Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 844: Phân Tích Bất Thường: Bóng Tối Nghi Ngờ Về Bản Chất Mới

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của ánh hoàng hôn đỏ rực, trả lại cho Thiết Giáp Thành một sự tĩnh lặng hiếm có sau cơn bão chiến. Dù tiếng chuông cảnh báo đã lắng xuống, nhưng dư âm của trận chiến vẫn còn vang vọng, không chỉ trong không gian mà còn trong tâm trí của những kẻ đã chứng kiến, của những sinh linh đã chiến đấu. Trên Đài Quan Sát cao vợi, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, nhưng giờ đây ánh lên một tia sáng dịu dàng, tựa như ánh trăng vắt ngang trời đêm, soi rọi vào tâm hồn vạn vật. Hắn cảm nhận được một luồng ý niệm mạnh mẽ, rõ ràng và đầy sự bình yên từ Thiết Giáp Thành Linh. Không còn sự bối rối hay nỗi sợ hãi nào, chỉ còn sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm tin kiên định. *“Ta... ta đã thấy. Sức mạnh này... là của chúng ta. Sức mạnh của bản chất, của sự hòa hợp. Ta không cần phải 'thăng cấp' để mạnh mẽ.”* Ý niệm ấy không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một lời khẳng định, một sự giác ngộ vĩ đại. Thiết Giáp Thành Linh đã hoàn toàn tìm thấy con đường của chính mình, một con đường không cần phải vươn tới cái gọi là "tiên giới" mà vẫn có thể tồn tại và bảo vệ.

Tần Mặc gật đầu nhẹ nhàng, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi khi hắn cảm nhận được sự thay đổi vĩnh viễn trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn biết, điều này không chỉ là một chiến thắng về quân sự, mà còn là một chiến thắng về triết lý, một bằng chứng sống động cho con đường mà hắn đã lựa chọn. *“Bản chất là sức mạnh. Các ngươi đã hiểu rồi. Đây là con đường mới của Thiết Giáp Thành.”* Hắn thầm nhủ, ánh mắt quét qua những đồng minh đang đứng cạnh, những người đã cùng hắn trải qua trận chiến khốc liệt này.

Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây ánh lên sự nhẹ nhõm và tin tưởng. Nàng mỉm cười đáp lại ánh mắt của Tần Mặc, một nụ cười không lời nhưng chứa đựng vạn ý. Nàng đã chứng kiến sự phi thường, sự huyền diệu của Tần Mặc, và niềm tin của nàng vào hắn giờ đây đã trở nên sắt đá, không gì có thể lay chuyển. Nàng tin rằng, dù cho con đường phía trước còn nhiều chông gai, thì với Tần Mặc, mọi thử thách đều có thể vượt qua, mọi triết lý đều có thể được chứng minh.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ gỡ chiếc mũ giáp nặng nề, mái tóc bạc phơ lòa xòa trên trán. Y thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị vốn có của một người lính trận. "Thưa ngài Tần Mặc, chúng ta đã đẩy lùi chúng! Chúng đã không thể xuyên thủng phòng tuyến của chúng ta!" Giọng y đầy vẻ tự hào và kính phục, nhưng sâu bên trong vẫn còn đó sự kinh ngạc khôn nguôi. Y đã tận mắt chứng kiến những bức tường đá tự mình chiến đấu, những binh khí tự mình bay lượn, tự mình phòng thủ, và điều đó đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của y về thế giới, về sức mạnh của vạn vật. Y không còn chỉ nhìn thấy những khối đá vô tri hay những thanh kiếm lạnh lẽo, mà là những ý chí sống động, những bản chất kiên cường.

Thiết Giáp Phụ Tá cũng gật đầu liên tục, bàn tay vẫn nắm chặt bản đồ chiến trường đã nhàu nát, như một biểu tượng cho sự hỗn loạn vừa qua. "Kẻ địch hoàn toàn bất ngờ. Chúng không thể hiểu nổi điều gì đã xảy ra." Y thốt lên, giọng nói vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc, không tin vào những gì mình đã chứng kiến. Sự thật hiển nhiên rằng một đội quân tu sĩ hùng mạnh lại bị đánh bại bởi một "thành trì vô tri" đã khiến mọi định nghĩa về sức mạnh bị lung lay.

Tần Mặc quay lại, nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, sự hoang mang và giận dữ của các tu sĩ cấp cao sau thất bại này sẽ thúc đẩy họ tìm kiếm thông tin sâu hơn về hắn và phương pháp của hắn. Chắc chắn, Thiên Diệu Tôn Giả hoặc các thế lực lớn hơn sẽ trực tiếp can thiệp. Nhưng điều đó không làm hắn nao núng. Hắn có một liên minh vững chắc, một pháo đài sống động được dệt nên từ ý chí tồn tại của vạn vật, và một triết lý đủ mạnh mẽ để thách thức cả thiên hạ. Cảm giác rung động nhẹ nhàng của thành trì truyền qua lòng bàn chân hắn, như một lời thì thầm của sự sống, của niềm tin. Tiếng chuông báo động đã lắng xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ hát và tiếng lòng thành trì đang rung động, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết. Trận chiến này chỉ là một khởi đầu. Nhưng Thiết Giáp Thành đã chứng minh rằng, khi vạn vật được là chính mình, được phát huy bản chất nguyên thủy, chúng sẽ trở nên mạnh mẽ đến mức nào. Đây không chỉ là một pháo đài được bảo vệ, mà là một pháo đài đã thức tỉnh, một biểu tượng của con đường cân bằng, một hy vọng mới cho Huyền Vực. Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có một liên minh vững chắc, một pháo đài sống động được dệt nên từ ý chí tồn tại của vạn vật, và một triết lý đ�� mạnh mẽ để thách thức cả thiên hạ.

***

Đêm khuya, vài giờ sau trận chiến thảm khốc, trong một doanh trại tạm bợ nhưng quy củ được dựng ngay bên ngoài tầm bắn của Thiết Giáp Thành, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Gió lạnh từ phương Bắc thổi qua, luồn lách qua những tấm vải bạt thô, mang theo mùi đất ẩm, mùi máu tanh còn vương vất và thoang thoảng mùi thuốc sát trùng nhẹ từ lều y tế. Tiếng lính tuần tra khẽ khàng, tiếng gió đêm rít qua khe lều, và tiếng nói chuyện thì thầm của các tu sĩ tạo nên một bản giao hưởng u ám của sự thất bại và hoài nghi.

Trong chiếc lều lớn nhất, ánh sáng từ những ngọn đèn pha lê chiếu xuống một chiếc bàn gỗ thô, nơi các tu sĩ cấp cao của liên quân đang ngồi, vẻ mặt cau có và mệt mỏi. Các bản đồ Thiết Giáp Thành được trải ra, những điểm tấn công thất bại được đánh dấu đỏ chói, như những vết thương hằn sâu trên da thịt. Mỗi dấu đỏ là một lời nhắc nhở cay đắng về sự bất lực của họ trước một đối thủ mà họ không thể hiểu nổi. Thiên Diệu Ảnh, một c��i bóng mờ ảo mang hình dáng uy nghi của Thiên Diệu Tôn Giả, đứng lặng lẽ ở một góc, tỏa ra khí tức áp bức, vô cảm nhưng lại như một cái nhãn cầu khổng lồ đang quan sát và đánh giá mọi thứ.

"Không thể tin được!" Tu sĩ Vô Cực, một lão giả râu bạc trắng với ánh mắt sắc bén, đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc bàn rung lên bần bật. "Chúng ta đã sử dụng chiến thuật đa điểm, phân tán lực lượng của chúng, vậy mà vẫn không thể chọc thủng dù chỉ một góc. Đây không phải là phòng thủ bình thường! Những bức tường kia... chúng không chỉ đơn thuần là đá, chúng như có... sự sống!" Giọng y tràn đầy sự phẫn nộ và hoang mang. Cả đời tu luyện, y chưa từng gặp phải một đối thủ kỳ lạ đến vậy.

Một tu sĩ khác, với vẻ ngoài tinh thông và am hiểu về "vật tính", từ tốn lên tiếng. Y là Tu sĩ Thiên Cương, một chuyên gia được tôn kính trong việc "khai linh" vật chất, nhưng giờ đây, vẻ mặt y cũng đầy rẫy sự bối rối. "Bẩm, chúng tôi đã thu thập được một số mảnh vỡ từ tường thành và các binh khí đối phương. Chúng không ch�� được khai linh, mà còn… giữ nguyên bản chất của chúng một cách kỳ lạ. Các bức tường đá vẫn là đá, nhưng chúng tự di chuyển, tự lành vết thương. Các binh khí không hề 'thăng cấp' lên cấp độ cao hơn, không biến thành linh bảo hay pháp khí thượng phẩm, nhưng chúng lại phối hợp nhịp nhàng như có một ý chí tổng thể... Một ý chí không phải của 'tiên' hay 'phật', mà là của 'vật', của chính bản thân chúng!" Y cầm một mảnh đá vỡ lên, đôi mắt nheo lại cố gắng phân tích, nhưng chỉ thấy những linh văn tự nhiên ẩn sâu bên trong, không phải là dấu ấn của pháp thuật cao thâm hay sự thăng hoa linh lực.

"Ý ngươi là..." Tu sĩ Huyền Minh, một cường giả với khí chất hùng hồn, cau mày, ánh mắt nghi ngờ quét qua Thiên Cương. "Có một kẻ đang điều khiển chúng? Một kẻ có thể khiến vật chất giữ nguyên bản chất mà vẫn phát huy sức mạnh vượt trội? Điều này đi ngược lại mọi quy tắc tu luyện mà chúng ta biết! Thăng tiên là con đường duy nhất để đạt tới cực hạn sức mạnh!" Giọng y vang vọng trong lều, mang theo sự hoài nghi sâu sắc. Tư tưởng này đ�� ăn sâu vào tâm trí y và toàn bộ thế giới tu sĩ.

Sự im lặng bao trùm cả căn lều. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Thiên Diệu Ảnh. Cái bóng mờ ảo khẽ run lên, và một giọng nói vang vọng khắp không gian, lạnh lẽo và uy nghi, như chính Thiên Diệu Tôn Giả đang đích thân phán xét. Đó là một giọng nói không thể bắt bẻ, mang theo sự sắc bén của trí tuệ và quyền uy vô thượng. "Thú vị. Một kẻ đã tìm ra con đường khác... Một con đường mà chúng ta đã lãng quên. Hắn là ai? Tìm hiểu rõ về hắn. Và về 'ý chí' đang điều khiển Thiết Giáp Thành này."

Lời phán của Thiên Diệu Tôn Giả như một luồng điện xẹt qua tâm trí các tu sĩ. Họ bắt đầu trao đổi dữ liệu, kiểm tra lại từng mảnh vật phẩm thu được, từng báo cáo tình báo. Thiên Diệu Ảnh tiếp nhận thông tin, sau đó truyền đi một mệnh lệnh điều tra sâu hơn, không chỉ về người mà còn về bản chất của sức mạnh này. Các tu sĩ cấp cao hiểu rằng, đây không còn là một cuộc chiến đơn thuần về sức mạnh hay lãnh thổ, mà là một cuộc đối đầu về triết lý, về con đường tu luyện. Một triết lý có thể lật đổ niềm tin cố hữu của cả Huyền Vực. Sự hoang mang và giận dữ dần chuyển hóa thành sự tò mò và toan tính. Họ cần phải hiểu rõ "bản chất" này, trước khi nó trở thành một mối đe dọa thực sự đối với nền tảng tu luyện của họ.

***

Bình minh hé rạng, xua tan bóng tối u ám của đêm qua. Trên Đài Quan Sát cao nhất của Thiết Giáp Thành, ánh nắng vàng nhạt đầu ngày trải dài, sưởi ấm những tàn tích của trận chiến. Gió sớm nhẹ nhàng mơn man, mang theo mùi đá cổ và không khí trong lành, thoang thoảng mùi bụi khói chiến trường đã tan. Tiếng chim đêm đã nhường chỗ cho tiếng chim ngày lảnh lót, và từ xa, có thể nghe thấy tiếng búa gõ nhẹ nhàng, đều đặn, báo hiệu công việc sửa chữa đang được tiến hành. Bầu không khí nơi đây vẫn còn chút cảnh giác, nhưng tràn đầy sự yên bình và hy vọng.

Tần Mặc đứng trên đài quan sát, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi doanh trại quân địch thấp thoáng như một vết sẹo xấu xí trên nền trời xanh thẳm. Hắn không nói gì, chỉ cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ Thiết Giáp Thành Linh, từng luồng ý niệm của sự phục hồi và kiên cường. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú vốn có, đôi mắt phượng tinh anh dõi theo ánh mắt của Tần Mặc, như muốn chia sẻ từng suy tư trong lòng hắn. Cổ Kiếm Hồn, không hiện hình, chỉ tồn tại dưới dạng một ý niệm sắc bén, lơ lửng trong không khí, như một người lính già vẫn luôn túc trực, cảnh giác.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, sau một đêm ngắn ngủi nghỉ ngơi, đã trở lại với vẻ ngoài nghiêm nghị quen thuộc. Y cung kính báo cáo: "Thưa Tần công tử, thiệt hại không đáng kể. Tường thành tự lành lại rất nhanh, những vết nứt lớn đã được lấp đầy. Các tháp pháo cũng đã được 'sạc' lại ý chí, sẵn sàng chiến đấu. Người dân và binh sĩ đều tràn đầy sĩ khí, không ai tỏ ra sợ hãi hay nao núng. Họ... họ tin vào thành trì này." Giọng y vang lên đầy sự tự hào, không chỉ với công lao của bản thân mà còn với sự kiên cường của toàn bộ thành. Y đã chứng kiến sự đoàn kết không tưởng, một thứ sức mạnh vô hình đã gắn kết mọi vật thể, mọi sinh linh trong thành lại với nhau.

Thiết Giáp Phụ Tá, với khuôn mặt nghiêm nghị, tay vẫn cầm một cuộn bản đồ, tiếp lời: "Mộc Thạch đang cùng một số 'vật' khác gia cố lại các điểm yếu tiềm tàng. Chúng làm việc rất hiệu quả, như thể... chúng hiểu được ý đồ của thành phố, hiểu được những nơi cần được củng cố nhất. Sự phối hợp của chúng không cần mệnh lệnh, mà như một bản năng tự nhiên." Y nhìn về phía những khối đá lớn đang được di chuyển một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, những thân cây cổ thụ đang uốn mình hàn gắn những vết nứt, không khỏi kinh ngạc.

Tô Lam khẽ thở dài, ánh mắt đượm vẻ suy tư: "Đối phương chắc chắn đang phân tích thất bại này. Họ sẽ không tấn công theo cách cũ. Với sự can thiệp của Thiên Diệu Tôn Giả, chúng ta cần chuẩn bị cho một chiến lược tinh vi và tàn độc hơn. Họ sẽ tìm cách phá vỡ ý chí của chúng ta, chứ không chỉ là phá vỡ tường thành." Nàng hiểu rõ bản chất của những cường giả tu sĩ kia, họ không chấp nhận thất bại, và sẽ tìm mọi cách để đạt được mục đích của mình, kể cả khi phải dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu nhất.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những tầng mây trắng đang trôi lững lờ. "Họ sẽ tìm hiểu về 'ý chí' của thành. Nhưng họ sẽ không hiểu được, đó không phải là một ý chí muốn thăng tiên, muốn vươn lên một cảnh giới cao siêu hơn. Mà là ý chí muốn 'là chính mình' và 'bảo vệ'." Giọng hắn trầm ổn, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của triết lý. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ Thiết Giáp Thành Linh, một ý niệm của sự kiên cường và biết ơn, cùng với một quyết tâm sắt đá muốn bảo vệ những người đã tin tưởng vào nó, vào con đường của nó.

Cổ Kiếm Hồn, dưới dạng ý niệm, khẽ "rung động" một cách tán đồng, như một tiếng vang vọng từ ngàn năm xưa. *Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.* Triết lý này đã được chứng minh trong trận chiến vừa qua, khi những binh khí không cần phải "thăng cấp" vẫn có thể chiến đấu một cách hiệu quả, chỉ bằng việc giữ vững bản chất và ý chí tự thân. Tần Mặc biết, cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về ý chí và triết lý, khi phe địch cố gắng 'giải mã' và 'phá vỡ' bản chất của Thiết Giáp Thành. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn có một liên minh vững chắc, một pháo đài sống động được dệt nên từ ý chí tồn tại của vạn vật, và một triết lý đủ mạnh mẽ để thách thức cả thiên hạ.

***

Giữa trưa, ánh nắng ấm áp trải khắp các con phố của Thiết Giáp Thành, xua đi mọi lạnh lẽo còn sót lại từ đêm qua. Không khí trong lành, thoảng mùi đất, gỗ, vôi vữa mới và cả mùi thức ăn từ các căn bếp, tạo nên một bức tranh sống động và tràn đầy sức sống. Các con phố không hề hoang tàn, ngược lại, chúng trở nên bận rộn hơn bao giờ hết. Người dân không hề sợ hãi hay ủ rũ, mà hăng hái tham gia vào công cuộc phục hồi thành trì, mỗi người một việc, từ sửa chữa mái nhà, quét dọn đường sá, cho đến giúp đỡ những người lính bị thương. Tiếng búa gõ nhẹ, tiếng vôi vữa trộn lẫn, tiếng nói chuyện rộn ràng của ngư���i dân, tiếng chân Mộc Thạch di chuyển nặng nề và tiếng leng keng của binh khí được sắp xếp lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự đoàn kết và lạc quan.

Thiết Giáp Thành Linh, thông qua Tần Mặc, 'nhìn' thấy cảnh tượng sống động này. Nó cảm nhận được từng tia nắng ấm áp, từng làn gió mát lành, từng âm thanh huyên náo của sự sống. Nó 'thấy' những người dân đang hăng say lao động, khuôn mặt họ lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin và sự kiên cường. "Thành trì của chúng ta mạnh mẽ thật! Nó đã bảo vệ chúng ta!" một người dân đang sửa mái nhà vừa nói vừa gõ búa, giọng nói tràn đầy sự biết ơn. Một người phụ nữ khác, mang theo một bình nước mát, đi đến chỗ Mộc Thạch đang cần mẫn di chuyển những khối đá lớn. "Mộc Thạch, ngươi vất vả rồi. Cảm ơn ngươi đã bảo vệ chúng ta." Nàng nói, đôi mắt dịu dàng nhìn vào hai viên đá quý phát sáng mờ làm đôi mắt của Mộc Thạch. Mộc Thạch, với thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, khẽ "gật đầu" nặng nề, truyền đi một ý niệm đơn giản nhưng mạnh mẽ: *Bảo vệ.* Nó không nói nhiều, nhưng hành động và ý chí của nó đã thể hiện tất cả.

Trong Tàng Khí Các, nơi hàng ngàn binh khí được cất giữ, dưới sự 'chỉ dẫn' vô hình của Cổ Kiếm Hồn, chúng không còn nằm im lìm mà tự mình sắp xếp lại, hàn gắn những vết nứt nhỏ, tự mài sắc lưỡi dao, như những chiến binh đang tự chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo. Chúng không cần phải biến thành thần binh lợi khí, chúng chỉ cần là chính mình, là những thanh kiếm, những cây thương, những chiếc khiên, nhưng với một ý chí kiên định và một mục đích rõ ràng.

Thiết Giáp Thành Linh hấp thụ những cảm xúc, ý chí này, những lời nói biết ơn, những hành động kiên cường, những ý niệm bảo vệ. Nó không còn chỉ là một cấu trúc bằng đá và kim loại, mà nó là một phần của cộng đồng, là một ngôi nhà, một người bảo vệ. Nó cảm nhận được sức nặng của niềm tin đặt lên vai mình, và từ đó, ý chí của nó trở nên mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn bao giờ hết.

*Ta... ta cảm nhận được. Sự kiên cường của họ. Ý chí của họ. Họ kh��ng sợ hãi. Họ tin tưởng. Họ không coi ta là một công cụ để 'thăng tiên', mà là nơi để họ sống, để họ tin cậy. Ta không phải là một vũ khí vô tri, ta là... nhà của họ. Ta phải bảo vệ họ, theo cách của ta. Bảo vệ bằng cách giữ vững bản chất của ta, không phải bằng cách vươn lên một thứ gì đó ta không phải.* Ý niệm này không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một lời thề khắc sâu vào cốt lõi tồn tại của Thiết Giáp Thành Linh. Nó đã tìm thấy con đường của mình, một con đường cân bằng giữa sự tồn tại của vật chất và ý chí của linh hồn, một con đường không cần phải từ bỏ bản chất để đạt được sức mạnh.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ nhàng, cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong Thiết Giáp Thành Linh. Hắn biết, thành trì này không chỉ được hắn "bảo vệ" mà còn "học hỏi" cách điều phối các vật thể của mình, báo hiệu rằng nó sẽ trở thành một thực thể mạnh mẽ hơn, độc lập hơn trong việc phòng thủ và thể hiện ý chí của mình. Nó không chỉ là một pháo đài tự vệ, mà là một 'sinh thể' có ý chí riêng, gắn bó sâu sắc với người dân và triết lý của Tần Mặc. Cuộc đối đầu tiếp theo sẽ không chỉ là sức mạnh mà còn là cuộc chiến về ý chí và triết lý, khi phe địch cố gắng 'giải mã' và 'phá vỡ' bản chất của Thiết Giáp Thành. Nhưng Tần Mặc biết, với ý chí sắt đá của một pháo đài đã thức tỉnh, họ sẽ không thể nào thành công.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free