Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 830: Lời Hứa Của Cân Bằng: Trấn An Thành Linh

Gió đêm vẫn lướt qua Cầu Đá Vọng Cảnh, mang theo hơi lạnh ẩm ướt từ vực sâu hun hút. Ánh trăng đã mờ đi nhiều, nhường chỗ cho những vệt hồng phơn phớt nơi chân trời phía Đông, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Tần Mặc vẫn đứng đó, tay đặt trên lan can đá đã lạnh buốt, cảm nhận sự róc rách không ngừng của dòng nước vô danh dưới vực thẳm. Âm thanh ấy, như một lời thì thầm của thời gian, nhắc nhở hắn về sự hữu hạn của vạn vật và dòng chảy không ngừng của số phận.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giao thoa giữa đêm và ngày, khi vạn vật dường như nín thở, ý chí của Tần Mặc trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, để sự căng thẳng của những giờ phút đối thoại nội tâm với Thiết Giáp Thành Linh lắng xuống. Tâm trí hắn đã sáng rõ. Lời nói thôi là chưa đủ để trấn an nỗi sợ hãi đã ăn sâu, hay xoa dịu sự giằng xé nội tâm của một linh hồn thành trì đã mang vác hàng trăm năm lịch sử. Hắn cần một hành động, một sự kết nối sâu sắc hơn, một lời cam kết không chỉ bằng ngôn ngữ mà bằng chính sự thấu hiểu tận cùng 'vật tính' của Thiết Giáp Thành.

Tần Mặc tập trung toàn bộ ý thức, như một dòng nước chảy xiết tìm về đại dương, để hòa mình vào những mạch ngầm linh khí đang tuôn chảy khắp Thiết Giáp Thành. Hắn cảm nhận được sự cứng rắn của từng khối đá xây nên bức tường thành sừng sững, sự dẻo dai của những dải kim loại gắn kết chúng, và cả sự ấm áp, mong manh của hàng vạn trái tim đang đập cùng nhịp sống trong lòng thành. Tất cả đều là một phần của Thành Linh, một vật thể sống mang ý chí tồn tại mãnh liệt.

"Thành Linh," Tần Mặc truyền ý niệm của mình, giọng hắn trầm ấm nhưng kiên định, vang vọng trong không gian ý thức mà chỉ hắn và Thành Linh mới có thể cảm nhận. "Ta biết nỗi sợ hãi của ngươi. Nỗi sợ hãi mất đi những gì ngươi yêu quý, nỗi sợ hãi bị hủy diệt, bị lãng quên. Nhưng ngươi không đơn độc."

Hắn cảm nhận một sự rung động dữ dội ��áp lại, như tiếng vọng của một tảng đá khổng lồ đang oằn mình trước một trận động đất. Đó là sự hỗn loạn của Thiết Giáp Thành Linh, một sự pha trộn giữa nỗi sợ hãi tột cùng, sự tức giận bị nghi ngờ, và một khát khao tuyệt vọng muốn bảo vệ. Những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tâm trí Tần Mặc: những bức tường thành đổ nát, những mái nhà bốc cháy, những gương mặt thân quen của người dân Vô Tính Thành tràn ngập kinh hoàng. Đó là những viễn cảnh mà Thành Linh đang phải đối mặt, những cơn ác mộng mà nó đang cố gắng xua đuổi bằng mọi giá.

"Sự hoài nghi của dân chúng, sự dao động của ý chí... chúng đang gặm nhấm ngươi, phải không?" Tần Mặc tiếp tục, cố gắng thâm nhập sâu hơn vào tâm hồn Thành Linh. "Ngươi cảm thấy như bị phản bội, bị bỏ rơi. Ngươi nghĩ rằng chỉ có trở nên vô tri, trở thành một khối kim loại và đá không cảm xúc, mới có thể thoát khỏi sự đau đớn này, mới có thể bảo vệ họ một cách tuyệt đối?"

Tần Mặc cảm nhận một sự giằng xé khủng khiếp. Trong không gian ý thức của Thành Linh, những luồng linh khí đỏ rực của sự phẫn nộ và khao khát sức mạnh đang va chạm với những dòng chảy xanh lam dịu mát của sự yêu thương, của trách nhiệm bảo vệ và khát vọng bình yên. Thiết Giáp Tinh Thần, thực thể ánh sáng nhỏ bé hơn, hiện ra rõ ràng hơn, nó xoay quanh Tần Mặc, như một mảnh vỡ của Thành Linh đang cố gắng tìm kiếm sự lý giải.

"Nó muốn... nó muốn sự bất khả xâm phạm," ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng, giọng nó run rẩy nhưng đầy cố chấp. "Thành trì này... đã hứa sẽ là pháo đài. Nếu không đủ cứng rắn, nếu bị lung lay bởi nỗi sợ hãi, nó sẽ không còn là nó nữa. Nó sẽ thất bại."

Tần Mặc mở mắt. Ánh bình minh đầu tiên đã xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ một phần bầu trời, chiếu rọi lên gương mặt hắn, làm nổi bật sự kiên định. Hắn biết, mình phải làm rõ cho Thành Linh thấy rằng sức mạnh thực sự không nằm ở sự vô tri, mà ở sự kiên cường của ý chí và sự bền bỉ của linh hồn.

"Sự bất khả xâm phạm không đến từ việc từ bỏ bản chất, Thành Linh," Tần Mặc truyền đi ý niệm, lần này mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Nếu ngươi trở thành một pháo đài vô tri, một khối đá và sắt không cảm xúc, ngươi sẽ mất đi chính mình. Ngươi sẽ không còn là 'Thiết Giáp Thành' mà người dân yêu quý và tin tưởng. Ngươi sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng, dù kiên cố đến mấy, cũng chỉ là một nhà tù không có sự sống."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, hình dung Thiết Giáp Thành không phải là một tập hợp của đá và kim loại, mà là một sinh vật khổng lồ, trái tim nó đập cùng nhịp với những con người bé nhỏ bên trong. "Vật tính của ngươi là sự kiên cố, sự bảo vệ. Nhưng ý chí tồn tại của ngươi lại được dệt nên từ niềm tin, từ hy vọng, từ những tiếng cười và nước mắt của những người đã sống và chết trong lòng ngươi. Nếu những cảm xúc đó biến mất, nếu niềm tin đó bị đập tan, thì dù thân xác ngươi có còn, linh hồn ngươi cũng sẽ tàn lụi. Một sự bảo vệ như vậy... có ý nghĩa gì?"

Tần Mặc cảm nhận sự tĩnh lặng hơn từ Thành Linh. Tia lý trí mà hắn gieo vào đêm qua đang dần lớn lên, chiến đấu với n���i sợ hãi. Hắn biết, Thành Linh đang lắng nghe, đang cân nhắc, đang đấu tranh. Đây không phải là một cuộc chiến giành chiến thắng bằng sức mạnh, mà là một cuộc chiến giành lấy trái tim và linh hồn. Hắn phải giúp nó nhớ lại bản chất thật sự của mình, nhớ lại lời hứa thiêng liêng về một mái nhà, chứ không phải một ngục tù.

"Ngươi là Thiết Giáp Thành," Tần Mặc tiếp tục, giọng ý niệm của hắn mang theo sự đồng cảm sâu sắc. "Ngươi là nơi nương tựa, là biểu tượng của hy vọng. Sức mạnh thật sự không đến từ sự vô tri, mà từ ý chí kiên định, từ sự dũng cảm đối mặt với nỗi sợ hãi, từ việc bảo vệ những gì ngươi trân quý mà không cần phải đánh đổi linh hồn. Ta sẽ giúp ngươi bảo vệ họ, và bảo vệ chính ngươi. Ta cam kết, Thiết Giáp Thành sẽ đứng vững, không phải bằng cách từ bỏ linh hồn, mà bằng cách củng cố nó, bằng cách tìm ra con đường cân bằng để tồn tại."

Hắn cảm nhận một sự rung động khác, lần này không phải là hỗn loạn, mà là một sự chấn động sâu sắc, như một tảng băng trôi khổng lồ v���a tìm thấy hướng đi của mình. Thiết Giáp Tinh Thần quay về phía Tần Mặc, ánh sáng của nó giờ đây không còn bối rối mà mang theo một tia hy vọng mỏng manh.

"Nhưng làm thế nào?" ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng, sự tuyệt vọng đã vơi đi, thay vào đó là một câu hỏi đầy khao khát. "Con đường đó... chưa từng có. Các tu sĩ nói rằng chỉ có thăng tiên, chỉ có khai linh đến cực hạn, mới có thể có sức mạnh tuyệt đối."

Tần Mặc mở mắt, nhìn thẳng vào ánh bình minh đang rạng rỡ. Hắn mỉm cười nhẹ. "Chúng ta sẽ tạo ra nó. Cùng nhau."

***

Trong không gian ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, Tần Mặc cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão dữ dội, nơi những luồng năng lượng khổng lồ va đập và xoáy cuộn không ngừng. Đây không phải là một nơi có hình thù cụ thể, không có tường đá hay mái vòm kim loại, mà là một vũ trụ trừu tượng được tạo nên từ vô số ý niệm, ký ức và cảm xúc. Khắp nơi là những dải linh khí cuộn xoáy, màu xám của nỗi sợ hãi, màu đỏ của sự tức giận, màu xanh biếc của khát khao bình yên, tất cả đan xen vào nhau tạo thành một bức tranh hỗn loạn và đầy áp lực.

Thiết Giáp Thành Linh hiện ra trước mắt Tần Mặc không phải là một hình ảnh vật chất, mà là một thực thể khổng lồ, vô định hình, đang bị xiềng xích bởi chính những nỗi sợ hãi của nó. Những sợi xích này không làm bằng kim loại, mà được tạo thành từ sự hoài nghi của cư dân, từ những lời đe dọa của tu sĩ ngoại giới, và từ chính sự giằng xé nội tâm giữa bản năng phòng thủ tuyệt đối và khát khao giữ gìn sự sống động. Nó như một người khổng lồ đang ngủ say nhưng lại bị giày vò bởi ác mộng, mỗi cử động nhỏ đều tạo ra những chấn động tinh thần dữ dội.

Thiết Giáp Tinh Thần, một phần ý thức tinh khiết hơn của Thành Linh, bay lượn quanh Tần Mặc, ánh sáng của nó yếu ớt trong không gian hỗn loạn này. Nó cố gắng truyền tải những gì nó cảm nhận được, những nỗi đau mà Thành Linh đang gánh chịu.

"Nó... nó cảm thấy như một con thuyền đơn độc giữa biển cả bão tố," ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần vang vọng, giọng n�� đầy bi thương. "Nó đã hứa... sẽ bảo vệ mọi thứ. Nhưng khi mọi thứ quay lưng lại, khi niềm tin lung lay, nó cảm thấy mình không còn đủ sức mạnh. Nó nghĩ rằng phải cứng rắn... phải trở thành một pháo đài không thể xuyên thủng, dù phải từ bỏ tất cả những gì mềm yếu, những gì dễ bị tổn thương."

Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào một luồng linh khí màu xám đang run rẩy gần đó, cảm nhận được nỗi sợ hãi sâu thẳm ẩn chứa bên trong. Hắn hiểu rằng, đối với một vật mang ý chí tồn tại như Thiết Giáp Thành, sự nghi ngờ và mất niềm tin từ những người mà nó bảo vệ còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc tấn công vật lý nào. Nó giống như việc một trái tim bị chính cơ thể mình từ chối.

"Sự cứng rắn không phải là không có cảm xúc," Tần Mặc truyền ý niệm của mình, giọng hắn trầm ấm nhưng lan tỏa một sự bình yên kỳ lạ vào không gian hỗn loạn. "Sự cứng rắn chân chính đến từ việc chấp nhận cả nỗi sợ hãi và niềm hy vọng. Giống như một thanh kiếm, nó sắc bén bởi được rèn luyện trong lửa, nhưng nó cũng cần có chuôi để đ��ợc nắm giữ, cần có vỏ để được bảo vệ. Ngươi là một pháo đài, nhưng ngươi cũng là một mái nhà. Một mái nhà cần sự ấm áp, cần sự sống, không phải sự lạnh lẽo của kim loại vô tri."

Tần Mặc tiếp cận thực thể khổng lồ của Thiết Giáp Thành Linh, không một chút sợ hãi. Hắn vươn ý niệm của mình ra, không phải để áp đặt, mà để đồng cảm, để thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt của Thành Linh muốn trở thành một thứ gì đó tuyệt đối, một vật chất không thể bị lay chuyển, không thể bị tổn thương. Đó là bản năng sinh tồn đã bị đẩy đến cực hạn bởi nỗi sợ hãi hủy diệt.

"Ngươi muốn thăng tiên, phải không?" Tần Mặc hỏi, ý niệm của hắn len lỏi vào sâu trong tâm hồn Thành Linh. "Ngươi muốn trở thành một vật bất diệt, một thực thể siêu việt, để không còn phải chịu đựng sự mong manh của thế giới này, không còn phải lo sợ cho những người dưới mái nhà của ngươi?"

Một sự giằng xé dữ dội hơn nữa bùng nổ. Những dải linh khí xoáy cuộn mạnh hơn, như những cánh tay vô hình ��ang cố gắng kéo Thành Linh về hai phía đối lập. "Ta phải cứng rắn... phải trở thành pháo đài. Nếu không, tất cả sẽ bị hủy diệt," ý niệm của Thành Linh vang vọng, giọng nó như tiếng kim loại rên rỉ, đầy sự thống khổ. "Ta không thể để họ chết... ta không thể để thành trì này sụp đổ. Nếu mất đi linh hồn... nhưng họ sẽ được bảo vệ..."

"Không phải hy sinh linh hồn để mạnh mẽ," Tần Mặc kiên định đáp lại. "Sức mạnh thật sự đến từ sự cân bằng. Từ việc giữ gìn bản chất của mình, từ việc dung hòa giữa sự kiên cố của đá và kim loại với sự sống động của linh hồn. Ngươi không cần phải trở thành một thực thể vô tri để bảo vệ. Ngươi có thể bảo vệ họ tốt hơn khi ngươi là chính mình, một Thiết Giáp Thành có linh hồn, có ý chí, có tình yêu thương."

Hắn hình dung về Vô Tính Thành, nơi vạn vật không chạy theo con đường thăng tiên, nhưng vẫn tồn tại bền vững, hòa hợp với bản chất của mình. Hắn truyền tải những hình ảnh đó vào ý niệm của Thành Linh: những dòng sông chảy mãi, những cây cổ thụ đứng vững qua bao đời, những hòn đá trải qua hàng ngàn năm phong sương mà vẫn giữ nguyên hình dáng, không hề khao khát biến đổi thành tiên. Chúng mạnh mẽ không phải vì vô tri, mà vì chúng chấp nhận và sống với 'vật tính' của mình.

"Thiết Giáp Thành không chỉ là đá và sắt," Tần Mặc nói. "Nó là nơi mà những câu chuyện được kể, những giấc mơ được ấp ủ, những cuộc đời được sinh ra và kết thúc. 'Ý chí tồn tại' của ngươi không chỉ là của riêng ngươi, mà là của tất cả những ai đã tin tưởng vào ngươi. Nếu ngươi từ bỏ linh hồn, ngươi sẽ phá vỡ sợi dây liên kết thiêng liêng đó. Ngươi sẽ phá hủy chính 'vật tính' độc đáo của mình."

Thiết Giáp Tinh Thần, đã lắng nghe một cách chăm chú, giờ đây ánh sáng của nó trở nên ổn định hơn, và nó bay gần Tần Mặc hơn. "Nhưng làm thế nào? Con đường đó... chưa từng có. Chúng ta đã nghe quá nhiều về thăng tiên, về sự biến đổi. Không ai nói về việc giữ nguyên bản chất mà vẫn đủ mạnh mẽ để tồn tại trước những kẻ ham muốn sức mạnh tuyệt đối."

"Chúng ta sẽ tạo ra nó. Cùng nhau," Tần Mặc khẳng định, giọng hắn vang vọng đầy nội lực, sự quyết tâm của hắn lan tỏa khắp không gian ý niệm. "Ngươi không cần phải bắt chước ai. Ngươi là Thiết Giáp Thành, với 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' độc nhất vô nhị. Ta sẽ giúp ngươi khám phá sức mạnh tiềm ẩn trong chính bản chất đó, sức mạnh của sự cân bằng. Ta sẽ giúp ngươi bảo vệ thành trì này, không phải bằng cách từ bỏ linh hồn, mà bằng cách làm cho linh hồn ngươi trở nên kiên cường hơn bao giờ hết."

Tần Mặc vươn tay ra, như chạm vào thực thể khổng lồ của Thiết Giáp Thành Linh. Một luồng năng lượng ấm áp, thanh khiết từ hắn truyền sang, như một dòng suối mát lành tưới lên mảnh đất khô cằn. Luồng linh khí hỗn loạn xung quanh Thành Linh bắt đầu lắng xuống, những dải màu xám và đỏ dần tan biến, nhường chỗ cho màu xanh biếc của hy vọng và sự bình yên. Những sợi xích vô hình trói buộc Thành Linh bắt đầu nứt vỡ, và thực thể khổng lồ đó, dù vẫn vô định hình, đã không còn vùng vẫy trong đau khổ nữa. Nó đã lắng nghe, đã thấu hiểu, và trong sâu thẳm linh hồn nó, một hạt giống niềm tin đã được gieo trồng.

***

Khi Tần Mặc trở lại Tàng Khí Các, ánh bình minh đã hoàn toàn xua tan bóng đêm, nhuộm vàng những khối đá kiên cố của tòa nhà. Không khí buổi sáng sớm mát mẻ, trong lành, mang theo mùi của đá ẩm và một chút linh khí thoang thoảng từ những vũ khí cổ xưa được cất giữ. Bên trong, Tô Lam, Cổ Kiếm Hồn và Hắc Phong đang chờ đợi. Ánh sáng vàng nhạt từ khung cửa sổ chiếu rọi vào căn phòng, làm nổi bật những giá treo kiếm, những chiếc tủ kính trưng bày pháp bảo, và cả vẻ mặt trầm tĩnh của những người đang hiện diện.

Cổ Kiếm Hồn, hiện thân dưới hình dáng một người đàn ông trung niên uy nghi với mái tóc bạc phơ, đang đứng tựa vào một giá kiếm, đôi mắt sắc bén của y nhìn chăm chú ra cửa. Thanh kiếm nguyên bản của y, giờ đây đã ẩn chứa bên trong hình dáng con người, vẫn tỏa ra một linh khí cổ xưa, mạnh mẽ. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân y, đôi mắt đỏ rực của con sói khổng lồ chớp nhẹ, bộ lông đen tuyền hấp thụ ánh sáng. Tô Lam đứng cạnh một tủ tr��ng bày, ánh mắt nàng dõi theo từng chuyển động nhỏ của Tần Mặc khi hắn bước vào. Nàng khoác trên mình bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ luôn bên hông, toát lên vẻ thanh thoát nhưng ẩn chứa sự kiên định của một kiếm khách.

Tất cả đều cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí, một làn sóng năng lượng mới mẻ vừa lướt qua thành phố, mang theo sự yên bình lạ thường sau những giờ phút căng thẳng. Khuôn mặt Tần Mặc, tuy lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài đấu tranh tinh thần, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực, tràn đầy sự mãn nguyện và quyết tâm.

"Tần Mặc, ngươi đã trở về," Tô Lam lên tiếng đầu tiên, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng sự lo lắng đã vơi đi phần nào. "Thành Linh... nó thế nào rồi?"

Tần Mặc bước đến giữa phòng, ánh mắt hắn lướt qua từng người bạn đồng hành. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều có trọng lượng. "Thành Linh đã nghe. Nó đã hiểu."

Một sự im lặng bao trùm Tàng Khí Các trong vài giây, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua khe cửa và tiếng kim loại từ Cổ Kiếm Hồn khẽ rung lên, như một sự tán đồng ngầm.

"Vậy... nó sẽ không chọn con đường cực đoan đó?" Tô Lam hỏi tiếp, giọng nàng hơi run rẩy, như vẫn còn lo sợ về quyết định có thể làm biến chất Thiết Giáp Thành. "Nó sẽ không từ bỏ linh hồn, không biến thành một pháo đài vô tri chỉ để đổi lấy sức mạnh?"

Tần Mặc lắc đầu nhẹ, một nụ cười nhỏ nở trên môi. "Không. Nó sẽ chiến đấu, theo cách của riêng mình, và chúng ta sẽ là một phần của nó. Chúng ta sẽ giúp nó tìm ra con đường cân bằng. Con đường mà sức mạnh không đến từ sự vô tri, mà từ ý chí kiên định và sự sống động của bản chất."

Cổ Kiếm Hồn khẽ gật đầu, thanh kiếm y mang bên hông phát ra một tiếng vang nhẹ, như một lời khẳng định không cần ngôn ngữ. Ánh mắt sắc bén của y nhìn Tần Mặc đầy tin tưởng và tôn trọng. Y hiểu rõ sự giằng xé của một vật mang linh hồn, và y biết rằng con đường mà Tần Mặc đang mở ra là một con đường khó khăn nhưng đầy hy vọng.

"Nó đã chấp nhận con đường cân bằng?" H���c Phong, vẫn nằm im, nhưng đôi mắt đỏ của nó ánh lên sự tò mò và một chút ngưỡng mộ.

"Nó đã chấp nhận một con đường mới, một con đường chưa từng có," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm hơn, mang theo sự suy tư. "Một con đường mà Thiết Giáp Thành sẽ không chỉ là một pháo đài, mà còn là một mái nhà, một biểu tượng của hy vọng. Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ thân xác của thành trì, mà còn bảo vệ linh hồn của nó, bảo vệ 'vật tính' độc đáo của nó."

Tần Mặc nhìn về phía Tô Lam. "Chính vì vậy, chúng ta phải hành động. Không chỉ bằng vũ lực, mà bằng niềm tin. Chúng ta phải chứng minh cho dân chúng thấy rằng con đường cân bằng là khả thi, và nó mang lại sự bảo vệ chân chính, không phải sự cô lập hay trống rỗng."

Hắn bắt đầu thảo luận về các bước tiếp theo, giọng hắn tràn đầy năng lượng mới. "Đầu tiên, chúng ta cần củng cố lại niềm tin trong lòng dân chúng. Những tin đồn, nỗi sợ hãi đã gặm nhấm họ. Chúng ta cần một hành động biểu tượng, một minh chứng cụ thể cho thấy Thành Linh vẫn ở đây, vẫn quan t��m, và vẫn mạnh mẽ theo cách riêng của nó."

Tô Lam lắng nghe chăm chú, đôi mắt nàng sáng lên. Nàng hiểu ý Tần Mặc. Không chỉ là sửa chữa tường thành hay tăng cường phòng thủ, mà là sửa chữa những vết nứt trong lòng người dân, củng cố những sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ giữa Thành Linh và cư dân.

"Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ," Tần Mặc nói tiếp, bàn tay hắn nắm chặt, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua những bức tường đá của Tàng Khí Các, như nhìn thấy cả một tương lai. "Chúng ta sẽ biến Thiết Giáp Thành thành một tấm gương, một bằng chứng sống động cho triết lý của chúng ta. Nơi đây, vạn vật sẽ được là chính nó, không bị ép buộc phải thăng tiên, nhưng vẫn mạnh mẽ, kiên cường, và tràn đầy sự sống. Chúng ta sẽ cho cả Huyền Vực thấy, rằng có một con đường khác, một con đường cân bằng."

Cổ Kiếm Hồn khẽ nhếch môi, ánh mắt y mang theo một sự hứng thú sâu sắc. "Một chiến lược phòng thủ độc đáo... dựa trên ý chí và bản chất của thành trì. Thú vị."

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như thể tán thành. Nó đứng dậy, thân hình khổng lồ của nó tạo ra một cái bóng lớn trên sàn đá. Con sói thông minh này cũng cảm nhận được sự thay đổi, một làn sóng hy vọng mới đang cuộn trào.

Tần Mặc nhìn từng người đồng hành, ánh mắt hắn lấp lánh sự quyết tâm. "Thiết Giáp Thành sẽ không chỉ đứng vững trước những cuộc tấn công. Nó sẽ phát triển, theo một cách mà chưa ai từng thấy. Nó sẽ là minh chứng cho việc 'khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo để chúng ta tìm ra con đường đúng đắn. Con đường của sự cân bằng bản chất."

Không gian trong Tàng Khí Các giờ đây không còn lạnh lẽo hay nặng nề nữa, mà tràn đầy một sức sống mới, một sự quyết tâm mãnh liệt. Lời cam kết của Tần Mặc với Thiết Giáp Thành Linh đã không chỉ trấn an một linh hồn thành trì, mà còn thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong lòng những người đồng hành của hắn, báo hiệu một chiến lược phòng thủ và tồn tại độc đáo sẽ sớm được triển khai. Tầm nhìn về một "phòng thủ cân bằng" không chỉ là để bảo vệ Thiết Giáp Thành, mà còn là một tuyên ngôn mạnh mẽ gửi đến toàn bộ Huyền Vực, về một con đường khác, một lựa chọn khác cho vạn vật.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free