Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 887: Truy Kích Tận Diệt: Bản Năng Thép Trỗi Dậy

Khi ánh hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch bao phủ Huyền Vực, một sự tĩnh lặng giả tạo đã ngự trị trên chiến trường ngoại ô Thiết Giáp Thành. Nhưng sự yên bình đó chỉ tồn tại trong chốc lát. Trước bình minh, khi những vệt rạng đông đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc tấm màn đêm đen kịt, một luồng khí lạnh lẽo, sắc bén đã len lỏi qua từng kẽ đá, từng ngọn cỏ, báo hiệu một khởi đầu không khoan nhượng. Tần Mặc, sau một đêm ngắn ngủi suy tư trên tường thành, đã sớm phát lệnh truy kích. Hắn hiểu rằng, để con đường "cân bằng bản chất" được củng cố, không thể để lại bất kỳ mầm mống họa hại nào.

***

Bình minh hé rạng, tô điểm bầu trời bằng những vệt cam hồng mỏng manh, nhưng không khí nơi vùng ngoại ô Thiết Giáp Thành lại nặng trĩu bụi đất và mùi máu tanh còn vương vấn từ đêm qua. Tàn quân tu sĩ, những kẻ may mắn thoát khỏi gọng kìm tử thần, đang cố gắng rút lui hỗn loạn qua các cánh đồng hoang tàn và những khe núi lởm chởm. Chúng vốn tưởng rằng đã thoát khỏi cơn ác mộng, rằng sau một đêm ẩn nấp, chúng có thể tìm được con đường sống. Nhưng chúng đã lầm. Chính bản thân Thiết Giáp Thành, với ý chí tồn tại vừa được thức tỉnh, đã không cho phép bất kỳ kẻ xâm lược nào rời đi mà không phải trả giá.

Những khối đá khổng lồ, tưởng chừng vô tri vô giác, từ từ trồi lên khỏi mặt đất, tạo thành những bức tường phụ khổng lồ chặn đứng các lối thoát. Những tháp canh nhỏ, vốn chỉ dùng để quan sát, giờ đây biến hình thành những cỗ máy chiến tranh thu nhỏ, bắn ra những mũi giáo đá sắc nhọn như mưa rào. Địa hình xung quanh Thiết Giáp Thành, vốn đã hiểm trở, nay trở nên một mê cung chết chóc, nơi mỗi bước chân đều có thể dẫn đến vực sâu hay một cạm bẫy bất ngờ. Khe núi rộng rãi bỗng nhiên hẹp lại, lối mòn quen thuộc biến thành những con đường cụt, vách đá dựng đứng bất ngờ đ�� sập, chôn vùi những kẻ xấu số.

Tướng lĩnh địch, một tên tu sĩ với khuôn mặt đầy râu ria và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi, gào lên trong hoảng loạn: "Không thể nào! Thành trì này... nó đang sống! Rút! Rút lui! Tìm đường khác!" Giọng hắn khản đặc, lạc hẳn đi trong tiếng kim loại va chạm, tiếng đá lở và tiếng la hét thảm thiết của thuộc hạ. Hắn đã từng chiến đấu qua vô số trận mạc, đối mặt với đủ loại địch thủ, nhưng chưa bao giờ hắn phải đối mặt với một thành trì có ý chí, một sinh mệnh bằng đá và thép có thể tự mình truy kích. Sự bất lực và tuyệt vọng dâng lên trong lòng hắn như một con sóng dữ.

Trên một mỏm đá cao, Tần Mặc đứng lặng lẽ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo toàn bộ chiến trường. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ Thiết Giáp Thành Linh. Sau đó, giọng hắn vang lên, trầm ấm và bình tĩnh, nhưng mang theo một uy lực không thể nghi ngờ, truyền thẳng vào ý niệm của các đồng minh: "Thiết Giáp Thành Linh, hãy khoá chặt đường lui phía Tây. Hắc Phong, chặn đầu bọn chúng. Đừng để một ai thoát."

Thiết Giáp Thành Linh đáp lại bằng một làn sóng ý chí kiên định, không một chút do dự. Ngay lập tức, những bức tường đá phía Tây dường như sống dậy, dịch chuyển với tốc độ kinh hoàng, tạo thành một hành lang hẹp, rồi từ từ khép lại, biến con đường tưởng chừng an toàn thành một cái bẫy không lối thoát. Khí thế của thành trì bỗng chốc trở nên hùng vĩ và uy nghiêm hơn bao giờ hết, mỗi viên đá, mỗi bức tường đều toát ra một ý chí bảo vệ mãnh liệt.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma mị, đã lao đi như một cơn lốc đen. Nó không hề do dự hay chùn bước, chỉ có một mục tiêu duy nhất: càn quét những kẻ tháo chạy. Tiếng gầm của nó xé toạc không khí, mang theo một làn sóng áp lực vô hình, khiến những tu sĩ yếu ớt hơn ngã quỵ. Nó không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy, tốc độ kinh hồn và hàm răng sắc nhọn như thép để xé tan đội hình địch. Máu bắn tung tóe, tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên ghê r��n, nhưng Hắc Phong vẫn không hề giảm tốc. Nó như một cơn cuồng phong hủy diệt, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ lên những kẻ đã từng ngạo mạn. Bộ lông đen của nó, thường mang vẻ bí ẩn, giờ đây lại thấm đẫm sự chết chóc.

Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam siết nhẹ chuôi kiếm, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng đã chứng kiến vô số trận chiến, đã đối mặt với những sức mạnh siêu phàm, nhưng chưa bao giờ nàng thấy một "vật" vô tri lại có thể biến hóa và chiến đấu như thế này. "Sức mạnh này... thật không tưởng!" Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự chấn động sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng tu luyện là con đường duy nhất để đạt được sức mạnh, nhưng Thiết Giáp Thành Linh đã phá vỡ mọi định kiến của nàng. Nó không tu luyện linh lực, không hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt theo cách thông thường, nhưng ý chí tồn tại của nó, khi được dẫn dắt bởi Tần Mặc, lại tạo ra một sức mạnh hủy diệt không thua kém bất kỳ Đại Năng nào.

Cổ Kiếm Hồn, dưới sự điều khiển vô hình của Tần Mặc, đã hóa thành một tia sáng bạc, cắt ngang đội hình địch. Thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng lại ẩn chứa linh khí kinh người, không ngừng lượn lờ giữa những tu sĩ mạnh mẽ nhất, chặn đứng mọi ý định phản công hay tháo chạy của chúng. Mỗi nhát chém của Cổ Kiếm Hồn đều mang theo một ý chí sắc bén, không chỉ chém vào da thịt mà còn chém vào linh hồn của kẻ địch, khiến chúng run rẩy trong sợ hãi. Nó không giết chóc vô cớ, mà chọn lọc mục tiêu, tập trung vào những kẻ cầm đầu, những kẻ có khả năng gây ra uy hiếp lớn nhất, hoặc những kẻ có ý chí phản kháng mạnh mẽ nhất.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, khắc khổ, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định lạ thường. Hắn di chuyển cùng Tô Lam, hỗ trợ nàng trong việc chặn đứng những tu sĩ tìm cách thoát ra khỏi vòng vây. Mỗi khi hắn ra tay, linh lực cũ kỹ, tưởng chừng đã cạn kiệt, lại bùng lên một cách mạnh mẽ, không còn vẻ mệt mỏi hay chán chường. Hắn nhận ra, trận chiến này không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi. Một triết lý có thể hồi sinh những thứ tưởng chừng đã chết, có thể thắp lên ngọn lửa hy vọng nơi những linh hồn mỏi mệt.

Những tu sĩ của thế lực tấn công, những kẻ từng ngạo mạn coi thường Vô Tính Thành, giờ đây chỉ còn là những con mồi bị săn đuổi. Khuôn mặt chúng tái mét vì sợ hãi và kiệt sức, ánh mắt vô hồn. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thành trì này, lẽ ra phải là một pháo đài dễ dàng bị phá vỡ, lại biến thành một sinh vật khổng lồ, thông minh và tàn độc, không ngừng biến đổi để nuốt chửng chúng. Những cạm bẫy bằng đá, những bức tường di động, những mũi giáo bắn ra từ hư không... tất cả đều vượt quá tầm hiểu biết của chúng, vượt quá những gì chúng từng được dạy về tu luyện và chiến tranh. Cuộc truy kích của Thiết Giáp Thành Linh và liên minh Tần Mặc đã biến vùng ngoại ô bình thường thành một địa ngục trần gian, nơi hy vọng sống sót ngày càng trở nên mong manh.

***

Cuộc truy kích không ngừng nghỉ đã đẩy những tàn quân tu sĩ còn sót lại vào một con hẻm núi hẹp và t��i tăm, được mệnh danh là Hẻm Núi Tử Vong. Nơi đây, các vách đá lởm chởm, cao vút lên tận trời, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, tạo nên một cảnh quan hoang sơ, chết chóc. Gió rít qua các kẽ đá, tạo ra những âm thanh u ám như tiếng than khóc của linh hồn. Mùi khí độc nồng nặc hòa lẫn với mùi đất chết và máu tanh, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Ngay cả ánh sáng mặt trời cũng khó lòng xuyên qua được màn mây đen đặc quánh và những vách núi cao chót vót, khiến nơi này luôn chìm trong bóng tối lờ mờ, lạnh lẽo.

Thiết Giáp Thành Linh đã khéo léo biến nơi đây thành một chiếc bẫy hoàn hảo. Nó không cần phải hiện hình, nhưng ý chí của nó lại hiện hữu trong từng khối đá, từng vách núi. Dưới sự điều khiển của Tần Mặc, Thành Linh đã tạo ra một "cái miệng" khổng lồ bằng đá ngay lối ra duy nhất của hẻm núi, nuốt chửng mọi ý định thoát thân của quân địch. Những tu sĩ, sau khi bị dồn vào đường cùng, nhìn thấy cảnh tượng đó thì ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Chúng biết, không còn đường nào để chạy trốn nữa.

Một tướng lĩnh địch khác, với vẻ mặt thảm thiết, quỳ sụp xuống đất, giơ hai tay lên trời cầu xin: "Dừng lại! Chúng ta đầu hàng! Xin tha mạng!" Giọng hắn run rẩy, không còn chút khí phách nào của một kẻ xâm lược. Hắn đã thấy quá nhiều đồng đội bị nghiền nát dưới những khối đá khổng lồ, bị Hắc Phong xé xác, hay bị Cổ Kiếm Hồn chém thành từng mảnh. Sự sợ hãi đã hoàn toàn nuốt chửng hắn.

Tần Mặc, đứng trên một mỏm đá cao nhìn xuống, ánh mắt hắn kiên định, không hề dao động. Giọng hắn lạnh lùng vang vọng khắp hẻm núi, mỗi lời nói như một nhát búa giáng thẳng vào tâm trí những kẻ đang van xin: "Các ngươi đã chọn con đường hủy diệt. Các ngươi đã chọn xâm phạm một mảnh đất bình yên, một ý chí tồn tại nguyên bản. Thành trì này sẽ không dung thứ cho sự tham lam và cuồng vọng của các ngươi." Tần Mặc không phải là một kẻ tàn nhẫn, nhưng hắn hiểu rằng, để bảo vệ con đường của mình, để gìn giữ sự cân bằng cho Huyền Vực, đôi khi phải có những hành động dứt khoát. Tha thứ cho những kẻ này lúc này chẳng khác nào gieo mầm họa cho tương lai.

Cổ Kiếm Hồn, không nói thành lời, chỉ truyền đi một ý niệm sắc bén, lạnh lẽo như lưỡi kiếm băng giá: "Kẻ xâm phạm... phải trả giá." Ngay lập tức, nó hóa thành một luồng sáng bạc, xuyên qua màn sương mù và khí độc, giáng xuống những tu sĩ còn cố gắng chống cự. Những đường kiếm của nó không chỉ nhanh, mà còn chính xác đến đáng sợ, mỗi nhát chém đều kết liễu một sinh mạng. Không có sự thương hại, không có sự do dự, chỉ có sự thực thi ý chí của Thành Linh và Tần Mặc một cách hoàn hảo.

Hắc Phong, không ngừng gầm gừ, lao vút qua hẻm núi như một bóng ma. Nó không cho phép bất kỳ kẻ nào có thể ẩn nấp hay trốn thoát. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua từng ngóc ngách, phát hiện ra những tu sĩ đang co ro trong sợ hãi, rồi nhanh chóng kết liễu chúng bằng những nhát cắn chí mạng. Sức mạnh và sự hung hãn của nó đã đạt đến đỉnh điểm, và nó không hề có ý định dừng lại cho đến khi mọi mối đe dọa đều bị loại bỏ. Tiếng gầm của nó không còn là tiếng gầm của sự giận dữ, mà là ti��ng gầm của một kẻ săn mồi đang hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Thiết Giáp Thành Linh cũng không đứng yên. Những khối đá khổng lồ từ trên cao bắt đầu lở xuống, không phải ngẫu nhiên, mà là có sự tính toán. Mỗi khối đá đều nhắm vào những nhóm tu sĩ đang cố gắng trèo lên vách núi để tìm đường thoát. Tiếng đá rơi ầm ầm, hòa lẫn với tiếng la hét tuyệt vọng, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Hẻm Núi Tử Vong đúng như tên gọi của nó, đã trở thành nấm mồ chung cho những kẻ xâm lược.

Tô Lam và Lục Vô Trần cũng không đứng ngoài cuộc. Tô Lam, với kiếm thuật tinh xảo, linh hoạt di chuyển giữa các khối đá, dùng kiếm của mình để chặn đứng những tu sĩ mạnh mẽ đang cố gắng phá vây. Kiếm khí của nàng sắc bén, lạnh lẽo như băng, không ngừng gặt hái sinh mạng của kẻ địch. Nàng không còn vẻ kinh ngạc như trước, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và quyết đoán. Nàng hiểu rằng, đây là một trận chiến không khoan nhượng, và nàng phải hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Lục Vô Trần, dù không có sức mạnh bùng nổ như Hắc Phong hay sự sắc bén như Cổ Kiếm Hồn, lại thể hiện sự khéo léo và kinh nghiệm của một tu sĩ lão luyện. Hắn dùng linh lực của mình để tạo ra những rào cản vô hình, đẩy lùi những tu sĩ yếu hơn, hoặc phong tỏa đường rút của chúng, khiến chúng trở thành mục tiêu dễ dàng cho đồng đội. Ánh mắt hắn phức tạp, nhưng trong đó không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi. Hắn đang chiến đấu vì một niềm tin mới, một hy vọng mới mà Tần Mặc đã thắp lên trong lòng hắn.

Cuộc tàn sát diễn ra không ngừng nghỉ cho đến khi không còn một tiếng động nào khác ngoài tiếng gió rít và tiếng đá rơi. Hẻm Núi Tử Vong, giờ đây, đã trở thành một nghĩa địa khổng lồ, chôn vùi hàng ngàn tu sĩ. Mây đen vẫn che phủ bầu trời, như một tấm màn tang thương cho những kẻ đã chọn con đường sai lầm.

Tần Mặc nhìn xuống, ánh mắt hắn không hề vui mừng hay hả hê. Chỉ có một sự tĩnh lặng sâu sắc, một sự chấp nhận rằng đây là hậu quả không thể tránh khỏi. Hắn đã cho những kẻ này cơ hội, đã cảnh báo chúng, nhưng chúng đã chọn bỏ qua. Và giờ ��ây, Thiết Giáp Thành, với ý chí bảo vệ bản chất của mình, đã đòi lại công bằng. Cuộc truy kích tận diệt đã kết thúc, không để lại bất kỳ tàn dư nào có thể gây uy hiếp cho Thiết Giáp Thành trong tương lai. Sự tàn khốc và hiệu quả của đòn gọng kìm này sẽ không chỉ khiến Thiên Diệu Tôn Giả nhận ra Tần Mặc không chỉ là một đối thủ tư tưởng mà còn là một chiến lược gia đáng gờm, thúc đẩy hắn chuẩn bị những kế hoạch đối phó lớn hơn, có thể tàn bạo hơn.

***

Khi ánh hoàng hôn một lần nữa bao phủ Huyền Vực, nhuộm đỏ chân trời bằng những gam màu rực rỡ và ấm áp, một vẻ đẹp bình yên lạ thường lại tràn về Thiết Giáp Thành. Những đám mây đen xám xịt từ Hẻm Núi Tử Vong đã tan biến, nhường chỗ cho bầu trời quang đãng. Không khí không còn mùi máu tanh nồng nặc, chỉ còn phảng phất mùi đất ẩm và hơi kim loại đặc trưng của thành trì, xen lẫn làn gió mát mẻ mang theo hương cỏ cây. Tiếng chim hót líu lo đâu đó, như một bản giao hưởng dịu êm sau cơn bão tố.

Trên tường thành cao nhất, Tần Mặc đứng l��ng lẽ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo vùng đất đã được "thanh trừng". Xa xa, Hẻm Núi Tử Vong giờ đây chỉ còn là một vết sẹo đen trên nền đất, một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của cuộc chiến. Hắn không hề cảm thấy vui mừng hay hả hê, chỉ có một sự tĩnh lặng sâu sắc và một chút trầm tư. Chiến thắng này đã đến, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.

Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ thở dài, âm thanh mang theo một chút nặng nề. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như một lời kết cho một ngày đầy biến động. "Chúng ta... đã thắng. Nhưng cái giá của chiến thắng này..." Nàng không nói hết câu, nhưng Tần Mặc hiểu ý nàng. Nàng không phải là một kẻ yếu đuối, nhưng nàng vẫn còn giữ được sự nhạy cảm của một con người. Cảnh tượng tàn khốc ở Hẻm Núi Tử Vong chắc chắn đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí nàng.

Tần Mặc quay đầu nhìn nàng, ánh mắt hắn vẫn kiên định nhưng mang theo một sự thấu hiểu. Hắn đặt tay lên bức tường thành, cảm nhận sự tĩnh lặng và sức sống mạnh mẽ của Thiết Giáp Thành Linh. "Đây là cái giá của sự lựa chọn, Tô Lam. Họ đã chọn xâm lược, chọn hủy diệt sự bình yên. Thành trì này, với ý chí tồn tại bản nguyên của nó, đã chọn bảo vệ. Nó không thể khác. Nó không thể dung thứ cho những kẻ muốn chà đạp lên bản chất của mình." Giọng hắn trầm ấm, không có chút phán xét, chỉ là một sự khẳng định của chân lý. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và khi vạn vật đều muốn chà đạp lên bản chất của kẻ khác, thì sự hủy diệt là điều tất yếu."

Lục Vô Trần, đứng phía sau, ánh mắt hắn phức tạp. Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình biến đổi của Thiết Giáp Thành, từ một pháo đài vô tri trở thành một sinh mệnh có ý chí, có bản năng. Hắn đã thấy nó chiến đấu, không phải bằng linh lực hay pháp tắc cao siêu, mà bằng chính bản chất của mình – là đất, là đá, là thép. "Một sinh mệnh... không cần 'thăng tiên' để trở nên vĩ đại và đáng sợ," hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Thậm chí, nó còn đáng sợ hơn những kẻ chỉ biết truy cầu hư danh." Hắn đã từng theo đuổi con đường tu luyện thăng tiên, nhưng giờ đây, hắn lại thấy được một con đường khác, một con đường mang lại sức mạnh chân chính mà không cần phải đánh mất chính mình. Sự thay đổi trong hắn là vô cùng lớn.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng tình với Lục Vô Trần. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, như những con mắt vô hình của Huyền Vực đang dõi theo. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn sẽ phản ứng thế nào đây?" Tần Mặc thầm nghĩ. Hắn biết, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một dấu phẩy trong cuộc chiến lớn hơn. Khả năng biến đổi và phối hợp của Thiết Giáp Thành Linh, một "vật" tưởng chừng vô tri, đã trở thành một hình mẫu và nguồn cảm hứng cho các 'vật' khác trong Huyền Vực, đồng thời cũng là một mối đe dọa mới đối với các thế lực tu sĩ truyền thống. Chắc chắn, tin tức về sự "sống dậy" của Thiết Giáp Thành và sự thất bại thảm hại của quân đội Thiên Diệu Tôn Giả sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Huyền Vực, thu hút sự chú ý của vô s��� thế lực. Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đã đánh giá thấp Tần Mặc và triết lý của hắn, giờ đây sẽ phải đối mặt với một đối thủ không chỉ có sức mạnh quân sự mà còn có sức mạnh về tư tưởng, một sức mạnh có thể lay chuyển nền tảng của Huyền Vực.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt tràn đầy niềm tự hào, cùng Thiết Giáp Phụ Tá đang tất bật chỉ đạo các binh lính bắt đầu công việc dọn dẹp chiến trường. Những tiếng động rời rạc của việc thu dọn, tiếng gọi nhau của binh lính, tiếng gió thổi nhẹ qua tường thành… tất cả đều phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng không làm mất đi vẻ bình yên sau bão tố. Thay vào đó, chúng báo hiệu sự khởi đầu của một giai đoạn mới: giai đoạn tái thiết và củng cố. Thiết Giáp Thành Linh, sau trận chiến, đã hoàn toàn bình ổn. Sự hiện diện của nó giờ đây không còn là một pháo đài vô tri nữa, mà là một sinh mệnh vĩ đại, một người bảo vệ kiên cường, vững chãi hơn bao giờ hết. Liên minh của Tần Mặc đã trở nên gắn kết và mạnh mẽ hơn sau chiến thắng này, không chỉ bởi sức mạnh quân sự, mà bởi sự đồng lòng trong triết lý. Họ đã chứng minh rằng, vạn vật có thể mạnh mẽ mà không cần phải thoát ly bản chất, rằng có một con đường khác ngoài con đường "thăng tiên" cực đoan. Và giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt với những thách thức phức tạp hơn từ các thế lực khác trong Huyền Vực, không chỉ riêng Thiên Diệu Tôn Giả.

Tần Mặc ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như hàng ngàn con mắt đang dõi theo. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có ý chí của vạn vật đồng hành, có niềm tin vào con đường mà mình đã chọn, và một liên minh đã được tôi luyện qua lửa đạn. Một chương mới đã thực sự mở ra cho Thiết Giáp Thành, và có lẽ, cho cả Huyền Vực.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free