Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 829: Gánh Nặng Của Niềm Tin: Tiếng Than Vãn Từ Lòng Thành

Bóng dáng Tần Mặc hòa vào màn đêm sau khi rời Tàng Khí Các, mang theo một quyết định đã thành hình trong tâm trí hắn. Đêm đó, gió lạnh lùa qua những con phố tĩnh mịch của Thiết Giáp Thành, như một lời thì thầm của số phận đang treo lơ lửng. Bình minh lên, ánh dương rải vàng trên những mái nhà đá xám, nhưng không xua tan được cái không khí nặng nề đang bao trùm thành phố.

***

Phố Chợ Sáng, thường ngày vốn ồn ã, náo nhiệt, nay lại mang một vẻ trầm mặc đáng sợ. Tiếng rao hàng yếu ớt, tiếng mặc cả thưa thớt, và những ánh mắt lo âu, dè dặt thay thế cho sự sôi động thường thấy. Tần Mặc bước đi giữa dòng người, Tô Lam lặng lẽ theo sau, mái tóc xanh biếc khẽ đung đưa trong gió sớm, ánh mắt nàng cũng ánh lên một nỗi ưu tư. Bên cạnh Tần Mặc, Cổ Kiếm Hồn, không hiện hình, nhưng ý niệm sắc bén của y vẫn như một thanh kiếm vô hình, sẵn sàng cắt đứt mọi hoài nghi, mặc dù lúc này y cũng cảm nhận được sự bất an lan tỏa.

Tần Mặc không nói lời nào, chỉ bước chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát từng gương mặt, lắng nghe từng lời thì thầm. Khả năng "nghe ý chí tồn tại" của hắn không chỉ cho phép hắn cảm nhận khát vọng của vạn vật, mà còn là một kênh dẫn đến nỗi sợ hãi và sự dao động sâu thẳm nhất của chúng. Hôm nay, cả Phố Chợ Sáng như một bản giao hưởng ai oán của sự lo lắng.

Hắn nghe thấy tiếng xì xào từ một nhóm thôn dân đang tụ tập bên sạp rau củ quả. Một người phụ nữ, dáng người bình thường, khuôn mặt hiền lành nhưng giờ đây nhăn nhó vì lo lắng, khẽ nói với người bên cạnh: "Nghe nói mấy lão tu sĩ đó mạnh lắm, thành mình liệu có chống nổi không? Ta thấy Thành Linh dạo này cứ âm u thế nào ấy..."

Người đàn ông bên cạnh, khuôn mặt chất phác, gật gù đồng tình: "Phải đó, họ nói nếu mình không 'khai linh' thì sẽ bị diệt vong. Thành Linh cứ khăng khăng giữ cái 'linh hồn' vô dụng này thì có ích gì chứ? Sức mạnh phải là số một, chứ cái thứ 'cân bằng bản chất' này nghe lạ tai quá." Giọng hắn chứa đựng sự hoài nghi và một chút bất mãn. "Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt... Nhưng giờ, có lẽ ngày tốt đẹp đã qua rồi."

Tần Mặc cảm nhận rõ rệt những lời này như những lưỡi dao sắc nhọn, không phải đâm vào hắn, mà đâm vào chính ý chí tồn tại của Thiết Giáp Thành Linh. Những lời thì thầm đó không chỉ là tin đồn, mà là những mầm mống nghi ngờ đang gặm nhấm niềm tin, biến thành nỗi sợ hãi hữu hình, làm lung lay nền móng tinh thần của cả tòa thành.

Hắn đi ngang qua quán trà của Lão Hà. Thường ngày, đây là nơi ồn ào nhất chợ, nơi Lão Hà với nụ cười sảng khoái, câu nói "Uống một chén trà rồi nói chuyện!" luôn vang vọng. Nhưng hôm nay, quán trà vắng vẻ đến lạ. Lão Hà ngồi thẫn thờ trước bàn, tách trà nguội lạnh, ánh mắt nhìn xa xăm, không còn vẻ hòa đồng, hiếu khách thường thấy.

Tần Mặc chậm rãi bư��c đến, ngồi xuống đối diện Lão Hà. "Lão Hà, hôm nay quán vắng vẻ quá."

Lão Hà giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy Tần Mặc, ánh mắt có chút bối rối rồi nhanh chóng chuyển thành một vẻ mệt mỏi. "À, Tần Mặc đó à... Chà, thời buổi này, ngay cả chén trà cũng không còn vị nữa... lòng người bất an quá. Ai còn tâm trí đâu mà uống trà, mà nói chuyện chứ." Ông thở dài thườn thượt, đoạn cầm tách trà lên nhấp một ngụm rồi lại đặt xuống. "Mấy ngày nay, tin đồn cứ như gió bão. Người thì bảo tu sĩ sắp đến, thành mình sẽ tan hoang. Người thì bảo Thành Linh yếu đuối, không 'khai linh' thì làm sao bảo vệ được chúng ta. Ngay cả những người bạn thân thiết của ta cũng bắt đầu cãi vã vì những chuyện này. Ta không biết nên tin vào ai nữa, Tần Mặc à."

Tần Mặc im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn trầm tĩnh. Hắn cảm nhận được sự hoang mang, sợ hãi trong lời nói của Lão Hà, nhưng sâu hơn, hắn nhận thấy một sự cô đơn, một nỗi thất vọng khi niềm tin vào những giá trị quen thuộc bị lung lay. Hắn biết Lão Hà là biểu tượng cho sự bình dị, mộc mạc của người dân Vô Tính Thành, và khi Lão Hà cũng dao động, thì đó là một dấu hiệu đáng lo ngại.

"Lão Hà, có bao giờ lão nghĩ rằng, sức mạnh không chỉ đến từ việc 'thăng cấp' hay 'khai linh' mà người ta vẫn rao giảng không?" Tần Mặc hỏi, giọng trầm ấm, nhưng mỗi từ đều có trọng lượng. "Có bao giờ lão nghĩ rằng, một tòa thành, hay bất cứ 'vật' nào, có thể bảo vệ chính mình bằng một con đường khác, mà không cần phải đánh mất bản chất của nó?"

Lão Hà ngước nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy vẻ bối rối. "Ta... ta không biết, Tần Mặc. Ta chỉ là một lão già bán trà, ta chỉ mong được sống yên ổn. Ta thấy Thành Linh của chúng ta vẫn luôn kiên cố, vẫn luôn là nơi trú ẩn cho chúng ta. Nhưng giờ, người ta lại nói nó sẽ không đủ. Họ nói nó cần phải thay đổi, phải trở nên giống như những 'vật' khác, những 'vật' đã 'thăng tiên' và đầy sức mạnh."

Tần Mặc đặt tay lên bàn gỗ thô ráp, cảm nhận thớ gỗ già cỗi, từng đường vân trên đó là chứng nhân cho bao năm tháng thăng trầm. "Niềm tin, Lão Hà, chính là nền móng. N���u niềm tin còn, thì dù có bao nhiêu lời đồn đại, bao nhiêu nỗi sợ hãi, cũng không thể lay chuyển được. Ta sẽ chứng minh điều đó. Ta sẽ chứng minh rằng con đường 'cân bằng bản chất' không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh vĩ đại mà không một tu sĩ nào có thể hiểu được."

Hắn đứng dậy, gật đầu với Lão Hà, rồi tiếp tục bước đi. Tô Lam và Cổ Kiếm Hồn vẫn lặng lẽ theo sau. Những ánh mắt lo âu, sợ hãi dán vào Tần Mặc như tìm kiếm một câu trả lời, nhưng cũng xen lẫn sự thất vọng, hoài nghi. Hắn cảm nhận được sự chia rẽ trong lòng thành phố, như một vết nứt đang dần lan rộng trên bức tường thành kiên cố. Mùi thức ăn quen thuộc của phố chợ sáng nay không còn hấp dẫn, mà chỉ như phảng phất nỗi buồn, nỗi bất an của lòng người. Dưới ánh nắng ban mai, Tần Mặc mang theo một gánh nặng vô hình, một gánh nặng của niềm tin đang lung lay, và một quyết tâm sắt đá phải giữ vững nó.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm tím những mái ngói của Thiết Giáp Thành, Tần Mặc một lần nữa trở lại Tàng Khí Các. N��i đây, mùi sắt nồng, mùi dầu bảo quản và linh khí dồi dào từ các pháp bảo vẫn lan tỏa, nhưng hôm nay, nó mang theo một sự căng thẳng rõ rệt. Từng thanh kiếm, từng chiếc giáp trụ treo trên tường dường như cũng đang nín thở, lắng nghe.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, đứng thẳng tắp trước mặt Tần Mặc. Vết sẹo trên má hắn dường như cũng đậm màu hơn, phản ánh sự lo lắng sâu sắc. Bên cạnh hắn là Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, tay cầm cuộn giấy ghi chép, vẻ mặt cũng đầy sự bất lực.

"Bẩm Tần Mặc," Long Hổ bắt đầu, giọng hắn trầm khàn, nghiêm túc. "Tình hình dân chúng ngày càng trở nên phức tạp. Những lời bàn tán về việc 'thành sẽ thất thủ' và 'Thành Linh yếu đuối' lan truyền rất nhanh, như một loại bệnh dịch. Chúng thần đã cố gắng hết sức trấn an, nhưng nỗi sợ hãi quá lớn. Nhiều người bắt đầu chất vấn về con đường mà Thành Linh và ngài đã chọn. Chúng thần khó lòng kiểm soát sự hoang mang này."

Thiết Giáp Phụ Tá tiếp lời, giọng hắn cũng mang theo vẻ lo lắng: "Mọi việc đều phải theo quy củ, nhưng quy củ cũng không giữ được lòng người nữa. Chúng thần đã tăng cường tuần tra, cố gắng dẹp bỏ những tin đồn ác ý, nhưng chúng lại mọc lên như nấm sau mưa. Thậm chí, có những kẻ lợi dụng sự hoang mang để kích động, nói rằng chúng ta nên 'khai linh' như các tu sĩ bên ngoài, hoặc Thành Linh nên tự biến mình thành một pháo đài vô tri để bảo vệ chúng ta bằng mọi giá."

Tần Mặc lắng nghe từng lời, ánh mắt hắn không rời khỏi Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn cảm nhận được sự trung thành của họ, nhưng cũng cảm nhận được sự bất lực đang gặm nhấm họ. Không chỉ họ, mà cả Thiết Giáp Thành Linh cũng đang hiện diện trong không gian này, thông qua ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần. Tần Mặc cảm thấy mỗi lời báo cáo đều như một nhát dao đâm vào ý chí tồn tại của Thành Linh, khiến nó đau đớn và dao động dữ dội.

"Chủ nhân..." Ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy đau đớn và tuyệt vọng. "Họ... họ đang nghi ngờ ta. Ta cảm thấy s��� lạnh lẽo từ sâu thẳm... Nếu ta không đủ mạnh, nếu ta không thể bảo vệ họ... thì sự tồn tại của ta có ý nghĩa gì? Ta là một tòa thành, ta phải kiên cố, nhưng niềm tin của họ lại là nền móng của ta. Nếu nền móng ấy sụp đổ, ta sẽ trở thành một đống gạch vụn vô tri..."

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận nỗi đau khổ tột cùng từ Thành Linh. Hắn hiểu rằng, một "vật" mang linh hồn và ý chí tồn tại cũng có những nỗi sợ hãi và gánh nặng riêng. Thiết Giáp Thành Linh không chỉ là một công trình kiến trúc, nó là một thực thể sống, cảm nhận được từng rung động của những người nó bảo vệ. Sự mất niềm tin của dân chúng không chỉ là một vấn đề về tinh thần, mà là một đòn giáng mạnh vào chính "vật tính" của Thành Linh, làm suy yếu ý chí tồn tại của nó.

"Các ngươi đã làm rất tốt, Long Hổ, Phụ Tá," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ổn, trấn an. "Hãy tiếp tục duy trì trật tự và cố gắng trấn an dân chúng trong khả năng của mình. Đừng để những kẻ kích động lợi dụng tình hình. Ta sẽ có cách."

Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng và tin tưởng. Họ đã đặt cược niềm tin của mình vào hắn, vào con đường mà hắn đã vạch ra. Sau khi họ rời đi, Tàng Khí Các trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn Tần Mặc đứng đó, suy tư. Hắn đặt tay lên một khối đá nguyên bản, cảm nhận sự vững chãi của nó, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự dao động không ngừng của Thành Linh.

Tần Mặc biết, mối nguy hiểm từ sự mất niềm tin nội bộ này không kém gì mối đe dọa từ các tu sĩ bên ngoài. Thậm chí còn nguy hiểm hơn, vì nó có thể phá hủy Thiết Giáp Thành từ bên trong, khiến nó tự sụp đổ trước khi kẻ thù kịp tấn công. Hắn phải tìm ra một giải pháp, không chỉ để bảo vệ thể xác của thành phố, mà còn để củng cố linh hồn và ý chí tồn tại của nó. Sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, như đang nhìn thấu vào một tương lai đầy thử thách.

***

Đêm khuya, gió mạnh lùa qua Cầu Đá Vọng Cảnh, mang theo hơi lạnh từ vực sâu hun hút bên dưới. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây đen, đổ bóng xuống mặt đá cổ kính của cây cầu, tạo nên một khung cảnh u tịch và hùng vĩ. Tần Mặc đứng một mình trên cầu, hai tay đặt lên lan can đá lạnh lẽo, ánh mắt hướng về những mái nhà im lìm của Thiết Giáp Thành. Từ vị trí này, cả thành phố như một sinh vật khổng lồ đang ngủ say, nhưng hắn biết, bên trong nó là một biển động của những cảm xúc hỗn loạn.

Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, thông qua Thiết Giáp Tinh Thần, liên tục truyền đến hắn, không còn là những lời than vãn đơn thuần, mà là một trận chiến nội tâm dữ dội. "Họ sợ hãi... họ sẽ bị hủy diệt," Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng, giọng ý niệm của nó đầy sự tuyệt vọng. "Ta... ta có nên từ bỏ sự mềm yếu này? Biến thành một pháo đài thực sự, không cảm xúc, không linh hồn, chỉ để bảo vệ...?"

Tần Mặc cảm nhận rõ rệt sự giằng xé của Thành Linh. Nỗi sợ hãi mất đi dân chúng, mất đi mục đích tồn tại, đang đẩy nó đến bờ vực của sự thay đổi cực đoan. Nó đang bị cám dỗ bởi con đường "khai linh" mà các tu sĩ rao giảng, con ��ường của sức mạnh tuyệt đối, của sự vô tri để đổi lấy sự kiên cố. Nó nhớ về những lời hứa sẽ trở thành pháo đài bất khả xâm phạm, và giờ đây, đứng trước sự hoài nghi của chính dân cư, nó cảm thấy con đường cân bằng đang lung lay dữ dội.

"Nếu ta trở thành một pháo đài vô tri," ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần tiếp tục, "ta sẽ không còn cảm nhận được nỗi sợ hãi của họ, không còn bị lung lay bởi sự nghi ngờ. Ta sẽ chỉ là đá và sắt, kiên cố và không thể bị phá hủy. Chẳng phải đó là điều họ mong muốn sao? Một sự bảo vệ tuyệt đối, dù phải trả giá bằng linh hồn của ta?"

Tần Mặc đặt tay lên lan can đá lạnh lẽo, cảm nhận sự cứng rắn của vật chất, nhưng cũng cảm nhận được sự sống động tiềm tàng bên trong. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để gió đêm lùa qua tóc, cố gắng xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của Thành Linh.

"Thành Linh," Tần Mặc truyền ý niệm của mình, giọng hắn trầm ấm nhưng kiên định, "Sức mạnh không đến từ sự vô tri, mà từ ý chí kiên định. Nếu mất đi linh hồn, Thiết Giáp Thành sẽ không còn là Thiết Giáp Thành mà họ yêu quý nữa. Một pháo đài không cảm xúc, không ý chí, chỉ là một cái xác không hồn, dù có kiên cố đến mấy, cũng chỉ là một nhà tù. Dân chúng của ngươi không cần một nhà tù, họ cần một mái nhà, một nơi nương tựa, một biểu tượng của hy vọng."

Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm sâu vào ý niệm của Thành Linh. "Ngươi là Thiết Giáp Thành. 'Vật tính' của ngươi là sự kiên cố, sự bảo vệ, nhưng cũng là sự sống động của những người dân sống bên trong. 'Ý chí tồn tại' của ngươi gắn liền với họ, với niềm tin và hy vọng của họ. Nếu ngươi từ bỏ linh hồn để đổi lấy sức mạnh thô bạo, ngươi sẽ mất đi chính mình, và khi đó, dù có bảo vệ được thể xác của họ, linh hồn của họ cũng sẽ tàn lụi trong sự trống rỗng."

Ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần trở nên tĩnh lặng hơn một chút, như đang suy ngẫm về lời Tần Mặc nói. Sự giằng xé vẫn còn đó, nhưng đã có một tia lý trí len lỏi qua làn sương mù của tuyệt vọng.

Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía những mái nhà im lìm. Áp lực nặng nề đè nặng lên vai hắn. Hắn biết, lời nói thôi là chưa đủ. Hắn phải hành động, phải chứng minh. Hắn phải tìm ra một cách để tái khẳng định giá trị của con đường cân bằng trong bối cảnh sợ hãi và nghi ngờ này. Khả năng của hắn trong việc 'nghe ý chí' của vạn vật sẽ là chìa khóa. Hắn phải kết nối với dân chúng và Thành Linh ở một cấp độ sâu sắc hơn, không chỉ bằng lời nói, mà bằng một hành động mạnh mẽ, mang tính biểu tượng.

Hắn biết, nếu không được trấn an kịp thời, Thiết Giáp Thành Linh có thể có những hành động liều lĩnh, tự mình 'thăng cấp' theo cách cực đoan để bảo vệ dân cư, đi ngược lại con đường của Tần Mặc. Điều đó sẽ là một thảm họa.

Tần Mặc đặt tay lên lan can đá lần cuối, cảm nhận tiếng nước chảy róc rách dưới vực sâu, như một lời nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian và số phận. Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng lóe lên trong tâm trí hắn. Một ý tưởng đã hình thành, một kế hoạch để đối mặt với không chỉ kẻ thù bên ngoài, mà còn cả nỗi sợ hãi và sự mất niềm tin đang gặm nhấm từ bên trong. Bình minh ngày mai sẽ không chỉ là sự khởi đầu của một trận chiến bảo vệ lãnh thổ, mà còn là cuộc chiến giành lại niềm tin, một cuộc chiến vì linh hồn của Thiết Giáp Thành. Hắn sẽ phải thực hiện một hành động công khai, một lời tuyên bố không bằng lời nói, mà bằng chính bản chất của Thiết Giáp Thành.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free