Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 798: Màn Khai Hỏa Thăm Dò: Cuộc Chiến Tâm Lý Bắt Đầu

Ánh bình minh vẫn còn vương những dải lụa xám nơi chân trời phía Đông, khi Tần Mặc đứng lặng trên đỉnh tường thành Thiết Giáp. Gió mạnh rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi kim loại nồng nặc từ những lò rèn đã tắt lửa sau một đêm hối hả gia cố. Khác với những ngày thường, khi tiếng búa rèn vang vọng không ngừng, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, hay tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện tạo nên một bản giao hưởng hùng tráng của một cố thành đang hồi sinh, giờ đây, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Chỉ còn tiếng gió rít như lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa, và những bước chân tuần tra đều đặn, nặng nề của binh lính trên tường thành. Mỗi nhịp bước như gõ vào lòng đất, điểm thêm sự căng thẳng đến tột độ.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt ��en láy sâu thẳm quét một lượt qua vùng đất hoang vu phía trước. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng trong ánh mắt tĩnh lặng ấy, người ta có thể thấy một sự tập trung cao độ, một chút trầm tư đang ẩn chứa. Hắn biết, sự im lặng này không phải là bình yên, mà là điềm báo của một cơn bão sắp nổi. Áp lực vô hình đè nặng lên từng tấc đất, từng viên gạch của Thiết Giáp Thành, len lỏi vào cả ý chí của vạn vật và tâm hồn con người.

Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng thẳng tắp, dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách. Nàng khoác trên mình bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông như một phần kéo dài của cơ thể. Nàng không nói, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt phượng sáng ngời, toát lên sự cảnh giác cao độ. Cổ Kiếm Hồn, dưới hình hài một người đàn ông trung niên uy nghi, mái tóc bạc phơ bay trong gió, đứng trầm ổn như một pho tượng đá. Thanh kiếm cổ gỉ sét của hắn, thứ vũ khí đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, giờ đây lại nằm yên trong vỏ, nhưng linh khí h��ng hậu vẫn ẩn hiện, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu trũng, dường như lại càng gầy gò và mệt mỏi hơn sau những ngày đêm không ngủ. Hắn mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, và thở dài nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn cố định vào đường chân trời, không hề lơ là. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn vạm vỡ trong bộ giáp trụ nặng nề, đứng cách đó không xa, khuôn mặt nghiêm nghị và căng thẳng. Một vết sẹo dài trên má hắn càng làm tăng thêm vẻ từng trải.

“Chúng sẽ đến. Không phải để công phá, mà để thăm dò và gieo rắc sợ hãi.” Tần Mặc phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói bình thản nhưng đầy kiên định. Hắn biết rõ bản chất của những kẻ thù này. Chúng không chỉ tìm kiếm chiến thắng trên chiến trường vật lý, mà còn muốn nghiền nát ý chí, bẻ gãy niềm tin.

Long Hổ lập tức bước tới, cúi đầu báo cáo, giọng hắn đầy căng thẳng: “Thưa Tần Mặc, các trạm tiền tiêu báo cáo có động tĩnh lạ, nhưng chưa có hình ảnh rõ ràng. Tầm nhìn bị hạn chế bởi sương mù và gió mạnh.”

Tô Lam khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm: “Để ta xem chúng có chiêu trò gì.” Nàng không chút sợ hãi, mà trái lại, một sự hưng phấn chiến đấu dâng lên trong huyết quản.

Cổ Kiếm Hồn không dùng lời nói. Một ý niệm sắc bén, trầm ổn truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc: *“Kẻ thù... ta đã sẵn sàng.”* Sự sẵn sàng này không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí kiên định, là bản chất không thể lay chuyển của một thanh kiếm đã chọn con đường riêng của mình.

Lục Vô Trần xoa xoa thái dương, đôi mắt hằn lên những quầng thâm: “Cẩn trọng với những gì không thể nhìn thấy bằng mắt thường, đó mới là điều đáng lo ngại. Những kẻ này... chúng không đơn thuần chỉ muốn phá hủy.” Giọng hắn trầm và yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sự thấu suốt sâu sắc, như một lời cảnh báo về một cuộc chiến mà họ chưa từng đối mặt. Hắn hiểu rõ, những chiêu trò thao túng tâm lý, những lời hứa hẹn hão huyền về sức mạnh, đôi khi còn đáng sợ hơn cả một đạo pháp hủy diệt.

Tần Mặc gật đầu, hắn đã cảm nhận được điều đó từ khi Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu bị cám dỗ. Hắn quay sang nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt như muốn nói: *“Ta hiểu. Và ta sẽ không để điều đó xảy ra.”* Hắn biết, cuộc chiến này sẽ là một bài kiểm tra khắc nghiệt không chỉ cho sức mạnh phòng thủ của thành trì, mà còn cho ý chí tồn tại của vạn vật và niềm tin vào bản chất của mỗi sinh linh.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, lặng lẽ nằm phục dưới chân Tần Mặc. Nó không nói, nhưng đôi tai dựng đứng, đôi mắt cảnh giác liên tục đảo qua lại, như một chiếc radar sống động, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không khí. Nó gầm gừ khẽ, một tiếng gầm trầm đục như tiếng sấm rền từ sâu trong lồng ngực, như muốn xua đi cái áp lực vô hình đang đè nặng.

Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, cảm nhận được sự trung thành và dũng mãnh của nó. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang dâng trào, một ý chí phòng thủ kiên cường, nhưng cũng ẩn chứa sự giằng xé sau những cám dỗ vừa qua. Thành Linh đang cố gắng hết sức để giữ vững bản chất của mình, để không biến thành một pháo đài vô tri chỉ biết hủy diệt. Hắn cũng cảm nhận được sự lo lắng của người dân trong thành, những tâm hồn chất phác đang cố gắng giữ vững niềm tin, nhưng nỗi sợ hãi vẫn là một bản năng khó lòng chế ngự.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ bắt đầu điều chỉnh đội hình phòng thủ, ra lệnh cho các binh sĩ rải rác trên tường thành. Tiếng giáp trụ va chạm lạch cạch, tiếng hô khẽ của binh lính, tất cả đều được thực hiện một cách có trật tự, kỷ luật. Mọi người đều biết, đây là trận chiến đầu tiên, là bước thử nghiệm cho những gì sắp đến.

Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu mùi gió và sắt. Hắn không chỉ nghe được tiếng gió rít, tiếng giáp trụ, mà còn nghe được tiếng “ý chí tồn tại” của cả tòa thành. Tiếng gạch đá thì thầm về sự kiên cường, tiếng kim loại ngân lên về sự bảo vệ, và tiếng những linh hồn nhỏ bé của vạn vật trong thành đang cùng nhau tạo nên một lá chắn vô hình. Hắn cần phải là điểm tựa cho tất cả, là ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến sắt đá, không gì có thể lay chuyển. Hắn đã sẵn sàng.

***

Sáng sớm, gió càng lúc càng lớn, thổi tung những đám mây xám xịt, khiến bầu trời trở nên âm u, ảm đạm. Từ xa, những luồng pháp thuật thăm dò bắt đầu bắn phá vào thành, xé toạc không khí bằng những tiếng rít kinh hoàng. Đây không phải là những đòn tấn công hủy diệt, mà là những đòn hiểm hóc, tinh vi. Chúng gây nổ ở những vị trí chiến lược, không phải để làm sập tường thành, mà để tạo ra những lỗ hổng, những vết nứt, và quan trọng hơn, để gieo rắc sự hỗn loạn. Cùng với đó, những ảo ảnh kỳ dị bắt đầu xuất hiện, biến đổi cảnh vật xung quanh, méo mó thực tại, và những âm thanh ghê rợn, từ tiếng khóc than ai oán đến tiếng cười man rợ, vang vọng khắp nơi, đánh thẳng vào tâm trí những người phòng thủ.

Mùi khói và mùi linh lực cháy khét nồng nặc lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau những vụ nổ. Tiếng la hét hoảng sợ của người dân bắt đầu vang lên từ bên trong thành, khi những ảo ảnh và âm thanh quỷ dị len lỏi vào từng ngõ ngách, len lỏi vào từng tâm trí. Nỗi sợ hãi là một thứ vũ khí vô cùng hiệu quả, và kẻ thù đã sử dụng nó một cách tàn nhẫn.

"Kiên định! Giữ vững bản chất! Đừng để nỗi sợ hãi kiểm soát!" Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng khắp thành, truyền tải trực tiếp qua Thiết Giáp Tinh Thần. Giọng nói của nó, dù vẫn còn chút run rẩy và mang theo sự giằng xé từ cuộc đấu tranh nội tâm đêm qua, nhưng vẫn kiên quyết và mạnh mẽ, như một lời thề không bao giờ khuất phục. Nó cố gắng trấn an từng viên gạch, từng khối đá, từng hạt bụi, nhắc nhở chúng về bản chất của mình: là một thành trì bảo vệ, không phải một vũ khí hủy diệt.

Từ trong màn khói bụi và ảo ảnh, những đội hình Hắc Thiết Vệ bắt đầu lộ diện. Chúng mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, đôi mắt lạnh lẽo lóe lên qua khe giáp. Chúng di chuyển nhanh như những bóng ma, không phải để tấn công trực diện, mà để thăm dò, để tìm kiếm những điểm yếu nhỏ, những kẽ hở trong hàng phòng ngự, hoặc để gia tăng sự hỗn loạn. Một giọng nói vang vọng, như từ hư không, lạnh lẽo và vô cảm, xuyên qua cả tiếng gió và pháp thuật: "Thiết Giáp Thành, ngươi chỉ là một khối sắt đá vô tri! Hãy thăng cấp, hoặc chấp nhận bị nghiền nát!" Đó là lời cám dỗ, lời đe dọa, lời khẳng định về một con đường duy nhất mà các thế lực tu sĩ tin là chân lý.

Tần Mặc, đứng trên tường thành, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường. Hắn không hề nao núng. Hắn hiểu rõ mục đích của chúng. "Tô Lam, Cổ Kiếm Hồn, chặn đứng những đợt tấn công phía Đông! Hắc Phong, giữ vững trục chính! Lục Vô Trần, tập trung hóa giải ảo ảnh tâm lý!" Hắn ra lệnh một cách dứt khoát, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi.

Các cơ chế phòng thủ của Thiết Giáp Thành được kích hoạt. Tường thành vốn đã kiên cố, nay lại dựng lên những lá chắn linh lực lấp lánh, hấp thụ và phản lại một phần pháp thuật tấn công. Những mũi tên thép nặng trịch, tẩm độc và được khắc phù văn, bay vút lên, xé gió, ghim thẳng vào những tên Hắc Thiết Vệ đang di chuyển.

Cổ Kiếm Hồn, không đợi lệnh, đã tự động rút khỏi vỏ. Thanh kiếm cổ gỉ sét bay vút lên trời, phát ra một ánh sáng bạc chói lòa, như một tia sét, xé toạc màn khói và ảo ảnh. Nó không chỉ là một vũ khí, mà là một ý chí sống động. Thanh kiếm chém tan những hình thể vật lý của Hắc Thiết Vệ, không để lại dấu vết. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," ý niệm của Cổ Kiếm Hồn lại vang lên trong tâm trí Tần Mặc, như một minh chứng sống động cho triết lý mà hắn đang theo đuổi.

Tô Lam, với kiếm pháp tinh diệu, thân hình uyển chuyển như một con chim yến, nhảy vút lên, chặn đứng các đòn tấn công pháp thuật. Thanh kiếm của nàng, mỗi nhát chém đều mang theo linh lực mạnh mẽ, tạo thành những lá chắn vô hình, hóa giải những luồng năng lượng tà ác đang lao tới. Nàng không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng sự quyết tâm không để bất cứ thứ gì xâm phạm đến thành trì này.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, gầm lên một tiếng uy dũng, xông thẳng vào một toán Hắc Thiết Vệ đang cố gắng đột nhập vào một cổng phụ. Nó không dùng pháp thuật, chỉ dựa vào sức mạnh thể chất và bản năng chiến đấu hoang dã. Bộ lông đen tuyền của nó là một bóng ma giữa chiến trường, mỗi cú vồ, mỗi nhát cắn đều khiến Hắc Thiết Vệ phải lùi bước. Nó không chỉ bảo vệ Tần Mặc, mà còn là một phần của hệ thống phòng thủ, một linh hồn dũng mãnh của Vô Tính Thành.

Lục Vô Trần, dù mệt mỏi, vẫn tập trung cao độ. Hắn vận dụng linh lực, tạo ra những luồng sáng xanh nhạt, hóa giải các ảo ảnh tâm lý đang bao trùm. "Những kẻ này... chúng không chỉ tấn công thể xác, mà còn tấn công linh hồn," hắn lẩm bẩm, đôi mắt trũng sâu lộ rõ sự lo lắng. Hắn biết, nếu không hóa giải kịp thời, nỗi sợ hãi có thể lan truyền như bệnh dịch, khiến người dân tự tay phá hủy chính mình.

Bên dưới tường thành, tiếng la hét của thôn dân tuy vẫn còn, nhưng dần dần, dưới sự trấn an của Tần Mặc và ý chí kiên định của Thành Linh, họ bắt đầu trấn tĩnh lại. Những người lính, những người dân thường, tất cả đều đang cố gắng hết sức mình. Một vài người dân, dù không có sức mạnh tu luyện, vẫn bê vác đá, mang nước, hỗ trợ những người lính, thể hiện sự đoàn kết và ý chí kiên cường. Họ sợ hãi, nhưng họ sẽ không bỏ cuộc. Họ đã chọn tin tưởng vào Tần Mặc, tin tưởng vào Thiết Giáp Thành, và tin tưởng vào chính bản thân họ.

Cuộc tấn công thăm dò kéo dài khoảng một khắc. Dù không gây ra thiệt hại nghiêm trọng về vật chất, nhưng nó đã phơi bày sự tinh vi trong chiến thuật của kẻ thù. Chúng không chỉ là những kẻ tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là những bậc thầy thao túng tâm lý, am hiểu sâu sắc về 'vật tính' và cách bẻ cong ý chí tồn tại. Tần Mặc biết, đây chỉ là một màn khai hỏa. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì linh hồn của vạn vật, chỉ mới bắt đầu.

***

Khi những toán Hắc Thiết Vệ cuối cùng rút lui, bầu trời cũng đã quang mây tạnh, ánh nắng mặt trời buổi trưa chiếu rọi lên những bức tường thành, như một lời khẳng định cho sự đứng vững của Thiết Giáp Thành. Mùi khói và bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã dịu đi nhiều, nhường chỗ cho mùi đất và đá ẩm ướt. Một vài tòa nhà bị hư hại nhẹ, những vết cháy sém trên tường thành, nhưng tổng thể thành phố vẫn sừng sững, hiên ngang.

Tần Mặc, cùng với Thiết Giáp Tinh Thần – biểu hiện ý chí của Thành Linh, Tô Lam và Lục Vô Trần, đi xuống quảng trường trung tâm để kiểm tra tình hình. Người dân bắt đầu dọn dẹp, gương mặt họ vẫn còn in hằn nỗi sợ hãi từ những ảo ảnh và tiếng nói ghê rợn vừa qua, nhưng trong ánh mắt của họ, Tần Mặc thấy một sự kiên cường mới. Không ai bỏ chạy, không ai suy sụp. Thiết Giáp Thành Linh đã giữ vững lời hứa của mình, và người dân đã đáp lại bằng sự tin tưởng.

"Ngươi đã làm rất tốt. Ý chí của ngươi đã cứu lấy thành phố này." Tần Mặc nói với Thiết Giáp Tinh Thần, một luồng ý niệm ấm áp truyền vào. Thiết Giáp Tinh Thần, một khối linh quang lấp lánh đang trôi nổi giữa không trung, giờ đây trông yếu hơn một chút, ánh sáng có phần mờ đi, nhưng vẫn kiên định.

"Ta... ta đã cố gắng. Nỗi sợ hãi... vẫn còn đó, nhưng ta không để nó kiểm soát." Ý chí của Thành Linh vang lên, giọng nói có phần mệt mỏi nhưng không hề lung lay. Nó đã trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, chống lại cả cám dỗ và nỗi sợ hãi. Nó đã chọn bản chất của mình, và sự lựa chọn ấy đã được chứng minh.

Một người dân, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt chất phác, tiến đến gần Tần Mặc, giọng run run nhưng ánh mắt đầy quyết tâm: "Chúng tôi... chúng tôi sợ hãi, nhưng chúng tôi sẽ không bỏ cuộc! Thành phố này là nhà của chúng tôi! Chúng tôi sẽ cùng nhau bảo vệ nó!" Vợ hắn, một người phụ nữ hiền lành, gật đầu lia lịa, trên tay vẫn cầm chiếc giẻ lau bụi bẩn trên bức tượng đá. "Cầu mong mọi sự bình an," nàng khẽ nói, nhưng ánh mắt kiên định.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự cảnh giác mà còn có một sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Họ đang thử lòng kiên nhẫn của chúng ta, nhưng cũng đang học hỏi sức mạnh của chúng ta. Sức mạnh của ý chí và niềm tin." Nàng đã chứng kiến sự biến đổi của Thành Linh, và sự kiên cường của người dân. Đó không phải là sức mạnh của linh lực, mà là sức mạnh của ý chí tồn tại, sức mạnh của sự cân bằng bản chất.

Lục Vô Trần thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm, nơi những toán Hắc Thiết Vệ đã biến mất. "Các đòn tấn công tâm lý của chúng thật khó chịu. Lần tới, chúng có thể sẽ mạnh hơn gấp bội. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn không chỉ có sức mạnh, mà còn có sự hiểu biết sâu sắc về 'vật tính' và tâm lý. Hắn biết cách gieo rắc hạt giống nghi ngờ và sợ hãi vào tận sâu thẳm linh hồn." Giọng hắn đầy lo lắng, nhưng cũng là một lời cảnh báo không thể bỏ qua.

Tần Mặc gật đầu. Hắn biết Lục Vô Trần nói đúng. Sự tinh vi trong các đòn tấn công tâm lý của Hắc Thiết Vệ cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn am hiểu sâu sắc về 'vật tính' và tâm lý con người, linh hồn để thao túng. Hắn quay sang Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính trẻ với khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm bản đồ ghi chép thiệt hại. "Báo cáo thiệt hại, và lập kế hoạch sửa chữa. Ta muốn mọi thứ được gia cố vững chắc hơn nữa, đặc biệt là các điểm yếu tâm lý."

Thiết Giáp Phụ Tá gật đầu, giọng dứt khoát: "Vâng, Tần Mặc. Mọi việc đều phải theo quy củ. Chúng tôi sẽ đảm bảo thành phố kiên cố hơn nữa."

Thiết Giáp Thành Linh, dù mệt mỏi, vẫn chậm rãi phục hồi, củng cố các điểm yếu sau cuộc tấn công. Nó không chỉ sửa chữa những vết nứt vật lý, mà còn là những vết nứt vô hình trong ý chí của mình. Nó đang học cách trở nên mạnh mẽ hơn, không phải bằng cách biến chất, mà bằng cách kiên định với bản chất của chính mình.

Tần Mặc nhìn những người dân đang hăng hái dọn dẹp, nhìn những người lính đang tuần tra, nhìn Thiết Giáp Thành Linh đang phục hồi. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ còn dài. Các thế lực tu sĩ sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Việc Thiết Giáp Thành Linh và người dân đứng vững trước cuộc thăm dò này sẽ là động lực để chúng chuẩn bị một đợt tấn công quy mô lớn và tàn bạo hơn nhiều. Nhưng sự đoàn kết và kiên cường của ngư���i dân Thiết Giáp Thành, cùng với sự phối hợp của liên minh Tần Mặc, sẽ là chìa khóa để chống lại các thử thách lớn hơn, điều mà các thế lực tu sĩ có lẽ chưa lường trước được.

Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận ý chí của vạn vật trong thành. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí. Nhưng ở đây, trong Thiết Giáp Thành, vạn vật đang chọn một con đường khác, một con đường cân bằng, một con đường giữ vững bản chất. Và đó chính là hy vọng, là sức mạnh thực sự mà không một pháp thuật hay linh lực nào có thể sánh bằng. Cuộc chiến vì linh hồn của Huyền Vực, mới chỉ bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free