Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 841: Bóng Đêm Thăm Dò: Hơi Thở Đầu Tiên Của Pháo Đài Linh Hồn

Thiết Giáp Thành, một cố thành đã từng bị lãng quên, giờ đây đang thức tỉnh. Nó không chỉ là một pháo đài vật chất, mà là một pháo đài của linh hồn, một bức tường thành được dệt nên từ ký ức và ý chí của hàng triệu sinh linh, chuẩn bị đối mặt với một thế giới chỉ biết truy cầu thăng tiên.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những tháp canh đá cổ kính của Thiết Giáp Thành. Tại Đài Quan Sát Trung Tâm mới được thiết lập, không khí đặc quánh sự mong chờ và một chút căng thẳng. Nơi đây, ánh sáng từ những màn hình trận pháp phức tạp hắt lên khuôn mặt của Tần Mặc, Tô Lam, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, Thiết Giáp Phụ Tá, và Mộc Thạch. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực mở hờ, thỉnh thoảng khẽ cụp xuống rồi lại mở ra, cảnh giác với mọi dao động dù là nhỏ nhất. Cổ Kiếm Hồn đứng lặng lẽ bên cạnh một bệ đá, lưỡi kiếm cũ kỹ nhưng tinh quang ẩn hiện, phản chiếu ánh sáng cuối ngày đang dần tắt.

Tần Mặc, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, chậm rãi rà soát lại các thông số cuối cùng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá cẩm thạch đã được khảm vào hệ thống, cảm nhận từng mạch linh lực đang vận hành êm ái dưới lòng thành. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng từ những cơ chế tự động, tiếng mạch linh lực vận hành trầm đục như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, và tiếng gió rít nhẹ qua khe hở của tháp, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kỳ lạ, vừa trang nghiêm vừa huyền bí. Mùi sắt nồng nặc từ kim loại của thành, mùi dầu bảo dưỡng thoang thoảng, cùng với mùi ozone nhàn nhạt từ sự vận hành của linh khí, len lỏi trong không khí, tạo nên một không gian đặc trưng của một pháo đài đang chuẩn bị nghênh chiến.

"Tốt lắm, Thành Linh," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng chất chứa một sự tin tưởng tuyệt đối. "Cảm nhận được s�� cộng hưởng. Mọi thứ đã sẵn sàng." Hắn không cần nói thành lời lớn, bởi Thiết Giáp Thành Linh đã là một phần của hắn, và hắn là một phần của nó. Những rung động của Thành Linh dội lại trong tâm trí Tần Mặc, một sự chấp thuận thầm lặng, một lời khẳng định về sức sống mãnh liệt.

Thiết Giáp Phụ Tá, với khuôn mặt nghiêm nghị và ánh mắt tập trung, bước đến, cúi đầu báo cáo. "Báo cáo, thưa ngài Tần Mặc. Mọi điểm phòng thủ đã hoàn tất kết nối. Tuy nhiên, một số dân cư vẫn còn lo lắng về cách thức vận hành mới." Y vừa nói vừa liếc nhìn những màn hình hiển thị những đường vân năng lượng phức tạp, biểu thị sự liên kết giữa hàng vạn vật thể trong thành.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và ánh mắt phượng sáng ngời, khẽ thở dài, bước đến gần Tần Mặc. Nàng hiểu rõ sự lo lắng đó. "Sự lo lắng là điều dễ hiểu," nàng nói, giọng thanh thoát mà kiên định. "Nhưng sự bình yên sẽ là câu trả lời tốt nhất. Khi họ thấy thành được bảo vệ, niềm tin sẽ tự khắc được củng cố." Nàng dõi mắt ra xa, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối, nơi mà kẻ thù có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nàng biết, trận chiến sắp tới không chỉ để bảo vệ Thiết Giáp Thành, mà còn để chứng minh một con đường khác, một con đường mà vạn vật không cần phải từ bỏ bản chất để đạt được sự trường tồn.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt còn đôi chút căng thẳng, nắm chặt cán kiếm. Y đã chứng kiến sự kỳ diệu của Tần Mặc, đã tin tưởng vào "Vô Tướng Phòng Ngự Trận," nhưng bản năng của một chiến binh vẫn khiến y lo lắng trước điều chưa biết. "Chúng ta đã chuẩn bị đủ lương thực và vũ khí. Các đội lính đều trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, thưa ngài Tần Mặc," y nói, giọng dứt khoát, cố gắng xua đi những nghi ngại cuối cùng.

Mộc Thạch, thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm rãi đứng đó, đôi mắt đá quý ánh lên vẻ kiên định. Gã ít nói, nhưng sự hiện diện của gã như một bức tường thành vững chãi. Gã là hiện thân của "Ý Chí Kiên Cố" mà Tần Mặc đã nhắc đến, và gã đang âm thầm truyền sức mạnh của mình vào từng khối đá, từng bức tường của thành.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người trong số họ, cảm nhận được sự hòa quyện giữa niềm tin, sự lo lắng và quyết tâm. Hắn biết, đây là một canh bạc lớn. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào "ý chí tồn tại" của vạn vật, tin tưởng vào sự lựa chọn được là chính mình mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Hắn quay lại màn hình chính, chỉ vào một vài điểm được đánh dấu đỏ nhấp nháy. "Thiết Giáp Phụ Tá, hãy đảm bảo các điểm kết nối ở khu vực Phía Tây được kiểm tra kỹ lưỡng lần cuối. Nơi đó tiếp giáp với vùng sa mạc rộng lớn, là nơi thích hợp nhất cho những cuộc thăm dò đầu tiên." Lời nói của Tần Mặc không mang theo bất kỳ sự khoa trương nào, nhưng lại có trọng lượng của một lời tiên tri. Hắn biết, kẻ thù sẽ không để yên. Chúng sẽ đến, mang theo sự tò mò và khinh miệt của kẻ mạnh.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, hướng về phía tây. Nó cảm nhận được một luồng khí tức lạ lẫm, yếu ớt nhưng đầy ác ý, đang từ từ tiến đến. Con sói trung thành này, với bản năng nhạy bén hơn bất kỳ linh thú nào, đã trở thành đôi mắt và đôi tai không thể thiếu của Tần Mặc. Nó là một minh chứng sống cho "bản chất tồn tại" được giữ gìn, một sức mạnh hoang dã nhưng đầy khôn ngoan.

Tần Mặc vuốt ve bộ lông đen mượt của Hắc Phong, cảm nhận sự rung động cảnh báo của nó. Hắn khẽ nhắm mắt, để tâm trí mình hòa vào mạng lưới ý chí của Thiết Giáp Thành. Từng viên gạch, từng thanh sắt, từng mảnh gỗ, từng dòng nước, thậm chí là từng hạt cát trong thành đều đang thì thầm, chờ đợi. Chúng không còn là vật thể vô tri, mà là những linh hồn nhỏ bé, cùng nhau tạo nên một ý chí chung, một khát khao được bảo vệ và tồn tại. Sự chuẩn bị đã hoàn tất. Căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng không phải là sự sợ hãi, mà là sự tập trung cao độ, sự sẵn sàng đối mặt với thử thách đầu tiên.

***

Đêm khuya, trăng treo cao trên bầu trời Huyền Vực, đổ ánh sáng bạc lạnh lẽo lên những cồn cát mênh mông và những t��n tích đổ nát của vùng ngoại ô Thiết Giáp Thành, gần Cầu Đá Vọng Cảnh. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi thở khô cằn của sa mạc, tạo nên những âm thanh u ám, ma quái. Dưới ánh trăng mờ nhạt ấy, một tiểu đội tu sĩ trinh sát, thuộc nhóm Thiết Kỵ, đang âm thầm tiếp cận thành phố. Chúng di chuyển như những bóng ma trên cát, mỗi bước chân đều cẩn trọng, cố gắng che giấu hoàn toàn khí tức tu vi của mình. Giáp trụ đen tuyền của chúng, cưỡi trên lưng những linh thú chiến được huấn luyện đặc biệt, hầu như hòa lẫn vào bóng tối.

Một kẻ dẫn đầu, với đôi mắt sắc như diều hâu ẩn dưới mũ giáp, ra hiệu cho đồng bọn phân tán. Y là một tu sĩ cấp cao trong Thiết Kỵ, được giao nhiệm vụ thăm dò "pháo đài mới nổi" này. Trong tâm trí y, Thiết Giáp Thành chỉ là một phế tích, và bất kỳ hệ thống phòng thủ nào cũng chỉ là trò bịp bợm của những kẻ không biết tự lượng sức. Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cát bụi khô khan và mùi đá cổ đã phong hóa, xen lẫn chút mùi hương lạ từ một loại linh dược hiếm hoi mà y dùng để che giấu khí tức. Bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch và khô cằn của nơi đây càng khiến y tin rằng mình đang tiếp cận một nơi hoang tàn, không hề có sức sống.

"Thành này có gì khác biệt? Không thấy trận pháp lớn, cũng không có linh khí trấn giữ," một tu sĩ khác thì thầm, giọng đầy vẻ khinh thường. Y nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu của một hệ thống phòng thủ truyền thống, nhưng tất cả chỉ là những bức tường đá cũ kỹ và những tháp canh trống rỗng dưới ánh trăng.

Kẻ dẫn đầu khẽ khịt mũi, ánh mắt không rời khỏi Thiết Giáp Thành đang hiện ra lờ mờ phía trước. "Chắc chỉ là trò bịp bợm của lũ phàm nhân yếu kém. Cứ thăm dò cẩn thận, tránh mắc bẫy vớ vẩn." Y tin rằng, những thông tin về một hệ thống phòng thủ "cân bằng" hay "vô tướng" chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ, có lẽ là một cách để dọa nạt những kẻ yếu bóng vía. Chúng đã quen với việc "khai linh" và ép buộc vạn vật tu luyện theo lối cực đoan, để rồi biến chúng thành những công cụ phục vụ cho mục đích thăng tiên. Một thành phố mà vạn vật "t��� nguyện" bảo vệ, không theo con đường thăng tiên, đối với chúng, là một điều hoang đường và vô lý.

Chúng bắt đầu di chuyển, chia thành ba nhóm nhỏ, tiếp cận các điểm mà chúng cho là yếu nhất của thành, thường là những khu vực có tường thành bị sứt mẻ hoặc có vẻ ít được canh gác. Tiếng vó linh thú khẽ khàng lướt trên cát, tiếng giáp trụ va chạm nhẹ nhàng, tất cả đều được che giấu kỹ lưỡng bằng thuật pháp. Chúng tin rằng mình đang hành động hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết nào, và không một ai trong Thiết Giáp Thành có thể phát hiện ra sự hiện diện của chúng.

Tuy nhiên, sâu trong Thiết Giáp Thành, một mạng lưới vô hình của "ý chí tồn tại" đã bắt đầu rung động. Không phải bằng linh lực hay trận pháp truyền thống, mà bằng sự cộng hưởng tinh tế từ hàng vạn vật thể. Từng viên đá lát đường, từng thanh gỗ của mái nhà, từng chiếc nồi đồng trong bếp, thậm chí là từng ngọn cỏ dại mọc trên tường thành, tất cả đều cảm nhận được sự xâm phạm. Chúng không có mắt để nhìn, không có tai để nghe, nhưng chúng có "ý chí tồn tại" bản nguyên, một loại giác quan sâu sắc hơn mọi giác quan vật lý.

Tại Đài Quan Sát Trung Tâm, Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đột nhiên gầm nhẹ, một tiếng gầm trầm đục nhưng đầy uy lực, xé tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Đôi mắt đỏ rực của nó bỗng chốc sáng quắc, nhìn thẳng về phía tây. Con sói đứng bật dậy, toàn thân căng cứng, lông dựng ngược, lộ ra sự cảnh giác tột độ.

Cùng lúc đó, trong tâm trí Tần Mặc, một ý niệm cảnh báo rõ ràng từ Thiết Giáp Thành Linh ập đến, mạnh mẽ như một tiếng chuông rung. Đó không phải là một luồng linh lực, mà là một cảm giác áp bức, một sự rung động sâu sắc từ tận cùng "vật tính" của thành trì, báo hiệu về mối nguy hiểm đang đến gần. Tần Mặc mở bừng mắt, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh và tập trung cao độ. Hắn biết, khoảnh khắc thử thách đã điểm.

***

Khi tiểu đội tu sĩ trinh sát bắt đầu cuộc tấn công thăm dò nhỏ, không khí lạnh lẽo của màn đêm bỗng chốc trở nên đặc quánh. Chúng tung ra những mũi tên t��m độc, những lưỡi dao sắc bén và cả những pháp thuật đơn giản, nhưng đầy hiểm độc, nhắm vào Tường Thành Phía Tây. Mục tiêu của chúng là tạo ra một lỗ hổng nhỏ, hoặc ít nhất là thu thập thông tin về cách thành trì này phản ứng. Tiếng kim loại va chạm lớn hơn, tiếng 'keng' của các cơ chế phòng thủ kích hoạt, tiếng gió rít mang theo năng lượng, và tiếng la hét của tu sĩ bắt đầu vang vọng, xé toạc sự yên tĩnh của đêm tối. Mùi sắt nồng nặc, mùi cháy khét nhẹ từ linh lực va chạm, mùi mồ hôi của lính canh, và mùi ozone đặc trưng trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ.

Tuy nhiên, thay vì những bức tường đá vô tri như chúng nghĩ, điều kỳ lạ đã xảy ra. Khi những mũi tên đầu tiên bay tới, những bức tường như có ý chí riêng, không phải là một trận pháp phòng ngự được kích hoạt bằng linh lực, mà là sự "thức tỉnh" của chính "linh hồn" của những khối đá, thanh sắt và thậm chí cả những vật phẩm nhỏ bé trong khu vực đó. Một luồng ánh sáng xanh lam mờ ảo chớp tắt, không phải từ trận pháp, mà từ hàng ngàn "ý chí tồn tại" nhỏ bé đang bừng tỉnh.

"Cái quái gì thế này? Tường thành này sống à?" một tu sĩ trinh sát thốt lên, giọng điệu đầy kinh ngạc và hoảng sợ khi mũi tên của y va vào một bức tường, không hề tạo ra một vết xước, mà ngược lại, bức tường đó dường như tự động hấp thụ lực công kích. Các khe hở, những điểm yếu mà chúng nhắm tới, đột nhiên tự động lấp đầy. Không phải bằng những khối đá mới, mà bằng những mảnh vỡ từ chính thành trì, hoặc các "ý chí tồn tại" của dân cư xung quanh tạo thành lá chắn vô hình. Đó là sự cộng hưởng của "Ký Ức Sống Động" và "Bản Nguyên Tương Hợp" mà Tần Mặc đã thiết lập. Những ký ức về sự kiên cường, về tình yêu quê hương, về khát vọng được tồn tại, tất cả đều biến thành một sức mạnh phòng thủ vô hình nhưng kiên cố.

Từ Đài Quan Sát Trung Tâm, Tần Mặc lắng nghe những rung động của Thiết Giáp Thành Linh. "Giữ vững! Đừng để chúng tiến gần hơn!" hắn truyền ý niệm, giọng nói trầm ổn, không chút hoảng loạn. Hắn biết đây là phép thử đầu tiên, và Thành Linh đang phản ứng một cách hoàn hảo. Ánh sáng xanh lam và vàng kim từ các cơ chế phòng thủ tự động chớp tắt liên tục dọc theo tường thành, không phải là trận pháp phức tạp, mà là sự phản ứng bản năng của từng vật thể.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, tận mắt chứng kiến cảnh tượng siêu phàm này, không khỏi há hốc mồm. Y đã nhìn thấy vô số trận pháp phòng ngự, nhưng chưa bao giờ thấy một bức tường tự "chữa lành" và tự "phòng thủ" như thế này. "Đúng là 'vô tướng phòng ngự'! Thật không thể tin được!" y thốt lên, giọng nói vừa chỉ huy binh sĩ vừa tràn đầy sự thán phục. Các binh sĩ của y, dù đã được huấn luyện, cũng không khỏi kinh ngạc, nhưng họ nhanh chóng lấy lại tinh thần, hò reo cổ vũ, niềm tin vào hệ thống mới bỗng chốc bùng cháy.

Khi một tu sĩ Thiết Kỵ khác tung ra một đòn pháp thuật mạnh mẽ, nhắm vào một điểm mà y cho là trọng yếu, một luồng sáng vàng kim chói lóa bỗng lóe lên. Cổ Kiếm Hồn, theo sự điều phối tinh tế của Tần Mặc, xuất hiện nhanh như chớp. Nó không lao vào chém giết, mà chỉ khẽ rung lên, một ti��ng ngân vang trầm hùng, sắc bén nhưng lại không mang theo sát ý. Lưỡi kiếm cổ kính chỉ khẽ lướt qua luồng pháp thuật, khiến nó chệch hướng, tan biến vào không khí, đồng thời tạo ra một luồng xung kích vô hình đẩy lùi kẻ tấn công. Đó là sự "cân bằng bản chất" được Cổ Kiếm Hồn thể hiện: mạnh mẽ nhưng không hung hăng, đủ để cảnh cáo nhưng không cần phải hủy diệt.

Tu sĩ Thiết Kỵ kia, vốn là một kẻ kiêu ngạo, bỗng chốc ngã nhào, toàn thân run rẩy. Y cảm nhận được một luồng kiếm ý cổ xưa, uy nghi nhưng lạnh lẽo, đủ để xuyên thấu tâm trí y, khiến y rùng mình. Không chỉ là sức mạnh vật lý, mà là một loại áp lực tinh thần, một lời cảnh cáo từ một linh hồn binh khí đã vượt lên trên sự khao khát chém giết.

Tiểu đội tu sĩ trinh sát, hoàn toàn bị sốc và hoảng sợ trước phản ứng không thể lý giải của Thiết Giáp Thành, bắt đầu rút lui hỗn loạn. Chúng đã chịu một số thiệt hại nhỏ từ những mảnh vỡ tự động và những luồng năng lượng vô hình, nhưng tổn thất lớn nhất chính là sự hoang mang trong tinh thần. Chúng không hiểu chúng đã đối mặt với điều gì. Pháo đài này không phải là một kiến trúc vô tri, mà là một thực thể sống, một bức tường thành được dệt nên từ ý chí và ký ức của vạn vật. Tiếng vó ngựa của chúng vang lên gấp gáp hơn, xa dần trong màn đêm, mang theo sự bối rối và kinh hoàng.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu xua tan màn đêm, tiểu đội tu sĩ đã rút lui hoàn toàn, chỉ còn lại những dấu chân hoang mang trên cát. Tại Đài Quan Sát Trung Tâm, không khí căng thẳng đã dịu đi, thay vào đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm và tiếng xì xào bàn tán của các sĩ quan. Tiếng mạch linh lực vẫn vận hành đều đặn, nhưng đã trở nên dịu êm hơn, như hơi thở đều đặn của một sinh vật sau một trận chiến. Mùi sắt, dầu, và sự tĩnh lặng trở lại, mang theo một cảm giác an toàn và vững chãi.

Tần Mặc, với ánh mắt vẫn sắc bén nhưng đã có phần thư thái, nhìn các màn hình hiển thị. Mọi thông số đều cho thấy hệ thống phòng thủ đã hoạt động hiệu quả đến kinh ngạc. Không chỉ chặn đứng tấn công, mà còn làm rối loạn tinh thần của kẻ địch. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của Thiết Giáp Thành Linh, một ý niệm về sự kiên định và quyết tâm đang lan tỏa khắp thành phố.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người từng hoài nghi nhất về phương pháp phòng thủ "phi truyền thống" của Tần Mặc, giờ đây nhìn hắn với ánh mắt đầy sự tôn kính và ngưỡng mộ. "Thật không thể tin được, thưa ngài Tần Mặc," y nói, giọng đầy cảm xúc. "Các bức tường… chúng như có linh hồn. Chúng đã tự vệ, không cần chúng tôi phải nhúng tay quá nhiều!" Y vẫn còn nhớ rõ cảm giác bất lực khi đối mặt với những cuộc tấn công trước đây, nhưng giờ đây, thành trì đã tự mình đứng vững.

Tô Lam khẽ gật đầu, cây bút lông trong tay nàng đã ghi chép đầy đủ những gì diễn ra. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự khâm phục. "Kẻ địch đã hoàn toàn bị bất ngờ. Chúng không hiểu chúng đã đối mặt với điều gì. Đây không chỉ là một bức tường, mà là một ý chí tập thể, một lời tuyên chiến với cách nghĩ cũ kỹ của họ." Nàng hiểu rằng, đây là minh chứng sống động nhất cho triết lý "cân bằng bản chất" của Tần Mặc, một đòn giáng mạnh vào niềm tin "thăng tiên" cực đoan của thế giới bên ngoài.

Tần Mặc quay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang bắt đầu chiếu rọi lên những cồn cát xa xăm. Hắc Phong khẽ rúc vào chân hắn, dụi đầu, như một lời khẳng định lòng trung thành. Cổ Kiếm Hồn vẫn đứng lặng lẽ, nhưng một luồng kiếm ý ấm áp và ổn định đang lan tỏa từ nó, minh chứng cho sự thành công của Tần Mặc trong việc cảm hóa một binh khí từng khao khát chém giết trở về với bản chất bảo vệ.

"Đây chỉ là khởi đầu," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm lắng nhưng chứa đựng một sự kiên định không lay chuyển. Hắn biết, các thế lực tu sĩ sẽ sớm nhận ra mối đe dọa thực sự từ Thiết Giáp Thành và con đường mà hắn đang dẫn dắt. "Chúng sẽ sớm quay lại, và lần này sẽ mạnh hơn, đông đảo hơn. Chúng sẽ không dễ dàng chấp nhận một pháo đài mà vạn vật có thể tự vệ mà không cần từ bỏ bản chất của mình." Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời, nơi những nguy hiểm lớn hơn đang chờ đợi.

Tuy nhiên, trong giọng nói của Tần Mặc không có chút sợ hãi, mà chỉ là sự bình tĩnh và quyết tâm. Thiết Giáp Thành Linh đã thức tỉnh, không chỉ là một pháo đài vật chất, mà là một thực thể sống, một bức tường thành được dệt nên từ ký ức và ý chí của hàng triệu sinh linh. Nó đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên, chứng minh rằng "ý chí tồn tại" của vạn vật, khi được cân bằng và dẫn dắt, có thể tạo nên một sức mạnh không thể lay chuyển, một đối thủ đáng gờm mà các thế lực tu sĩ chưa từng đối mặt. Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng hắn đã có trong tay một linh hồn, một ý chí, một pháo đài sống, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free