Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 871: Biến Động Thành Tường: Vũ Điệu Sắt Thép

Tiếng la hét thảm thiết của kẻ thù và tiếng gầm vang của Thành Linh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn trên chiến trường. Tần Mặc đứng trên tường thành, ánh mắt sâu thẳm dõi theo từng biến động nhỏ nhất, cảm nhận từng nhịp đập của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Khả năng biến đổi và phản công độc đáo của Thiết Giáp Thành Linh sẽ trở thành một tiền lệ, khiến các thế lực khác phải xem xét lại định nghĩa về sức mạnh và "thăng cấp". Sự bối rối và tức giận của Thiên Diệu Tôn Giả ở phía xa kia báo hiệu rằng hắn sẽ không bỏ cuộc, mà sẽ tìm cách đối phó với Tần Mặc và Thành Linh bằng những thủ đoạn tàn độc và xảo quyệt hơn, không chỉ là sức mạnh thuần túy.

Hiệu quả của "thành trì sống" này đã củng cố niềm tin và tinh thần của liên minh Tần Mặc. Tô Lam nhìn cảnh tượng bên dưới với ánh mắt rực sáng niềm hy vọng. Lục Vô Trần gật đầu đầy mãn nguyện. Long Hổ và các binh sĩ gầm lên tiếng reo hò chiến thắng, tiếng reo hò mang theo sự giải tỏa sau bao ngày bị áp bức, mang theo niềm tin mãnh liệt vào con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra. Họ biết, con đường mà Tần Mặc dẫn dắt là đúng đắn, và họ đã chứng minh được điều đó bằng chính ý chí của mình. Một chiến thắng nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa, đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng những người bảo vệ Vô Tính Thành. Giữa tiếng la hét thảm thiết của kẻ thù và tiếng gầm vang của Thành Linh, Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Ánh mắt hắn hướng về phía Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng sừng sững trên phi hành pháp bảo, khuôn mặt hắn giờ đây đã nhuốm vẻ giận dữ và căm phẫn tột độ. Một cuộc đối đầu lớn hơn, định mệnh hơn, chắc chắn sẽ đến. Và có lẽ, hiệu quả của "thành trì sống" này sẽ không chỉ thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong Huyền Vực, mà còn của cả những "Thủ Hộ Giả Của Chân Lý Thất Lạc" – những người đang hoài nghi về con đường "thăng tiên" cực đoan.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời ảm đạm phía Tây, nhưng ánh sáng đó không đủ xua tan đi không khí nặng nề, u ám đang bao trùm Thiết Giáp Thành. Gió mạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh từ những đỉnh núi xa xôi, cuốn theo cả mùi máu tanh và bụi đất từ trận chiến vừa qua. Quân địch của Thiên Diệu Tôn Giả, sau phút chốc hoảng loạn và thiệt hại nặng nề, giờ đây đã tập hợp lại, như một làn sóng đen cuồn cuộn, không ngừng ồ ạt tràn lên các bức tường thành. Những Hắc Thiết Vệ, với bộ giáp sắt đen kịt và vẻ mặt vô cảm ẩn sau lớp mũ trụ, giống như những con thiêu thân, bất chấp nguy hiểm, lao vào bức tường thành tưởng chừng bất khả xâm phạm. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng pháp khí rít lên xé gió, tiếng bước chân rầm rập của hàng vạn kẻ địch tạo thành một bản hùng ca của sự hủy diệt.

Tường thành Thiết Giáp Thành, dưới sự điều khiển của Thành Linh, không còn là những khối đá và sắt thép tĩnh lặng. Chúng sống động như một sinh vật khổng lồ đang thở, đang chuyển mình. Mỗi viên gạch, mỗi khối đá dường như đều mang một ý chí riêng, hòa quyện vào ý chí chung của Thành Linh. Các khối đá khổng lồ tự động trồi lên, hạ xuống với những tiếng rít ken két đầy ma mị, tạo thành những bức tường chắn cao đột ngột, những cái bẫy bất ngờ nuốt chửng hàng chục kẻ địch chỉ trong tích tắc. Một Hắc Thiết Vệ vừa đặt chân lên một khối đá tưởng chừng vững chắc, lập tức cảm thấy mặt đất dưới chân mình mềm nhũn, rồi khối đá đó biến thành một hố sâu hun hút, nuốt chửng hắn vào bóng tối. Những tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ những hố sâu đó, rồi im bặt, như thể bị nuốt chửng bởi chính thành trì.

Tần Mặc đứng ở vị trí trung tâm của tường thành, nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn chìm sâu vào sự kết nối với Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cảm nhận được từng rung động của ý chí nó, từng sự va chạm của linh lực địch, từng hơi thở nặng nề của thành trì khi nó chống đỡ và biến đổi. Hắn không chỉ lắng nghe, mà còn truyền đi những dòng ý niệm nhẹ nhàng, như một làn gió mát xoa dịu những vết thương, như một tia sáng dẫn đường trong bóng tối.

"Cảm nhận... sự va chạm... biến hóa... không phải chống đỡ, mà là hòa tan... không phải ngăn cản, mà là dẫn dắt...", Tần Mặc thầm thì, giọng nói nhẹ như làn sương, nhưng lại mang một sức mạnh xuyên thấu, truyền thẳng vào ý thức của Thành Linh. Hắn không ra lệnh, mà là gợi mở, giúp Thành Linh phát huy tối đa "vật tính" cố hữu của mình. Những tháp canh, vốn là những khối kiến trúc nặng nề, giờ đây như những cánh tay khổng lồ, xoay chuyển linh hoạt, phóng ra những luồng năng lượng không phải pháp thuật thuần túy, mà là "ý chí vật tính" được cô đọng từ kim loại và đá của chính nó. Những luồng năng lượng này không gây nổ lớn, nhưng lại có sức xuyên phá kinh người, xuyên thủng giáp trụ của địch như xuyên qua tờ giấy.

Dưới chân tường thành, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm thanh đại đao, đang chỉ huy binh sĩ. Mặc dù vẻ ngoài thô ráp, nhưng ánh mắt hắn lại đầy sự tin tưởng khi nhìn thấy sự biến đổi kỳ diệu của thành trì.

"Giữ vững! Thành đang bảo vệ chúng ta! Tin tưởng vào nó!" Long Hổ gầm lên, tiếng nói của hắn át cả tiếng gió và tiếng va chạm. Các binh sĩ Vô Tính Thành, vốn không có linh căn, không thể tu luyện như các tu sĩ bên ngoài, nhưng giờ đây, họ cảm thấy một sức mạnh vô hình đang nâng đỡ, bảo vệ họ. Sự kiên cường của thành trì đã truyền sang họ một ý chí chiến đấu sắt đá.

Các khối đá khổng lồ, sắc nhọn, không chỉ trồi lên từ mặt đất, mà còn tự động tách ra từ thân tường thành, biến thành những cột thép sắc như gươm, đâm xuyên qua đội hình Hắc Thiết Vệ đang cố gắng leo lên. Tiếng thét thất thanh vang lên, máu tươi nhuộm đỏ bức tường đá. Cùng lúc đó, Cổ Kiếm Hồn, đã hợp nhất ý chí của mình với Thiết Giáp Thành Linh, phát ra một tiếng kiếm ngâm vang vọng khắp không gian. Dưới sự ��iều khiển của Tô Lam, thanh kiếm cổ không chỉ đơn thuần là vũ khí, mà còn là một phần mở rộng của thành trì. Các khe hở trên tường thành, những đường nứt tự nhiên, hay thậm chí là những lỗ hổng do đòn tấn công của địch gây ra, giờ đây không còn là điểm yếu. Từ đó, vô số "kiếm khí" sắc bén như những vì sao băng, không chỉ mang sức mạnh vật lý mà còn ẩn chứa "ý chí tồn tại" của Thành Linh và Cổ Kiếm Hồn, bắn ra như mưa. Những luồng kiếm khí này không chỉ đơn thuần là cắt xuyên giáp trụ, mà còn xâm nhập vào linh hồn của những kẻ địch, khiến chúng cảm thấy một sự suy yếu tinh thần lạ lùng, một cảm giác hoảng loạn và sợ hãi không rõ nguyên nhân.

Một Hắc Thiết Vệ, vừa thoát khỏi một cái bẫy đá, đang cố gắng định thần thì một luồng kiếm khí vô hình xuyên qua vai hắn. Hắn không cảm thấy đau đớn ngay lập tức, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác như linh hồn mình bị rút cạn. Hắn ngã quỵ, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng khi nhìn lên bức tường thành đang chuyển động. "Thành trì này... nó sống! Nó đang nhìn chúng ta!?" Hắn thốt lên, giọng run rẩy, trước khi bị một khối đá khác đè bẹp.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, gầm lên một tiếng dài uy dũng, lao thẳng vào những kẻ địch đang bối rối. Bộ vuốt sắc như thép của nó xé toạc giáp trụ, hàm răng chắc khỏe nghiền nát xương cốt. Nó không phải là một sinh vật tu luyện theo cách thông thường, mà là một sinh linh đã tìm thấy "vật tính" của chính mình – bản năng săn mồi, sự trung thành tuyệt đối và sức mạnh nguyên thủy. Sự dũng mãnh của Hắc Phong, kết hợp với sự bất ngờ và tàn khốc của đòn phản công từ Thiết Giáp Thành, đã khiến hàng ngũ quân địch tan rã từng mảng. Sự tự tin ban đầu của Hắc Thiết Vệ và các tu sĩ phe địch biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và sợ hãi tột độ. Tần Mặc cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa ý chí của Thành Linh, Cổ Kiếm Hồn, Hắc Phong và cả những người dân Vô Tính Thành đang chiến đấu. Đây chính là "cân bằng bản chất", không phải ép buộc vạn vật phải trở thành thứ không phải của chúng, mà là để chúng phát huy tối đa "vật tính" của chính mình.

***

Trên Cầu Đá Vọng Cảnh, một kiến trúc cổ kính với những chạm khắc hoa văn phức tạp, tráng lệ nhưng giờ đây lại mang một vẻ u ám dưới ánh trăng mờ, Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững. Gió lạnh thổi qua, làm vạt trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn bay phấp phới, nhưng không thể làm lay động thân hình uy nghiêm của hắn. Ánh mắt xanh thẳm của hắn dõi theo chiến trường bên dưới, nơi cuộc chiến đang diễn ra khốc liệt. Ban đầu, trên khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của hắn là sự tự tin tuyệt đối, một nụ cười khinh miệt đối với những kẻ dám chống lại ý chí của hắn. Hắn tin rằng, chỉ cần sức mạnh đủ lớn, mọi thứ đều phải khuất phục.

Tuy nhiên, khi chứng kiến các bức tường thành không chỉ phòng thủ vững chắc mà còn tự động biến đổi một cách kỳ dị, gây ra những đòn đánh không theo bất kỳ quy luật tu luyện thông thường nào, khuôn mặt hắn dần lộ vẻ bối rối, rồi chuyển sang phẫn nộ. Hắn đã từng thấy những pháp khí có linh, những thần binh có ý chí, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một thành trì, một khối vật chất khổng lồ, lại có thể "sống" và chiến đấu một cách thông minh đến vậy. Những "gai" đá nhọn hoắt mọc lên từ lòng đất, những khối tường thành tự động nghiêng đổ, những luồng kiếm khí vô hình xuyên phá linh hồn... tất cả đều nằm ngoài sự tính toán và nhận thức của hắn về "vật".

"Không thể... Thứ này không phải là pháo đài vô tri..." Thiên Diệu Tôn Giả lẩm bẩm, giọng nói lạnh lẽo vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của Cầu Đá Vọng Cảnh. Hắn đã sống hàng ngàn năm, trải qua vô số trận chiến, nhìn thấy vô số kỳ tích, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn cảm thấy một sự bất an sâu sắc. "Tần Mặc... ngươi đã làm gì?" Hắn nghiến răng, hình ảnh Tần Mặc với vẻ mặt bình thản, đôi mắt sâu thẳm lại hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn không thể chấp nhận rằng một thiếu niên không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, lại có thể tạo ra một thứ thách thức hoàn toàn nền tảng tín ngưỡng của hắn.

Sự tức giận của Thiên Diệu Tôn Giả b��ng lên như ngọn lửa. Trong mắt hắn, Thiết Giáp Thành Linh là một dị vật, một sự sai trái cần phải bị tiêu diệt để bảo vệ "thiên đạo" mà hắn tin tưởng. Hắn không còn tin vào sức mạnh thuần túy của các Hắc Thiết Vệ, bởi những gì họ đang đối mặt không phải là sức mạnh vật lý đơn thuần. Hắn phải dùng thủ đoạn khác, một thủ đoạn có thể trấn áp tận gốc "vật tính" kỳ lạ này.

Hắn vung tay áo, một luồng linh lực cuồn cuộn màu xanh thẳm từ cơ thể hắn phóng ra, mạnh mẽ đến mức làm không khí xung quanh rung chuyển bần bật. Linh lực này không phải để tấn công trực diện, mà là để tạo ra một áp lực vô hình, một trường lực trấn áp bao trùm toàn bộ chiến trường. Cả Cầu Đá Vọng Cảnh cũng rung lên nhè nhẹ dưới uy áp của hắn.

"Đội hình thứ ba! Kích hoạt Linh Khí Trấn Áp! Ta muốn nhìn thấy bản chất 'thô sơ' của nó bị nghiền nát!" Thiên Diệu Tôn Giả ra lệnh, giọng nói uy nghiêm nhưng ẩn chứa sự giận dữ tột độ. Hắn muốn ép Thiết Giáp Thành trở lại trạng thái vô tri, không thể biến đổi, không thể "sống". Hắn tin rằng, bất kỳ vật nào, dù có linh trí đến mấy, cũng không thể thoát khỏi sự chi phối của linh lực tu luyện đỉnh cao. Ánh mắt hắn lóe lên một tia tàn độc: "Ngươi tưởng có thể thách thức thiên đạo? Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là ý chí của 'tiên'!"

Luồng linh lực xanh thẳm từ Thiên Diệu Tôn Giả nhanh chóng bao phủ Thiết Giáp Thành, tạo thành một lớp màn mờ ảo nhưng nặng nề. Mùi kim loại cháy xém và mùi linh khí đậm đặc bao trùm không gian, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Tiếng gió rít lên những âm thanh ghê rợn hơn, như tiếng than khóc của vạn vật đang bị áp chế. Các Hắc Thiết Vệ, vốn đang hoảng loạn, cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình từ phía Thiên Diệu Tôn Giả truyền đến, khiến tinh thần họ trở nên kiên cố hơn, dù vẫn còn chút sợ hãi. Họ lại tiếp tục lao lên, nhưng lần này, mang theo một sự tàn nhẫn và vô cảm hơn, như những cỗ máy bị điều khiển bởi một ý chí tối thượng.

***

Dưới áp lực trấn áp của Thiên Diệu Tôn Giả, các biến đổi của Thiết Giáp Thành trở nên khó khăn hơn. Tường thành bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ ken két nặng nề, những khối đá chuyển động chậm lại, như thể đang phải gánh chịu một sức nặng vô hình khổng lồ. Tuy nhiên, chúng không hề dừng lại. Các vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt tường thành, không phải là dấu hiệu của sự đổ vỡ, mà như những "mạch máu" đang căng phồng, "đổ mồ hôi" bằng linh lực và ý chí. Mùi sắt cháy và bụi đất trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi mồ hôi của những binh sĩ đang chiến đấu.

Tần Mặc, ở vị trí trung tâm, cảm nhận rõ rệt sự giằng co mãnh liệt trong ý thức của Thành Linh. Áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ tác động vật lý, mà còn muốn nghiền nát "ý chí tồn tại" của thành trì. Hắn nhắm chặt mắt, toàn bộ tâm trí tập trung vào việc duy trì kết nối sâu sắc nhất với Thành Linh, truyền đi những ý niệm trấn an và dẫn lối.

"Không cần chống lại... hãy hòa vào áp lực... biến nó thành sức mạnh của chính mình..." Tần Mặc truyền ý niệm, giọng nói của hắn trong tâm trí Thành Linh giờ đây không còn là lời thì thầm m�� là một làn sóng ấm áp, vững chãi. "Đá có thể chịu đựng, nhưng cũng có thể phản công... Sự cứng rắn không chỉ là bất động, mà còn là khả năng biến đổi để thích nghi. Hãy là dòng nước, không phải là bức tường."

Lời dẫn dắt của Tần Mặc đã giúp Thiết Giáp Thành Linh tìm ra một con đường mới. Các bức tường thành bắt đầu "đổ mồ hôi" bằng linh lực một cách rõ rệt hơn, những luồng khí màu xám bạc bốc lên từ các khe nứt, như thể thành trì đang trút bỏ đi lớp vỏ cũ, chuẩn bị cho một sự lột xác. Các biến đổi tuy chậm hơn, nhưng lại chắc chắn hơn, mang theo một ý chí kiên định và quyết liệt hơn. Thay vì những phản công hỗn loạn ban đầu, giờ đây mỗi lần biến hóa đều được tính toán chính xác, dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về điểm yếu của kẻ địch.

Một bức tường thành khổng lồ ở phía Đông, nơi đội hình Hắc Thiết Vệ đang tập trung leo lên đông nhất, bất ngờ nghiêng mình sang một góc lớn. Không phải đổ sập, mà là một sự "điều chỉnh" có chủ đích, một chuyển động chậm rãi nhưng đầy uy lực. Ti���ng kim loại rít lên ghê rợn khi các khối đá cọ xát vào nhau, rồi với một tiếng "ầm" lớn, nó quét ngang cả một đội hình Hắc Thiết Vệ đang cố gắng bám víu. Hàng trăm binh sĩ bị hất văng xuống vực sâu bên dưới, tiếng la hét cắt ngang không gian, rồi im bặt.

Tô Lam, đang chiến đấu cùng Cổ Kiếm Hồn ở gần đó, chứng kiến cảnh tượng này với ánh mắt ngạc nhiên tột độ. Thanh kiếm của nàng vẫn sắc bén như cũ, nhưng giờ đây, nàng cảm thấy một sự cộng hưởng mạnh mẽ hơn với các biến đổi của thành. "Thật không thể tin được... Nó không chỉ phòng thủ!" Tô Lam thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. Nàng từng nghĩ thành trì sẽ chỉ chống đỡ, nhưng giờ đây, nó lại chủ động tấn công, và còn tấn công một cách thông minh đến vậy.

Ngay sau đó, những khe nứt trên bức tường thành, những vết rạn tưởng chừng là điểm yếu, lại mở ra. Không phải để lộ pháo đài, mà là để phun ra những dòng cát sắt mịn, sắc như dao cạo. Những hạt cát này, được tôi luyện bằng "vật tính" của thành, mang theo một sức mạnh xuyên thấu kinh ngư��i, tạo thành những luồng đạn màu xám bạc, bắn ra như mưa, gây thương vong lớn cho quân địch. Các Hắc Thiết Vệ, dù có giáp trụ vững chắc, cũng không thể chống đỡ được những hạt cát sắt này. Chúng xuyên qua khe hở giáp, cắt vào da thịt, gây ra những vết thương sâu và đau đớn. Tiếng la hét lại vang lên, nhưng lần này là tiếng thét của sự hoảng loạn và tuyệt vọng.

Cổ Kiếm Hồn, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc và Tô Lam, thực hiện những nhát chém chính xác vào những điểm yếu mà Thành Linh vừa tạo ra. Kiếm khí của nó không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà là một ý chí sắc bén, xuyên qua những lớp giáp dày đặc, tìm đến những vị trí trọng yếu. Hắc Phong, con sói đen tuyền, gầm lên một tiếng, lao mình vào giữa đội hình địch, nó không chỉ dùng móng vuốt và răng nanh, mà còn dùng chính thân thể khổng lồ của mình để tạo ra sự hỗn loạn, đẩy kẻ thù vào những cái bẫy chết người do thành trì tạo ra.

Trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Thiết Giáp Thành, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc và ý chí kiên định của Thành Linh, đã biến mình thành một sinh vật khổng lồ, biết thở, biết cảm nhận, và biết tấn công. Nó không còn chỉ là một pháo đài, mà là một vũ điệu sắt thép, mỗi chuyển động đều mang theo sự sống và ý chí bất khuất. Từ xa, Thiên Diệu Tôn Giả chứng kiến cảnh tượng này, khuôn mặt hắn giờ đây không chỉ là phẫn nộ, mà còn là một sự tức giận đến tột độ, một sự giận dữ pha lẫn bối rối khi hắn nhận ra, con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt, con đường của "vật tính" và "cân bằng bản chất", không phải là sự lệch lạc, mà là một sức mạnh hoàn toàn mới, một thứ mà hắn chưa từng thấy, và không thể hiểu nổi. Hắn biết, hắn phải thay đổi chiến lược, và hắn sẽ không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn tàn độc và quy mô lớn hơn để đối phó với sự kháng cự bất ngờ này. Có thể là những pháp bảo trấn áp cổ xưa, hay những công pháp đặc biệt mà hắn đã giữ kín hàng ngàn năm. Cuộc chiến, dường như, chỉ mới bắt đầu bước vào giai đoạn cam go nhất.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free