Vạn vật không lên tiên - Chương 846: Áp Lực Nội Tại: Bóng Đêm Nghi Ngờ Giữa Cố Thành
Gió đêm lồng lộng thổi qua Đài Quan Sát, mang theo hơi lạnh se sắt của đất trời, quấn quýt lấy thân ảnh gầy gò nhưng kiên nghị của Tần Mặc. Hắn đứng đó, tựa vào phiến đá lạnh lẽo của lan can, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại, như đang cố gắng thấu triệt một chân lý nào đó ẩn sâu trong màn đêm thăm thẳm. Phía xa, những đốm lửa trại của quân địch vẫn lập lòe, không hề tắt lịm dù đêm đã khuya, chúng không còn là những ánh sáng đơn thuần mà đã biến thành những đốm lửa của sự tính toán, của ý đồ sâu xa.
Tần Mặc không cần nhìn, không cần nghe. Hắn cảm nhận. Luồng sóng ý chí mạnh mẽ và tăm tối cuộn trào từ phía quân địch, giờ đây không còn mang sự giận dữ hay hoang mang mù quáng. Thay vào đó, đó là một sự 'hiểu biết' đầy nguy hiểm, một 'quyết tâm' hủy diệt không chỉ thân xác mà cả linh hồn. Nó giống như một bàn tay vô hình đang cố gắng lột trần mọi bí mật, moi móc mọi điểm yếu trong tâm khảm của Thiết Giáp Thành. Áp lực này không chỉ là sức mạnh, mà là sự đe dọa đến ý chí, đến tự do lựa chọn bản chất của vạn vật.
"Họ đã bắt đầu hiểu, nhưng lại hiểu theo cách sai lầm nhất," Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói thì thầm lẫn vào tiếng gió. "Áp lực này không chỉ là sức mạnh, mà là sự đe dọa đến ý chí." Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong ý đồ của kẻ thù. Trước đây, đó là sự khinh miệt, sự tức giận vì thất bại, nhưng giờ đây, nó là một sự căm ghét sâu sắc, một sự cố chấp muốn xóa bỏ một điều mà họ cho là nghịch lý, là dị biến. Hắn đặt bàn tay trần lên phiến đá lạnh của lan can Đài Quan Sát, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ sâu trong lòng đất, nơi Thiết Giáp Thành Linh đang tồn tại. Phiến đá lạnh lẽo dưới lòng bàn tay hắn dường như cũng đang run rẩy nhẹ, như thể cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng.
Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ rùng mình, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ lo lắng. Nàng cũng cảm nhận được sự bất thường trong luồng linh lực đang bao trùm. "Mặc ca," nàng khẽ gọi, giọng nói mang theo chút bất an, "áp lực này... nó khác. Giống như họ đang cố gắng xuyên thủng một bức tường vô hình, tìm kiếm một điểm yếu trong 'linh hồn' của thành phố." Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo lấp lánh dưới ánh trăng. Nàng không thể cảm nhận sâu sắc như Tần Mặc, nhưng với trực giác nhạy bén của một kiếm khách, nàng biết rằng hiểm nguy đang đến gần, một hiểm nguy không thể dùng sức mạnh thuần túy để đối phó.
Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong thanh kiếm cổ của Tô Lam, truyền đến một ý niệm trầm ổn nhưng cũng đầy cảnh giác. *Sự nghi ngờ của chúng sẽ dẫn đến sự phá hoại. Chúng không thể chấp nhận một con đường khác.* Ý niệm ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời khẳng định cho những gì hắn đang cảm nhận. Cổ Kiếm Hồn đã từng chứng kiến biết bao thăng trầm, biết bao cuộc chiến tranh giành quyền lực và tín ngưỡng. Nó hiểu rõ, sự cố chấp của tu sĩ đối với con đường thăng tiên đã ăn sâu vào cốt tủy, đến mức họ không thể dung thứ cho bất kỳ sự khác biệt nào. Sự tồn tại của Thiết Giáp Thành theo con đường cân bằng bản chất là một thách thức trực tiếp đến toàn bộ hệ thống niềm tin của họ.
Tần Mặc khẽ hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Ánh mắt hắn lướt qua những mái nhà, những bức tường đá của Thiết Giáp Thành, nơi những ánh đèn leo lét vẫn còn thắp sáng, như những đốm lửa hy vọng trong đêm tối. Hắn cảm nhận được ý chí của những viên đá, những thớ gỗ, những mảnh kim loại đang dần hồi phục sau trận chiến. Chúng không còn là những vật vô tri vô giác, mà là những thực thể sống động, mang theo ý chí kiên cường dưới sự dẫn dắt của Thành Linh.
Hắn truyền ý niệm đến Thiết Giáp Thành Linh, một dòng ý thức êm ái nhưng đầy sự cảnh báo. "Ngươi cảm nhận được không? Áp lực đang tăng lên. Chúng đang tìm cách bẻ gãy ý chí của ngươi, muốn xóa bỏ sự tồn tại mà ngươi đã chọn."
Một ý niệm đáp lại, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng rất đỗi con người. *Cảm nhận... Sự lạnh lẽo... Sự thù địch... Chúng muốn ta trở về là một đống đá vô tri... hoặc tan biến vào hư vô.* Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh dừng lại một nhịp, như đang đấu tranh với chính sự sợ hãi bản năng của một vật thể. *Nhưng... ta sẽ không gục ngã... Ta không thể gục ngã.*
Tần Mặc cảm nhận được sự dao động vi tế trong ý niệm của Thành Linh. Sự kiên định của nó vẫn còn đó, nhưng đã bị bao phủ bởi một tầng mây lo âu. Những lời nói của phe tu sĩ ở chương trước, rằng họ sẽ "tiêu diệt tận gốc" và không cho phép "tư tưởng này lan rộng", đã tạo ra một vết hằn trong tâm hồn của Thành Linh. Nó không sợ chết, nhưng nó sợ bị xóa bỏ, bị phủ nhận bản chất, bị biến thành một thứ mà nó không muốn trở thành. Nó đã tìm thấy một con đường, một mục đích. Nhưng liệu con đường đó có đủ mạnh mẽ để chống l��i sự tấn công từ cả thế giới bên ngoài, và giờ đây, cả những nghi ngờ từ bên trong?
Thiết Giáp Thành Linh tiếp tục, ý niệm trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn mang theo sự giằng xé. *Ta đã tìm thấy... lý do để tồn tại... Không phải để 'thăng tiên' theo cách mà chúng muốn... mà là để bảo vệ. Bảo vệ những con người đã tin tưởng ta, đã coi ta là ngôi nhà. Bảo vệ bản chất của chính ta. Đó là con đường mà ngươi đã chỉ ra, Tần Mặc. Con đường cân bằng.* Giọng điệu của nó, dù vẫn kiên cường, đã không còn sự tự tin tuyệt đối như trước, mà thay vào đó là một sự dò xét, một câu hỏi ngầm ẩn về sự đúng đắn của lựa chọn này.
Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, lời nói lúc này không có nhiều trọng lượng bằng sự hiện diện và sự thấu hiểu. Hắn nhìn xuống thành phố đang chìm trong ánh trăng, cảm nhận hàng ngàn ý chí nhỏ bé đang cùng nhau rung động, cùng nhau tồn tại. Cuộc chiến này không chỉ là của hắn hay của Thiết Giáp Thành Linh. Nó là cuộc chiến của tất cả vạn vật, để giành lấy quyền được là chính mình. Hắn biết, những ngày tới sẽ là thử thách khắc nghiệt nhất, nhưng hắn cũng tin rằng, ý chí sắt đá của một pháo đài đã thức tỉnh, sẽ không thể nào bị bẻ gãy, miễn là nó giữ vững được niềm tin vào chính bản thân mình. Hắn cảm nhận một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió đêm, mà vì dự cảm về một cuộc đối đầu không khoan nhượng, nơi ý chí và tín ngưỡng sẽ là chiến trường chính.
***
Sáng hôm sau, bầu trời Thiết Giáp Thành bị bao phủ bởi một lớp mây mù dày đặc, không khí lạnh lẽo như dự báo cho một ngày đầy căng thẳng. Trong Phòng Chỉ Huy Trung Tâm, nơi ánh sáng leo lét của những ngọn đèn dầu cố gắng xua đi sự u ám, một cuộc họp căng thẳng đang diễn ra. Căn phòng được xây dựng bằng những khối đá chắc chắn, trên tường treo đầy bản đồ chiến lược, các biểu đồ về bố trí phòng thủ và những ghi chú chi chít về điểm yếu, điểm mạnh của thành phố. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương liệu nhẹ nhàng từ chiếc lư hương ở góc phòng không thể xua đi bầu không khí ngột ngạt đang đè nặng.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, đứng trước tấm bản đồ lớn nhất, gương mặt đanh lại vì lo lắng. Một vết sẹo dài trên má phải của y càng khiến vẻ mặt thêm nghiêm nghị. Bộ giáp trụ nặng nề của y khẽ kêu cót két mỗi khi y cử động, tạo thành âm thanh khô khốc trong sự tĩnh lặng. Y đấm mạnh tay xuống bàn, nơi tấm bản đồ đang trải rộng, chỉ vào một vị trí trọng yếu trên tường thành.
"Thành Linh, chúng ta phải nói thẳng!" Long Hổ cất giọng dứt khoát, tiếng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự bức bách và một nỗi sợ hãi sâu thẳm. "Con đường 'cân bằng' này... quá thụ động! Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào sự 'kiên định bản chất' để chống lại sức mạnh tuyệt đối của tu sĩ. Nếu cứ tiếp tục, thành phố sẽ bị phá hủy, và người dân sẽ chết!" Y nhìn thẳng vào không gian, nơi y biết ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh đang hiện diện. Y đã sống cả đời mình để bảo vệ thành trì này, và ý niệm về sự sụp đổ khiến y không thể chấp nhận bất kỳ sự mạo hiểm nào. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!" Y gầm lên, giọng nói đầy bất lực và phẫn nộ.
Bên cạnh Long Hổ, Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ hơn, khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm một chồng giấy tờ và bản đồ nhỏ, cũng gật đầu đồng tình. "Mọi việc đều phải theo quy củ. Chúng ta cần sức mạnh! Sự 'thăng cấp' hoàn toàn, biến thành một pháo đài vô tri, ít nhất cũng đảm bảo sự an toàn. Chúng ta không thể để cảm xúc hay 'linh hồn' làm ảnh hưởng đến quyết định sống còn của cả thành phố." Hắn giơ tập giấy tờ lên, như một bằng chứng cho những phân tích thực tế và lạnh lùng của mình. "Nếu Thành Linh không muốn 'thăng cấp', thì ít nhất cũng phải có những biện pháp chủ động hơn, chứ không phải chỉ là sự tự vệ dựa vào ý chí."
Một quan chức cấp cao khác, một lão già có bộ râu bạc phơ, cũng cất giọng khàn khàn: "Ý chí của kẻ địch đã thay đổi. Họ không chỉ muốn chiếm đóng, họ muốn 'phá vỡ' chúng ta. Nếu chúng ta không thể hiện sức mạnh vượt trội, họ sẽ coi thường và dẫm đạp lên. Họ sẽ không ngừng cố gắng xuyên thủng sự phòng thủ của chúng ta cho đến khi chúng ta gục ngã." Lời nói của lão như những mũi tên, găm vào tâm trí của Thành Linh, khuấy động sự lo âu sâu thẳm trong nó.
Tần Mặc, cùng Tô Lam và Cổ Kiếm Hồn, ngồi ở một góc phòng, lắng nghe mọi lời nói với vẻ mặt trầm tĩnh. Tô Lam siết nhẹ chuôi kiếm, đôi mắt phượng quét một vòng quanh những gương mặt đang tràn đầy sự bức bối và lo lắng. Nàng cảm nhận được sự chân thành trong nỗi sợ hãi của họ, nhưng cũng nhận ra sự thiếu hiểu biết về con đường mà Tần Mặc và Thành Linh đang đi.
Tần Mặc thở dài một hơi, chậm rãi đứng dậy. Hắn không nói to, nhưng giọng nói bình thản của hắn lại có một sức nặng lạ kỳ, thu hút mọi ánh nhìn. "Sức mạnh không chỉ đến từ sự 'thoát ly bản chất'. Sức mạnh thật sự là giữ vững chính mình, là ý chí không lay chuyển. Nếu chúng ta trở thành thứ mà chúng ta chiến đấu chống lại, vậy còn ý nghĩa gì?" Hắn nhìn thẳng vào Long Hổ, ánh mắt không hề dao động. "Một pháo đài vô tri không còn linh hồn, không còn ý chí, liệu đó có thực sự là sự bảo vệ? Hay chỉ là một sự tồn tại trống rỗng, một cái vỏ không còn giá trị?"
Tô Lam cũng lên tiếng, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, ủng hộ Tần Mặc: "Thành Linh đã chứng minh rằng con đường này không thụ động. Nó đã bảo vệ chúng ta. Sự kiên cường của nó không phải là yếu đuối. Chính sự gắn kết giữa ý chí của Thành Linh và ý chí của người dân, của các vật thể trong thành, mới là sức mạnh thực sự đã đẩy lùi quân địch. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần 'thăng cấp', biến thành một khối đá vô tri, liệu những người dân còn muốn sống trong một thành trì như vậy không?"
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh đang bao trùm căn phòng, cảm nhận rõ từng lời nói, từng nỗi lo sợ. Nó cảm thấy một sự giằng xé dữ dội. Một bên là lời cảnh báo đầy thực dụng của những người đã coi nó là nhà, lời nói của Thủ Vệ trưởng Long Hổ vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh, gợi nhắc về trách nhiệm bảo vệ dân chúng. Một bên là niềm tin mà Tần Mặc đã gieo vào nó, về một con đường cân bằng, nơi bản chất không bị từ bỏ để đổi lấy sức mạnh. Nó không muốn nhìn thấy những người mà nó đã coi là một phần của mình phải chịu đau khổ, nhưng nó cũng không muốn từ bỏ lý do tồn tại mà nó vừa mới tìm thấy. Sự lo lắng của các quan chức cấp cao không chỉ là áp lực mà còn là một sự hoài nghi sâu sắc, một vết rạn nứt đang hình thành trong khối ý chí đoàn kết của thành phố. Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn, mùi hương từ lư hương dường như cũng bị tan biến bởi sự căng thẳng. Tần Mặc biết, đây không chỉ là một cuộc họp chiến lược, mà là một trận chiến của tư tưởng, của sự lựa chọn định mệnh cho cả Thiết Giáp Thành.
***
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, Tần Mặc lặng lẽ bước vào Tàng Khí Các. Nơi đây, không gian rộng lớn, âm u, chỉ được chiếu sáng lờ mờ bởi vài ngọn đèn lồng treo cao, toát lên vẻ cổ kính và huyền bí. Hàng ngàn binh khí, từ kiếm, đao, giáo, mác cho đến giáp trụ, khiên chắn, được sắp xếp ngay ngắn trên các giá gỗ cổ xưa. Mùi sắt, bụi và một chút linh khí cổ xưa thoang tho���ng trong không khí lạnh lẽo. Mỗi thanh kiếm, mỗi mảnh giáp ở đây đều mang một ý niệm riêng, một câu chuyện riêng, và Tần Mặc có thể cảm nhận rõ ràng sự dao động, sự giằng xé trong 'linh hồn' của thành phố, đang cộng hưởng với ý chí của những binh khí này.
Hắn đặt tay lên một thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét, bị bỏ quên ở góc phòng. Chuôi kiếm thô ráp, lưỡi kiếm mòn vẹt, nhưng qua sự tiếp xúc của Tần Mặc, một luồng ý niệm yếu ớt nhưng kiên cường truyền đến hắn. Thanh kiếm này đã từng trải qua vô số trận chiến, đã từng bảo vệ biết bao nhiêu sinh mạng, và giờ đây, dù không còn sắc bén, nó vẫn giữ vững 'ý chí tồn tại' của một thanh kiếm – ý chí được chiến đấu, được bảo vệ.
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh tràn ngập không gian, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không còn sự mạnh mẽ, lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là một sự dao động, một nỗi tuyệt vọng ngấm ngầm. *Tần Mặc... những lời họ nói... liệu có phải là sự thật? Liệu con đường của ta có quá mạo hiểm? Liệu ta có đang đẩy dân chúng vào chỗ chết vì 'niềm tin' của mình?* Ý niệm của nó run rẩy, như một người đang đứng trước vực sâu thăm thẳm, không biết nên tiến hay lùi. Những lời cảnh báo của Thủ Vệ trưởng Long Hổ, những phân tích thực dụng của Thiết Giáp Phụ Tá, và nỗi sợ hãi của các quan chức khác đã tạo thành một gánh nặng khổng lồ, đè nén lên ý chí của Thành Linh.
Tần Mặc khẽ vuốt ve lưỡi kiếm cũ. Hắn hiểu nỗi sợ hãi đó. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi sợ hãi không thể bảo vệ những gì mình trân quý. Nhưng hắn cũng biết, sự từ bỏ bản chất vì sợ hãi chính là sự thất bại lớn nhất. "Thành Linh, ngươi đã chứng kiến," Tần Mặc cất giọng nhẹ nhàng, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng của sự kiên định. "Ngươi đã cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết, từ ý chí không từ bỏ bản chất. Sức mạnh đó không thụ động, nó là sự kiên cường. Giống như thanh kiếm này," hắn khẽ gõ ngón tay vào lưỡi kiếm rỉ sét, "nó không cần phải biến thành một thứ khác để bảo vệ. Nó chỉ cần giữ vững 'ý chí muốn chém', 'ý chí muốn đỡ' của một thanh kiếm. Chính bản chất của nó đã là sức mạnh."
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh trở nên rối loạn hơn, như một dòng sông đang chảy xiết, gặp phải nhiều ghềnh đá. *Nhưng nếu ta biến thành một pháo đài vô tri... ít nhất, ta sẽ bảo vệ được họ khỏi sự hủy diệt. Ta sẽ không còn sợ hãi nữa.* Sự cám dỗ của việc từ bỏ gánh nặng ý chí, trở thành một khối vật chất không cảm xúc, không sợ hãi, không trách nhiệm, bỗng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đối với một vật thể vừa mới thức tỉnh ý chí, gánh nặng của sự lựa chọn và trách nhiệm có thể là quá lớn.
Tần Mặc nhìn sâu vào ý niệm của Thành Linh, ánh mắt hắn ánh lên sự thấu hiểu và kiên định. "Sợ hãi là một phần của sự sống. Mọi sinh linh đều phải đối mặt với nó. Nhưng nếu vì sợ hãi mà từ bỏ chính mình, từ bỏ những gì ngươi trân quý, vậy ngươi còn lại gì? Ngươi đã thấy Cổ Kiếm Hồn. Nó không thăng cấp, nhưng nó mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi bảo vệ. Sức mạnh của nó không đến từ việc biến đổi, mà từ việc giữ vững 'ý chí sắc bén', 'ý chí kiên đ���nh' của một thanh kiếm." Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thấm sâu vào ý niệm của Thành Linh. "Một pháo đài vô tri sẽ không còn biết sợ hãi, nhưng nó cũng sẽ không còn biết yêu thương, không còn biết bảo vệ bằng tất cả tâm hồn. Nó sẽ chỉ là một vật cản, chứ không phải một ngôi nhà."
Tần Mặc biết, cuộc đấu tranh nội tâm của Thiết Giáp Thành Linh là một trận chiến không kém phần khốc liệt so với bất kỳ cuộc đối đầu nào trên chiến trường. Sự nghi ngờ, áp lực từ những người mà nó muốn bảo vệ, và nỗi sợ hãi bản năng đang gặm nhấm niềm tin của nó. Liệu nó có thể vượt qua được bóng đêm của sự hoài nghi và tìm lại sự kiên cường trong bản chất của chính mình? Hay sẽ gục ngã, từ bỏ con đường cân bằng để đổi lấy một sự an toàn giả tạo? Tần Mặc biết, mình chỉ có thể dẫn lối, chứ không thể quyết định thay. Quyết định cuối cùng, sẽ nằm trong chính ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Gió lạnh bên ngoài rít lên từng hồi, như một lời nhắc nhở về cơn bão sắp ập đến, không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ sâu thẳm bên trong thành trì.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.