Vạn vật không lên tiên - Chương 872: Chiến Thuật Tan Vỡ: Luân Vũ Vô Thường
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, thân ảnh uy nghi như ngọn núi bất khuất giữa phong ba, nhưng đôi mắt xanh thẳm của hắn đã không còn vẻ tự tin thường thấy, thay vào đó là một ngọn lửa cuồng nộ đang bùng cháy dữ dội. Hắn đã thấy, đã chứng kiến cái "vũ điệu sắt thép" của Thiết Giáp Thành, một sự kháng cự không thể lý giải, một sức mạnh không thể phân tích bằng bất kỳ công pháp hay triết lý tu luyện nào mà hắn từng biết. Hắn nhận ra, con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt, con đư���ng của "vật tính" và "cân bằng bản chất", không phải là sự lệch lạc, mà là một sức mạnh hoàn toàn mới, một thứ mà hắn chưa từng thấy, và không thể hiểu nổi. Hắn biết, hắn phải thay đổi chiến lược, và hắn sẽ không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn tàn độc và quy mô lớn hơn để đối phó với sự kháng cự bất ngờ này. Cuộc chiến, dường như, chỉ mới bắt đầu bước vào giai đoạn cam go nhất.
***
Trên tường thành Thiết Giáp Thành, Tần Mặc đứng vững như một cột trụ giữa biển lửa chiến tranh đang bùng nổ dữ dội. Gió mạnh gào thét, mang theo bụi đá, mùi khói thuốc súng nồng nặc và cả mùi tanh của máu, quất vào mặt hắn, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của thiếu niên vẫn bình thản lạ thường, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của chiến trường. Hắn không xuất thủ trực tiếp, thân hình gầy gò của hắn dường như quá nhỏ bé so với sự khốc liệt của trận chiến, nhưng ý chí của hắn, sự kết nối sâu thẳm với Thiết Giáp Thành Linh, lại là sợi dây vô hình điều khiển mọi biến động.
Các bức tường xung quanh Tần Mặc không còn là những khối đá vô tri. Chúng biến hình liên tục, tựa như một cơ thể sống, mỗi phiến đá, mỗi khớp kim loại đều mang theo một "ý chí tồn tại" mãnh liệt, né tránh những đòn công kích mạnh mẽ của quân Thiên Diệu Tôn Giả. Quân địch, dưới sự thúc giục của Thiên Diệu, đã nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Chúng không còn tấn công ồ ạt một cách vô thức, mà bắt đầu tìm cách xuyên phá các điểm yếu cố định, hoặc dùng pháp trận trấn áp để cố định những biến đổi kỳ dị của thành. Những tu sĩ tinh thông trận pháp lập tức bố trí các phù văn, cố gắng khóa chặt một khu vực tường thành, hòng tạo ra một điểm đột phá. Nhưng mỗi khi một pháp trận được kích hoạt, Thiết Giáp Thành Linh lại đột ngột biến đổi, dùng những phản ứng "vật tính" không thể lý giải để vô hiệu hóa hoặc biến đổi đòn tấn công của chúng thành lợi thế của mình.
Một toán Hắc Thiết Vệ hùng hậu, dưới sự chỉ huy của một tu sĩ Bán Tiên cảnh, phóng lên một đoạn tường thành tưởng chừng như tĩnh lặng. Chúng định dùng trọng binh và pháp bảo công thành để phá hủy một góc tường đã có vẻ ổn định. Tuy nhiên, đúng lúc chúng chuẩn bị tiếp cận, phiến đá dưới chân chúng đột nhiên lún xuống, không phải sụp đổ, mà là một sự "hạ thấp" có chủ đích, tạo thành một khe núi sâu hun hút. Hàng trăm Hắc Thiết Vệ mất thăng bằng, rơi vào khoảng không, rồi bị những bức tường đá hai bên đột ngột khép lại, nghiền nát thành bãi thịt nát. Tiếng kim loại va đập chói tai của giáp trụ vỡ vụn xen lẫn những tiếng thét kinh hoàng, rồi tất cả im bặt, chỉ còn lại những vệt máu đen sẫm trên những khối đá lạnh lẽo.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, ý niệm của hắn hòa quyện cùng Thành Linh, thấu hiểu khát khao của từng phiến đá, từng thớ kim loại. "Đá có ý chí của đá, kim loại có ý chí của kim loại. Chúng không cần tuân theo quy tắc của linh lực. Hãy lắng nghe bản chất của chúng, không phải quy tắc của chúng." Hắn không ra lệnh, mà là gợi ý, là thấu hiểu, giúp Thành Linh tự tìm ra con đường phản ứng tối ưu nhất, hòa hợp với "vật tính" tự thân của nó.
Tô Lam, đang chiến đấu quyết liệt bên cạnh Tần Mặc, thanh kiếm trong tay nàng múa lên những đường kiếm tinh xảo, đẩy lùi từng đợt tấn công của quân địch. Nàng nhìn thấy những biến đổi kỳ lạ của thành, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ kinh ngạc. "Những đòn đánh này... chúng không thể đoán trước được!" Nàng thốt lên, vừa chém bay một tu sĩ địch vừa cố gắng giữ vững vị trí. Kiếm khí của nàng sắc bén, nhưng nàng cảm thấy nó được tăng cường, được dẫn dắt bởi chính ý chí của thành, như thể những phiến đá xung quanh cũng đang "hỗ trợ" nàng trong từng nhát chém.
Cổ Kiếm Hồn, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc và Tô Lam, thực hiện những nhát chém chính xác vào những điểm yếu mà Thành Linh vừa tạo ra. Kiếm khí của nó không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà là một ý chí sắc bén, xuyên qua những lớp giáp dày đặc, tìm đến những vị trí trọng yếu. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," Cổ Kiếm Hồn gầm lên, thân hình uy nghi của một chiến binh giáp trụ cổ xưa lướt đi giữa làn tên đạn, mỗi c�� vung kiếm đều tạo ra một vệt sáng chói lòa, quét sạch một nhóm địch. Nó không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh vật lý, mà còn bằng linh hồn của một vũ khí đã trải qua hàng ngàn trận chiến, thấu hiểu sự sống và cái chết.
Hắc Phong, con sói đen tuyền khổng lồ, gầm lên một tiếng vang động cả chiến trường, lao mình vào giữa đội hình địch. Nó không chỉ dùng móng vuốt và răng nanh sắc nhọn để xé xác kẻ thù, mà còn dùng chính thân thể uy dũng của mình để tạo ra sự hỗn loạn. Mỗi cú hích, mỗi lần nó lướt qua, đều đẩy kẻ thù vào những cái bẫy chết người do thành trì tạo ra: những tảng đá đột nhiên trồi lên, những khe nứt bất ngờ xuất hiện, hay những "cánh tay" sắt thép khổng lồ vụt lên từ bức tường, tóm lấy những phi thuyền hoặc pháp bảo đang cố gắng bay qua, nghiền nát chúng thành từng mảnh. Tiếng vũ khí va chạm, tiếng la hét tuyệt vọng, tiếng gầm của Hắc Phong, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Y không thể ngờ rằng một thành trì lại có thể sống động đến mức này. Y dùng đôi tay già nua nhưng linh hoạt của mình để điều khiển những luồng linh lực, tạo ra những lá chắn bảo vệ cho Tần Mặc và các chiến hữu, đồng thời dùng các công pháp khắc chế để làm chậm bước tiến của quân địch. Y đã từng hoài nghi về con đường "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đang theo đuổi, nhưng giờ đây, y đang chứng kiến tận mắt sức mạnh không thể lý giải của nó.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với vết sẹo trên má và thân hình vạm vỡ, chỉ huy các binh lính Thiết Giáp Thành còn lại, phối hợp nhịp nhàng với những biến đổi của thành. Hắn nhìn thấy những phiến đá dưới chân mình tự động dịch chuyển, mở ra những lối đi bí mật, hoặc tạo thành những chướng ngại vật vững chắc. "Thành trì đang sống! Nó tự tìm cách chiến đấu!" Long Hổ gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng tràn đầy niềm tin, vung thanh đại đao trong tay, chém bay một Hắc Thiết Vệ đang cố gắng vượt qua lớp phòng thủ. Các binh lính, dù ban đầu có chút bối rối, nhưng giờ đ��y đã quen với sự biến hóa này, dựa vào nó để chiến đấu hiệu quả hơn. Họ không còn chỉ là những người lính phòng thủ đơn thuần, mà là những bộ phận của một cơ thể sống khổng lồ, cùng nhau thở, cùng nhau chiến đấu.
Các tu sĩ địch, đặc biệt là những Hắc Thiết Vệ, bắt đầu hoang mang tột độ. Chúng đã được huấn luyện để đối phó với mọi loại pháp trận, mọi loại công pháp, mọi loại địa hình, nhưng không có bài huấn luyện nào dạy chúng cách chiến đấu với một bức tường thành biết suy nghĩ, biết biến đổi theo ý muốn. Các đội hình của chúng bắt đầu tan rã, sự phối hợp trở nên lỏng lẻo. Mỗi khi chúng tìm được một điểm tựa, một khe hở, thì lập tức nó lại biến mất, hoặc biến thành một cái bẫy chết người. Sự sợ hãi lan truyền như một dịch bệnh, phá hủy ý chí chiến đấu của chúng từ bên trong.
***
Cách Thiết Giáp Thành một quãng, tại đài quan sát tạm thời trên Cầu Đá Vọng Cảnh, Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững, thân hình thanh lịch, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến phấp phới trong gió mạnh. Dáng vẻ uy nghiêm và quyền lực của hắn vẫn còn đó, nhưng khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn giờ đây đã nhuốm một màu xanh xám, ánh mắt xanh thẳm tràn ngập sự khó hiểu, tức giận tột độ, và một nỗi bối rối sâu sắc. Tiếng gió gào thét, những đám mây đen kịt vần vũ trên bầu trời, phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm trí hắn.
Các cố vấn và chiến thuật sư của hắn, những kẻ từng tự hào là tinh thông vạn pháp, giờ đây run rẩy, liên tục trình bày các báo cáo thất bại. Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt tái mét, quỳ sụp xuống: "Thưa Tôn Giả, chúng tôi đã thử pháp trận định vị, nhưng Thành Linh lại biến đổi mạch năng lượng của nó. Các bức tường không tuân theo bất kỳ quy tắc vật lý nào! Chúng tôi không thể khóa chặt bất kỳ khu vực nào!"
Một cố vấn khác, lão già tóc bạc phơ với kinh nghiệm trận mạc dày dặn, cũng không giấu nổi vẻ tuyệt vọng trong giọng nói run rẩy: "Thưa Tôn Giả, chúng tôi cố gắng cô lập khu vực phía Đông bằng bùa chú, nhưng nền đất đột ngột nhô lên, nuốt chửng hàng trăm binh sĩ. Những tảng đá đó... chúng biến thành những cái hàm khổng lồ, nhai nát cả giáp trụ. Không thể tin được! Chưa từng có tiền lệ nào trong hàng vạn năm tu luyện!"
Thiên Diệu Tôn Giả siết chặt nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Mái tóc trắng như tuyết của hắn như muốn dựng đứng lên, từng sợi tóc dường như cũng đang gào thét trong sự phẫn nộ. "Vô nghĩa! Tất cả đều vô nghĩa!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây đã biến thành một tiếng rống đầy uy áp, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. "Thứ 'vật' này... nó không có linh căn, không có mạch luân, không có bất kỳ dấu hiệu của sự 'khai linh' theo đúng nghĩa nào! Tại sao lại có thể biến hóa đến mức này?!"
Hắn không thể tin rằng một 'vật' lại có thể kháng cự theo cách phi logic đến vậy, thách thức mọi hiểu biết về tu luyện của hắn, phá vỡ mọi định luật về "vật tính" mà hắn từng coi là chân lý. Đối với hắn, vạn vật đều có một con đường "thăng cấp" rõ ràng, một quy trình "khai linh" và "thăng tiên" đã được định sẵn qua hàng ngàn năm. Nhưng Thiết Giáp Thành này, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, lại đang tạo ra một tiền lệ mới, một con đường điên rồ, nằm ngoài mọi sự kiểm soát và lý giải của hắn.
"Hắn... hắn đang biến Thiết Giáp Thành thành một con quái vật, Tôn Giả," một cố vấn khác run rẩy thốt lên, "Nó không còn là một thành trì nữa! Nó là một sinh vật khổng lồ, biết suy nghĩ, biết phản công!"
Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh của Thiên Diệu Tôn Giả. Một "vật" trở thành "sinh vật" mà không cần đến con đường "thăng tiên" của hắn? Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là hàng vạn năm tu luyện, hàng vạn năm truy cầu chân lý của hắn đều là sai lầm sao? Sự tức giận của hắn không còn chỉ là sự phẫn nộ vì thất bại trong chiến lược, mà đã chuyển thành một cơn thịnh nộ dữ dội vì thế giới quan của hắn đang bị lung lay tận gốc rễ.
"Im miệng!" Thiên Diệu Tôn Giả rít lên, đập mạnh tay xuống chiếc bàn đá trước mặt. Chiếc bàn, vốn được làm từ loại Hắc Huyền Thạch cứng rắn nhất, lập tức vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Các cố vấn co rúm lại, không dám thở mạnh. Hắn quay lưng lại với chiến trường đang hỗn loạn, ánh mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào hư không, xuyên qua những đám mây đen, như đang nhìn vào một vực thẳm vô định. Ý nghĩ tàn độc từ Chương 871, một kế hoạch điên rồ và cực đoan, đã hình thành từ lâu trong tâm trí hắn như một giải pháp cuối cùng, giờ đây bắt đầu trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không chấp nhận thất bại. Hắn sẽ không chấp nhận một con đường mới. Hắn sẽ nghiền nát Tần Mặc, nghiền nát Thiết Giáp Thành, và chứng minh rằng con đường của hắn mới là chân lý duy nhất. Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy điên cuồng từ từ nở trên khóe môi hắn, báo hiệu một tai họa còn lớn hơn sắp giáng xuống.
***
Dưới sâu trong Thiết Giáp Thành, cách xa tiếng gầm thét của chiến trường và những biến động dữ dội trên mặt đất, Thiết Giáp Phụ Tá đang đứng trong lõi của thành. Nơi đây, ánh sáng ấm áp từ những tinh thạch linh động toát ra, xua tan đi sự lạnh lẽo của đá và kim loại, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ. Những bức tường xung quanh hắn được chạm khắc những phù văn cổ xưa, giờ đây không còn chỉ là những đường nét trang trí, mà là những mạch năng lượng đang luân chuyển không ngừng, phát ra những rung động nhẹ nhàng, như nhịp thở của một sinh vật khổng lồ.
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại ánh lên sự ngạc nhiên đến tột độ, đã từng chỉ xem thành phố này như một pháo đài tĩnh vật, một cỗ máy chiến tranh được xây dựng để phòng thủ. Hắn đã dành cả đời mình để giám sát hệ thống phòng thủ, hiểu rõ từng quy tắc, từng cơ chế. Nhưng giờ đây, mọi quy tắc đều bị phá vỡ. Hắn cảm nhận được một sự sống mãnh liệt, một ý chí kiên cường đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.
Hắn chạm tay vào một phiến đá đang rung động nhẹ, cảm nhận rõ rệt sự ấm áp và những dòng năng lượng vô hình luân chuyển bên trong. Các đường mạch năng lượng không còn cố định như hắn từng ghi nhớ trên bản đồ, mà liên tục thay đổi, uốn lượn, như m��t mạng lưới thần kinh phức tạp, phản ứng với từng đợt tấn công từ bên ngoài, từng ý niệm truyền đến từ Tần Mặc. Nhịp đập "trái tim" của Thành Linh, từ ánh sáng ấm áp và mờ ảo trong những ngày đầu, giờ đây trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, hướng dẫn từng biến đổi nhỏ nhất của gạch đá, kim loại.
Trước đây, hắn chỉ thấy sự cứng nhắc của mệnh lệnh, sự chính xác của cơ chế. Nhưng giờ đây, hắn có thể "thấy" được ý chí của Thành Linh – không phải để hủy diệt, không phải để chinh phục, mà là để bảo vệ. Bảo vệ những người dân vô tội, bảo vệ bản chất của chính nó, không bị ép buộc "thăng cấp" theo cách mà Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn. Nó không phải là sự phản kháng mù quáng, mà là sự kiên định vào "cân bằng bản chất", vào quyền được là chính nó.
Tần Mặc, thông qua kết nối sâu sắc, không phải ra lệnh cho Thành Linh như một chủ nhân ra lệnh cho nô lệ. Hắn là một người "gợi ý", một người "thấu hiểu", giúp Thành Linh tìm ra những cách phản ứng tối ưu nhất, hòa hợp với "vật tính" tự thân của nó. Hắn giúp Thành Linh nhận ra tiềm năng của mình, không phải bằng cách áp đặt một con đường "thăng tiên" cố định, mà bằng cách khuyến khích nó "sống" và "chiến đấu" theo bản chất nguyên thủy của mình. Chính vì lẽ đó, sự biến đổi của thành không theo một logic nào mà quân địch có thể phân tích được, bởi vì nó không phải là một cỗ máy tu luyện, mà là một sinh mệnh đang tìm cách tự vệ và tồn tại.
Thiết Giáp Phụ Tá lùi lại một bước, ánh mắt lấp lánh như vừa phát hiện ra một chân lý vĩ đại. "Thành trì... nó đang thở. Nó đang sống theo cách riêng của mình..." Hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng sự kinh ngạc và một niềm tin mới mẻ. Hắn nhận ra sự khác biệt giữa "thăng cấp" cưỡng ép – một sự ép buộc vật chất phải thoát ly bản chất để đạt đến một cấp độ cao hơn – và "sống" một cách tự nhiên – một sự cho phép vật chất phát huy tối đa tiềm năng của nó trong chính hình hài và bản chất vốn có. Đây không chỉ là một trận chiến giữa hai phe phái, mà còn là một cuộc đối đ���u giữa hai triết lý sống. Và trong lõi của Thiết Giáp Thành, Thiết Giáp Phụ Tá đã chọn cho mình một niềm tin. Hắn tin rằng, con đường của Tần Mặc, con đường của sự cân bằng, có thể không dẫn đến "thiên tiên", nhưng chắc chắn sẽ dẫn đến sự sống vĩnh cửu và chân thực nhất.
Cảm nhận được sự rung động mãnh liệt hơn từ lõi thành, hắn biết trận chiến vẫn chưa kết thúc, mà có thể còn trở nên khốc liệt hơn nữa. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không còn sợ hãi. Nếu một thành trì có thể sống và chiến đấu đến vậy, thì còn gì là không thể? Một tia hy vọng le lói bùng lên trong trái tim người lính kiên trung, giữa bối cảnh chiến tranh tàn khốc, một tia hy vọng cho một con đường khác, một con đường mà vạn vật có thể được là chính mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.