Vạn vật không lên tiên - Chương 898: Hội Nghị Thép Hoa: Sứ Mệnh Cân Bằng
Bình minh nhuộm màu vàng cam trên những mái ngói xanh biếc của Thiết Giáp Thành, một ngày mới mang theo không khí thanh tân và một chút se lạnh của buổi sớm. Khác với vẻ u ám và lạnh lẽo trước đây, Thiết Giáp Thành giờ đây đã khoác lên mình một sinh khí mới, rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Những luống hoa dại mọc chen trên các kẽ đá, những tán cây non vươn mình đón nắng, và tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây xanh mướt đã thay thế hoàn toàn âm hưởng kim loại lạnh lẽo từng ngự trị.
Trong đại sảnh hội nghị, nơi từng là một pháo đài thép kiên cố, giờ đây đã được tái thiết một cách tinh xảo. Tường đá xám lạnh được điểm xuyết bằng những chậu cây cảnh xanh tươi, những dây thường xuân leo dọc theo các cột trụ, và trên những mảng tường rộng, những họa tiết chạm khắc hình ảnh các sinh vật tự nhiên như chim, thú, hoa lá, hiện lên sống động dưới ánh sáng dịu nhẹ. Ánh sáng ấy không phải từ những ngọn đèn ma thuật rực rỡ, mà là thứ ánh sáng tinh khiết của buổi sáng, xuyên qua các ô cửa sổ lớn được trạm trổ hoa văn, đổ xuống sàn đá bóng loáng, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa gần gũi với thiên nhiên.
Một chiếc bàn tròn lớn, được làm từ gỗ cổ thụ đã được mài nhẵn, ngự trị giữa trung tâm đại sảnh. Xung quanh bàn, các đại diện từ những thế lực khác nhau trong Huyền Vực đang tề tựu. Họ đến từ những tông môn tu luyện cổ kính, những thánh địa linh thiêng, những gia tộc giàu có, và cả những vùng đất xa xôi chưa từng tiếp xúc với Thiết Giáp Thành. Khuôn mặt của họ biểu lộ đủ loại cảm xúc: tò mò, hoài nghi, cảnh giác, và cả một chút kinh ngạc trước sự thay đổi kỳ diệu của thành phố này.
Tần Mặc đứng ở vị tr�� chủ trì, dáng người hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Trang phục của hắn vẫn đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, và thanh kiếm cổ luôn được mang bên hông. Vẻ mặt nàng bình tĩnh, ánh mắt kiên định, là chỗ dựa vững chắc cho Tần Mặc.
Xa hơn một chút là Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự từng trải. Dáng người y gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài. Y mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự trầm tư. Y không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát, nhưng sự hiện diện của y mang lại một cảm giác tĩnh lặng và uyên bác. Ở phía sau Tần Mặc, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên má, đứng như một bức tượng đồng, đầy trung thành và kiên định. Bên cạnh y là Thiết Giáp Phụ Tá, một người trẻ hơn, ánh mắt lanh lợi, luôn sẵn sàng hỗ trợ.
Tần Mặc khẽ quét ánh mắt qua từng vị khách. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của mỗi người, những lớp lang suy nghĩ, những khát vọng tiềm ẩn. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc gặp mặt, mà là một trận chiến tư tưởng, một cuộc đối đầu giữa những niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm và một con đường mới mẻ.
Hắn hắng giọng, âm thanh không lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. Giọng hắn trầm ấm, bình thản, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đại sảnh. “Chư vị đến từ khắp nơi trên Huyền Vực, xin hoan nghênh đã đến với Thiết Giáp Thành. Ta biết, tin tức về nơi đây đã gây ra nhiều xôn xao, thậm chí là hoài nghi.” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí những người đang lắng nghe. “Hôm nay, chúng ta không ở đây để tranh luận về sức mạnh của một tu sĩ, hay sự cao siêu của một pháp bảo. Chúng ta ở đây để bàn luận về một điều cơ bản hơn, sâu sắc hơn: về sự lựa chọn. Về quyền được là chính mình của vạn vật.”
Lời nói của Tần Mặc như một làn gió nhẹ, thổi qua những tâm hồn đang căng thẳng. Nhiều người nhíu mày, khó hiểu. Quyền được là chính mình? Trong một thế giới nơi vạn vật đều khao khát thăng tiên, nơi mọi thứ đều được đánh giá bằng cấp độ tu vi và tiềm năng trở thành tiên linh, thì quyền được là chính mình nghe thật lạ lẫm.
Mộ Dung Tĩnh, một thanh niên tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao, tay cầm quạt ngọc, là đại diện từ một tông môn tu luyện lớn. Y không giấu được vẻ hoài nghi trên khuôn mặt. Y nhếch mép, cất tiếng, giọng nói có phần sắc lạnh: “Ngươi nói rằng một tòa thành không cần thăng tiên, không cần trở thành pháp bảo tối thượng, vẫn có thể vững mạnh? Điều này đi ngược lại mọi định luật tu luyện mà chúng ta đã biết hàng ngàn năm qua. Chẳng phải mọi vật đều phải vươn lên, phải siêu thoát khỏi bản chất ban đầu để đạt được cảnh giới cao hơn sao?” Ánh mắt y đầy thách thức, như muốn bóc trần sự phi lý trong lời của Tần Mặc.
Thiên Nhãn Các Trưởng Lão, một lão nhân tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, toát lên vẻ thông tuệ và bí ẩn, mặc áo bào xám tro đơn giản, không có hoa văn nổi bật, khẽ vuốt chòm râu bạc. Y không phản bác Mộ Dung Tĩnh, nhưng cũng không hoàn toàn đồng tình. Giọng y trầm tĩnh, vang vọng một cách nhẹ nhàng: “Một mô hình thú vị. Nhưng liệu nó có thể đối phó với những thế lực đã đạt đến cảnh giới vô thượng, những kẻ mà chỉ cần một ý niệm cũng có thể san bằng một tòa thành?” Ánh mắt y lướt qua Tần Mặc, như đang dò xét, tìm kiếm câu trả lời không chỉ trong lời nói, mà còn trong bản chất của người thiếu niên.
Tần Mặc không hề nao núng trước những câu hỏi đầy hoài nghi. Hắn biết, đây là khởi đầu. Hắn mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, để lay chuyển một niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy của Huyền Vực, hắn không thể chỉ dùng lời nói. Hắn phải dùng minh chứng, dùng chính sự thật sống động mà Thiết Giáp Thành đã tạo ra. Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho phần quan trọng nhất của bài trình bày của mình, phần sẽ lật mở bức màn về một con đường mà Huyền Vực đã quên lãng.
***
Tần Mặc tiếp tục bài trình bày của mình, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng giờ đây lại mang theo một sức mạnh thuyết phục lạ thường. Hắn không chỉ nói suông, mà còn vẽ nên một bức tranh sống động về hành trình của Thiết Giáp Thành Linh. “Trước đây, Thiết Giáp Thành là một pháo đài. Ý chí tồn tại của nó là kiên cố, là phòng thủ, là sự bất khả xâm phạm. Điều đó không sai, nhưng nó cũng giới hạn bản thân nó. Nó khao khát trở thành một pháp bảo tối thượng, một thần binh có thể đập tan mọi kẻ thù. Đó là con đường mà đa số vạn vật trong Huyền Vực này đang theo đuổi – con đường của sức mạnh tuyệt đối, của sự hủy diệt để tồn tại.”
Khi Tần Mặc nói, một điều kỳ diệu bắt đầu diễn ra trên những bức tường đá của đại sảnh. Những họa tiết chạm khắc hình sinh vật tự nhiên bỗng như sống dậy. Không phải là ảo ảnh, mà là sự biểu lộ trực tiếp của ý chí Thành Linh. Trên một mảng tường, một khu rừng nhỏ hiện lên, từng chiếc lá xanh non rung rinh trong gió, từng giọt sương mai đọng trên cỏ, sống động như thật. Trên một mảng khác, những dòng sông uốn lượn, những đàn cá tung tăng bơi lội, những cánh đồng lúa mì vàng óng trải dài vô tận. Đó là hình ảnh của Thiết Giáp Thành, nhưng không phải là một pháo đài thép, mà là một vườn ươm sự sống, một cộng đồng thịnh vượng. Tiếng chim hót, tiếng suối reo, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, tất cả đều vang vọng trong đại sảnh, đưa mọi người vào một không gian khác.
“Nhưng sau đó,” Tần Mặc tiếp lời, “Thiết Giáp Thành Linh đã có một sự lựa chọn. Nó nhận ra rằng, sức mạnh không chỉ đến từ sự hủy diệt, mà còn từ sự nuôi dưỡng, từ sự gắn kết. Nó nhận ra rằng, bản chất sâu thẳm nhất của nó không phải là một binh khí vô tri, mà là một nơi ẩn náu, một mái nhà, một người bảo vệ sự sống. Và khi nó chấp nhận bản chất đó, khi nó tìm thấy sự cân bằng giữa sự kiên cố và sự nuôi dưỡng, nó đã trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không phải vì nó đã 'thăng cấp' thành một thần binh, mà vì nó đã trở về với chính mình, và phát triển bản chất đó theo một cách vĩ đại hơn, nhân văn hơn.”
Những hình ảnh trên tường thay đổi. Chúng không chỉ là cảnh quan thiên nhiên, mà là hình ảnh của người dân Thiết Giáp Thành đang sống một cuộc đời bình yên và hạnh phúc. Những người nông dân gieo trồng trên những cánh đồng xanh tươi, những người thợ rèn tạo ra những công cụ hữu ích, những đứa trẻ vui đùa trên quảng trường, tiếng cười nói rộn ràng. Tất cả đều là minh chứng sống động cho sự thịnh vượng và an bình mà Thành Linh đã tạo ra.
Các đại diện trố mắt nhìn. Một số người lẩm bẩm kinh ngạc. Một số khác vẫn cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của ma thuật hay ảo ảnh, nhưng tất cả đều là thật. Đây không phải là một màn trình diễn phô trương, mà là sự hiển linh của một ý chí tồn tại đã biến đổi.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, mang theo sức mạnh nhưng đầy điềm tĩnh, khiến mọi người giật mình. Đó là Cổ Kiếm Hồn, y lúc này không hiện hình mà chỉ để ý niệm của mình vang lên, như một tiếng chuông cổ xưa. “Ta từng chỉ biết chém, chỉ khao khát trở nên sắc bén nhất. Ý chí của ta là hủy diệt, là chinh phạt. Ta đã từng là một công cụ của chiến tranh, mang theo sự thống khổ và cái chết. Ta đã từng nghĩ rằng, chỉ có trở thành một thần kiếm vô song, có thể chém đứt mọi thứ, ta mới đạt được giá trị tối thượng của mình.”
Lời nói của Cổ Kiếm Hồn khiến nhiều tu sĩ kiếm đạo phải chấn động. Một linh hồn kiếm cao quý như vậy, lại có những suy nghĩ như thế?
“Nhưng Tần Mặc đã chỉ cho ta thấy,” Cổ Kiếm Hồn tiếp tục, giọng điệu sâu sắc hơn, “sự sắc bén thật sự không phải là lưỡi kiếm có thể chém đứt mọi thứ, mà là ý chí kiên định. Kiên định trong việc bảo vệ, kiên định trong việc lựa chọn con đường của mình. Lưỡi kiếm của ta vẫn sắc bén, nhưng ý chí của ta đã thay đổi. Ta không còn khao khát hủy diệt. Ta khao khát bảo vệ, khao khát trở thành một phần của sự cân bằng, một công cụ của sự kiến tạo chứ không phải chỉ là sự tàn phá.”
Cổ Kiếm Hồn im lặng, nhưng lời nói của y vẫn còn vang vọng trong tâm trí mọi người. Y là một minh chứng sống động, một vật phẩm đã đạt đến cảnh giới cao, nhưng lại từ bỏ con đường thăng tiên truyền thống để đi theo một triết lý khác.
Đại diện Bạch Hổ Thánh Địa, một lão nhân uy nghiêm, khí chất mạnh mẽ, hoang dã, toát lên vẻ của thần thú hóa hình, thường ngày vẫn giữ vẻ lạnh lùng và xa cách, nay khẽ gật đầu. Ánh mắt y lộ vẻ suy tư, như đang nhìn sâu vào những lớp lang ẩn chứa trong lời nói của Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn. “Giữ gìn bản chất... điều này có lẽ là một phần chân lý mà chúng ta đã bỏ quên trong hành trình truy cầu sức mạnh. Bạch Hổ Tộc luôn coi trọng bản năng, nhưng cũng dần bị cuốn vào vòng xoáy của sự thăng tiến.”
Tần Mặc nhìn thấy những ánh mắt dao động, những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí các đại diện. Hắn biết, hạt giống đã được gieo. Giờ là lúc để chúng nảy mầm, hoặc bị dập tắt bởi những định kiến cũ kỹ. Hắn kết thúc phần trình bày của mình, để lại một khoảng lặng, cho phép mọi người suy ngẫm về những gì đã chứng kiến và lắng nghe. Không khí trong đại sảnh đặc quánh sự kỳ vọng và cả sự băn khoăn.
***
Ánh nắng chiều muộn vàng nhạt len lỏi vào đại sảnh, nhuộm một màu ấm áp lên những bức tường đá và những khuôn mặt đang trầm tư. Sau phần trình bày của Tần Mặc và lời chứng của Cổ Kiếm Hồn, không khí trở nên cởi mở hơn, nhưng cũng đầy những câu hỏi. Đây là lúc cho phần hỏi đáp và thảo luận, một cơ hội để Tần Mặc đối mặt trực tiếp với những hoài nghi và củng cố triết lý của mình.
Tần Mặc kiên nhẫn giải đáp mọi thắc mắc, từ những câu hỏi về kỹ thuật tu luyện của Thành Linh, đến những vấn đề triết lý sâu xa về sự tồn tại của vạn vật. Hắn nói chậm rãi, m��i lời đều có trọng lượng, không hề hùng hồn khoa trương nhưng lại thấm đẫm sự chân thành và uyên bác. Hắn không cố gắng áp đặt, mà chỉ dẫn dắt, khơi gợi, khiến người nghe tự phải suy ngẫm.
Mộ Dung Tĩnh, sau một hồi im lặng quan sát và lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng y vẫn mang một chút sắc lạnh nhưng đã có sự dao động rõ rệt trong đó. “Lý tưởng của ngươi cao đẹp, Tần Mặc. Nó thật sự khiến ta phải suy nghĩ lại về con đường mà tông môn ta đang theo đuổi. Nhưng liệu nó có đủ sức mạnh để chống lại một kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả? Hắn sẽ không nhân nhượng, và hắn chỉ hiểu sức mạnh. Khi hắn phái quân đến, liệu những khu vườn xanh tươi này, những tiếng cười nói an bình này, có thể chống đỡ được một đòn của hắn không?” Ánh mắt của Mộ Dung Tĩnh lộ rõ sự đấu tranh nội tâm. Y đã chứng kiến sự tàn phá của Thiên Diệu Tôn Giả, và y biết sức mạnh khủng khiếp của hắn.
Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Tĩnh, không né tránh câu hỏi gai góc này. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên kiên định hơn. “Thiên Diệu Tôn Giả là một cá nhân, nhưng tư tưởng của hắn đang hủy hoại vạn vật. Hắn tin rằng sức mạnh tối thượng nằm ở sự khuất phục, ở việc ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' theo cách của hắn, từ bỏ bản chất của mình. Hắn tin rằng chỉ có hủy diệt những gì không tuân theo mới có thể đạt được trật tự.”
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đại sảnh. “Nhưng sức mạnh không chỉ là hủy diệt, Mộ Dung Tĩnh. Sức mạnh là sự kiên định, sự gắn kết, sự lựa chọn. Sức mạnh của Thiết Giáp Thành không đến từ việc nó trở thành một thần binh chém giết, mà đến từ sự kiên cường trong việc bảo vệ, trong việc nuôi dưỡng sự sống, trong việc giữ gìn bản chất của chính nó và của những sinh linh nương tựa vào nó. Nếu chúng ta tin vào giá trị của bản chất, nếu chúng ta đồng lòng bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, chúng ta sẽ tìm thấy sức mạnh thực sự để chống lại mọi sự áp đặt.”
Lục Vô Trần khẽ gật đầu, y cất tiếng, giọng nói tuy trầm nhưng đầy sức nặng c���a kinh nghiệm. “Sự tồn tại của Thiết Giáp Thành là minh chứng rõ nhất. Nó không chiến đấu bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự kiên cường và khả năng nuôi dưỡng sự sống. Đó là một sức mạnh mới, một sức mạnh khác biệt mà Thiên Diệu Tôn Giả chưa từng hiểu, và cũng không thể dễ dàng đánh bại. Hắn có thể hủy diệt một thực thể, nhưng hắn không thể hủy diệt một ý niệm, một triết lý đã nảy mầm trong lòng vạn vật.”
Tần Mặc tiếp lời, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. “Ta không yêu cầu các ngươi từ bỏ con đường tu luyện của mình. Ta chỉ mời gọi các ngươi suy ngẫm về bản chất của con đường đó, và cùng ta, cùng Thiết Giáp Thành, bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật. Hãy cùng nhau gieo hạt giống cân bằng, để Huyền Vực có thể hồi sinh một lần nữa, thoát khỏi vòng xoáy truy cầu thăng tiên mù quáng đang dẫn tới sự diệt vong.”
Hắn đứng thẳng người, bàn tay đặt lên ngực, cử chỉ chân thành và mạnh mẽ. “Thiết Giáp Thành sẽ là một ngọn hải đăng, một nơi ẩn náu, nơi nương tựa cho những ai tìm kiếm sự cân bằng. Nó sẽ là một mô hình mẫu, minh chứng rằng vạn vật có thể phát triển, mạnh mẽ, và thịnh vượng mà không cần phải từ bỏ bản chất, không cần phải chạy theo khát vọng thăng tiên cực đoan. Ta kêu gọi các ngươi, hãy cùng ta xây dựng một liên minh không dựa trên sức mạnh áp đặt, mà trên sự tôn trọng bản chất của vạn vật. Một liên minh của sự sống, của sự cân bằng.”
Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong đại sảnh, thấm vào từng ngóc ngách của không gian. Các đại diện trao đổi ánh mắt, một số người gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ vẻ đồng tình. Một số khác vẫn còn trầm tư, nội tâm đấu tranh giữa giáo điều đã ăn sâu và những minh chứng sống động mà họ vừa được chứng kiến. Mộ Dung Tĩnh nhìn Tần Mặc với một ánh mắt phức tạp, vừa hoài nghi, vừa như được khai sáng, một hạt giống ý niệm đã nảy mầm trong tâm trí y.
Một vài đại diện từ những tông môn nhỏ hơn, hoặc những vùng đất đã chứng kiến sự tàn phá của việc truy cầu thăng tiên quá mức, đứng lên, thể hiện sự đồng tình, dù chưa hoàn toàn cam kết. Họ biết rằng con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, nó đã mở ra một hướng đi mới, một hy vọng mới cho Huyền Vực. Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn biết, một liên minh không được hình thành trong một ngày, nhưng hạt giống đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm, từ từ nhưng kiên cường, như chính Thiết Giáp Thành đã từng. Cuộc hội nghị kết thúc, nhưng một chương mới trong lịch sử Huyền Vực đã bắt đầu, một chương về sự lựa chọn, về bản chất, và về một tương lai cân bằng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.