Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 826: Trinh Sát Đầu Tiên: Áp Lực Khai Linh Đè Nặng

Gió mạnh rít qua Cầu Đá Vọng Cảnh, mang theo hơi sương lạnh lẽo của buổi bình minh. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang dần xua tan màn đêm đen kịt, nhuộm vàng những vách đá sừng sững và những ngọn núi xa xăm, vẽ nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa sự cô độc đến lạ thường. Tần Mặc đứng lặng lẽ nơi đầu cầu, thân hình gầy gò nhưng kiên nghị, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi về phía chân trời, nơi những tầng mây cuộn mình như những con sóng bạc. Hắn cảm nhận được sự bồn chồn, những ý niệm lo lắng cuối cùng vẫn còn vương vấn trong tâm thức của Thiết Giáp Thành Linh, kéo dài từ đêm qua, như một tiếng thở dài nặng trĩu.

Nỗi sợ hãi ấy không phải là sự run rẩy của một vật thể vô tri trước nguy hiểm, mà là nỗi lo âu của m���t sinh linh mang trách nhiệm, một “người mẹ” đang lo lắng cho đàn con thơ dại. Tần Mặc hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Hắn đã sống trong Vô Tính Thành, đã chứng kiến những người dân của mình sống một cuộc đời bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn “thăng tiên”. Và giờ đây, Thiết Giáp Thành Linh cũng đang ôm ấp những sinh linh tương tự, những con người tìm thấy niềm vui trong sự an nhiên, trong tiếng cười con trẻ và những bữa cơm đạm bạc. Chính vì thế, nỗi sợ hãi của Thành Linh càng trở nên chân thật và sâu sắc. Nó không sợ bản thân mình bị hủy diệt, mà sợ không thể bảo vệ được những điều bé nhỏ, mong manh mà nó trân quý.

“Thành Linh,” Tần Mặc khẽ khàng truyền đi ý niệm, giọng hắn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, “nỗi sợ hãi của ngươi là lẽ tự nhiên, là bản chất của một người bảo hộ. Nhưng đừng quên, sức mạnh của chúng ta không nằm ở sự thay đổi bản chất, mà ở sự kiên định vào nó. Ngươi là Thiết Giáp Thành, kiên cố, vững chãi, không lay chuyển. Sức mạnh của ngươi không phải là trở thành một thứ kh��c, mà là trở thành chính ngươi một cách trọn vẹn nhất.”

Hắn đặt lòng bàn tay lên lan can đá lạnh buốt, cảm nhận mạch đập thô ráp của thành trì, như thể đang chạm vào trái tim của một sinh linh khổng lồ. Gió mạnh tạt vào mặt hắn, lùa qua mái tóc đen nhánh, mang theo mùi đá ẩm và không khí trong lành của núi non. Trong tâm trí Tần Mặc, một hình ảnh đã dần thành hình: một tòa thành không chỉ là đá và sắt, mà là một mạng lưới sống động của ý chí, nơi mỗi cá thể, từ con người đến vật vô tri, đều góp phần tạo nên sức mạnh chung. Đây không phải là một phòng tuyến đơn thuần, mà là một sinh mệnh vĩ đại, một minh chứng sống động cho triết lý “cân bằng bản chất”.

Tô Lam, với mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt khẽ lay động trong gió, bước đến bên Tần Mặc. Nàng nhìn về phía xa xăm, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ trầm tư. “Nỗi sợ hãi đó là điểm yếu mà kẻ thù sẽ không bỏ qua, Tần Mặc. Các tu sĩ bên ngoài sẽ không từ thủ đoạn. Chúng sẽ tìm cách phá vỡ niềm tin, gieo rắc sự ngờ vực vào con đường mà chúng ta đã chọn. Chúng sẽ không chỉ tấn công bằng linh lực, mà còn bằng những lời lẽ xảo trá, những cám dỗ về sức mạnh, về sự bất diệt. Chúng sẽ khiến Thành Linh nghi ngờ chính bản chất của mình.” Giọng nàng thanh thoát nhưng mang một sự nghiêm nghị cố hữu, chứa đựng sự am hiểu sâu sắc về bản chất của những kẻ đang truy cầu “thăng tiên”.

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, cũng tiến lại gần, tựa vào lan can đá. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, và mái tóc đã điểm bạc của y bay lòa xòa trong gió. “Từ kinh nghiệm của ta,” y thở dài, giọng nói trầm và yếu ớt, “lòng người dễ lay động nhất khi đối mặt với sự bất lực và sợ hãi. Chúng ta cần một biểu tượng, một niềm tin vững chắc, không chỉ cho Thành Linh mà còn cho tất cả cư dân trong thành. Một minh chứng rằng sự kiên định bản chất không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh không gì sánh bằng.” Y nhìn Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự hoài nghi về cuộc đời đã dần đ��ợc thay thế bằng một tia hy vọng mỏng manh, một niềm tin vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt.

Cổ Kiếm Hồn, lúc này đang hiện diện dưới dạng một luồng linh khí bao quanh thanh kiếm cổ gỉ sét mà Tần Mặc mang bên hông, truyền đến một ý niệm trầm ổn: “Kiếm có thể sắc bén để chém, nhưng cũng có thể kiên cố để che chắn. Ý chí của ta đã thay đổi, thành phố cũng vậy. Sức mạnh không chỉ đến từ sự tàn phá, mà còn từ sự bảo vệ. Nếu một vật tìm thấy mục đích chân chính của nó, nó sẽ trở nên bất khả chiến bại.” Luồng kiếm khí quanh thanh kiếm khẽ rung lên, như một sự khẳng định cho lời nói vô hình của nó.

Tần Mặc lắng nghe từng lời, từng ý niệm. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh vật chất, mà là một cuộc chiến về tư tưởng, về niềm tin. Hắn quay người lại, đối mặt với Tô Lam, Lục Vô Trần và thanh Cổ Kiếm Hồn. Ánh mắt hắn sáng lên một tia nhìn sâu sắc, như thể đã nhìn thấu tận cùng một phần bí ẩn của vũ trụ. “Đúng vậy,” hắn nói, giọng vẫn trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên định không lay chuyển, “chúng ta sẽ biến Thiết Giáp Thành thành một thực thể sống thực sự, một sinh linh khổng lồ. Nỗi sợ hãi của Thành Linh đã cho ta thấy một điều: nó không chỉ là một tòa thành, nó là một người mẹ. Và một người mẹ sẽ làm mọi thứ để bảo vệ con mình. Sức mạnh của người mẹ không đến từ việc trở thành một chiến binh mạnh nhất, mà từ tình yêu và sự hy sinh. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn cho thấy rằng, sự tồn tại không cần phải vươn tới cái gọi là ‘thiên đường’ để tìm thấy sức mạnh thực sự, mà sức mạnh nằm ngay trong việc chấp nhận và yêu thương bản chất của chính mình.” Hắn nhìn sâu vào mắt Tô Lam, rồi sang Lục Vô Trần, như muốn truyền tải toàn bộ niềm tin của mình. “Chúng ta sẽ củng cố ý chí của Thành Linh, của cư dân, bằng cách cho họ thấy giá trị của sự gắn kết, của sự đồng cảm. Mỗi viên đá, mỗi bức tường, mỗi con người trong thành này sẽ là một phần của Thành Linh, và ý chí của mỗi người sẽ củng cố ý chí của nó. Đây sẽ là một phương pháp phòng thủ độc đáo, chưa từng có, dựa trên ‘vật tính’ thuần túy và sự cộng hưởng của sinh linh.”

Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt. Trong ánh mắt họ, vẫn còn đó sự lo lắng về chặng đường gian nan phía trước, nhưng một tia hy vọng mới đã được thắp lên, cùng với một sự quyết tâm không lay chuyển. Họ hiểu rằng, Tần Mặc đang nghĩ đến một điều gì đó vượt ra ngoài những chiến lược thông thường, một điều có thể thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về sự tồn tại của ‘vật’ và ‘sinh linh’ trong Huyền Vực. Cuộc chiến này, không chỉ là bảo vệ Thiết Giáp Thành, mà còn là một bài học cho cả Huyền Vực, một minh chứng cho con đường ‘cân bằng bản chất’ mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Hắn biết, đây sẽ là thử thách lớn nhất, nơi hắn phải chứng minh rằng, ý chí kiên định và lòng đồng cảm có thể tạo ra sức mạnh vượt lên trên mọi sự cưỡng ép và cám dỗ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy vẻ u buồn trên biên giới Thiết Giáp Thành. Gió vẫn mạnh, mang theo một chút hơi ẩm từ những ngọn núi xa. Trên tường thành kiên cố, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo ngang má, đang cùng Thiết Giáp Phụ Tá tuần tra. Áo giáp trụ nặng nề của y va vào nhau loảng xoảng, tạo ra những âm thanh khô khốc trong không gian yên tĩnh. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ hơn, tay cầm một bản đồ cũ kỹ, đôi mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Họ là những người đã cùng Thiết Giáp Thành trải qua biết bao thăng trầm, và giờ đây, họ cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm lấy không khí.

Bỗng, một tiếng gầm nhẹ vang lên từ phía trước, phá v vỡ sự yên tĩnh. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đang đứng trên một mỏm đá nhô ra khỏi tường thành, hướng về phía chân trời xa xăm. Thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó căng lên, những sợi lông dựng đứng đầy cảnh giác. Đôi mắt đỏ rực của nó tập trung vào một điểm nhỏ xíu đang di chuyển trên đường chân trời, dần dần lớn hơn theo từng khoảnh khắc.

“Có chuyện gì vậy, Hắc Phong?” Thủ Vệ trưởng Long Hổ hỏi, giọng y trầm và cảnh giác. Y đã học cách tin tưởng vào trực giác của con linh thú này, hơn cả những trạm gác xa xôi nhất.

Hắc Phong không trả lời bằng tiếng người, mà chỉ gầm lên một tiếng ngắn gọn, rồi quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực đầy vẻ đe dọa, chỉ về phía chân trời bằng chiếc mũi của mình.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ nheo mắt nhìn theo. Ba bóng người đang cưỡi trên lưng những con linh thú khổng lồ, di chuyển nhanh như gió, không hề che giấu ý đồ. Chúng không phải là những kẻ thám thính lén lút, mà là những kẻ công khai phô trương sức mạnh. Áo bào lộng lẫy của chúng phất phơ trong gió, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, toát lên một khí chất tu luyện cao ngạo, bất cần. Sự xuất hiện của chúng không mang theo bất kỳ dấu hiệu thiện chí nào, mà ngược lại, còn ẩn chứa một sự khinh thường sâu sắc.

“Báo cáo!” Thủ Vệ trưởng Long Hổ lập tức gầm lên, giọng y vang vọng khắp một đoạn tường thành. “Ba tu sĩ lạ mặt đang tiếp cận, không có dấu hiệu thiện chí! Thông báo cấp tốc tới Tần Mặc và các vị hiệp sĩ! Toàn bộ quân thủ vệ chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, nhưng không được phép tấn công trước khi có lệnh!”

Các lính thủ vệ lập tức truyền lệnh, tiếng bước chân vội vã vang lên trên tường thành. Tiếng cung nỏ được kéo căng, tiếng giáo mác chạm vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự cảnh giác. Tuy nhiên, không có tiếng kèn báo động vang lên, bởi Long Hổ hiểu rằng, đây không phải là một cuộc tấn công bất ngờ, mà là một sự thị uy, một lời tuyên chiến công khai. Hắn không muốn tạo ra sự hoảng loạn không cần thiết cho người dân bên trong thành, ít nhất là chưa.

Các tu sĩ trinh sát dừng lại ở một khoảng cách an toàn, vừa đủ để những lời nói của họ có thể truyền đến tường thành mà không cần phải dùng đến thần thông quá mức. Một trong số họ, một nam tử trung niên với vẻ mặt ngạo mạn, mặc bộ đạo bào màu vàng kim thêu hình rồng bay phượng múa, cưỡi trên lưng một con linh thú có cánh khổng lồ, tiến lên phía trước. Hắn nhìn về phía Thiết Giáp Thành, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ coi thường, như thể đang nhìn một ổ kiến hôi sắp bị san phẳng. Hai tu sĩ còn lại giữ khoảng cách, gương mặt lạnh lùng và kiêu hãnh không kém, ánh mắt quét qua tường thành như muốn dò xét mọi điểm yếu.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt hắn rực lên vẻ kiên định, lòng hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, và những gì sắp diễn ra sẽ định đoạt số phận của Thiết Giáp Thành.

***

Hoàng hôn đã dần chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc trên tường thành và ánh trăng non le lói trên nền trời mây mù, chiếu rọi xuống Cổng Thành Thiết Giáp. Cánh cổng thành vĩ đại, được đúc từ những khối đá nguyên khối và gia cố bằng thép rèn, sừng sững như một người khổng lồ canh gác. Gió vẫn mạnh, thổi lồng lộng qua khe cổng, mang theo sự lạnh lẽo của núi rừng.

Tần Mặc đứng ngay trước cổng thành, bên cạnh là Tô Lam, Lục Vô Trần và Thủ Vệ trưởng Long Hổ. Cổ Kiếm Hồn, không hiện hình, nhưng linh khí trầm ổn của nó bao quanh Tần Mặc, như một sự hỗ trợ vô hình. Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực đầy cảnh giác, đứng phía sau Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó là một lời cảnh báo thầm lặng.

Ba tu sĩ trinh sát đã tiến đến gần hơn, dừng lại cách cổng thành vài chục trượng. Tu sĩ mặc đạo bào vàng kim, với vẻ mặt khinh khỉnh không hề che giấu, ánh mắt quét qua Tần Mặc và những người đứng cạnh, rồi dừng lại trên cánh cổng thành vĩ đại. Hắn thở dài một tiếng giả tạo, như thể đang tiếc nuối một điều gì đó.

“Thiết Giáp Thành!” Giọng hắn vang vọng, mang theo linh lực, xuyên qua gió mạnh, truyền đến tai mọi người một cách rõ ràng, đầy vẻ uy áp. “Các ngươi có biết mình đang lãng phí tiềm năng to lớn như thế nào không? Vốn dĩ có thể trở thành một Thần Thành bất diệt, vậy mà lại chấp nhận làm một pháo đài cũ kỹ, mục nát này? Thật đáng tiếc!”

Lời nói của hắn như những mũi kim châm, đâm thẳng vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của Thiết Giáp Thành Linh. Tần Mặc cảm nhận được sự run rẩy trong ý niệm của nó, một sự dao động mạnh mẽ như mặt đất đang rung chuyển. Thành Linh đang đấu tranh, giữa sự kiên định vào bản chất và cám dỗ của sức mạnh, giữa niềm tin vào Tần Mặc và nỗi sợ hãi cho tương lai của những người nó bảo vệ.

Tu sĩ kia tiếp tục, giọng điệu càng trở nên khinh thường và ngạo mạn hơn. “Tôn giả của chúng ta đã ban ân huệ, cho phép các ngươi ‘khai linh’ và ‘thăng cấp’ dưới sự chỉ dẫn của ngài. Đó là con đường duy nhất để tồn tại trong thời đại này, để bảo vệ những sinh linh yếu ớt trong lòng ngươi. Nếu không… đừng trách chúng ta vô tình!” Hắn đưa tay ra, một luồng linh lực hùng hậu tỏa ra, bao trùm lấy không gian, tạo nên một áp lực vô hình nặng nề. Hắn muốn cho họ thấy sự chênh lệch về sức mạnh, muốn dùng áp lực này để bẻ gãy ý chí của Thiết Giáp Thành.

Trong tâm trí Tần Mặc, ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh trở nên hỗn loạn, run rẩy và đầy hoảng sợ. “Chúng… chúng nói đúng? Ta… ta có thể mạnh hơn… bảo vệ họ tốt hơn…?” Nỗi sợ hãi về sự bất lực, về việc không thể làm tròn trách nhiệm bảo hộ, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con thú dữ gầm gừ trong sâu thẳm linh hồn.

Tần Mặc đặt lòng bàn tay lên bề mặt đá lạnh lẽo của cổng thành, truyền đi một luồng ý niệm trấn an, vững vàng. Hắn cảm nhận được sự dao động dữ dội của Thành Linh, nhưng hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Hắn nhìn thẳng vào tu sĩ trinh sát, ánh mắt đen láy sâu thẳm không hề nao núng trước linh lực hùng hậu của đối phương. Giọng hắn trầm tĩnh, kiên định, vang vọng rõ ràng trong tiếng gió, từng lời nói đều mang sức nặng của niềm tin.

“Thiết Giáp Thành sẽ không ‘khai linh’ theo ý các ngươi, cũng không ‘thăng cấp’ để trở thành thứ mà nó không muốn.” Tần Mặc nói, giọng hắn không hề hùng hồn hay khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại đáng sợ. “Nó sẽ bảo vệ cư dân của mình bằng chính bản chất kiên định của mình, không phải bằng sự tha hóa thành một công cụ. Lời đe dọa của các ngươi không làm lay chuyển được ý chí của một thành phố, và cũng không làm thay đổi con đường của chúng ta.”

Khi Tần Mặc nói ra những lời đó, Cổ Kiếm Hồn bên hông hắn khẽ rung lên, một luồng kiếm khí trầm ổn nhưng sắc bén tỏa ra, xua tan một phần áp lực linh lực của tu sĩ trinh sát, như một sự khẳng định cho lời nói của Tần Mặc. Tô Lam đứng cạnh, ánh mắt nàng kiên định, tay nắm chặt chuôi kiếm. Lục Vô Trần, dù vẫn còn chút hoài nghi, nhưng cũng ngẩng cao đầu hơn một chút, biểu cảm trên gương mặt khắc khổ trở nên kiên quyết. Thủ Vệ trưởng Long Hổ không nói một lời, nhưng thân hình vạm vỡ của y đứng thẳng tắp, ánh mắt nhìn thẳng tu sĩ, thể hiện sự trung thành và quyết tâm không lay chuyển.

Tu sĩ trinh sát kia lộ rõ vẻ tức giận trên khuôn mặt. Hắn không ngờ một kẻ không có chút linh lực tu vi như Tần Mặc lại dám đối đáp ngang ngược như vậy, lại còn dám từ chối "ân huệ" mà Tôn giả đã ban. Hắn nhìn chằm chằm Tần Mặc, đôi mắt sắc lạnh ánh lên sự sát ý. “Ngông cuồng! Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự cố chấp ngu xuẩn này. Hãy nhớ lời ta, Thiết Giáp Thành sẽ không thể chống cự được mãi. Một ngày nào đó, khi nỗi sợ hãi chiếm lấy tất cả, khi sự mục nát từ bên trong gặm nhấm, các ngươi sẽ tự nguyện quỳ gối van xin được ‘thăng cấp’, nhưng khi đó, cơ hội sẽ không còn!”

Hắn phất tay áo, linh thú dưới chân gầm lên một tiếng, rồi quay đầu lại, dẫn theo hai tu sĩ còn lại bay đi, khuất dần vào màn đêm mịt mùng. Chúng biến mất nhanh chóng như khi xuất hiện, chỉ để lại một không khí căng thẳng và nặng nề bao trùm lấy Cổng Thành Thiết Giáp.

Sự đe dọa trực tiếp này đã khiến nỗi sợ hãi của Thiết Giáp Thành Linh, dù được Tần Mặc trấn an, vẫn còn âm ỉ. Nhưng đồng thời, những lời nói kiên định của Tần Mặc cũng đã gieo vào nó một hạt giống của sự quyết tâm. Tần Mặc cảm nhận được rằng, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu vật lý, mà còn là một cuộc thử thách tinh thần khốc liệt nhất. Kẻ thù sẽ không chỉ dừng lại ở lời đe dọa, mà sẽ nhanh chóng chuyển sang các hành động cụ thể và tàn bạo hơn để cưỡng ép Thiết Giáp Thành ‘khai linh’. Sự đấu tranh nội tâm của Thiết Giáp Thành Linh sẽ tiếp tục là một trọng tâm, và kẻ thù chắc chắn sẽ tìm cách khai thác điểm yếu này. Tần Mặc và liên minh sẽ cần phải tìm ra những phương pháp phòng thủ sáng tạo, không chỉ là vật lý mà còn là tinh thần, để chống lại các chiến thuật của tu sĩ. Và trong đó, Cổ Kiếm Hồn, với sự thay đổi trong “vật tính” của mình, sẽ có vai trò quan trọng trong việc chứng minh sức mạnh của ‘bản chất’ đã được ‘cảm hóa’ trong các trận chiến sắp tới. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free