Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 845: Hội Nghị Tu Sĩ: Lời Cảnh Báo Từ Thiên Diệu

Đêm đã về khuya, gió lạnh luồn qua những khe hở của lều chỉ huy tạm bợ, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi đất nồng. Bên trong, không khí nặng như chì, dường như đông đặc lại bởi sự căng thẳng và uất hận. Ánh sáng leo lét từ những ngọn đuốc và pháp khí thắp sáng bằng linh thạch rọi xuống tấm bản đồ chiến thuật khổng lồ trải giữa lều, nơi những đường nét của Thiết Giáp Thành hiện lên rõ ràng, nhưng giờ đây lại mang một vẻ bí ẩn đến lạ.

Những Tu sĩ Cấp Cao, các chỉ huy quân sự và chiến lược gia của liên minh tu sĩ, tụ họp quanh bản đồ, khuôn mặt ai nấy đều hằn lên vẻ mệt mỏi, thất vọng và cả sự bực tức không che giấu. Giáp phục tinh xảo, đạo bào thêu rồng phượng, tất cả đều trở nên xám xịt dưới ánh sáng yếu ớt, phản chiếu tâm trạng u ám của những người khoác lên chúng. Thiên Diệu Ảnh, một bóng hình mờ ảo nhưng uy nghiêm, mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh mắt y lạnh lẽo, không chút cảm xúc quét qua từng gương mặt, dường như đang dò xét tận sâu tâm can mỗi người. Khí tức áp bức mà y tỏa ra khiến không gian trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, mỗi nhịp thở của các tu sĩ đều nặng nề như mang theo gánh nặng ngàn cân.

"Thật không thể tin được!" Một Tu sĩ Cấp Cao, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp sắt đen tuyền, tức giận đập tay lên bàn, "Một tòa thành phế tích, một nơi mà chúng ta đã coi là vô dụng, lại có thể khiến đội quân tinh nhuệ của chúng ta phải rút lui trong thảm bại! Đây là một sỉ nhục, một vết nhơ không thể gột rửa!" Hắn rít lên, giọng nói đầy uất ức.

Tu sĩ A, một lão giả râu bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh, khẽ vuốt chòm râu dài. "Không phải thành phế tích, mà là thứ đang cư ngụ trong nó." Hắn nói, giọng trầm thấp hơn, mang theo sự thận trọng. "Ta chưa từng thấy vật thể nào 'khai linh' lại có thể tự chủ đến vậy. Các binh khí không chỉ biết công kích, mà còn tự sắp xếp, tự mài sắc, tự chữa lành. Các bức tường thành tự điều chỉnh, biến đổi như một sinh vật sống. Cả Mộc Thạch... nó không phải là một chiến binh vô tri do linh lực điều khiển, nó có ý chí riêng!"

Không khí trong lều càng thêm nặng nề. Một chuyên gia về 'vật tính' và 'khai linh', một người đàn ông trung niên với vầng trán cao và đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính gọng bạc, bước lên. Y mang theo một pháp khí hình cầu đang phát ra những luồng sáng mờ ảo, mô phỏng lại các dao động linh khí phức tạp mà y đã thu thập được từ Thiết Giáp Thành. Gương mặt y lộ rõ vẻ hoang mang, thậm chí là kinh hãi, như thể y vừa đối mặt với một chân lý vượt ngoài mọi kiến thức mà y từng biết.

"Bẩm chư vị, qua phân tích tàn dư trận pháp và dao động linh khí còn sót lại từ trận chiến đêm qua, Thiết Giáp Thành không chỉ đơn thuần là được khai linh..." Chuyên gia ng���ng lại một chút, nuốt khan, như đang cố gắng sắp xếp lại những từ ngữ thích hợp. "Nó đã 'biến chất' theo một cách không thể lý giải. Nó không chỉ nhận thức mà còn 'giữ' bản chất sắt đá của mình một cách cố ý, kiên cường đến khó tin. Và dường như, có một ý chí ngoại lai đang điều phối nó, không phải bằng cách cưỡng ép, mà là 'dẫn dắt'. Không, chính xác hơn là... 'thuyết phục'."

Lời của chuyên gia như một quả bom nổ chậm trong không gian chật hẹp. Các tu sĩ bắt đầu xì xào bàn tán, gương mặt lộ rõ vẻ nghi ngờ và khó hiểu. "Thuyết phục?" Tu sĩ B thốt lên, "Làm sao một ý chí ngoại lai có thể thuyết phục một tòa thành, một vũ khí vô tri, mà không cần dùng đến sức mạnh hay trận pháp cường chế? Điều này đi ngược lại mọi nguyên tắc của 'khai linh' mà chúng ta đã biết!"

"Chính vì vậy mà nó đáng sợ!" Vị chuyên gia nói, giọng y khẽ run rẩy. "Các loại pháp khí phân tích cao cấp nhất của chúng ta cũng không thể lý giải nổi. Nó như một loại 'khai linh' hoàn toàn mới, một con đường chưa từng được ghi chép trong bất kỳ điển tịch cổ xưa nào. Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì, không hề bị thao túng. Nó dường như đang 'tự nguyện' đi theo một con đường khác, một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ tới."

Thiên Diệu Ảnh vẫn ngồi bất động, lắng nghe từng lời, nhưng ánh mắt y dần trở nên sâu thẳm và nguy hiểm hơn. Khi chuyên gia kết thúc, một sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ căn lều. Chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng củi cháy lép bép trong lò sưởi là còn vang vọng.

Cuối cùng, Thiên Diệu Ảnh khẽ cất tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ một ngôi cổ tự xa xăm, nhưng lại mang theo một khí tức lạnh lẽo thấu xương. "Các ngươi nói nó không tuân theo quy luật khai linh thông thường? Một sự dị biến... Một sự thách thức trực tiếp đến con đường thăng tiên mà chúng ta đã vạch ra. Thiên Đạo đã định, vạn vật tu hành để thoát ly phàm trần, để đạt đến cảnh giới tối thượng. Nhưng thứ này... thứ này lại muốn giữ vững bản chất của nó? Thật nực cười!"

Ánh mắt Thiên Diệu Ảnh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, tựa như hai vì sao băng rực rỡ trong màn đêm u tối. Y khẽ vung tay, một luồng khí tức vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ căn lều như bị đóng băng. Các tu sĩ cấp cao lập tức im bặt, không dám ho he một lời. Họ hiểu, khi Thiên Diệu Ảnh nói ra những lời này, đó không còn là sự nghi ngờ hay bực tức cá nhân, mà là một lời cảnh báo, một tuyên ngôn về một mối đe dọa không thể dung thứ đối với tín ngưỡng cốt lõi của toàn bộ Huyền Vực. Sự 'biến chất' của Thiết Giáp Thành, dưới góc nhìn của Thiên Diệu Tôn Giả, đã trở thành một vết nhơ, một mầm mống phản nghịch cần phải được nhổ tận gốc.

***

Sau khi nghe báo cáo của chuyên gia và lời của Thiên Diệu Ảnh, không khí trong lều chỉ huy trở nên tĩnh lặng đáng sợ, như thể tất cả đang nín thở chờ đợi một phán quyết. Những gương mặt cau có ban đầu giờ đây thay bằng sự lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ hiểu rằng, cuộc chiến này không còn là một trận công thành đơn thuần, mà đã nâng tầm thành một cuộc chiến của ý chí, của triết lý. Sự tồn vong của niềm tin vào con đường thăng tiên, niềm tin đã được xây đắp qua hàng ngàn năm, đang bị thách thức bởi một điều dị thường.

Cuối cùng, sự im lặng bị phá vỡ bởi những tiếng thảo luận trầm thấp, rồi dần dần bùng lên thành những tranh luận gay gắt về cách đối phó.

"Chúng ta phải tăng cường lực lượng!" Tu sĩ C, một lão già với bộ râu dài thướt tha và đôi mắt tinh anh, mạnh mẽ nói. Hắn là một cường giả nổi tiếng với khả năng điều khiển trận pháp và binh khí. "Mang tất cả cường giả của Đan Đỉnh Tông đến, dùng đan dược cưỡng chế 'thăng cấp' cho những vật thể yếu kém trong thành. Ép chúng phải 'khai linh' theo cách của chúng ta, để chúng nhận ra con đường đúng đắn! Hoặc ít nhất, dùng các trận pháp trấn áp ý chí của nó, biến nó thành một pháo đài vô tri như trước kia!" Hắn vung tay, một luồng linh lực hùng hậu theo đó mà phát ra, khiến những ngọn đuốc trong lều chao đảo. Hắn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào sự áp đặt.

"Không, không thể chỉ là tăng cường lực lượng thông thường!" Tu sĩ D, một người phụ nữ trẻ tuổi nhưng ánh mắt đầy sự sắc bén, phản bác. Nàng là một bậc thầy về tâm pháp và ảo ảnh, thường tìm cách phá vỡ ý chí đối thủ từ bên trong. "Phải tấn công trực diện vào 'ý chí' đó. Kẻ nào đã làm cho Thiết Giáp Thành 'biến chất' như vậy? Ai là người đứng sau Thiết Giáp Thành? Kẻ nào dám thách thức Thiên Đạo, dám đi ngược lại quy luật vạn vật thăng tiên mà chúng ta đã gây dựng bao đời nay?" Nàng nắm chặt tay, linh lực trên người nàng dao động nhẹ, như thể nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù vô hình nào. Nàng cảm thấy một mối đe dọa sâu xa hơn, một mối đe dọa không thể dùng sức mạnh vật lý để giải quyết.

Các tu sĩ khác cũng bắt đầu đưa ra ý kiến của mình, người thì muốn dùng hỏa công thiêu rụi thành, người thì muốn dùng pháp trận phong ấn, kẻ thì muốn cử sát thủ ám sát 'kẻ chủ mưu' mà họ vẫn chưa biết mặt. Căn lều lại trở nên ồn ào và hỗn loạn. Mùi khói, da thuộc và sắt thép trong lều hòa quyện với mùi linh dược thoang thoảng, tạo nên một hỗn hợp khó chịu.

Thiên Diệu Ảnh, người vẫn ngồi bất động như một bức tượng tạc từ băng, đột ngột đứng dậy. Một luồng khí tức vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bùng nổ, quét sạch mọi âm thanh tranh cãi trong lều. Tất cả các tu sĩ cấp cao lập tức im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía y với sự kính sợ tột cùng.

"Đủ rồi!" Giọng y vang vọng, trầm thấp nhưng lại mang theo một sức nặng không thể kháng cản, như một lời tuyên ngôn từ tận sâu cõi hư vô. "Lệnh của Tôn Giả: Điều động 'Hắc Thiết Vệ' và ba vị trưởng lão 'Khai Linh Sư' từ Thiên Diệu Tông."

Các tu sĩ cấp cao đều hít một hơi lạnh. 'Hắc Thiết Vệ' là đội quân tinh nhuệ nhất của Thiên Diệu Tông, mỗi người đều là cường giả tu vi thâm hậu, nổi tiếng với khả năng phối hợp tác chiến hoàn hảo và sức mạnh tàn phá khủng khiếp. Còn 'Khai Linh Sư' là những bậc thầy trong việc khai mở linh trí cho vật thể, nhưng cũng có thể dùng khả năng của mình để trấn áp hoặc thậm chí hủy hoại ý chí của vật linh. Việc điều động lực lượng này cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết tâm giải quyết triệt để vấn đề, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng cả sự tinh vi trong việc thao túng 'vật tính'.

"Chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công trong ba ngày tới." Thiên Diệu Ảnh tiếp tục, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người, khiến họ cảm thấy như bị một ngọn giáo băng đâm xuyên qua. "Mục tiêu không chỉ là chiếm thành, mà là 'thanh tẩy' sự dị biến này, biến nó thành một pháo đài vô tri hoặc hủy diệt hoàn toàn. Không cho phép bất kỳ 'tư tưởng' nào đi ngược lại Thiên Đạo tồn tại và lan truyền!" Lời nói cuối cùng của y ẩn chứa một sự tàn nhẫn và quyết liệt, không chỉ muốn tiêu diệt thể xác mà còn muốn xóa bỏ cả ý chí, cả triết lý. "Kẻ chủ mưu, nếu tìm thấy, phải bị bắt sống để thẩm vấn. Phải hiểu rõ căn nguyên của sự dị biến này, và hủy bỏ nó!"

Tu sĩ E, một người trẻ tuổi hơn nhưng đầy nhiệt huyết, lập tức quỳ một gối xuống, cất cao giọng: "Rõ! Chúng ta sẽ không để bất kỳ 'vật' nào dám đi ngược lại con đường thăng tiên, và cũng không để bất kỳ kẻ nào dám gieo rắc tà thuyết làm lung lay niềm tin của vạn vật!" Hắn không chỉ nói cho Thiên Diệu Ảnh, mà còn nói cho chính mình, cho toàn bộ liên minh.

Các chỉ huy khác cũng gật đầu đồng ý, vẻ mặt kiên quyết. Họ đã nhận ra tầm quan trọng của nhiệm vụ này, không chỉ là chiến thắng một trận chiến mà là bảo vệ một tín ngưỡng. Thiên Diệu Ảnh khẽ vung tay, một tia sáng bạc lóe lên từ bàn tay y, như một mệnh lệnh đã được gửi đi khắp các doanh trại, truyền đến từng binh sĩ, từng tu sĩ, báo hiệu một đợt tấn công mới, tàn khốc hơn, và mang ý nghĩa sâu xa hơn rất nhiều. Hơi lạnh trong lều càng thêm dày đặc, báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến.

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Đài Quan Sát cao nhất của Thiết Giáp Thành, Tần Mặc đứng một mình, thân hình gầy gò nhưng kiên nghị in bóng dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Gió đêm lồng lộng thổi qua, cuốn tung mái tóc đen nhánh của hắn, mang theo hơi lạnh se sắt của đất trời. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy rõ những đốm lửa trại lập lòe của doanh trại quân địch ở phía xa, như những vì sao rơi rụng xuống mặt đất, mang theo điềm báo chẳng lành. Dù đêm đã khuya, nhưng những đốm lửa ấy vẫn không ngừng nhấp nháy, không hề có dấu hiệu lụi tàn, cho thấy một sự chuẩn bị không ngừng nghỉ.

Hắn khẽ nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa một sự trầm tư vô hạn. Hắn không cần nhìn, không cần nghe bằng tai, mà cảm nhận bằng "ý chí tồn tại" của vạn vật. Một luồng sóng ý chí mạnh mẽ và tăm tối hơn hẳn những lần trước đang cuộn trào từ phía quân địch, không chỉ là sự giận dữ hay hoang mang, mà còn là sự 'hiểu biết' và 'quyết tâm' hủy diệt một điều gì đó. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong ý đồ của kẻ thù. Trước đây, đó là sự khinh miệt, sự tức giận vì thất bại, nhưng giờ đây, nó là một sự căm ghét sâu sắc, một sự cố chấp muốn xóa bỏ một điều mà họ cho là nghịch lý, là dị biến.

"Chúng đã hiểu ra điều gì đó..." Tần Mặc độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm lẫn vào tiếng gió đêm. "Chúng không còn coi đây là một cuộc chiến đơn thuần nữa. Chúng không chỉ muốn chiếm đóng thành trì, mà muốn hủy diệt cả 'linh hồn' của thành, mu��n bẻ gãy ý chí của nó." Hắn đặt bàn tay trần lên phiến đá lạnh của lan can Đài Quan Sát, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ sâu trong lòng đất, nơi Thiết Giáp Thành Linh đang tồn tại. Phiến đá lạnh lẽo dưới lòng bàn tay hắn dường như cũng đang run rẩy nhẹ, như thể cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng.

Hắn truyền ý niệm đến Thiết Giáp Thành Linh, một dòng ý thức êm ái nhưng đầy sự cảnh báo. "Ngươi cảm nhận được không? Áp lực đang tăng lên. Chúng đang tìm cách bẻ gãy ý chí của ngươi, muốn xóa bỏ sự tồn tại mà ngươi đã chọn."

Một ý niệm đáp lại, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng rất đỗi con người. "Cảm nhận... Sự lạnh lẽo... Sự thù địch... Chúng muốn ta trở về là một đống đá vô tri... hoặc tan biến vào hư vô." Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh dừng lại một nhịp, như đang đấu tranh với chính sự sợ hãi bản năng của một vật thể. "Nhưng... ta sẽ không gục ngã... Ta không thể gục ngã."

Ý chí của nó, dù có chút lo lắng, vẫn vô cùng kiên định. "Ta đã tìm thấy... lý do để tồn tại... Không phải để 'thăng tiên' theo cách mà chúng muốn... mà là để bảo vệ. Bảo vệ những con người đã tin tưởng ta, đã coi ta là ngôi nhà. Bảo vệ bản chất của chính ta. Đó là con đường mà ngươi đã chỉ ra, Tần Mặc. Con đường cân bằng."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng kiên nghị. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh, sự vững vàng của một ý chí đã tìm thấy mục đích. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi ánh trăng vẫn sáng tỏ, chiếu rọi xuống thế gian đầy biến động. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Không còn là cuộc chiến của sức mạnh vật lý đơn thuần, mà là cuộc chiến của ý chí, của tín ngưỡng, của sự lựa chọn. Và Tần Mặc, hắn sẽ đứng vững, cùng với Thiết Giáp Thành, để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, dù cho điều đó có nghĩa là đối mặt với cả thiên hạ. Hắn biết, những ngày tới sẽ là thử thách khắc nghiệt nhất, nhưng hắn cũng tin rằng, ý chí sắt đá của một pháo đài đã thức tỉnh, sẽ không thể nào bị bẻ gãy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free