Vạn vật không lên tiên - Chương 905: Minh Chứng Của Cân Bằng: Đại Hội Thiết Giáp Thành
Bình minh vừa hé rạng, nhuộm một dải lụa hồng cam lên phía chân trời phía đông. Không khí vẫn còn vương vấn hơi sương đêm, mang theo chút se lạnh nhưng cũng tràn đầy sự trong lành, mát mẻ. Trên lưng Hắc Phong, Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió sớm mơn man trên da thịt, mang theo mùi của đất ẩm và sự sống mới chớm nở. Chuyến bay ngắn ngủi lúc rạng đông chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng trước cơn bão, một cái nhìn tổng quan từ trên cao trước khi bước vào tâm điểm của sự chú ý. Hắn đã quay trở lại Thiết Giáp Thành, nơi một đại hội long trọng đang chờ đợi, một minh chứng sống động cho con đường cân bằng mà hắn đã kiên tâm vạch ra.
Thiết Giáp Thành, vốn nổi tiếng với vẻ ngoài kiên cố, lạnh lẽo, giờ đây lại mang một diện mạo hoàn toàn khác. Quảng trường trung tâm, giờ đây được người dân gọi thân mật là 'Quảng Trường Cân Bằng', đã được trang hoàng tỉ mỉ, không quá phô trương nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng. Những dải lụa màu xanh lam và trắng ngà, tượng trưng cho sự cân bằng và tinh khiết, được giăng mắc khéo léo giữa các cột đá, tạo nên một không gian vừa thanh thoát vừa ấm cúng. Tiếng người xôn xao đã bắt đầu vang lên từ sớm, không phải tiếng huyên náo hỗn loạn, mà là những âm thanh rộn ràng của sự chuẩn bị: tiếng bước chân vội vã, tiếng bàn ghế được sắp đặt cẩn thận, tiếng thì thầm trao đổi của những người dân Thiết Giáp Thành, ánh mắt họ lấp lánh sự tự hào và hân hoan. Mùi hương của thức ăn mới nấu từ các quán hàng nhỏ đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất sau cơn mưa đêm và thoang thoảng hương thảo mộc từ những chậu cây cảnh được đặt dọc lối đi, tạo nên một bầu không khí dân dã, ấm áp, gợi nhớ đến Phố Chợ Sáng ở Vô Tính Thành.
Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ tr��m ổn và kiên định, cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong, đang đi giữa đám đông. Hắn khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt kính trọng và tin tưởng mà người dân dành cho mình. Đôi mắt đen láy của hắn quét một lượt khắp quảng trường, kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn dừng lại trước một hàng ghế đá, khẽ chỉnh lại tấm vải lụa bị lệch.
"Long Hổ, Thiết Giáp Phụ Tá," Tần Mặc cất giọng, âm điệu bình thản nhưng có sức nặng, "Hãy để họ thấy sự chân thật, không cần phô trương sức mạnh, mà là sức sống của cân bằng."
Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt tràn đầy sự trung thành, lập tức đáp lời: "Dạ bẩm Tần Mặc tiên sinh! Mọi thứ đều đã được an bài đúng theo ý ngài. Người dân Thiết Giáp Thành chúng ta hiểu rõ giá trị của sự chân thật."
Thiết Giáp Phụ Tá, người lính tỉ mỉ luôn đi cùng Long Hổ, cũng gật đầu lia lịa, tay vẫn cầm chặt một bản kê chi tiết: "Các đoàn khách quý từ các thế lực trung lập cũng đã bắt đầu đến. Chúng tôi đã chuẩn bị chỗ tiếp đón chu đáo."
Tô Lam khẽ bước đến bên Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ thán phục. Nàng nhìn khung cảnh quảng trường đang dần hoàn thiện, nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của người dân. "Thành công này vượt xa những gì ta từng tưởng tượng, Tần Mặc. Ngươi đã biến một pháo đài thép thành một trái tim sống động." Giọng nàng thanh thoát, nhưng ẩn chứa sự xúc động. Nàng nhớ lại Thiết Giáp Thành những ngày đầu, nơi sự tuyệt vọng và mục nát đã ngự trị, và giờ đây, nó đã hồi sinh một cách thần kỳ.
Tần Mặc khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Đây không phải là thành công của riêng ta, Tô Lam. Đây là lựa chọn của Thiết Giáp Thành Linh, là khát vọng của người dân nơi đây. Ta chỉ là người lắng nghe." Hắn vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong đang nằm yên vị dưới chân. Con sói khổng lồ, đôi mắt đỏ rực của nó thu hút không ít ánh nhìn tò mò và e dè từ những vị khách mới đến, nhưng nó vẫn giữ vẻ bình tĩnh, trung thành, như một hộ vệ thầm lặng.
Đúng lúc đó, các phái đoàn đầu tiên đã bắt đầu tiến vào Quảng Trường Cân Bằng. Dẫn đầu là Thiên Sách Lão Nhân, lưng còng nhưng bước chân vẫn vững chãi, cùng Vân Du Khách, dáng vẻ phong trần nhưng ánh mắt tinh ranh. Họ không giấu nổi vẻ tò mò, xen lẫn sự kinh ngạc khi nhìn thấy sự thay đổi của Thiết Giáp Thành.
Thiên Sách Lão Nhân khẽ thì thầm với Vân Du Khách, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để Tần Mặc nghe thấy: "Lão phu đã nghe nhiều lời đồn, nhưng tận mắt chứng kiến mới thấy, đây quả là một kỳ tích của thời đại." Ông lão ôm chồng sách cũ vào lòng, đôi mắt tinh anh lướt qua từng chi tiết, như muốn ghi nhớ mọi thứ.
Vân Du Khách gật gù, ánh mắt không ngừng đánh giá: "Cái gọi là 'Vô Tiên Thành' này... quả là khác biệt. Không có hào quang chói lọi, không có linh khí cuồn cuộn, nhưng lại toát ra một thứ sức sống đặc biệt." Hắn khẽ nhếch mép cười, ánh mắt liếc nhìn Tần Mặc một cái đầy ẩn ý, như thể hắn đã nhìn thấu điều gì đó sâu xa hơn.
Các đại diện từ các thế lực trung lập khác cũng lần lượt xuất hiện. Có những tu sĩ mang khí chất thanh cao, mình vận đạo bào thêu vân mây; có những chiến tướng oai phong lẫm liệt, áo giáp sáng loáng; lại có những học giả thư sinh, tay cầm quạt giấy, vẻ mặt trầm tư. Họ đến từ khắp nơi trên Huyền Vực, mang theo sự tò mò, hoài nghi, nhưng cũng không thiếu sự kính trọng đối với Tần Mặc và con đường mà hắn đang truyền bá. Họ đã nghe những câu chuyện về Vô Tính Thành, về Thiết Giáp Thành, về một con đường không truy cầu thăng tiên mù quáng. Và giờ đây, họ muốn tận mắt chứng kiến, muốn tự mình cảm nhận.
Tần Mặc nhận ra, ánh mắt của họ không chỉ dừng lại ở cảnh vật, mà còn dò xét hắn, dò xét những người đồng hành của hắn, dò xét cả những người dân Thiết Giáp Thành. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một đại hội, mà còn là một cuộc kiểm chứng, một phiên tòa thầm lặng mà cả Huyền Vực đang dõi theo. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai hắn, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã lựa chọn con đường này, và hắn sẽ kiên định đến cùng.
Hắn nhìn Lục Vô Trần, người nay đã hoàn toàn thoát khỏi bóng ma của sự tuyệt vọng, khuôn mặt khắc khổ giờ đây ánh lên vẻ bình thản và quyết tâm. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng thanh kiếm cổ kính, được Lục Vô Trần đeo bên hông, khẽ ngân lên một tiếng nhẹ nhàng, như một lời cổ vũ thầm lặng. Mộc Thạch, với thân hình to lớn phủ rêu phong, đứng vững chãi ở một góc quảng trường, như một ngọn núi nhỏ, ý chí kiên định của nó truyền tải sự bình yên đến mọi vật xung quanh. Tất cả những người này, cùng với Thiết Giáp Thành Linh đang bao trùm cả thành phố bằng ý chí của nó, chính là minh chứng sống động nhất cho con đường cân bằng mà Tần Mặc muốn truyền bá. Hắn biết, con đường này còn rất dài và đầy chông gai, nhưng nhìn những ánh mắt tin tưởng và hy vọng xung quanh, hắn cảm thấy một sức mạnh vô hình đang trỗi dậy trong mình. Sức mạnh của sự lựa chọn, của ý chí tồn tại được tôn trọng, của một thế giới mà vạn vật không cần phải "lên tiên" để tìm thấy giá trị của chính mình.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống Quảng Trường Cân Bằng, khiến những dải lụa xanh trắng càng thêm phần rực rỡ. Hàng ngàn người dân Thiết Giáp Thành đã tề tựu đông đủ, ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế đá, ánh mắt đầy mong chờ. Hàng trăm khách mời từ các thế lực khác nhau cũng đã an vị, không khí trang nghiêm nhưng cũng tràn đầy sự náo nức. Tiếng chuông đồng trầm hùng, vang vọng khắp thành, báo hiệu đại hội chính thức bắt đầu.
Tần Mặc chậm rãi bước lên đài cao, nơi một bệ đá giản dị đã được chuẩn bị sẵn. Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng uyển chuyển, đôi mắt phượng sắc sảo quan sát toàn bộ quảng trường. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh lên vẻ nhiệt huyết, đứng vững vàng, tay đặt nhẹ lên chuôi Cổ Kiếm Hồn. Thanh kiếm cổ kính khẽ rung lên, một luồng kiếm khí sắc bén nhưng trầm ổn bao quanh y, như một lời khẳng định về sức mạnh đã được thuần hóa. Hắc Phong nằm phục dưới chân đài, đôi mắt đỏ rực quét qua đám đông, như một hộ vệ trung thành.
Tần Mặc không mặc những bộ y phục hoa mỹ hay quyền quý, mà vẫn là bộ y phục vải thô giản dị của người Vô Tính Thành. Hắn đứng đó, thân hình không cao lớn, nhưng khí chất lại vô cùng vững chãi, như một ngọn núi sừng sững giữa trời. Hắn không nói ngay, mà để ánh mắt mình lướt qua từng gương mặt, từ những người dân Thiết Giáp Thành quen thuộc đến những vị khách lạ lẫm, từ những ánh mắt tin tưởng tuyệt đối đến những ánh mắt còn đầy hoài nghi. Hắn muốn mọi người cảm nhận được sự chân thành từ tận sâu thẳm tâm hồn hắn.
Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những ngọn cờ, mang theo hương trầm nhẹ hòa cùng mùi cây cỏ, đất ẩm, tạo cảm giác thiêng liêng nhưng lại vô cùng gần gũi. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng. Giọng hắn không hùng hồn, không vang dội, mà trầm ấm, bình thản, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của triết lý và trải nghiệm.
"Hỡi những người anh em của Thiết Giáp Thành, và những vị khách quý từ khắp Huyền Vực," Tần Mặc bắt đầu, "Hôm nay, chúng ta tề tựu nơi đây không phải để tôn vinh sức mạnh, hay để phô trương quyền uy. Chúng ta tề tựu để chứng kiến một sự lựa chọn, một sự tái sinh, một con đường mà vạn vật có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía công trình 'Vô Tiên Thành' mới được xây dựng ở trung tâm quảng trường. Công trình ấy không phải là một tòa tháp cao chót vót, không phải một điện thờ tráng lệ, mà là một quần thể kiến trúc hài hòa, được xây dựng từ những vật liệu tự nhiên nhất: đá, gỗ, đất, và nước. Nó không có hào quang chói lọi, không tỏa ra linh khí cuồn cuộn, nhưng lại mang một vẻ đẹp giản dị, thanh tịnh, như một nơi chốn mà vạn vật có thể tìm thấy sự bình yên.
"Thiết Giáp Thành," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn mang theo một chút trầm tư, "Đã từng là một pháo đài kiên cố, một vũ khí chiến tranh, một nơi mà ý chí của nó bị gò ép để trở thành một thần binh vô tri, chỉ biết phòng thủ và chiến đấu. Nó đã từng đứng trước bờ vực của sự mục nát, của sự lãng quên, bởi vì nó đã quên mất bản chất thật sự của mình." Hắn nhìn vào những ánh mắt hiểu rõ của người dân Thiết Giáp Thành, những người đã trải qua những tháng ngày gian khó đó.
"Nhưng hôm nay," Tần Mặc nâng cao giọng một chút, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn, "Thiết Giáp Thành đã đưa ra một lựa chọn. Nó không cần trở thành thần binh vô tri để bảo vệ. Nó đã chọn trở thành một cố thành, một mái nhà, một trái tim đập vì sự sống. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của bản chất, của sự cân bằng."
Ngay khi Tần Mặc dứt lời, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Một luồng linh khí ấm áp, vô hình, bắt đầu lan tỏa từ sâu thẳm lòng đất, bao trùm toàn bộ Thiết Giáp Thành. Nó không phải là linh lực hùng hậu của các tu sĩ, mà là một loại năng lượng thuần khiết, dịu dàng, mang theo sự sống và sự bình yên. Các bức tường thành cổ kính khẽ rung lên một cách tinh tế, không phải vì sự đổ vỡ, mà vì sự sống động. Tiếng gió lướt qua các tòa nhà như một lời thì thầm, một giai điệu cổ xưa đang được hồi sinh.
Và rồi, công trình 'Vô Tiên Thành' ở trung tâm quảng trường bỗng bừng sáng. Không phải là ánh sáng chói lòa, mà là một vầng hào quang dịu dàng, trong suốt, như một ngọn hải đăng của sự bình yên. Nó không chỉ tỏa ra ánh sáng vật lý, mà còn tỏa ra một ý chí mạnh mẽ, kiên định, lan truyền vào tâm trí của mọi người có mặt tại đó.
*Ta là Thiết Giáp Thành, ta là nhà của các ngươi. Ta sẽ mãi là nhà.*
Tiếng nói vang vọng trong tâm trí mỗi người, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm. Đó là ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một ý chí đã được giải phóng khỏi gánh nặng của sự ép buộc, một ý chí đã lựa chọn con đường của riêng mình. Ý chí ấy mang theo sự kiên cường của đá, sự vững chãi của đất, và sự bao dung của một mái nhà.
Đám đông im lặng trong kinh ngạc, rồi từ từ, những tiếng xì xào, những lời thán phục bắt đầu vang lên. Nhiều người dân Thiết Giáp Thành không kìm được nước mắt, họ đã chứng kiến sự mục nát, sự đau khổ của thành phố, và giờ đây, họ đang chứng kiến sự hồi sinh kỳ diệu này.
Một đại diện tu sĩ từ một tông môn xa xôi, với bộ râu bạc phơ, không khỏi thốt lên: "Không thể tin được... Đây l�� con đường mà chúng ta đã lãng quên sao?" Ánh mắt ông lão đầy vẻ hối hận và suy tư.
Các đại diện khác cũng trao đổi ánh mắt kinh ngạc. Họ đã đến đây với sự hoài nghi, nhưng những gì họ vừa chứng kiến đã làm lay động niềm tin sâu sắc nhất trong lòng họ. Một tòa thành, một vật thể vô tri, lại có thể tự mình lựa chọn, tự mình hồi sinh, mà không cần phải "lên tiên" theo cái cách mà họ vẫn hằng tôn thờ.
Cổ Kiếm Hồn khẽ ngân lên một tiếng, không phải tiếng chiến đấu mà là tiếng tán thưởng, tiếng ca ngợi sự kiên định của ý chí. Tô Lam quay sang nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng lấp lánh một vẻ ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng biết, khoảnh khắc này sẽ thay đổi cả Huyền Vực. Tần Mặc đã không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó. Và minh chứng sống động này chính là sức mạnh vĩ đại nhất.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả bầu trời phía tây, ánh nắng cuối ngày trải dài trên những mái nhà của Thiết Giáp Thành. Đại hội đã kết thúc trong sự kinh ngạc, thán phục và cả những suy tư sâu sắc của các vị khách. Quảng Trường Cân Bằng đã trở nên vắng vẻ hơn, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự trang trọng và một cảm giác bình yên lạ thường.
Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân và Vân Du Khách đứng trên Cầu Đá Vọng Cảnh, một kiến trúc cổ kính nằm ở rìa thành, nơi có thể ngắm toàn cảnh Thiết Giáp Thành. Từ vị trí này, họ có thể thấy rõ toàn bộ thành phố, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Công trình 'Vô Tiên Thành' ở trung tâm vẫn bừng sáng dịu dàng, như một trái tim đang đập, một biểu tượng vĩnh cửu cho con đường cân bằng. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của đêm, của sự thanh thản, và một chút lưu luyến của sự chia ly.
"Con đường này còn rất dài, nhưng mỗi bước đi đều có ý nghĩa." Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ đang dần chìm vào bóng tối. Giọng hắn trầm ấm, chất chứa cả sự nhẹ nhõm và gánh nặng trách nhiệm.
Thiên Sách Lão Nhân, với vẻ mặt trầm ngâm, khẽ vuốt chòm râu bạc: "Ngươi đã tạo ra một dấu ấn không thể phai mờ, Tần Mặc. Nhưng cũng chính vì thế, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Ngươi đã tạo ra một mối đe dọa lớn đối với niềm tin của hắn, đối với nền tảng mà hắn đã xây dựng." Lời nói của ông lão mang theo sự uyên bác và một chút cảnh báo. Ông hiểu rõ sự khắc nghiệt của thế giới tu chân, nơi những giáo điều cũ kỹ khó lòng bị phá vỡ.
Vân Du Khách gật gù, ánh mắt tinh ranh của hắn vẫn không ngừng dò xét: "Sự kiện hôm nay sẽ lan truyền khắp Huyền Vực như một ngọn lửa. Sẽ có người thán phục, sẽ có người noi theo, nhưng cũng sẽ có kẻ tìm cách dập tắt ngọn lửa ấy. Con đường của ngươi, Tần Mặc, sẽ không dễ dàng." Hắn nói, nhưng trong giọng điệu lại có một sự tán thưởng ngầm. Hắn đã thấy quá nhiều sự tranh giành quyền lực, quá nhiều sự truy cầu mù quáng, và giờ đây, con đường cân bằng này mang đến một hy vọng mới.
Tô Lam nắm chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt kiên định nhìn Tần Mặc: "Chúng ta sẽ luôn bên cạnh ngươi, Tần Mặc. Dù chông gai thế nào, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt." Nàng đã trải qua nhiều điều cùng hắn, từ Vô Tính Thành đến Vạn Kiếm Thành, và giờ đây, nàng hoàn toàn tin tưởng vào con đường này. Lục Vô Trần cũng gật đầu mạnh mẽ, tay y đặt lên Cổ Kiếm Hồn, ý chí bảo vệ kiên định.
Tần Mặc quay lại, nhìn từng người bạn đồng hành. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ Tô Lam, sự vững chãi từ Lục Vô Trần, sự uyên bác từ Thiên Sách Lão Nhân, và sự khôn ngoan từ Vân Du Khách. Hắn không cô đơn.
Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa cảm nhận ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Ý chí ấy vẫn bao trùm lấy hắn, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, như một vòng tay vỗ về.
*Đi đi, con của ta. Ta sẽ là nhà của ngươi, mãi mãi vững chãi chờ ngươi trở về.*
Lời thì thầm vô hình vang lên trong tâm trí Tần Mặc. Hắn biết, Thiết Giáp Thành đã trở thành một điểm tựa kiên cố, một "ngọn hải đăng" cho con đường cân bằng. Nó sẽ ở đây, vững chãi, chờ đợi hắn.
Tần Mặc mở mắt, ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng vẫn bừng cháy. Hắn gật đầu với những người đồng hành, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi.
"Đã đến lúc rồi."
Hắc Phong, vốn đã đứng chờ sẵn, khẽ rùng mình, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân. Tần Mặc bước lên lưng nó, dáng người thanh mảnh nhưng toát lên vẻ kiên cường. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng nhanh chóng ổn định vị trí. Lần này, không còn là một chuyến bay ngắn ngủi để chiêm ngưỡng, mà là một hành trình thực sự, một lời từ biệt cuối cùng với Thiết Giáp Thành.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, rồi cất cánh, vút lên không trung, mang theo Tần Mặc và những người đồng hành, hướng thẳng về phía đông. Phía trước họ, màn đêm đã bao phủ, nhưng những vì sao đã bắt đầu lấp lánh, soi đường cho một hành trình mới. Một hành trình đầy chông gai nhưng cũng tràn đầy hy vọng, nơi con đường cân bằng sẽ được gieo mầm, nơi vạn vật có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không cần phải "lên tiên".
Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm nhận ra mối đe dọa thực sự không phải là một đối thủ tranh giành sức mạnh, mà là một tư tưởng, một niềm tin có thể lay chuyển cả một thế giới. Cuộc đối đầu lớn nhất của Huyền Vực, giữa sự truy cầu thăng tiên mù quáng và con đường cân bằng bản chất, đang dần được định hình, và Tần Mặc, người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là người cầm ngọn cờ tiên phong. Hành trình của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.