Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 888: Bình Minh Giữa Phế Tích: Lời Thề Của Thành Trì Sống

Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới, sau đêm trường chiến loạn, chậm rãi rọi sáng từng phiến đá xám của Thiết Giáp Thành. Nó không còn là thứ ánh sáng rực rỡ, tinh khôi của buổi sớm bình thường, mà là một vệt màu vàng cam nhàn nhạt, len lỏi qua làn khói bụi còn vương vấn trên không trung, nhuộm lên những vết sẹo mới toanh trên tường thành một vẻ bi tráng đến lạ lùng. Khói đã tan, nhưng mùi sắt, mùi đất ẩm và mùi của sự hủy diệt vẫn còn quẩn quanh, trộn lẫn với hương cỏ dại bị giẫm nát và mùi của sự sống đang vươn mình. Gió nhẹ lùa qua những lỗ hổng, những vết nứt toác trên pháo đài kiên cố, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của một sinh mệnh vừa trải qua cơn bạo bệnh.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, cùng Tô Lam, Hắc Phong, Lục Vô Trần và Cổ Kiếm Hồn, chậm rãi bước dọc theo tuyến phòng ngự bị tàn phá nặng nề nhất. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng khối đá vỡ vụn, từng đoạn tường thành đổ nát, từng vệt máu đã khô cứng trên nền đất. Tô Lam, nhan sắc thanh tú nhưng giờ đây ẩn chứa sự trầm tư, theo sát bên hắn, ánh mắt phượng sáng ngời quét một lượt khung cảnh hoang tàn. Nàng khẽ thở dài, hơi lạnh lùng xen lẫn xót xa: “Thành này... nó đã chịu đựng quá nhiều, nhưng vẫn đứng vững.” Giọng nàng thanh thoát nhưng mang nặng sự chiêm nghiệm, không còn vẻ sắc sảo thường thấy mà thay vào đó là sự thán phục. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói, về cái giá của sự lựa chọn, và giờ đây, những vết thương trên Thiết Giáp Thành chính là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự kiên định ấy.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, giờ đây lại hiện lên vẻ thanh thản lạ thường. Hắn nhìn chằm chằm vào một đoạn tường thành bị phá h���y hoàn toàn, nơi những mạch đá ẩn sâu bên trong đang dần lộ ra, và cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ đang tuôn chảy từ lòng đất, từ chính “vật tính” của thành trì. Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy ý nghĩa mới: “Không phải đứng vững, mà là hồi sinh. Một sự hồi sinh không cần phải trở thành thứ khác.” Lục Vô Trần đã từng là kẻ theo đuổi hư danh, tìm kiếm con đường thăng tiên mù quáng, nhưng giờ đây, hắn đã thấy được sự vĩ đại của việc giữ gìn bản chất, của việc chấp nhận là chính mình. Sự biến đổi của Thiết Giáp Thành Linh đã gột rửa đi những hoài nghi cố hữu trong tâm hồn hắn, thay vào đó là một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định vào một con đường khác, một con đường cân bằng hơn cho Huyền Vực.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đưa bàn tay chạm nhẹ vào một mảng tường thành bị nứt vỡ. Dưới lớp đá thô ráp, hắn cảm nhận được một luồng sinh khí ấm áp, mạnh mẽ đang tuôn chảy, không ngừng vá víu, hàn gắn những tổn thương. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của Thiết Giáp Thành Linh, một dòng ý niệm thuần túy và kiên định. "Nó không chỉ tự bảo vệ," hắn mở mắt, ánh mắt vẫn kiên định nhưng mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc, "Nó đang tự định hình lại. Mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn là nó." Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều có trọng lượng, như đang giải thích cho Tô Lam và Lục Vô Trần, nhưng cũng như đang tự khẳng định với chính mình. Hắn có thể nghe được tiếng 'vật tính' của thành trì đang reo vang, một bản giao hưởng của sự phục hồi, của ý chí không khuất phục. Tiếng búa gõ nhẹ nhàng từ xa, tiếng gọi nhau của những Thủ Vệ trưởng và Thiết Giáp Phụ Tá đang bắt đầu công việc dọn dẹp và tổ chức cứu chữa, hòa quyện vào không gian, tạo nên một bức tranh về sự hồi sinh.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, khẽ gầm gừ nhẹ một tiếng, thân hình mạnh mẽ, uy dũng, như thể tán đồng với lời của Tần Mặc. Nó lướt qua một đống đổ nát, dùng mũi hít hà mùi đất đá, rồi nhẹ nhàng đặt chân lên một tảng đá còn nguyên vẹn, như một vị thần hộ mệnh thầm lặng. Cổ Kiếm Hồn, vẫn ở dạng thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, khẽ rung lên trong tay Tần Mặc, như một sự tán đồng vô thanh. Thanh kiếm đã chứng kiến quá nhiều trận chiến, quá nhiều sự hủy diệt, và giờ đây, nó cảm nhận được một ý chí mới, một sự bảo vệ không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng niềm tin. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," lời nói ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời nhắc nhở từ Cổ Kiếm Hồn.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên má, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt cũng không kém phần nghiêm nghị, đang tất bật chỉ đạo các binh lính khác. Họ đi qua khu vực mà Tần Mặc và đồng minh đang đứng, gật đầu chào kính cẩn. Ánh mắt của Long Hổ, dù vẫn còn chút mệt mỏi sau trận chiến, nhưng đã tràn đầy niềm tự hào và sự tin tưởng. Những tiếng động rời rạc của việc thu dọn, tiếng gọi nhau của binh lính, tiếng gió thổi nhẹ qua tường thành… tất cả đều phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng không làm mất đi vẻ bình yên sau bão tố. Thay vào đó, chúng báo hiệu sự khởi đầu của một giai đoạn mới: giai đoạn tái thiết và củng cố. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là bình minh của một ngày dài, một chặng đường dài hơn nữa, nhưng hắn tin vào ý chí của vạn vật, tin vào con đường mà hắn đã chọn.

Ngay buổi trưa cùng ngày, trong Đại sảnh Thiết Giáp Thành, một cuộc họp khẩn cấp đã diễn ra. Ánh nắng ráo xuyên qua những ô cửa sổ cao vút, chiếu rọi lên sàn đá cẩm thạch đã được lau dọn sạch sẽ, dù vẫn còn phảng phất mùi khói nhàn nhạt. Bầu không khí trong đại sảnh trang trọng hơn bao giờ hết, nhưng cũng toát lên sự khẩn trương và một nỗi nhẹ nhõm thầm kín. Tiếng nói chuyện trầm bổng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tiếng bản đồ được trải ra cẩn thận trên chiếc bàn gỗ lim lớn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc của sự phục hồi và chiến lược. Mùi gỗ, giấy, mực, đôi khi có mùi trà nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng, xua đi những ám ảnh còn sót lại của chiến trận.

Tần Mặc, vẫn trong bộ trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn của người dân Vô Tính Thành, ngồi ở vị trí trung tâm của chiếc bàn tròn. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn không nói nhiều, mà lắng nghe. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và tin tưởng, đứng thẳng người, báo cáo chi tiết về thiệt hại, số thương vong và tàn dư kẻ địch. “Chúng ta đã chiến thắng, Tần Mặc,” Long Hổ nói, giọng điệu rắn rỏi nhưng không giấu nổi sự xúc động. “Thành trì này nợ cậu một ân tình lớn. Hơn hai ngàn tu sĩ đã bị tiêu diệt hoặc bắt giữ, phần còn lại chạy trốn tán loạn, không còn khả năng gây uy hiếp tức thời. Tuy nhiên, nhiều khu vực phòng ngự đã bị phá hủy, và chúng ta có hàng ngàn người bị thương, một số lượng lớn dân thường cũng bị ảnh hưởng.”

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt không dao động. “Không phải tôi, là ý chí của mọi người và của Thành Linh.” Hắn nói chậm rãi, giọng điệu bình thản, không nhận công về mình. “Chiến thắng này là của Thiết Giáp Thành, là của những kẻ dám đứng lên bảo vệ bản chất của mình.”

Tiếp lời Long Hổ, Thiết Giáp Phụ Tá, với vẻ mặt nghiêm nghị và thực dụng, nhanh chóng trình bày kế hoạch tái thiết ban đầu. Hắn trải rộng một tấm bản đồ lớn trên bàn, chỉ vào các khu vực cần ưu tiên. “Chúng ta cần củng cố các khu vực trọng yếu, ưu tiên lương thực và y tế. Thành Linh đã giúp chúng ta rất nhiều trong phòng thủ, nhưng việc xây dựng lại cần sức người. Các vật liệu bị phá hủy cần được thay thế, và chúng ta cần nhanh chóng ổn định đời sống cho dân chúng.” Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi những vết nứt sâu chạy dài qua các bức tường kiên cố, những khu nhà dân bị sụp đổ.

Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, theo dõi từng đường chỉ tay của Thiết Giáp Phụ Tá. Nàng không chỉ là một kiếm khách tài năng mà còn là một nhà phân tích sắc bén. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua thất bại này. Hắn sẽ coi đây là một thách thức, không phải một bài học.” Nàng nói, giọng thanh thoát nhưng đầy kiên định. “Tin tức về sự ‘sống dậy’ của Thiết Giáp Thành, về việc một ‘vật’ tưởng chừng vô tri lại có thể đánh tan quân đoàn của hắn, sẽ lan truyền khắp Huyền Vực như một ngọn lửa. Hắn sẽ không chấp nhận việc triết lý của chúng ta có thể đứng vững trước sức mạnh ‘thăng tiên’ mà hắn tôn thờ. Chắc chắn, hắn sẽ tìm cách phản công, và lần này, quy mô có thể lớn hơn, và tàn bạo hơn rất nhiều.” Nàng đưa ngón tay lướt trên bản đồ, chỉ vào những vùng đất xa xôi hơn, những nơi mà quyền lực của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vững chắc. “Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống. Không chỉ phòng thủ, mà còn phải nghĩ đến cách đối phó với sự tuyên truyền và những âm mưu khác.”

Lục Vô Trần, ánh mắt đã bớt đi phần khắc khổ mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm sâu sắc, khẽ vuốt chòm râu điểm bạc. “Những kẻ truy cầu thăng tiên thường mù quáng trước những chân lý đơn giản nhất. Họ không hiểu rằng sức mạnh chân chính không nằm ở việc biến đổi bản chất, mà là ở sự kiên định với nó. Thiết Giáp Thành đã chứng minh điều đó.” Hắn nhìn Tần Mặc, giọng nói trầm ấm nhưng đầy hy vọng. “Chúng ta không chỉ xây dựng lại thành trì này, mà còn xây dựng một niềm tin mới. Niềm tin này sẽ là bức tường thành vững chắc nhất.”

Tần Mặc gật đầu, đặt tay lên mặt bàn gỗ. Hắn cảm nhận được ý niệm từ Thiết Giáp Thành Linh, một dòng chảy thông tin không lời nhưng vô cùng rõ ràng, về cách tối ưu hóa việc phục hồi cấu trúc, về những điểm yếu tiềm tàng mà chỉ có chính thành trì mới biết. “Thành Linh có những ‘gợi ý’ về cách củng cố những khu vực bị ảnh hưởng nặng nhất,” Tần Mặc nói, đôi mắt vẫn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. Hắn đưa ra các chỉ thị rõ ràng, không khoa trương nhưng đầy trọng lượng. “Thiết Giáp Phụ Tá, hãy phối hợp với Thủ Vệ trưởng. Tận dụng tối đa ‘vật tính’ của thành trì. Chúng ta không chỉ sửa chữa, mà còn phải biến nó thành một pháo đài sống, một sinh mệnh có thể tự bảo vệ và hồi phục.”

Cổ Kiếm Hồn, lúc này đã được Tần Mặc đặt trên bàn, khẽ rung lên. Một luồng kiếm khí sắc bén nhưng trầm tĩnh lan tỏa khắp đại sảnh, như một sự bảo hộ thầm lặng. "Sức mạnh không chỉ đến từ linh lực, mà còn từ sự đồng lòng," ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, củng cố thêm quyết tâm của hắn. Liên minh của Tần Mặc đã trở nên gắn kết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ không chỉ chiến thắng một trận chiến, mà còn củng cố một triết lý, một con đường mới cho Huyền Vực. Và giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt với những thách thức phức tạp hơn, không chỉ từ Thiên Diệu Tôn Giả mà còn từ những thế lực khác đang dõi theo.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tần Mặc một mình đứng trên Cầu Đá Vọng Cảnh. Gió nhẹ lướt qua da, mang theo mùi đất đá, mùi không khí trong lành đặc trưng của vùng đất cao, và cả chút dư vị của trận chiến đã qua. Dưới chân hắn, Thiết Giáp Thành đang dần chìm vào bóng tối, nhưng không phải là một bóng tối của sự tàn lụi, mà là một sự tĩnh lặng đầy sức sống. Hắn nhìn xuống thành phố, nơi những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa hy vọng, và cảm nh��n được một luồng sinh khí mạnh mẽ đang bao bọc toàn bộ thành trì, một sự hiện diện của Thiết Giáp Thành Linh. Nó không còn là nỗi sợ hãi vô hình, mà là sự kiên định, là một người bảo vệ thầm lặng nhưng vĩ đại. Cầu đá, chạm khắc hoa văn cổ, lan can đá đã chịu đựng bao thăng trầm, giờ đây lại mang một vẻ đẹp trầm mặc giữa không gian hùng vĩ, lộng gió. Tiếng gió rít, tiếng nước chảy dưới vực sâu, tất cả tạo nên một bản nhạc của thiên nhiên, của sự tồn tại vĩnh hằng.

Ánh mắt Tần Mặc xa xăm, suy ngẫm về con đường mình đã chọn và những gì đã đạt được. Chiến thắng này không chỉ bảo vệ Thiết Giáp Thành khỏi sự hủy diệt, mà còn là một tuyên bố mạnh mẽ gửi đến toàn bộ Huyền Vực: “vật” có thể mạnh mẽ mà không cần “thoát ly bản chất”. Hắn đã chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường cân bằng hơn, nơi vạn vật có thể phát triển, có thể vĩ đại mà không cần phải truy cầu đến sự “thăng tiên” cực đoan. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá thành dưới lòng bàn tay, và luồng sinh khí ấm áp từ Thành Linh đang tuôn chảy. “Một con đường... không lên tiên. Nhưng vẫn vĩ đại,” hắn tự sự nội tâm, giọng nói trầm ấm chỉ mình hắn nghe thấy.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tư tưởng lớn hơn. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ xem đây là một sự sỉ nhục, một thách thức trực diện đối với nền tảng tín ngưỡng của mình. Chắc chắn, những kế hoạch đối phó lớn hơn, tàn bạo hơn sẽ được giăng ra. Không chỉ Thiên Diệu Tôn Giả, mà các thế lực khác trong Huyền Vực cũng sẽ bắt đầu chú ý đến Tần Mặc và Thiết Giáp Thành. Một “vật” có ý chí, có khả năng tự bảo vệ và hồi sinh mạnh mẽ đến vậy, lại đi ngược lại với con đường thăng tiên phổ biến, chắc chắn sẽ trở thành một biểu tượng, một nguồn cảm hứng, nhưng đồng thời cũng là một mối đe dọa đối với trật tự hiện tại. Thiết Giáp Thành, với ý chí cân bằng của nó, sẽ trở thành một điểm tựa vững chắc, một ngọn hải đăng cho những kẻ đang tìm kiếm một con đường khác, nhưng cũng là một cái gai trong mắt những kẻ cố chấp.

Tần Mặc nắm chặt bàn tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã khuất dạng, chỉ còn lại những vệt đỏ rực cuối cùng. Hắn gửi một luồng ý niệm đến Thành Linh, như một lời thề nguyện: “Ngươi đã chọn đúng. Và ta sẽ bảo vệ sự lựa chọn đó.” Hắn không còn đơn độc. Hắn có ý chí của vạn vật đồng hành, có niềm tin vào con đường mà mình đã chọn, và một liên minh đã được tôi luyện qua lửa đạn.

Đáp lại lời hắn, một dòng ý niệm mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không còn là những rung động mơ hồ, mà là một tuyên ngôn kiên định, như tiếng kim loại va chạm, như tiếng đá tạc: “Ta là thành. Ta là ý chí. Ta là nhà.”

Đó không chỉ là tiếng lòng của Thiết Giáp Thành Linh, mà còn là lời thề của một sinh mệnh đã tìm thấy bản chất chân chính của mình, một lời thề sẽ vang vọng khắp Huyền Vực, báo hiệu một kỷ nguyên mới. Một chương mới đã thực sự mở ra cho Thiết Giáp Thành, và có lẽ, cho cả Huyền Vực, nơi con đường "không lên tiên" vẫn có thể tạo nên sức mạnh vĩ đại.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free