Vạn vật không lên tiên - Chương 790: Bản Chất Thép: Lời Minh Chứng Từ Vật Tính
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu máu lên những tầng mây xám xịt phía chân trời, như một điềm báo dữ dội cho vận mệnh của Thiết Giáp Thành. Tiếng chiêng trống dồn dập từ xa vọng lại, mỗi nhịp như một nhát búa giáng mạnh vào lồng ngực dân chúng, báo hiệu quân địch đã áp sát. Gió mạnh gào thét, cuốn theo bụi đất và những tiếng la hét hoảng loạn của vô số người đang chen lấn trong quảng trường trung tâm. Cả thành trì rung lên bần bật không ngừng, không chỉ bởi bước chân của đoàn quân tu sĩ đang tiến đến, mà còn bởi sự dao động kịch liệt của chính linh hồn thành trì.
"Chúng ta sẽ bị nghiền nát! Thành Linh sẽ bỏ rơi chúng ta!" Một người đàn ông trung niên, khuôn mặt chất phác giờ đây vặn vẹo vì sợ hãi, gào lên thảm thiết. Vợ hắn, một người phụ nữ hiền lành, ôm chặt lấy đứa con nhỏ, nước mắt giàn giụa cầu nguyện. "Cầu mong mọi sự bình an! Cầu mong Thành Linh che chở!" Nhưng lời cầu nguyện của nàng yếu ớt như ngọn nến trước giông bão, chẳng thể xoa dịu được nỗi sợ hãi đang lan rộng như bệnh dịch.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt khắc khổ, đang cố gắng hết sức để duy trì trật tự. Hắn cùng Thiết Giáp Phụ Tá và những binh lính còn lại cố gắng chặn dòng người hỗn loạn, hướng dẫn họ đến những nơi trú ẩn kiên cố hơn. "Trật tự! Mọi người giữ trật tự! Thành Linh sẽ bảo vệ chúng ta!" Giọng hắn khản đặc, nhưng chẳng mấy ai còn lắng nghe. Sự hoảng loạn đã biến những con người hiền lành thành một bầy thú hoang dã, chỉ biết chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi vô hình đang áp đến.
Tần Mặc đứng giữa dòng người, thân hình gầy gò của hắn như một cái cột mốc cô độc giữa cơn lũ dữ. Đôi mắt đen láy của hắn nhắm nghiền, không phải vì muốn tránh né cảnh tượng bi thương trước mắt, mà là để tập trung toàn bộ tâm trí vào sợi dây vô hình đang kết nối hắn với linh hồn của Thiết Giáp Thành. Hắn cảm nhận được sự giằng xé tột cùng bên trong nó, một sự xung đột dữ dội giữa bản năng bảo vệ và nỗi sợ hãi bị hủy diệt. Thiết Giáp Thành Linh đang đứng giữa ngã ba đường: hóa thành một cỗ máy chiến tranh vô tri để chống lại kẻ thù, hay giữ vững bản chất của một mái nhà che chở dù phải đối mặt với nguy cơ tan vỡ.
"Thành Linh, hãy lắng nghe ta," Tần Mặc truyền đi một luồng ý niệm, giọng hắn không vang dội ra bên ngoài, nhưng lại đủ sức xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn đang chao đảo của thành trì. "Sợ hãi không phải là yếu đuối, nhưng giằng xé sẽ dẫn đến tan rã. Ngươi sợ hãi mất đi dân chúng, sợ hãi không thể bảo vệ. Nhưng ngươi lại muốn biến mình thành một pháo đài vô tri, vứt bỏ đi 'linh hồn' của thành, vứt bỏ đi lý do tồn tại của ngươi. Đó có phải là bảo vệ không? Hay là sự hủy diệt dưới một hình thức khác?"
Ý niệm của hắn không mang theo một chút linh lực nào, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tinh thần to lớn, một sự thấu hiểu sâu sắc về "ý chí tồn tại" của vạn vật. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời khuyên, một sự định hướng. Hắn biết, trong thời khắc sinh tử này, bất kỳ sự ép buộc nào cũng có thể đẩy Thành Linh vào con đường cực đoan. Hắn phải giúp nó tự tìm ra con đường của chính mình, con đường mà nó tin tưởng, con đường mà nó có thể kiên định giữ vững.
Một luồng ý chí ấm áp, thuần khiết từ Tần Mặc lan tỏa ra, không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại được cảm nhận một cách rõ ràng. Dân chúng đang hoảng loạn bỗng chốc chậm lại, tiếng la hét yếu dần, chỉ còn những tiếng thở dốc nặng nhọc. Họ không hiểu tại sao, nhưng một cảm giác bình yên kỳ lạ bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ, xoa dịu đi nỗi sợ hãi đang gặm nhấm. Những gương mặt tái mét dần lấy lại chút huyết sắc, đôi mắt mờ đi vì nước mắt giờ đây ánh lên một tia hy vọng mong manh. Họ vẫn sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi đó không còn đủ sức để đẩy họ vào sự hỗn loạn mù quáng.
"Tin vào bản chất của ngươi, Thành Linh," Tần Mặc tiếp tục truyền ý niệm. "Tin vào những người ngươi bảo vệ. Sức mạnh thực sự không nằm ở sự tàn phá, mà ở sự kiên định trong bản chất, ở khả năng bảo vệ mà không cần phải đánh đổi linh hồn."
Trên những bức tường thành, hình thái Thiết Giáp Tinh Thần của Thành Linh hiện lên mờ ảo, vẫn còn chao đảo, ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, nhưng sự dao động đã giảm đi đáng kể. Những đường nét sắc lạnh được tạo thành từ linh lực của nó không còn hỗn loạn như một khắc trước, mà bắt đầu tụ lại, dù vẫn còn yếu ớt và run rẩy. Nó không còn gầm lên những lời lẽ đầy sợ hãi và tức giận, mà thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, như thể nó đang lắng nghe, đang suy ngẫm, đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đứng sừng sững bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó quét một lượt qua đám đông đang dần bình tĩnh lại, rồi nhìn về phía chân trời nơi bóng quân thù đang hiện rõ. Một tiếng gầm khẽ thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm hung dữ, mà là một tiếng gầm trấn an, như thể nó đang muốn nói: "Ta ở đây, mọi chuyện sẽ ổn."
Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cách đó không xa, quan sát cảnh tượng lạ lùng này. Tô Lam, với vẻ mặt thanh tú nhưng đầy kiên định, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên sự tò mò và suy ngẫm sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc dùng cách này nhiều lần, nhưng mỗi lần đều khiến nàng kinh ngạc. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, giờ đây lại lộ ra một tia kinh ngạc khó tả. Hắn đã quá quen với việc dùng sức mạnh để trấn áp, để ép buộc, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng "ý chí" để xoa dịu cả một thành trì và hàng vạn con người.
"Hắn... hắn đang làm gì vậy?" Lục Vô Trần thì thầm, giọng nói trầm và yếu ớt, mang theo một sự hoài nghi cố hữu.
Tô Lam khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi Tần Mặc. "Hắn đang kết nối với Thành Linh. Và với dân chúng. Hắn đang giúp họ tìm lại bản chất của chính mình, trong thời khắc khó khăn nhất." Nàng không hoàn toàn hiểu hết, nhưng nàng cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt từ Tần Mặc, không phải linh lực, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, tinh khiết hơn.
Tiếng chiêng trống từ xa lại vang lên, rõ ràng hơn, gần hơn. Thời gian không còn nhiều. Tần Mặc biết hắn phải làm nhiều hơn là chỉ trấn an. Hắn phải giúp Thiết Giáp Thành Linh tìm thấy sức mạnh thực sự của nó, không phải bằng cách biến đổi, mà bằng cách củng cố bản chất nguyên thủy. Hắn hít sâu một hơi, tâm trí hắn bỗng chốc được kéo vào một không gian khác, một không gian hư ảo nhưng chân thực đến lạ lùng.
***
Trong không gian ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, thời gian dường như trôi chậm lại, mọi thứ đều chìm trong một màn sương mờ ảo, chỉ có Cầu Đá Vọng Cảnh nơi Tần Mặc và đồng minh đang đứng là hiện rõ. Cây cầu đá cổ kính, thường ngày ẩn mình trong những ký ức xa xưa của thành, giờ đây sừng sững như một minh chứng cho dòng chảy của thời gian. Gió mạnh vẫn gào thét, nhưng không mang theo bụi trần mà chỉ là những làn sóng ý niệm vô hình, xuyên qua cơ thể hư ảo của họ. Đối diện họ, hình thái Thiết Giáp Tinh Thần lơ lửng, ánh sáng của nó đã ổn định hơn, nhưng vẫn còn một sự bấp bênh cố hữu, như một ngọn lửa leo lét trước gió. Đôi mắt được tạo thành từ linh lực của nó nhìn Tần Mặc, vừa hoài nghi, vừa khao khát một câu trả lời.
"Thành Linh," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn vang vọng trong không gian hư ảo, mỗi từ ngữ đều mang theo một trọng lượng nhất định. "Ngươi sợ hãi mất đi dân chúng, sợ hãi không thể bảo vệ. Đó là bản chất của ngươi, là 'vật tính' sâu thẳm nhất của một cố thành: che chở. Nhưng ngươi lại muốn biến mình thành một pháo đài vô tri, vứt bỏ đi 'linh hồn' của thành, vứt bỏ đi lý do tồn tại của ngươi. Đó có phải là bảo vệ không? Hay là sự hủy diệt dưới một hình thức khác?"
Thiết Giáp Tinh Thần rung động khe khẽ, như thể những lời của Tần Mặc đã chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi và giằng xé của nó. "Nhưng… nếu không mạnh hơn, làm sao chống lại? Những kẻ kia, chúng đến để cưỡng ép, để biến ta thành thứ chúng muốn! Chúng sẽ phá hủy ta! Chúng sẽ tàn sát dân chúng của ta!" Giọng nói của nó vẫn vang vọng khắp không gian, nhưng không còn sự méo mó, điên loạn như trước, mà thay vào đó là một sự tuyệt vọng sâu sắc.
Tần Mặc bước thêm một bước về phía trước, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. "Mạnh mẽ không có nghĩa là phải 'thăng cấp' một cách mù quáng, Thành Linh. Mạnh mẽ không phải là từ bỏ bản chất của mình để trở thành thứ mà kẻ khác muốn ngươi trở thành." Hắn giơ tay, chỉ về phía xa, nơi bóng dáng Vô Tính Thành mờ ảo hiện lên trong tâm trí hắn. "Vô Tính Thành của ta, không tu luyện, không thăng cấp, nhưng vẫn tồn tại. Không phải vì yếu đuối, mà vì nó giữ được bản chất của mình. Một ngọn núi không cần hóa rồng mới là mạnh mẽ. Nó mạnh mẽ vì sự vững chãi, sự trường tồn của nó. Một thanh kiếm không cần thành tiên mới là sắc bén. Nó sắc bén vì nó có thể cắt xuyên mọi thứ, bảo vệ chủ nhân của nó. Đó là 'vật tính' của chúng, Thành Linh. Đó là sức mạnh thực sự."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh. "Ngươi là thành trì, Thành Linh. Bản chất của ngươi là sự kiên cố, là mái nhà che chở. Ngươi không cần phải biến mình thành một cỗ máy chiến tranh để mạnh mẽ. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, và phát huy bản chất đó đến cực hạn. Ngươi đã đứng vững qua bao nhiêu năm tháng, không phải vì ngươi đã 'thăng cấp' thành thần khí, mà vì ngươi kiên cường, vì ngươi biết cách hấp thụ và chuyển hóa mọi thứ thành sức mạnh của riêng mình." Tần Mặc gợi lại những ký ức mà Thành Linh đã chia sẻ ở chương trước, những ký ức về thời kỳ vinh quang khi nó là một pháo đài vững chãi nhưng vẫn hài hòa với con người, không cần phải chạy theo con đường 'thăng cấp' đầy đau khổ.
Tô Lam lắng nghe từng lời của Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng khẽ chớp. Trong thâm tâm nàng, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. "Sư môn ta từng có kiếm linh vì khát vọng thăng cấp mà tự hủy hoại bản thân," nàng thầm nghĩ. "Chúng từng tin rằng chỉ có thăng cấp mới là con đường duy nhất để trường tồn, để đạt đến đỉnh cao. Nhưng Tần Mặc lại nói rằng, sức mạnh nằm ở chính bản chất. Điều này... điều này hoàn toàn mâu thuẫn với những gì ta được dạy. Nhưng những gì hắn nói, lại có lý lẽ của riêng nó." Nàng nhìn sang Cổ Kiếm Hồn, vật phẩm từng bị tha hóa bởi khát vọng thăng cấp, nhưng giờ đây lại tỏa ra một sự bình yên và kiên định lạ thường.
Lục Vô Trần, với vẻ mặt mệt mỏi thường trực, giờ đây lộ rõ sự ngạc nhiên. Hắn đã theo đuổi con đường tu luyện hàng trăm năm, chứng kiến vô số sinh linh, vô số vật phẩm cố gắng 'thăng cấp', cố gắng biến mình thành thứ gì đó vĩ đại hơn bản thân. Hắn đã thấy sự đau khổ, sự trống rỗng mà con đường đó mang lại. Lời của Tần Mặc, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến tận cùng nỗi hoài nghi mà hắn đã chôn giấu bấy lâu. "Một ngọn núi không cần hóa rồng mới là mạnh mẽ... Một thanh kiếm không cần thành tiên mới là sắc bén..." Hắn lẩm nhẩm, như thể đang cố gắng ghi nhớ những chân lý đã bị lãng quên từ lâu. Tia hy vọng mong manh, mà hắn tưởng đã tắt lịm, bỗng chốc bùng lên trong đôi mắt sâu trũng của hắn.
Thiết Giáp Tinh Thần vẫn im lặng, nhưng luồng ý niệm từ nó đã không còn hỗn loạn nữa. Ánh sáng của nó bắt đầu tụ lại, trở nên đặc quánh hơn, như thể nó đang cố gắng hấp thụ từng lời của Tần Mặc, từng lời đã gieo mầm hy vọng và sự định hướng vào tâm hồn nó. Mối đe dọa bên ngoài vẫn còn đó, nỗi sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nhưng sự tuyệt vọng đã nhường chỗ cho một sự băn khoăn, một sự tìm kiếm. Nó đang tìm kiếm con đường của riêng mình, con đường mà Tần Mặc đã gợi mở.
***
Tần Mặc quay sang Cổ Kiếm Hồn, ánh mắt hắn chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. "Cổ Kiếm Hồn, hãy cho Thành Linh thấy, 'vật tính' không cần phải thay đổi để trở nên mạnh mẽ. Hãy cho nó thấy, con đường của ngươi."
Cổ Kiếm Hồn, vốn vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây tiến lên một bước. Dù trong không gian ý niệm, nó không có hình dạng vật lý hoàn chỉnh, nhưng một luồng kiếm ý trong trẻo, mạnh mẽ và thanh thoát bỗng chốc tỏa ra từ nó, khiến không gian xung quanh rung động nhẹ nhàng. Kiếm ý này không mang theo sát khí, không mang theo sự hung bạo của một thần binh muốn hủy diệt, mà thay vào đó là sự kiên định của một ngọn núi, sự sắc bén của một lưỡi dao được mài dũa qua hàng ngàn năm. Nó chính là minh chứng sống động nhất cho triết lý của Tần Mặc.
"Thành Linh," Cổ Kiếm Hồn truyền ý niệm, giọng nói của nó vang vọng khắp không gian, trầm ổn và đầy uy lực, như tiếng kim loại cổ xưa vang lên từ một ngôi đền thiêng. "Ta từng muốn 'thăng cấp', muốn trở thành thần binh vô địch, chém nát tất cả. Ta đã từng nghĩ rằng, chỉ có như vậy, ta mới có thể tồn tại, mới có thể thoát khỏi sự mục nát của thời gian. Khát vọng đó đã biến ta thành một lưỡi kiếm mù quáng, chỉ biết hủy diệt, không còn ý nghĩa. Ta đã trở nên mạnh mẽ hơn, đúng vậy, nhưng ta lại đánh mất đi bản chất của chính mình. Ta trở thành một công cụ, không hơn không kém, bị điều khiển bởi những khát vọng của kẻ khác, của những kẻ muốn ta 'thăng cấp'."
Hình ảnh của một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, hiện lên mờ ảo bên cạnh Cổ Kiếm Hồn, minh họa cho những gì nó vừa kể. "Ta đã từng chém giết vô số, ta đã từng gây ra bao nhiêu tội nghiệt, tất cả chỉ vì muốn 'thăng cấp', muốn đạt đến cái gọi là 'tiên giới kiếm hồn'. Nhưng trong sâu thẳm, ta lại trống rỗng. Ta không còn nhớ lý do vì sao ta tồn tại. Ta không còn cảm nhận được trọng lượng của chủ nhân trong tay, không còn cảm nhận được sự kết nối giữa ta và người sử dụng."
Cổ Kiếm Hồn quay đầu, nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt nó tràn đầy sự biết ơn. "Cho đến khi Tần Mặc xuất hiện. Hắn đã cho ta thấy, sức mạnh thực sự không nằm ở việc ta có thể chém bao nhiêu, mà là ta bảo vệ được gì. Hắn đã giúp ta tìm lại 'vật tính' nguyên thủy của ta. Ta là kiếm, bản chất của ta là sắc bén, là kiên cường. Nhưng sắc bén để bảo vệ, kiên cường để đứng vững. Sắc bén để cắt đứt xiềng xích của sự tha hóa, kiên cường để chịu đựng mọi bão tố, để che chở cho những gì xứng đáng được bảo vệ. Đó mới là con đường của ta, con đ��ờng 'cân bằng bản chất'."
Luồng kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn bỗng chốc bùng lên mạnh mẽ hơn, không phải là sự bùng nổ của năng lượng hủy diệt, mà là sự bùng nổ của một ý chí kiên định, thuần khiết. Nó tỏa ra một ánh sáng trong trẻo, như một tia hy vọng giữa màn sương mù của không gian ý niệm, xuyên thẳng vào tâm trí của Thiết Giáp Thành Linh.
"Ngươi là thành trì, bản chất của ngươi là sự kiên cố, là mái nhà che chở. Ngươi không cần phải biến thành thứ khác để mạnh mẽ. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, và phát huy bản chất đó đến cực hạn," Cổ Kiếm Hồn tiếp tục, lời nói của nó như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng sâu sắc trong tâm hồn Thành Linh. "Hãy nhớ lại những gì ngươi đã đứng vững. Hãy nhớ lại những lần ngươi che chở dân chúng khỏi phong ba bão táp, khỏi sự tàn phá của thời gian, không phải bằng cách phản kháng hung bạo, mà bằng sự bền bỉ, sự kiên cường, sự hấp thụ và chuyển hóa. Đó là 'vật tính' của ngươi. Đó là sức mạnh độc nhất vô nhị của ngươi."
Thiết Giáp Tinh Thần rung động mạnh mẽ, không còn là sự giằng xé hỗn loạn, mà là sự chấn động của một sự thức tỉnh sâu sắc. Ánh sáng của nó bùng lên, không phải là thứ ánh sáng chói lòa của linh lực vô hạn, mà là một thứ ánh sáng trầm ấm, vững chãi, như thể những phiến đá cổ xưa của thành đang hấp thụ và phản chiếu lại ánh sáng của sự sống.
"Sắc bén để bảo vệ... kiên cường để đứng vững..." Giọng nói của Thiết Giáp Thành Linh không còn tuyệt vọng, không còn méo mó, mà giờ đây trầm hơn, mang theo một sự suy ngẫm sâu sắc. Nó không còn là một pháo đài vô tri muốn hủy diệt, cũng không phải là một linh hồn yếu ớt muốn đầu hàng. Nó đang tìm lại chính mình, tìm lại bản chất "thép" của nó, thứ bản chất không cần phải 'thăng cấp' mà vẫn có thể đứng vững trước mọi bão tố.
Tô Lam nhìn Cổ Kiếm Hồn với ánh mắt kinh ngạc tột độ. Nàng đã từng nghĩ rằng nàng hiểu về 'kiếm hồn', về 'thăng cấp', nhưng giờ đây nàng mới nhận ra sự nông cạn trong tri thức của mình. Kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn, không một chút sát khí, nhưng lại khiến nàng cảm thấy sự bảo vệ vững chắc hơn bất kỳ thần binh nào nàng từng thấy. "Thì ra, đây mới là con đường thực sự..." nàng thầm nghĩ, lòng tràn ngập sự thấu hiểu. Triết lý của Tần Mặc, qua minh chứng sống động này, đã hoàn toàn thuyết phục nàng.
Lục Vô Trần thở dài một tiếng, không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự giải thoát. "Bao nhiêu năm qua, ta đã chạy theo cái hư ảo. Hóa ra, chân lý lại nằm ngay trước mắt, nằm ở chính bản chất của vạn vật." Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn giờ đây không còn hoài nghi, mà thay vào đó là một sự tôn kính sâu sắc. Liên minh của họ, không chỉ được củng cố bằng sức mạnh vật lý, mà còn bằng một triết lý chung, một niềm tin chung vào "cân bằng bản chất".
Tần Mặc gật đầu nhẹ. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong Thiết Giáp Thành Linh. Nó đã không còn giằng xé nữa. Nó đã chọn con đường của mình. "Thành Linh," Tần Mặc nói, giọng hắn tràn đầy sự tin tưởng. "Hãy là chính ngươi. Hãy dùng bản chất kiên cố của mình để che chở. Hãy dùng 'vật tính' của mình để đứng vững. Ngươi không cần phải đánh đổi linh hồn để bảo vệ những gì ngươi yêu quý."
Bên ngoài, tiếng chiêng trống đã gần hơn bao giờ hết, như tiếng gầm của một con quái vật khổng lồ sắp nuốt chửng Thiết Giáp Thành. Nhưng bên trong không gian ý niệm, Thiết Giáp Tinh Thần, vốn đã yếu ớt và run rẩy, giờ đây bỗng chốc tỏa ra một ánh sáng vững chãi, kiên định. Nó không còn là hình ảnh của một pháo đài sắp đổ vỡ, mà là một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển đêm, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba.
Một chiến lược phòng thủ độc đáo, không dựa vào linh lực tu sĩ mà vào kết cấu và 'vật tính' của thành phố, bắt đầu hình thành trong tâm trí của Thiết Giáp Thành Linh. Nó không cần phải là một thần binh, nó chỉ cần là một thành trì. Một thành trì biết cách đứng vững, biết cách bảo vệ bằng chính bản chất "thép" của mình. Niềm tin của dân chúng vào Tần Mặc cũng được củng cố, tạo thành một sức mạnh tinh thần to lớn, một sự đoàn kết vô hình mà quân đoàn tu sĩ bên ngoài không thể ngờ tới. Cuộc chiến, giờ đây, không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về ý chí, về triết lý, về sự sống còn của "bản chất". Thiết Giáp Thành đã sẵn sàng, không phải bằng cách biến mình thành một thứ khác, mà bằng cách trở thành chính nó, kiên cường hơn bao giờ hết.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.