Vạn vật không lên tiên - Chương 866: Hợp Lực Phản Kích: Hơi Thở Mới Giữa Cuồng Phong
Hoàng hôn đã lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ Thiết Giáp Thành, nhưng ánh sáng của niềm hy vọng mới mẻ vẫn lấp lánh trong tâm khảm những người còn trụ lại. Lời hiệu triệu của Tần Mặc, dù không hùng tráng như tiếng trống trận, lại thấm sâu vào lòng người hơn bất kỳ khẩu hiệu nào, thức tỉnh ý chí kiên cường ẩn sâu bấy lâu. Họ đã trải qua một đêm kinh hoàng, chứng kiến sự biến đổi diệu kỳ của Thiết Giáp Thành Linh, và giờ đây, mỗi ánh mắt, mỗi hơi thở đều hướng về một con đường chưa từng ai khai mở, con đường mà Tần Mặc đã chỉ lối.
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ hở của các bức tường đổ nát, rọi vào một căn phòng chỉ huy tạm bợ, nơi một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi bụi đá, mùi sắt thép và một chút hơi lạnh từ đêm qua, nhưng một nguồn năng lượng vô hình của sự tập trung và quyết tâm lại bao trùm tất cả. Trên một chiếc bàn đá thô sơ, Tần Mặc, thân hình gầy guộc, làn da ngăm nắng, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, đang tựa vào một chồng sách cũ, gương mặt thanh tú ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt đen láy lại sâu thẳm và kiên định đến lạ. Hắn, dù thể chất còn yếu ớt sau trận kịch chiến và sự bùng nổ ý thức đêm qua, lại là ngọn hải đăng soi đường cho tất cả.
Trước mặt hắn là Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nhưng ánh mắt phượng sắc bén, mái tóc đen dài búi cao gọn gàng, nàng đứng thẳng tắp, thanh kiếm cổ bên hông như một phần kéo dài của ý chí nàng. Bên cạnh nàng là Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình là một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, tóc bạc phơ, mặc áo giáp cổ, khí tức trầm ổn như núi. Hắc Phong, không gian cho phép, thu nhỏ thân hình nhưng vẫn giữ được sự uy dũng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu trũng, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẫn mang vẻ ưu tư nhưng ánh mắt đã có thêm tia sáng của hy vọng. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ, vết sẹo trên má hằn rõ, cùng Thiết Giáp Phụ Tá cẩn trọng, nghiêm nghị đứng phía sau, lắng nghe từng lời Tần Mặc nói.
"Chúng ta không thể chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy mãi được," Tần Mặc khẽ khàng cất lời, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong căn phòng nhỏ. Hắn đưa ngón tay gầy gò chỉ vào những điểm trên bản đồ đơn giản được phác họa trên mặt đất bằng than. "Quân địch đông đảo, tu vi của Thiên Diệu Tôn Giả lại cao thâm. Nếu chúng ta chỉ dựa vào linh lực, chỉ dựa vào những trận pháp cũ kỹ, chúng ta sẽ bại. Điều chúng ta cần là một lối đi khác, một con đường mà chúng chưa từng nghĩ tới, chưa từng đối mặt."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như đang tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn họ. "Chúng ta phải chiến đấu bằng ý chí hợp nhất, biến sự sống của thành phố thành vũ khí của chúng ta. Thiết Giáp Thành Linh đã chọn ở lại, đã chọn bảo vệ. Giờ là lúc chúng ta phải hòa làm một với nó."
Tô Lam khẽ nhíu mày, biểu cảm của nàng vừa là sự tin tưởng tuyệt đối, vừa là chút lo lắng mơ hồ. "Nhưng thể lực của ngài... sau những gì đã xảy ra đêm qua..." Nàng chưa nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý nàng. Tần Mặc đã phải trả giá quá nhiều cho việc thức tỉnh và định hướng Thành Linh.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ xua tan chút lo âu trong ánh mắt Tô Lam. "Thể chất của ta có thể yếu ớt, nhưng ý chí của ta đủ mạnh. Chính ý chí của ta, của các ngươi, của mỗi người dân trong thành này, của cả Thành Linh, sẽ hòa quyện thành một dòng chảy bất tận. Các ngươi sẽ là đôi mắt, đôi tay của ta. Các ngươi sẽ thực thi. Thiết Giáp Thành Linh sẽ là trái tim, sẽ là linh hồn dẫn lối." Hắn đưa tay đặt nhẹ lên mặt bàn đá, cảm nhận những rung động yếu ớt nhưng kiên định từ bên dưới, như một lời đáp không tiếng động từ Thành Linh.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người thường ngày chỉ quen với những mệnh lệnh trực diện và chiến thuật quân sự rõ ràng, giờ đây lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ý chí hợp nhất? Biến thành phố thành vũ khí? Đây là những điều hắn chưa từng nghĩ tới, nhưng hắn đã chứng kiến sự thần kỳ của Tần Mặc, chứng kiến sự biến đổi của Thành Linh. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt đầy quyết tâm. "Chúng tôi sẽ làm mọi điều để bảo vệ thành phố! Chỉ cần ngài ra lệnh, Tần Mặc."
Lục Vô Trần khẽ gật đầu. "Ý chí tồn tại... là cốt lõi. Nếu vạn vật đều có thể thăng tiên, vậy tại sao một tòa thành lại không thể sống động, không thể chiến đấu bằng chính bản chất của nó?" Giọng nói của hắn vẫn trầm, yếu ớt, nhưng đã không còn vẻ mệt mỏi và hoài nghi như trước. Hắn đã tìm thấy một chân lý mới trong lời nói của Tần Mặc.
Tần Mặc gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta không cần thăng tiên để trở nên mạnh mẽ. Chúng ta cần hiểu rõ bản chất của mình, và sử dụng nó. Chiến thuật của chúng ta sẽ dựa trên sự linh hoạt, bất ngờ, và khả năng kết nối sâu sắc với Thiết Giáp Thành Linh. Chúng ta sẽ không cố gắng phá hủy toàn bộ quân địch, mà sẽ tập trung vào việc tạo ra sự hỗn loạn, phá vỡ đội hình của chúng, và buộc chúng phải lùi bước. Thiết Giáp Thành sẽ không chỉ là một pháo đài phòng thủ, mà sẽ là một thực thể sống, chủ động phản công."
Hắn phác thảo một kế hoạch trên bản đồ, chỉ rõ các điểm xung yếu mà địch đang cố gắng củng cố, những con đường mà chúng có thể tiến quân, và những điểm mà Thành Linh có thể phát huy sức mạnh bất ngờ. Các đồng minh lắng nghe, dù có những điều còn mơ hồ, nhưng ý chí của Tần Mặc đã thắp lên trong họ một ngọn lửa mới. Niềm tin vào hắn, vào con đường "cân bằng bản chất", đã vượt lên trên mọi lý lẽ và sự hoài nghi. Tần Mặc đã cho họ thấy một tia sáng giữa đêm đen tuyệt vọng, và họ sẵn sàng đi theo tia sáng đó. Căn phòng, ban đầu tràn ngập sự mệt mỏi, giờ đây được lấp đầy bởi một tinh thần chiến đấu mạnh mẽ, một sự đồng lòng hiếm có, chuẩn bị cho một cuộc phản công mà không ai, kể cả kẻ thù, có thể lường trước được.
***
Giữa trưa, mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, ánh nắng chói chang đổ xuống chiến trường ngoại thành Thiết Giáp Thành. Gió mạnh cuốn bụi đất đỏ quạch lên không trung, tạo thành những quầng mây mù mịt, làm cảnh vật thêm phần hỗn loạn. Quân địch, những Hắc Thiết Vệ dưới trướng Thiên Diệu Tôn Giả, đang cố gắng củng cố lại đội hình của chúng sau đợt biến đổi khó lường của Thành Linh đêm qua. Chúng xây dựng những công sự tạm bợ bằng gỗ và đá, dựng lên các trận pháp phòng ngự, chuẩn bị cho một đợt tấn công mới, tàn bạo hơn. Tiếng kim loại va chạm, tiếng hô hào của những kẻ chỉ huy vang vọng khắp chiến trường, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc và chờ đợi.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang dội xé tan bầu không khí tĩnh mịch đầy căng thẳng. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đã lao thẳng vào hàng ngũ địch như một mũi tên đen. Nó không đợi hiệu lệnh, mà tựa như một ý chí thuần túy của sự dũng mãnh, nó xé toạc lớp phòng tuyến đầu tiên của Hắc Thiết Vệ, thân hình uy dũng của nó cuộn xoáy trong làn khói bụi, mỗi cú vồ, mỗi nhát cắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến quân địch hoảng loạn tột độ. "Vì chủ nhân! Vì thành phố!" Tiếng gầm của nó, dù không phải ngôn ngữ loài người, lại truyền tải trọn vẹn ý chí kiên định và lòng trung thành mãnh liệt.
Ngay sau Hắc Phong là Cổ Kiếm Hồn. Thanh Vô Danh Kiếm, ban đầu chỉ là một thanh kiếm cổ gỉ sét, giờ đây lại phát ra ánh sáng chói lòa, như một linh hồn được thức tỉnh hoàn toàn. Cổ Kiếm Hồn, dáng người trung niên uy nghi, vung kiếm tạo ra những luồng kiếm khí sắc bén, xuyên thủng giáp trụ của địch như xuyên qua tờ giấy. Mỗi nhát chém của hắn không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn chứa đựng một ý chí kiên định, một khao khát bảo vệ không lay chuyển. "Ý chí của ta, nay là lá chắn và lưỡi kiếm của Thành Linh!" Tiếng nói của hắn, trầm hùng và đầy nội lực, vang vọng không chỉ trong không khí mà còn trong tâm trí Tần Mặc, kết nối hắn với dòng chảy ý chí chung.
Từ trên cao, Tô Lam, với dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, cùng Lục Vô Trần, dù gầy gò nhưng ánh mắt tập trung cao độ, đã sử dụng kỹ năng từ xa để hỗ trợ. Tô Lam, thanh kiếm của nàng vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ trong không trung, tạo thành những luồng kiếm quang sắc bén như những vì sao băng, bắn phá vào các điểm yếu trong đội hình địch, làm chúng mất phương hướng. "Đẩy lùi chúng! Không cho chúng cơ hội!" Nàng hét lớn, giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy lực, ra hiệu cho các binh sĩ còn lại của liên minh theo sau. Lục Vô Trần, với đôi tay run rẩy nhưng tinh thần vững vàng, điều khiển những luồng linh lực vô hình, tạo ra những cơn gió xoáy, những ảo ảnh đánh lừa thị giác, khiến quân địch càng thêm hỗn loạn.
Và rồi, yếu tố bất ngờ nhất xuất hiện. Các bức tường của Thiết Giáp Thành, tưởng chừng chỉ là những khối đá vô tri, bỗng phát sáng rực rỡ. Không phải là ánh sáng của linh lực thông thường, mà là một thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, phảng phất sức sống. Từ những lỗ châu mai, từ những vết nứt trên tường, những cột năng lượng hoặc những tảng đá được gia cố bằng ý chí của Thành Linh, được dẫn dắt bởi Tần Mặc, bắn ra như những mũi tên khổng lồ. Chúng không hề theo một quy tắc hay trận pháp nào, mà lại linh hoạt và bất ngờ đến khó tin, quét sạch một khu vực lớn quân địch, khiến chúng không kịp trở tay. Những tảng đá, tưởng như vô tri, giờ đây lại mang theo một "vật tính" của sự bảo vệ, của sự kiên cường, và nó trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ loại vũ khí nào.
Tần Mặc, từ trong căn phòng chỉ huy tạm bợ, nhắm mắt lại, toàn bộ ý thức của hắn hòa mình vào dòng chảy ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Thành Linh khi bị xâm phạm, sự kiên cường của nó khi đứng vững, và giờ đây, cả sự hăng hái của nó khi chủ động phản công. Hắn không dùng sức mạnh vật lý, mà dùng ý chí của mình để định hướng, để điều khiển. Hắn là người điều phối bản giao hưởng của ý chí này, biến mỗi viên đá, mỗi bức tường, mỗi người lính, mỗi chiến hữu thành một phần của một thực thể chiến đấu khổng lồ, một ý chí hợp nhất không thể lay chuyển.
Quân Hắc Thiết Vệ, vốn quen v���i những trận chiến theo kiểu truyền thống, nơi sức mạnh linh lực và trận pháp là yếu tố quyết định, hoàn toàn bị bất ngờ và hoảng loạn. Chúng không hiểu tại sao một tòa thành tưởng như đã chết lại có thể sống dậy và phản công mạnh mẽ đến vậy. Sự phối hợp ăn ý giữa Hắc Phong, Cổ Kiếm Hồn, Tô Lam, Lục Vô Trần và đặc biệt là sức mạnh của Thiết Giáp Thành Linh đã tạo nên một đòn đánh bất ngờ, đẩy lùi một phần lớn quân địch, giành lại một chút không gian thở quý giá cho Thiết Giáp Thành. Mùi máu tanh và khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó không còn là mùi của sự tuyệt vọng, mà là mùi của chiến thắng, dù chỉ là bước đầu.
***
Chiều tà, những đám mây đen bắt đầu kéo đến, nhuộm đỏ rực chân trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy điềm báo. Trên Cầu Đá Vọng Cảnh, một kiến trúc cổ kính với những chạm khắc hoa văn tinh xảo, bắc qua một vực sâu hun hút, Thiên Diệu Tôn Giả đứng lặng lẽ. Gió mạnh rít qua những lỗ hổng trên cầu đá, mang theo tiếng nước chảy xiết dưới vực sâu, tạo nên một bản nhạc u ám. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, thường ngày sắc lạnh và đầy tự tin, giờ đây lại ánh lên sự tức giận và một chút bất ngờ khó che giấu. Hắn đã quan sát toàn bộ diễn biến của cuộc phản công từ xa, cảm nhận được sự hỗn loạn trong hàng ngũ quân đội của mình.
Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, vẫn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của quyền năng tối thượng. Nhưng giờ đây, vẻ siêu phàm của hắn đã bị che mờ bởi một luồng sát khí mạnh mẽ. Hắn không thể tin được rằng, một đội quân tan rã, một tòa thành tưởng như đã bị hắn nghiền nát, lại có thể phản công mạnh mẽ đến vậy, thậm chí còn đẩy lùi được Hắc Thiết Vệ tinh nhuệ của hắn.
"Thú vị..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá. Ngữ điệu của hắn không còn sự tự tin tuyệt đối, mà thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ. "Một ý chí hợp nhất ư? Tần Mặc, ngươi thực sự là một biến số không thể bỏ qua. Ngươi đã khiến một tòa thành vô tri trở nên sống động, đã biến những kẻ yếu ớt thành một cỗ máy chiến đấu bất ngờ." Hắn siết chặt bàn tay, những ngón tay thon dài găm sâu vào lòng bàn tay. "Cái gọi là 'ý chí tồn tại' của ngươi... không ngờ lại có thể phát huy đến mức này."
Hắn đã đánh giá thấp Tần Mặc quá nhiều. Ban đầu, hắn coi Tần Mặc chỉ là một kẻ cản đường nhỏ bé, một triết lý lệch lạc giữa con đường thăng tiên vĩ đại. Nhưng giờ đây, tên thiếu niên này không chỉ là một kẻ cản đường, mà là một mối đe dọa thực sự đối với trật tự mà hắn đã dày công xây dựng, một kẻ có khả năng làm thay đổi toàn bộ cục diện của Huyền Vực. Hắn không thể để một thứ gọi là "cân bằng bản chất" hay "ý chí hợp nhất" phá vỡ niềm tin sắt đá rằng mọi vật phải thăng tiên để đạt đến đỉnh cao.
Thiên Diệu Tôn Giả phất tay ra hiệu. Không cần một lời nói, những Hắc Thiết Vệ còn sót lại trên chiến trường, dù vẫn còn đang hỗn loạn, cũng nhận được mệnh lệnh và bắt đầu rút lui một cách có trật tự h��n, mang theo những kẻ bị thương. Hắn dõi theo đội quân của mình, đôi mắt không rời Thiết Giáp Thành, như đang tính toán một kế hoạch tàn độc hơn, một đòn tấn công quy mô lớn hơn. "Nhưng trò chơi này, ta sẽ là người thắng cuối cùng." Hắn thì thầm, nụ cười nhếch mép lạnh lẽo. "Ngươi đã cho ta thấy một con đường mới, Tần Mặc. Một con đường để hủy diệt ngươi, và tất cả những gì ngươi đại diện." Hắn quay người, hòa mình vào màn đêm đang buông xuống, mang theo sự tức giận tột độ và một ý định tàn khốc hơn bao giờ hết, như một lời hứa hẹn về một cơn bão lớn hơn sắp ập đến.
***
Đêm tối buông xuống, ánh trăng sáng rõ vắt ngang bầu trời đêm, chiếu rọi xuống Vườn Thảo Dược bên trong Thiết Giáp Thành. Nơi đây, mùi thảo dược tươi mát và đất ẩm ướt lấn át mùi khói bụi của chiến trường, tạo nên một không gian yên bình đến lạ thường. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng nước tưới cây nhẹ nhàng từ một suối nhỏ, cùng tiếng thở phào nhẹ nhõm của những người dân đang hồi phục, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.
Tần Mặc được đặt trên một chiếc chiếu cỏ khô, dựa lưng vào một thân cây cổ thụ. Vầng sáng mờ nhạt bao quanh hắn đã yếu đi rất nhiều, nhưng nội lực và ý chí của hắn đang dần ổn định, như một dòng suối âm thầm chảy sâu dưới lòng đất. Gương mặt thanh tú của hắn vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã nhắm lại, chìm vào trạng thái tĩnh tâm sâu sắc. Hắn đang cảm nhận sự kết nối với Thiết Giáp Thành Linh, với ý chí của những người đồng đội, và với nhịp đập của chính bản thân mình.
Bên cạnh hắn, Tô Lam nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán Tần Mặc bằng một chiếc khăn lụa mỏng. Ánh mắt nàng dịu dàng, tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tự hào không thể che giấu. Nàng đã chứng kiến sự kiệt quệ của Tần Mặc, nhưng cũng chứng kiến sự kiên cường và khả năng phi thường của hắn. "Ngài đã làm được, Tần Mặc. Chúng ta đã đẩy lùi chúng." Giọng nàng thì thầm, như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.
Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh mắt đen láy nhìn nàng, r��i hướng lên bầu trời đêm đầy sao. Hắn thở nhẹ một hơi, mỗi hơi thở đều như mang theo một phần gánh nặng vừa trút bỏ. "Đây chỉ là khởi đầu, Tô Lam. Hắn sẽ trở lại... mạnh mẽ hơn. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng buông tha." Giọng hắn vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự tiên đoán về tương lai đầy giông bão.
Lục Vô Trần ngồi đối diện, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Hắn đã thấy sự thay đổi, không chỉ ở Tần Mặc mà còn ở chính bản thân mình và những người xung quanh. Sự hoài nghi bấy lâu nay đã được thay thế bằng một niềm tin vững chắc. "Nhưng chúng ta cũng đã mạnh mẽ hơn, đúng không?" Hắn hỏi, giọng điệu không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự mong chờ, khao khát một câu trả lời khẳng định.
Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Đúng vậy. Chúng ta đã tìm thấy cách để chiến đấu mà không cần đánh mất chính mình. Không cần phải thăng tiên một cách mù quáng, không cần phải từ bỏ 'vật tính' nguyên bản để vươn tới một cảnh giới xa vời. Chúng ta đã cho Thiên Diệu Tôn Giả thấy rằng, sự cân bằng bản chất, ý chí tồn tại, có thể mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực thuần túy nào." Hắn đưa tay lên không trung, như đang nắm giữ một thứ gì đó vô hình. "Thiết Giáp Thành, giờ đây, không chỉ là một pháo đài. Nó là một biểu tượng, một linh hồn sống động."
Cổ Kiếm Hồn, khi là một thanh kiếm cổ, cắm sâu vào lòng đất cạnh Tần Mặc, phát ra một luồng linh khí dịu nhẹ, như một lời khẳng định thầm lặng. Hắc Phong, thu mình lại thành một con sói đen nhỏ hơn, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhắm nghiền nhưng vẫn canh gác cẩn mật, thể hiện sự trung thành tuyệt đối.
Thiết Giáp Thành Linh, như đáp lại lời của Tần Mặc và niềm tin của những người đồng đội, khẽ phát ra những rung động nhẹ nhàng, lan tỏa khắp Vườn Thảo Dược. Đó không phải là một rung động vật lý, mà là một cảm giác, một ý niệm được truyền tải trực tiếp vào tâm trí Tần Mặc và những người xung quanh. Đó là sự biết ơn, là sự kiên định, và là một lời hứa về một tương lai cùng nhau chiến đấu.
Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa, tập trung vào việc hồi phục, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với Thành Linh và ý chí của các đồng minh. Hắn biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, thậm chí còn chưa thực sự bắt đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở lại, với những chiến thuật tàn độc và quy mô lớn hơn, đẩy cuộc chiến lên một tầm cao mới. Nhưng Tần Mặc cũng cảm nhận được rằng, mỗi lần đối mặt với hiểm nguy, hắn lại hiểu rõ hơn về năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình, hiểu rõ hơn về bản chất của vạn vật và chính bản thân hắn. Thiết Giáp Thành, với ý chí hợp nhất này, sẽ không chỉ là một pháo đài mà còn là một ngọn cờ, một minh chứng cho con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi, và nó sẽ thu hút sự chú ý của toàn bộ Huyền Vực. Đêm nay, dù bình yên, nhưng chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.