Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 788: Ký Ức Thép Đá: Hồi Ức Về Vinh Quang Và Nỗi Đau Của Cố Thành

Tiếp nối dòng suy tư miên man, Tần Mặc nhẹ nhàng giữ vững ý niệm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự kiên định. Hắn biết, một con đường đã được mở ra, nhưng chông gai vẫn còn chất chồng. Thiết Giáp Thành Linh vẫn còn đang chìm đắm trong những ký ức vừa được đánh thức, một sự giằng xé nội tâm hiển hiện rõ ràng qua hình thái chập chờn của Thiết Giáp Tinh Thần. Nỗi sợ hãi mất đi "linh hồn" của thành phố đã được xoa dịu đôi chút, nhưng nỗi sợ hãi về sự hủy diệt vật chất, về sự yếu đuối trước bão tố cường quyền vẫn còn đó, hằn sâu trong từng mạch đá, từng thớ thép.

Mọi người vẫn đang trong không gian ý niệm mờ ảo, nơi thời gian dường như ngưng đọng, chỉ có những làn sóng tư tưởng giao thoa. Tô Lam vẫn đứng đó, đôi mắt phượng sáng ngời, chăm chú quan sát Thiết Giáp Tinh Thần, nàng như đang cố gắng giải mã từng dao động nhỏ nhất trong ý chí của nó. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, đã không còn vẻ mệt mỏi thường trực, thay vào đó là một sự tập trung cao độ, như đang tìm kiếm một lời giải đáp cho những triết lý xưa cũ mà y đã từng hoài nghi. Hắc Phong nằm phục bên chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quét khắp không gian, dường như cảm nhận được những áp lực vô hình đang đè nặng lên Thành Linh. Cổ Kiếm Hồn trên lưng Tần Mặc vẫn âm thầm tỏa ra một luồng linh quang mờ nhạt, như một ngọn hải đăng nhỏ trong màn sương mờ của ký ức.

Tần Mặc bước thêm một bước, nhẹ nhàng vươn tay, chạm vào luồng ánh sáng chập chờn biểu trưng cho ý chí của Thành Linh. Một cảm giác lạnh lẽo của kim loại cũ, xen lẫn sự thô ráp của đá và một chút ẩm mốc của thời gian trôi qua, truyền đến lòng bàn tay hắn. Thiết Giáp Tinh Thần khẽ run rẩy, hình ảnh của nó càng trở nên bất ổn, như đang đấu tranh với chính mình, với những lời hứa hẹn đầy mê hoặc từ bên ngoài và những chân lý vừa được khơi gợi từ sâu thẳm bản chất.

"Ngươi nói giữ bản chất, Tần Mặc," giọng nói của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng, không còn là tiếng vọng lạnh lẽo như trước, mà mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc, "nhưng liệu sự bình yên có đủ để chống lại bão tố của 'tiến hóa' mà họ mang đến? Ta sợ hãi, Tần Mặc. Sợ hãi sự yếu đuối, sợ hãi cảnh tượng ta bị xé nát, bị nghiền vụn, bị biến thành tro bụi dưới gót giày của những kẻ săn tìm sức mạnh. Họ đã từng nói, chỉ có 'thăng cấp', chỉ có trở thành một vũ khí tối thượng, ta mới có thể tồn tại. Con đường của ngươi... liệu có thực sự bảo vệ được những gì ta yêu quý, hay chỉ là một ảo ảnh của sự an nhiên giả tạo?"

Nỗi sợ hãi của nó chân thật đến mức Tần Mặc cảm nhận được từng đợt sóng cảm xúc bi thương, từng luồng ý niệm run rẩy từ sâu thẳm vật tính của thành phố. Hắn không trả lời ngay, mà để những lời nói của Thành Linh thấm đẫm không gian, để mọi người cùng cảm nhận được gánh nặng trong tâm khảm nó.

"Bản chất không phải là yếu đuối, Thành Linh," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân, "chính sự kiên định vào bản chất mới là sức mạnh bền vững nhất. Ta hiểu nỗi sợ của ngươi, vì ngươi đã từng chứng kiến sự tàn phá, đã từng nếm trải nỗi đau của sự mất mát. Nhưng hãy tin vào chính mình, vào ý chí tồn tại nguyên bản của ngươi. Một pháo đài vững chãi không cần phải là một cỗ máy chiến tranh vô tri. Nó có thể là một nơi trú ẩn an toàn, một cố thành có ý chí, có cảm xúc, có thể bảo vệ mà không cần phải hủy diệt."

Hắn nhẹ nhàng xoa dịu luồng ý niệm đang chập chờn kia, truyền vào đó một luồng ý chí kiên định và lòng thấu hiểu sâu sắc. Thành Linh khẽ run rẩy, hình ảnh của nó như được củng cố đôi chút, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Nó đã bị ám ảnh quá lâu bởi những lời hứa hẹn về sức mạnh, về sự bất diệt, đến nỗi quên đi rằng sự bình yên cũng cần được bảo vệ, và sự bảo vệ đó không nhất thiết phải đến từ một cuộc chiến không ngừng nghỉ.

Tô Lam khẽ thở dài, đôi mắt nàng vẫn không rời khỏi Thiết Giáp Tinh Thần. Nàng bắt đầu hình dung ra những trận pháp phòng ngự, những kết cấu mà nàng từng nghiên cứu, không chỉ dựa trên linh lực mà còn dựa trên sự hài hòa của vật chất. Nàng đã từng nghĩ rằng sức mạnh của một thành trì đến từ độ dày của tường thành, từ sức mạnh của những pháp trận được khắc lên. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, có một thứ sức mạnh sâu xa hơn, một sức mạnh đến từ chính "ý chí tồn tại" của nó.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt y trầm tư. "Họ đã gieo rắc vào tâm trí nó ý niệm về sự 'tiến hóa' như một lẽ tất yếu. Nhưng tiến hóa mà đánh đổi bản chất, liệu có còn là tiến hóa? Hay chỉ là một sự biến dạng ghê rợn?" Y thì thầm, giọng nói mang theo sự u hoài. Y đã chứng kiến quá nhiều vật thể bị cưỡng ép thăng tiên, trở thành những quái vật méo mó, những cỗ máy vô tri, mất đi linh hồn và mục đích tồn tại ban đầu.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực hướng về phía một góc mờ ảo trong không gian ý niệm, nơi nó dường như cảm nhận được những luồng khí tức xa xăm của sự đe dọa. Sự cảnh giác của nó không ngừng nghỉ, như một lời nhắc nhở rằng dù Tần Mặc có thể xoa dịu nỗi đau nội tâm của Thành Linh, nhưng mối hiểm họa bên ngoài vẫn đang chực chờ.

Tần Mặc biết, lời nói thôi là chưa đủ. Thành Linh cần một minh chứng. Nó cần nhìn thấy con đường của hắn không chỉ là một lý thuyết đẹp đẽ, mà là một giải pháp thực tế, có thể đối chọi với bão tố sắp tới. Hắn lại một lần nữa truyền ý niệm đến Thành Linh, khẽ khàng nhưng kiên định: "Hãy cho ta thấy, Thành Linh. Hãy cho ta thấy những gì ngươi đã trải qua. Vinh quang của ngươi, nỗi đau của ngươi. Chỉ khi ta thấu hiểu, ta mới có thể giúp ngươi tìm lại chính mình, và cùng ngươi đối mặt với tương lai."

Thiết Giáp Tinh Thần dao động dữ dội, như một con thuyền nhỏ giữa biển cả dậy sóng. Ánh sáng của nó lúc mạnh lúc yếu, biểu lộ sự đấu tranh nội tâm tột cùng. Nỗi sợ hãi bị phơi bày những vết sẹo cũ, những nỗi đau đã chôn vùi, xen lẫn một tia hy vọng mong manh rằng có ai đó thực sự có thể thấu hiểu và giúp đỡ. Cuối cùng, sau một hồi giằng xé, luồng sáng chập chờn của nó bỗng bùng lên một cách mạnh mẽ, rồi dần dần lan tỏa ra xung quanh, biến đổi không gian ý niệm mờ ảo thành những dòng chảy ký ức sống động, chân thực đến rợn người.

***

Không gian xung quanh họ bắt đầu biến đổi một cách kỳ ảo. Mờ ảo và tĩnh lặng ban đầu dần tan biến, thay vào đó là những hình ảnh sống động, đa sắc màu, những âm thanh vang vọng và cả những mùi hương thoang thoảng của quá khứ. Họ không còn là những người quan sát từ xa, mà dường như bị cuốn vào dòng chảy thời gian, trở thành một phần của chính những ký ức mà Thiết Giáp Thành Linh đang tái hiện.

Đầu tiên, một bức tranh hùng vĩ và bình yên hiện ra. Họ thấy mình đang đứng trên một ngọn đồi thoai thoải, nhìn xuống một thành phố cổ kính, phồn thịnh. Những bức tường đá cao ngất, sừng sững nhưng không hề mang vẻ lạnh lẽo của pháo đài chiến tranh, mà toát lên sự vững chãi, ấm áp của một mái nhà. Tiếng huyên náo của chợ búa vọng đến, tiếng cười của trẻ thơ vang lên trong những con hẻm nhỏ, tiếng búa rèn vang vọng từ các xưởng thủ công, không phải để tạo ra vũ khí, mà để sửa chữa nông cụ, rèn đúc những vật dụng sinh hoạt. Mùi khói bếp, mùi hoa cỏ dại, mùi đất ẩm thoang thoảng trong gió, tạo nên một bầu không khí an lành, chan chứa sự sống.

Từng viên gạch, từng thanh sắt, từng khúc gỗ trong thành phố đều toát lên một "ý chí tồn tại" rõ ràng: là nơi trú ẩn, là sự bảo vệ, là sự dung dưỡng cho cuộc sống bình yên. Thiết Giáp Thành, trong ký ức này, không phải là một chiến binh, mà là một người mẹ hiền, dang rộng vòng tay che chở cho con cái. Các vật chất của nó không có khao khát thăng tiên, không có dục vọng sức mạnh, mà chỉ đơn thu��n muốn bảo vệ, muốn giữ gìn sự hài hòa. Tần Mặc cảm nhận được một "mạch ngầm" sức mạnh cổ xưa, không phải từ linh lực mà từ chính sự hài hòa vật tính và địa hình, từ ý chí chung của vạn vật tạo nên nó, một hệ thống phòng thủ tự nhiên, không cần đến phép tắc phức tạp. Nó là một sự bền bỉ tự thân, một sự kiên cố từ lòng mong muốn được là chính mình, được bảo vệ những giá trị cốt lõi.

"Chúng ta từng là một nơi bình yên như vậy," giọng nói của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng trong không gian ký ức, mang theo sự tiếc nuối sâu sắc, "mỗi hòn đá đều muốn che chở, mỗi thanh sắt đều muốn gắn kết. Chúng ta không cầu sức mạnh vượt giới hạn, chỉ mong được vững chãi, được che chắn cho những sinh linh bé nhỏ bên trong."

Cổ Kiếm Hồn trên lưng Tần Mặc khẽ rung động, phát ra một luồng ý niệm mờ nhạt, như một lời đồng cảm. Nó cũng từng có thời kỳ bình yên, là một thanh kiếm được rèn để bảo vệ lẽ phải, không phải để gieo rắc sự tàn phá.

Tuy nhiên, bức tranh bình yên ấy nhanh chóng bị xé toạc. Không gian ký ức bỗng chao đảo dữ dội, màu sắc tươi sáng nhường chỗ cho gam màu xám xịt, đỏ lửa. Tiếng cười nói bị thay thế bởi tiếng gào thét của chiến tranh, tiếng đổ nát của tường thành. Một loạt hình ảnh đau thương ùa về, như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí mọi người.

Họ thấy những đạo binh tu sĩ hùng mạnh ào ạt tấn công, những pháp thuật kinh thiên động địa giáng xuống thành phố. Những bức tường đá kiên cố bắt đầu rạn nứt, những thanh sắt bị uốn cong, những khúc gỗ bốc cháy. Và rồi, những tu sĩ mạnh mẽ xuất hiện, không phải để bảo vệ, mà để "khai linh" và "thăng cấp" cho thành phố.

"Họ nói phải 'thăng cấp', phải mạnh hơn... nếu không chúng ta sẽ bị hủy diệt," giọng Thiết Giáp Tinh Thần tràn ngập sự đau đớn, "họ ép buộc ta, ép buộc từng viên đá, từng thanh sắt, phải từ bỏ ý chí bảo vệ thuần túy, phải trở thành một vũ khí, một cỗ máy chiến tranh. Mỗi lần như vậy, một phần của ta lại chết đi, trở thành thứ không phải chính mình."

Tần Mặc cảm nhận rõ ràng nỗi đau ấy. Hắn thấy những bức tường bị biến dạng, không còn là nơi che chở mà trở thành những khối thép nhọn hoắt, đầy sát khí. Những linh hồn cư dân trong thành hoảng loạn, chạy trốn, gào thét trong tuyệt vọng. Hắn thấy những vật chất của thành phố bị biến thành những vũ khí hủy diệt, những cỗ máy bắn phá khổng lồ, mất đi ý chí bảo vệ ban đầu, thay vào đó là khát khao chiến tranh, khát khao nghiền nát kẻ thù. Mùi máu tanh, mùi sắt gỉ, mùi khói cháy và mùi bụi của sa trường cũ tràn ngập không gian ký ức, khiến mọi người như nghẹt thở.

Một hình ảnh đặc biệt ám ảnh Tần Mặc: một tháp canh cổ kính, vốn là biểu tượng của sự cảnh giác và bình yên, lại bị biến thành một pháp khí khổng lồ, liên tục bắn ra những luồng linh lực hủy diệt. Từng viên đá của tháp, từng thanh gỗ của khung cửa, đều gào thét trong câm lặng, ý chí bảo vệ đã bị bẻ cong thành ý chí tấn công. Nỗi đau của Thiết Giáp Thành Linh khi một "bộ phận" của nó bị tha hóa, bị sử dụng sai mục đích, hiện rõ mồn một. Điều này gợi cho Tần Mặc một suy nghĩ sâu sắc: đây có thể là một điểm yếu mà kẻ thù có thể khai thác, đồng thời cũng là cơ hội để hắn "chữa lành" cho thành phố, giúp nó tìm lại ý chí nguyên bản của những bộ phận đã bị biến chất.

Cổ Kiếm Hồn trên lưng Tần Mặc rung động dữ dội chưa từng thấy. Một luồng ý niệm mạnh mẽ, đầy phẫn uất và đồng cảm truyền thẳng vào tâm trí mọi người: "Nỗi đau này... ta hiểu rõ... bị bẻ cong ý chí... trở thành công cụ... không còn là chính mình..." Tiếng kiếm reo trầm đục vang vọng khắp không gian, như một lời than khóc cho những gì đã mất, cho những bản chất đã bị tha hóa. Cổ Kiếm Hồn, với tư cách là một vật thể cũng từng trải qua sự giằng xé giữa ý chí bảo vệ và sức mạnh hủy diệt, giờ đây cảm nhận sâu sắc nỗi đau của Thành Linh. Sự cộng hưởng mạnh mẽ này ám chỉ vai trò không chỉ chiến đấu mà còn "thức tỉnh" hoặc "chữa lành" các vật thể khác, đặc biệt là những vật thể đã bị tha hóa, giống như nó đã từng được Tần Mặc "chữa lành".

Tô Lam nhắm chặt mắt, nàng cảm nhận được sự bi tráng và nỗi đau sâu sắc của Thành Linh. Những gì nàng chứng kiến đã vượt xa mọi lý thuyết mà nàng từng biết về "vật tính" và "linh hồn". Nàng nhận ra, "thăng cấp" không phải lúc nào cũng là con đường dẫn đến sức mạnh. Đôi khi, nó là con đường dẫn đến sự hủy diệt chính bản thân.

Lục Vô Trần cắn chặt môi, khuôn mặt y tái nhợt. Y đã từng hoài nghi về sự tồn tại của linh hồn vật chất, đã từng cho rằng mọi vật đều vô tri. Nhưng giờ đây, y phải đối mặt với một sự thật rợn người: sự đau đớn của một vật thể khi bị cưỡng ép thay đổi bản chất, còn bi thương hơn cả cái chết.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve chuôi kiếm của Cổ Kiếm Hồn, truyền đi một luồng ý niệm trấn an. Hắn biết, nỗi đau này là thật, và Thành Linh đã phải gánh chịu nó trong suốt thời gian dài. Những ký ức này không chỉ là lời kể, mà là một lời cảnh báo, một lời cầu cứu từ sâu thẳm linh hồn của thành phố.

***

Dòng chảy ký ức dần dần lắng xuống, những hình ảnh rực rỡ và đau thương tan biến vào hư vô, trả lại không gian ý niệm vẻ mờ ảo, tĩnh lặng vốn có. Tiếng gió nhẹ luồn qua các khe đá vô hình, tiếng vọng trầm mặc của thành phố dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo một chút u hoài, một chút nặng nề. Mùi kim loại cũ và đất ẩm vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về những gì vừa được chứng kiến.

Thiết Giáp Tinh Thần, hình ảnh của nó không còn chập chờn dữ dội như trước, mà trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn toát lên vẻ mệt mỏi cùng cực. Ánh mắt nó, nếu có thể gọi là ánh mắt, giờ đây không còn chỉ là sự hoài nghi hay sợ hãi thuần túy, mà pha lẫn sự chiêm nghiệm, sự suy tư sâu sắc. Nó đã phơi bày những vết sẹo cũ, những nỗi đau thầm kín, và giờ đây, nó đang chờ đợi.

"Ta đã thấy... con đường đó, nó thật đáng sợ," giọng nói của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng, yếu ớt hơn nhưng chân thật hơn, "từ một nơi trú ẩn, chúng ta bị biến thành một cỗ máy chiến tranh. Từ một ý chí bảo vệ, chúng ta bị bẻ cong thành ý chí hủy diệt. Đó là cái giá của 'tiến hóa' mà họ ban tặng. Nhưng... liệu con đường của ngươi, Tần Mặc, có đủ mạnh để bảo vệ những gì ta yêu thương, mà không phải trả cái giá khủng khiếp đó? Liệu sự 'cân bằng' có thể đứng vững trước sự tàn phá?"

Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, ăn sâu vào bản chất của nó. Thành Linh không còn hoàn toàn từ chối, nhưng nó cần một sự đảm bảo, một minh chứng cụ thể. Nó đã trải qua quá nhiều, đã mất mát quá nhiều, để có thể dễ dàng tin vào một con đường mới mẻ, đi ngược lại với tất cả những gì nó từng được giảng dạy.

Tần Mặc không hề nao núng trước sự hoài nghi đó. Hắn biết, đây là một quá trình dài, một quá trình chữa lành cần sự kiên nhẫn và lòng thấu hiểu. Hắn tiến đến gần Thiết Giáp Tinh Thần, nhẹ nhàng nắm lấy luồng ánh sáng biểu trưng cho ý chí của nó. Một dòng năng lượng ấm áp, thuần khiết và kiên định từ Tần Mặc truyền sang Thành Linh, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một ý chí sống động, một lòng tin mãnh liệt vào bản chất.

"Sức mạnh không chỉ nằm ở sự hủy diệt, Thành Linh," Tần Mặc trầm giọng, "mà còn ở sự kiên định và ý chí bảo vệ bản chất. Ngươi đã chứng kiến nỗi đau khi bị ép buộc trở thành thứ không phải chính mình. Giờ đây, hãy nhìn vào sức mạnh của sự lựa chọn, sức mạnh của sự tự do. Chúng ta sẽ chứng minh điều đó. Ngươi không đơn độc trong cuộc chiến này. Ngươi không cần phải đánh đổi linh hồn để có được sự kiên cố. Ngươi có thể vừa là pháo đài bất khả xâm phạm, vừa là một cố thành ấm áp, nơi 'ý chí tồn tại' của vạn vật được tôn trọng và phát huy theo con đường cân bằng."

Hắn không hứa hẹn về một sức mạnh vô địch hay một phép màu thần kỳ, mà chỉ hứa về sự đồng hành, về một con đường chân thật, nơi Thành Linh có thể tìm lại chính mình. Tần Mặc cảm nhận được luồng ý chí của Thành Linh vẫn còn do dự, nhưng không còn hoàn toàn co cụm hay từ chối. Ánh sáng trong mắt nó le lói một tia hy vọng, như một hạt mầm nhỏ vừa được gieo vào mảnh đất khô cằn.

Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt. Nàng khẽ thì thầm với Lục Vô Trần, giọng nói mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy: "Nó cần một giải pháp thực tế, không chỉ là lời hứa... một con đường mà nó có thể tự tin bước đi." Nàng bắt đầu hình dung ra những phương pháp để kích hoạt và sử dụng "vật tính" nguyên bản của thành, không phải bằng cách cưỡng ép, mà bằng cách khơi gợi, bằng cách tạo ra một sự hài hòa mới. Nàng nghĩ đến những kết cấu vật lý, những mạch ngầm năng lượng tự nhiên mà Tần Mặc đã cảm nhận được, và cách để chuyển hóa chúng thành một hệ thống phòng thủ vững chắc.

Lục Vô Trần gật đầu đồng tình. "Những ký ức này đã cho ta thấy một phương pháp phòng thủ cổ xưa của Thiết Giáp Thành, không liên quan đến linh lực mà dựa trên sự hài hòa vật tính và địa hình." Y trầm ngâm, đôi mắt quét qua không gian ý niệm, như đang tìm kiếm những mảnh ghép của một trận pháp bị lãng quên. Y nhận ra rằng, những vết sẹo do "thăng cấp" cưỡng ép để lại không chỉ là nỗi đau, mà còn là những manh mối quan trọng. Nếu Tần Mặc có thể "chữa lành" những bộ phận bị tha hóa đó, có lẽ thành phố sẽ không chỉ khôi phục sức mạnh ban đầu mà còn đạt đến một trạng thái cân bằng hoàn hảo hơn.

Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, một tiếng gầm gừ nhẹ như lời cảnh báo. Dù Thành Linh đã tạm thời được xoa dịu, nhưng mối đe dọa từ bên ngoài vẫn hiện hữu. Tần Mặc ngước nhìn ra xa, qua bức màn mờ ảo của không gian ý niệm, hắn vẫn cảm nhận được những ánh lửa trại lập lòe của các thế lực tu sĩ đang bao vây bên ngoài. Thiên Diệu Tôn Giả và đồng bọn chắc chắn sẽ không bỏ qua Thiết Giáp Thành dễ dàng. Cuộc đối đầu lớn hơn đang đến gần, và Tần Mặc biết, hắn cần phải hành động nhanh chóng.

Hắn không chỉ phải bảo vệ Thiết Giáp Thành khỏi sự hủy diệt vật chất, mà còn phải bảo vệ nó khỏi sự tha hóa về bản chất. Hắn sẽ tìm ra cách để Thiết Giáp Thành vừa là một pháo đài bất khả xâm phạm, vừa là một cố thành ấm áp, nơi "ý chí tồn tại" của vạn vật được tôn trọng và phát huy theo con đường cân bằng. Con đường đó sẽ không dễ dàng, nhưng Tần Mặc đã thấy một tia hy vọng, một tia sáng dẫn lối trong bóng tối của sự nghi ngờ và sợ hãi. Hắn sẽ nắm chặt tia hy vọng đó, và cùng Thành Linh, cùng những người đồng hành của mình, viết nên một chương mới cho Thiết Giáp Thành, một chương không phải về sự thăng tiên cưỡng ép, mà về sự hồi sinh của bản chất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free