Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 907: Minh Ước Cân Bằng: Khai Sinh Một Kỷ Nguyên

Ánh tà dương cuối cùng của ngày hôm qua đã phai nhạt vào cõi hư vô, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm giăng lối. Hắc Phong, với đôi cánh mạnh mẽ xé toang không khí, đã đưa Tần Mặc và những người đồng hành vượt qua một chặng đường dài, xuyên qua những thung lũng sâu thẳm và dãy núi trùng điệp. Tuy nhiên, thay vì tiếp tục hành trình hướng về phía đông như đã định, Tần Mặc lại ra hiệu cho Hắc Phong dừng lại. Hắn không muốn rời xa Thiết Giáp Thành trong đêm tối mịt mùng, không muốn đoạn tuyệt với nguồn năng lượng và ý chí vừa được kiến tạo nên một cách vội vã. Đêm ấy, họ đã dừng chân trên một đỉnh núi đá cheo leo cách Thiết Giáp Thành không xa, nơi có thể bao quát toàn bộ cố thành dưới ánh trăng mờ ảo, để Tần Mặc có thể tiếp tục cảm nhận sự rung động của nó, như một lời tạm biệt chưa trọn vẹn, một lời hứa hẹn cho sự trở lại.

Giờ đây, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng nơi chân trời, nhuộm hồng cả một vùng không gian bao la, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đã đứng trên Cầu Đá Vọng Cảnh. Cây cầu đá cổ kính, với những chạm khắc hoa văn đã mòn theo năm tháng, vẫn sừng sững bắc ngang qua một vực sâu hun hút, nơi tiếng nước chảy xiết dưới đáy vọng lên như một bản hòa ca vĩnh cửu của tự nhiên. Gió mạnh lồng lộng thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm và mùi đá ẩm mục, nhưng cũng tràn đầy không khí trong lành, tinh khiết, xua tan mọi mệt mỏi của đêm trường.

Thiết Giáp Thành hiện ra trước mắt họ, không còn là một pháo đài u ám, đổ nát như những gì Tần Mặc từng chứng kiến, mà là một biểu tượng rực rỡ của hy vọng và sự sống mới. Những bức tường thành kiên cố, những mái ngói xanh rêu, những con đường đá sẫm màu, tất cả đều được nhuộm vàng bởi ánh bình minh, lấp lánh như những hạt ngọc quý. Một làn sương mỏng lãng đãng bao phủ thành phố, khiến nó trở nên huyền ảo, thoát tục, như một bức tranh thủy mặc vừa được vẽ nên. Từ đây, Tần Mặc có thể cảm nhận rõ ràng ý chí tồn tại mạnh mẽ, thuần khiết của Thiết Giáp Thành Linh đang lan tỏa, ôm trọn lấy từng ngóc ngách, từng viên đá, từng sinh linh trong thành. Nó không còn là một ý chí chỉ biết phòng thủ, mà đã mở rộng, bao dung, sẵn sàng bảo vệ những giá trị mới mà Tần Mặc đã gieo mầm.

Tần Mặc đặt tay lên lan can cầu đá, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá thô, nhưng sâu bên trong là một dòng linh khí dồi dào, sống động đang luân chuyển. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu luồng không khí trong lành, để những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng lắng xuống. Kể từ ngày đặt chân đến Huyền Vực, hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự biến chất và hủy hoại do sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Hắn đã thấy Vạn Kiếm Thành bị tàn phá, thấy những vật thể bị ép buộc thoát ly bản chất, thấy con người sống trong nỗi sợ hãi và tham lam. Nhưng giờ đây, trước mắt hắn là một Thiết Giáp Thành hồi sinh, một minh chứng sống động cho con đường cân bằng, một lời khẳng định rằng vạn vật có thể mạnh mẽ, có thể tiến hóa mà không cần phải đánh mất chính mình.

"Thiết Giáp Thành..." Tần Mặc kh��� khàng mở lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong tiếng gió, "không còn là một pháo đài chỉ biết tự vệ, mà là một ngọn hải đăng của ý chí tự do." Hắn không nói thêm, nhưng ý nghĩa trong lời nói ấy đã đủ để Tô Lam và Lục Vô Trần thấu hiểu. Nó không chỉ là sự tự do khỏi các cuộc tấn công bên ngoài, mà còn là sự tự do khỏi xiềng xích của một con đường tu luyện duy nhất, tự do để lựa chọn bản chất, tự do để là chính mình.

Tô Lam, với mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía thành phố. Vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày trên gương mặt nàng dường như đã tan biến, thay vào đó là một sự tin tưởng và kiên định sâu sắc. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình Tần Mặc đấu tranh, từ Vô Tính Thành cho đến Thiết Giáp Thành, từ những nghi ngờ ban đầu cho đến sự ngưỡng mộ vô bờ bến. Nàng biết, con đường mà Tần Mặc đang đi không hề bằng phẳng, thậm chí còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng nó lại là con đường duy nhất có thể mang lại sự cứu rỗi cho Huyền Vực đang đứng trên bờ vực sụp đổ.

"Con đường này không dễ dàng," Tô Lam nói, giọng nàng thanh thoát nhưng tràn đầy sức mạnh. "Nhưng nó là con đường đúng đắn. Việc Thiết Giáp Thành hồi sinh đã chứng minh điều đó. Việc vạn vật không cần phải truy cầu thăng tiên mù quáng mà vẫn có thể đạt được sự cường đại, hài hòa, đã chứng minh điều đó." Nàng siết chặt chuôi thanh kiếm cổ bên hông, một hành động vô thức thể hiện quyết tâm. Thanh kiếm, vốn là một vật vô tri, giờ đây cũng dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, khẽ rung lên một tiếng ngân khẽ.

Lục Vô Trần đứng cạnh Tô Lam, thân hình gầy gò của y hơi run rẩy trong gió lạnh. Khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm giờ đây đã giãn ra, đôi mắt sâu trũng không còn vẻ chán nản hay hoài nghi, mà thay vào đó là một tia hy vọng le lói. Y đã từng là một tu sĩ lạc lối, một kẻ lang thang tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời trong vô vọng. Con đường thăng tiên đã không mang lại cho y sự bình an, mà chỉ là những ảo tưởng và sự mệt mỏi kéo dài. Nhưng Tần Mặc và con đường cân bằng đã mở ra cho y một chân trời mới, một lối thoát khỏi vòng xoáy của sự truy cầu vô tận.

"Tôi đã từng lạc lối, từng hoài nghi mọi thứ, kể cả bản chất của chính mình," Lục Vô Trần thì thầm, giọng y trầm và yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của một người đã trải qua phong ba bão táp. "Nhưng giờ tôi hiểu giá trị của sự lựa chọn, của việc chấp nhận bản thân và để vạn vật được là chính nó. Tần Mặc, ngươi đã không chỉ cứu rỗi một thành phố, mà còn cứu rỗi cả những linh hồn mệt mỏi như ta." Y nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy biết ơn, rồi khẽ cúi đầu, một cử chỉ không cần lời nói nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành. Cổ Kiếm Hồn, vẫn ở dạng kiếm, yên vị trong tay y, cũng dường như khẽ rung động, như một sự đồng tình thầm lặng.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đứng uy dũng bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng quét qua khung cảnh hùng vĩ, vừa cảnh giác vừa tràn đầy sự trung thành. Nó đã chứng kiến tất cả, từ những ngày đầu Tần Mặc còn ở Vô Tính Thành cho đến những cuộc đối đầu khốc liệt. Nó không nói được tiếng người, nhưng mọi hành động, mọi tiếng gầm gừ trầm đục của nó đều thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối dành cho chủ nhân. Hắc Phong biết rằng, khoảnh khắc này là quan trọng, là khởi đầu cho một điều gì đó vĩ đại hơn, và nó sẵn sàng đồng hành cùng Tần Mặc đến cùng trời cuối đất.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đáp lại sự tin tưởng và quyết tâm của những người đồng hành. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn đầy chông gai, với những phản ứng dữ dội từ các thế lực truy cầu thăng tiên mù quáng. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cùng chí hướng chắc chắn sẽ không ngồi yên khi thấy một tư tưởng mới, một con đường mới đang dần lay chuyển nền tảng tín ngưỡng của cả Huyền Vực. Thiết Giáp Thành, giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một "ngọn hải đăng" cho con đường cân bằng, cũng sẽ là một mục tiêu không thể bỏ qua. Nhưng chính điều đó lại càng thôi thúc Tần Mặc phải hành động, phải củng cố những gì đã đạt đư��c, và phải truyền bá triết lý của mình rộng rãi hơn. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang lan tỏa, mạnh mẽ và kiên định, như một lời hứa, một sự đảm bảo rằng thành phố này sẽ luôn là một điểm tựa vững chắc, một nơi mà hắn và những ai tin vào con đường cân bằng có thể quay về.

"Chúng ta đã gieo những hạt giống đầu tiên," Tần Mặc nói, ánh mắt hắn dõi về phía Thiết Giáp Thành, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ. "Và giờ là lúc để chúng nảy mầm, đâm chồi, và lan tỏa khắp mảnh đất Huyền Vực này." Hắn biết, một mình hắn không thể làm được tất cả. Hắn cần một liên minh, một sự đồng lòng của những ý chí khác, để tạo nên một sức mạnh thực sự, một sức mạnh không đến từ sự cưỡng ép hay tham lam, mà đến từ sự thấu hiểu, sự lựa chọn và sự hài hòa bản chất. Giờ phút này, trên Cầu Đá Vọng Cảnh, với Thiết Giáp Thành đang bừng sáng dưới ánh bình minh, Tần Mặc cảm thấy đây chính là thời điểm thích hợp nhất để chính thức hóa điều đó.

***

Tần Mặc khép nhẹ đôi mắt, hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng gió lạnh lướt qua da thịt, từng mùi đá ẩm mục tràn vào lồng ngực. Hắn không cần phải nói thành lời, cũng không cần phải thực hiện những nghi thức phô trương. Ý chí của hắn, trong khoảnh khắc này, đã trở nên vô cùng thuần khiết và mạnh mẽ, vượt qua mọi rào cản vật chất, trực tiếp giao hòa với không gian xung quanh. Hắn không phải là một tu sĩ truyền thống, không luyện hóa linh lực để phá vỡ giới hạn. Năng lực của hắn nằm ở sự thấu hiểu, ở khả năng cảm nhận và giao tiếp với "ý chí tồn tại" của vạn vật. Giờ đây, hắn dùng chính năng lực đó để kiến tạo nên một điều vĩ đại.

Ý chí của Tần Mặc như một dòng suối trong vắt, nhẹ nhàng nhưng kiên định, lan tỏa ra xung quanh, tìm kiếm sự cộng hưởng từ Thiết Giáp Thành Linh và Cổ Kiếm Hồn. Hắn mời gọi họ vào một không gian ý niệm chung, một cõi vô hình nơi mọi rào cản của ngôn ngữ và hình hài đều biến mất, chỉ còn lại sự giao thoa thuần túy của các ý chí.

Ngay lập tức, Tần Mặc cảm thấy một sự rung động trầm ���m, mênh mông như biển cả, bao trùm lấy hắn. Đó là Thiết Giáp Thành Linh, ý thức tập thể của cả một thành trì, đang đáp lại lời mời của hắn. Trong không gian ý niệm này, Thành Linh không hiện hữu dưới dạng một "nữ thần chiến binh" hay ánh sáng kỳ ảo, mà là một cảm giác vững chãi, kiên cố, một luồng năng lượng màu vàng đất ấm áp, rực rỡ, tượng trưng cho nền tảng, cho sự che chở và trường tồn. Ý chí của Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà bằng một dòng chảy ý niệm mạnh mẽ, rõ ràng: *Ta đã từng là một pháo đài chỉ biết phòng thủ, một bức tường ngăn cách. Ngươi đã thức tỉnh ta, đã cho ta thấy một con đường khác, con đường của sự hài hòa và bảo vệ không cần thoát ly bản chất. Ta sẽ là nền tảng vững chắc cho ý chí đó, Tần Mặc. Ta sẽ là nơi nương tựa cho những ai tin vào sự cân bằng, là điểm tựa để con đường của ngươi được vững vàng lan tỏa.*

Tiếp đó, một tiếng ngân vang trong trẻo, sắc bén nhưng không hề mang theo chút sát ý nào, cắt ngang qua luồng năng lượng ấm áp của Thành Linh. Đó là Cổ Kiếm Hồn, ý chí của thanh kiếm cổ đã từng hủy diệt vô số sinh linh, giờ đây đã được Tần Mặc dẫn dắt để chuyển hóa. Trong không gian ý niệm, Cổ Kiếm Hồn hiện hữu như một luồng ánh sáng bạc tinh khiết, sắc lạnh như lưỡi kiếm nhưng lại mang theo một sự kiên định, một ý chí bảo vệ mãnh liệt. Nó không còn là sự sắc bén của hủy diệt, mà là sự sắc bén của chính nghĩa, của sự gìn giữ. Ý chí của nó như một tiếng thì thầm vang dội: *Ta đã từng là công cụ của chiến tranh, của sự phán xét và tàn phá. Ngươi đã cho ta thấy rằng sức mạnh không chỉ nằm ở sự hủy diệt, mà còn ở sự bảo vệ, ở việc giữ gìn bản chất. Sức mạnh của ta... sẽ là lá chắn. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ta nguyện dùng sự kiên định này để bảo vệ con đường cân bằng, để bảo vệ những gì đáng được bảo vệ, không phải để tàn phá một cách vô nghĩa.*

Tần Mặc cảm nhận được sự đồng điệu tuyệt đối từ hai ý chí vĩ đại này. Hắn biết, khoảnh khắc này chính là điểm khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Hắn không phải là kẻ ra lệnh, mà là người kiến tạo, người dẫn dắt. Với sự cộng hưởng từ Thiết Giáp Thành Linh và Cổ Kiếm Hồn, Tần Mặc bắt đầu tuyên bố những nguyên tắc cốt lõi của 'Liên Minh Cân Bằng', không phải bằng lời nói, mà bằng những ý niệm khắc sâu vào không gian vô hình, để chúng mãi mãi trường tồn:

"Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một Huyền Vực nơi vạn vật được tự do lựa chọn bản chất," ý chí của Tần Mặc vang lên, hòa quyện với năng lượng của Thành Linh và Kiếm Hồn. "Không ép buộc, không biến chất, chỉ có sự hài hòa. Mọi sinh linh, mọi vật thể, dù là cỏ cây, chim muông, hay những binh khí, thành trì, đều có quyền được là chính nó, được phát triển theo bản chất vốn có của mình, không bị gò ép vào con đường thăng tiên mù quáng."

Hắn tiếp tục, mỗi ý niệm như một viên đá tảng đặt nền móng cho liên minh: "Nguyên tắc đầu tiên: Tôn trọng ý chí tồn tại. Mỗi cá thể đều có giá trị nội tại, không cần phải thay đổi để được công nhận. Sự mạnh mẽ không nằm ở việc biến mình thành thứ khác, mà ở việc thấu hiểu và phát huy tối đa bản chất của chính mình."

"Nguyên tắc thứ hai: Cân bằng bản chất. Chúng ta không phủ nhận sự tiến hóa hay sự mạnh mẽ, nhưng chúng ta từ chối sự biến chất đến mức đánh mất linh hồn. Con đường tu luyện chân chính là con đường dẫn đến sự cân bằng, nơi sức mạnh và bản chất hòa quyện, không cái nào lấn át cái nào."

"Nguyên tắc thứ ba: Tự do lựa chọn. Không một ai, không một thế lực nào có quyền ép buộc vạn vật phải tu luyện theo một con đường duy nhất. Thăng tiên có thể là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu tối thượng duy nhất. Mỗi vật, mỗi linh đều có quyền tự quyết định vận mệnh của mình, và Liên Minh Cân Bằng sẽ bảo vệ quyền tự do đó."

"Nguyên tắc thứ tư: Hài hòa cộng sinh. Con người và vạn vật không phải là chủ tớ, mà là những thực thể cùng tồn tại, cùng hỗ trợ nhau trong vòng tuần hoàn của thế giới. Sự phát triển của một cá thể không được gây hại đến sự cân bằng chung của Huyền Vực."

Khi Tần Mặc tuyên bố những nguyên tắc cuối cùng, một luồng sáng xanh biếc từ ý chí của hắn bùng lên, hòa quyện với ánh vàng ấm áp của Thiết Giáp Thành Linh và ánh bạc sắc bén của Cổ Kiếm Hồn. Ba luồng năng lượng này không tranh chấp, không xung đột, mà nh��� nhàng xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng rực rỡ, lung linh. Vòng xoáy ấy không ngừng mở rộng, vượt ra khỏi không gian ý niệm, xuyên qua ranh giới của thực tại, rồi hội tụ trên bầu trời phía trên Thiết Giáp Thành.

Một biểu tượng kỳ ảo, được tạo thành từ ba màu xanh, vàng, bạc, bắt đầu hình thành giữa không trung. Nó không có hình dáng cố định, lúc là một vòng tròn vô tận tượng trưng cho sự hài hòa, lúc lại là một ngọn tháp vươn cao tượng trưng cho sự kiên định, rồi lại biến thành một thanh kiếm sắc bén tượng trưng cho sự bảo vệ. Biểu tượng ấy lấp lánh như những vì sao giữa ban ngày, lan tỏa một thứ ánh sáng dịu mát, không chói chang nhưng lại tràn đầy sức mạnh và hy vọng, bao phủ toàn bộ Thiết Giáp Thành.

Cả thành phố như được ban phước, từng viên đá, từng cọng cỏ, từng sinh linh trong thành đều cảm nhận được sự rung động ấy, sự hòa quyện ấy. Những người dân Vô Tính Thành đang sinh sống tại Thiết Giáp Thành, những tu sĩ trung lập đã quyết định ở lại, những vật thể đã được Tần Mặc th���c tỉnh, tất cả đều ngước nhìn lên bầu trời. Họ không hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của biểu tượng ấy, nhưng họ cảm nhận được một luồng năng lượng bình yên, mạnh mẽ, một lời hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp hơn đang được khai mở.

Biểu tượng ấy tồn tại trong chốc lát, như một lời tuyên thệ thiêng liêng giữa trời đất, rồi dần dần tan biến vào không trung, để lại một dư âm năng lượng ấm áp, dễ chịu, thấm sâu vào lòng đất, vào từng hơi thở của Thiết Giáp Thành. Liên Minh Cân Bằng đã chính thức được kiến tạo, không phải bằng hiệp ước giấy tờ, mà bằng sự giao hòa của những ý chí vĩ đại nhất, bằng một lời thề khắc sâu vào linh hồn của Huyền Vực.

***

Khi luồng sáng kỳ ảo tan biến hoàn toàn vào không trung, Tần Mặc từ từ mở mắt. Hắn cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ với Thiết Giáp Thành Linh và Cổ Kiếm Hồn, mà còn với chính Huyền Vực này. Một dòng năng lượng tinh khiết, dồi dào chảy trong cơ thể hắn, không phải là linh lực tu luyện, mà là sự cộng hưởng của những ý chí hài hòa, khiến tinh thần hắn trở nên minh mẫn và quyết đoán hơn bao giờ hết. Gánh nặng trên vai hắn dường như không hề giảm bớt, thậm chí còn tăng lên, nhưng đi kèm với nó là một niềm hy vọng mãnh liệt, một ý chí kiên định không gì có thể lay chuyển. Hắn biết, việc thành lập Liên Minh Cân Bằng chỉ là bước khởi đầu, một lời tuyên chiến ngầm với những tư tưởng cũ kỹ, nhưng nó cũng là một bước tiến vĩ đại, một nền tảng vững chắc để hắn tiếp tục hành trình.

Tô Lam và Lục Vô Trần đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt họ phản chiếu ánh bình minh và dư ảnh của biểu tượng vừa tan biến. Trên gương mặt họ không còn vẻ ngạc nhiên, mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối và một quyết tâm sắt đá. Họ không thể cảm nhận trực tiếp không gian ý niệm như Tần Mặc, nhưng họ đã thấy luồng sáng hội tụ trên bầu trời, đã cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự vững chãi và thanh thản lan tỏa từ Thiết Giáp Thành. Họ hiểu rằng, một điều vĩ đại vừa được sinh ra, và họ là một phần của nó.

"Hành trình mới... đã chính thức bắt đầu," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ vẫn còn chìm trong màn sương sớm. Hắn không nói về sức mạnh hay cảnh giới, mà nói về một con đường, một lý tưởng. Con đường này sẽ định hình lại Huyền Vực, đối mặt với những thách thức chưa từng có.

Tô Lam tiến lên một bước, đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Nàng đã từ bỏ con đường tu luyện thăng tiên truyền thống, đã chấp nhận một con đường khác, một con đường mà trước đây nàng chưa từng hình dung. Nhưng nàng không hề hối hận. "Chúng ta sẽ cùng anh đến cùng trời cuối đất, Tần Mặc," nàng nói, giọng nàng chắc nịch, không chút dao động. "Để chứng kiến sự thay đổi, để bảo vệ những gì chúng ta tin tưởng." Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như một lời đáp lại thề nguyện của chủ nhân.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, nhưng lúc này lại toát ra một khí chất kiên cường. Những hoài nghi, chán nản trong lòng y đ�� tan biến như sương khói. Y đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không phải trong sự truy cầu vô tận, mà trong sự chấp nhận và hài hòa. "Để chứng minh rằng con đường cân bằng là chân lý," y bổ sung, giọng nói của y giờ đây không còn yếu ớt, mà mang theo một sự quyết tâm mạnh mẽ. Cổ Kiếm Hồn trong tay y cũng vang lên một tiếng ngân dài, thanh thoát, như một lời khẳng định cho sự chuyển hóa và mục đích mới của nó.

Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ đưa mắt nhìn những người đồng hành, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tri ân. Hắn biết, họ là những người đã cùng hắn vượt qua gian khó, đã tin tưởng vào một lý tưởng khác biệt, và sẽ cùng hắn đối mặt với mọi thử thách sắp tới.

Hắn quay sang Hắc Phong, khẽ vỗ vào cổ nó. Hắc Phong hiểu ý chủ nhân, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, rồi cúi thấp mình xuống, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc đầy trung thành. Tần Mặc nhẹ nhàng bước lên lưng Hắc Phong. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng nhanh chóng ổn định v�� trí của mình.

Hắc Phong khẽ rùng mình, đôi cánh mạnh mẽ của nó vỗ một cái thật lớn, tạo ra một luồng gió xoáy trên Cầu Đá Vọng Cảnh. Con sói khổng lồ cất cánh, vút lên không trung, mang theo Tần Mặc và những người đồng hành, bay về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang rực rỡ, hứa hẹn một ngày mới.

Họ bay đi, để lại Thiết Giáp Thành phía sau, giờ đây không chỉ là một cố thành hồi sinh, mà còn là biểu tượng sống động, là "ngọn hải đăng" đầu tiên của Liên Minh Cân Bằng. Từ nay trở đi, cái tên Thiết Giáp Thành sẽ không chỉ được biết đến như một pháo đài bất khả xâm phạm, mà còn là một minh chứng, một tuyên ngôn cho con đường cân bằng, một nơi mà vạn vật có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

Thiên Diệu Tôn Giả và những thế lực truy cầu thăng tiên mù quáng sẽ sớm nhận ra rằng mối đe dọa thực sự không phải là một đối thủ tranh giành linh lực hay lãnh thổ, mà là một tư tưởng, một niềm tin có thể lay chuyển cả một thế giới. Sự thành lập Liên Minh Cân Bằng là một lời thách thức trực tiếp, một cái tát vào nền tảng tín ngưỡng của họ. Chắc chắn, hắn sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ có những hành động quyết liệt hơn, tàn nhẫn hơn để dập tắt ngọn lửa hy vọng mà Tần Mặc vừa nhóm lên.

Các thế lực khác trong Huyền Vực, từ những tông môn cổ xưa đến những gia tộc ẩn mình, cũng sẽ bắt đầu chú ý sâu sắc hơn đến Tần Mặc và triết lý của hắn. Một số có thể sẽ hoài nghi, một số sẽ phản đối, nhưng chắc chắn cũng sẽ có những người, những vật thể, những sinh linh đã quá mệt mỏi với con đường cũ, sẽ tìm thấy hy vọng và sự giải thoát trong con đường cân bằng.

Hành trình của Tần Mặc, giờ đây, mới thực sự bắt đầu. Đó là một hành trình không chỉ mang theo trọng trách cá nhân, mà còn là gánh nặng của một kỷ nguyên mới, của một cuộc cách mạng tư tưởng. Hắn sẽ đối mặt với vô vàn chông gai, với những trận chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin. Nhưng với Liên Minh Cân Bằng đã được kiến tạo, với Thiết Giáp Thành vững chãi phía sau lưng, và với những người đồng hành kiên định bên cạnh, Tần Mặc biết rằng hắn không hề đơn độc. Con đường phía trước có thể xa xôi, nhưng hắn sẽ không lùi bước, bởi vì hắn tin vào sự cân bằng, tin vào quyền được là chính mình của vạn vật.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free