Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 827: Bản Đồ Chiến Lược: Niềm Tin Cho Trái Tim Thép

Không khí tại Cổng Thành Thiết Giáp vẫn còn vương vấn sự nặng nề và căng thẳng từ những lời đe dọa vừa rồi. Gió đêm thốc từng đợt lạnh buốt, mang theo hơi ẩm của những tảng đá cổ kính và mùi sắt nồng đặc trưng của thành trì. Tu sĩ trinh sát đã khuất bóng, nhưng sự đằng đằng sát khí của hắn vẫn lẩn khuất, như một điềm báo chẳng lành.

Trong một căn phòng họp được gia cố bằng sắt thép kiên cố, nằm sâu bên trong trung tâm phòng tuyến, ánh đèn linh thạch mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng của Tần Mặc và các thành viên liên minh. Những bóng đổ dài và xiêu vẹo in lên vách tường, tạo nên một bức tranh u ám, phản ánh rõ nét nỗi lo âu đang ngự trị trong l��ng mỗi người. Tần Mặc, với dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa một ý chí bất khuất, đặt một bản đồ chiến lược lớn của Thiết Giáp Thành lên mặt bàn đá đã sờn cũ. Bản đồ được vẽ một cách tỉ mỉ, với những đường nét phòng thủ, các điểm yếu và mạnh được đánh dấu rõ ràng bằng những ký hiệu cổ xưa. Hắn không có vẻ vội vã, nhưng ánh mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên sự tập trung cao độ, quét qua từng chi tiết như thể đang cố gắng nhìn thấu cả những điều chưa xảy ra.

Mộc Thạch, thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ rêu phong, đứng lặng lẽ ở góc phòng, như một bức tượng sống. Đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ của y vẫn chăm chú nhìn vào Tần Mặc, như một người lính trung thành sẵn sàng nhận lệnh. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, nhưng không hề chợp mắt. Thỉnh thoảng, một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng y, như lời cảnh báo vô hình về những hiểm nguy đang rình rập bên ngoài.

Không khí trong căn phòng nặng trĩu sau lời đe dọa của tu sĩ trinh sát. Mỗi người đều cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình. Tần Mặc hít sâu một hơi, giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự thật phũ phàng.

“Chúng không chỉ thăm dò, mà là lời cảnh cáo… một lời tuyên chiến.” Tần Mặc khẽ nói, ngón tay hắn lướt trên bản đồ, dừng lại ở khu vực Cổng Thành. “Cuộc tấn công thực sự sẽ đến, và nó sẽ không khoan nhượng. Lời lẽ của kẻ tu sĩ kia không đơn thuần là hống hách, mà là một phép thử, một nỗ lực để gieo rắc sự sợ hãi, để phá vỡ ý chí của Thiết Giáp Thành ngay từ bên trong.”

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện Tần Mặc, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng. Nàng khẽ gật đầu, bổ sung bằng những thông tin tình báo mà nàng đã thu thập được từ các kênh liên lạc bí mật của mình. “Theo những gì ta nắm được, lực lượng tu sĩ đang tập kết ở Vô Định Sơn cách đây không xa. Số lượng không nhỏ, và có vẻ như Trần Trưởng Lão, một kẻ nổi tiếng tàn bạo và cuồng tín trong việc ‘khai linh’ các vật thể, đang chỉ huy. Hắn tin rằng việc ‘thăng cấp’ cho Thiết Giáp Thành sẽ là một minh chứng hùng hồn cho ‘chân lý’ của con đường thăng tiên của họ.” Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, thở dài. Dáng người gầy gò của y hơi còng xuống, ánh mắt sâu trũng chứa đựng sự chán nản. “Thật đúng là… những kẻ đó chưa bao giờ biết đến từ ‘thương xót’ hay ‘tôn trọng’. Đối với chúng, vạn vật chỉ là công cụ để đạt đến cảnh giới ‘thăng tiên’ hư ảo. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để ép buộc Thiết Giáp Thành phải ‘khai linh’ theo ý mình. Ta đã chứng kiến quá nhiều thành trì, quá nhiều linh vật bị biến chất, bị tha hóa, chỉ vì không chịu nổi áp lực từ những kẻ cuồng vọng kia.” Lời nói của y mang theo một sự mệt mỏi đã tích tụ qua bao năm tháng chứng kiến những bi kịch tương tự.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên má, siết chặt nắm đấm. “Bất kể chúng là ai, có mạnh đến đâu, chúng ta sẽ không lùi bước! Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta, là lời thề mà ta đã khắc sâu vào xương tủy.” Giọng y trầm hùng, đầy kiên quyết, thể hiện sự trung thành tuyệt đối với Thiết Giáp Thành và cư dân của nó.

Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, cẩn trọng cầm một cuộn giấy da, nhìn Thủ Vệ trưởng với ánh mắt kính phục, rồi quay sang Tần Mặc. “Thưa Tần Mặc công tử, chúng ta đã tăng cường tuần tra, kiểm tra lại toàn bộ các điểm yếu trên tường thành và cửa ngõ. Những cạm bẫy cũ đã được sửa chữa, và chúng ta đang chuẩn bị lắp đặt thêm một số cơ quan phòng thủ mới. Nhưng… chúng ta có thực sự đủ sức để đối phó với một đội quân tu sĩ hùng hậu sao?” Giọng y có chút băn khoăn, không phải vì thiếu dũng khí, mà vì sự thận trọng của một người quản lý chi tiết.

Tần Mặc lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn vẫn bình thản, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ, bởi vì đó là một nỗi sợ hãi có căn cứ. Các thế lực tu sĩ không phải là những kẻ tầm thường. Chúng có sức mạnh, có tổ chức, và quan trọng nhất, chúng có một niềm tin sắt đá rằng con đường của chúng là duy nhất, là chân lý.

“Sức mạnh không chỉ đến từ linh lực, mà còn đến từ ý chí, từ sự kiên định của bản chất.” Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu hắn không hề thay đổi, vẫn trầm ổn và sâu sắc. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ bằng đá và sắt. Chúng ta sẽ phòng thủ bằng chính ‘ý chí tồn tại’ của Thiết Giáp Thành, bằng sự đoàn kết của cư dân, và bằng niềm tin vào con đường ‘cân bằng bản chất’.” Hắn nhìn Thủ Vệ trưởng và Thiết Giáp Phụ Tá, rồi lại quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. “Kẻ thù sẽ không chỉ tấn công vào tường thành. Chúng sẽ tấn công vào tinh thần của chúng ta, vào niềm tin của Thiết Giáp Thành Linh. Đây không chỉ là một cuộc chiến của thể xác, mà còn là một cuộc chiến của linh hồn.”

Cổ Kiếm Hồn, vẫn nằm lặng lẽ bên hông Tần Mặc, khẽ rung lên một cách vô hình, nhưng chỉ có Tần Mặc mới cảm nhận được kiếm ý trầm ổn nhưng sắc bén đó. Nó như một lời khẳng định, một sự đồng tình thầm lặng với những gì Tần Mặc vừa nói. Tần Mặc biết, chính Cổ Kiếm Hồn là một minh chứng sống cho triết lý của hắn. Từ một thanh kiếm tưởng chừng đã mục nát, nó đã tìm lại được ‘ý chí tồn tại’ của mình, không cần phải ‘thăng tiên’ mà vẫn tỏa ra khí phách uy nghiêm.

“Chúng ta sẽ cần một kế hoạch toàn diện,” Tần Mặc tiếp tục, ngón tay hắn giờ đây dừng lại ở trung tâm bản đồ, nơi trái tim của Thiết Giáp Thành. “Một kế hoạch không chỉ bao gồm việc gia cố phòng tuyến, mà còn cả việc củng cố tinh thần của cư dân, và quan trọng nhất, là giúp Thiết Giáp Thành Linh vượt qua nỗi sợ hãi, tìm thấy sức mạnh thực sự trong chính bản chất của nó.” Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt hắn chạm vào từng người, truyền đi một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, xua tan một phần nào đó bầu không khí căng thẳng. Sự có mặt của Tần Mặc, với sự điềm đạm và thấu hiểu phi thường, chính là trụ cột tinh thần cho liên minh trong thời khắc hỗn mang này.

***

Tần Mặc nhắm mắt, đặt lòng bàn tay lên mặt bàn đá lạnh lẽo, tâm thần hắn hoàn toàn chìm vào sự kết nối với Thiết Giáp Thành Linh. Trong tâm trí hắn, thế giới vật chất dường như tan biến, chỉ còn lại những dòng ý niệm cuồn cuộn, những cảm xúc hỗn loạn của một thực thể khổng lồ nhưng đang run rẩy. Hắn cảm nhận được sự rung động tinh tế trong không khí, những lời thì thầm không lời của Thành Linh, biểu hiện qua hình hài Thiết Giáp Tinh Thần.

Thiết Giáp Tinh Thần, một thực thể ánh sáng nhỏ bé, mang hình dáng thu nhỏ của cả Thiết Giáp Thành, giờ đây không còn vẻ kiên định, lý trí như thường lệ. Nó chập chờn, ánh sáng mờ đi, như ngọn nến đứng trước gió lớn. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc không còn là những phân tích về phòng thủ, mà là một nỗi sợ hãi tột độ, một tiếng kêu cầu cứu thầm lặng.

“Chúng ta… sẽ không đủ. Sức mạnh đó… không thể chống lại. Dân chúng của ta… sẽ tan biến.” Ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy bi quan và tuyệt vọng. “Ta đã chứng kiến… những thành trì khác… bị ‘khai linh’ cưỡng bức. Những linh hồn bị vặn vẹo, bị biến thành công cụ, bị mất đi bản chất. Hoặc tệ hơn… khi chúng chống cự… chúng bị hủy diệt hoàn toàn. Linh hồn của cư dân… cũng tan biến theo. Ta… ta không thể chịu đựng được cảnh đó. Những tiếng cười nói… những sinh mệnh bình dị… chúng là hơi thở của ta. Nếu ta không đủ mạnh… nếu ta không ‘thăng cấp’…”

Nỗi sợ hãi của Thành Linh không phải cho chính bản thân nó, mà là cho những cư dân mà nó đã bảo hộ qua hàng ngàn năm. Nó lo sợ viễn cảnh thành phố trở thành một chiến trường đẫm máu, nơi những sinh mệnh vô tội bị giày xéo, nơi mà ‘linh hồn’ của thành phố – chính là cuộc sống bình dị và sự hài hòa của vạn vật – sẽ bị nghiền nát dưới gót chân của những kẻ truy cầu ‘thăng tiên’ vô độ. Nó thấy những khuôn mặt quen thuộc của những người bán hàng, những đứa trẻ nô đùa, những cặp tình nhân hẹn ước dưới bóng cây cổ thụ. Tất cả những h��nh ảnh đó, giờ đây, đều bị bao phủ bởi một màn sương máu và hủy diệt trong tâm trí của Thành Linh.

Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc từ Thiết Giáp Thành Linh qua sự kết nối vô hình với Tần Mặc, phát ra một vầng sáng mờ ảo từ bên hông Tần Mặc. Vầng sáng đó không chói lóa, mà trầm ổn, ấm áp, như một lời động viên không lời. Kiếm ý của nó, dù không thành lời, nhưng lại rõ ràng như một lời thề: *“Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Chúng ta sẽ chiến đấu. Không phải vì thăng tiên, mà vì được là chính mình.”*

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng nhưng sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn hiểu rằng, để Thiết Giáp Thành Linh vượt qua nỗi sợ hãi này, lời nói suông là không đủ. Nó cần một niềm tin vững chắc, một con đường rõ ràng.

“Thành Linh, ngươi đang nhầm lẫn về ‘sức mạnh’,” Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng hắn vang vọng trong tâm trí của Thiết Giáp Tinh Thần, vững vàng như bức tường thành. “Sức mạnh không phải là khả năng hủy diệt, hay l�� việc đạt đến cảnh giới cao hơn một cách mù quáng. Sức mạnh thật sự là ý chí bảo vệ, là bản chất không lay chuyển. Ngươi không cần phải ‘thăng cấp’ để trở nên vĩ đại. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, và chúng ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói đó thấm sâu vào ý niệm đang hỗn loạn của Thành Linh. “Các tu sĩ kia muốn ngươi ‘khai linh’, muốn ngươi từ bỏ ‘vật tính’ của mình để trở thành một thứ mà họ định hình. Nhưng đó không phải là con đường duy nhất. ‘Ý chí tồn tại’ của ngươi không phải là một nhược điểm, mà là một sức mạnh. Ngươi là Thiết Giáp Thành, là sự kiên định, là nơi trú ẩn. Ngươi bảo vệ cư dân không phải bằng cách trở thành một ‘tiên khí’ vô tri, mà bằng cách là chính ngươi, với mọi hòn đá, mọi viên gạch, mọi sinh vật sống bên trong ngươi.”

Tần Mặc đặt tay lên mặt bàn, cảm nhận rõ hơn từng rung động của Thành Linh. “Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách của họ. Chúng ta sẽ chiến đấu theo cách của chúng ta. Bằng sự kiên cường của đá, sự b���n bỉ của gỗ, sự sắc bén của kim loại, và sự sống động của những linh hồn bên trong ngươi. Chúng ta sẽ biến nỗi sợ hãi của ngươi thành quyết tâm, Thành Linh. Ngươi không cô độc. Ngươi có chúng ta, có mọi cư dân tin tưởng vào ngươi.”

Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch phòng thủ chi tiết, không chỉ là những chiến thuật vật lý thông thường. Tần Mặc giải thích rằng, ngoài việc gia cố các bức tường, bố trí cạm bẫy, và chuẩn bị lực lượng, họ sẽ tập trung vào việc củng cố ‘linh hồn’ của thành phố.

“Các bức tường không chỉ là đá, chúng là da thịt của ngươi, Thành Linh.” Tần Mặc truyền đạt. “Khi chúng bị tấn công, chúng ta sẽ không chỉ sửa chữa. Chúng ta sẽ truyền vào đó ‘ý chí tồn tại’ của sự kiên cường, của sự bảo vệ. Các vật liệu xây dựng – đá, gỗ, kim loại – sẽ được kích hoạt ‘vật tính’ của chúng, để chúng không chỉ là vật vô tri, mà là một phần sống động của phòng tuyến. Mộc Thạch, với ‘vật tính’ của sự bền bỉ và kết nối với đất, sẽ là một phần không thể thiếu. Hắc Phong sẽ không chỉ là một vệ sĩ, mà là một ngọn gió đen bao bọc, cảnh báo và tiêu hao.”

Tần Mặc còn đưa ra ý tưởng về việc huy động toàn bộ cư dân. Không phải tất cả đều có thể chiến đấu, nhưng tất cả đều có thể đóng góp vào ‘ý chí tồn tại’ chung của thành phố. Những người thợ rèn sẽ làm việc không ngừng nghỉ, không chỉ để tạo ra vũ khí, mà để truyền ‘ý chí tồn tại’ của sự sắc bén, của sự bền bỉ vào từng thanh kiếm, từng mũi tên. Những người nông dân sẽ chăm sóc đất đai, để ‘vật tính’ của sự sống, của sự sinh sôi nảy nở, tạo nên một lớp phòng hộ tinh thần vô hình, chống lại sự tàn phá.

“Khi một tu sĩ tấn công vào bức tường, họ sẽ không chỉ đối mặt với đá. Họ sẽ đối mặt với ‘ý chí tồn tại’ của hàng ngàn năm tích tụ, với niềm kiên định của hàng vạn sinh mệnh muốn được là chính mình,” Tần Mặc nói. “Đó là sức mạnh mà không một kẻ ‘thăng tiên’ nào có thể hiểu được, bởi vì chúng đã đánh mất bản chất của mình trong sự truy cầu hư vọng.”

Thiết Giáp Tinh Thần, ban đầu còn chập chờn, giờ đây ánh sáng đã dần ổn định trở lại. Nỗi sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng một hạt giống của niềm tin, của sự quyết tâm đã được gieo xuống. Nó cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Tần Mặc, cảm nhận được sự vững vàng của Cổ Kiếm Hồn, và sự kiên định của những người xung quanh. Dần dần, ý niệm của nó trở nên rõ ràng hơn, không còn hỗn loạn nữa. Nó bắt đầu hiểu rằng, con đường của Tần Mặc không phải là sự yếu đuối, mà là một dạng sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ sự giữ gìn, từ sự chấp nhận bản chất. Nó không cần phải trở thành một thứ xa lạ để bảo vệ những gì mình yêu quý. Nó chỉ cần là chính nó, kiên cường và bền bỉ.

***

Bên ngoài căn phòng họp, trời đã hửng sáng. Ánh bình minh le lói xuyên qua những khe hở trên tường thành, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt vào căn phòng họp. Không khí trong lành hơn, mang theo hơi sương sớm và mùi đất ẩm, dường như đã xua đi phần nào sự ngột ngạt của đêm dài.

Tần Mặc kết thúc ph���n trình bày kế hoạch, những đường nét chiến lược được vẽ rõ trên bản đồ giờ đây hiện lên như một lời hứa, một niềm hy vọng. Hắn đứng thẳng người, ánh mắt quét qua từng người trong phòng. Các thành viên liên minh, cùng với Thủ Vệ trưởng và Thiết Giáp Phụ Tá, đã nắm rõ nhiệm vụ của mình. Sự căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ và một quyết tâm không lay chuyển.

Mộc Thạch, với thân hình to lớn, gật đầu nặng nề. Hai viên đá quý trong hốc mắt của y phát sáng mạnh hơn một chút, biểu thị sự sẵn sàng. Y không nói nhiều, nhưng mỗi hành động của y đều thể hiện sự kiên định của ‘vật tính’ mà y đại diện. Y đã sẵn sàng hòa mình vào bức tường thành, trở thành một phần không thể tách rời của hệ thống phòng thủ sống động này.

Thiết Giáp Thành Linh, thông qua ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần, dù vẫn còn chút băn khoăn nhỏ nhoi, đã cảm nhận được một luồng sức mạnh và niềm tin mới từ Tần Mặc và liên minh. Ánh sáng của Thiết Giáp Tinh Thần giờ đây đã ổn định hoàn toàn, thậm chí còn tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo, như một trái tim thép vừa tìm thấy lại nhịp đập vững vàng của mình.

“Chúng ta không chiến đấu để thăng thiên, mà để bảo vệ quyền được là chính mình.” Tần Mặc cất lời, giọng hắn kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. “Để Thiết Giáp Thành vẫn là Thiết Giáp Thành, với linh hồn và cư dân của nó. Để vạn vật nơi đây được sống đúng với bản chất của chúng, không bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không muốn. Đây là con đường mà chúng ta đã chọn, và chúng ta sẽ không hối tiếc.”

Tô Lam, đôi mắt phượng rạng rỡ, nắm chặt chuôi kiếm của mình. Nàng nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt không chỉ có sự tin tưởng mà còn có một tia ngưỡng mộ sâu sắc. “Kế hoạch đã rõ. Chúng ta sẽ làm được. Với sự kiên định của Thành Linh, với ‘vật tính’ của vạn vật và sự đồng lòng của chúng ta, kẻ địch sẽ phải kinh ngạc trước sức mạnh của sự ‘cân bằng bản chất’.” Giọng nàng thanh thoát nhưng đầy uy lực.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ không thể kiềm chế được sự xúc động. Hắn đứng thẳng, hai tay đặt lên ngực, hô vang một cách mạnh mẽ nhưng không kém phần trang trọng: “Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta! Chúng ta sẵn sàng!” Lời thề của y vang vọng, như một tiếng trống trận báo hiệu sự quyết tâm. Thiết Giáp Phụ Tá cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt không còn sự băn khoăn mà thay vào đó là sự tận tụy.

Thiết Giáp Tinh Thần, thông qua ý niệm mạnh mẽ hơn bao giờ hết, truyền đi một thông điệp vang dội đến Tần Mặc và toàn bộ liên minh: *“Ta… sẽ tin vào con đường này. Ta sẽ bảo vệ dân chúng của ta, theo cách của ta. Theo bản chất của ta, là một thành trì kiên cố, là một mái nhà an toàn. Ta sẽ không bị tha hóa. Ta là Thiết Giáp Thành, và ta sẽ mãi là Thiết Giáp Thành!”* Ý chí của nó đã được củng cố, nỗi sợ hãi đã không còn là chủ đạo, thay vào đó là một niềm tin sắt đá vào chính mình và vào con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, một trận chiến không chỉ về sức mạnh vật lý mà còn là cuộc đối đầu của những triết lý, của những niềm tin. Các thế lực tu sĩ sẽ không chỉ dừng lại ở lời đe dọa, mà sẽ nhanh chóng chuyển sang các hành động cụ thể và tàn bạo hơn để cưỡng ép Thiết Giáp Thành ‘khai linh’. Tuy nhiên, Tần Mặc cũng biết rằng, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, với chiến lược sáng tạo, và quan trọng nhất là với niềm tin đang dần được củng cố của Thiết Giáp Thành Linh vào con đường cân bằng, họ đã có một cơ hội. Niềm tin này sẽ là chìa khóa để nó phát huy sức mạnh ‘vật tính’ độc đáo của mình, không theo lối mòn của tu sĩ. Vai trò của Cổ Kiếm Hồn trong việc minh chứng ‘sức mạnh bản chất’ cũng sẽ sớm được thể hiện rõ trong các trận chiến, tạo ra một hình mẫu cho các ‘vật’ khác. Các kế hoạch phòng thủ của Tần Mặc có thể bao gồm những yếu tố bất ngờ, khai thác điểm yếu của đối phương hoặc tận dụng các đặc tính độc đáo của Thiết Giáp Thành mà không một tu sĩ nào có thể lường trước được.

Hắn đưa ra những chỉ dẫn cuối cùng, phân công các đội bắt đầu thực hiện kế hoạch phòng thủ ngay lập tức. Cuộc họp kết thúc. Từng người một, với những bước chân vững chắc và ánh mắt đầy quyết tâm, nhanh chóng di chuyển ra ngoài để chuẩn bị. Bình minh đã lên, và cuộc chiến vì ‘ý chí tồn tại’, vì ‘cân bằng bản chất’ của Thiết Giáp Thành đã chính thức bắt đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free