ chưa kịp vươn tới để 'cải tạo' hoặc 'thăng cấp'. Nhưng chính những nơi đó lại là những điểm yếu tiềm tàng, dễ bị công phá nhất." Y nói với vẻ lo lắng, trung thành với sứ mệnh bảo vệ thành trì.

"Tốt." Tần Mặc nhìn Phụ Tá. "Phụ Tá, y hãy chuẩn bị các báo cáo về tình trạng hiện tại của từng khu vực phòng thủ. Chúng ta cần hiểu rõ thực trạng để đưa ra kế hoạch t��t nhất."

"Rõ, Tần Mặc đại nhân!" Thiết Giáp Phụ Tá vội vàng cúi đầu, ghi chép cẩn thận. Y vẫn còn khá căng thẳng, nhưng sự tận tụy của y là không thể phủ nhận.

Tần Mặc lại một lần nữa đưa mắt nhìn bản đồ. Hắn biết, một 'mạch ngầm' sức mạnh cổ xưa vẫn còn chảy sâu thẳm bên trong Thiết Giáp Thành, một tiềm năng phòng thủ chưa được khai thác, không dựa trên linh lực tu sĩ hay những trận pháp hiện đại. Hắn cảm nhận được sự hiện hữu của nó, yếu ớt nhưng kiên cường, giống như mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là đánh thức Thành Linh, mà còn là đánh thức chính bản chất nguyên thủy của thành, để nó có thể tự mình đứng vững. Cuộc hành trình này không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một cuộc tìm kiếm, một hành trình hồi sinh.

***

Gió vẫn không ngừng rít gào, nhưng ánh nắng đã xuyên qua tầng mây xám, rải rác những vệt sáng yếu ớt trên những bức tường đá sần sùi của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc dẫn Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong và Mộc Thạch đến khu vực Tháp Canh Cổ và Bức Tường Tây, nơi được Long Hổ chỉ dẫn là một trong những phần cổ xưa nhất, ít bị ảnh hưởng bởi những ý niệm "thăng cấp" của các tu sĩ bên ngoài. Những khối đá khổng lồ, sần sùi, mang màu thời gian và phủ đầy rêu phong, xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tường thành vững chãi, cao vút. Các vết nứt chằng chịt trên bề mặt đá như những nếp nhăn của thời gian, kể lại câu chuyện về hàng ngàn năm tồn tại của thành. Mùi đá ẩm, đất và một chút vị rỉ sét của kim loại trong không khí tạo nên một cảm giác cổ kính, tĩnh mịch.

Tần Mặc bước đến một khối đá lớn nhất, nơi rêu xanh mướt bám dày đặc, gần như che khuất những nét chạm khắc cổ xưa đã bị mài mòn. Hắn đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của tảng đá, nhắm mắt lại. Hơi thở hắn trở nên đều đặn, sâu lắng, tâm trí hắn dần chìm vào trạng thái thiền định sâu sắc. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn bắt đầu lan tỏa, hòa mình vào từng thớ đá, từng hạt cát, từng phân tử kim loại đã tạo nên bức tường thành này. Hắn không tìm kiếm linh lực hay pháp tắc, mà tìm kiếm những "tiếng vọng" từ bản chất nguyên thủy nhất của vật chất, những ký ức vô hình đã ngủ quên.

Một dòng ý niệm ấm áp, nhưng cũng đầy kiên định, chảy vào tâm trí Tần Mặc. "Tôi cảm nhận được... một sự kiên định sâu sắc," hắn khẽ nói, giọng điệu thì thầm, như sợ làm gián đoạn dòng chảy của những ký ức cổ xưa. "Không phải là sự cứng rắn của vũ khí, không phải là sự hung hãn của một pháo đài chiến tranh. Mà là sự vững chãi của một mái nhà, một sự bảo vệ vô điều kiện. Một ý chí muốn che chở, bao bọc, giữ cho sự sống bên trong được bình yên."

Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng chăm chú quan sát. Nàng là một kiếm khách, quen thuộc với sự sắc bén, với sức mạnh của sự công kích và phòng thủ. Nhưng những gì Tần Mặc đang nói, đang cảm nhận, lại hoàn toàn khác biệt. "Nó thật khác với những gì tôi đã tưởng tượng," nàng nói, giọng nàng pha chút ngạc nhiên. "Không có sự hung hãn, không có khát vọng chiến đấu hay trấn áp. Chỉ là... sự b���n bỉ, một ý chí thuần túy muốn đứng vững, muốn tồn tại để bảo vệ." Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một mảng rêu trên bức tường, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của đá.

Lục Vô Trần bước đến gần hơn, đôi mắt mệt mỏi của y đã hoàn toàn thay bằng sự tò mò. Y nhìn Tần Mặc, rồi nhìn bức tường cổ kính, như thể đang cố gắng thấu hiểu điều mà Tần Mặc đang cảm nhận. "Đây có lẽ là 'vật tính' nguyên bản của thành, trước khi bị áp lực phải trở thành một pháo đài chiến tranh," y suy tư, giọng nói trầm lắng mang theo một chút trầm tư. "Trước khi những lời hứa hẹn về sức mạnh, về 'thăng cấp' biến nó thành một công cụ, một vũ khí mà nó không bao giờ muốn trở thành." Y bắt đầu nhận ra, triết lý của Tần Mặc không chỉ là lý thuyết suông, mà là một con đường thực sự, một cách để vạn vật tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình mà không cần phải đánh đổi bản chất.

Trong lúc Tần Mặc đang chìm sâu vào sự kết nối, Cổ Kiếm Hồn trên lưng hắn khẽ rung động mạnh hơn bao giờ hết. Ý niệm của nó truyền đến tâm trí Tần Mặc, và cả những người đứng gần đó, với một sự rõ ràng đến kinh ngạc. "Bảo vệ... sự bình yên... một ý chí thuần khiết." Lời của Cổ Kiếm Hồn vang vọng, như một sự xác nhận, một sự đồng điệu với những gì Tần Mặc đang cảm nhận từ bức tường. Thanh kiếm từng bị ám ảnh bởi sự hủy diệt, giờ đây đã tìm thấy con đường bảo vệ, đã hiểu được giá trị thực sự của sự kiên định và bình yên.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đánh hơi xung quanh chân tường, đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét ngang qua từng kẽ đá, từng bóng cây, đảm bảo không có bất kỳ mối đe dọa nào ẩn nấp. Nó cũng cảm nhận được sự tĩnh lặng, sự bình yên tỏa ra từ bức tường cổ kính, một cảm giác khác hẳn với sự hung hãn mà nó thường thấy ở các pháo đài.

Bên cạnh Tần Mặc, Mộc Thạch đứng sừng sững, thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ đầy rêu phong. Nó không nói gì, nhưng đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ của nó lại hướng về bức tường. Rồi, một cách chậm rãi, nó đưa một cánh tay thô kệch, đ��ợc tạo thành từ những cành cây và đá, khẽ chạm vào bề mặt bức tường. Một luồng rung động tinh tế, vô hình, truyền từ Mộc Thạch sang bức tường, như một cuộc giao tiếp thầm lặng giữa hai ý chí tồn tại cổ xưa. Mộc Thạch dường như đang "nói chuyện" với bức tường, đánh thức những ký ức đã ngủ quên, gợi lại những lời thề đã bị lãng quên. Tần Mặc cảm nhận được một "mạch ngầm" sức mạnh cổ xưa đang bắt đầu thức tỉnh sâu thẳm bên trong Thiết Giáp Thành, một tiềm năng phòng thủ không dựa trên linh lực, mà dựa trên ý chí thuần túy của sự bảo vệ, sự kiên định của chính vật chất. Đó là một sức mạnh mà các tu sĩ có lẽ không thể nào hiểu được, và cũng không thể nào phá hủy.

Tần Mặc tiếp tục truyền ý niệm của mình, hòa mình vào ý chí của đá và sắt. Hắn 'nhìn thấy' những ký ức mờ nhạt, những hình ảnh chập chờn như trong mơ. Hắn thấy những người dân đầu tiên, những con người nhỏ bé, đã xây dựng thành phố này bằng chính đôi tay và ý chí của mình. Họ không xây dựng một pháo đài chiến tranh, mà xây dựng m���t nơi trú ẩn, một mái nhà để che chở cho gia đình, cho con cái khỏi những hiểm nguy của thế giới bên ngoài. Hắn thấy những đứa trẻ chạy nhảy trên quảng trường, tiếng cười trong trẻo vang vọng. Hắn thấy những người thợ rèn cần mẫn tôi luyện sắt thép, không phải để tạo ra vũ khí, mà để làm ra những công cụ lao động, những vật dụng sinh hoạt. Hắn thấy những trận mưa bão dữ dội ập đến, và bức tường thành kiên cường đứng vững, bảo vệ sự sống bên trong. Đây chính là 'vật tính' nguyên bản của Thiết Giáp Thành, một ý chí tồn tại thuần túy, không bị vẩn đục bởi khát vọng thăng tiên hay sức mạnh hủy diệt.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng những đám mây xám xịt, Tần Mặc và liên minh lại quay trở về khu vực trung tâm của Thiết Giáp Thành. Sau khi kết nối sâu sắc với bức tường cổ kính, Tần Mặc cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ hơn từ Thiết Giáp Tinh Thần. Như thể những ký ức Tần Mặc đã "đọc" được từ bức tường đã được truyền tải, dù chỉ là một phần nhỏ, đến Thành Linh, khơi gợi một điều gì đó sâu thẳm bên trong nó.

Trong một không gian ý niệm được tạo ra từ chính linh hồn của thành phố, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đứng đối diện với Thiết Giáp Tinh Thần. Hình ảnh của Thành Linh giờ đây không còn lập lòe, hỗn loạn như trước, mà đã trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn mang vẻ huyền ảo. Nó không còn là một khối ánh sáng đơn thuần, mà đã có những đường nét của một nữ thần chiến binh, với áo giáp được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, đôi mắt sáng rực như lửa rèn, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi buồn thấu tận. Những hình ảnh về quá khứ của thành phố, những ký ức về sự bình yên và mục đích bảo vệ ban đầu, dần hiện ra xung quanh họ như những dòng chảy mờ ảo của thời gian. Đó là những con đường đá cổ kính, những ngôi nhà nhỏ bé với mái ngói đỏ tươi, những khu vườn xanh mướt, và trên tất cả, là hình ảnh của những con người bình dị, sống một cuộc đời an yên dưới sự che chở của thành.

"Ta... ta đã quên..." Giọng nói của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng trong không gian ý niệm, yếu ớt nhưng đầy ngạc nhiên, như thể nó vừa thức tỉnh sau một giấc ngủ dài ngàn năm. "Mùi khói bếp từ những mái nhà vào mỗi buổi chiều tà... tiếng trẻ thơ nô đùa trên quảng trường đá... tiếng lao xao của chợ búa... tiếng hát của những người thợ rèn khi họ tạo ra những công cụ chứ không phải vũ khí..." Những hình ảnh đó như những dòng suối mát lành, gột rửa đi lớp bụi của thời gian và sự lãng quên. "Đó là những gì ta muốn bảo vệ... không phải là sức mạnh hủy diệt, không phải là một pháo đài lạnh lẽo. Ta đã quên mất lý do thực sự của sự tồn tại của mình." Nỗi buồn trong giọng nó sâu thẳm, nhưng trong đó đã ánh lên một tia sáng của sự nhận thức, của sự hồi tưởng. Nó đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sức mạnh vô địch, về sự bất diệt, đến nỗi quên đi chính bản chất của mình. Nó đã quên rằng, sức mạnh thực sự của nó không đến từ việc trở thành một cỗ máy chiến tranh, mà đến từ việc bảo vệ những điều nhỏ bé, bình dị nhất.

Tần Mặc bước đến gần hơn, ánh mắt hắn kiên đ��nh, thấu hiểu. "Đó là bản chất của ngươi, Thành Linh. Đó là lý do ngươi tồn tại. Sức mạnh thực sự là bảo vệ những gì ngươi yêu thương, không phải trở thành thứ mà ngươi sợ hãi. Ngươi không cần phải đánh đổi linh hồn để có được sự kiên cố. Ngươi có thể vừa là pháo đài vững chãi, vừa là một cố thành có ý chí, có cảm xúc." Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn, chỉ là những lời nói chân thành, chạm đến tận sâu thẳm ý chí tồn tại của Thành Linh.

Tô Lam, người thường giữ vẻ lạnh lùng và logic, giờ đây cũng không khỏi choáng váng. Nàng đã từng chứng kiến nhiều điều kỳ diệu trong thế giới Huyền Vực, nhưng việc một thành phố có thể có ký ức sống động, có cảm xúc phức tạp đến vậy, vẫn khiến nàng kinh ngạc. "Cái này... thật không thể tin được. Một thành phố có thể có ký ức sống động đến vậy," nàng thì thầm, đôi mắt phượng mở rộng. Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn về triết lý "vạn vật hữu linh" của Tần Mặc, không chỉ là một lý thuyết trừu tượng, mà là một sự thật hiện hữu, đầy sức sống.

Lục Vô Trần đứng đó, trầm ngâm suy tư. "Nếu chúng ta có thể đánh thức hoàn toàn những ký ức này, có lẽ nó sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, con đường cân bằng mà Tần Mặc đã nhắc đến." Giọng y đã không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự háo hức, một niềm hy vọng mới. Y bắt đầu hình dung ra một con đường, nơi 'vật tính' của thành phố có thể được sử dụng không chỉ để chống đỡ, mà còn để nuôi dưỡng sự sống, để tái tạo lại những giá trị đã mất. Y nghĩ về những trận pháp cổ xưa, những kết cấu vật chất bị lãng quên, có lẽ chúng không chỉ là công cụ phòng thủ, mà còn là những mạch dẫn, những kênh truyền tải ký ức.

Cổ Kiếm Hồn trên lưng Tần Mặc lại một lần nữa phát ra một luồng ý niệm mạnh mẽ, đầy khẳng định. "Bảo vệ... không phải tàn phá." Nó là một lời thề, một lời nhắc nhở cho chính nó và cho Thành Linh. Cổ Kiếm Hồn có sự cộng hưởng đặc biệt với 'ý chí bảo vệ' của thành phố, như một người từng trải đã tìm thấy ánh sáng, giờ đây muốn chia sẻ kinh nghiệm của mình.

Tần Mặc kiên nhẫn lắng nghe, đặt những câu hỏi nhẹ nhàng, khơi gợi Thành Linh hồi tưởng sâu hơn. Hắn cảm nhận được rằng, sâu thẳm bên trong Thiết Giáp Thành Linh vẫn còn một khu vực bị phong ấn, một ký ức rất xa xưa mà nó không thể tự mình tiếp cận. Đó có thể là chìa khóa để khai thác 'vật tính' nguyên bản mạnh mẽ nhất của thành, không chỉ là những ký ức bình dị mà nó vừa hồi tưởng, mà là cội nguồn của sự kiên cố, sự bền bỉ, ý chí bảo vệ đầu tiên khi nó mới được hình thành.

Thiết Giáp Tinh Thần chìm vào trầm tư, những dòng ký ức mờ ảo vẫn tiếp tục chảy xung quanh nó. Nó đã bắt đầu nhìn thấy một con đường khác, một lựa chọn không phải là sự đánh đổi nghiệt ngã. Nó đã bắt đầu hiểu rằng, sức mạnh thực sự không nằm ở việc trở thành một thứ gì đó khác, mà ở việc trở thành chính mình, một phiên bản mạnh mẽ và cân bằng hơn. Nỗi sợ hãi mất đi "linh hồn" vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đã được xoa dịu bởi một tia hy vọng mới, một sự dẫn dắt từ Tần Mặc.

Tần Mặc biết, cuộc đối thoại này m���i chỉ là khởi đầu. Thách thức kép vẫn hiện hữu: vừa phải củng cố phòng thủ trước mối đe dọa bên ngoài đang cận kề, vừa phải giúp Thiết Giáp Thành Linh tìm lại và giữ gìn 'linh hồn' của nó. Nhưng ít nhất, Thành Linh đã mở lòng, đã bắt đầu dám nghĩ về một con đường khác. Tần Mặc cảm thấy một sự quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng. Hắn sẽ không chỉ bảo vệ Thiết Giáp Thành khỏi sự hủy diệt vật chất, mà còn bảo vệ nó khỏi sự tha hóa về bản chất. Hắn sẽ tìm ra cách để Thiết Giáp Thành vừa là một pháo đài bất khả xâm phạm, vừa là một cố thành ấm áp, nơi "ý chí tồn tại" của vạn vật được tôn trọng và phát huy theo con đường cân bằng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free