Vạn vật không lên tiên - Chương 867: Bức Tường Sống: Ý Chí Thành Trì Thức Tỉnh
Đêm tàn, bình minh xé toang màn sương mờ ảo, nhuộm vàng những vệt máu khô trên nền đất đá hoang tàn của Thiết Giáp Thành. Gió sớm mang theo hơi lạnh se sắt, luồn lách qua những kẽ nứt sâu hoắm trên thân thành, tạo nên những âm thanh rít gào như tiếng ai oán từ ngàn xưa. Dưới ánh bình minh nhợt nhạt, từng mảng đá vụn lạo xạo dưới chân, là minh chứng cho một đêm chiến đấu khốc liệt vừa qua. Mùi bụi đất, mùi kim loại gỉ sét từ những vết thương của thành trì, cùng với mùi thảo dược xoa bóp từ những người dân đang được chăm sóc, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hợp xướng bi tráng nhưng cũng đầy hy vọng. Bầu không khí vẫn còn nặng nề bởi dấu ấn của sự tàn phá, nhưng đâu đó, một tia lửa của sự quyết tâm và niềm tin mới đang âm ỉ cháy.
Tần Mặc, tuy thân thể vẫn còn yếu ớt, nhưng đôi mắt đen láy của hắn đã không còn vẻ mệt mỏi của đêm qua. Hắn đứng giữa một khu vực bị tàn phá nặng nề nhất của thành, nơi một phần bức tường đã sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra khoảng trống u ám như một vết thương hở. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt bàn tay phải lên một khối đá vỡ to tướng, vốn là một phần của thành. Khối đá ấy lạnh lẽo và xù xì, nhưng dưới xúc giác của Tần Mặc, hắn cảm nhận được một sự sống động tiềm ẩn, một ý chí tồn tại không ngừng nghỉ, dù đang bị thương tổn sâu sắc. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, linh khí từ cơ thể hắn, dù không hùng hồn như các tu sĩ khác, nhưng lại mang theo một sự tinh khiết và đồng cảm sâu sắc, chậm rãi hòa quyện vào lòng đất, vào từng mạch đá, từng hạt cát của Thiết Giáp Thành.
"Ngươi không cần trở thành một pháo đài vô tri, ngươi có thể mạnh mẽ theo cách của riêng mình... hãy là chính ngươi, và bảo vệ những gì ngươi yêu thương," Tần Mặc thì thầm trong tâm trí, không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp truyền thẳng vào 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ khối đá dưới tay mình, như một tiếng vọng thầm kín đáp lại. Đó là sự mệt mỏi, là nỗi sợ hãi, nhưng cũng là một khao khát được bảo vệ, được sống, theo một cách khác biệt.
Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những vết nứt còn nguyên vẹn trên bức tường thành đối diện, nơi mà đêm qua, Thành Linh đã biến đổi để chống đỡ những đòn tấn công. "Tần Mặc, liệu cách này có hiệu quả? Chúng ta không có nhiều thời gian," nàng cất tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng không giấu được sự sốt ruột. Nàng đã chứng kiến phép màu của Tần Mặc, nhưng sự tàn phá quá lớn khiến nàng vẫn không khỏi hoài nghi về khả năng khôi phục hoàn toàn.
Cổ Kiếm Hồn, lúc này đang ở hình dạng thanh kiếm cổ c��m sâu vào lòng đất, truyền đến một luồng ý niệm trầm ổn: "Một cái vỏ rỗng không có linh hồn sẽ dễ dàng bị phá vỡ. Ý chí là thứ tạo nên sự khác biệt." Luồng ý niệm của y mạnh mẽ và sắc bén, như một lời khẳng định cho con đường mà Tần Mặc đang đi. Hắc Phong, vẫn là một con sói đen tuyền, trung thành đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua những tàn tích xung quanh.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu trũng, chăm chú quan sát Tần Mặc. Hắn đã từ bỏ sự hoài nghi của mình sau những gì chứng kiến, nhưng vẫn còn một chút thận trọng. "Nếu Thành Linh có thể thực sự 'sống' theo cách mà ngươi nói, Tần Mặc, thì đây sẽ là một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử Huyền Vực," hắn lẩm bẩm, giọng trầm khẽ nhưng ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt đầy sẹo, cùng Thiết Giáp Phụ Tá cũng đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng tràn đầy hy vọng. Họ là những người đã chứng kiến sức mạnh và ý chí của Thành Linh đêm qua, và giờ đây, họ tin tưởng v��o Tần Mặc.
Dưới bàn tay Tần Mặc, một luồng ánh sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng đầy sinh khí, bắt đầu tỏa ra từ khối đá vỡ. Ánh sáng đó không rực rỡ, không chói lóa, mà dịu dàng như hơi thở của sự sống. Từ khối đá, những rung động tinh vi lan tỏa ra xung quanh, không phải là sự chấn động mạnh mẽ, mà là những dao động nhỏ li ti, như nhịp đập của một trái tim đang dần hồi phục. Các vết nứt trên những bức tường thành gần đó, vốn đã bị phá hủy và nứt toác, bắt đầu phát ra những âm thanh rắc rắc khe khẽ. Những viên đá nhỏ, những mảnh vỡ vụn, không phải được vá víu một cách thô kệch, mà tự động kết dính lại với nhau một cách tự nhiên, uyển chuyển. Đó không phải là sự sửa chữa đơn thuần, mà là một sự tái tạo, một sự hàn gắn từ bên trong, linh hoạt và sống động hơn. Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi đó, một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn. Thành Linh đang thức tỉnh, và nó đang tìm thấy con đường của riêng mình, không phải là sự cứng nhắc của một pháo đài vô tri, mà là sự linh hoạt của một thực thể sống, một ý chí kiên cường.
***
Khi mặt trời bắt đầu lặn xuống phía Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, gió mạnh bất ngờ nổi lên, mang theo hơi lạnh và những đám mây âm u che phủ đỉnh Thiết Giáp Thành. Tiếng còi báo động bất chợt vang vọng khắp thành, xé toang sự tĩnh lặng của buổi chiều tà, mang theo một làn sóng căng thẳng đến tột độ. "Quân địch! Hắc Thiết Vệ! Ba chục tên! Cưỡi linh thú, đang tiến đến cổng Tây!" Tiếng hô hoán của lính gác vang vọng, dứt khoát và gấp gáp. Mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét lại hòa lẫn với mùi thuốc súng thoang thoảng từ phía xa, cùng với mùi mồ hôi căng thẳng từ những người lính đang hối hả vào vị trí.
Một đội quân trinh sát của Thiên Diệu Tôn Giả, gồm khoảng ba chục Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt đen tuyền, cưỡi những con linh thú đen như mực, lao nhanh đến cổng thành. Chúng không giấu diếm ý đồ, mà tấn công bằng những đòn linh kỹ mạnh mẽ, nhằm thăm dò sức mạnh phòng ngự của Thiết Giáp Thành sau trận chiến khốc liệt vừa qua. Những luồng linh lực cuồn cuộn, những quả cầu l���a, những mũi tên băng sắc lạnh, tất cả đều nhằm vào bức tường thành tưởng chừng đã suy yếu.
"Phòng ngự! Theo kế hoạch của Tần Mặc!" Thủ Vệ trưởng Long Hổ gầm lên, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp tuyến phòng thủ. Hắn đứng sừng sững trên đỉnh thành, thanh đại đao trong tay sáng loáng, ánh mắt rực lửa quyết tâm.
Những đòn tấn công đầu tiên từ Hắc Thiết Vệ chạm vào tường thành. Thay vì chỉ bị phá hủy, thay vì những mảnh đá vỡ vụn như trước, các bức tường rung lên, nhưng không phải là sự sụp đổ. Một năng lượng vô hình lan tỏa từ bên trong, hấp thụ một phần sức mạnh của đòn đánh. Và rồi, một cảnh tượng kinh ngạc diễn ra. Những khối đá tưởng chừng vô tri, cứng nhắc, bắt đầu chuyển động! Chúng không còn là những tấm chắn tĩnh lặng. Từng khối đá lớn trồi lên thành những gai nhọn sắc bén, hướng ra ngoài, uy hiếp kẻ địch. Các khe hở do trận chiến trước tạo ra, tự động đóng lại, không phải bằng cách vá víu, mà bằng sự dịch chuyển linh hoạt của các khối đá xung quanh, tạo thành một bề mặt li��n mạch và vững chắc hơn. Đặc biệt hơn, những luồng ý chí vô hình từ Thành Linh, giờ đây mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết, kết hợp với vật lý của bức tường, khiến những đòn tấn công của Hắc Thiết Vệ bị làm chệch hướng, suy yếu đáng kể trước khi chạm vào lõi phòng thủ.
"Thành Linh... nó đang chuyển động sao?" Tô Lam thì thầm, đôi mắt nàng trợn tròn kinh ngạc. Nàng đã từng thấy Tần Mặc giao cảm với Thành Linh, nhưng chưa bao giờ hình dung được sự biến đổi này lại rõ ràng và mạnh mẽ đến thế.
"Cái quái gì thế này? Bức tường này... nó sống!" Hắc Thiết Vệ dẫn đầu gầm lên, giọng hắn tràn đầy sự kinh hoàng và hoảng loạn. Một mũi tên băng cực mạnh của hắn, vốn có thể xuyên thủng giáp trụ dày, lại bị một mảng tường thành đột ngột xoay tròn, đẩy lệch hướng và tan vỡ vô hại.
Mộc Thạch, thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm chạp nhưng kiên cố, đứng chắn trước một đợt linh lực cuồng bạo. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng rõ rệt từ Thành Linh, như thể chính thân mình cũng là một phần của bức tường sống đó. Sức mạnh của Thành Linh truyền qua Mộc Thạch, giúp hắn chống đỡ đòn đánh một cách dễ dàng hơn. Cổ Kiếm Hồn, linh hồn của thanh kiếm cổ, vung kiếm, tạo ra những đợt sóng xung kích mạnh mẽ. Những đợt sóng này không chỉ đẩy lùi kẻ địch, mà còn được tăng cường bởi chính ý chí của Thành Linh, như thể bức tường đang cùng y chiến đấu.
Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét qua chiến trường. Linh thú của Hắc Thiết Vệ, vốn hung hãn, giờ đây lại tỏ ra bất an, rụt rè trước sự "sống động" kỳ lạ của bức tường. Chúng cảm nhận được một thứ gì đó vượt xa bản năng hoang dã, một ý chí tồn tại không thể lý giải. Thiết Giáp Phụ Tá ghi chép cẩn thận từng phản ứng của Thành Linh, đôi bàn tay run rẩy vì kinh ngạc nhưng cũng đầy phấn khích. Những gì họ đang chứng kiến đã vượt xa mọi lý thuyết phòng thủ mà họ từng biết.
Sau vài đợt tấn công thất bại, những Hắc Thiết Vệ bắt đầu hoảng loạn. Chúng không thể tin được một bức tường thành lại có thể phòng thủ theo cách này. Những đòn tấn công của chúng không chỉ bị vô hiệu hóa mà còn bị phản lại một cách kỳ quái. Cuối cùng, không thể chịu đựng được sự bí ẩn và áp lực ngày càng tăng từ Thiết Giáp Thành Linh, chúng đành phải tháo chạy trong hỗn loạn, để lại phía sau vài tên lính bị thương nặng và một đám linh thú rên rỉ vì sợ hãi. Tiếng còi báo động dần tắt, thay vào đó là tiếng thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn đầy căng thẳng từ những người lính và dân chúng.
***
Đêm đó, mưa phùn nhẹ bay lất phất, gió đã ngừng, mang theo một chút hơi ẩm lạnh lẽo vào trong trung tâm chỉ huy tạm thời của Thiết Giáp Thành. Mùi đất ẩm và kim loại đã lắng xuống, chỉ còn thoang thoảng hương thảo dược từ những người đang nghỉ ngơi, tạo nên một bầu không khí vừa nhẹ nhõm vì đẩy lùi được đợt tấn công, vừa căng thẳng vì ý thức được nguy hiểm lớn hơn sắp tới.
Sau khi đội quân trinh sát của Thiên Diệu Tôn Giả rút lui trong hỗn loạn, Tần Mặc và liên minh tập trung lại để đánh giá tình hình. Mọi người đều ngồi quanh một chiếc bàn ��á lớn, ánh nến lung linh hắt bóng lên những khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc và thán phục.
"Thành Linh... nó thực sự đã thức tỉnh. Nó không còn chỉ là một bức tường nữa." Thủ Vệ trưởng Long Hổ thốt lên, giọng hắn run rẩy vì kinh ngạc. Vết sẹo trên má hắn dường như cũng giãn ra, thể hiện sự vui mừng không thể che giấu. Hắn đã dành cả đời để bảo vệ Thiết Giáp Thành, nhưng chưa bao giờ thấy nó "sống" động đến thế.
Tô Lam nhìn Tần Mặc với vẻ ngưỡng mộ sâu sắc, ánh mắt nàng lấp lánh dưới ánh nến. "Ngươi đã làm được. Ngươi đã giúp nó tìm thấy con đường của mình." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một niềm tin vững chắc. Nàng đã từng là một tu sĩ kiên định theo con đường truyền thống, nhưng Tần Mặc đã mở ra cho nàng một góc nhìn hoàn toàn mới về bản chất của vạn vật.
Tần Mặc khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt đen láy lại sáng ngời, sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mờ ảo của Thiết Giáp Thành, nơi những bức tường đá vẫn âm thầm tỏa ra một năng lượng sống động. "Đây chỉ là sự khởi đầu. Ý chí của Thành Linh đã trỗi dậy, nhưng nó cần phải mạnh mẽ hơn nữa để đối mặt với thử thách sắp tới." Hắn thở dài một hơi, cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với Thành Linh, một ý chí không chỉ muốn tồn tại mà còn muốn bảo vệ, muốn phát triển theo cách của riêng mình. Mỗi rung động từ lòng đất đều như một nhịp đập của trái tim khổng lồ, truyền tải sự kiên định và quyết tâm.
Lục Vô Trần ngồi lặng lẽ, ánh mắt sâu trũng của hắn đã không còn vẻ hoài nghi hay mệt mỏi. Thay vào đó là một sự suy ngẫm sâu sắc về tiềm năng vô hạn của 'vật tính'. "Một 'vật' có thể có ý chí kiên định đến thế... có lẽ chúng ta đã hiểu sai về con đường 'thăng tiên' bấy lâu nay," hắn lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình.
Cổ Kiếm Hồn, dưới hình dạng thanh kiếm, cũng phát ra một luồng linh khí dịu nhẹ, như một lời cổ vũ thầm lặng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nh���m nghiền nhưng vẫn canh gác cẩn mật, thể hiện sự trung thành tuyệt đối. Tất cả đều cảm nhận được rằng, điều họ đang chứng kiến không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà là sự minh chứng cho một triết lý, một con đường hoàn toàn mới.
Cùng lúc đó, cách đó hàng trăm dặm, trong căn lều chỉ huy khổng lồ của mình, Thiên Diệu Tôn Giả nhận được báo cáo về sự thất bại bất ngờ của đội quân trinh sát. Hắn, với dáng người thanh lịch và mái tóc trắng như tuyết, vẫn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng ánh mắt xanh thẳm của hắn chợt trở nên lạnh lẽo và phức tạp hơn bao giờ hết. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng "rầm" khô khốc vang lên, khiến những thuộc hạ xung quanh giật mình.
"Thú vị... một 'vật' lại có thể biểu hiện ý chí như vậy. Tần Mặc, ngươi thực sự là một mối đe dọa không thể coi thường." Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, từng lời hắn thốt ra như những lưỡi dao sắc lạnh. "Hắn đang thách thức nền tảng tín ngưỡng của toàn bộ Huyền Vực này. Nếu để hắn tiếp tục, con đường 'thăng tiên' mà chúng ta đã truy cầu ngàn năm sẽ bị lung lay tận gốc."
Hắn nhắm mắt lại, một vầng hào quang tím nhạt bao quanh cơ thể, rồi chợt mở ra, ánh mắt lóe lên sự tàn độc và tính toán. "Truyền lệnh xuống, chuẩn bị cho một cuộc tấn công tổng lực. Lần này, ta sẽ tự mình dẫn đầu. Không chỉ là phá hủy Thiết Giáp Thành, mà là nghiền nát 'ý chí tồn tại' quái gở của nó, và dập tắt ngọn lửa phản nghịch trong Tần Mặc. Hắn đã cho ta thấy một điều... rằng sự cứng rắn của vật chất, khi được gieo rắc bởi ý chí, có thể trở thành một thứ thách thức."
Thiên Diệu Tôn Giả đứng dậy, bước ra khỏi lều, nhìn về phía Thiết Giáp Thành xa xăm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng sống động đang trỗi dậy từ phía đó, một luồng năng lượng mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ thành trì nào khác. Sự thành công bước đầu của "Bức Tường Sống" này không chỉ củng cố niềm tin của các đồng minh Tần Mặc mà còn thu hút sự chú ý của hắn, và có lẽ, của cả những thế lực khác trong Huyền Vực, những người đang tìm kiếm một con đường khác ngoài "thăng tiên cực đoan". Cuộc chiến đã không còn đơn thuần là tranh giành lãnh thổ, mà đã trở thành cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống còn của Huyền Vực. Tần Mặc đã thắp lên một ngọn đuốc, và ngọn lửa ấy, dù còn nhỏ, đang bắt đầu lan tỏa, thách thức cả một nền văn minh. Hắn biết, một trận chiến kinh thiên động địa đang đến gần, một trận chiến sẽ định đoạt số phận của Thiết Giáp Thành, và có thể là của cả Huyền Vực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.