Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 881: Tẩy Não Vô Hình: Khi Ý Chí Thành Phố Tan Rã

Tần Mặc đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi luồng ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả bị bật ngược. Thiết Giáp Thành Linh phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, không chói chang, mà là ánh sáng của sự bình yên, của sự vững chãi, như một lời khẳng định về sức mạnh mới mà nó đã tìm thấy. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ bỏ, mà sẽ phát triển các phương pháp tấn công tâm lý, tinh thần và thao túng ý chí tinh vi hơn, dựa trên việc hắn đã nhận ra sức mạnh của 'ý chí tồn tại' không tu luyện. Nhưng hắn cũng biết, Thiết Giáp Thành đã sẵn sàng.

Sức mạnh tập thể của dân cư phàm trần, khi được kết nối và dẫn dắt đúng cách, đã trở thành một dạng phòng thủ hoặc sức mạnh mới trong Huyền Vực, thách thức các khái niệm tu luyện truyền thống. Thiết Giáp Thành, với những vết sẹo và sự hồi sinh của nó, sẽ trở thành một hình mẫu, một "thí nghiệm sống" cho con đường cân bằng, thu hút sự chú ý và có thể cả sự ghen ghét từ các thế lực khác. Nhưng đó là một cái giá đáng phải trả cho một chân lý mới, một con đường mới cho Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được sự kiệt quệ tinh thần của bản thân, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua các khe hở của những gian hàng gỗ, đánh thức Phố Chợ Sáng của Thiết Giáp Thành. Không khí mát lành sau một đêm dài phảng phất mùi đất ẩm, mùi bánh mì mới nướng và hương thảo mộc từ quầy hàng của các y sư. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng rao hàng đều đều của một vài tiểu thương thức dậy sớm, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của sự sống. Những con đường lát đá cuội còn đọng sương đêm, lấp lánh dưới ánh bình minh, hứa hẹn một ngày mới an lành. Tần Mặc, với dáng người thanh tú, mái tóc đen nhánh buông tự nhiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm, bước đi chậm rãi giữa những quầy hàng đang dần tấp nập. Tô Lam, thanh thoát và kiên định trong bộ y phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, luôn giữ khoảng cách vừa phải phía sau hắn, ánh mắt phượng sắc sảo không ngừng quan sát xung quanh.

“Phục hồi thật nhanh,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thanh thoát nhưng pha chút ngạc nhiên. “Chỉ mới vài tuần, mọi thứ đã trở lại như chưa từng có trận chiến.”

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, đôi mắt hắn không chỉ nhìn ngắm cảnh vật mà còn lắng nghe. Hắn lắng nghe tiếng vang vọng của 'ý chí tồn tại' từ mỗi gian hàng, từ mỗi phiến đá, và quan trọng hơn, từ mỗi con người. Hắn cảm nhận được sự kiên cường, niềm tin và hy vọng đang cuộn chảy trong dòng người. Đó là sự hồi sinh thực sự, không chỉ về vật chất. Tuy nhiên, khi hắn đi sâu hơn vào đám đông, một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi.

Một người bán rau củ, khuôn mặt chất phác, tay thoăn thoắt xếp những bó cải xanh tươi rói. Tần Mặc đã từng nói chuyện với lão vài lần, lão luôn nhiệt tình kể về những câu chuyện xưa của Thiết Giáp Thành, về việc trồng trọt trên đất đá cằn cỗi này khó khăn ra sao. Hắn dừng lại, mỉm cười chào: “Lão Trương, rau hôm nay tươi tốt quá.”

Lão Trương ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Tần Mặc một cách thờ ơ, rồi lại cúi xuống với mớ rau. “Ờ, tươi chứ. Mua không?” Giọng lão đều đều, không chút nhiệt thành.

Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn không chỉ nghe thấy lời nói, mà còn cảm nhận 'ý chí tồn tại' của lão. Có một sự trống rỗng, một khoảng lặng kỳ lạ trong tâm trí lão Trương. Như có một phần ký ức, một phần hồn cốt đã bị rút ruột. “Lão Trương, ông còn nhớ lần trước tôi mua của ông một bó ngải cứu để chữa vết thương cho Long Hổ không?” Tần Mặc hỏi, cố ý nhắc lại một kỷ niệm cụ thể.

Lão Trương ngẩng đầu lần nữa, ánh mắt ngơ ngác. “Ngải cứu? Long Hổ? À... Long Hổ là ai?” Lão gãi đầu, vẻ mặt bối rối, nhưng không có vẻ gì là cố gắng nhớ. Sự bối rối đó nhanh chóng nhường chỗ cho sự thờ ơ quen thuộc. “Tôi chỉ bán rau thôi. Ai mua thì mua.”

Tần Mặc cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua tim. Hắn quay sang Tô Lam, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng. Tô Lam, với linh giác nhạy bén, cũng đã nhận ra điều gì đó. Nàng đã quan sát lão Trương, thấy đôi mắt lão tuy không vô hồn, nhưng thiếu đi sự sống động thường thấy. Những nếp nhăn trên khóe mắt lão dường như phẳng lặng hơn, như thể chúng chưa từng chứng kiến những niềm vui hay nỗi buồn.

“Có vẻ như mọi người hơi mệt mỏi, nhưng... lạ lắm. Không giống như sau một trận chiến,” Tô Lam nói khẽ, tay vô thức đặt lên chuôi ki���m. Nàng không thể diễn tả rõ ràng, nhưng có một sự sai lệch tinh tế trong không khí, như một bản nhạc bị lạc nhịp.

Tần Mặc không trả lời nàng ngay. Hắn tiếp tục đi, lắng nghe. Một người phụ nữ trẻ đang ru con, nhưng lời hát của nàng lạc điệu, không còn mang âm hưởng của những điệu ru cổ truyền mà hắn từng nghe. Một đứa trẻ đang chơi đùa với con chó con, nhưng khi Tần Mặc hỏi về câu chuyện cổ tích về người anh hùng Thiết Giáp đã xây nên thành phố này, đứa bé chỉ lắc đầu, ánh mắt trong veo nhưng hoàn toàn trống rỗng, không một chút ký ức về câu chuyện mà trước đây nó rất yêu thích.

“Ý chí tồn tại của họ... đang mờ nhạt dần,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm xuống, mang theo một nỗi lo lắng sâu sắc. Hắn cảm nhận được những vết nứt vô hình trong tâm hồn mỗi người dân, những mảnh ký ức đang dần tan rã, những niềm tin đang bị bào mòn. Nó không phải là một sự hủy diệt đột ngột, mà là một quá trình phai nhạt chậm rãi, insidious, giống như những dòng chữ được viết trên cát bị thủy triều cuốn đi. Sự gắn kết của họ với thành phố, với lịch sử, với chính bản thân họ đang dần biến mất. Đó là một thuật pháp tẩy não, nhưng không phải tẩy trắng hoàn toàn, mà là làm mờ đi, làm rỗng đi, để lại một lớp vỏ trống rỗng.

Tần Mặc nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ ý thức, để 'ý chí tồn tại' của hắn lan tỏa, hòa nhập với không khí của Phố Chợ Sáng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng âm thầm, lạnh lẽo, không phải linh lực hung bạo, mà là một loại dao động tinh thần cực kỳ tinh vi, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố, xuyên qua từng mạch máu cảm xúc và ký ức của người dân. Nó không gây đau đớn, không gây sợ hãi, mà chỉ gieo rắc sự lãng quên, sự thờ ơ và sự mất kết nối. Như một loại độc dược không màu không mùi, đang từ từ gặm nhấm linh hồn của Thiết Giáp Thành từ bên trong.

Tô Lam thấy nét mặt Tần Mặc trở nên tái nhợt, trán hắn lấm tấm mồ hôi. Nàng biết hắn đang dùng năng lực đặc biệt của mình, kết nối với vạn vật. Nàng không thể cảm nhận được mức độ sâu sắc như Tần Mặc, nhưng nàng cũng nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí. Tiếng rao hàng vẫn có, tiếng người cười nói vẫn vang vọng, nhưng tất cả đều trở nên nhạt nhòa, thiếu đi sự chân thật, sự gắn kết mà nàng từng cảm nhận được khi mới đến Thiết Giáp Thành. Như một bức tranh đẹp đẽ đang dần mất đi màu sắc, chỉ còn lại những đường nét phác thảo vô hồn.

“Đây không phải là sự mệt mỏi,” Tần Mặc mở mắt, giọng hắn khàn đi. “Đây là một đòn tấn công. Một đòn tấn công vào ‘ý chí tồn tại’ của họ. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn không tấn công sức mạnh, hắn đang tấn công linh hồn của thành phố này.”

***

Tàng Khí Các, tọa lạc ở trung tâm Thiết Giáp Thành, là một khối kiến trúc đá kiên cố, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Bên trong, hàng ngàn binh khí được treo trên giá gỗ mun, sắp đặt ngăn nắp trong các tủ kính được trấn thủ bằng trận pháp cổ xưa. Linh khí từ những món pháp bảo, binh khí quý hiếm dồi dào đến mức có thể cảm nhận được qua từng hơi thở, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, lành lạnh của kim loại và quyền năng. Tiếng kim loại va chạm nhẹ, đều đặn từ sâu bên trong, là âm thanh c��a Cổ Kiếm Hồn khi y đang hòa mình vào thành phố, giúp ổn định linh khí và 'vật tính' của các binh khí khác.

Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy lại không còn đều đặn nữa. Chúng trở nên lách cách, hỗn loạn, như những tiếng than thở không rõ ràng. Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình là một người đàn ông trung niên uy nghi với mái tóc bạc phơ và ánh mắt sắc bén, đang đứng giữa một khu vực trưng bày kiếm, tay y khẽ chạm vào lưỡi kiếm của một thanh trường kiếm cổ. Thanh kiếm đó, vốn nổi tiếng với khát khao được vung ra trận mạc, giờ đây lại mang một sự tĩnh lặng đến bất thường, không còn linh khí vờn quanh như thường lệ.

“Chúng... không nhớ. Mục đích của chúng... phai nhạt,” Cổ Kiếm Hồn nói qua ý niệm, giọng y vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy vẻ bất an. Y đã cố gắng truyền ý chí của mình vào, cố gắng đánh thức khát khao chiến đấu của chúng, nhưng vô vọng. Các thanh kiếm, lưỡi đao, cây thương... chúng vẫn là kim loại, vẫn có hình dạng, nhưng bên trong, cái 'ý chí tồn tại' thúc đẩy chúng – vì sao một thanh kiếm muốn chém, một cây thương muốn xuyên phá – đang dần cạn kiệt, chỉ còn là những khối vật chất vô tri, lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, dáng người gầy gò và mái tóc đã điểm bạc, đang cặm cụi bên một trận pháp phòng ngự khổng lồ ở tầng hầm của Tàng Khí Các. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, đôi mắt sâu trũng ánh lên vẻ lo lắng tột độ. Các ký hiệu trận pháp, vốn phải hoạt động theo một quy luật chặt chẽ, giờ đây lại tự động biến đổi, xoắn vặn một cách sai lệch. Một số đường nét tự động xóa bỏ, một số khác tự động xuất hiện, nhưng không theo bất kỳ logic nào của một trận pháp phòng thủ.

“Các trận pháp đang tự động phá hủy cấu trúc cốt lõi của chính nó,” Lục Vô Trần cất giọng trầm trầm, yếu ớt, nhưng đầy sự tuyệt vọng. “Như thể chúng bị ép buộc phải quên đi bản chất của mình. Chúng không còn muốn bảo vệ, mà chỉ muốn tan rã. Dường như có một lực lượng vô hình đang bóp méo ý chí của chúng, khiến chúng quay lưng lại với mục đích tồn tại.” Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, tràn đầy hoài nghi và bất lực. Đây là một loại tấn công mà ngay cả hắn, một bậc thầy trận pháp, cũng chưa từng chứng kiến.

Tần Mặc bước vào Tàng Khí Các, cảm nhận sự lạnh lẽo không chỉ đến từ kim loại, mà còn từ sự trống rỗng trong 'ý chí tồn tại' của vạn vật nơi đây. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Âm thanh hỗn loạn của 'ý chí' đang bao trùm thành phố dội thẳng vào tâm trí hắn. Tiếng than vãn của những binh khí bị mất đi khát khao, tiếng rên rỉ của những trận pháp bị thao túng, tiếng nức nở của những phiến đá đang dần quên đi sự vững chãi. Đó không phải là một tiếng ồn ào hỗn loạn, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự im lặng của linh hồn đang bị xé toạc.

“Đây là thuật pháp ‘Vô Ý Chí Thôn Phệ’,” Tần Mặc khẽ thì thầm, đôi mắt hắn mở ra, ánh lên vẻ kiên định đến cùng cực, nhưng cũng đầy áp lực. “Thiên Diệu Tôn Giả không tấn công vật chất, cũng không tấn công trực diện linh lực. Hắn tấn công trực tiếp vào ‘ý chí tồn tại’, vào bản chất cốt lõi của vạn vật. Hắn muốn biến Thiết Giáp Thành thành một phế tích tinh thần, một cái vỏ rỗng tuếch, mà không cần phải đổ một giọt máu.”

Cổ Kiếm Hồn và Lục Vô Trần đều sững sờ. “Vô Ý Chí Thôn Phệ?” Lục Vô Trần lặp lại, vẻ mặt hắn đầy hoảng sợ. “Chẳng lẽ là loại thuật pháp thất truyền từ thời Viễn Cổ, thứ mà người ta tin rằng có thể làm tan rã cả ý niệm về sự tồn tại của một thế giới?”

“Chính xác,” Tần Mặc gật đầu. “Hắn muốn chúng ta quên đi lý do chúng ta tồn tại. Muốn Thiết Giáp Thành quên đi ý nghĩa của một thành trì, người dân quên đi tình yêu quê hương, binh khí quên đi khát khao chiến đấu. Khi mọi thứ đều quên đi bản chất của mình, chúng sẽ tự tan rã, không cần đến một đòn tấn công vật lý nào.” Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng khủng khiếp đè lên vai. Đây là một cuộc chiến không có tiền lệ, một cuộc chiến mà hắn phải bảo vệ những gì vô hình, những gì sâu thẳm nhất trong linh hồn của vạn vật.

Cổ Kiếm Hồn, với sự bất an hiện rõ trong ánh mắt, lại khẽ chạm vào thanh trường kiếm. “Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nhưng nếu ý chí đó bị đánh cắp, thì kiếm còn là gì?” Y không hỏi Tần Mặc, mà là tự hỏi chính bản thân mình, và hỏi cả những binh khí đang dần trở nên vô tri xung quanh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng bi tráng cho Cầu Đá Vọng Cảnh. Ngọn gió mạnh thổi qua, rít lên từng hồi như tiếng ai oán, cuốn theo những đám mây tàn tạ, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và tiêu điều. Dưới chân cầu, vực sâu thăm thẳm vọng lên tiếng nước chảy xiết, nghe như một lời than khóc vô tận. Tần Mặc bước đi trên cây cầu đá cổ kính, những hoa văn chạm khắc tinh xảo giờ đây trông như những vết sẹo hằn sâu trên da thịt một sinh vật già nua. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển không ngừng dưới chân mình. Không phải do gió, mà là do chính cây cầu, do chính Thiết Giáp Thành Linh đang run rẩy trong cơn đau đớn tột cùng.

Những vết nứt nhỏ, ban đầu chỉ là những đường chỉ mảnh, giờ đây đã lan rộng, xuyên qua từng phiến đá, như những mạch máu bị vỡ. Cây cầu, vốn là biểu tượng của sự vững chãi và kiên cường của Thiết Giáp Thành, giờ đây dường như đang “quên” đi cấu trúc vững chắc của chính nó. Nó không còn muốn đứng vững, mà muốn tan rã, muốn sụp đổ xuống vực sâu thăm thẳm. Một mùi héo úa, không phải của vật chất mục nát, mà là của linh hồn đang khô héo, tỏa ra từ Cầu Đá Vọng Cảnh, khiến Tần Mặc cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt.

Thiết Giáp Thành Linh, hay đúng hơn là Thiết Giáp Tinh Thần – phần ý thức cốt lõi của nó – đang trải qua một cơn khủng hoảng nghiêm trọng. Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý niệm run rẩy, đầy hoang mang và tuyệt vọng dội thẳng vào tâm trí mình.

“Tôi... là gì? Bảo vệ... ai? Tại sao... lại là tôi?” Ý niệm của Thành Linh méo mó, đứt quãng, như một lời thì thầm đang tan biến trong gió. Những ký ức về Tần Mặc, về con đường cân bằng mà hắn đã dẫn lối, về sự đoàn kết của người dân, về chính bản chất của một thành trì sống động, đang bị bào mòn không thương tiếc. Nó không còn nhận ra mình là một thực thể có linh hồn, có ý chí, mà chỉ cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để từ bỏ tất cả. Từ bỏ ‘linh hồn’ của mình, trở thành một pháo đài vô tri, một khối đá và kim loại câm lặng, để đổi lấy sự “tĩnh lặng” của sự lãng quên.

“Đừng! Đừng từ bỏ!” Tần Mặc gầm lên, giọng hắn vang dội giữa tiếng gió rít, mang theo một ý chí kiên định đến sắt đá. Hắn dùng toàn bộ ý thức, cố gắng kết nối với Thiết Giáp Thành Linh, truyền vào nó luồng ý chí của chính mình, ý chí về sự tồn tại, về sự kiên cường, về ý nghĩa của việc là chính nó. “Ngươi là Thiết Giáp Thành! Ngươi có linh hồn! Ngươi là hơi thở của những người dân này! Ngươi không phải là một khối đá vô tri! Ngươi đã chọn con đường cân bằng, con đường của sự sống! Đừng để hắn thắng!”

Nhưng cảm giác mà Tần Mặc nhận được chỉ là một dòng chảy xiết của sự lãng quên và tan rã, một dòng nước lạnh lẽo đang cuốn trôi mọi ký ức, mọi bản chất. Dù Tần Mặc có truyền vào bao nhiêu ý chí, nó dường như chỉ là những giọt nước nhỏ nhoi giữa đại dương mênh mông của sự hư vô.

Cây cầu đá rung chuyển dữ dội hơn nữa. Những âm thanh răng rắc vang lên, đau đớn như tiếng xương cốt gãy vỡ. Tần Mặc không kịp phản ứng. Một phần nhỏ của lan can cầu, nơi những hoa văn cổ kính nhất được chạm khắc, đột ngột nứt toác, vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, rơi xuống vực sâu thăm thẳm. Tiếng đá va vào vách đá, tiếng nước xiết vọng lên, như một khúc nhạc tang thương cho sự mất mát.

Thiết Giáp Thành Linh đang suy yếu. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của nó lan tỏa khắp thành phố, khiến những vết nứt vô hình trong tâm hồn người dân và vạn vật càng thêm sâu sắc. Thiên Diệu Tôn Giả đã thành công trong việc tấn công vào điểm yếu nhất của Thiết Giáp Thành: ý chí tồn tại, thứ mà Tần Mặc đã dành hết tâm huyết để vun đắp.

Tần Mặc đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào vực sâu nơi mảnh cầu vừa rơi xuống. Hắn cảm nhận được sự kiệt quệ tinh thần đang bao trùm lấy mình, không chỉ vì nỗ lực cứu vãn Thành Linh, mà còn vì nỗi đau khi chứng kiến một sinh linh to lớn đang bị ép buộc phải quên đi chính mình. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tiếp tục sử dụng các phương pháp tấn công tâm lý, tinh thần tinh vi hơn, chứng tỏ hắn đã nhận ra điểm yếu và sức mạnh độc đáo của Tần Mặc và liên minh. Sức mạnh của 'ý chí tồn tại' không chỉ là một lợi thế mà còn là một mục tiêu tấn công, đặt Tần Mặc vào tình thế khó khăn hơn khi phải bảo vệ những gì vô hình. Cuộc đối đầu tiếp theo với Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là một cuộc chiến của 'ý chí' và 'linh hồn', không chỉ là sức mạnh vật chất.

Tần Mặc siết chặt nắm tay, móng tay hắn cắm sâu vào lòng bàn tay. Ánh hoàng hôn nhuốm màu đỏ sẫm như máu, bao trùm lấy dáng vẻ cô độc của hắn trên Cầu Đá Vọng Cảnh. Hắn không thể để điều này xảy ra. Hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai cướp đi linh hồn của Thiết Giáp Thành.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free