Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 899: Ánh Mắt Dò Xét: Những Kẻ Đến Từ Bóng Tối

Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới rải những vệt vàng óng ả lên những mái ngói xanh biếc của Thiết Giáp Thành, xua tan đi màn sương đêm còn vương vấn. Từ ban công cao nhất của tòa thành, nơi tầm mắt có thể bao quát toàn cảnh một đô thị đang bừng tỉnh, Tần Mặc đứng đó, thân hình thanh tú nổi bật giữa sắc lam thẫm của bầu trời vừa hửng sáng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường và cả mùi thức ăn dân dã, ấm cúng đang lan tỏa từ các khu phố bên dưới. Tiếng suối chảy róc rách từ những dòng kênh được Thiết Giáp Thành Linh kiến tạo, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng nói cười rì rầm của người dân bắt đầu một ngày mới, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Nơi đây, mọi thứ đều toát ra một sự ấm áp, gắn kết, như thể chính thành trì cũng đang ôm ấp lấy những sinh linh nương tựa vào nó.

Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam đứng nghiêm nghị, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng vẫn ánh lên sự cảnh giác thường trực. Nàng khẽ thở dài, phá vỡ sự tĩnh lặng. “Dù đã gieo hạt giống, nhưng để nó nảy mầm trong lòng những kẻ cố chấp không phải chuyện dễ dàng.” Nàng đưa mắt nhìn xuống những con đường nhộn nhịp, nơi người dân Vô Tính Thành và những người mới đến đang hòa mình vào cuộc sống thường nhật, trong lòng nàng vẫn còn chút hoài nghi về khả năng lan tỏa của triết lý này. “Những gì chúng ta đã chứng minh tại hội nghị hôm qua, chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi trong bóng tối của khát vọng thăng tiên đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Rất ít người thực sự hiểu, hay dám hiểu, cái giá của sự truy cầu vô độ đó.”

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự mệt mỏi của m��t người đã trải qua quá nhiều biến cố, giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng mong manh. Y trầm giọng, tiếng nói tuy yếu ớt nhưng đầy sức nặng của kinh nghiệm. “Quả thực không dễ. Nhưng hạt giống đã gieo, và nó đã nảy mầm ở đây, ngay trong lòng Thiết Giáp Thành này. Tuy nhiên, chúng ta không thể quên, mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngừng lại. Hắn sẽ coi đây là sự khiêu khích, một thách thức trực tiếp đến quyền uy và triết lý của hắn. Sức mạnh của hắn không chỉ là những gì chúng ta nhìn thấy, mà còn là sự tha hóa, sự thao túng lòng người.” Y quay sang Tần Mặc, ánh mắt đầy lo lắng. “Hắn sẽ không ngồi yên nhìn một ý niệm như vậy lan rộng.”

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận nhịp đập của Thiết Giáp Thành, nghe rõ hơn cả những âm thanh thực tại là tiếng vọng của "ý chí tồn tại" đang trỗi dậy mạnh mẽ trong từng viên gạch, từng cành cây, từng con suối. Hắn gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn không gian và thời gian. “Ta cảm thấy... có những ánh mắt đang dò xét. Không phải của liên minh, mà là của những kẻ muốn hiểu rõ hơn... hoặc hủy diệt.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác tiềm ẩn. Hắn có thể cảm nhận được những luồng "ý chí" lạ lẫm, không mang theo sự chân thành hay tò mò đơn thuần, mà là sự tính toán, dò la, thậm chí là một chút thù địch âm ỉ.

Đúng lúc đó, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp nặng nề, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, với vẻ mặt cần mẫn và tỉ mỉ, bước đến. Long Hổ vốn dĩ là một tảng đá kiên cố, nhưng giờ đây trên khuôn mặt nghiêm nghị của y lại lộ rõ vẻ bối rối trước tình hình mới. “Tần Mặc đại nhân, Tô Lam cô nương, Lục Vô Trần tiền bối.” Y cúi đầu chào, rồi nhanh chóng đi vào vấn đề. “Lượng khách vãng lai tăng đột biến trong vài ngày qua. Đặc biệt là sau buổi hội nghị. Nhiều người có vẻ không phải thương nhân hay du khách bình thường. Họ hỏi rất nhiều về 'sự thay đổi' của thành phố, về cách những khu vườn này lớn lên nhanh chóng, về sự an bình lạ lùng của người dân. Họ cố gắng tiếp cận các công trình, thậm chí là... các 'vật' của thành.”

Thiết Giáp Phụ Tá khẽ hắng giọng, giơ một cuộn giấy ghi chép chi chít. “Thưa đại nhân, chúng tôi đã ghi nhận hơn ba trăm lượt khách mới chỉ trong hai ngày. Con số này cao gấp mười lần so với bình thường. Phần lớn trong số họ đều đến từ các tông môn lớn hoặc các thánh địa mà chúng ta không có mối quan hệ sâu sắc. Một số người cố tình tìm cách tiếp cận Tàng Khí Các, hay khu vực trung tâm nơi Thiết Giáp Thành Linh biểu hiện rõ rệt nhất. Chúng tôi đã tăng cường tuần tra, nhưng rất khó để phân biệt ý đồ thật sự của họ. Mọi việc đều phải theo quy củ, nhưng những kẻ này lại rất khéo léo che giấu thân phận và mục đích.”

Tần Mặc lắng nghe chăm chú, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên lan can đá, cảm nhận sự rung động tinh tế của "ý chí tồn tại" từ chính thành trì. Hắn biết, những kẻ này đang cố gắng tìm ra 'bí mật' của Thiết Giáp Thành, cái bí mật không nằm ở công pháp hay linh dược, mà nằm ở sự chuyển hóa của bản chất. “Họ kh��ng tìm kiếm sức mạnh để hủy diệt, Long Hổ. Họ tìm kiếm sức mạnh để hiểu, để kiểm soát, để rồi... đồng hóa.” Tần Mặc trầm ngâm nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng. “Họ không thể chấp nhận một khái niệm, một triết lý đi ngược lại với niềm tin cố hữu của họ, niềm tin rằng chỉ có thăng tiên mới là con đường duy nhất. Đối với họ, sự tồn tại của Thiết Giáp Thành như thế này là một điều dị thường, một mối đe dọa đối với trật tự mà họ đã quen thuộc.”

Tô Lam tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng quét qua những gương mặt lo lắng của Long Hổ và Phụ Tá. “Họ sẽ không từ bỏ. Họ sẽ tìm mọi cách để bóc tách, để phân tích, để rồi, nếu không thể hiểu, họ sẽ tìm cách bóp méo hoặc hủy diệt. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên cho một mô hình như Thiết Giáp Thành này tồn tại và lan rộng. Hắn sẽ sớm nhận ra Tần Mặc không chỉ là một mối đe dọa về sức mạnh, mà còn về hệ tư tưởng.” Nàng nói, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, có tính logic cao, đúng như bản chất của một kiếm khách sắc sảo.

Lục Vô Trần gật đầu đồng tình. “Thiên Diệu Tôn Giả tin rằng mình là người duy nhất có thể đưa Huyền Vực thoát khỏi sự hỗn loạn bằng cách ép buộc vạn vật phải thăng tiên theo ý chí của hắn. Bất kỳ ai thách thức triết lý đó, bất kỳ thực thể nào chứng minh một con đường khác, đều sẽ bị coi là kẻ thù. Thiết Giáp Thành, với những gì nó đang thể hiện, chính là một cái gai trong mắt hắn, một minh chứng sống động rằng con đường của hắn không phải là duy nhất, và thậm chí có thể không phải là tốt nhất.” Y thở dài, mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. “Chúng ta phải chuẩn bị. Không chỉ cho một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của những ý niệm.”

Tần Mặc quay lại, nhìn sâu vào mắt từng người đồng hành. “Chúng ta sẽ không thay đổi. Thiết Giáp Thành sẽ vẫn là một ngọn hải đăng cho sự cân bằng, một nơi mà vạn vật có thể tìm thấy chính mình mà không cần phải từ bỏ bản chất. Long Hổ, Phụ Tá, hãy tiếp tục cảnh giác. Đừng tạo ra sự đối đầu không cần thiết, nhưng c��ng đừng lơ là. Hãy để họ quan sát. Hãy để họ thấy. Bởi vì, có những sự thật, dù cố gắng che giấu đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tự mình phơi bày.”

Hắn siết nhẹ bàn tay trên lan can, cảm nhận được "ý chí tồn tại" của Thiết Giáp Thành đáp lại, một sự kiên cường thầm lặng nhưng vững chãi. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả Thiết Giáp Thành, của cả những sinh linh đã lựa chọn tin vào con đường cân bằng. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, có phần suy tư, nhưng quyết tâm đã được củng cố. Hắn sẽ bảo vệ nơi này, và bảo vệ ý niệm mà nó đại diện.

***

Trong khi Tần Mặc và những người đồng hành đang đứng trên ban công cao nhất của Thiết Giáp Thành, nhận thức được những ánh mắt dò xét từ bên ngoài, thì sâu bên dưới, trong những con phố nhộn nhịp của Phố Chợ Sáng, hai bóng người ẩn mình trong những bộ áo choàng xám kín đáo, đang len lỏi giữa dòng người tấp nập. Đó là Thám tử Giáp và Thám tử Ất, những gián điệp tinh nhuệ được phái đến từ một thế lực tu sĩ cấp cao, với sứ mệnh tìm hiểu "bí mật" của sự chuyển mình tại Thiết Giáp Thành.

Phố Chợ Sáng là một bức tranh sống động của sự an bình và thịnh vượng. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên giòn giã, tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ đang nô đùa, tiếng gà kêu cục tác từ những lồng tre, và cả tiếng trả giá khéo léo của những người mua bán, tất cả hòa quyện tạo nên một âm thanh ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn dân dã thơm lừng, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ và mùi thảo mộc dịu mát lan tỏa khắp nơi, khiến không gian trở nên ấm cúng và thân thiện một cách lạ thường. Thám tử Giáp, dáng người nhỏ nhắn, che kín trong áo choàng, đôi mắt sắc lạnh và đầy tính toán của y không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Y đã từng đặt chân đến vô số thành trì tu luyện, nơi linh khí cuồng bạo, nơi sự tranh giành quyền lực hiển hiện rõ ràng trong từng ánh mắt, từng cử chỉ của tu sĩ. Nhưng nơi đây, hoàn toàn khác biệt.

"Nơi này... không giống bất cứ thành trì nào ta từng thấy," Thám tử Giáp thì thầm, giọng nói trầm đục qua lớp vải che mặt. "Họ không tu luyện, không có linh khí cuồng bạo, nhưng lại mạnh mẽ một cách khó hiểu. Không có dấu hiệu của sự sợ hãi, cũng chẳng có sự ham muốn thăng tiến mù quáng. Chỉ là... sự an lạc."

Thám tử Ất, người cao lớn hơn, tay cầm một quyển sổ nhỏ và cây bút, cẩn thận ghi lại từng chi tiết. Ánh mắt y thường xuyên quét qua mọi vật thể, từ những cối xay gió bằng gỗ mục được phục hồi, đến những bức tường thành tưởng chừng đã đổ nát nhưng giờ lại vững chãi và xanh tươi. "Không có linh khí cuồng bạo, không có sự tranh giành. Nhưng sự sống lại mãnh liệt đến vậy. Làm sao có thể?" Y viết xuống những dòng chữ nguệch ngoạc, cố gắng ghi l��i cảm giác kinh ngạc đang dâng lên trong lòng. Những bức tường thành không hề tỏa ra uy áp của một pháp bảo, nhưng lại toát lên một sức sống dẻo dai, như thể chúng đang thở. Những công trình kiến trúc cũ kỹ, tưởng chừng đã mục nát, giờ lại được bao phủ bởi những dây leo xanh tươi, những đóa hoa dại khoe sắc, tạo nên một vẻ đẹp hài hòa giữa sự cổ kính và sức sống mới.

Họ dừng lại ở một quán trà nhỏ ven đường, Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi tiếng nước chảy róc rách từ một ao cá nhỏ, tiếng nói chuyện rì rầm của khách và tiếng chim hót nhẹ tạo nên một không gian bình yên, tĩnh lặng. Mùi trà thơm dịu, mùi hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ cũ ấm áp vương vấn trong không khí. Họ gọi một ấm trà, giả vờ là lữ khách mệt mỏi, nhưng đôi tai họ không bỏ sót bất kỳ câu chuyện nào.

Một người dân địa phương, một bà lão với nụ cười hiền hậu, thấy họ là người lạ nên bắt chuyện. "Các ngươi đến từ xa phải không? Chắc hẳn chưa từng thấy nơi nào như Thiết Giáp Thành của chúng ta." Bà lão đặt một đĩa bánh nếp thơm lừng lên bàn. "Trước đây, thành trì này chỉ là một đống sắt vụn mục nát. Người dân chúng ta cũng sống lay lắt, sợ hãi. Ai cũng nghĩ phải thăng tiên, phải có linh lực mới bảo vệ được mình."

Thám tử Giáp khẽ ho, cố ý hỏi: "Vậy sao thành trì này lại thay đổi đến vậy, thưa bà? Chúng tôi nghe nói có một vị đại nhân tên Tần Mặc..."

Bà lão cười hiền. "Đúng vậy, chính là Tần Mặc đại nhân. Hắn đã chỉ cho chúng tôi thấy rằng, không cần phải trở thành tiên nhân hay thần binh, chúng tôi vẫn có thể bảo vệ mái nhà này. Chỉ cần sống thật với chính mình, giữ gìn bản chất của mình. Thiết Giáp Thành Linh cũng vậy, nó không muốn trở thành một thần binh chém giết, nó muốn bảo vệ, muốn nuôi dưỡng sự sống. Và các ngươi thấy đó, nó đã làm được." Bà chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi một bức tường thành cũ kỹ đang được bao phủ bởi một thảm thực vật xanh mướt, những đóa hoa nhỏ li ti lung linh trong nắng.

Hai thám tử trao đổi ánh mắt. Ban đầu là hoài nghi, rồi dần dần là kinh ngạc. Họ đã được huấn luyện để tìm kiếm những công pháp bí truyền, những pháp khí thượng cổ, những nguồn linh mạch dồi dào. Nhưng những gì họ đang chứng kiến lại là một thứ hoàn toàn khác.

Thám tử Giáp thì thầm, đôi mắt vẫn không rời khỏi bà lão hiền lành. "Cái 'bí mật' của hắn không phải là công pháp, mà là một ý tưởng... một tư tưởng." Y cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một tư tưởng, nếu nó có thể lay chuyển lòng người mạnh mẽ đến vậy, có thể còn nguy hiểm hơn bất kỳ sức mạnh vật chất nào.

Thám tử Ất gật đầu, vội vàng ghi lại. "Tư tưởng này... nó có thể còn nguy hiểm hơn bất kỳ sức mạnh nào. Nó thách thức toàn bộ nền tảng giáo lý mà chúng ta đã được rèn luyện. Nó nói rằng không cần phải thăng tiên, không cần phải bỏ đi bản chất. Đây là sự báng bổ lớn nhất đối với con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt."

Họ dùng pháp khí ẩn hình để ghi lại những hình ảnh về cuộc sống an bình, về sự chuyển mình của thành trì, về những nụ cười rạng rỡ của người dân. Càng quan sát, sự bối rối và kinh ngạc trong lòng họ càng lớn. Họ đã đến để tìm kiếm một điểm yếu, một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ của Thiết Giáp Thành, nhưng tất cả những gì họ tìm thấy lại là một sức mạnh mềm dẻo, kiên cường đến từ sự gắn kết và lòng tin vào bản chất. Khi chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng nhạt bao trùm cả thành trì, biến nó thành một bức tranh huyền ảo, Thám tử Giáp và Ất rời đi, mang theo không chỉ những ghi chép tỉ mỉ, mà còn là một sự xáo trộn sâu sắc trong tâm trí.

***

Đêm khuya, tại một mật thất bí mật ẩn sâu trong lòng Thiên Nhãn Các, nơi mây mù bao phủ quanh năm, không khí nặng nề bởi mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách cổ, mùi mực viết và hương liệu nhẹ thoang thoảng. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn lồng bằng ngọc phát ra, tạo nên một không gian huyền ảo và đầy tính toán. Tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký và tiếng bước chân nhẹ nhàng của các thành viên Thiên Nhãn Các khi di chuyển là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự tĩnh lặng.

Thám tử Giáp, sau khi đã rời khỏi Thiết Giáp Thành và sử dụng một pháp khí truyền tin đặc biệt, đang báo cáo những phát hiện của mình về cho cấp trên. Y không trực tiếp có mặt, nhưng giọng nói trầm đục của y vang lên rõ ràng qua pháp khí, truyền tải từng lời, từng ý niệm một cách cẩn trọng.

“Thưa ngài,” giọng Thám tử Giáp vang lên, hơi khàn vì quãng đường dài và sự căng thẳng. “Thiết Giáp Thành... nó đã 'sống' lại, nhưng không phải theo cách chúng ta hiểu. Nó mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng lại không có vẻ gì là 'thăng cấp' theo con đường tu luyện. Không có linh khí cuồng bạo, không có sự tranh giành. Chỉ có sự an bình và thịnh vượng đến lạ lùng. Người dân ở đó, họ không có tham vọng thăng tiên, họ chỉ muốn sống thật với chính mình, bảo vệ bản chất của mình. Và những 'vật' ở đó, dù là bức tường, con suối hay thanh kiếm, chúng đều tìm thấy ý nghĩa trong việc phụng sự cho thành trì, chứ không phải trở thành thần binh để khuếch trương sức mạnh cá nhân.”

Người nhận báo cáo là một Trưởng lão Thiên Nhãn Các, một nhân vật cấp cao với gương mặt khắc khổ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa trí tuệ và sự tàn nhẫn của hàng ngàn năm tu luyện. Ngài ta ngồi thẳng lưng trên một chiếc ghế bằng gỗ trầm hương, tay nhẹ nhàng vuốt chòm râu bạc. Ban đầu, sắc mặt ngài ta chỉ biểu lộ sự tò mò, nhưng khi Thám tử Giáp đi sâu vào chi tiết, đặc biệt là về triết lý 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc, vẻ mặt ngài dần trở nên nghiêm trọng.

“Và Tần Mặc... hắn không dùng sức mạnh để thống trị, mà dùng một thứ... gọi là 'cân bằng bản chất'. Hắn khiến vạn vật tự nguyện tìm lại chính mình, và điều đó... đã tạo nên một phép màu ở đó,” Thám tử Giáp tiếp tục, giọng điệu có chút bối rối. “Những vết nứt trên tường thành đã được hàn gắn không phải bằng pháp lực, mà bằng ý chí của thành trì muốn bảo vệ. Những khu vườn xanh tươi mọc lên không phải từ linh thảo quý hiếm, mà từ sự nuôi dưỡng của Thành Linh. Tất cả đều là sự lựa chọn, thưa ngài, sự lựa chọn của bản chất.”

Trưởng lão Thiên Nhãn Các khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề như thể đang mang gánh nặng của hàng ngàn năm giáo điều. Ngài ta nhẹ nhàng đặt tách trà thảo mộc xuống, tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong mật thất yên tĩnh. “Một tư tưởng... một thứ có thể lay chuyển niềm tin hàng ngàn năm của Huyền Vực. Hắn không chỉ là một cá nhân mạnh mẽ, hắn là một mối đe dọa đối với trật tự mà Thiên Diệu Tôn Giả đang xây dựng.” Giọng ngài ta trầm thấp, mang theo một sự lạnh lẽo. “Thiên Diệu Tôn Giả tin rằng chỉ có con đường thăng tiên cực đoan mới có thể cứu rỗi Huyền Vực khỏi sự mục rữa, rằng vạn vật phải từ bỏ bản chất tầm thường để vươn tới cái tôi cao cả hơn. Nhưng Tần Mặc... hắn lại đang chứng minh điều ngược lại, rằng chính bản chất mới là sức mạnh, rằng sự cân bằng mới là con đường.”

Ngài ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mây mù bao phủ. “Cái 'bí mật' của Thiết Giáp Thành không phải là một công pháp có thể sao chép, hay một pháp bảo có thể cướp đoạt. Nó là một ý niệm, một triết lý sống. Và một ý niệm, khi đã nảy mầm trong lòng người, khó lòng mà nhổ bỏ. Nó có thể lan truyền như một dịch bệnh, phá vỡ mọi niềm tin cố hữu, mọi trật tự đã được thiết lập. Thiết Giáp Thành giờ đây không chỉ là một pháo đài, nó là một ngọn cờ hiệu, một biểu tượng của sự phản kháng tư tưởng.”

Trưởng lão quay lại, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. “Tiếp tục theo dõi. Cần phải hiểu rõ hơn về 'bí mật' này, về cách mà ý niệm của Tần Mặc có thể khiến một thành trì mục nát hồi sinh và phát triển mà không cần đến con đường thăng tiên truyền thống. Ghi lại mọi tương tác, mọi chi tiết nhỏ nhặt. Và chuẩn bị đối phó. Có lẽ, đã đến lúc Thiên Diệu Tôn Giả phải đích thân chú ý đến hắn. Mối đe dọa từ Tần Mặc không chỉ nằm ở sức mạnh cá nhân, mà nằm ở khả năng lay chuyển cả Huyền Vực, thách thức tận gốc rễ những gì Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng xây dựng.”

Ngài ta phất tay ra hiệu cho các thư ký và các gián điệp khác. “Truyền lệnh xuống, tăng cường giám sát Thiết Giáp Thành. Phải biết rõ mọi động thái của Tần Mặc và những kẻ đi theo hắn. Cái gai này, nếu không nhổ tận gốc, sẽ sớm làm lung lay cả ngai vàng của Thiên Di��u Tôn Giả. Nó sẽ trở thành một mối hiểm họa lớn hơn bất kỳ kẻ thù nào chúng ta từng đối mặt, bởi vì nó chiến đấu bằng một thứ vũ khí mà chúng ta chưa từng nghĩ đến: sự thật về bản chất và quyền được là chính mình của vạn vật.”

Lời ngài ta vang vọng trong mật thất, mang theo sự lạnh lẽo và quyết đoán. Một làn sóng mới của sự chú ý, không phải của tò mò đơn thuần mà là của sự dè chừng và thù địch, đã bắt đầu đổ dồn về Thiết Giáp Thành. Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ luôn coi thường những gì không tuân theo con đường thăng tiên mà hắn định nghĩa, sẽ sớm nhận ra Tần Mặc là một đối thủ đáng gờm không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý và quyền lực. Một cuộc đối đầu lớn hơn, không chỉ là của những linh lực và pháp bảo, mà là của những ý niệm đối lập, đã được định đoạt.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free