Vạn vật không lên tiên - Chương 791: Ám Ảnh Cổ Thành: Giữa Linh Hồn và Thần Binh Vô Tri
Tiếng chiêng trống từ xa đã không còn là lời đồn, mà hóa thành những nhịp đập phũ phàng vào màng nhĩ, như muốn xé toạc sự tĩnh lặng còn sót lại của Thiết Giáp Thành. Từng âm thanh trầm đục, hùng hổ ấy mang theo mùi máu tanh và sự hủy diệt, gõ vào từng phiến đá cổ kính, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí của sinh linh nơi đây. Sáng sớm, bình minh vừa ló dạng, nhuộm vàng đỉnh tường thành, nhưng chẳng thể xua đi cái không khí nặng trĩu của một cuộc chiến sắp sửa bùng nổ. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi sương lạnh ngắt và cảm giác áp lực vô hình, như một lưỡi kiếm sắc bén đang kề cận yết hầu.
Trên đỉnh cao nhất của một vọng lâu cổ xưa, Tần Mặc đứng đó, thân hình gầy gò nhưng lại toát ra vẻ kiên định đến lạ. Đôi mắt đen láy của hắn khép hờ, linh hồn dường như đã thoát ly khỏi thể xác, hòa mình vào mạch đập của thành trì. Hắn kết nối sâu sắc với Thiết Giáp Thành Linh, lắng nghe từng dòng ý niệm hỗn loạn đang cuộn xoáy trong nó. Sự sợ hãi, nỗi ám ảnh về sự yếu kém, khao khát sức mạnh tuyệt đối, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi thương, vang vọng không ngừng trong tâm thức của Tần Mặc.
"Ta hiểu nỗi sợ hãi của ngươi, Thành Linh," Tần Mặc truyền đi một dòng ý niệm trấn an, giọng nói không vang vọng thành lời nhưng lại mang sức nặng của cả ngàn năm cổ kính. "Nhưng sức mạnh không phải là sự xóa bỏ, mà là sự bảo vệ bản chất. Ngươi là thành trì, là nơi nương náu, là mái nhà che chở. Bản chất đó vốn đã vĩ đại. Ngươi không cần phải trở thành một thứ vô tri, một thần binh giết chóc để tự tồn."
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh phản hồi, đầy rẫy sự giằng xé và hỗn loạn. Những hình ảnh về những thành trì bị vùi lấp, những pháo đài bị phá hủy hiện lên chớp nhoáng trong tâm trí Tần Mặc. "Sự hủy diệt... Họ sẽ đến... Chúng ta yếu ớt... Phải trở nên bất khả xâm phạm... Vô tri... Hay là không còn gì cả?" Giọng nói của Thành Linh, không còn là tiếng vang vọng kiên định như lúc đầu mà đã bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi, gần như tan vỡ. Nó là tiếng kêu than của một linh hồn cổ xưa đang đứng trước vực thẳm của sự lựa chọn.
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua vẻ mặt trầm tĩnh của hắn. Nàng cảm nhận được luồng dao động mạnh mẽ từ sâu trong thành, một sự bất an lan tỏa không ngừng. "Áp lực này quá lớn," nàng thì thầm với Lục Vô Trần, giọng nói thanh thoát nhưng ánh lên vẻ lo lắng hiếm thấy. "Thành Linh có thể chịu đựng được không? Dù đã được Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn khai sáng, nhưng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào cốt tủy của một thực thể cổ xưa như vậy, liệu có thể dễ dàng xua tan?"
Lục Vô Trần thở dài, đôi mắt trũng sâu nhìn về phía chân trời đang dần ửng đỏ. "Bản chất của vạn vật là sự sinh tồn. Khi sự sinh tồn bị đe dọa, bản năng đầu tiên là tìm kiếm sức mạnh. Mà ở Huyền Vực này, sức mạnh thường gắn liền với sự 'thăng cấp', với việc 'khai linh' đến vô tri. Thành Linh đã đứng vững qua bao đời, nhưng nó cũng đã chứng kiến bao nhiêu sự diệt vong. Nỗi sợ hãi ấy không phải là vô căn cứ." Hắn vẫn gầy gò, mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt đã có thêm một chút kiên định, một niềm tin mơ hồ vào con đường mà Tần Mặc đang vẽ ra.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền mượt mà và đôi mắt đỏ rực, đứng uy dũng bên cạnh Tần Mặc. Nó khẽ gầm gừ, tiếng gầm trầm thấp như tiếng sấm bị nén lại, hàm ý cảnh báo và sẵn sàng chiến đấu. Nó cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cũng như nỗi bất an tỏa ra từ thành trì. Cổ Kiếm Hồn, vẫn ở dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, khẽ rung động nhè nhẹ trong vỏ kiếm của Tần Mặc, như một lời nhắc nhở không lời về sự kiên định.
Bên dưới tường thành, quang cảnh trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Tiếng chiêng trống từ xa đã biến thành một làn sóng âm thanh đinh tai nhức óc, như tiếng bước chân của một đội quân khổng lồ đang xé tan màn sương sớm. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên má, đang ra sức điều phối. Giáp trụ nặng nề của hắn va vào nhau lách cách, mỗi bước chân đều dứt khoát. Hắn hét lớn, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực: "Ổn định! Mọi người vào vị trí! Thành chủ sẽ bảo vệ chúng ta! Mọi người hãy tin tưởng!"
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt căng thẳng, tay cầm cuộn bản đồ da, đang chạy vội vã giữa các nhóm dân chúng, chỉ dẫn h�� đến các khu vực trú ẩn đã được định sẵn. "Theo quy củ! Theo quy củ! Các vị trí phòng thủ đã được sắp xếp! Hãy tin vào hệ thống của thành!"
Những thôn dân, với khuôn mặt chất phác và trang phục đơn giản, đang hoảng loạn chạy tứ tán. Một nam thôn dân vừa ôm lấy con mình vừa run rẩy: "Họ đến rồi! Họ thực sự đến rồi! Liệu chúng ta có thoát được không?" Một nữ thôn dân khác, nước mắt lưng tròng, tay ôm chặt một chiếc bình gốm cũ kỹ: "Cầu mong mọi sự bình an. Thành Linh... liệu có bỏ rơi chúng ta?"
Tần Mặc vẫn giữ đôi mắt nhắm nghiền, tập trung cao độ vào việc kết nối với Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cảm nhận rõ mồn một từng lớp sóng sợ hãi, từng hạt bụi nghi ngờ đang bao trùm ý thức của Thành Linh. Nỗi sợ hãi đó không phải là của riêng Thành Linh, mà là sự cộng hưởng từ hàng triệu linh hồn đã từng sống và chết dưới sự che chở của nó, cũng như từ những ký ức bi thảm của chính nó về sự yếu kém và diệt vong. Hắn biết, để Thành Linh có thể đứng vững, hắn không chỉ cần trấn an nó, mà còn phải giúp nó đối mặt và chấp nhận nỗi sợ hãi đó, biến nó thành sức mạnh bảo vệ, chứ không phải là động lực để biến đổi thành một thứ khác.
Mặt trời dần lên cao, nắng trưa gay gắt đổ xuống Thiết Giáp Thành, nhưng chẳng thể làm ấm lên không khí ngột ngạt đang bao trùm. Gió mạnh hơn, cuốn theo bụi đất từ những con đường hoang vắng bên ngoài, tạo nên một màn sương mờ ảo, như thể thành trì đang bị một cơn bão vô hình nuốt chửng.
Trong không gian ý niệm sâu thẳm của Thiết Giáp Thành Linh, Tần Mặc chứng kiến một dòng chảy ký ức kinh hoàng. Đó là những hình ảnh đổ nát, những thành phố cổ kính bị 'khai linh' cưỡng bức. Hắn thấy những kiến trúc hùng vĩ bỗng chốc biến thành những cỗ máy chiến tranh vô tri, những pháo đài thép lạnh lẽo không còn linh hồn, chỉ còn lại sự tàn bạo và khát khao hủy diệt. Hắn thấy những thành trì khác, vì không chịu khuất phục, bị nghiền nát thành tro bụi, hóa thành những vết sẹo đen ngòm trên mặt đất, nơi sự sống không thể nảy mầm. Những ký ức này không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm giác, là nỗi đau, là sự tuyệt vọng tột cùng.
Thiết Giáp Thành Linh, qua những ký ức đó, hiển hiện nỗi sợ hãi thất bại và sự hủy diệt rõ nét hơn bao giờ hết. Ý niệm của nó run rẩy, như một ngọn lửa leo lét trước cơn giông bão. "Ta đã thấy... sự kết thúc của những kẻ yếu đuối... Ta không muốn... không muốn mất đi tất cả..." Ý niệm của nó vang lên trong tâm trí Tần Mặc, giờ đây không chỉ là sự hỗn loạn mà còn là nỗi tuyệt vọng sâu sắc. "Nhưng liệu có con đường nào khác? Con đường 'thăng cấp' vô tri, tuy đau đớn, nhưng ít ra nó đảm bảo sự tồn tại. Con đường bảo vệ bản chất... liệu có đủ mạnh để chống lại những kẻ muốn hủy diệt ta?"
Thành Linh nhìn thấy con đường 'thăng cấp' như một lối thoát duy nhất để tồn tại, một sự đánh đổi linh hồn để đổi lấy sức mạnh. Nó cảm nhận được sự mất mát bản chất đi kèm, sự biến chất thành một thứ không phải là mình, một nỗi kinh hoàng thầm lặng. Nhưng nỗi kinh hoàng về sự diệt vong, về việc không thể bảo vệ dân chúng lại còn lớn hơn.
Tần Mặc, kiên định như một tảng đá giữa dòng thác lũ, truyền đi ý niệm của mình. "Ngươi không yếu đuối, Thành Linh. Ngươi là sự kiên cường, là nơi nương náu. Bản chất của ngươi là bảo vệ, không phải hủy diệt chính mình để có sức mạnh. Ngươi không cần phải biến thành thứ khác để mạnh mẽ. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, và phát huy bản chất đó đến cực hạn." Tần Mặc không chỉ nói, hắn còn truyền tải cả những cảm xúc của mình: sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của nó, niềm tin vững chắc vào giá trị của sự tồn tại nguyên bản, và cả những ký ức về Vô Tính Thành, nơi vạn vật sống bình yên mà không cần chạy theo ảo ảnh thăng tiên. Hắn cho nó thấy, có một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi linh hồn.
Từ thanh kiếm cổ trong vỏ, một luồng ý niệm trầm ổn, sắc bén truyền thẳng vào tâm trí Thành Linh, hòa cùng ý niệm của Tần Mặc. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định." Đó là lời nhắc nhở của Cổ Kiếm Hồn, không một chút hoa mỹ, không một chút do dự. Nó như một điểm neo vững chắc, kéo Thành Linh ra khỏi vòng xoáy của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Cổ Kiếm Hồn đã từng trải qua sự giằng xé tương tự, đã từng khao khát 'thăng cấp' để trở thành thần binh vô địch, nhưng cuối cùng lại tìm thấy sức mạnh chân chính trong việc giữ vững bản chất của một thanh kiếm bảo vệ. Lời chứng thực sống động này, hơn bất kỳ lời lý giải nào, chạm đến sâu thẳm linh hồn của Thành Linh.
Tô Lam dõi theo Tần Mặc, ánh mắt nàng dần thay đổi từ lo lắng sang một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc đối thoại với vạn vật, nhưng chưa bao giờ thấy hắn phải đối mặt với một thực thể mang nỗi sợ hãi lớn đến vậy. "Hắn đang gánh vác cả một thành trì," nàng thầm nghĩ, cảm nhận được gánh nặng vô hình đang đè lên vai Tần Mặc. Nàng biết, không phải ai cũng có thể kiên nhẫn và đồng cảm đến mức này.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, đôi mắt hắn không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự tôn kính. "Sức mạnh không phải là sự xóa bỏ, mà là sự bảo vệ bản chất," hắn lẩm bẩm, như thể đang khắc ghi từng lời vào tâm khảm. Triết lý này, đơn giản nhưng lại sâu sắc đến mức hắn chưa từng chạm tới trong suốt quãng đời tu luyện của mình.
Dưới chân tường thành, dân chúng vẫn đang hối hả di chuyển, nhưng đã có một vài người ngước nhìn lên vọng lâu, nơi Tần Mặc đang đứng. Họ không hiểu Tần Mặc đang làm gì, nhưng họ cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình đang lan tỏa, một sự trấn an kỳ lạ. Niềm tin, dẫu nhỏ nhoi, bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ, như những đốm lửa le lói giữa màn đêm dày đặc.
Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt vắt ngang qua những ngọn tháp cổ kính, tạo nên những cái bóng đổ dài, u buồn. Tuy nhiên, bầu trời phía chân trời lại u ám đến lạ thường, như một vết mực đen loang lổ trên bức tranh hoàng hôn. Gió không ngừng rít lên, mang theo tiếng chiêng trống ngày càng dồn dập, tiếng tù và vang vọng, chói tai và dứt khoát, như tiếng kèn hiệu tấn công cuối cùng của một đội quân hùng hậu. Âm thanh chiến tranh đã gần đến mức có thể cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển.
Tiếng kèn hiệu, một hồi dài, trầm đục, vang lên như tiếng gầm của một quái vật khổng lồ, dứt khoát chấm dứt thời gian suy ngẫm của Thiết Giáp Thành Linh. Nó là lời tuyên chiến, là sự thách thức trực diện, không cho phép bất kỳ sự do dự nào nữa.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé dữ dội nhất trong ý chí của Thành Linh. Giữa nỗi sợ hãi đã ăn sâu và niềm tin mới vừa được nhen nhóm, nó vẫn còn dao động, vẫn còn tìm kiếm một 'điểm tựa' để đưa ra quyết định cuối cùng. Nó không muốn mất đi linh hồn, nhưng cũng không thể chấp nhận sự hủy diệt.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, đang đứng ở một vị trí phòng thủ bên dưới, ngẩng đầu lên, giọng nói khẩn trương vang vọng: "Thành chủ! Chúng đang tiến đến! Chúng ta cần chỉ thị! Thành chủ!" Hắn không thấy Tần Mặc nhúc nhích, nhưng hắn cảm nhận được luồng khí tức kỳ lạ đang bao trùm vọng lâu.
Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến ghê người giữa cơn bão của âm thanh chiến tranh, Tần Mặc chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm, nhưng lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đặt bàn tay lên phiến đá cổ kính của tường thành, lòng bàn tay áp chặt vào lớp rêu phong và vết thời gian. Toàn bộ sự chân thành, lòng đồng cảm, niềm tin vào bản chất và khát vọng bảo vệ của hắn, tất cả được truyền tải vào sâu trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh qua một dòng ý niệm cuối cùng, mạnh mẽ và rõ ràng.
Hắn không ra lệnh, hắn không ép buộc. Hắn chỉ khẳng định. "Ngươi không cần phải đánh đổi linh hồn để bảo vệ những gì ngươi yêu quý. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, kiên cường như bản chất của thép, vững chãi như nền móng của thời gian. Đó là sức mạnh duy nhất ngươi cần."
Thiết Giáp Thành Linh phản ứng bằng một sự rung động mạnh mẽ lan khắp thành, không phải là sự sụp đổ hay yếu ớt, mà là một sự 'khóa chặt' nội tại, như thể những phiến đá cổ xưa của thành đang siết chặt vào nhau, tạo thành một khối vững chắc không thể phá vỡ. Sự rung động đó không phải của linh lực bùng nổ, mà là của ý chí, của một quyết định đã được đưa ra. Một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng nhưng đầy uy lực, trỗi dậy từ sâu trong lòng thành, bao trùm lấy mọi ngóc ngách, mọi sinh linh. Nó không phải là khí tức của một thần binh hung bạo, mà là của một pháo đài biết cách đứng vững, biết cách bảo vệ bằng chính bản chất "thép" của mình.
Niềm tin của dân chúng, vốn đã được củng cố sau những lời trấn an của Tần Mặc và sự rung động của thành, giờ đây trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, tạo thành một sức mạnh tinh thần to lớn, một sự đoàn kết vô hình mà quân đoàn tu sĩ bên ngoài không thể nào ngờ tới. Cuộc chiến, giờ đây, không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về ý chí, về triết lý, về sự sống còn của "bản chất".
Thiết Giáp Thành đã sẵn sàng. Không phải bằng cách biến mình thành một thứ khác, mà bằng cách trở thành chính nó, kiên cường hơn bao giờ hết, với một ý chí được định hình lại, không còn sợ hãi, không còn do dự. Nó sẽ đối mặt với bão tố, không phải với sự hung hãn của một chiến binh, mà với sự bền bỉ của một mái nhà, một pháo đài được xây nên từ bản chất kiên cố nhất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.