Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 840: Khế Ước Cân Bằng: Kế Hoạch Vô Tướng

Gió vẫn thổi mạnh, nhưng giờ đây Tần Mặc cảm thấy nó như một lời thì thầm của Thành Linh, một sự cổ vũ, một sự đồng điệu. Cuộc chiến sắp tới sẽ là một thử thách khủng khiếp, một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý, về bản chất của sự tồn tại. Nhưng Tần Mặc, với Thiết Giáp Thành Linh bên cạnh, với những ký ức của Vô Tính Thành trong tim, đã sẵn sàng cho điều đó. Sức mạnh của hắn không nằm ở bản thân, mà ở khả năng khiến vạn vật tìm thấy và bảo vệ chính bản chất của mình. Và đó, có lẽ, mới là thứ đáng sợ nhất đối với những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên.

***

Bình minh đã lên cao, nhuộm vàng đỉnh tháp canh và cả thành phố bên dưới, nhưng trong Tàng Khí Các rộng lớn, ánh sáng vẫn mờ ảo, chỉ đủ soi rõ những giá treo vũ khí cổ kính và tủ kính trưng bày linh bảo đã phủ bụi thời gian. Không khí bên trong mang theo mùi sắt, dầu bảo quản và một chút linh khí nồng đậm từ những pháp bảo đã ngủ yên hàng thế kỷ. Tuy nhiên, sự lạnh lẽo và tĩnh mịch thường thấy của nơi này đã bị xua tan bởi sự hiện diện của một nhóm người, mà mỗi người trong số họ đều mang trong mình một trọng trách lớn lao.

Tần Mặc đứng giữa, trước một chiếc bàn đá lớn. Trên đó, tấm bản đồ phức tạp mà hắn vừa hoàn thiện đã được trải rộng, những nét vẽ chi chít và ký hiệu chồng chéo như một mê cung của ý niệm và vật chất. Xung quanh hắn, những ánh mắt tập trung cao độ dõi theo từng cử chỉ. Tô Lam, với dáng vẻ thanh tú nhưng đôi mắt phượng kiên định, đứng ở bên phải, tay đặt hờ trên chuôi kiếm. Nàng đã gạt bỏ mọi nghi ngờ cá nhân, giờ đây chỉ còn sự tập trung và một niềm hy vọng mong manh. Lục Vô Trần, gầy gò và khắc khổ, đứng cạnh nàng, ánh mắt sâu trũng ẩn chứa một sự tò mò pha lẫn vẻ mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác mọi mối đe dọa vô hình lẫn hữu hình.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp trụ nặng nề, đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị như tạc. Bên cạnh y là Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ hơn, tay cầm bút lông và cuộn giấy da, sẵn sàng ghi chép. Phía sau họ, Mộc Thạch, gã khổng lồ thân cây và đá tảng, đứng im lìm như một bức tượng sống, đôi mắt đá quý chỉ khẽ sáng lên một cách khó nhận ra. Sự hiện diện của Thiết Giáp Thành Linh không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng Tần Mặc cảm nhận được nó, một sự rung động tinh tế trong không khí, một ý niệm vô hình đang lan tỏa, kết nối với mọi viên đá, mọi thớ gỗ trong tòa thành này. Nó là một sự lắng nghe trầm tĩnh, nhưng đầy quyền năng.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, giọng nói của hắn trầm ổn và rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Tàng Khí Các. "Hôm nay, chúng ta sẽ không nói về linh lực hay cảnh giới. Chúng ta sẽ không bàn luận về những phương pháp tu luyện để thăng tiên mà các thế lực bên ngoài vẫn tôn sùng." Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào tâm trí của những người đang lắng nghe. "Chúng ta sẽ nói về ý chí, về ký ức, và về cách một thành trì có thể sống, mạnh mẽ, mà vẫn là chính nó."

Tô Lam khẽ gật đầu, đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự tán đồng. Nàng hiểu ý Tần Mặc muốn nói gì, bởi nàng đã chứng kiến sự biến chất của quá nhiều linh vật, binh khí, và thậm chí là con người trên con đường truy cầu sức mạnh. "Chúng tôi đã sẵn sàng lắng nghe, Tần Mặc," nàng đáp, giọng điệu thanh thoát nhưng nghiêm túc. "Mong rằng giải pháp của ngươi sẽ mang lại hy vọng thực sự cho Thiết Giáp Thành." Lời nói của nàng như một luồng gió mát lành, xoa dịu đi chút căng thẳng ban đầu.

Tuy nhiên, Thủ Vệ trưởng Long Hổ lại không dễ dàng bị thuyết phục như vậy. Y là một chiến binh thực thụ, quen với việc đối mặt với kẻ thù bằng sức mạnh vật chất và pháp thuật. Ánh mắt y vẫn còn vương vấn sự hoài nghi. "Chúng ta đang đối mặt với những tu sĩ cường đại," y nói, giọng đầy vẻ chất vấn. "Những kẻ có thể hủy diệt cả một ngọn núi chỉ bằng một cái phẩy tay, những kẻ có thể triệu hồi bão tố, lửa thiêu. Ý ch��... liệu có thể chống lại pháp thuật và thần thông?" Y đặt câu hỏi không phải để nghi ngờ Tần Mặc, mà là để tìm kiếm một sự trấn an, một lời giải thích hợp lý cho một khái niệm quá đỗi xa lạ.

Tần Mặc hiểu rõ những băn khoăn của Long Hổ. Hắn chậm rãi bước đến bên bàn đá, dùng ngón tay chạm nhẹ vào một góc của bản đồ. "Sức mạnh không chỉ nằm ở sự hủy diệt, Long Hổ đại nhân," hắn nói, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào vị thủ vệ trưởng. "Sức mạnh còn nằm ở sự kiên cường, ở sự tồn tại, ở bản chất nguyên thủy không thể lay chuyển. Chúng ta đã sai lầm khi tin rằng chỉ có con đường thăng tiên mới là con đường duy nhất dẫn đến sức mạnh. Chúng ta đã quên đi rằng, ngay cả một viên sỏi ven đường, một thân cây cổ thụ, hay một dòng sông êm đềm, chúng đều mang trong mình một ý chí tồn tại mãnh liệt, một 'vật tính' riêng biệt."

Hắn ngừng lại, nhìn từng người một, rồi ánh mắt dừng lại ở Thiết Giáp Thành Linh, dù chỉ là một ý niệm, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ đang dâng l��n từ sâu thẳm linh hồn thành trì. "Kẻ thù của chúng ta truy cầu sức mạnh bằng cách khai thác linh lực, bằng cách ép buộc vạn vật phải 'lên cấp', phải biến chất. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ bảo vệ thành trì này bằng cách thức tỉnh bản chất của nó, của những gì đã tạo nên nó, của những gì đã sống trong nó qua hàng ngàn năm. Đó là một sức mạnh mà chúng chưa từng đối mặt, một sức mạnh không thể đo đếm bằng linh lực hay cảnh giới."

Hắc Phong khẽ gầm gừ, tiếng gầm nhỏ nhưng uy dũng, như một lời khẳng định cho những gì Tần Mặc vừa nói. Lục Vô Trần khẽ thở dài, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ của y. "Lời nói của ngươi... như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc của những hoài nghi," y nói khẽ, mắt nhắm nghiền như đang suy ngẫm. "Ta đã từng tin rằng chỉ có con đường tu luyện cực đoan mới là lối thoát cho số phận, nhưng ngươi... ngươi đã mở ra một chân trời mới."

Thiết Giáp Phụ Tá, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, đã ngừng chuẩn bị ghi chép. Y đang lắng nghe từng lời của Tần Mặc một cách chăm chú, như thể đó là những câu thần chú tối thượng. Dù vẫn giữ sự cẩn trọng vốn có của một người điều hành, nhưng ánh mắt y đã thay đổi, từ sự chờ đợi hướng dẫn sang một sự tò mò và thán phục. Y nhận ra rằng, đây không phải là một kế hoạch chiến đấu thông thường, mà là một sự tái định nghĩa về sự sống và sự tồn tại. Tần Mặc đã thành công trong việc gieo những hạt giống đầu tiên của niềm tin vào tâm trí những người còn hoài nghi, chuẩn bị cho màn trình bày chi tiết kế hoạch mang tính cách mạng của hắn.

***

Tần Mặc quay lại bản đồ, đôi tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên những đường nét phức tạp, như đang vuốt ve một sinh linh sống động. Từng chi tiết trên bản đồ không chỉ là những ký hiệu vật lý, mà còn là những điểm kết nối của ý niệm, của ký ức. Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch của mình, mà hắn gọi là "Vô Tướng Phòng Ngự Trận", một cái tên hàm chứa sự vô hình, không hình tướng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của vạn vật.

"Đây không phải là trận pháp theo nghĩa truyền thống, Long Hổ đại nhân," Tần Mặc nói, giọng điệu của hắn trở nên sâu sắc và thuyết phục hơn bao giờ hết. Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi những đường nét đan xen dày đặc. "Nó là một mạng lưới cộng hưởng ý chí. Mỗi viên gạch, mỗi thanh sắt, mỗi vật phẩm trong thành này đều mang một 'ý chí tồn tại' riêng. Chúng ta không ép buộc chúng thăng tiên, không đòi hỏi chúng phải tích lũy linh lực hay biến đổi bản chất. Thay vào đó, chúng ta đánh thức khả năng tự vệ nguyên thủy của chúng, 'thức tỉnh bản nguyên' của từng vật thể, từng linh hồn."

Hắn nhặt lên một tảng đá cũ kỹ, gồ ghề, màu xám tro, có lẽ đã bị bỏ quên từ hàng trăm năm. Tảng đá này được tìm thấy dưới chân tường thành, mang theo dấu vết của thời gian và những câu chuyện không lời. "Tảng đá này," Tần Mặc giơ nó lên, để mọi người cùng nhìn rõ. "Nó mang trong mình ký ức về sự vững chãi, về sự chịu đựng dưới nắng mưa, về việc trở thành một phần không thể thiếu của bức tường thành. Ý chí của nó là sự kiên cố, sự bất diệt. Khi ý chí này được kích hoạt và kết nối với ý chí của những tảng đá khác, của những viên gạch khác, nó không chỉ là một bức tường vật lý. Nó trở thành một lá chắn tinh thần, bền vững hơn bất kỳ pháp bảo nào được tạo ra từ linh lực đơn thuần."

Rồi hắn đặt tảng đá xuống, cầm lấy một mảnh vải thêu cũ kỹ, bạc màu, những đường chỉ đã sờn rách nhưng vẫn còn giữ được nét tinh xảo của hoa văn. Mảnh vải này có lẽ từng là một phần của y phục, hay một vật trang trí trong một gia đình nào đó. "Mảnh vải này," Tần Mặc tiếp tục, "nó mang ký ức về sự che chở, về mái ấm, về sự dịu dàng của bàn tay người phụ nữ đã dệt nên nó. Khi ý chí che chở này được kết nối, nó trở thành một lớp phòng hộ vô hình, có thể làm lung lay tinh thần của kẻ xâm lược, khiến chúng cảm thấy như đang tấn công vào chính mái nhà của mình, vào những giá trị thiêng liêng nhất."

Hắn không chỉ nói suông. Mỗi khi Tần Mặc chạm vào một vật phẩm, một luồng khí tức kỳ lạ, không phải linh lực, mà là sự cộng hưởng của 'ý chí tồn tại', sẽ kh��� lan tỏa, khiến không khí trong Tàng Khí Các như đặc quánh lại. Mộc Thạch, với đôi mắt đá quý, dường như hiểu rõ hơn ai hết. Gã đứng im, nhưng đôi mắt ánh lên một vẻ 'hiểu' sâu sắc, như thể những lời của Tần Mặc đang nói lên chính bản chất của gã. Bản thân Mộc Thạch cũng là một thực thể được tạo nên từ vật chất, mang trong mình ý chí của cây và đá.

"Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng cách đối đầu trực diện sức mạnh của chúng," Tần Mặc chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi một con đường nhỏ xuyên qua thành phố. "Thay vào đó, chúng ta sẽ biến toàn bộ Thiết Giáp Thành thành một thực thể sống động, một pháo đài được dệt nên từ ký ức, ý chí và bản chất của vạn vật. Khi kẻ thù tấn công, chúng sẽ không chỉ đối mặt với bức tường đá, mà là với sự kiên cường của những viên gạch, với sự che chở của những mái nhà, với sự cố thủ của những linh hồn binh khí đã ngủ yên, với cả nỗi đau và niềm hy vọng của hàng ngàn thế hệ dân cư đã sống và chết tại đây."

Thủ Vệ trưởng Long Hổ lắng nghe, vẻ mặt y từ sự hoài nghi ban đầu dần chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc lại biến thành một sự bừng tỉnh khó tả. Y không thể hoàn toàn hiểu hết được những khái niệm trừu tượng mà Tần Mặc đang diễn giải, nhưng y cảm nhận được một điều. "Thật không thể tin được..." y lẩm bẩm, giọng nói đầy vẻ sửng sốt. "Nhưng khi ngươi nói, ta như cảm nhận được... một sức mạnh khác biệt. Một sức mạnh không giống bất cứ thứ gì ta từng biết. Nó... nó không phải là linh lực, nhưng nó có hồn."

Tô Lam, với ánh mắt tập trung cao độ, đã gật đầu lia lịa. Nàng là người đầu tiên trong số các tu sĩ có thể cảm nhận và hiểu được chiều sâu trong lời nói của Tần Mặc. Nàng đã chứng kiến sự biến chất của Cổ Kiếm Hồn, sự suy tàn của các vật phẩm khi chúng truy cầu linh lực một cách mù quáng. Giờ đây, con đường mà Tần Mặc đang vẽ ra không chỉ là một giải pháp phòng thủ, mà là một triết lý sống. Nàng biết rằng, nếu thành công, nó sẽ thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về tu luyện và sự tồn tại của vạn vật trong Huyền Vực.

Cổ Kiếm Hồn, dù không hiện hình mà chỉ tồn tại dưới dạng Vô Danh Kiếm đặt trên bàn, bỗng phát ra một tiếng ngân khẽ. Tiếng ngân trong trẻo, trầm hùng, như một lời đồng tình, một sự tán thưởng từ một thực thể đã chứng kiến hàng ngàn năm lịch sử. Âm thanh đó không chỉ là tiếng kim loại, mà là tiếng lòng của một linh hồn cổ xưa, thấu hiểu sâu sắc những gì Tần Mặc đang cố gắng kiến tạo. Tiếng ngân đó như một giọt nước cuối cùng làm tràn ly, xua tan mọi hoài nghi còn sót lại trong tâm trí của những người có mặt.

Lục Vô Trần, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ mệt mỏi nhưng giờ đã ánh lên một tia sáng mới, khẽ thì thầm: "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định... Ngươi, Tần Mặc, đã thực sự tìm thấy nó." Hắn hiểu rằng, Tần Mặc đang không chỉ bảo vệ một thành trì, mà đang bảo vệ một chân lý đã thất lạc từ xa xưa, chân lý về sự cân bằng bản chất. Kế hoạch của Tần Mặc, dù còn lạ lẫm, nhưng đã gieo vào lòng mỗi người một niềm tin vững chắc vào một con đường mới mẻ, một con đường không cần phải hy sinh bản chất để tồn tại.

***

Trong khoảnh khắc Tần Mặc kết thúc lời trình bày, một sự im lặng trang trọng bao trùm Tàng Khí Các. Sự im lặng không phải vì không có gì để nói, mà vì mọi người đang chìm đắm trong những ý niệm sâu sắc mà Tần Mặc đã gợi mở. Bỗng nhiên, một 'rung động' mạnh mẽ, rõ ràng và ấm áp lan tỏa khắp không gian. Nó không phải là một làn sóng linh lực cuồng bạo, mà là một cảm giác ấm áp, như một luồng sinh khí đang chảy qua từng mạch đá, từng thớ gỗ của tòa thành. Đó là Thiết Giáp Thành Linh, đang thể hiện sự chấp thuận và niềm tin tuyệt đối của nó.

Tần Mặc cảm nhận được sự cộng hưởng sâu sắc từ Thành Linh, như thể linh hồn của nó đang ôm trọn lấy hắn, chấp nhận con đường mà hắn đã vạch ra. Một ý niệm rõ ràng vang vọng trong tâm trí mọi người, không bằng lời nói mà bằng cảm xúc và ý chí: "Ta chấp thuận. Ta tin tưởng. Hãy bảo vệ chúng ta, theo cách của chúng ta!" Tiếng nói vô hình đó hùng tráng như tiếng chuông đồng vang vọng, nhưng cũng dịu dàng như hơi thở của đất trời, khiến mọi trái tim đều rung động.

Tô Lam, đôi mắt phượng rạng rỡ hơn bao giờ hết, khẽ bước tới gần Tần Mặc. Nàng nhìn hắn với một ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. "Một kế hoạch vĩ đại, Tần Mặc," nàng nói, giọng thanh thoát. "Nó không chỉ bảo vệ thành, mà còn bảo vệ cả linh hồn của nó. Nó bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật." Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một trận chiến vật lý, mà là một trận chiến của ý chí và niềm tin, nơi linh hồn của Thiết Giáp Thành sẽ được hồi sinh theo một cách chưa từng có.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, giờ đây đã hoàn toàn bị thuyết phục, đứng thẳng người. Vẻ mặt y đầy quyết tâm, không còn chút hoài nghi nào. Y vung tay, bộ giáp trụ va vào nhau tạo nên tiếng động khô khốc, nhưng lại mang theo sức nặng của lời thề. "Thành Linh đã chấp thuận! Chúng ta sẽ làm theo!" y tuyên bố, giọng nói vang dội khắp Tàng Khí Các. "Tất cả lực lượng phòng thủ sẽ được điều động theo chỉ dẫn của Tần Mặc! Đây là mệnh lệnh!"

Thiết Giáp Phụ Tá, người luôn c��n trọng và tỉ mỉ, đã nhanh chóng mở cuộn giấy da, ngòi bút lông của y đã sẵn sàng. "Xin hãy cho chúng tôi hướng dẫn chi tiết, Tần Mặc," y nói, giọng dứt khoát. "Chúng tôi sẽ đảm bảo mọi việc được thực hiện chính xác và kịp thời. Dù công việc có khó khăn đến mấy, chúng tôi cũng sẽ hoàn thành." Y không chỉ là một người lính tuân lệnh, mà là một kiến trúc sư sẵn sàng biến ý tưởng thành hiện thực.

Tần Mặc gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên đôi môi hắn. Sự căng thẳng đã dần tan biến, thay vào đó là một sự bình tĩnh và quyết đoán. "Được," hắn đáp, giọng nói tràn đầy tự tin. Hắn quay sang Thiết Giáp Phụ Tá, chỉ vào những điểm quan trọng trên bản đồ. "Mạng lưới cộng hưởng ý chí sẽ được xây dựng dựa trên ba trụ cột chính: 'Ký Ức Sống Động', 'Ý Chí Kiên Cố' và 'Bản Nguyên Tương Hợp'. Ta cần các ngươi thu thập thêm những vật phẩm mang ký ức sâu sắc, đặc biệt là những vật phẩm đã gắn bó với cuộc sống của dân cư thành này qua nhiều thế hệ. Đồng thời, Mộc Thạch sẽ chịu trách nhiệm kết nối các khối vật chất lớn, như đá tảng, kim loại, để tạo nên sự kiên cố về mặt vật lý, nhưng lại mang ý chí bất diệt."

Lục Vô Trần tiến lên một bước, ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy vẻ khâm phục. "Ta sẽ giúp ngươi trong việc truyền đạt và giải thích ý nghĩa của kế hoạch này cho những người dân. Họ cần hiểu rằng họ không chỉ là những người sống trong thành, mà còn là một phần không thể thiếu của nó, là linh hồn của nó."

Hắc Phong khẽ rúc vào chân Tần Mặc, dụi đầu vào người hắn, như một lời khẳng định trung thành. Cổ Kiếm Hồn trên bàn ngân vang thêm một tiếng nữa, lần này mạnh mẽ và rõ ràng hơn, như một lời chào đón một trận chiến sắp tới, một lời chấp thuận từ một linh hồn binh khí đã tìm thấy con đường trở về bản chất.

Tần Mặc bắt đầu đưa ra các chỉ dẫn cụ thể, từng lời nói của hắn đều rõ ràng và mạch lạc. Thiết Giáp Phụ Tá miệt mài ghi chép, Long Hổ nhanh chóng điều động các đội quân ra khỏi Tàng Khí Các để bắt đầu công việc. Mộc Thạch, dù chậm chạp nhưng cực kỳ bền bỉ, nhận lệnh và bắt đầu di chuyển những vật phẩm theo hướng dẫn của Tần Mặc, đôi mắt đá quý của gã ánh lên vẻ hiểu biết sâu sắc.

Sự chấp thuận của Thiết Giáp Thành Linh và việc 'kích hoạt' một phần hệ thống đã báo hiệu sức mạnh tiềm ẩn của "Vô Tướng Phòng Ngự Trận" sẽ vượt xa mọi dự đoán của kẻ thù. Việc Tần Mặc bắt đầu phân công nhiệm vụ rộng rãi cho thấy cuộc chiến sắp tới không chỉ là của riêng hắn và liên minh, mà là của toàn bộ Thiết Giáp Thành, từ những viên gạch nhỏ nhất đến những linh hồn vĩ đại nhất. Tô Lam và Lục Vô Trần, với niềm tin tuyệt đối vào Tần Mặc, đã củng cố vị thế lãnh đạo của hắn, báo hiệu vai trò lớn hơn của họ trong các cuộc đối đầu sắp tới. Mối liên kết sâu sắc giữa Tần Mặc và Thành Linh sẽ là yếu tố then chốt, cho phép hắn 'điều khiển' thành phố như một thực thể sống, tạo nên bất ngờ lớn cho bất kỳ kẻ thù nào dám xâm phạm.

Thiết Giáp Thành, một cố thành đã từng bị lãng quên, giờ đây đang thức tỉnh. Nó không chỉ là một pháo đài vật chất, mà là một pháo đài của linh hồn, một bức tường thành được dệt nên từ ký ức và ý chí của hàng triệu sinh linh, chuẩn bị đối mặt với một thế giới chỉ biết truy cầu thăng tiên.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free