Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 882: Hồi Sinh Linh Hồn: Tần Mặc Can Thiệp Vào Ý Chí Thành Linh

Ánh hoàng hôn đỏ sẫm như máu đã lịm dần, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm lấy Cầu Đá Vọng Cảnh. Gió từ vực sâu không ngừng rít lên, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và cả mùi mục nát tinh thần khó tả, thứ mùi của một linh hồn đang dần khô héo. Tần Mặc vẫn quỳ gối trên phiến đá nứt nẻ, ánh mắt đen láy của hắn găm chặt vào khoảng không nơi mảnh lan can vừa vỡ vụn. Hắn cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của cây cầu dưới đầu gối mình, từng thớ đá như đang rên xiết trong câm lặng. Đó không chỉ là sự mục ruỗng vật lý, mà là sự tan rã từ bên trong, từ sâu thẳm 'vật tính' của chính nó.

Hắn có thể nghe thấy. Nghe thấy tiếng khóc nức nở của những phiến đá, tiếng kêu cứu yếu ớt của những thớ kim loại, và hơn hết, là tiếng thét câm lặng của Thiết Giáp Thành Linh. Những ý niệm rời rạc, méo mó, lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn: "Tôi... là gì? Bảo vệ... ai? Tại sao... lại là tôi?". Những lời thì thầm đầy hoang mang, không còn chút khí thế kiên cường nào của một pháo đài bất khả xâm phạm. Giống như một người lính bị tra tấn đến mất trí, không còn nhớ mình là ai, chiến ��ấu vì điều gì. Sự vô hồn không chỉ thể hiện trên gương mặt những người dân lang thang dưới thành, mà còn thấm đẫm vào từng viên gạch, từng bức tường của Thiết Giáp Thành.

Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, thân hình thanh tú của nàng run rẩy trong gió lạnh. Đôi mắt phượng của nàng đong đầy lo lắng, dõi theo bóng lưng gầy gò của hắn. Nàng biết Tần Mặc đang phải đối mặt với điều gì, nhưng nàng hoàn toàn bất lực. Kiếm của nàng, dẫu sắc bén đến đâu, cũng không thể chém tan sương mù của ý chí, không thể hàn gắn một linh hồn đang tan vỡ.

"Tần Mặc, huynh định làm gì? Quá nguy hiểm!" Giọng nàng khẽ thì thầm, nhưng lời nói như bị gió cuốn đi, không thể chạm đến tai hắn. Nàng cảm nhận được luồng khí tức từ Tần Mặc đang trở nên căng thẳng tột độ, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực đứt phựt.

Bên cạnh Tô Lam, Cổ Kiếm Hồn hiện thân trong dáng vẻ uy nghi của một nam nhân trung niên, ánh mắt sắc bén quét khắp không gian. Y không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt tay lên chuôi kiếm của mình, một cử chỉ vô thức nhưng đầy cảnh giác. Y biết Tần Mặc đang liều mạng, và y sẵn sàng bảo vệ hắn khỏi bất kỳ phản phệ nào, bất kỳ sự xâm nhập vô hình nào có thể tấn công vào cơ thể hắn trong giờ phút hiểm nguy này. Linh hồn của y, vốn là một phần của Vạn Kiếm Thành và đã trải qua vô số trận chiến, cũng cảm nhận được sự tinh vi và độc ác của thuật pháp đang bào mòn Thiết Giáp Thành Linh.

Lục Vô Trần thì hoàn toàn suy sụp. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây trắng bệch, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào những vết nứt lan rộng trên Cầu Đá Vọng Cảnh, rồi lại nhìn về phía những người dân vô hồn đang bước đi như những bóng ma. Y đã từng chứng kiến biết bao sự hủy diệt, nhưng chưa từng thấy sự hủy diệt nào tàn khốc đến vậy, khi kẻ địch không hủy diệt thể xác mà xóa sổ linh hồn. "Hết rồi... Tất cả hết rồi..." Y lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, mang theo nỗi tuyệt vọng sâu sắc. "Một thành trì không có linh hồn, không còn là một thành trì. Chỉ là một đống đá vụn khổng lồ..."

Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn đã chứng kiến sự kiên cường của Vô Tính Thành, sự bình yên của những sinh linh không tranh đoạt. Hắn đã nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt của Long Hổ, cảm nhận được ý chí bảo vệ mãnh liệt của Thiết Giáp Phụ Tá, và sự đoàn kết của những người dân phàm tục đã tạo nên một lá chắn tinh thần vững chắc. Thiết Giáp Thành không phải là một đống đá vụn. Nó là một thực thể sống, một nơi trú ngụ của biết bao sinh linh, một biểu tượng của con đường cân bằng mà hắn đang nỗ lực vun đắp.

"Không thể để nó biến mất... Linh hồn này, ý chí này, không thể bị xóa sổ!" Ý chí của Tần Mặc không hề dao động. Hắn đã quá quen với việc đứng giữa lằn ranh sinh tử, nhưng lần này, không phải sinh mạng của hắn mà là linh hồn của một sinh linh to lớn, và cả niềm tin vào con đường cân bằng của vạn vật, đang bị đe dọa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh lẽo lướt qua phổi, rồi dồn toàn bộ tâm trí, toàn bộ năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình, hướng thẳng về Thiết Giáp Thành Linh.

Một luồng ánh sáng xanh lam nhạt, tinh khiết và dịu dàng, đột ngột tỏa ra t��� cơ thể Tần Mặc. Ánh sáng đó không chói lóa, nhưng lại có một sức mạnh vô hình, như một sợi tơ liên kết vạn vật. Nó nhẹ nhàng lan tỏa, xuyên qua từng phiến đá nứt nẻ của Cầu Đá Vọng Cảnh, len lỏi vào từng kẽ hở của tường thành, kết nối với từng thớ thép, từng viên gạch, từng tấc đất của Thiết Giáp Thành.

Tần Mặc không phải là một tu sĩ truyền thống. Hắn không dùng linh lực để chiến đấu, mà dùng ý chí. Hắn không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự thấu hiểu và đồng cảm. Giờ đây, hắn đang làm điều mà chưa một ai từng nghĩ đến: dùng chính ý chí của mình để can thiệp vào linh hồn của một thành trì, như một người thầy thuốc dùng kim châm vào mạch đập của một sinh linh khổng lồ đang hấp hối. Luồng ánh sáng xanh lam từ hắn ngày càng mạnh mẽ, bao phủ lấy toàn bộ Cầu Đá Vọng Cảnh, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo trong màn đêm. Tần Mặc nhắm chặt mắt, nhưng trong tâm trí hắn, một cánh cửa vô hình đang mở ra, dẫn hắn vào sâu thẳm bên trong 'linh hồn' của Thiết Giáp Thành Linh.

***

Tần Mặc cảm thấy mình đang rơi vào một không gian hỗn loạn, vô định. Đây không phải là một nơi chốn vật lý, mà là một thế giới tinh thần, được tạo nên từ những mảnh vỡ ký ức, những cảm xúc chồng chéo, những ý chí bị giằng xé. Xung quanh hắn là một màn sương mù xám xịt dày đặc, bao phủ mọi thứ, như một bức màn che lấp đi ánh sáng và sự thật. Trong màn sương ấy, hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng, méo mó: những bức tường thành đổ nát, những con đường hoang tàn, những gương mặt người dân đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Đó là những ký ức bị bóp méo, bị biến dạng bởi thuật pháp tẩy não của Thiên Diệu Tôn Giả.

Những lời thì thầm văng vẳng bên tai Tần Mặc, không có nguồn gốc rõ ràng, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, cố gắng lung lạc ý chí của hắn. "Hãy quên đi... Tất cả đều là hư ảo... Sức mạnh chỉ đến từ sự vô tri... Hãy trở về cát bụi... Không cần phải tồn tại..." Giọng nói ma mị, đầy mê hoặc, cố gắng kéo hắn vào vòng xoáy của sự lãng quên.

Nhưng Tần Mặc kiên định. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, thấu hiểu quá nhiều 'ý chí tồn tại' để có thể dễ dàng bị lung lay. Hắn biết rõ đây là ảo ảnh, là cạm bẫy của kẻ thù. Hắn tập trung ý chí, tạo ra một lá chắn tinh thần quanh mình, đẩy lùi những lời thì thầm đầy ám ảnh.

Phía trước Tần Mặc, trong tâm điểm của màn sương xám xịt, một khối ý chí khổng lồ đang co rút, vặn vẹo. Đó chính là Thiết Giáp Thành Linh. Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được sự đau đớn tột cùng, sự hoang mang tuyệt vọng đang giằng xé nó. Những mảnh ký ức về bản thân nó – về sự kiên cường, về trách nhiệm bảo vệ, về những người dân nó yêu thương – đang bị xé toạc, bị nuốt chửng bởi màn sương xám xịt.

Tần Mặc tiến lại gần khối ý chí, cảm nhận được những luồng xung động yếu ớt của sự kháng cự. Thành Linh vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ, nhưng nó đang kiệt sức, đang dần chìm vào vực sâu của sự lãng quên. "Ngươi không cần phải là một pháo đài vô tri!" Tần Mặc truyền ý niệm của mình, giọng nói hắn vang vọng trong không gian tinh thần hỗn loạn, không phải bằng âm thanh mà bằng những làn sóng ý chí mạnh mẽ. "Ngươi là một thành phố, nơi che chở cho sự sống! Ngươi có thể mạnh mẽ mà không cần thoát ly bản chất! Ngươi có thể tồn tại mà không cần phải 'thăng tiên' theo cách của kẻ khác!"

Khối ý chí của Thành Linh khẽ rung động. Một ý niệm đau đớn, méo mó được truyền đến Tần Mặc: "Sức mạnh... là sự bảo vệ... nhưng ta đang mất đi... chính mình... Ta quên mất... ta là ai... Tại sao... ta phải chiến đấu?"

Tần Mặc cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim mình. Hắn biết rằng Thành Linh đang bị tẩy não đến mức gần như không còn nhận ra bản chất cốt lõi của mình. Hắn không thể chỉ đơn thuần truyền ý chí của mình vào, hắn phải giúp nó tìm lại chính nó, phải đánh thức những ký ức, những bản chất đã bị chôn vùi.

Hắn bắt đầu truyền tải những hình ảnh, những cảm xúc sống động nhất vào khối ý chí đang chật vật. Đầu tiên là hình ảnh Vô Tính Thành – một vùng đất bình dị, nơi vạn vật sống đúng với bản chất của mình, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Hắn truyền đi cảm giác bình yên, sự hài hòa giữa con người và vạn vật, ý chí kiên định của những người dân Vô Tính Thành khi đối mặt với hiểm nguy mà không cần sức mạnh siêu phàm. Hắn muốn Thành Linh hiểu rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở việc tu luyện đến cực hạn, mà còn nằm ở sự kiên định với bản chất của mình, ở sự đoàn kết.

Tiếp theo là những ký ức về chính Thiết Giáp Thành Linh, những ký ức về sự hình thành của nó, về ý chí bảo vệ đã được khắc sâu trong từng viên đá của nó. Hắn truyền đi hình ảnh Thủ Vệ trưởng Long Hổ với gương mặt kiên nghị, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ thành phố. Hắn truyền đi những nụ cười giản dị của những người dân, những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy trên phố, những gia đình quây quần bên bếp lửa. Đó là hơi thở của sự sống, là những 'linh hồn' nhỏ bé đã tạo nên 'linh hồn' vĩ đại của thành trì này.

Đặc biệt, Tần Mặc tập trung vào việc kích hoạt phần 'ý chí phàm nhân' mà Thành Linh đã hấp thụ sau trận chiến trước. Hắn nhớ lại những lời của Thủ Vệ trưởng Long Hổ, về việc người dân đã đoàn kết, đã dùng niềm tin và ý chí của mình để tạo nên một lá chắn tinh thần. Hắn đẩy những ký ức đó, những cảm xúc đó, những ý chí đó vào tận sâu thẳm khối ý chí của Thành Linh.

"Ngươi là hơi thở của những người dân này!" Tần Mặc gầm lên trong tâm trí Thành Linh, giọng nói hắn không còn trầm tĩnh mà tràn đầy mãnh lực. "Ngươi là nơi trú ngụ của họ! Ngươi là lời hứa về sự an toàn! Ngươi là biểu tượng của sự kiên cường! Họ đã tin tưởng ngươi, đã dựa vào ngươi để sống! Ngươi đã chọn con đường cân bằng, con đường của sự sống! Đừng để hắn thắng! Đừng để hắn cướp đi ký ức, cướp đi bản chất của ngươi!"

Màn sương xám xịt xung quanh Tần Mặc bắt đầu cuộn xoáy dữ dội, như muốn chống lại sự xâm nhập của hắn. Những lời thì thầm tẩy não trở nên mạnh mẽ hơn, cố gắng xuyên thủng lá chắn tinh thần của hắn, làm tan rã ý chí của Tần Mặc. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên vào đầu. Sự mệt mỏi ập đến, như thể toàn bộ tinh thần hắn đang bị vắt kiệt. Đây là một cuộc chiến của ý chí, một cuộc chiến sinh tử ở cấp độ sâu thẳm nhất. Nếu hắn thất bại, hắn không chỉ mất đi chính mình mà còn để Thiết Giáp Thành Linh hoàn toàn bị hủy diệt.

Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn cắn chặt răng, đẩy lùi cơn đau, tiếp tục truyền tải. Hắn không chỉ truyền ký ức, mà còn truyền đi chính 'ý chí tồn tại' của mình, ý chí về sự sống, về sự kiên định, về ý nghĩa của việc là chính nó mà không cần phải chạy theo những ảo vọng thăng tiên. Hắn truyền đi ý niệm rằng, sự cân bằng, sự hài hòa mới là chân lý tối thượng, mới là con đường dẫn đến sức mạnh thực sự.

Dưới sự tác động mạnh mẽ của Tần Mặc, khối ý chí của Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu phản ứng. Những sợi xám xịt của màn sương tẩy não quấn quanh nó bắt đầu co rút, rồi dần dần bị đẩy lùi. Những mảnh ký ức méo mó bắt đầu thẳng lại, những hình ảnh sợ hãi dần được thay thế bằng những hình ảnh kiên cường hơn, rõ nét hơn. Ý niệm của Thành Linh, ban đầu còn yếu ớt và rời rạc, giờ đây bắt đầu trở nên mạch lạc hơn, dù vẫn còn xen lẫn sự đau đớn và bối rối.

"Ta... nhớ... ánh sáng... nhớ tiếng cười..." Một luồng ý niệm yếu ớt nhưng rõ ràng hơn được truyền đến Tần Mặc. "Ta là... pháo đài... bảo vệ... là nhà... của họ..."

Tần Mặc dồn toàn bộ sức lực còn lại. Hắn không chỉ giúp Thành Linh nhớ lại, mà còn giúp nó khẳng định lại. Hắn giúp nó tái tạo lại sợi dây liên kết với 'ý chí phàm nhân' của những người dân, biến những ý chí đơn lẻ đó thành một phần không thể tách rời của chính linh hồn thành phố. Giống như việc một kiến trúc sư tái thiết một tòa nhà bị hư hại, Tần Mặc đang tái cấu trúc lại bản chất cốt lõi của Thiết Giáp Thành Linh.

Cuộc chiến trong không gian tinh thần kéo dài, mỗi giây phút đều là một thử thách nghiệt ngã. Tần Mặc cảm thấy toàn thân đau nhức, tinh thần cạn kiệt đến mức gần như muốn ngất đi. Nhưng khi hắn nhìn thấy ánh sáng le lói xuyên qua màn sương xám xịt, khi hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh dần trở nên kiên định hơn, một ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong lòng hắn, cho hắn thêm sức mạnh để tiếp tục.

Cuối cùng, màn sương xám xịt cuộn xoáy dữ dội, rồi đột ngột tan biến, như một giấc mộng kinh hoàng vừa kết thúc. Khối ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây không còn co rút và vặn vẹo nữa, mà đã mở rộng ra, trở nên thanh khiết và vững chãi, như một tòa thành bất diệt được dựng lên từ ánh sáng và ý chí. Dù vẫn còn những vết sẹo của sự đau đớn, nhưng nó đã tìm lại được bản chất cốt lõi của mình, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, bởi nó đã tích hợp được ý chí của những con người phàm trần vào chính linh hồn mình.

Tần Mặc thở phào nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc đó, một cơn kiệt sức khủng khiếp ập đến, kéo hắn vào màn đêm sâu thẳm.

***

Đêm đã khuya, trăng treo lơ lửng trên bầu trời, đổ ánh bạc lạnh lẽo xuống Thiết Giáp Thành. Gió vẫn rít, nhưng tiếng rít đã không còn mang theo mùi mục nát tinh thần, mà thay vào đó là sự trong lành của không khí núi rừng.

Trên Cầu Đá Vọng Cảnh, Tần Mặc ngã quỵ xuống. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. Ánh sáng xanh lam từ cơ thể hắn đã tắt lịm, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ.

"Tần Mặc!" Tô Lam vội vàng ch���y đến, đỡ lấy thân hình gầy gò của hắn. Nàng cảm nhận được sự kiệt sức cùng cực trong cơ thể hắn, như thể hắn vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng tháng trời. "Huynh có sao không? Huynh đã quá liều lĩnh!" Giọng nàng run rẩy, vừa trách móc vừa lo lắng.

Tần Mặc không nói nên lời, chỉ khẽ lắc đầu. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét vì mệt mỏi. Nhưng khóe môi hắn lại nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười yếu ớt nhưng tràn đầy sự mãn nguyện và chiến thắng.

Cùng lúc đó, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra khắp Thiết Giáp Thành. Lớp sương mù xám xịt vô hình bao phủ thành phố, thứ đã khiến vạn vật và con người trở nên vô hồn, giờ đây bắt đầu tan biến. Không phải tan biến từ từ, mà như bị một luồng sức mạnh vô hình quét sạch, để lộ ra những mái nhà, những con phố, và những gương mặt người dân.

Những người dân đang đi lại vô hồn bỗng dừng bước. Ánh mắt trống rỗng của họ chớp chớp, như vừa tỉnh dậy từ một giấc ngủ dài. Sự bối rối, hoang mang, rồi dần dần là sự nhận thức hiện rõ trên từng gương mặt. Họ bắt đầu nhìn nhau, thì thầm. Tiếng xì xào nhỏ dần rồi lớn dần, như tiếng ong vỡ tổ, lan tỏa khắp thành phố.

"Chuyện gì... chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Thủ Vệ trưởng Long Hổ lắp bắp, đôi mắt ngỡ ngàng nhìn những người dân đang dần tìm lại được ý thức. Y cảm thấy một luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ đang lan tỏa khắp thành phố, không phải là linh lực, mà là một loại ý chí, một loại tinh thần. Nó giống như một tiếng gầm thầm lặng, một lời tuyên bố hùng hồn về sự tồn tại của Thiết Giáp Thành.

Lục Vô Trần đứng cạnh y, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây mở to vì kinh ngạc. Y nhìn Tần Mặc đang gục vào lòng Tô Lam, rồi lại nhìn những người dân đang bừng tỉnh. Một cảm xúc mà y đã tưởng chừng như đã lãng quên, cảm xúc của hy vọng, đột ngột trỗi dậy trong lòng y. "Hắn... hắn đã làm được!" Y thốt lên, giọng nói không còn yếu ớt mà tràn đầy sự thán phục.

Từ sâu thẳm trong lòng đất, từ cốt lõi của Thiết Giáp Thành, một luồng ý chí mạnh mẽ và thanh khiết trỗi dậy, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách. Nó không còn là ý chí của một pháo đài cô độc, mà là ý chí của một thành trì sống động, được dệt nên từ vô vàn những 'ý chí tồn tại' nhỏ bé của những người dân phàm trần. Thiết Giáp Thành Linh đã được hồi sinh, không chỉ vững chãi về vật chất mà còn có một 'linh hồn' sâu sắc hơn, kiên cường hơn, bởi nó đã trải qua cơn đau đớn tột cùng và được tái sinh từ chính những trải nghiệm đó, từ sự liên kết không thể tách rời với những con người mà nó bảo vệ.

Tần Mặc khẽ mở mắt, nhìn ngọn đèn dầu đầu tiên được thắp sáng trong một ngôi nhà xa xa, rồi đến ngọn đèn thứ hai, thứ ba. Ánh sáng vàng dịu lan tỏa, xua đi bóng tối và sự vô hồn. Hắn nhìn những người dân, những gương mặt giờ đây đã có biểu cảm, có sự sống. Một cảm giác ấm áp, nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng hắn, xua đi phần nào sự kiệt sức.

Thiên Diệu Tôn Giả đã cố gắng xóa sổ linh hồn của Thiết Giáp Thành, nhưng hắn đã thất bại. Không chỉ vậy, hắn còn vô tình giúp Thành Linh trở nên mạnh mẽ hơn, độc đáo hơn, khi nó tích hợp ý chí phàm nhân vào bản chất của mình. Tần Mặc biết, việc hắn có thể trực tiếp can thiệp và 'định hình' ý chí tồn tại của một thực thể mạnh mẽ như Thiết Giáp Thành Linh đã phơi bày một tiềm năng sức mạnh to lớn nhưng cũng đầy nguy hiểm của hắn. Điều này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý đặc biệt từ Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ sẽ nhận ra Tần Mặc là mối đe dọa không thể bỏ qua, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn. Thiết Giáp Thành Linh, với linh hồn được tái sinh và tích hợp 'ý chí phàm nhân', sẽ trở thành một hình mẫu độc đáo và kiên cường hơn, không chỉ là một pháo đài mà là một biểu tượng sống của con đường cân bằng, thu hút cả sự ngưỡng mộ và thù địch.

Sự tinh vi của thuật pháp tẩy não cũng cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ mạnh về sức mạnh vật chất mà còn có hiểu biết sâu sắc về 'ý chí tồn tại', đặt ra một thách thức lớn hơn cho Tần Mặc trong tương lai. Nhưng ngay lúc này, Tần Mặc chỉ cảm thấy sự bình yên. Hắn đã cứu được một linh hồn, đã bảo vệ được một con đường, và đã chứng minh rằng, ngay cả trong thế giới của những kẻ truy cầu thăng tiên, 'ý chí tồn tại' và sự cân bằng vẫn có thể tạo nên kỳ tích.

Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, tựa đầu vào vai hắn. Nàng có thể cảm nhận được nhịp thở yếu ớt nhưng đều đặn của hắn. Dù kiệt sức, nhưng Tần Mặc đã chiến thắng. Và dưới ánh trăng bạc, Thiết Giáp Thành, với linh hồn được tái sinh, lung linh như một biểu tượng của hy vọng, kiên cường đứng vững giữa Huyền Vực bao la.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free