Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 906: Hài Hòa Bất Diệt: Minh Chứng Sống Của Con Đường Cân Bằng

Đêm dài đã qua, màn sương mỏng như lụa mềm vương vấn trên những mái ngói cổ kính của Thiết Giáp Thành. Ánh nắng ban mai đầu tiên rải những vệt vàng óng ả xuyên qua cổng thành vĩ đại, nhuộm hồng những tháp canh đá sừng sững. Không khí trong lành, mang theo hơi đất ẩm và mùi kim loại thoang thoảng, len lỏi qua từng con phố, đánh thức sự sống dậy sau một đêm dài. Đại hội Cân Bằng đã kết thúc vào đêm trước, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại, như một làn sóng ngầm đang cuộn trào khắp Huyền Vực.

Trước cổng thành, một đoàn người đang tề tựu, họ là các phái đoàn từ nhiều thế lực trung lập, những vị khách hiếu kỳ, và cả những 'vật' thức tỉnh đã được mời đến chứng kiến. Thiên Sách Lão Nhân, với chòm râu bạc phơ và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, ôm chồng sách cũ, gương mặt trầm ngâm nhưng đầy vẻ tò mò. Kế bên ông, Vân Du Khách vẫn mang dáng vẻ phong trần, tay gánh hàng hóa, ánh mắt tinh ranh không ngừng dò xét. Các vị đại diện khác, với đủ loại trang phục và khí chất, đứng cạnh nhau, trên khuôn mặt họ là sự pha trộn giữa hoài nghi và mong chờ. Họ đến đây, không phải vì muốn tranh đoạt, mà vì một sự thật mới mẻ đã được gieo mầm.

"Thiết Giáp Thành không chỉ là một pháo đài, mà là một minh chứng sống." Giọng nói trầm ấm, bình thản của Tần Mặc vang lên, thu hút mọi ánh nhìn. Hắn xuất hiện, không khoa trương, không phô trương sức mạnh, chỉ đơn thuần là một thiếu niên với vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm. Bên cạnh hắn là Tô Lam, khí chất sắc sảo nhưng vẫn giữ được sự thanh thoát, thanh kiếm cổ bên hông lấp lánh dưới nắng. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ nhưng giờ đây đã thanh thản hơn, đứng vững chãi như một tảng đá. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhưng cũng đầy vẻ trung thành.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đưa tay chỉ vào những bức tường đá của thành phố, nơi từng viên gạch, từng khối đá đều như đang tỏa ra một linh khí mờ nhạt. "Các vị sẽ thấy, mạnh mẽ không cần phải thoát ly bản chất. Sức mạnh chân chính nằm ở sự hài hòa và lựa chọn của chính bản thân."

Thiên Sách Lão Nhân vuốt râu, khẽ thì thầm: "Thật sự có thể sao? Một thành trì mà không cần truy cầu tiên đạo, lại có thể vững chãi đến vậy?" Giọng ông lão mang theo sự băn khoăn của một người đã chứng kiến quá nhiều giáo điều cũ kỹ.

Vân Du Khách cười mỉm, ánh mắt tinh quái lướt qua Tần Mặc: "Hy vọng không phải là màn kịch hay những lời hoa mỹ sáo rỗng. Ta đã thấy quá nhiều thứ được tô vẽ hào nhoáng rồi sụp đổ." Hắn nói, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt lại có một tia hứng thú không thể che giấu.

Tần Mặc không đáp lời trực tiếp, chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn dẫn đoàn khách qua cổng thành, nơi những cánh cửa gỗ lim khổng lồ, vốn cứng nhắc, giờ đây lại khẽ rung lên một cách nhẹ nhàng, như đang chào đón. Họ bước vào Phố Chợ Sáng, nơi sự sống động của "vật tính" được thể hiện rõ ràng nhất.

Những chiếc đèn lồng treo dọc theo con phố, không cần người thắp, vẫn tự động tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, màu sắc biến đổi theo từng nhịp điệu của gió. Những quầy hàng bằng gỗ, vốn chỉ là vật vô tri, giờ đây như có linh hồn, tự mình dịch chuyển nhẹ nhàng để nhường lối cho người qua lại, hoặc vươn những "cánh tay" giá đỡ để bày biện hàng hóa một cách tinh tế hơn. Một chiếc bàn đá cổ thụ, phủ đầy rêu phong, không còn là một vật dụng đơn thuần, mà như một vị lão nhân trầm tư, tỏa ra sự vững chãi và an yên.

Các đại diện thế lực trung lập kinh ngạc nhìn ngắm. Một tu sĩ trẻ tuổi từ Tây Vực, với mái tóc vàng rực, cố ý chạm tay vào một chiếc ghế gỗ. Chiếc ghế không phản ứng gì đặc biệt, nhưng khi hắn ngồi xuống, nó lại khẽ hạ thấp độ cao, điều chỉnh tư thế để hắn cảm thấy thoải mái nhất. Hắn bật cười, vẻ mặt đầy sự ngạc nhiên.

"Đây là 'ý chí tồn tại' của chúng." Tần Mặc giải thích, giọng điệu bình thản như đang nói về một điều hiển nhiên. "Chúng không cần phải lên tiên để trở nên đặc biệt. Chúng chỉ cần được là chính mình, được lựa chọn cách thể hiện bản chất cốt lõi của mình. Chiếc ghế muốn nâng đỡ, chiếc đèn lồng muốn soi sáng, con đường muốn dẫn lối." Hắn khẽ cúi xuống, chạm nhẹ vào một viên đá lát đường. Viên đá khẽ rung lên một chút, một luồng khí mát lành truyền vào lòng bàn tay hắn, như một lời chào hỏi thầm lặng.

Thiên Sách Lão Nhân dừng lại trước một giếng nước cổ, thành giếng bằng đá đã mòn vẹt qua bao thế kỷ. Giếng nước không cần dây gầu, nước từ lòng đất tự động trào lên, trong vắt và mát lạnh. Ông nhìn thấy những hình chạm khắc trên thành giếng, vốn đã phai mờ, giờ đây lại như được tô điểm thêm bằng những đường nét linh khí, sống động như một bức tranh thủy mặc. "Thật không thể tin được," ông lão thì thầm, "chúng vẫn giữ nguyên hình dạng, nhưng lại mang một sự sống hoàn toàn khác."

Vân Du Khách nhặt lên một đồng tiền cũ rơi trên mặt đất. Đồng tiền không có linh khí đặc biệt, nhưng khi hắn định bỏ vào túi, nó lại khẽ trượt khỏi tay hắn, lăn một vòng và dừng lại ngay trước một pho tượng nhỏ của Thần Tài đặt ở góc phố. Hắn cười phá lên: "Ồ, ngay cả tiền bạc cũng có ý chí của riêng mình sao? Thú vị, thật thú vị!"

Tô Lam tiến đến, bổ sung: "Sự khác biệt lớn nhất là chúng tôi không ép buộc chúng phải tu luyện theo một con đường nhất định. Chúng tôi chỉ lắng nghe, và tạo điều kiện để 'ý chí tồn tại' của chúng được bộc lộ một cách tự nhiên nhất. Không có áp lực, không có sự truy cầu hư vô, chỉ có sự cân bằng với bản chất cốt lõi." Nàng nói, ánh mắt kiên định lướt qua từng vị khách, như muốn truyền tải niềm tin sâu sắc của mình.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt trầm tĩnh: "Trong Vô Tính Thành của chúng tôi, chúng tôi không có linh căn, không có thiên phú tu luyện. Nhưng chúng tôi có sự thấu hiểu. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật biết hài hòa với bản chất, thế giới sẽ trở nên phong phú hơn, chân thực hơn." Giọng y tuy trầm nhưng chứa đựng sức nặng của sự từng trải.

Các đại diện thế lực trung lập bắt đầu xôn xao bàn tán. Họ đã quen với những lời hùng hồn về việc "khai linh" và "thăng tiên", về việc ép buộc vật thể phải tiến hóa để đạt đến cảnh giới cao nhất. Nhưng những gì họ thấy ở Thiết Giáp Thành lại hoàn toàn khác biệt. Nó không phải là một sự tiến hóa cưỡng ép, mà là một sự "tái sinh" tự nguyện, một sự bùng nổ của sự sống từ bên trong, không cần phải thay đổi hình hài hay bản chất cốt lõi. Một vị tu sĩ từ Bắc Cực, với bộ áo lông dày cộm, khẽ vuốt râu: "Đây không phải là một loại tà thuật, cũng không phải là một loại ma đạo. Đây... đây là một con đường khác."

Tần Mặc lắng nghe những lời bàn tán, khóe môi khẽ cong lên. Hắn không cần phải thuyết phục bằng lời nói. Chính Thiết Giáp Thành, với từng ngóc ngách, từng vật thể, đã là minh chứng hùng hồn nhất. Hắn biết, hạt giống của sự cân bằng đã được gieo rắc, và giờ đây, nó đang dần nảy mầm trong tâm trí những người chứng kiến.

***

Chuyến tham quan tiếp tục đến Tàng Khí Các, nơi cất giữ những binh khí cổ xưa của Thiết Giáp Thành, giờ đây đã được thanh lọc và "thức tỉnh" theo con đường cân bằng. Ánh nắng ấm áp giữa trưa len lỏi qua những ô cửa sổ, rọi sáng từng đường nét chạm khắc trên những thanh kiếm, ngọn giáo. Không có tiếng kim loại va chạm chói tai, chỉ có một thứ âm vang trầm hùng, như hơi thở của những linh hồn binh khí đang ngủ yên. Mùi sắt, da thuộc và hương trầm dịu nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần sống động.

Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã hiện hình thành một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén nhưng không còn vẻ khát máu, đứng giữa đại sảnh. Mái tóc bạc phơ của y rủ xuống trên bộ áo giáp cổ, toát lên vẻ trầm ổn và kiêu hãnh. Y không còn là một linh hồn kiếm chỉ biết hủy diệt, mà là một thực thể đã lựa chọn con đường bảo vệ.

"Cổ Kiếm Hồn đã từng là một hung khí," Tô Lam giải thích, giọng nói rõ ràng, mạch lạc. "Nó mang theo khát vọng chém giết của hàng ngàn năm chiến tranh. Nhưng Tần Mặc đã giúp nó nhận ra rằng, sức mạnh không chỉ để hủy diệt. Nó có thể được dùng để kiến tạo, để bảo vệ."

Vân Du Khách nhíu mày: "Sức mạnh của kiếm là chém giết. Ngăn cản nó, chẳng phải là làm suy yếu bản chất của nó sao?" Hắn vẫn giữ vẻ hoài nghi, bởi quan niệm về binh khí thường gắn liền với sự tàn sát.

Cổ Kiếm Hồn, không nói thành lời, chỉ truyền ý niệm thẳng vào tâm trí của mọi người, mạnh mẽ và rõ ràng như tiếng kiếm reo: *Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Sức mạnh không chỉ để hủy diệt, mà còn để kiến tạo. Đây là con đường ta chọn.*

Ngay sau đó, y khẽ vung tay. Một luồng kiếm khí trong suốt, không mang theo sát ý, nhưng lại vô cùng tinh khiết và vững chắc, bao phủ lấy một bức tường đá cũ kỹ. B��c tường vốn đã nứt nẻ, nay lại như được hàn gắn, trở nên kiên cố hơn. Không phải là sức mạnh của sự phá hủy, mà là sức mạnh của sự bảo vệ, của sự củng cố. Các đại diện thế lực trung lập sững sờ. Họ đã thấy kiếm khí xuyên mây phá đá, nhưng chưa từng thấy kiếm khí có thể "hàn gắn" và "kiến tạo" như vậy.

"Mỗi 'vật' ở đây đều có lựa chọn của riêng mình, không ai bị ép buộc." Tô Lam tiếp tục. "Cổ Kiếm Hồn đã chọn dùng sự sắc bén của mình để bảo vệ, để củng cố, chứ không phải để chém giết. Đó là sự khác biệt cơ bản nhất."

Rời Tàng Khí Các, đoàn khách được dẫn đến một khu vực công cộng mới của thành phố, nơi những công trình kiến trúc hài hòa với thiên nhiên, với những bức tượng đá, đài phun nước, và cả những hàng cây cổ thụ đều toát lên một linh khí an lành. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, và cả tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con vang vọng khắp nơi.

Ở trung tâm khu vực đó, một golem khổng lồ được tạo thành từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ đầy rêu phong, đang đứng vững chãi. Đó chính là Mộc Thạch. Đôi mắt nó là hai viên đá quý phát sáng mờ, chậm chạp nhưng đầy bền bỉ. Mộc Thạch đang nhẹ nhàng dùng những ngón tay khổng lồ của mình để sắp xếp lại những viên gạch lát đường bị lệch, hoặc đỡ lấy một thân cây non đang nghiêng ngả.

Một đứa trẻ đang chạy đùa, vô tình vấp phải một rễ cây nhô lên. Ngay lập tức, Mộc Thạch khẽ dịch chuyển, bàn tay đá khổng lồ nhưng lại vô cùng khéo léo, nhẹ nhàng đưa ra đỡ lấy đứa trẻ, ngăn nó ngã.

"Bảo vệ." Mộc Thạch thốt ra một tiếng trầm đục, đơn giản nhưng đầy ấm áp, như một lời khẳng định về bản chất của nó. Đứa trẻ không sợ hãi, ôm lấy ngón tay đá của Mộc Thạch và bật cười khúc khích.

Thiên Sách Lão Nhân nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt ông lão tràn ngập sự xúc động. "Thật không thể tin được... Một golem, một vật thể được tạo ra để chiến đấu, nay lại dùng sức mạnh của mình để bảo vệ và chăm sóc..." Ông lão đã từng thấy vô số golem được điều khiển bởi tu sĩ, dùng sức m���nh hủy diệt, nhưng chưa từng thấy một golem nào có thể thể hiện sự dịu dàng và lòng nhân ái đến vậy.

Lục Vô Trần tiến đến, giải thích thêm: "Mộc Thạch, cùng với nhiều 'vật' thức tỉnh khác trong thành phố, không bị ép buộc phải tu luyện để đạt tới cảnh giới tiên nhân. Chúng được tự do lựa chọn cách sống, cách thể hiện 'ý chí tồn tại' của mình. Chúng không cần phải thoát ly khỏi hình hài ban đầu, không cần phải trở thành một thứ gì đó khác biệt hoàn toàn. Chúng chỉ cần là chính mình, một cách trọn vẹn và hài hòa." Y chỉ vào những bức tường thành, nơi những viên đá không còn cứng nhắc, mà như đang "thở" cùng nhịp đập của thành phố, khẽ rung động truyền tải một cảm giác bình yên.

Vân Du Khách nhìn Tần Mặc, ánh mắt tinh ranh giờ đây đã thay bằng sự kinh ngạc chân thành. "Ngươi đã thay đổi cả một thành phố, Tần Mặc. Ngươi đã mang lại sự sống cho những thứ tưởng chừng vô tri." Hắn nói, giọng điệu không còn chút hoài nghi nào.

Các đại diện khác cũng bắt đầu đặt ra những câu hỏi sâu sắc hơn, không còn là những chất vấn về khả năng, mà là những tìm hiểu về triết lý. Họ muốn hiểu làm thế nào để vạn vật có thể đạt được trạng thái cân bằng này, làm thế nào để lắng nghe được "ý chí tồn tại" của chúng. Tần Mặc và các đồng minh kiên nhẫn trả lời, mỗi lời nói đều chứa đựng sự chân thành và chiều sâu triết lý, mở ra một chân trời mới trong tâm trí những người chứng kiến.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thiết Giáp Thành, đoàn khách được Tần Mặc dẫn lên Cầu Đá Vọng Cảnh, điểm cao nhất của thành phố. Từ đây, toàn cảnh Thiết Giáp Thành hiện ra hùng vĩ nhưng cũng tràn đầy sự bình yên đến lạ. Những công trình kiến trúc cổ kính được ánh hoàng hôn dát vàng, những con phố tấp nập nhưng không ồn ào, những chiếc đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Một thứ linh khí dịu dàng, mạnh mẽ bao trùm lấy không gian, không phải là sự áp đặt của sức mạnh, mà là sự hài hòa của vạn vật.

Các đại diện thế lực trung lập đều lặng người trước vẻ đẹp và sự sống động của thành phố. Họ cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, nhưng lại vô cùng rõ ràng, lan tỏa từ khắp mọi ngóc ngách của Thiết Giáp Thành – đó chính là Thiết Giáp Thành Linh. Ý chí ấy truyền tải một cảm giác bình yên sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, như một lời khẳng định về sự tồn tại vĩnh cửu của nó, không cần phải truy cầu tiên đạo mà vẫn vững vàng.

Thiên Sách Lão Nhân trầm ngâm, đôi mắt tinh anh của ông lão giờ đây đã long lanh một vẻ thán phục khó tả. "Ta đã thấy con đường," ông nói, giọng điệu khẽ run. "Không phải là thoát ly, mà là hài hòa. Không phải là truy cầu cảnh giới hư vô, mà là thấu hiểu bản chất. Thật sự đáng kinh ngạc, Tần Mặc. Ngươi đã mở ra một con đường mà không ai dám nghĩ tới." Ông lão khẽ cúi đầu trước Tần Mặc, một cử chỉ tôn trọng sâu sắc từ một người uyên bác.

Vân Du Khách, ánh mắt tinh ranh của hắn giờ đây rực sáng như ngọn lửa. "Thế giới này sắp có một sự thay đổi lớn. Sự kiện hôm nay sẽ lan truyền khắp Huyền Vực như một ngọn lửa, và Thiết Giáp Thành sẽ là ngọn đuốc dẫn đường." Hắn quay sang Tần Mặc, nở một nụ cười đầy ý vị. "Tần Mặc, ngươi đã mở ra một cánh cửa. Ta sẽ mang câu chuyện về nơi này, về con đường của ngươi, đi khắp các nẻo đường, để mọi người biết rằng có một lựa chọn khác. Liên minh này, sẽ càng thêm vững chắc!"

Các đại diện khác cũng lần lượt bày tỏ sự thán phục và ủng hộ. Họ hứa sẽ mang thông điệp về Thiết Giáp Thành và triết lý của Tần Mặc trở về tông môn, gia tộc của mình, để những hạt giống cân bằng được gieo rắc rộng rãi hơn. Họ nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc cách mạng về tu luyện, mà còn là một cuộc cách mạng về tư tưởng, về cách vạn vật nhìn nhận sự tồn tại của chính mình.

Tần Mặc nhìn xuống thành phố đang bừng sáng trong ánh hoàng hôn, lòng hắn tràn ngập sự bình yên nhưng cũng biết rằng hành trình của mình vẫn còn rất dài. Hắn khẽ cảm nhận ý chí của Thiết Giáp Thành Linh một lần nữa. Ý chí ấy vẫn bao trùm lấy hắn, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, như một lời hứa hẹn về một chốn quay về.

*Đi đi, con của ta. Ta sẽ là nhà của ngươi, mãi mãi vững chãi chờ ngươi trở về.*

Lời thì thầm vô hình vang lên trong tâm trí Tần Mặc, ấm áp và kiên định. Hắn biết, Thiết Giáp Thành đã trở thành một điểm tựa kiên cố, một "ngọn hải đăng" cho con đường cân bằng, một minh chứng sống động mà không lời lẽ nào có thể bác bỏ.

Tần Mặc quay lại, nhìn từng người bạn đồng hành và những vị khách đã tin tưởng. Hắn gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi.

"Đây chỉ là khởi đầu," hắn nói, ánh mắt dõi về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đã bắt đầu buông xuống. "Con đường của vạn vật còn rất dài, và sự cân bằng này cần được lan tỏa khắp Huyền Vực."

Hắc Phong, vốn đã đứng chờ sẵn, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân. Tần Mặc bước lên lưng nó, dáng người thanh mảnh nhưng toát lên vẻ kiên cường. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng nhanh chóng ổn định vị trí, Cổ Kiếm Hồn hóa thành một thanh kiếm cổ, yên vị trong tay Lục Vô Trần. Không còn là một chuyến bay ngắn ngủi để chiêm ngưỡng, mà là một hành trình thực sự, một lời từ biệt cuối cùng với Thiết Giáp Thành trong ánh hoàng hôn rực rỡ.

Hắc Phong khẽ rùng mình, rồi cất cánh, vút lên không trung, mang theo Tần Mặc và những người đồng hành, hướng thẳng về phía đông, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh, soi đường cho một hành trình mới. Hành trình này đầy chông gai, với những phản ứng dữ dội từ các thế lực truy cầu thăng tiên mù quáng, nhưng cũng tràn đầy hy vọng, nơi con đường cân bằng sẽ được gieo mầm, nơi vạn vật có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không cần phải "lên tiên".

Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cùng chí hướng sẽ sớm nhận ra mối đe dọa thực sự không phải là một đối thủ tranh giành sức mạnh, mà là một tư tưởng, một niềm tin có thể lay chuyển cả một thế giới. Cuộc đối đầu lớn nhất của Huyền Vực, giữa sự truy cầu thăng tiên mù quáng và con đường cân bằng bản chất, đang dần được định hình, và Tần Mặc, người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là người cầm ngọn cờ tiên phong. Hành trình của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu. Thiết Giáp Thành, với công trình 'Vô Tiên Thành' mới, sẽ trở thành một điểm tựa quan trọng, một 'ngọn hải đăng' cho con đường cân bằng trong tương lai, vững chãi chờ đợi ngày hắn trở về, hoặc là nơi tập hợp những ai tin vào lý tưởng của anh.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free