Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 908: Diễn Võ Cân Bằng: Khẳng Định Bản Chất Cường Đại

Ánh bình minh rực rỡ đã nhuộm vàng cả vòm trời Huyền Vực, và những tia nắng đầu tiên của một ngày mới đã vươn mình chạm đến những đỉnh tháp cao nhất của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc đứng trên lưng Hắc Phong, cùng Tô Lam và Lục Vô Trần, giữa không trung, nhìn xuống cố thành đang bừng tỉnh. Dù Cầu Đá Vọng Cảnh đã chứng kiến sự ra đời của Liên Minh Cân Bằng, nhưng chính nơi đây, trong lòng Thiết Giáp Thành, mới là minh chứng sống động nhất cho lý tưởng mà họ đang theo đuổi. Hắc Phong, sau một chuyến bay ngắn nhưng đầy ý nghĩa từ Cầu Đá Vọng Cảnh, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời nhắc nhở rằng thời khắc đã đến.

Tần Mặc khẽ vỗ vào cổ Hắc Phong. Con sói khổng lồ hiểu ý, đôi cánh mạnh mẽ của nó khẽ lướt nhẹ trong không khí, dần dần hạ thấp độ cao. Họ không vội vàng, mà lượn một vòng trên bầu trời, cho phép Tần Mặc một lần nữa bao quát toàn cảnh thành phố. Từ trên cao nhìn xuống, Thiết Giáp Thành giờ đây không còn là một pháo đài cô độc, lạnh lẽo, mà là một sinh thể đang tràn đầy sức sống. Những âm thanh quen thuộc của một thành phố quân sự, những tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí, và tiếng gió rít qua các tháp canh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng tráng của chiến tranh và rèn luyện. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tất cả đều quen thuộc và giờ đây mang một ý nghĩa mới.

Hắc Phong nhẹ nhàng đáp xuống một quảng trường rộng lớn nằm ở trung tâm Thiết Giáp Thành, nơi đã được chuẩn bị kỹ lưỡng để trở thành "Diễn Võ Cân Bằng". Không khí tại quảng trường lúc này náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hàng vạn người dân Thiết Giáp Thành đã tập trung đông đủ, khuôn mặt họ rạng rỡ niềm vui và sự háo hức. Không chỉ có người, mà còn có vô số các 'vật' thức tỉnh khác cũng hiện diện, từ những viên đá nhỏ lăn tròn đến những cây cổ thụ sừng sững, từ những thanh binh khí toát ra linh khí đến những tinh linh nước, lửa, đất, gió. Chúng tụ tập thành từng nhóm, phát ra những rung động ý chí đầy phấn khích, như thể đây là ngày hội lớn nhất của chính mình.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tự hào, đang đứng chỉ huy các thủ vệ cuối cùng sắp xếp hàng ngũ. Bên cạnh y là Thiết Giáp Phụ Tá, người lính mặc áo giáp nhẹ, tay cầm bản đồ, cẩn trọng kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất. Khi Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần bước xuống khỏi Hắc Phong, Long Hổ lập tức bước tới, lưng thẳng tắp, giọng nói vang dội mà đầy kính cẩn: "Tần Mặc công tử, mọi thứ đã sẵn sàng. Các đại diện từ khắp nơi đã có mặt, và dân chúng thành cũng đang rất mong chờ. Chúng tôi đã tuân thủ mọi chỉ thị của ngài."

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua toàn bộ quảng trường. Hắn có thể cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Thiết Giáp Thành Linh – một ý chí tồn tại kiên định, tự hào và tràn đầy niềm tin, như một linh hồn khổng lồ đang cùng hòa nhịp với từng nhịp đập của sự kiện này. Hắn khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận linh khí dồi dào và ý chí kiên định của Thiết Giáp Thành đang lan tỏa trong không khí. "Rất tốt, Long Hổ," Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm ấm nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. "Mọi sự chuẩn bị đều chu đáo. Đây không chỉ là một buổi diễn võ, mà là một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn về con đường mà chúng ta tin tưởng."

Thiết Giáp Phụ Tá tiến lên, cung kính cúi đầu. "Chúng tôi đã bố trí các khu vực dành riêng cho các đại diện thế lực trung lập, đảm bảo họ có thể quan sát rõ ràng nhất. Các 'vật' thức tỉnh tham gia biểu diễn cũng đã được tập hợp ở hậu trường, sẵn sàng chờ lệnh của công tử."

Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy tin tưởng. "Hôm nay, nơi đây sẽ trở thành minh chứng sống động nhất cho con đường mà ta đã chọn. Một con đường mà vạn vật có thể cường đại mà không cần thoát ly bản chất của mình." Hắn nhìn sang Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt trao đổi sự tin tưởng. Tô Lam khẽ siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, gương mặt nàng lộ rõ vẻ kiên định. Lục Vô Trần thì gật đầu, trong ánh mắt y không còn sự hoài nghi hay chán nản của trước kia, mà thay vào đó là sự mong chờ và một niềm tin mãnh liệt vào một ý nghĩa tồn tại mới. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng với những minh chứng sống động này, và với sự ủng hộ của những người đồng hành, hắn không hề đơn độc. Hắn bước lên phía trước, tiến về trung tâm Diễn Võ Trường, nơi hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía hắn, mang theo sự tò mò, háo hức và cả những hoài nghi cần được xua tan.

***

Mặt trời đã lên cao, tỏa ra ánh nắng chói chang, chiếu rọi rực rỡ xuống Diễn Võ Trường. Buổi Diễn Võ Cân Bằng chính thức được khai mạc bởi một tiếng chuông đồng vang vọng khắp Thiết Giáp Thành, được rung lên bởi chính ý chí của Thành Linh, mang theo sự hùng tráng và trang nghiêm. Âm thanh ấy không chỉ là một tín hiệu, mà còn là một lời mời gọi, một lời tuyên bố về sự khởi đầu của một điều mới mẻ. Khán giả, bao gồm cả dân chúng, các 'vật' thức tỉnh và các đại diện thế lực trung lập, đều nín thở chờ đợi.

Tần Mặc đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng sự sâu sắc. Bên cạnh hắn là Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong, tạo thành một trụ cột vững chắc. Thiết Giáp Thành Linh, dù không có hình hài vật lý, nhưng sự hiện diện của nó được cảm nhận rõ ràng qua những rung động tinh tế trong không khí, qua những ánh sáng kỳ ảo thỉnh thoảng lấp lánh trên các bức tường thành, như một hơi thở khổng lồ đang dõi theo mọi diễn biến.

"Chư vị!" Giọng Tần Mặc vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên thấu mọi ồn ào, mang theo một sự trầm ổn khiến người nghe phải tập trung. "Hôm nay, chúng ta sẽ cùng chứng kiến một điều khác biệt. Một con đường mà vạn vật có thể trở nên cường đại, không cần phải từ bỏ bản chất của mình, không cần phải truy cầu thăng tiên một cách mù quáng."

Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng cổ xưa bùng lên từ phía Lục Vô Trần. Đó là Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã hoàn toàn chuyển hóa, không còn vẻ gỉ sét hay tàn phá. Lục Vô Trần bước ra giữa sân, bàn tay gầy gò nhưng chắc chắn nắm giữ chuôi kiếm. Cổ Kiếm Hồn không hề phát ra sát khí hay linh lực hùng hậu theo kiểu thông thường, mà là một luồng linh khí thanh thoát, ôn hòa nhưng tiềm ẩn sức mạnh kinh người. Lục Vô Trần, dưới sự hướng dẫn tinh thần của Tần Mặc, không vung kiếm để chém giết, mà để biểu diễn sự phòng ngự.

Kiếm ảnh như nước chảy mây trôi, tạo ra những lớp phòng ngự tinh xảo, uyển chuyển bao bọc lấy Lục Vô Trần. Các thủ vệ của Thiết Giáp Thành được chỉ định tấn công, dùng đủ loại binh khí và linh lực để công kích. Nhưng mỗi đòn tấn công, dù mạnh mẽ đến đâu, đều bị kiếm ảnh của Cổ Kiếm Hồn hóa giải một cách nhẹ nhàng. Không một vết xước, không một chấn động. Đáng kinh ngạc hơn, khi một đòn tấn công quá mạnh mẽ được tung ra, Cổ Kiếm Hồn không chỉ hóa giải mà còn khẽ rung lên, chuyển hóa lực đạo công kích thành một làn sóng phản chấn, đẩy lùi đối thủ một cách hòa nhã, không gây thương tổn.

"Thật không thể tin được..." Một đại diện thế lực trung lập, một tu sĩ già nua đến từ một tông môn chuyên về phòng ngự, thốt lên, đôi mắt lão tràn ngập sự kinh ngạc. "Kiếm này... không hề dùng sát khí, cũng không hề thoát ly bản chất thép cứng. Nó chỉ đơn thuần là... kiếm, nhưng lại mạnh mẽ đến mức ấy. Sức mạnh này không hề thua kém các pháp bảo tiên gia, nhưng lại đến từ bản chất nguyên thủy của chúng!"

Tô Lam khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên vẻ tự hào. "Đây chính là con đường mà Tần Mặc đã nói. Sức mạnh đến từ sự chân thật, sự thấu hiểu bản chất của chính mình."

Tiếp theo là Mộc Thạch. Một khối đá tảng khổng lồ, bao phủ rêu phong và những cành cây cổ thụ, chậm rãi tiến vào giữa sân. Thân hình nó to lớn, vững chãi như một ngọn núi nhỏ. Mộc Thạch không di chuyển nhanh nhẹn, nhưng mỗi bước đi đều tạo ra một chấn động nhỏ trên mặt đất, minh chứng cho sức nặng và sự kiên cố của nó. Các thủ vệ được lệnh dùng búa tạ và pháp thuật công kích. Mộc Thạch đứng yên, chịu đựng mọi đòn tấn công một cách kiên cường. Những tia lửa tóe ra khi búa tạ va vào thân đá, những luồng linh lực mạnh mẽ đánh thẳng vào nó, nhưng Mộc Thạch vẫn sừng sững. Sau đó, một điều kỳ diệu xảy ra. Mộc Thạch bắt đầu tự biến đổi. Các tảng đá trên thân nó dịch chuyển, tạo thành những tấm khiên tự nhiên. Những cành cây vươn ra, đan xen vào nhau, tạo thành một lớp giáp phòng thủ linh hoạt nhưng cực kỳ bền bỉ. Nó không hề biến thành một sinh vật sống, cũng không hề hóa thành linh thể, mà vẫn giữ nguyên bản chất đá và gỗ, nhưng lại thích nghi và cường hóa khả năng phòng ngự của mình một cách hoàn hảo.

Tiếp đó, các 'vật' thức tỉnh khác lần lượt bước ra. Bích Thủy Tinh Linh, một dòng nước trong vắt mang hình hài con người, không ngừng tạo ra những dòng chảy chữa lành, làm dịu đi những vết thương nhỏ của các thủ vệ bị thương trong màn diễn, hay tạo ra những màn chắn nước tinh tế, phản chiếu ánh nắng lung linh. Xích Viêm, một ngọn lửa bùng cháy nhưng được kiểm soát hoàn toàn, không hề gây bỏng, chỉ tạo ra những làn sóng nhiệt ấm áp, hoặc ngưng tụ thành một quả cầu lửa rực rỡ nhưng không gây hại, biểu trưng cho sức mạnh hủy diệt có thể được điều khiển vì mục đích tốt đẹp. Bạch Vân, một đám mây trắng bồng bềnh, biến hóa thành những hình thù hùng vĩ như rồng, phượng, bay lượn trên bầu trời, rồi lại hóa thành một màn sương bao phủ, làm giảm tầm nhìn của đối thủ nhưng lại không gây khó chịu, minh chứng cho sự linh hoạt và khả năng che chở. Hoàng Kim Ngư, một con cá vàng óng ánh, lướt đi nhanh nhẹn như tia chớp trên một hồ nước nhỏ được tạo ra giữa sân, né tránh mọi vật cản một cách khéo léo, cho thấy sự nhanh nhẹn và khôn ngoan của tự nhiên.

Ngay cả Tiểu Thảo, một cọng cỏ nhỏ bé, cũng thể hiện sức sống mãnh liệt. Khi bị giẫm đạp, nó không hề gãy nát, mà chỉ hơi gập mình, rồi lập tức vươn thẳng trở lại, thậm chí còn hấp thụ lực đạp để trở nên cứng cáp hơn, minh chứng cho khả năng phục hồi và kiên cường của những điều bình dị nhất. Mỗi màn trình diễn đều khiến khán giả kinh ngạc, phá vỡ mọi định kiến về 'sức mạnh' và 'tiến hóa' mà họ từng biết. Tiếng trầm trồ, bàn tán xôn xao không ngừng vang lên, ánh mắt của mọi người dần chuyển từ nghi ngờ sang kinh ngạc và thán phục, rồi cuối cùng là một sự hiểu biết sâu sắc.

Tần Mặc đứng đó, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng màn biểu diễn. Hắn không cần dùng lời nói, mà dùng ý chí để kết nối với từng 'vật', truyền cho chúng sự tự tin và niềm tin vào bản chất của chính mình. Hắn cảm nhận được sự phấn khích, niềm tự hào của chúng khi được phô diễn sức mạnh độc đáo của mình, không phải để so sánh với ai, mà để khẳng định giá trị của chính mình. Từ những tu sĩ lão luyện đến những người dân thường, tất cả đều đang chứng kiến một chân lý mới được hé mở. Một chân lý rằng sức mạnh không nhất thiết phải đến từ việc "thoát ly", mà có thể đến từ việc "hòa hợp" và "thấu hiểu" bản chất của chính mình.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm Diễn Võ Trường bằng một sắc vàng nhạt ấm áp, màn trình diễn cuối cùng của các 'vật' thức tỉnh cũng khép lại. Không khí từ sôi động, kịch tính dần chuyển sang một sự trầm lắng, thiêng liêng. Cả quảng trường im lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ luồn qua các tòa tháp, như một hơi thở dài của Huyền Vực.

Thiết Giáp Thành Linh, như một lời tán thành và cộng hưởng cuối cùng, phát ra một luồng năng lượng ấm áp, bao trùm toàn bộ Diễn Võ Trường. Luồng năng lượng đó không hề hùng vĩ hay áp bức, mà nhẹ nhàng như một cái ôm, xoa dịu mọi tâm hồn và gột rửa mọi hoài nghi còn sót lại. Mùi sắt mới, mùi đất, mùi linh khí thuần khiết, hòa quyện với mùi phấn khích của đám đông, tạo nên một cảm giác vừa trang trọng vừa gần gũi.

Tần Mặc bước lên một bục cao được dựng sẵn, ánh mắt hắn chậm rãi quét qua hàng vạn người và 'vật' đang dõi theo. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đặt lên vai mình, nhưng đồng thời cũng là một động lực mạnh mẽ. Hắn không nói ngay, mà để sự im lặng lắng đọng, cho phép mọi người và mọi 'vật' cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này, khoảnh khắc của sự thay đổi.

"Chư vị." Giọng Tần Mặc vang lên, không hề khoa trương hay hùng hồn, mà trầm ấm, sâu sắc và chân thành. "Những gì các ngươi vừa chứng kiến không phải là phép màu, mà là chân lý. Một chân lý đã bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian, bởi sự truy cầu vô độ của vạn vật muốn 'thăng tiên'."

Hắn dừng lại, cho phép những lời của mình thấm sâu vào lòng người nghe. "Trong hàng ngàn năm, chúng ta đã được dạy rằng để trở nên mạnh mẽ, để vươn cao, chúng ta phải từ bỏ bản chất của mình. Một thanh kiếm phải trở thành pháp bảo, một tảng đá phải hóa thành linh thạch, một sinh linh phải thoát ly phàm trần. Nhưng, ta hỏi các ngươi, nếu tất cả đều trở thành 'tiên', thì thế giới này còn lại gì? Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới!"

Đám đông xao động, những tiếng thì thầm vang lên. Những lời này của Tần Mặc đã chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi và sự hoài nghi sâu thẳm trong lòng họ, những điều mà họ đã cố gắng bỏ qua.

"Thiết Giáp Thành này," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn giờ đây mang theo một sự kiên định không lay chuyển, "từng là một phế tích, một minh chứng cho sự tàn phá của con đường truy cầu cực đoan. Nhưng giờ đây, nó đã hồi sinh. Không phải bằng cách biến thành một tiên thành, mà bằng cách trở về với bản chất kiên cố, vững chãi của mình, và hòa hợp với vạn vật xung quanh." Hắn giơ tay chỉ vào Cổ Kiếm Hồn, đang nằm yên trên tay Lục Vô Trần, và Mộc Thạch, sừng sững như một người bảo vệ thầm lặng. "Cổ Kiếm Hồn không cần biến thành tiên kiếm để bảo vệ. Mộc Thạch không cần hóa thành tiên thạch để kiên cường. Chúng mạnh mẽ bởi vì chúng là chính chúng, thấu hiểu và phát huy tối đa bản chất nguyên thủy của mình."

"Sức mạnh thực sự không nằm ở việc chúng ta có thể 'trở thành' gì, mà là ở việc chúng ta 'là' gì, và chúng ta làm được gì với bản chất nguyên thủy của mình. Thiết Giáp Thành này, và tất cả những 'vật' các ngươi vừa thấy, là minh chứng cho điều đó."

Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt các đại diện thế lực trung lập, những người đang lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt họ từ nghi ngờ đã chuyển thành sự suy ngẫm sâu sắc. "Liên Minh Cân Bằng không phải là một giáo phái, không phải là một thế lực muốn tranh đoạt quyền lực. Nó là một lời hứa. Lời hứa về một tương lai nơi mọi sinh linh đều có quyền được là chính mình, được tồn tại một cách hài hòa và mạnh mẽ theo cách riêng của mình. Một tương lai nơi ý chí tồn tại của mỗi 'vật' được tôn trọng, nơi vật tính được giữ gìn, và con đường cân bằng sẽ dẫn lối cho Huyền Vực."

Những lời của Tần Mặc không chỉ là một bài phát biểu, mà là một hạt giống được gieo vào lòng đất cằn cỗi của Huyền Vực. Hắn không yêu cầu ai từ bỏ con đường thăng tiên, mà chỉ mở ra một lựa chọn khác, một con đường mà trước đây họ chưa từng dám nghĩ đến. Khán giả im lặng lắng nghe, nhiều người gật gù tán thành, một số khác nước mắt rưng rưng vì xúc động, cảm thấy như một gánh nặng đã được trút bỏ khỏi tâm hồn họ. Thiết Giáp Thành Linh dường như 'cười' trong ý niệm, những rung động ấm áp của nó càng mạnh mẽ hơn, như một lời khẳng định cho những gì Tần Mặc đã nói.

Các đại diện thế lực trung lập trao đổi ánh mắt, bày tỏ sự đồng tình. Họ đã tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe, và tận tâm cảm nhận. Sự kiện Diễn Võ Cân Bằng này chắc chắn sẽ lan truyền khắp Huyền Vực, trở thành một đề tài nóng hổi, thu hút sự chú ý của vô số tông môn và thế lực lớn. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ truy cầu thăng tiên mù quáng sẽ không thể ngồi yên trước sự xuất hiện của một lý tưởng có thể lay chuyển nền tảng tín ngưỡng của họ. Hắn sẽ nhận ra mối đe dọa này không chỉ là một cá nhân, mà là một làn sóng tư tưởng đang trỗi dậy.

Nhưng dù cho những thách thức lớn hơn đang chờ đợi, Tần Mặc biết rằng Liên Minh Cân Bằng đã được kiến tạo, và ngọn hải đăng Thiết Giáp Thành đã được thắp sáng. Đây là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không cần phải từ bỏ mình để vươn tới cái gọi là 'tiên giới', mà bằng cách trân trọng và phát triển bản chất của chính mình. Hành trình của Tần Mặc, giờ đây, mới thực sự bắt đầu, không còn là một cuộc chiến đơn độc, mà là một cuộc cách mạng tư tưởng với sự ủng hộ của cả một liên minh, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free