Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 800: Cuộc Thử Thách Ý Chí: Khi Thành Linh Đứng Vững Giữa Bão Tố

Bình minh chưa ló dạng, nhưng trên tường thành của Thiết Giáp Thành, không khí đã đặc quánh sự căng thẳng. Màn sương đêm vẫn còn vương vấn, trùm lên những khối kiến trúc bằng sắt thép và đá tảng một vẻ u tịch, lạnh lẽo. Gió heo may thổi qua, mang theo hơi ẩm và mùi tanh nồng của đất đá mới khai thác, nhưng không làm dịu đi sự nôn nao trong lòng mỗi người lính. Từ trên cao nhìn xuống, những dãy nhà, những con đường rải sỏi ẩn hiện trong làn sương mờ ảo như một giấc mộng, một giấc mộng có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Tần Mặc đứng lặng lẽ ở vị trí cao nhất trên tường thành, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời vẫn còn chìm trong bóng tối. Hắn không nói một lời, nhưng mỗi nhịp thở của hắn đều hòa cùng với nhịp đập của Thiết Giáp Thành Linh, một rung động trầm đục, mạnh mẽ và kiên định. Từ sâu thẳm bản chất của Thành Linh, Tần Mặc cảm nhận được sự lo lắng tột độ, như một dòng dung nham cuộn trào dưới lớp vỏ kiên cố, nhưng đồng thời, hắn cũng nghe thấy một ý chí sắt đá, một lời thề không bao giờ khuất phục. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên phiến đá lạnh lẽo của tường thành, một luồng ý niệm vô hình từ hắn truyền thẳng vào sâu trong linh hồn của thành trì.

"Hãy tin vào sự lựa chọn của ngươi," Tần Mặc thầm thì, nhưng lời nói ấy không phải dành cho ai khác ngoài Thành Linh. "Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ nó." Hắn hiểu rằng, đối với Thành Linh, vi��c giữ vững bản chất của mình không chỉ là một quyết định, mà là một cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ, một sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn và lý tưởng tồn tại.

Bên cạnh hắn, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rực lửa kiên cường, trầm giọng báo cáo. "Bẩm Tần công tử, các vị trí đã sẵn sàng. Nhưng... quy mô lần này có vẻ lớn hơn nhiều so với dự đoán. Những tín hiệu linh lực từ phía địch truyền đến dày đặc hơn, mạnh mẽ hơn gấp bội lần cuộc thăm dò hôm qua." Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay.

Tô Lam, thanh kiếm cổ vẫn nằm im trong vỏ nhưng linh lực đã bắt đầu lưu chuyển quanh nàng, đôi mắt phượng sắc bén quét ngang qua những bóng người đang tuần tra trên tường thành. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng điệu kiên quyết vang lên giữa không gian tịch mịch. "Dù thế nào, chúng ta cũng sẽ đứng vững. Để xem chúng có thể làm gì." Nàng tin vào Tần Mặc, tin vào sự lựa chọn của Thành Linh, và hơn hết, tin vào chính thanh kiếm trong tay nàng, giờ đây không còn là vật giết chóc mà đã trở thành một biểu tượng của sự bảo vệ.

Cổ Kiếm Hồn, trong hình hài một người đàn ông trung niên uy nghi, mái tóc bạc phơ bay trong gió, khẽ nâng Vô Danh Kiếm trong tay. Kiếm thể của y giờ đây không còn phát ra sát khí lạnh lẽo, mà là một thứ linh quang dịu nhẹ, trấn an. Y chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng sự hiện diện của y đã đủ để trấn an lòng người. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực mở to, cảnh giác nhìn về phía xa xăm, thỉnh thoảng lại gầm gừ khe khẽ, như một lời cảnh báo cho những kẻ dám xâm phạm. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, mái tóc bạc phơ lòa xòa, đang kiểm tra những phù trận phòng ngự cuối cùng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Y căng thẳng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự kiên định lạ thường, một sự kiên định đã được tôi luyện qua bao năm tháng hoài nghi và đấu tranh. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính trẻ tuổi hơn, vẫn đang không ngừng điều chỉnh các cơ chế phòng thủ, gương mặt nghiêm nghị và tập trung cao độ.

Tần Mặc nhắm hờ đôi mắt, không khí xung quanh hắn dường như cũng chùng xuống. Hắn cảm nhận được sự rung động của Huyền Vực Tâm Châu đang ẩn sâu trong cơ thể, một sự mất cân bằng đang lan rộng, một lời cảnh báo về tai họa sắp xảy đến. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực, mà là một cuộc chiến của triết lý, của ý chí. Và Thiết Giáp Thành, lúc này, chính là biểu tượng cho con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi.

***

Mặt trời ló dạng, không mang theo ánh sáng hy vọng mà là một thứ ánh sáng đỏ rực, nhuộm màu máu cho cả bầu trời. Ngay khi tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, xé tan sự yên tĩnh cuối cùng. Hàng ngàn Hắc Thiết Vệ, mặc giáp đen toàn thân, che kín mặt, như một cơn thủy triều đen khổng lồ từ phía chân trời tràn đến. Pháp thuật ngũ hành đủ loại, binh khí sắc bén, và cả những cổ khí mang theo sức mạnh hủy diệt được phóng ra như mưa đá, trút thẳng xuống Thiết Giáp Thành.

Tiếng gầm thét, tiếng nổ pháp thuật, tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu la của những người lính đầu tiên bị trúng đòn vang vọng khắp không gian, hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh. Mùi khói, mùi sắt cháy, mùi máu tanh và ma thuật nồng nặc lan tỏa, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Cảnh tượng thành phố bị tàn phá bắt đầu hiện ra trước mắt, những vệt sáng chói lòa từ pháp thuật liên tục bùng lên, sau đó là bóng tối bao trùm khi khói bụi và mảnh vỡ bay lên.

Thiết Giáp Thành Linh, dưới sự kết nối sâu sắc của Tần Mặc, đang phải hứng chịu áp lực kinh hoàng. Tần Mặc cảm nhận được từng cơn đau thấu xương của Thành Linh khi những phép thuật hủy diệt giáng xuống các bức tường, từng vết nứt hiện ra trên lớp giáp thép kiên cố. Một tiếng gầm rú đau đớn, không thành lời nhưng đầy bi phẫn, vang vọng trong ý niệm của Tần Mặc. "Đau đớn... nhưng ta sẽ không ngã! Ta sẽ bảo vệ họ!" Ý chí ấy mạnh mẽ đến mức Tần Mặc gần như có thể thấy được hình ảnh của Thành Linh, một nữ thần chiến binh khổng lồ được tạo nên từ chính những khối đá và kim loại của thành trì, đang gồng mình chống đỡ, đôi mắt rực lửa như được tôi luyện từ sâu thẳm trái tim của thành phố.

"Tiếp tục! Giữ vững! Hãy tin vào ý chí của ngươi!" Tần Mặc truyền đi lời động viên mạnh mẽ nhất mà hắn có thể. Hắn đứng ở trung tâm chỉ huy, đôi mắt nhắm hờ, hoàn toàn tập trung vào việc kết nối với Thành Linh. Hắn không cần nhìn, hắn cảm nhận. Từng rung chuyển của thành phố, từng đợt linh lực tấn công, từng sự dịch chuyển của quân địch, tất cả đều được Thành Linh thu nhận và truyền tải lại cho hắn.

Dưới sự chỉ dẫn của Tần Mặc, Thành Linh đã biến đau đớn thành sức mạnh. Các cơ chế phòng thủ vật tính được kích hoạt một cách linh hoạt, không chỉ đơn thuần là những lá chắn cứng nhắc. Tường thành tự mình dịch chuyển, những khối đá thép vươn ra, tạo thành những hàng rào mới, những lối đi ngầm được mở ra để di chuyển quân lính, những mũi giáo thép từ lòng đất vọt lên, chặn đứng bước tiến của kẻ địch. Đây không phải là sức mạnh hủy di���t, mà là sức mạnh của sự tự vệ, của sự thích nghi, một minh chứng cho 'vật tính' đã được Tần Mặc dẫn dắt.

Trên tuyến đầu, Tô Lam vung kiếm. Thanh kiếm của nàng, một dải lụa xanh biếc trong không khí hỗn loạn, không ngừng chém ra những đường kiếm tinh xảo, chặn đứng từng đợt Hắc Thiết Vệ xông lên. "Không một ai được phép bước qua đây!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực. Nàng không dùng sát chiêu, mà dùng lực lượng tinh hoa nhất của kiếm thuật để đẩy lùi, để phòng ngự, để bảo vệ.

Cổ Kiếm Hồn, đứng vững chãi như một ngọn núi đá, Vô Danh Kiếm trong tay y không ngừng ngân lên những tiếng vang trầm đục. Ánh sáng kiếm không còn mang theo sát khí của ngày xưa, mà là một thứ linh quang màu bạc, tạo thành những lá chắn kiên cố, chặn đứng các đòn tấn công pháp thuật quy mô lớn. "Bảo vệ... chính là ý nghĩa mới của ta!" Y thầm nghĩ, nhớ về những lời Tần Mặc đã nói, về con đường cân bằng bản chất.

Hắc Phong gầm lên một tiếng uy dũng, thân hình khổng lồ của nó như một bức tường thành sống, lao vào chặn đứng một toán Hắc Thiết Vệ đang cố gắng đột phá vào một khu vực trọng yếu. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ hung dữ, nhưng mục đích duy nhất của nó là bảo vệ, không phải hủy diệt. Lục Vô Trần, với khuôn mặt tái nhợt và đôi môi mấp máy liên tục niệm chú, tạo ra những kết giới phòng ngự phụ trợ, đồng thời dùng linh lực của mình để chữa trị cho những người lính bị thương, dù chỉ là những vết thương nhỏ. Y biết, trong trận chiến này, mỗi sinh mạng đều quý giá.

Trận chiến kéo dài, không gian chìm trong khói lửa và tiếng gầm thét. Thiết Giáp Thành rung chuyển liên tục, như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố. Áp lực từ linh lực địch dồn nén đến nghẹt thở, tưởng chừng như có thể bóp nát cả thành phố. Nhưng Thành Linh vẫn kiên cường, Tần Mặc vẫn vững vàng, và liên minh của hắn vẫn chiến đấu không ngừng nghỉ.

***

Thời gian trôi qua, ánh mặt trời dần chuyển sang màu đỏ sẫm của hoàng hôn, nhưng không khí chiến trường vẫn không hề suy giảm. Thậm chí, một đợt tấn công mới, hiểm độc h��n, đã được phát động. Hàng chục tu sĩ cấp cao của Hắc Thiết Vệ, dẫn đầu bởi một lão già gầy gò với đôi mắt âm hiểm – Trần Trưởng Lão, đã hợp lực phóng ra một luồng năng lượng màu đen kịt, xuyên thủng các lớp phòng ngự bên ngoài, nhắm thẳng vào khu dân cư ẩn sâu bên trong thành phố. Chúng muốn phá vỡ tinh thần của Thành Linh, muốn buộc nó phải lựa chọn giữa việc hủy diệt để bảo vệ, hay để những người dân vô tội phải chết.

Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng đột ngột từ Thành Linh. "Chúng... chúng muốn ta từ bỏ! Chúng muốn ta trở thành quái vật!" Tiếng gầm rú trong ý niệm của Thành Linh run rẩy, đầy giằng xé. Nó đứng trước một lựa chọn đau đớn: kích hoạt những cơ chế phòng thủ mang tính hủy diệt, biến những khối đá và kim loại thành những vũ khí sát thương không phân biệt, quét sạch kẻ thù nhưng đồng thời sẽ làm mất đi 'linh hồn' của nó, biến nó thành một pháo đài vô tri, lạnh lẽo, chỉ biết giết chóc. Hay tiếp tục con đường cân bằng, đối mặt với rủi ro cao hơn, nhưng giữ được bản chất vốn có của mình – một thành trì che chở, một mái nhà.

Tần Mặc, dù đang chỉ huy liên minh, nhưng toàn bộ tâm trí hắn đều tập trung vào Thành Linh. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ của những người dân đang ẩn nấp, những tiếng khóc thầm, những lời cầu nguyện yếu ớt. Hắn không thể để Thành Linh gục ngã trước sự cám dỗ của sức mạnh hủy diệt.

"Không! Ngươi là người bảo vệ! Ngươi không cần phải trở thành thứ ngươi không muốn," Tần Mặc kiên định truyền ý niệm. Giọng hắn, dù chỉ là ý niệm, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an phi thường. "Hãy tin vào bản chất của ngươi, Thành Linh! Họ tin ngươi! Nhìn đi, họ không bỏ cuộc!"

Quả thật, dù sợ hãi đến tột cùng, những người dân trong khu vực bị tấn công không hề bỏ chạy tán loạn. Thay vào đó, họ tự động tập hợp lại, những người đàn ông che chắn cho phụ nữ và trẻ em, những người phụ nữ ôm chặt con mình, đôi mắt đầy nước nhưng vẫn ngẩng cao đầu. Họ không có sức mạnh để chiến đấu, nhưng tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường của họ lại tr��� thành một nguồn sức mạnh tinh thần vô hình, truyền thẳng vào Thành Linh. Mộc Thạch, thân hình khổng lồ làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ rêu phong, chậm chạp nhưng kiên định, đã di chuyển đến, đứng chắn trước khu dân cư. Nó không nói gì, chỉ đơn giản là dang rộng vòng tay, đôi mắt đá quý phát sáng mờ ảo, như một ngọn núi không thể lay chuyển, thể hiện một 'ý chí tồn tại' thuần túy: bảo vệ.

"Bảo vệ..." Mộc Thạch thốt ra một từ đơn giản, nhưng lại vang vọng như tiếng chuông chùa cổ kính giữa không gian hỗn loạn.

Cổ Kiếm Hồn và Tô Lam, như nhận được tín hiệu, đã lao vào khu vực nguy hiểm đó. Thanh kiếm của Tô Lam chém ra hàng loạt ánh sáng xanh, đẩy lùi những tu sĩ đang cố gắng đột nhập. Cổ Kiếm Hồn, với Vô Danh Kiếm trong tay, tạo ra một lá chắn linh lực khổng lồ, ngăn chặn những phép thuật hủy diệt đang lao tới. Y không dùng sức mạnh để giết chóc, mà là để tạo ra một bức tường vững chắc, bảo vệ những sinh linh yếu ớt. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sự minh triết của một 'vật tính' đã được thuần hóa, không còn khát máu, mà chỉ tập trung vào ý nghĩa chân chính của mình.

Dưới sự trấn an của Tần Mặc, cùng với sự tin tưởng và ý chí của người dân, Thành Linh đã đưa ra lựa chọn của mình. Nó không kích hoạt sức mạnh hủy diệt, mà điều khiển các cơ chế phòng thủ một cách linh hoạt, tạo ra những lớp lá chắn linh lực dày đặc, những mê cung đá và thép di động, khiến những đòn tấn công của địch không thể đạt được mục tiêu. Nó chấp nhận bị tổn thương nhiều hơn, nhưng vẫn giữ vững 'linh hồn' của mình, vẫn là một thành trì che chở, không phải một cỗ máy giết chóc. Tần Mặc khẽ thở phào, hắn biết, Thành Linh đã vượt qua được một thử thách cực lớn, đã kiên định với con đường cân bằng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây. Khói bụi dần tan đi, để lộ ra một Thiết Giáp Thành đầy rẫy vết thương nhưng vẫn sừng sững đứng vững. Các thế lực tu sĩ, sau nhiều giờ tấn công tổng lực mà không đạt được mục đích, cuối cùng cũng phải rút lui trong màn đêm, để lại phía sau những cái bóng dài và sự thất bại ê chề.

Tần Mặc đứng trên tường thành, nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối đang nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Hắn cảm nhận được sự kiệt sức tột độ từ Thiết Giáp Thành Linh, nhưng đồng thời cũng là một niềm tự hào sâu sắc, một sự mãn nguyện khi đã giữ vững được bản chất của mình. Thành Linh đã vượt qua một thử thách không tưởng, và nó đã chọn con đường của mình, con đường của sự cân bằng.

"Chúng ta đã làm được," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một nỗi suy tư sâu sắc. Hắn nhìn xuống những vết nứt trên tường thành, những khối đá bị cháy đen, những mảnh giáp thép bị phá hủy. "Nhưng cái giá..." Hắn biết, cái giá phải trả cho sự kiên định này là không hề nhỏ.

Tô Lam tiến đến bên cạnh hắn, ánh mắt nàng quét qua thành phố, nhìn những người lính đang mệt mỏi nhưng vẫn hân hoan. "Thành Linh đã kiên cường hơn tôi nghĩ. Và người dân cũng vậy." Nàng thừa nhận, lòng nàng dấy lên một sự kính trọng sâu sắc đối với ý chí của thành trì và những người dân nơi đây.

Lục Vô Trần, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi, thở dài một tiếng. "Kẻ thù sẽ không dừng lại. Chúng sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn." Y biết rõ bản chất của những kẻ truy cầu Thăng Tiên vô độ. Sự thất bại này sẽ không khiến chúng chùn bước, mà chỉ càng khiến chúng thêm phần điên cuồng.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lóe lên sự suy tư sâu sắc. Hắn cảm nhận được một luồng 'tức giận' và 'hiếu chiến' đang cuộn trào từ phía kẻ thù khi chúng nhận ra mình đã không thể khuất phục được một 'vật' như Thiết Giáp Thành Linh. Chúng đã đánh giá thấp sự kiên định của Thành Linh, và quan trọng hơn, chúng đã đánh giá thấp khả năng 'cảm hóa' vạn vật của Tần Mặc. Hắn biết, việc Thiết Giáp Thành Linh kiên cường giữ vững bản chất sẽ khiến các thế lực tu sĩ, đặc biệt là Thiên Diệu Tôn Giả, nhận ra Tần Mặc và triết lý của hắn là mối đe dọa không thể bỏ qua, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu cá nhân và tàn khốc hơn.

Sự đoàn kết và tinh thần kiên cường của người dân Thi���t Giáp Thành, cùng với sự phối hợp của liên minh Tần Mặc, đã là một yếu tố bất ngờ mà kẻ thù chưa lường trước, và điều này chắc chắn sẽ làm thay đổi chiến lược tấn công của chúng. Tần Mặc cũng nhận thấy sự tham gia của Mộc Thạch và Cổ Kiếm Hồn trong việc bảo vệ Thiết Giáp Thành (thay vì phá hủy hay chỉ đơn thuần chiến đấu) là một minh chứng sống động cho con đường cân bằng của hắn, và điều này sẽ thu hút sự chú ý của các thực thể vật tính khác trong Huyền Vực.

Dù đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên, Thiết Giáp Thành phải chịu nhiều hư hại, cho thấy cái giá của việc duy trì bản chất và gợi ý về những hy sinh lớn hơn sẽ phải đối mặt trong tương lai. Nhưng trong cái nhìn của Tần Mặc, hắn thấy không chỉ là sự mất mát, mà là một hạt giống hy vọng vừa nảy mầm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi. Nhưng hôm nay, Thiết Giáp Thành đã chứng minh rằng, ý chí tồn tại và bản chất cân bằng có thể đứng vững trước cả cơn bão táp Thăng Tiên cuồng loạn nhất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free